Thanh gươm huyền bí (Quyển 1) - Chương 4 phần 3
Tiến sĩ Malone lắc đầu, nhưng cô không nói là không, chỉ là cô vừa mới
thoát ra khỏi tình trạng ngơ ngác. Cô xòe rộng đôi tay. “Rất tốt,” cô nói. “Cô
nghĩ là cô đang mơ. Có lẽ cô nên tiếp tục.”
Cô đu đưa mình quanh chiếc ghế và ấn một vài nút tạo nên những tiếng kêu
o o và tiếng kêu của quạt làm mát trong máy tính; trong những tiếng động đó,
Lyra như bị ngột ngạt, cô thở hổn hển. Bởi tiếng động này giống hệt tiếng động
khiếp sợ mà cô đã nghe thấy trong phòng ngủ sang trọng ở Bolvangar, nơi chiếc
máy chém bằng bạc suýt nữa thì chém chết cô và Pantalaimon. Thấy Pantalaimon
đang run run trong túi mình, cô bé vỗ vỗ nó để trấn an.
Nhưng tiến sĩ Malone không để ý; cô ấy đang quá bận điều chỉnh những cái
nút điều khiển và gõ những ký tự vào một trong những cái khay trắng ngà khác.
Màn hình đổi màu, một vài chữ và số nho nhỏ hiện ra.
“Bây giờ cháu ngồi xuống,” cô đưa ghế cho Lyra rồi mở một cái lọ nhỏ, “cô
cần bôi một ít chất keo vào da cháu để tiếp xúc với điện, nó dễ rửa lắm. Bây
giờ, hãy giữ yên lặng nhé
Tiến sĩ Malone lấy ra sáu sợi dây, mỗi đầu dây là những miếng mút mỏng và
gắn chúng vào những chỗ khác nhau trên đầu Lyra. Cô bé ngồi bất động, hơi thở
thật mạnh, tim cô bé đập thình thịch.
“Được rồi, cháu đã được kết nối xong,” Tiến sĩ Malone nói. “Căn phòng này
tràn ngập Bóng tối. Vũ trụ này đầy Bóng tối. Nhưng đây là cách duy nhất chúng
ta có thể thấy được chúng, khi cháu làm cho đầu óc mình trống rỗng và nhìn vào
màn hình. Bắt đầu nhé.”
Lyra nhìn vào. Màn hình tối đen và trống rỗng. Cô thấy hình ảnh của mình
phản chiếu mờ mờ, nhưng chỉ có như vậy. Vì là một thí nghiệm khoa học nên cô
giả vờ mình đang đọc chiếc Chân - kế và tưởng tượng mình đang hỏi nó câu hỏi:
Người phụ nữ này biết gì về Bụi? Cô ta đang hỏi câu hỏi gì
vậy?
Cô thầm tưởng tượng mình di chuyển kim Chân - kế quanh mặt của nó, như là
cô vẫn làm. Thật ngạc nhiên, cô bị mất tập trung, ánh sáng lung linh tắt lịm.
Cô không để ý tới tiếng rì rầm kích động đã làm cho tiến sĩ Malone đứng lên: cô
cau mày ngồi xuống rồi lại tập trung lại.
Lần này phản ứng tới ngay tức thì. Một dòng ánh sáng nhảy múa, tất cả thế
giới như một tấm màn che sáng mờ mờ của bình minh, rọi sáng cả màn hình. Chúng
liên kết lại thành những mô hình được lưu giữ trong chốc lát chỉ rồi để bị tách
ra và tái nhập lại, nhưng ở những hình dạng khác nhau, hay màu sắc khác nhau,
chúng vòng quanh, lắc lư, chúng phun ra, bắn ra như mưa ánh hào quang rồi đột
nhiên lệch lối, giống như một đàn chim đang đổi hướng lên bầu trời. Khi Lyra
quan sát cô thấy cảm giác y hệt, sự run rẩy khi hiểu biết gần kề, điều mà cô
vẫn còn nhớ kể từ hồi mới bắt đầu đọc Chân - kế.
Cô bé hỏi câu hỏi khác: Đây là Bụi à? Có phải cùng những
thứ này đã làm ra những mô hình và dịch chuyển kim Chân - kế?
Câu trả lời hiện ra trong vòng ánh sáng cuộn xoáy dữ hơn. Cô đoán nó có ý
nghĩa là có. Rồi một ý nghĩa khác đến với cô, cô quay sang nói với tiến sĩ
Malone, đang há hốc miệng đưa tay lên đầu.
