Sư sĩ truyền thuyết - Chương 051 + 052
Chương 51: Mục thức tỉnh
Đây đã là tháng thứ ba Diệp
Trùng ở tại Hắc giác, nhiệm vụ hôm nay của hắn chính là thu thập quặng vàng
đen. Quặng vàng đen là đặc sản của Hắc giác, nó phân bố ở vành đai toái thạch
xung quanh Hắc giác, thu thập cực kỳ khó khăn. Tàu khai thác quặng căn bản
không thể vào vành đai toái thạch, chỉ có thể nhờ quang giáp mới có thể đi vào.
Trong vành đai toái thạch, máy dò tìm vốn không cách nào sử dụng, chỉ có dựa
vào tin tức ống kính chụp được, sau đó dùng mắt thường để phân biệt. Đây thật
ra cũng là một mục huấn luyện tổng hợp, không chỉ kiểm tra kỹ xảo điều khiển
quang giáp của sư sĩ, mà còn kiểm tra nhãn lực của sư sĩ, hơn nữa việc đưa
khoáng thạch trở về cũng là một việc vô cùng không dễ dàng gì.
Sản lượng của quặng
vàng đen cực nhỏ, nó được dùng chủ yếu để chế tạo loại mặt nạ màu đen mà Diệp
Trùng và bọn họ đang mang.
Quang giáp F-58 của
Diệp Trùng giống với của mấy người khác trong Hắc giác, đều là quang giáp hình
người màu đen, nhưng dựa vào đặc điểm tốc độ cực nhanh của đôi tay Diệp Trùng,
cái quang giáp này đã làm qua một chút thay đổi, thêm vào không ít công năng.
Nói thật ra, mấy tháng
này, thực lực của Diệp Trùng đã được nâng lên rất nhiều, quan trọng là hắn bắt
đầu hiểu được kỹ xảo cận chiến, mà không phải giống như lúc trước, chỉ biết dựa
vào trực giác và kinh nghiệm bản thân đã mày mò ra. Hơn nữa, hắn phát hiện huấn
luyện cơ bản mà lúc trước Mục cho mình không hề kém cỏi giống như Huck nói,
ngược lại khá hữu ích. Diệp Trùng đối với võ thuật cổ không rõ ràng lắm, cũng
không hề cảm thấy hứng thú, thí dụ như Huck cách hô hấp mà Huck dạy mình, Diệp
Trùng không phát hiện có tác dụng gì. Ngược lại, không bằng huấn luyện cơ sở và
huấn luyện bi thép mà Mục dạy mình lúc trước, qua một khoảng thời gian ngắn cố
gắng, bản thân cuối cùng đã đột phá mức mười viên bi thép mà mình đã đình trệ
rất lâu. Nhưng tác dụng của chất lỏng màu bạc thì lại cực kỳ rõ ràng, hơn nữa
cảm giác mỹ diệu đó thật là làm người ta mê hoặc.
Diệp Trùng đã thấy Huck
ra tay, tuy rằng rất lợi hại, nhưng vẫn ngấm ngầm làm Diệp Trùng rất thất vọng,
nếu như Huck và Mục giao chiến, Diệp Trùng tin chắc rằng Huck không thể cản
được cú đâm kinh tâm động phách đó của Mục!
Mục a, ngươi lúc nào
mới tỉnh lại đây? Ta rất nhớ ngươi! Diệp Trùng thầm mặc niệm trong lòng.
Trước mắt chợt tối,
Diệp Trùng bỗng hoàn hồn trở lại, nhìn nham thạch không ngừng phóng lớn trước
mắt, Diệp Trùng kinh hãi, vội vàng điều khiển quang giáp nguy hiểm tránh ra.
Quặng vàng đen gần đây
dường như đã bị khai thác cạn kiệt rồi, xem ra phải đi vào sâu nữa mới được!
Diệp Trùng điều khiển
quang giáp cẩn thận tiến sâu vào vành đai toái thạch.
Càng bay càng sâu, trên
đường Diệp Trùng không hề tìm thấy bóng dáng nào của quặng vàng đen, xem ra hôm
nay hình như không được may mắt rồi.
Ngay khi Diệp Trùng
chán nản đang tính trở về, một khối quặng vàng đen to lớn, đường kính khoảng
hai mét lạc vào tầm mắt của hắn, bay vào sâu thật nhanh.
Tinh thần Diệp Trùng
phấn chấn, không chút lưỡng lự, quang giáp tăng tốc, hăng hái rượt theo khối
quặng vàng đen to lớn đó.
