Ngang trái phủ Tây Hồ - Chương 14 - Phần 1

14

Nguyễn Thị Lộ chưa bao giờ buồn đến
thế. Nguyễn Trãi vẫn chiều nàng, yêu nàng đến đỗi, song, Thị Lộ cảm
thấy hình như, mình đã quá bồng bột để đến nỗi quyết định nhanh
chóng lấy ông. Ông vừa là của nàng, vừa không là của nàng. Những
lúc ông chán mọi thứ, tìm đến nàng, thì nàng tưởng, ngoài ông không
ai còn hơn được nữa. Ông thổ lộ tình yêu, ông than phiền thế sự, ông
khám phá những bất ngờ, ông tủm tỉm nhận xét về những nguời quen
biết. Ông cấu véo nhẹ nhàng, cấu véo mà vẫn trang nhã. Ông đọc thơ,
ông nhắp rượu, ông cầm bút viết những câu thơ nghịch ngợm, và hơ đốt
nó trên ngọn lửa nến bập bùng…

Nguyễn Thị Lộ ngồi với ông, ăn với
ông, nằm với ông, không hề nghĩ đến bộ mặt nhăn nheo, cơ bắp nhũn
nhẽo của ông, từng hao phí rất nhiều cho những cuộc chiến, những vần
thơ, những nỗi đời, những ba chìm, bảy nổi… Nàng yêu ông, nàng cảm
thấy ở ông có những tình yêu siêu hạng…

Song, khi một tối sống hết mình cho
nàng rồi, ông lại vui thú những nơi khác.

Ông đem theo một cô hầu mập mạp,
một thằng tiểu đồng ngớ ngẩn, một con ngựa thồ thức ăn và những
thứ cần thiết cho một cuộc du ngoạn ngắn. Ông mất tăm mất hút từ
lúc Thị Lộ còn vùi mình trong chăn, cho đến lúc vầng trăng non hiện
ra ở đầu núi.

Rồi ông lại đắm mình vào những nơi
am thanh cảnh vắng, đàm đạo văn chương, kinh Phật, những chữ nghĩa hóc
hiểm của Nam Hoa Kinh…

Khoảng dăm bữa, nửa tháng, ông mới
trở về và đến thăm nàng. Thị Lộ bực lắm. Nàng thấy ngày đằng đẵng,
đọc, xem hoa, đi chơi, dạy bảo đám con hầu đày tớ, thậm chí, cởi hết
xiêm áo ra, đích tay nàng tưới cây, xới gốc mà mãi mới hết ngày. Mà
đêm thì thăm thẳm, thăm thẳm.

Tiếng nai tác trong rừng sâu, tiếng
chồn gọi nhau trong lau lách, tiếng con sẹt sành cọ cánh ở đầu hồi,
nàng mong ông trở về… mà, vẫn cứ thăm thẳm… thăm thẳm.

Rồi ông ta trở về, lật đật đến
thăm nàng. Nàng hờn giận, ông làm lành. Nàng dỗi bỏ đi. Ông vừa kiên
nhẫn để nàng nguôi ngoai, rồi tìm đến nàng mà dỗ dành… Rồi, còn có
ai hơn nữa, nàng lại phải đưa ông về phòng riêng và hầu hạ ông như
một người vợ, chứ không còn là người tình như buổi nàng choáng ngợp
trước hào quang của ông nữa.

Và thú thật, trong nỗi cô đơn hiu
quạnh này, Nguyễn Thị Lộ buồn khôn tả. Nàng làm những bài thơ cho
mình đầy bi phẫn, nàng hí hoáy viết, những lúc buồn giở ra đọc, rồi
bực mình lại quay vào chiếc giường cô quạnh, úp mặt trên gối mà
khóc. Căn phòng của nàng không còn tươi vui ngăn nắp như ở kinh thành.
Chăn chiếu xô bồ, nghiên khô, bút ướt… Con hầu yêu của nàng lặng lẽ
gập chăn, xếp gối, cắm bút vào trong ống, dẹp nghiên vào án viết,
và đến bên nhẹ nhàng đấm bóp cho nàng.