“Sao?” cô bé hỏi.
Màn hình nhạt dần. Tiến sĩ Malone chớp mắt.
“Có chuyện gì thế cô?”
Lyra hỏi lại.
“Ôi - cháu vừa mới trình
diễn một màn thật tuyệt mà cô chưa từng thấy, chỉ thế thôi. Cháu đang làm gì
thế? Cháu đang nghĩ gì à?”
“Cháu nghĩ là cô có thể
làm cho nó sáng rõ hơn là như thế này.”
“Rõ hơn á. Đây là rõ
nhất rồi đấy.”
“Nhưng điều đó có ý
nghĩa gì? Cô có đọc được nó không?”
“À,” tiến sĩ Malone
nói, “cháu không thể đọc nó theo kiểu đọc một mẩu tin; nó
không hoạt động như thế. Điều đang xảy ra là Bóng tối đã đáp lại sự chú ý mà
cháu đã bỏ ra ấy. Nó quá đủ cho một cuộc cách mạng; chúng thật sự phản hồi lại
với ý thức của chúng ta, cháu thấy rồi đấy.”
“Không,” Lyra giải
thích, “ý của cháu là những màu sắc và hình dáng ở đó. Chúng có thể làm được
những việc khác, những Bóng tối đó. Chúng có thể tạo nên bất cứ hình dạng nào
mà cô muốn. Chúng có thể tạo nên những bức tranh nếu cô muốn vậy. Cô nhìn này.”
Cô bé quay trở lại và
tập trung một lần nữa, nhưng lần này cô tự giả vờ màn hình là chiếc Chân - kế
có ba mươi sáu kí tự nằm quanh mặt. Cô đã quá quen với nó đến nỗi các ngón tay
của cô tự động xoay trên đùi khi cô di chuyển những cái kim tưởng tượng chỉ vào
ngọn nến (cho sự hiểu biết), ký tự an - pha và ô - mê - ga (cho ngôn ngữ), và
con kiến (cho sự cần cù), và đưa ra câu hỏi: Những người này sẽ làm gì để hiểu
được ngôn ngữ của Bóng tối?
Màn hình đáp lại như
thể nó đang tự suy nghĩ, và từ cái mớ bòng bong những đường nét và ánh sáng,
một chuỗi hình ảnh được hình thành rõ rệt một cách hoàn hảo: la bàn, rồi lại an
- pha và ô - mê - ga, ánh chớp và thiên thần. Mỗi hình ảnh nhá lên trong một
khoảng thời gian khác nhau, và rồi chuyển sang bộ ba khác: lạc đà, vườn, mặt
trăng.
Lyra thấy ý nghĩa của
chúng thật rõ ràng, cô bé thoát khỏi trạng thái đó để giải thích. Lần này, khi
cô bé nhìn quanh, cô nhìn thấy tiến sĩ Malone đang ngồi trên ghế, mặt trắng
bệch, nắm lấy mép bàn.
“Điều nó nói,” Lyra
nói, “nó nói bằng ngôn ngữ của cháu, ngôn ngữ hình ảnh. Giống như Chân - kế.
Nhưng nó cũng nói rằng nó cũng có thể dùng ngôn ngữ thông thường, những từ ngữ,
nếu cô sắp xếp nó như thế. Cô có thể chỉnh lại điều này và nó sẽ đưa ra màn
hình những từ ngữ. Nhưng cô sẽ phải cần rất nhiều trí tưởng tượng tỉ mỉ với
những con số - đó là la bàn, cô thấy rồi đó. Còn ánh chớp có ý nghĩa là anbraic
- ý cháu là điện năng, nhiều hơn thế. Và thiên thần - đó là toàn bộ lời nhắn.
Có những điều mà nó muốn nói. Nhưng khi nó tiếp tục tới vòng thứ hai... Nó có ý
nghĩa là Châu Á, vùng xa xôi nhất ở miền Đông nhưng cũng không hẳn. Cháu không
biết đó là đất nước nào - có thể là Trung Quốc. Ở tại nước đó họ có một cách để
trò chuyện với Bụi, ý cháu là Bóng tối, giống như cô có ở đây và cháu có với…
có với những bức tranh, chỉ là họ sử dụng những que gậy. Cháu nghĩ điều đó ám
chỉ bức tranh treo trên cửa kia, nhưng cháu không thật sự hiểu nó. Khi lần đầu
tiên cháu thấy nó, cháu nghĩ là nó có cái gì đó rất quan trọng, chỉ là cháu
không biết đó là cái gì. Cháu nghĩ là có rất nhiều cách để trò chuyện với Bóng
tối.”
