Công tước của riêng em - Chương 07

Chương 7

Dinh thự tại Luân Đôn của công tước
Villiers

Số 15 phố Piccadilly

Ngày 17 tháng 06 năm 1784

Tobias đã quyết tâm phải đi tới Kent cùng
với Villiers dù bằng cách này hay cách khác. Hồi mới đầu, cậu rất vui vẻ chỉ vì
được ăn bất kỳ thứ gì mình muốn. Nhưng điều đó nhanh chóng phai nhạt và giờ cậu
thấy chán chết đi được. Những đứa bé khác chỉ là lũ nhóc con. Colin ám ảnh với
việc học đọc, và Violet đã tìm được một con búp bê cũ mà lúc nào con bé cũng
nói chuyện cùng.

Vấn đề nan giải duy nhất là làm sao để đi
lậu trên xe của ngài Villiers mà không bị tóm. Giá mà cậu lẻn được vào trong,
một trong những cái đệm ghế che phủ một cái hộp lớn dùng để đựng chăn. Cậu biết
vì trên đường từ Wapping cậu đã bị lạnh và công tước đã ném cho cậu một cái
chăn.

Nhưng cậu sẽ phải tính thời gian lẩn trốn
một cách hoàn hảo, trước khi bốn người trông ngựa của công tước rời chuồng
ngựa.

Sau khi ăn sáng cậu hờ hững đi dạo ra ngoài
cửa. Nhiều khả năng, Ashmole đã nhìn thấu âm mưu đó, nhưng cậu đã xử lí điều đó
bằng cách nhờ Violet làm ông ta xao lãng. Ngọn lửa mà cô bé đã châm trên sàn
phòng trẻ sẽ khiến cho Ashmole bận rộn. Dẫu vậy, đáng ra cô bé không cần phải
ném cả sách của Colin vào lửa. Cậu vẫn nghe rõ tiếng la hét của Colin từ thềm
cửa.

Không một người hầu nào biết phải đối xử
với cậu ra sao: như con chủ nhà, hay như một đứa con hoang? Tình trạng tiến
thoái lưỡng nan của họ khiến Tobias cười toe toét bởi vì cậu cóc quan tâm họ
đối xử với mình như thế nào, miễn là họ làm theo ý cậu. Một người trông ngựa
đứng phía trước đầu lũ ngựa hờ hững nhìn cậu nhưng không nói gì cho tới khi
Tobias mở cửa xe ra.

“Này!” anh ta thét lên.

Tobias thò đầu ra khỏi xe và cười hớn hở
với anh ta. “Đang làm việc hộ ông Ashmole,” cậu nói. “Lấy một cái chăn mà ông
ấy nhờ.”

“Làm việc hộ ông Ashmole à?” cậu có thể
thấy khái niệm đó dần dần ngấm vào đầu của người giữ ngựa. Bị sai làm việc
khiến Tobias gia nhập hàng ngũ người hầu. Và điều đó có nghĩa là anh ta có thể
dạy bảo Tobias nếu muốn. Nó rõ ràng là một ý nghĩ dễ chịu.

“Tôi thích được giúp đỡ ông Ashmole bất kỳ
khi nào có thể,” Tobias nói, củng cố thêm điều đó. “Có lẽ một ngày nào đó tôi
có thể trở thành một quản gia giống ông ấy.” Cậu cố làm bộ xúc động, nhưng có
vẻ chỉ khiến cậu trông như một con bê ốm.

Người giữ ngựa ngẫm nghĩ về điều đó. Tobias
gần như có thể thấy anh ta đang thả lỏng, nếu Tobias muốn trở thành một quản
gia thì tức là cậu cũng chẳng cao quý hơn anh ta. Là mấy.

“Rất muốn được thấy cậu trở thành
một quản gia!” người giữ ngựa nói, cười hô hố như thể đang nghe thấy một gã ăn
xin biểu lộ ước nguyện đó.