Vào đến phòng, cơn chán nản chưa
nguôi, nàng lại nằm vật xuống giường. Nguyễn Trãi giở cuốn sách nàng
chép thơ, làm thơ ra đọc, và chờ cho cơn điên loạn của nàng dẹp
xuống. Những nét chữ không đẹp, nhưng sắc sảo dần dần hiện lên:

Bốn mặt chim kêu chen vượn hót
Ngựa xe tấp nập tận nơi nào?
Xa vời tiếng sáo trên thềm điện
Vắng ngắt, ruồi ruồi bay giữa gác cao…
Ai nhớ, nhớ ai, buồn thăm thẳm
Nuốt sầu, sầu nuốt dạ nao nao
Muốn kêu một tiếng cho trăng rụng
Ngửa mặt nhìn lên gặp ánh sao…

Nguyễn Trãi thở dài. Ông gập sách
lại. Ông khẽ nói:

- Nàng nàng… ta già rồi, ta không
phải nơi em trông cậy, phải không!

Mặt ông buồn rượi, Thị Lộ trở
mình, nhìn gương mặt thiểu não của ông và dịu lòng. Ông ôm lấy nàng
và nàng lại chiều ông không hề chống cự…

*

Nàng nhớ kinh đô khủng khiếp. Nhớ
những buổi đi kiệu ra phố phường mua sắm mặc cả. Cùng đi có những
người sành ăn, sành mặc, chọn tấm gấm này, xem tấm lụa kia, đặt
chiếc khăn này, hẹn mua đôi hài thêu cẩn ngọc… Mua sắm những nữ trang
làm cho mình đẹp thêm là một thú vui của người đẹp. Hay là buổi,
mấy bà mệnh phụ gặp nhau, sơn hào hải vị chán chường, bắt nhà bếp
làm món cá luộc nấu dấm, sau đó ra ngồi dưới gốc vải, thích chùm
nào chỉ cho đầy tớ hái xuống mà bóc, mà ăn…

Lại có đêm hoa đăng theo kiệu vui đi
dạo chơi khắp kinh thành. Ngồi trong kiệu nhìn ra lớp lớp, trùng
trùng, trai thanh gái lịch, xô nhau mà xem, chen vai thích cánh… Đám
vương hầu cưỡi ngựa; các phu nhân đi kiệu, đến những nơi thanh lịch
nhất hoàng thành, thấy chung quanh toàn những người tầm thường, chỉ
những người thượng lưu, quí tộc, với gấm vóc châu báu đầy mình, đi
tới đâu làm thơm cho cả một vùng.

Thị Lộ đang từ một cô gái nghèo,
hòa nhập với đám người giàu sang nhanh lắm. Nàng hành Nguyễn Trãi
rất khổ. Khi đưa nàng về dinh, Nguyễn Trãi đã cho những quản gia,
người hầu sành sỏi về ăn mặc, nhưng nàng vẫn chưa hề ưng ý.

Nàng đọc sách, nên biết nhiều
điều. Có đêm nàng thỏ thẻ hỏi:

- Này tướng công, chắc là những áo
quần của Dương Quý Phi hẳn đẹp lắm nhỉ!

Nguyễn chỉ trả lời:

- Hẳn rồi, chẳng thế mà giai thoại,
huyền thoại để mãi đến muôn đời sau…

Thị Lộ nói:

- Nếu tướng công là Đường Minh
Hoàng có chiều được em bằng Dương Quý Phi không?

Nguyễn Trãi gật đầu bừa đi, vẫn
tưởng là nàng nói đùa.

Nhưng, nàng nói thật. Ngay hôm sau,
nàng đã đòi vị quản gia một số bạc rất lớn để ra phố mua sắm. Và
chỉ riêng tiền quần áo, trang sức của nàng đã tốn kém bằng nửa số
tiền cho các bà vợ và thê thiếp con hầu của Nguyễn Trãi…

Người quản gia sợ tiêu pha xa xỉ,
trái với nếp thường, phải vào thưa với Nguyễn Trãi. Ông ngồi thừ ra
một lúc rồi nói:

- Ngươi cứ chi! Ta trót hứa với
nàng rồi.

Ông thở dài rồi lui ra…

Và nàng còn đòi hỏi ông nhiều thứ
lôi thôi khác. Nàng thích thứ gì muốn bằng được thứ ấy, kể cả
những thứ quí giá.