Tiến sĩ Malone gần như
nín th
“Kinh Dịch,” co tiến sĩ
nói. “Đúng, đó là của người Trung Hoa, một kiểu tiên tri - dự đoán tương lai,
thật vậy... Và đúng, họ dùng những que đũa. Nó chỉ được treo ở đây để trang trí
thôi,” cô nói như thể muốn trấn an Lyra rằng cô cũng không thật sự tin tưởng
vào điều đó. “Cháu đang nói với cô rằng khi người ta tham khảo Kinh Dịch, thì
tức là họ đang liên lạc với hạt Bóng tối? Với vật chất tối?”
“Vâng,” Lyra nói. “Như
cháu đã nói, có nhiều cách lắm. Trước đây cháu không nhận ra điều này. Cháu đã
nghĩ rằng chỉ có duy nhất một con đường.”
“Những hình ảnh trên
màn hình...” Tiến sĩ Malone bắt đầu.
Lyra thấy một ý nghĩ
nhá lên trong góc tâm trí mình, và cô quay lại với màn hình. Cô khó mà bắt đầu
dựng nên được câu hỏi khi càng ngày càng có nhiều hình ảnh sáng lên, nối tiếp
nhau thật nhanh đến nỗi tiến sĩ Malone không thể theo dõi chúng; nhưng Lyra thì
biết rất rõ, quay lại bảo cô.
“Nó nói rằng cô
cũng rất quan trọng,” cô bé nói với tiến sĩ. “Nó nói là cô có việc
quan trọng phải làm. Cháu không biết là cái gì nhưng nó sẽ không nói nếu đó
không phải là sự thật. Vì vậy, có lẽ cô phải bắt nó sử dụng từ ngữ để cô có thể
hiểu được điều nó nói thôi.”
Tiến sĩ Malone im lặng.
Rồi cô nói, “Được rồi, mà cháu từ nơi nào đến vậy?”
Lyra há hốc mồm. Cô bé
nhận ra là tiến sĩ Malone, đến lúc này đã thoát được ra khỏi sự kiệt sức và nỗi
tuyệt vọng, sẽ không bao giờ tự nhiên cho một đứa trẻ xa lạ chẳng biết đến từ
nơi nào xem công việc của cô, và rằng cô ấy đang bắt đầu hối tiếc vì điều đó.
Nhưng Lyra phải nói sự thật.
“Cháu tới từ một thế
giới khác,” cô bé nói. “ự thật, cháu đã đi xuyên qua đây. Cháu... cháu phải
chạy trốn, bởi những người ở thế giới của cháu đang săn đuổi cháu để giết chết
cháu. Và chiếc Chân - kế này tới từ... từ cùng một nơi. Ông hiệu trưởng trường
Jordan đã đưa nó cho cháu. Ở Oxford của cháu có một ngôi
trường Jordan, nhưng ở đây thì không có, cháu đã xem qua rồi. Cháu đã tự mình
tìm ra cách đọc Chân - kế. Cháu đã tìm ra cách tự làm cho đầu óc mình trống
rỗng và cháu chỉ việc nhìn điều những bức tranh biểu thị thẳng ra cho cháu. Như
là những gì cô nói về... nghi ngờ, bí ẩn và điều đó. Do đó, khi nhìn vào Hang,
cháu cũng làm tương tự và nó cũng hoạt động tương tự, vì vậy Bụi của cháu và
Bóng tối của cô cùng là một. Thế nên...”
Tiến sĩ Malone tỉnh
hẳn. Lyra nhặt chiếc Chân - kế của cô lên, gói nó vào tấm vải nhung, giống như
một người mẹ bảo vệ con của mình vậy, trước khi bỏ nó vào trong ba lô.
“Thế nên cách nào đi
nữa, cô có thể tạo màn hình đó, nó có thể nói với cô bằng từ ngữ, nếu cô muốn.