“Một ngày nào đó tôi sẽ làm được,” Tobias
nói, trưng ra vẻ mặt gan dạ và vui vẻ của một đứa trẻ mồ côi. “Tôi không ngại
làm việc vất vả. Đó là lý do hôm nay tôi cố gắng giúp đỡ mọi người.”

“Vậy thì tốt nhất là cậu nên tiếp tục làm
việc đi,” người giữ ngựa nói, vẫy tay bảo cậu làm tiếp.

“Sau đó tôi có thể làm gì giúp anh không?”
Tobias hỏi. “Có lẽ là giữ ngựa một lát chẳng hạn? Tôi yêu ngựa lắm.”

“Tôi cần đi tè,” anh ta nói. “Hãy mang cái
chăn đó về cho Ashmole và quay lại đây ngay, đồ láu cá.”

“Vâng, thưa ngài,” Tobias nói, kéo chăn ra
khỏi chỗ và phi lên các bậc thềm dẫn vào nhà. Tất nhiên nó không phải là một
cái chăn thông thường. Nó mềm mại như mông em bé và được viền bằng một loại
lông gì đấy. Chồn ermine hay đại loại thế. Cậu đưa chăn cho người hầu gác hành
lang và bảo anh ta đưa nó tới phòng giặt đồ.

“Cậu không nên đi bằng cửa trước như vậy,”
một lát sau người giữ ngựa bảo cậu trong lúc đưa dây cương cho cậu. “Ashmole sẽ
đánh cậu nếu ông ta thấy cậu ở đó đấy.”

“Tôi nghĩ ông ấy cũng đã nói gì đó về việc
đấy,” Tobias nói mơ hồ, vuốt ve mũi một trong những con ngựa.

“Tôi sẽ quay lại ngay,” anh ta nói, đi sang
mặt bên của căn nhà. “Anh Seffle sẽ đến lái xe quanh nhà lần nữa. Không ai muốn
thấy lũ ngựa trở nên bồn chồn đâu.”

Ngay khoảnh khắc anh ta biến mất qua mặt
bên tòa nhà, Tobias gọi người hầu ở ngay sau cửa chính. Khi anh ta xuất hiện,
Tobias hét lên. “Bảo anh Seffle là tôi đưa lũ ngựa đi quanh nhà nhé.”

Đến lúc người đánh xe của công tước,
Seffle, lao vội tới tường nhà thì Tobias đã trốn trong xe ngựa rồi. Lũ ngựa
thậm chí còn không kịp nhận ra rằng chúng được tự do bỏ chạy. Từ bên trong hộp
đựng chăn, Tobias có thể loáng thoáng nghe tiếng Seffle chửi rủa, theo sau là
tiếng cãi cọ giữa Seffle và người giữ ngựa rồi tiếp đó là tiếng truy lùng cậu,
nhưng sau vài ba phút mọi chuyện dịu xuống và Seffle nhảy lên xe để đưa nó quay
về trước cửa.

Tobias không thấy bất tiện cho lắm. Cậu có
thể ngồi với hai tay ôm lấy chân. Họ đi qua góc nhà cuối cùng và dừng lại. Cậu
nghe thấy giọng nói nhẩn nha của công tước. “Ngươi vừa nói là Ashmole sai con
trai ta làm việc vặt cho ông ta sao?”

Tobias không thể không cười toe toét. Cậu
vẫn chưa đưa ra quyết định chính thức về cha mình. Villiers giống như một con
chim ngoại lai kỳ lạ nào đó với đôi mắt ác độc và cách nói chuyện kỳ lạ. Công
tước không thân thiện. Hay ấm áp.

Nhưng Tobias vẫn nghĩ về cái cách Villiers
hạ gục Grindel, gã đàn ông đã ép cậu sục chân xuống bùn để nhặt những thứ như
răng người. Grindel đã ngã xuống đất với tiếng bịch rất to. Và giờ giọng
Villiers mang âm điệu báo hiệu Ashmole có nguy cơ mất việc nếu nghĩ Tobias là
người hầu.

