Sư sĩ truyền thuyết - Chương 103

Chương 103: Lão Bàng

Quang giáp cận chiến
chỉ có tới gần đánh mới có thể phát huy uy lực, do phạm vi tấn công của nó rất
nhỏ, việc đầu tiên quang giáp cận chiến phải làm chính là thu hẹp khoảng cách
với kẻ địch, chỉ có đưa đối phương vào trong phạm vi tấn công của mình, quang
giáp cận chiến mới có đất dụng võ, nếu không, thì chỉ có thể trở thành tấm bia
sống cho đối phương!

Cho nên điều mà quang
giáp cận chiến thông thường phải làm là liều mạng mà sáp lại gần đối phương, ý
đồ thu hẹp khoảng cách giữa hai bên.

Nhưng điều Diệp Trùng
làm lại hoàn toàn ngược lại, Diệp Trùng sau tránh được phát súng của Brent liền
lập tức chạy ra xa. Chỉ để lại Brent kinh ngạc nhìn Diệp Trùng càng lúc càng
nhỏ trước mắt mình, trong nháy mắt đã biến thành một chấm đen nhỏ.

Không đánh mà chạy?
Brent ngơ ngẩn. Hắn không sợ người ta chê cười ư? Đây chẳng qua chỉ là một trò
chơi mà thôi! Côn Đình không hề giống một kẻ hèn nhát a!

Diệp Trùng bỏ chạy cũng
làm dậy lên sự chê trách của đám người đang xem hai người chơi trong đại sảnh,
nhưng lời chê trách vốn không xem là lớn này lại làm cho những người vốn đang
xem những trận chiến khác chú ý, mọi người không tự chủ được đều tập trung vào
màn hình thi đấu của Diệp Trùng và Brent hai người.

Trong khoang trò chơi,
Diệp Trùng tập trung điều khiển quang giáp, trong đầu không có chút tạp niệm
nào!

Đối với Diệp Trùng mà
nói, đây chính là chiến đấu! Mà không phải là trò chơi! Chỉ cần là chiến đấu,
Diệp Trùng sẽ toàn lực ứng phó! Chiến đấu, không là sống thì là chết! Làm gì có
chỗ để suy nghĩ lung tung?

Từ một phát súng vừa
rồi đó của Brent mà xét, kỹ xảo xạ kích của hắn tuyệt đối cao siêu, cho dù chỉ
trong một khoảnh khắc ngắn ngủi vừa rồi, nếu như không phải Diệp Trùng đã sớm
có chuẩn bị, phát súng đó đã bắn trúng Diệp Trùng rồi!

Trong quá trình mình
tới trước mặt hắn đủ để hắn bắn ba phát, với kỹ thuật bắn chính xác thế này của
hắn, đừng nói ba phát, chỉ e cho hắn thong thả một lần cơ hội thì mình e rằng
cũng xong đời rồi!

Nếu đã như vậy, trước
tiên phải cách xa đối phương không nghi ngờ gì, là lực chọn chính xác nhất.

Diệp Trùng không hề cảm
thấy bỏ chạy như vậy có gì đáng xấu hổ, thực lực của mình không hề bị tổn thất
chút nào, cũng có nghĩa là mình vẫn có khả năng chiến thắng đối phương. Trong
hoàn cảnh đối phương có lợi để phát huy nhất mà cùng đối phương chiến đấu, đó
mới là cách làm ngu xuẩn nhất! Trừ phi không còn cách nào khác, nếu không, vẫn
phải cố sức để chiến đấu trong hoàn cảnh có lợi hơn cho mình phát huy. Đây là
kinh nghiệm Diệp Trùng rút ra được sau vô số lần chiến đấu!

Diệp Trùng điều khiển
quang giáp bay nhanh về phía trước, mở rộng bán kính quét hình, cái gì cũng
không có! Mở rộng hơn nữa, vẫn chẳng có gì! Lại mở rộng thêm một lần nữa, vẫn
chẳng có gì! Diệp Trùng cũng không nản chí, bình tĩnh một lần lại một lần mở
rộng bán kính quét hình, việc vô vị hơn thế này không biết Diệp Trùng đã làm
bao nhiêu lần! Cuối cùng, khi bán kính quét hình được chỉnh tới mức cao nhất,
phát hiện hướng 9 độ có một vành đai toái thạch khá lớn. Chỉ là khoảng cách vô
cùng xa, nếu như bay, ít nhất cần 12 giờ.