Sau đó cô có thể nói chuyện với Bóng tối như là cháu nói chuyện được với Chân -
kế. Nhưng điều cháu biết được là, tại sao mọi người trên thế giới của cháu lại
ghét nó nhỉ? Bụi, ý của cháu là Bóng tối. Vật chất tối. Họ muốn phá hủy nó. Họ
nghĩ rằng nó là tội lỗi. Nhưng cháu nghĩ những gì họ làm mới
là tội lỗi. Cháu đã thấy họ làm điều đó. Thế nó là cái gì, Bóng tối ấy? Nó tốt
hay xấu xa, hay là gì nữa?”
Tiến sĩ Malone chà chà
mặt, làm cho hai bên má cô lại đỏ ửng.
“Mọi thứ về nó đều rối
tung rối mù cả,” cô tiến sĩ nói. “Cháu có biết đề cập tới tốt đẹp hay xấu xa
trong một phòng thí nghiệm khoa học khó xử đến thế nào không? Cháu biết không
hả? Một trong những lý do mà cô trở thành nhà khoa học chính là không phải nghĩ
đến những thứ đại loại như thế.”
“Cô phải nghĩ
vềiều đó,” Lyra nói rất nghiêm khắc. “Cô không thể khám phá ra Bụi, Bóng tối,
bất kể thứ gì mà không nghĩ về nó rằng nó tốt hay xấu hay tương tự thế. Và nó
nói là cô phải làm, cô nhớ đấy. Cô không thể cự tuyệt được. Khi nào thì họ đóng
cửa trung tâm này?”
“Quỹ hỗ trợ quyết định
là cuối tuần này... Sao vậy?”
“Bởi vì cô phải làm
ngay tối nay,” Lyra nói. “Cô có thể chỉnh lại thông số để nó đưa từ ngữ ra
ngoài màn hình thay vì những hình ảnh như cháu đã làm. Cô có thể làm điều này
dễ dàng. Sau đó cô có thể cho họ thấy và họ sẽ tiếp tục tài trợ tiền cho cô để
cô tiếp tục. Cô có thể tìm hiểu thêm tất cả về Bụi, hay là về Bóng tối và hãy
nói với cháu. Cô thấy đấy,” cô bé tiếp tục, giống như một nữ công tước đang
phản ánh lại điều không hài lòng về người hầu gái, “chiếc Chân - kế sẽ không
nói chính xác những gì mà cháu muốn biết. Nhưng cô có thể tìm ra hộ cháu. Hoặc
giả cháu có thể thực hiện cái món Kinh Dịch đó, với những cái gậy. Nhưng làm
việc với hình ảnh dễ dàng hơn. Dù gì thì cháu vẫn nghĩ thế. Cháu tháo cái này
ra giờ đây,” cô bé thêm vào rồi kéo những điện cực trên đầu mình ra.
Tiến sĩ Malone đưa cho
cô bé một tờ giấy ăn để lau keo lỏng, rồi quấn dây nhợ lại.
“Cháu chuẩn bị đi à?” cô nói. “Ừm, cháu đã cho cô một giờ thật lạ lùng,
thật sự đấy.”
“Cô sẽ làm cho nó ra từ ngữ chứ?” Lyra vừa nói vừa xốc lại ba lô.
“Nó sẽ hữu ích rất nhiều như là hoàn thành đơn xin trợ cấp, cô dám nói
như vậy,” tiến sĩ Malone nói. “Khoan, nghe này. Cô muốn cháu quay lại đây vào
ngày mai. Được không? Cũng khoảng thời gian này. Cô muốn cháu chỉ cho những
người khác biết nữa.”
Lyra cụp mắt xuống. Liệu đây có phải là một cái bẫy hay khô
“Được ạ. Nhưng cô hãy nhớ những thứ mà cháu muốn biết.”
“Được. Tất nhiên rồi. Cháu sẽ tới chứ?”
“Vâng ạ.” Lyra đáp. “Nếu cháu nói là cháu tới thì cháu sẽ giữ lời. Cháu
có thể giúp cô, cháu mong là như vậy.”
Rồi cô bé rời đi. Người gác cổng đang ngồi trên ghế, ngẩng lên nhìn thật
nhanh rồi lại trở lại với tờ báo của ông.
***
“Cuộc khai quật Nuniatak,” nhà khảo cổ học vừa nói vừa xoay chiếc ghế.
“Cháu là người thứ hai trong tháng hỏi ta về điều này đấy.”
“Thế người thứ nhất là ai ạ?” Will hỏi, ngay lập tức cảnh giác.
“Ta nghĩ là một nhà báo. Ta không chắc lắm.”
“Tại sao ông ấy lại muốn biết về điều này ạ?” cậu bé hỏi.