Villiers có vẻ nghĩ là có thể bắt tất cả
mọi người quên rằng con trai mình là con hoang. Điều đó thật ngu ngốc, dù
Tobias trân trọng suy nghĩ đó.

Cuối cùng cỗ xe cũng phanh hẳn lại. Tobias
định đợi cho tới khi họ ra đến ngoại ô Luân Đôn mới để lộ sự hiện diện của
mình. Nhưng họ chưa đi được hết một dãy phố thì nắp gỗ trên đầu cậu đột ngột mở
ra.

Cậu từ từ ngẩng đầu lên và nhìn vào mắt cha
mình. Từ lâu cậu đã học được cách giữ im lặng trong những tình huống bất tiện
vì thế mà cậu lặng thinh.

Không may thay, có vẻ như cha cậu cũng đã
lĩnh hội bài học đó và sau một khoảnh khắc khó chịu Tobias không thể tiếp tục
thêm được nữa. “Ashmole không hề sai con làm việc vặt hộ ông ấy. Làm sao cha
biết con đang ở trong này?”

Công tước nhướn một bên lông mày lên. “Một
cái chăn được mang vào nhà, sau đó là một cậu bé bị mất tích, khó mà có thể trở
thành một câu đố hóc búa được. Và lại còn cả đám cháy trong phòng trẻ nữa.”

Tobias trèo ra khỏi hộp đựng chăn, đậy nắp
xuống. Chắc chắn là công tước sẽ gọi người lái xe, cho dừng xe lại, và đuổi cậu
về với người trông ngựa đang giận dữ, anh ta chắc sẽ nhéo tai cậu, hoặc còn tệ
hơn thế.

Nhưng cha cậu không hề nói gì, chỉ đưa mắt
về một quyển sách nhỏ mà mình cầm trong tay.

Sau một lúc Tobias hỏi:

“Cha sẽ không đuổi con về à?”

Công tước ngẩng lên. “Ta tưởng rằng con
khao khát muốn đi cùng.”

Tobias mở miệng, nhưng Villiers giơ một bàn
tay lên. “Con không cần phải thêm mắm thêm muối gì. Ta hiểu rằng sau vài năm
lặn lội trong lòng sông bùn đất với nguy cơ giữa sống hoặc tàn tật thì dễ hiểu
khi con thấy phòng trẻ thật buồn tẻ. Ta nghi là…” cha cậu nói thêm, “… có thêm
một cô bé sáu tuổi vào phòng trẻ chắc chẳng cải thiện được điều gì.”

“Sáng nay em ấy khá giỏi,” Tobias nói một
cách công bằng.

“À, đám cháy. Ta mong sao con đã bảo cô bé
là các tấm vải mẫu trang trí ở tường phía tây không được đem ra đốt. Ashmole có
vẻ khá đau khổ trước sự biến mất của chúng. Chúng đã hơn một trăm tuổi rồi.”

“Vậy thì chắc là chúng đã bị nấm mốc rồi,”
Tobias chỉ ra. “Con không hề ấn định là con bé nên gây chú ý theo cách nào. Con
đáng ra nên bảo em ấy không được đốt sách của Colin.”

“Con bé đã đốt sạch số sách trong phòng
trẻ,” Villiers đính chính.

Tobias không tin rằng xin lỗi sẽ giải quyết
được gì, đó là điều hiển nhiên. Nhưng không hiểu sao cậu thấy miệng mình mở ra
và một câu gì đó tương tự thế thốt ra.

Villiers chỉ nhún vai. “Chúng ta sẽ phải
trông chừng con bé trong tối kỷ niệm Guy Fawks[12].”

[12] Lễ hội đêm 5/11 hàng năm ở Anh, có đốt
lửa để kỷ niệm sự kiện Guy Fawks định cho nổ tung trụ sở nghị viện Anh vào ngày
5/11/1605 nhưng chưa kịp ra tay thì đã bị bắt.