Thị Lộ có cả một hòm nữ trang
riêng. Những thứ nàng ưa, như trâm, thoa, vàng ngọc, đều là những thứ
phải khác người. Nàng biết mình đẹp, nên xống áo, hài mũ, trâm cài,
ngọc vắt đều phải hài hòa. Khi đã từ trong phòng riêng bước ra, nàng
lộng lẫy, trông như tiên nữ giáng trần…

Vậy mà người đẹp phải nằm chúi ở
xó rừng này.

Bỗng một hôm, Thị Lộ thấy trang
trại của Nguyễn Trãi ở Côn Sơn, tấp nập hẳn lên… Người ta lùa về
hàng trăm con dê, hàng trăm con lợn… những trâu bò tơ cũng được nhốt
riêng ở những chuồng ở chân núi. Đội săn mấy hôm nay vào rừng đặt
bẫy, kiếm bằng được lợn rừng, đem về thịt tẩm chế, xông khói, đợi
có ngày dùng đến. Họ phải lùng tìm sẵn nơi đàn hươu vẫn đi qua để
nếu có khách tới thì nửa đêm đã có thể đem thịt săn về…

Côn Sơn tuy xa, nhưng thỉnh thoảng
vẫn được đãi khách kinh thành. Những vị sứ giả thì tiệc nhỏ, những
tước vương, tước hầu, tước bá, thì tiệc vừa hoặc tiệc lớn. Công
việc chuẩn bị rậm rịch thế này, hẳn không phải chuyện đùa. Thị Lộ
tò mò hỏi Nguyễn Trãi:

- Thưa tướng công, Côn Sơn lại có
khách nào đến thế!

Nguyễn Trãi đáp hững hờ:

- À, Hoàng thượng tuần du miền
biển, ghé lại thăm ta.

Nguyễn Thị Lộ hào hứng hẳn lên,
song nàng kìm giữ ngay, khi thấy Nguyễn nhíu cặp lông mày đã điểm
những sợi trắng. Nàng khẽ khàng hỏi:

- Độ bao giờ Hoàng thượng tới?

- Người từ Thiên Trường thăm quân
thuỷ rồi men theo biển, theo sông Bạch Đằng mà vào đây! Chắc cũng còn
lâu!

Ông nói rồi đứng dậy đi, vẻ lạnh
lùng.

Nguyễn Thị Lộ mỉm cười, nghĩ
thầm: Tướng công lại ghen rồi!

Và không hiểu sao, nghĩ đến lại
gặp Đức vua, nàng lại náo nức. Từ buổi về Côn Sơn đến giờ, trừ mấy
ngày đầu, bữa nay Thị Lộ lại chú ý đến trời, mây, suối, nước, chim,
hoa…

*

Những đêm vua sắp về qua Chí Linh, Thị Lộ
nghĩ ngợi mung lung lắm. Nàng biết vua mê mình, thích mình. Nàng biết!

Một cung nữ có khi chết rụi trong
cung cấm mà chẳng được vua yêu. Một bà hoàng hậu, có thể bị phế
truất thành dân thường. Bà hoàng hậu khác vào cung vua, nhờ uy thế
của cha, một sớm một chiều, cha bị thắt cổ, còn mình lại xuống địa
vị con hầu đầy tớ. Thị Lộ bây giờ mới biết mình đẹp, mới biết vua
chết mê chết mệt vì mình. Những ngày làm Lễ nghi học sĩ trong cung,
khiến nàng tỉnh ngộ ra nhiều lắm. Thì ra, vẻ đẹp không phải là của
trời cho, vẻ đẹp còn phải để cho tất cả mọi người biết là mình
đẹp.

Hoàng hậu đã đẹp nhất nước chưa?

Huệ Phi, Trần Phi có đích thực với
ngôi thứ của mình, hay là dựa vào quyền thế này, uy lực khác…

Dương Quý Phi nếu chẳng có Đường
Minh Hoàng, sao xứng là người đẹp của muôn đời…

Nguyễn Thị Lộ đi đi lại lại. Nàng
nghĩ. Nàng nghĩ nhiều lắm!