Đột nhiên, quang giáp
lắc lư kịch liệt, Diệp Trùng cảm giác được quang giáp dường như không chịu điều
khiển, giống như có một lực hút cực lớn ra sức lôi kéo quang giáp của Diệp
Trùng, quang giáp không kiềm chế được, bay về phía trước.
Diệp Trùng bỗng cảm
thấy không ổn. Vội vàng đảo ngược động cơ, bay hướng về sau, muốn thoát khỏi
lực hút đó.
Nhưng trời không chiều
lòng người, Diệp Trùng phát hiện quang giáp của mình vẫn cứ lừ đừ tiến lên, mà
động cơ của quang giáp đã mở tối đa rồi!
Khi Diệp Trùng nhìn rõ
tình hình trước mắt, không kiềm được hồn phi phách tán! Vô số toái thạch xung
quanh đều đang tụ tập về phía một điểm không xa nào đó, khi nhìn thấy những
toái thạch này tạo nên vòng xoáy, Diệp Trùng cuối cùng cũng hiểu mình gặp phải
cái gì!
Dòng xoáy toái thạch!
Đây nhất định là dòng xoáy toái thạch! Là điểm làm người ta khủng bố nhất của
khu vực Elma, chính vì sự tồn tại của nó, hiếm ai dám đi sâu vào nơi sâu thẳm
của khu vực Elma.
Không phải chứ! Mình
tại sao lại xui xẻo như vậy? Diệp Trùng than thở trong lòng!
Diệp Trùng nỗ lực muốn
thoát ra khỏi sự trói buộc của dòng xoáy toái thạch, nhưng vô luận hắn nghĩ ra
cách gì, đều không hề có chút tác dụng nào!
Nhìn dòng xoáy toái
thạch càng lúc càng lớn trước mặt, càng lúc càng rõ nét, Diệp Trùng mới phát
hiện dòng xoáy toái thạch này lại to lớn dường nào, Diệp Trùng đứng trước nó
thực sự là nhỏ bé đến đáng thương!
Sự bất lực sâu sắc nảy
sinh từ tận đáy lòng của Diệp Trùng.
Chờ đợi số mệnh của
mình là bị xé nát thành từng mảnh vụn thôi! Không ngờ mình và số mệnh tranh đấu
bao nhiêu năm nay, cuối cùng vẫn là không thoát khỏi vòng tay của nó! Sự bi
thương vô cùng tận dâng lên trong lòng Diệp Trùng!
- Ngu ngốc! Đang suy
nghĩ vẩn vơ gì thế! Chờ chết à? - Đột nhiên một giọng nói xuất hiện trong đầu
Diệp Trùng.
Diệp Trùng ngây người,
sau đó liền mừng rỡ: - Mục, là ngươi sao?
- Tốt rồi, không có
thời gian nói với ngươi, bây giờ ngươi quay về phía 9 độ bán kính vec-tơ, thực
hiện đổi hướng trong góc hẹp về hai phía mà tiến lên!
Không sai! Chính là
Mục! Giọng nói này, Diệp Trùng cả đời cũng không quên!
Diệp Trùng đè nén sự
mừng rỡ trong lòng xuống, hai tay nhanh chóng thực hiện thao tác, đối với gợi ý
của Mục, Diệp Trùng không chút hoài nghi! Nếu như nói thứ Diệp Trùng tin tưởng
nhất trên thế giới này, đó nhất định là Mục!
Hai tay Diệp Trùng với
tốc độ cao nhất thực hiện thao tác, tác dụng của việc huấn luyện bi thép đột
phá bình cảnh mười viên lập tức hiện ra, hư ảnh của hai tay Diệp Trùng đã không
phải là loại sương khói mờ mờ như trước, mà là giống như ảnh thật.
Chỉ thấy quang giáp số
F-58 của Diệp Trùng đột nhiên điều khiển phương hướng, sau đó cấp tốc lay động
qua trái, phải trong phạm vi nhỏ. F-58 giống như một con cá đen cố gắng hết sức
muốn thoát ra khỏi dây câu, không ngừng lay động qua trái, phải. Giống như kỳ
tích, F-58 vậy mà từ từ, từng chút một rời xa dòng xoáy toái thạch.
Diệp Trùng không khỏi
có thêm lòng tin.
- Bây giờ bán kính
vec-tơ chuyển sang tám độ, làm lại động tác vừa rồi! - Giọng của Mục lại một
lần nữa vang lên.