“Liên quan tới một người đàn ông đã mất tích trên con tàu đó. Đó là lúc
cao trào của cuộc chiến tranh lạnh khi đoàn thám hiểm biến mất. Chiến tranh
giữa các vì sao. Có lẽ cháu còn quá nhỏ để biết chuyện. Người Mỹ và người Nga
đã xây dựng rất nhiều trạm rađa, tất cả đều qua Bắc cực... À mà, ta có thể làm
gì cho cháu nào?”
Will cố gắng giữ cho mình thật bình tĩnh. “Thực ra cháu đang thử tìm hiểu
thêm về đoàn thám hiểm. Cho một dự án của trường về con người tiền sử. Cháu đã
đọc thấy rằng đoàn thám hiểm đã biến mất, cháu tò mò.”
“Cháu thấy đấy, cháu không phải là người duy nhất. Lúc đó ta phải làm cả
một lượng công việc đồ sộ. Ta đã tra cứnó cho ông nhà báo. Đó là một cuộc khảo
sát sơ bộ chứ không phải là một cuộc khai quật hoàn toàn. Cháu không thể làm
một cuộc khảo sát cho đến khi cháu biết được rằng có đáng dành thời gian vào
việc đó hay không, vì vậy nhóm khảo cổ này đã tìm ra một loạt vị trí và đã làm
một báo cáo. Cứ hàng nửa tá một. Thỉnh thoảng, ở những cuộc thám hiểm như thế
này cháu có thể hợp sức với những người ở ngành khác - cháu biết đấy, địa chất
hay bất cứ ngành nào - để giảm chi phí. Họ nhìn vào những thứ của họ và ta nhìn
vào những thứ của ta. Trong trường hợp này, đội của họ có một nhà vật lý. Ta
nghĩ rằng anh ta đang tìm những hạt khí quyển bậc cao. Cực quang, cháu biết
đấy, ánh sáng phương Bắc. Hình như anh ta có vài quả khí cầu và trạm phát
radio.
“Có một người đàn ông khác nữa. Một cựu hải quân, một nhà thám hiểm dày
dạn kinh nghiệm. Họ đi lên những vùng khá hoang sơ và gấu Bắc cực luôn là mối
nguy hiểm ở Cực Bắc. Nhà khảo cổ học có thể xử lý được với nhiều thứ, nhưng
chúng tôi không được huấn luyện để bắn, và nếu có ai đó có thể nã đạn, định
hướng, dựng trại và làm tất cả những việc để tồn tại thì sẽ rất hữu ích.
“Nhưng rồi tất cả họ đều biến mất. Họ liên lạc với trạm khảo sát địa
phương bằng radio, nhưng một ngày nọ tín hiệu đã không truyền đến, và họ không
còn nghe được gì thêm. Có một trận bão tuyết đã xảy ra nhưng không có gì bất
thường. Đội tìm kiếm đoàn thám hiểm đã tìm thấy trại cuối cùng của họ, ít nhiều
còn nguyên vẹn, mặc dầu lương thực của họ đã bị gấu ăn hết. Nhưng không có dấu
hiệu của bất cứ người nào. Ta e rằng đó là tất cả những gì mà ta có thể nói cho
cháu biết.”
“Vâng,” Will nói. “Cảm
ơn bác. Ừm... nhà báo đó,” dừng lại ở phía cửa, Will tiếp tục, “bác nói rằng
ông ta quan tâm tới một trong những người đó. Ai vậy bác?”
“Một nhà thám hiểm. Một
người tên là Parry.”
“Trông ông ấy như thế
nào hả bác? Ý cháu muốn hỏi nhà báo cơ?”
“Cháu muốn biết điều đó
làm gì?”
“Bởi vì...” Will không
thể tìm ra được một lý do thích đáng. Đáng nhẽ cậu không nên hỏi. “Không vì lý
do gì. Cháu chỉ hỏi thôi.”
“Như ta còn nhớ thì ông
ta là một người đàn ông to lớn có mái tóc mày vàng. Một mái tóc rất sáng.”
“Được rồi, cám ơn bác,”
Will nói và quay đi.
Người đàn ông nhìn cậu
bé đi khỏi, không nói gì cả, ông chỉ hơi cau mày. Khi Will nhìn thấy ông ta với
tới điện thoại cậu liền nhanh chóng rời khỏi tòa nhà.