Ta lầm rồi… Nguyễn Trãi có thật
là tình yêu của ta không! Quả là có! Nhưng đó là một phút tình yêu
bồng bột… Hàng trăm quan văn, quan võ trong triều đình, kẻ nào cũng
làm ra vẻ hào hoa, hùng dũng, nhưng phía sau là cơm áo…

Nhưng Thái Tôn, ta đã yêu vua mất
rồi sao, dù Người kém ta đến mấy tuổi.

Người đến cùng ta trong sự trớ
trêu… Đã bốn vị hoàng hậu, qua tay Người, người nào cũng đẹp, nhưng
sao vẫn chưa tìm ra một tình yêu đích thực cho Người.

Nhắc đến họ, Người cáu kỉnh bực
bội ra mặt…

Vua có một hình hài thật khác
biệt. Vừa thô bạo, vừa thanh tú. Nét thô bạo, Người nhận từ cha, nét
thanh tú có lẽ Người được thừa hưởng từ người mẹ chết từ hồi rất
trẻ… Những ngày gần vua, Thị Lộ đã dần thấy rằng, hình như Người
đã sống cho mình hết cả. Nguyễn Trãi cũng rất yêu nàng nhưng ông ta
chừng mực quá, mà ham muốn vẫn âm ỉ giữa bề dày tuổi tác.

Ở ông, tình yêu là một điều gì như
tìm kiếm, lại như ban ơn, ông vừa ích kỷ vừa đức độ; ông vừa tiếc
nuối vừa tàn bạo… Ông sống không bằng danh vọng mà vẫn phải bằng
danh vọng. Đó là thứ tình yêu của một người từng trải, tỉnh táo,
cẩn thận, và cũng biết cách giữ phần những thứ mình ưa thích.

Còn nhà vua, Người đến với nàng
như chim trống gặp chim mái, như dòng nước tức bờ tìm cách phá bung
ra. Chàng là một người đầy ứ những kiêu căng, quyền lực mà cũng đắm
đuối, buông thả, ham hố đến quỵ lụy. Chàng thô bạo mà mềm yếu. Chàng
ngây thơ mà quyết đoán, chàng dám vứt bỏ những lề luật vớ vẩn, dứt
tung những sợi dây ràng buộc; chàng bất chấp những lời gièm báng thị
phi. Chàng biết Thị Lộ đẹp, chàng lao vào nàng như một con thiêu thân
lao vào ngọn lửa…

Nguyễn Thị Lộ tựa lưng vào ghế…

Nàng nhớ vua.

Nàng mong vua đến.

Nguyễn Trãi mặc áo đạo sĩ, trông
ông cũng sáng sủa hơn mọi ngày. Ông cười, vẻ hào hoa:

- Nàng vui chứ!

Thị Lộ dấm dẳn:

- Có gì mà vui…

- Non xanh, nước biếc, suối trong róc rách
như đàn. Đó chẳng là nguồn vui sao!

- Đó là nguồn vui của người già!

- Ta yêu nàng, quí nàng! Đó chẳng
là niềm vui sao.

Thị Lộ ngồi im không nói.

- Hay là nàng nhớ kinh thành.

Thị Lộ thở dài, cơn bực mình vẫn
chưa dứt. Gương mặt nàng vẫn lầm lì chưa thoát được cơn giận dữ…

Nguyễn Trãi dường như bối rối. Ông
ngồi xuống cạnh nàng, khẽ cầm lấy tay. Ông nói:

- Ta được nàng như duyên kiếp từ
trước. Nhưng có lẽ ta cũng làm cho nàng khổ nhiều. Hình như nàng
không phải là người cam phận và thích những nơi nhàn nhã. Tính nết
của nàng là thuộc về những nơi đô hội, chỗ vui vẻ… Ta lại sai lầm
một lần nữa mất rồi.