-----------------------------
Phù, phù, Diệp Trùng
hổn hển thở, thao tác vừa rồi hao phái phần lớn thể lực của Diệp Trùng, nhưng
may mắn đáng giá là cuối cùng chạy thoát khỏi dòng xoáy toái thạch!
- Xem ra trình độ của
ngươi dạo này có tiến bộ! - Mục lãnh đạm nói.
Diệp Trùng vẫn đắm chìm
trong niềm vui thoát chết và được gặp lại Mục nói: - Đúng vậy, thời gian này
đều huấn luyện trong Hắc giác, học được không ít thứ!
- Hắc giác? - Giọng nói
của Mục dường như có chút không đúng.
Diệp Trùng liền bắt đầu
kể lại những việc từng trải qua sau khi mình tỉnh lại, còn Mục thì chăm chú
lắng nghe, hơn nữa đôi lúc lại hỏi han vài câu.
Sau khi Diệp Trùng nói
xong, Mục trầm ngâm hồi lâu.
- Có vấn đề sao? - Diệp
Trùng kỳ quái hỏi.
Mục trầm mặc một lúc
mới nói: - Hắc giác mà ngươi nói đó có thể là có vấn đề!
- Có vấn đề? - Diệp
Trùng không khỏi nghi hoặc hỏi.
Mục không trực tiếp trả
lời, mà lại hỏi: - Diệp tử, cái quang giáp này có phải là bọn họ cho ngươi!
Diệp Trùng gật gật đầu:
- Đúng vậy, tính năng của quang giáp này vô cùng không tệ, vừa rồi trong dòng
xoáy toái thạch vậy mà có thể đối phó được, thật làm ta có chút kinh ngạc!
- Ngươi lấy tấm năng
lượng thứ bảy dưới bàn điều khiển trong quang giáp ra, cẩn thận kiểm tra! - Giọng
nói của Mục vĩnh viễn không nhanh không chậm như thế.
Diệp Trùng theo lời lấy
ra tấm năng lượng thứ bảy ra, cẩn thẩn kiểm tra, hắn tin rằng Mục tuyệt đối sẽ
không làm chuyện vô ích. Ý, quả nhiên có chút không đúng, trong cái này hình
như có một đoạn mạch có thể phát ra tín hiệu, theo lý mà nói, chỗ này căn bản
không thể xuất hiện đoạn mạch như vậy.
Diệp Trùng tuy rằng
không hiểu chuyện đời, nhưng không có nghĩa là hắn ngốc, ngược lại hắn rất
thông minh. Mấy việc này, chỉ nghĩ một chút là hắn hiểu rồi! Không chút do dự,
Diệp Trùng liền lấy công cụ chùi sạch đoạn mạch này, hắn không muốn bị người
khác theo dõi.
- Yên tâm đi, chính là
ở đó, ta đã giúp ngươi kiểm tra qua rồi! - Mục ung dung nói.
Diệp Trùng chỉ ừ một
tiếng, đối với trò nhỏ này của Hắc giác, Diệp Trùng ngược lại không hề giận, dù
sao mình cũng học được không ít thứ từ bọn họ, trên đời không có bữa ăn không,
nhưng mùi vị của món ăn trong nhà ăn đó quả thật không tồi, Diệp Trùng nhớ lại
liếm liếm môi.
- Diệp tử, ngươi nói
ngươi còn ngâm mình trong một loại chất lỏng màu bạc.
- Ừm, không phải nó
cũng có vấn đề chứ? - Diệp Trùng rõ ràng giật mình một cái.
- Rất có khả năng! - Mục
hoàn toàn không để ý tới tâm tình của Diệp Trùng, nói không chút che đậy.
- Cái lũ Hắc giác đáng
chết này… - Diệp Trùng vừa muốn giận dữ nhìn về phía Hắc giác một cái để thể
hiện sự tức giận, liền lập tức hoảng lên nói: - Mục, chúng ta hình như bị lạc
đường rồi!
- Ta phát hiện lâu rồi!
- Mục lười biếng nói.
- Vậy làm sao giờ?
- Theo kinh nghiệm
thông thường mà nói, việc xảy ra bên người ngươi căn bản có thể kết luận rằng
không thể tính toán! Mục kết luận như đinh đóng cột.
Chương 52: Thoát khốn
- Mục, ngươi nói phương
hướng chúng ta đi đúng hay không? - Giống như kiềm nén lâu ngày, Diệp Trùng ra
sức tìm Mục nói chuyện.
- Xác suất thoát ra của
các phương hướng đều bằng nhau! - Mục lãnh đạm nói.