Bán kính quét hình càng
lớn, cũng có nghĩa là độ chính xác quét hình cũng càng thấp, hơn nữa tiêu hao
năng lượng càng nhiều, thời gian một chu kỳ quét cũng càng lâu. Cho nên, không
ai mở rộng bán kính quét quá lớn. Như vậy sẽ cực kỳ không an toàn!

Brent ở xa đằng sau
Diệp Trùng, hắn vừa rồi chỉ chút ngẩn người, khoảng cách giữa hai người lập tức
bị kéo giãn ra, khoảng cách xa thế này, sự chính xác bị ảnh hưởng rất lớn. Hắn
đã thử bắn vài phát, kết quả đều không trúng. Hắn liền dứt khoát ngừng bắn,
tiết kiệm năng lượng.

Côn Đình rốt cuộc muốn
làm gì? Brent không hiểu suy nghĩ, trước mắt hắn rõ ràng chẳng có gì, cứ bay
như thế này, nói thẳng là lãng phí thời gian! Brent mở rộng phạm vi quét hình.
Phía trước cái gì cũng không có!

Côn Đình vẫn như trước,
không hề có ý dừng lại, vẫn bay về phía trước.

Brent càng lúc càng
nghi ngờ, tiếp xúc mấy hôm nay, Côn Đình thế nào cũng không giống một người làm
loại việc vô ích này! Phía trước nhất định có gì đó, Brent lại mở rộng bán kính
quét hình một một mức, vẫn là hư không mênh mông, cái gì cũng không có!

Bán kính quét hình thế
này, Brent tính toán một chút, với tốc độ bay của quang giáp Côn Đình hiện nay,
ít nhất phải bay năm giờ!

Chẳng lẽ còn ở nơi xa
hơn nữa? Brent không khỏi lắc lắc đầu, có người ngốc tới mức vì một trò chơi
không đủ nặng nhẹ thế này mà hao phí hơn năm giờ, chỉ là vì muốn chiến thắng
một trò chơi?

Không thể nào! Ý nghĩ
này lập tức bị Brent phủ định! Bây giờ vẫn còn có kẻ ngốc như vậy sao? Suy đi
nghĩ lại, Brent nhịn không nổi lắc đầu bật cười nhẹ. Suy nghĩ này thực là quá
hoang đường!

Toàn bộ người xem xung
quanh đều lắc đầu rời đi, chỉ còn vài người ít ỏi vẫn chú ý bên này.

Một đại hán mặt đỏ,
lông mày thô, hai hàng lông mày thô đen lúc này nhíu lại một chỗ, vẻ mặt nghi
hoặc, không khỏi thấp giọng hỏi: - Đại ca, anh nói tên nhóc phía trước giở trò
gì vậy? Em thế nào cũng nghĩ không ra, nhưng vẫn cảm giác không đúng! Anh nói
xem, hắn là chạy trốn ư, nhưng lại cứ bay không nhanh không chậm, anh nói xem
hắn có âm mưu gì, nhưng phía trước chẳng có gì cả a. Còn nữa, chiến trường này
đối với máy xay thịt thật sự là không tốt chút nào, trừ phi đối thủ sai lầm,
nếu không em nghĩ không ra có cách gì có thể giải quyết vấn đề này! Mà kỹ thuật
bắn của tên phía sau cũng thật không tệ, phỏng chừng sai lầm rất khó xảy ra!

Trong ánh mắt của một
đại hán trung niên râu ria rậm rạp bên cạnh hắn lóe lên một tia tinh quang, ngữ
khí lại vô cùng ngưng trọng nói: - Nhị đệ, em sai rồi! Hừ hừ, tên phía trước đó
mới là người em cần chú ý! Tên đó tính tình kiên nhẫn vô cùng, tuyệt đối là một
nhân vật lợi hại! Còn tên ở đằng sau, tuy rằng kỹ thuật bắn không tồi, nhưng
xem ra chỉ là một cái giá để hoa, một tên chưa từng thấy máu! - Câu nói cuối
cùng, vẻ mặt của đại hán râu rậm có chút coi thường!