Đó là lòng thành thực của Nguyễn
Trãi. Thị Lộ nhắm mắt lại. Cơn giận qua đi, nàng lại thấy lòng nặng
trĩu. Nguyễn Trãi yêu nàng thật sự. Ông muốn chiếm nàng. Và ông đã
là ông chủ của nàng, nhưng khi đã là chồng nàng thì, ông biết rằng,
ông đã bộc lộ hết những cản trở để cho nàng nhận ra ông, mà không
còn những tình yêu bồng bột khi nàng mới gặp ông ở phủ Tây Hồ nữa…
Ông mệt mỏi, ông không thể còn ham hố. Lúc lao vào nàng ông đã mất
cả tháng trời đắm đuối, quên hết công việc. May mà ông lại bị đám Lê
Ngân – Trịnh Khả, ghen ghét, chẳng trao cho thực quyền nên dạo ấy ông
mới làm cho nàng đắm đuối đến như thế.

Ông đến với nàng, đoạt được nàng…
và đến khi đem được nàng về dinh, thì thấy mình già thêm lên vài
tuổi. Tuổi tác quả là một trở ngại lớn trong tình yêu, nhất là với
một cô gái trẻ, luôn đòi hỏi, đầy ham muốn như Thị Lộ…

Bây giờ ông không còn là một hiệp
sĩ có đủ uy quyền trước người đẹp nữa. Ông chỉ còn là một ông chủ,
biết để đồ trang sức đẹp đẽ nhất vào một chiếc hộp khóa trong một
chiếc khóa đồng cẩn mật…

Ông biết nàng trước sau sẽ tuột
khỏi tay ông!

Hơn bao giờ hết, ông lại muốn thành
một chàng trai tuấn tú.

Ông ngồi thừ ra, ngắm nàng. Ông ngây
thơ và thuần hậu.

Thị Lộ lại chạnh thương ông. Những
cơn giận tan đi đâu cả. Ông kéo nàng vào lòng. Nàng mềm mại và chiều
chuộng, ngả vào vòng tay của ông.

*

Tháng 3, ngày 27, vua Thái Tôn đến
Côn Sơn. Nguyễn Trãi đưa Nguyễn Thị Lộ và gia thần đi đón. Thị Lộ
mặc áo vua ban, Lễ nghi học sĩ trang điểm tí chút mà đã lộng lẫy
khác thường…

Vua đi thăm Vân Đồn, lên thương cảng
nơi buôn bán với người Tàu.

Bọn phú thượng biết ý, dâng vua
nhiều thứ quí giá. Vua không nhận bất cứ một thứ gì. Chúng hết sức
ngạc nhiên. Trịnh Khả đi theo, cũng muốn nhận một vài thứ, song thấy
vua không nhận, cũng đành chịu… Vua đem theo một chiếc đĩa men ngọc,
làm quà cho Nguyễn Trãi. Đây là quà của sứ Trung Hoa tặng Người. Song,
còn một thứ quí giá hơn, người tặng Thị Lộ. Đó là một chiếc thoa
vàng cẩn ngọc bích, một phú thương Ba Tư vào chầu xin buôn bán ở Đông
Bộ Đầu, dâng lên vua…

Vua đến Côn Sơn như một học trò tìm
thăm thầy cũ. Trong quan hệ vua tôi, với Nguyễn Trãi, Thái Tôn tâm
thành, kính trọng. Ông ân cần hỏi:

- Ông thầy của ta, dạo này không đau
lưng đấy chứ.

Câu hỏi vừa thân mật suồng sã, vừa
tự nhiên. Nguyễn Trãi cười, ông quá biết tính vua, chỉ trả lời:

- Đội ơn Thánh thượng, Côn Sơn đã
làm cho thân trẻ lại đến vài ba tuổi!

Vua quay sang Thị Lộ, mắt long lanh:

- Còn Lễ nghi học sĩ về đây thế
nào! Chắc là vui với non xanh, nước biếc, quên hết kinh thành rồi,
phải không!

- Tâu Thánh thượng dạy quá lời.
Thân thể có thể ở Côn Sơn mà hồn thiếp thì đêm nào chẳng bay về kinh
đô.

Nguyễn Trãi đau nhói ở nơi ngực.
Họ tỏ tình với nhau ngay trước mặt mình.

Nguyễn Thị Lộ, tinh khôn, tai quái
tâu:

- Thần đang có học trò ở kinh
thành, bị lôi tuột lên núi. Làm sư không làm được. Làm đạo sĩ thì ở
đây chỉ có vượn hú, nai tác, hổ gầm mà không có thần tiên. Do đó, thần
thiếp lại càng nhớ kinh đô, nhớ cung tần xinh đẹp, hiếu học, nhớ phố
phường xe ngựa…

Vua Thái Tôn hồn nhiên gật đầu,
nghịch ngợm nói:

- Và nhớ cả đồ trang sức nữa chứ.
Đây ta mang quà cho quan Hàn lâm thừa chỉ và nàng đây!