- Nhưng Mục, ngươi cần
nhiều quặng vàng đen như vậy để làm gì? - Diệp Trùng tò mò hỏi.
- Bí mật! Không thể cho
biết. - Mục thần bí nói. Nghe Mục nói, quặng vàng đen là một loại khoáng thạch
cực kỳ hiếm có, có thể từ đó luyện ra được kim loại vàng đen hiếm có, tên khoa
học là Krause, không chỉ có tính năng vật lý vô cùng xuất sắc, mà còn có khả
năng tự sửa chữa, đây cũng là chỗ trân quý nhất của vàng đen.
Không ngờ tới, quặng
vàng đen thu được dọc đường so với tổng số mà hắn gặp được trước đây còn nhiều
hơn. Mục đem tất cả quặng vàng đen gặp được đều bỏ vào không gian thứ nguyên
của mình, hễ thấy Mục ra tay, vô luận là quặng vàng đen lớn cỡ nào cũng không
thấy nữa, làm Diệp Trùng ngưỡng mộ không thôi! Chỉ tiếc là Mục cho hắn biết,
đây cũng là kỹ năng độc nhất, không thể truyền thụ.
Diệp Trùng chán nản,
bĩu môi, đột nhiên nghĩ tới gì đó: - Ái chà, nghe nói trong Hắc giác có không
ít kỹ sư và thợ máy quang giáp rất lợi hại, sớm biết thì mời bọn họ thử xem có
sửa chữa ngươi không! Tại sao lại quên nhỉ? - Diệp Trùng ão não vỗ đầu. Diệp
Trùng trước mặt Mục giống như hoàn toàn biến thành một người khác!
- Cái quang giáp ngươi
đang điều khiển này chính là bọn họ chế tạo ư? - Mục hỏi.
- Đúng rồi, cái quang
giáp này cũng không tồi nha! - Diệp Trùng trả lời.
- Vậy thì họ không thể
hoàn toàn sữa chữa ta! - Mục lãnh đạm nói, trong giọng nói lộ ra sự kiêu ngạo
làm Diệp Trùng không khỏi liếc xéo mắt.
May mắn Diệp Trùng có
thói quen mang theo pin dự trữ, nếu không, cho dù thời gian bay của F-58 có dài
hơn cũng sớm hạ cờ, ngưng trống rồi. Diệp Trùng vừa ăn thức ăn hữu cơ lỏng năng
lượng cao chuẩn bị trong quang giáp, vừa nhớ lại mỹ vị trong nhà ăn Hắc giác,
điều này càng làm tăng thêm nỗi đau của hắn.
Mục vẫn ở trong không
gian thứ nguyên, để cố sức giảm thiểu sự tiêu hao năng lượng.
Quang giáp của Hắc giáp
đích thật vô cùng tiên tiến, lấy F-58 của Diệp Trùng này mà nói, tuy rằng nó
chỉ là một quang giáp huấn luyện, nhưng vô luận là linh kiện nào cũng đều phải
tiên tiến hơn những quang giáp cao cấp mà Diệp Trùng đã dùng qua trước đó, tính
năng tổng thể càng cao hơn mấy lần. Cứ lấy động cơ mà nói, cái động cơ này và
động cơ khá nổi tiếng trên thị trường, cấu tạo đều không giống nhau, chính Diệp
Trùng từng tháo rời F-58 ra, nhưng vô luận là về mặt sức mạnh của động cơ hay
là thời gian bay liên tục, biểu hiện của động cơ F-58 đều vượt xa những động cơ
được cho là cao cấp trên thị trường đó.
Đương nhiên, nếu như so
cấu tạo với động cơ giống như sách trời, làm người khác xem không hiểu được của
Mục, cái này tự nhiên chỉ có thể coi như là trò con nít! Nhưng bản đồ cấu tạo
động cơ của Mục, Diệp Trùng tới bây giờ vẫn không hiểu rõ.
Diệp Trùng và Mục lại
tìm thấy một khối quặng vàng đen đường kính nửa mét, Diệp Trùng gọi Mục từ
không gian thứ nguyên ra, Mục lập tức tới gần khối quặng vàng đen đó.
Thình lình, Diệp Trùng
dường như có cảm giác, nói với Mục bằng giọng nói không chắc chắn: - Mục, mau
xem, toái thạch ở chỗ này hình như trở nên ít hơn nhiều!
Mục lười biếng nói: - Đích
xác mà nói, mật độ toái thạch trong một đơn vị không gian ở chỗ này so với mười
tiếng trước ít hơn 62%, nhưng số liệu này có một sự ngẫu nhiên nhất định, chỉ
dùng để tham khảo!