Đại hán mặt đỏ rất kinh
ngạc, hắn trước giờ vẫn chưa từng nghe đại ca đánh giá ai cao như vậy bao giờ,
nếu như không phải đại ca trước giờ không nói nhảm, hắn nhất định sẽ cho rằng
đại ca bị sốt rồi. Hắn cẩn thận hỏi: - Đại ca, anh nói tên này tính tình kiên
nhẫn, em thế nào cũng nhìn không ra? Chỉ thấy hắn bay về phía trước! Đây hoàn
toàn là cố gắng vô ích a!

Đại hán râu rậm cười hì
hì, lộ ra mấy cái răng trắng tinh, vẻ mặt lộ ra vài phần hồi ức: - Nếu như
không phải lúc trước ta đã chơi qua chiến trường này, ta tuyệt đối có suy nghĩ
giống ngươi! Trước đây có một lần, cũng cùng với một tên, chúng ta liên tục
đánh hai mươi trận, kết quả lại là mười thắng mười thua, vì vậy chúng ta ước
định một trận cuối cùng phân thắng bại! - Vẻ mặt đại hán râu rậm giãn ra, lộ ra
vài phần tưởng nhớ. Còn đại hán mặt đỏ bên cạnh lại suy nghĩ vẩn vơ, có thể
cùng đại ca liên tục đánh hai mươi trận, còn có thể không phân thắng bại, người
này cũng thật là lợi hại!

- Trận thứ hai mươi mốt
chính là ở chiến trường này, hắn đột nhiên chọn một quang giáp cận chiến, hắc
hắc, giống với người thanh niên này vậy, cũng vừa vô là quay đầu bỏ chạy! Lúc
đó ta cũng không nghĩ nhiều, liền đuổi theo! Hắc hắc, lần đuổi này, một hơi hết
mười hai giờ, lúc đó cũng là tuổi trẻ bồng bột, vẫn nghĩ làm sao chiến thắng!
Ta lúc đó cũng không ngờ rằng lại đuổi theo lâu như vậy, đuổi theo bảy giờ, ta
mới phát hiện mục đích của tên đó! Ta vẫn cho rằng bán kính quét hình của quang
giáp của ta đã lớn rồi, không ngờ lại gặp phải một tên còn ác hơn ta! Từ vị trí
ban đầu, ở hướng 9 độ có một vành đai toái thạch lớn. Nhưng, hắc hắc, lại có lộ
trình mười hai giờ!

Đại hán mặt đỏ thất
thanh la lên, hiển nhiên là đáp án này ra ngoài ý liệu của hắn! Hắn thế nào
cũng không nghĩ được, vì một trận đánh trong trò chơi, hai người đuổi nhau mười
hai giờ đồng hồ!

- Cuối cùng trận đấu đó
ta thua! Nhưng cũng thua tâm phục khẩu phục! Tên đó ngươi chắc chắn cũng đã
nghe qua. Hắn chính là Quang chi tử (Đứa con của quang giáp)! - Đại hán râu rậm
lãnh đạm nói.

- Quang chi tử? Quang
chi tử với thần thoại bất bại đó? Rõ ràng người này cũng ra ngoài ý liệu của
đại hán mặt đỏ. - Sắc mặt hắn sửng sốt, miệng không khép lại được!

Đại hán râu rậm không
giải thích thêm, chỉ hứng thú nhìn chằm chằm Diệp Trùng trên màn hình: - Hì hì,
không ngờ được. Lại gặp được một tên thế này! Nếu như tên Quang chi tử đó có ở
đây, e rằng sẽ như gặp được tri âm nha! - Nói xong liền cúi đầu trầm tư.

Mấy, mấy người này đều
là kẻ điên ư? Đại hán mặt đỏ trợn mắt há hốc mồm. Vì một trò chơi mà đuổi nhau mười
hai giờ? Không ngờ đại ca vẫn luôn bình tĩnh cũng làm ra việc như vậy!