Vua vẫy tay, thái giám Đinh Thắng
đem khay vàng dâng lên chiếc đĩa ngọc và chiếc thoa vàng.

Nguyễn Trãi và Nguyễn Thị Lộ dẫn
vua đi thăm Côn Sơn, đêm ấy, vua đàm đạo văn chương và đạo hiền với
những pháp sư, tăng đạo ở trong vùng. Vua vui lắm. Ngài ban thưởng cho
mọi nguời rất hậu. Rồi vua nghỉ ở Côn Sơn. Nguyễn Thị Lộ và Nguyễn
Trãi hầu vua cho tới hết giờ dậu thì về… Vua ân cần phủ dụ Nguyễn
Trãi, ý muốn nay mai lại vời ông về kinh đô… Trước khi vào phòng nghỉ,
vua chợt bảo Nguyễn Trãi:

- Ngày mai về kinh đô, ta muốn mời
Lễ nghi học sĩ theo về kinh thành. Ông thấy thế nào?

- Tâu Thánh thượng, Thị Lộ tuy là
người nâng khăn sửa túi của thần, song cũng là một nữ quan. Lệnh của
thiên tử, thần dân nào dám trái.

- Lễ nghi học sĩ thấy thế nào?

Nguyễn Thị Lộ nhìn Nguyễn Trãi:

- Tâu Thánh thượng, nếu Người thấy
thần thiếp cần đến cho việc giảng dạy cung nữ, thì thần cũng xin về
kinh đô.

Vua nắm được ý Thị Lộ, vui ra mặt,
nhưng cũng bảo Nguyễn Trãi:

- Ông Trãi có thể cùng trẩy kinh
luôn!

Nguyễn Trãi bình tĩnh tâu:

- Xưa nay, vợ theo chồng, chứ chưa
bao giờ chồng theo vợ, xin Thánh thượng cứ lấy ngôi cao mà điều khiển
bọn thần tử… Cứ để Lễ nghi học sĩ về kinh đô. Nay mai nếu vinh hạnh
được vời sai về hầu hạ bên ngai vàng, thần về kinh cũng chưa muộn.
Vả lại, việc nhà cũng còn nhiều bối rối, cần sự có mặt của thần
ở Côn Sơn.

Vua vui vẻ cười, an ủi Nguyễn Trãi:

- Trước sau ông cũng phải về kinh đô
thôi. Triều đình thiếu gì việc. Vừa rồi, ông dâng sớ lên đòi về Côn
Sơn đấy chứ. Hàn lâm viện cũng nhắc nhở ta sao lại để ông về quê lâu
quá đấy.

Nguyễn Trãi vái tạ, lui vào…

*

Vua háo hức mong trời mau sáng. Khi
mặt trời chiếu hồng những rặng trúc, vua đã lên kiệu xuống thuyền.
Thị Lộ đã sẵn sàng hành trang đi theo vua. Nguyễn Trãi tiễn vua tận
bến sông, rồi lên kiệu về Côn Sơn. Ông kéo màn kín và ngồi vật mình
trên nệm…

Thuyền vua xuôi dòng. Vua háo hức
mời Thị Lộ vào thuyền, dùng trà… Xa nhau lâu ngày, vua không kìm giữ nổi,
vội ôm chầm lấy Thị Lộ, rồi cứ thế gắn chặt lấy nàng như không
muốn rời ra.

Vua yêu nàng ngay trên sạp thuyền…
Thị Lộ gặp vua, hân hoan, sung sướng, e ấp như con gái lần đầu biết
chuyện tình ái. Vua càng thích, rời ra lại ôm chầm lấy.

Lũ thái giám con hầu, lảng hết ra
ngoài khoang thuyền.

Sau khi đã hả hê những cơn thèm
khát, vua với Thị Lộ dùng yến, và lấy nghiên bút cùng nhau ngâm
vịnh…

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.