Tobias bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn. “Chúng
ta thật sự sắp tới Kent để gặp vợ cha à?”

“Cô ấy chưa phải vợ ta. Ta sẽ chọn bất kỳ
ai trong hai cô đó có vẻ là người mẹ tốt hơn cho các con.”

“Con không cần mẹ,” Tobias nói.

“Violet thì cần,” cha cậu sang trang. “Và
hai đứa sinh đôi cũng vậy. Chúng bé hơn con nhiều.”

“Con trai hay con gái?”

“Con gái.”

“Hồi xưa cha có biết con là con trai
không?”

“Có.”

“Mẹ con như thế nào?”

“Hết sức xinh đẹp.”

Tobias chết lặng, hy vọng ông sẽ nói tiếp.
Nhưng Villiers lật sang một trang nữa.

“Cha là đồ khốn,” Tobias nói, thốt ra đúng
lúc cỗ xe lặng như tờ.

Ban đầu cha cậu không cử động gì. Rồi công
tước lại ngẩng lên. “Ta nên xem xét câu nói đó theo nghĩa con tin rằng đó là
một chuyện hiếm khi xảy ra hay chỉ là ta nên quan tâm đến đánh giá của con?”

“Vì sao cha không cưới mẹ con?” cậu đã biết
cho dù cậu hỏi.

“Ta không cưới mẹ con vì cô ấy là một ca sĩ
opera và cũng là tình nhân của ta. Cô ấy cũng là người Ý, khá đẹp, và hơi điên.
Cô ấy không phải là một quý cô theo cách hiểu nghiêm khắc của từ này.”

Tobias ghét ngài công tước, từ cái mũi bốt
bóng loáng cho tới vẻ lấp lánh trên cái áo lụa nặng nề.

“Cô ấy không muốn nuôi con,” Villiers nói,
đặt sách xuống. “Cô ấy không phải người có thể làm mẹ. Nhưng cô ấy đã nghĩ con
rất xinh.”

“Làm sao cha biết?”

“Không giống các đứa bé khác, con được sinh
ra trong dinh thự của ta. Mẹ con đang đi lưu diễn khắp Anh quốc và khi tình
trạng sinh nở làm gián đoạn chuyến lưu diễn đó, cô ấy và cả đoàn đã ở lại với
ta.”

“Trong căn nhà đó sao? Với Ashmole?”

“Với Ashmole, nhưng ở một trong các điền trang
ở thôn quê của ta.”

Tobias không thể hình dung nổi điều đó.
“Cha có bao giờ gặp lại mẹ con không?”

Villiers nhìn thẳng vào mắt cậu. “Khi còn
sống cô ấy là một ca sĩ opera hết sức nổi tiếng, Tobias.”

Tobias cảm thấy máu mình đông lại. Nhưng
cũng chẳng ghê gớm hơn những gì cậu từng biết và đã biết trong suốt nhiều năm
liền. Cậu chẳng có người thân trên thế giới này.

“Cô ấy đã chết ở Venice vì sốt rét. Cô ấy
đã ở ngoài trời quá muộn sau khi hát riêng cho tổng đốc.”

Tobias nhún vai. “Bà ấy chẳng có ý nghĩa gì
với con. Chỉ là một gái điếm quá xinh đẹp nên chẳng thể cưới.”

Công tước nhìn vào mắt Tobias cho tới khi
cậu cụp mắt xuống. “Cô ấy đã nghĩ là ta sẽ chăm sóc con chu đáo. Nếu con thấy
tức giận thì nên tức giận với ta chứ không phải ai khác.”

“Con sẽ ngủ một giấc, nếu cha không thấy
phiền,” Tobias nói, nhắm mắt lại.

Cậu nghĩ cậu nghe thấy cha mình nói. “Cừ
đấy.”

Cừ đấy có nghĩa là gì?

Báo cáo nội dung xấu