***
Cậu thấy mình đang run
bần bật. Nhà báo đó, như người ta đã gọi, là một trong những gã đã tới nhà của
mình: một gã to lớn có mái tóc màu sáng, trông giống như là không có lông mi
hay lông mày vậy. Gã ta cũng không phải là người mà Will đã đẩy xuống cầu
thang, gã ta chính là người đã xuất hiện ở cửa nhà cậu và cửa phòng ngủ của
Will khi cậu chạy xuống và nhảy qua cái xác.
Nhưng hắn ta không phải
là nhà báo.
Có một bảo tàng lớn gần
đó. Will vào bảo tàng, tay cậu bé vẫn giữ bìa kẹp hồ sơ như thể cậu đang nghiên
cứu vậy, rồi cậu ngồi trong một phòng trưng bày treo đầy tranh. Cả người cậu
run rẩy, cậu cảm thấy mình như bị ốm, vì tất cả những điều vừa rồi nhắc rằng
cậu đã giết chết ai đó, cậu là một kẻ giết người. Cậu đã giấu kín điều này,
nhưng giờ đây nó lại trỗi dậy. Cậu đã cướp mất cuộc sống của một người đàn ô
Cậu ngồi bất động trong
vòng nửa tiếng và đó là nửa tiếng tồi tệ nhất mà cậu trải qua. Mọi người vẫn
tới và đi, nhìn vào những bức tranh, nói rất khẽ, họ lờ Will đi; một nhân viên
bảo tàng đứng ở phía cửa trong vài phút, chắp tay đằng sau lưng nhưng rồi ông
ta cũng đi; Will vật lộn với nỗi khiếp sợ của mình về những gì cậu đã làm,
không hề cử động lấy một múi cơ.
Dần dần, cậu cũng cảm
thấy mình bình tĩnh hơn. Cậu đã bảo vệ mẹ. Họ đã làm cho mẹ sợ hãi, làm cho bà
ở trong tâm trạng rất xấu. Họ đã hành hạ mẹ. Cậu có quyền bảo vệ ngôi nhà mình.
Bố chắc cũng muốn Will làm điều đó. Will đã làm vì nó là một điều tốt, để những
gã đàn ông khỏi lấy mất cái cặp da màu xanh lá cây. Cậu làm việc này còn là để
tìm ra bố; chẳng lẽ Will không có quyền làm thế ư? Tất cả những trò chơi tuổi
thơ đã trở lại với Will, hai bố con giải cứu lẫn nhau khỏi những con thác hay
là chiến đấu với hải tặc. Bây giờ nó đã thành sự thật. “Con sẽ đi tìm bố,” cậu
thầm nói. “Hãy giúp con, con sẽ đi tìm bố và chúng ta sẽ cùng chăm sóc mẹ, mọi thứ
rồi cũng sẽ qua...”
Và sau rốt, bây giờ,
cậu cũng có nơi để ẩn náu thật an toàn và không ai có thể tìm ra cậu cả. Tất cả
những giấy tờ trong cặp (cậu vẫn chưa có thời gian để đọc) vẫn được an toàn
dưới tấm đệm ở Cittagazze.
Cuối cùng, Will để ý
rằng mọi người đi lại có chủ đích hơn, và đều cùng về một hướng. Họ đang ra
khỏi bảo tàng, bởi vì nhân viên ở đây đang nói với họ rằng họ sẽ đóng cửa bảo
tàng trong vòng mười phút nữa. Will thu dọn đồ đạc và ra khỏi bảo tàng. Cậu tìm
đường tới phố High, nơi có văn phòng của ông luật sư, cậu tự hỏi liệu mình có
nên đi tới đó hay không mặc cho những gì cậu đã nói trước đây. Nghe ông ta có
vẻ khá thân thiện…
Nhưng ngay khi cậu
quyết định băng qua phố vào văn phòng, cậu đột nhiên dừng lại.
Một người đàn ông cao
lớn có cặp lông mày nhạt đang xuống ô tô.
Will nép về một phía,
nhìn về phía cửa sổ cửa hàng nữ trang ngay bên cạnh. Cậu nhìn thấy một người
đàn ông đang nhìn ra xung quanh, thắt lại cà vạt và đi vào văn phòng luật sư.
Ngay khi gã này đi vào, Will liền tránh ra xa, tim cậu lại đập thình thịch.
Chẳng có nơi nào an toàn cả. Cậu trôi giạt theo hướng thư viện trường đại học
và đợi Lyra.