Đại hán râu rậm trầm tư
rất lâu mới ngẩng đầu lên, liếc nhìn đầy ý nghĩa quang giáp Lra vẫn đang bay về
phía trước trên màn hình.

Đại hán râu rậm suy
nghĩ, căn dặn nói: - Nhị đệ, lần này chúng ta tới, là vì báo ân đại sư Fred.
Việc khác chúng ta cứ mặc kệ đi, ngàn vạn lần đừng gây chuyện thị phi. Tên này
chúng ta chỉ cần ngấm ngầm chú ý là được!

- Chú ý? Hắn không phải
là Brent dẫn tới ư? Chắc không vấn đề gì đâu! - Đại hán mặt đỏ ngỡ ngàng nói.

Nhìn dáng vẻ ngỡ ngàng
của nhị đệ, trong lòng đại hán râu rậm khẽ thở dài, vẫn cố gắng giải thích: - Nhìn
người phải nhìn ánh mắt, em vừa rồi không chú ý, Brent và hắn vừa đi vào thì ta
đã phát hiện ra, ánh mắt hai người đề phòng lẫn nhau, hắc hắc, bọn họ còn quá
trẻ a! Giấu không được ánh mắt! Hơn nữa hai người tuy rằng đi cùng nhau, nhưng
khoảng cách giữa họ lại vô cùng vi diệu. Còn nữa, nếu ta nhớ không sai, tên này
lúc đầu vốn không có lên tàu! - Tuy rằng nói là suy đoán, nhưng giọng nói lại
vô cùng khẳng định, hai mắt sáng rực có thần.

Đại hán mặt đỏ vô cùng
kinh ngạc: - Anh nói hắn giữa đường lẻn vào? Điều này vốn không thể nào! Saberi
thế nào lại có thể lẻn vào chứ?

Đại hán râu rậm lắc lắc
đầu: - Cái này ta cũng không rõ lắm, nhưng, chỉ cần ngấm ngầm chú ý chút là
được! Hừ hừ, người trên tàu này quá phức tạp, tình huống nào cũng có thể xảy
ra, chúng ta chỉ cần cố gắng hết sức!

- Ừ! - Đại hán mặt đỏ
nửa hiểu nửa không gật gật đầu.

- Ài, Kashan, Lão Bàng,
các người vẫn ở đây xem ư? Hai tên này cũng thật là rãnh ghê, cũng không biết
chạy làm gì nữa! - Một tên mặt mày hung tợn cầm một ly rượu đến trước mặt hai người.

Đại hán râu ria Lão
Bàng mỉm cười: - Dù sao cũng chẳng có gì làm, người tới tìm Kashan uống rượu
hả! Kashan, ngươi đi cùng Báo tử huynh đệ đi, đừng vô vị ở chỗ này! - Nói xong
nháy mắt với đại hán mặt đỏ.

Kashan nửa hiểu nửa
không, ‘ừ’ một tiếng đứng dậy.

Vẻ mặt Báo tử vô cùng
vui vẻ, hưng phấn xoa xoa tay: - Đúng vậy, đúng vậy, ngồi không chán bỏ xừ a!
Lão Bàng, muốn hay không tới đây chơi?

Lão Bàng cười ý nhị,
khéo léo từ chối: - Ta không đi đâu, tửu lượng của ta không bằng các ngươi,
Kashan đi là được rồi!

Báo tử cũng không nói
thêm, lôi Kashan vẻ mặt ngơ ngẩn, cao hứng đi về phía quầy rượu.

Brent cảm thấy vô cùng
buồn bực, đã hơn nửa tiếng rồi, Côn Đình ở phía trước lại không hề có dấu hiệu
muốn dừng lại, tên này rốt cuộc muốn làm gì đây?

Brent cố gắng đè nén
tâm trạng buồn bực của mình, cắn răng kiên trì tiếp tục.

Ngay khi Brent cảm thấy
không còn kiên nhẫn, đột nhiên trước mặt tối đen, cảm giác khoang trò chơi tự
động mở ra, vẫn chưa kịp lấy mũ xuống, tiếng cảnh báo điên cuồng, vang lên điếc
cả tai!

Không biết tại sao,
Brent lúc đầu giật mình, nhưng sau đó liền không tự chủ được thờ phào một hơi!

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3