Diệp Trùng hưng phấn
nói: - Xem ra phương hướng của chúng ta không có sai!
Mục lại theo thói quen,
đả kích Diệp Trùng nói: - Đừng vui mừng quá sớm, coi như chúng ta ra khỏi vành
đai toái thạch thì sao chứ? Ai biết chúng ta đang ở đâu? Gần đó có hay không
hành tinh nào? Cách chúng ta bao xa? Có người hay không? Nếu như không có tàu
vũ trụ…-
Mục đột nhiên dừng lại,
sau đó trong giọng nói có vẻ gấp gáp: - Mau, bay thẳng về hướng 15 độ bán kính
vec-tơ! Tốc độ nhanh nhất! - Mục mau chóng thu lấy quặng vàng đen, sau đó trở
về không gian thứ nguyên.
Diệp Trùng nghe thế,
biết chắc là có tình huống gì mới, không tiết kiệm năng lượng nữa, mau chóng
tăng tốc quang giáp lên tối đa. Lăn lộn trong vành đai toái thạch một khoảng
thời gian, Diệp Trùng bây giờ đối với việc tránh toái thạch, kinh nghiệm khá là
phong phú, tuy rằng tốc độ đã đẩy lên cao nhất nhưng Diệp Trùng vẫn vô cùng
thoải mái, linh hoạt lách tránh từng khối toái thạch một. Mục cũng có chút kinh
ngạc: - Diệp tử, kỹ thuật bây giờ của ngươi không tồi a!
Bên ngoài Diệp Trùng
thoải mái, nhưng tinh thần vô cùng tập trung, căn bản không dám trả lời, cặp
mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, sợ xảy ra vấn đề. Tốc độ nhanh như vậy, đụng
phải toái thạch, dù cho vỏ giáp của F-58 có cứng hơn, chỉ e rằng cũng chịu
không nổi, Diệp Trùng không muốn lúc này đây lại chơi trò đánh bom liều chết!
Toái thạch trước mắt
càng lúc càng ít, Diệp Trùng cũng trở nên càng thoải mái hơn. Diệp Trùng cũng
hiểu mình đã tới tầng ngoài của vành đai toái thạch, không khỏi tinh thần phấn
chấn.
Quả nhiên, tích, một
tiếng khẽ vang lên, hệ thống quét hình của quang giáp Diệp Trùng cũng hồi phục
như thường, tự động bắt đầu thực hiện quét hình xung quanh.
Sản phẩm của Hắc giác,
cũng thuộc loại tinh phẩm! Hệ thống trinh thám của F-58 mà Diệp Trùng trước giờ
chưa từng dùng qua rõ ràng vô cùng tiên tiến, lập tức phát hiện phía trước có
điều khác lạ, một điểm đỏ trên màn hình không ngừng được phóng lớn! Theo như
hình ảnh không ngừng được phóng lớn, hình dáng cũng càng lúc càng rõ ràng.
Là tàu vũ trụ! Diệp
Trùng không khỏi vui mừng, mở hết ga bay thẳng tới.
Sau ba phút, đối phương
vậy mà vẫn không phát hiện ra hắn! Diệp Trùng không khỏi có chút kinh ngạc, xa
như vậy mà vẫn có thể phát hiện mục tiêu, hệ thống trinh thám của F-58 thật sự
quá tiên tiến, mà bây giờ mình gần đối phương như vậy, đối phương thế nào vẫn
không phát hiện ra mình? Chẳng lẽ F-58 vẫn còn hệ thống chống truy tìm vô cùng
không tồi? Diệp Trùng vội vàng tìm tư liệu của F-58 từ quang não, quả nhiên,
F-58 do trong lớp vỏ quang giáp có pha trộn một loại vật liệu đặc thù có thể
hấp thu các loại sóng, cho nên có được tính năng chống truy tìm xuất sắc, loại
vật liệu này cũng làm một trong những nguyên nhân làm cho nó nhìn đen bóng như
vậy!
Hắc giác có thực lực
mạnh như vậy, bọn họ rốt cuộc muốn làm cái gì? Ý nghĩa này làm lóe lên trong
đầu của Diệp Trùng rồi biến mất, nhưng, nó có quan hệ gì với mình chứ? Dù sao
cũng không định quay trở lại rồi, Diệp Trùng tự đoán nói.
- Đánh lén bọn họ? - Diệp
Trùng hỏi ý kiến Mục, đưa ra phương án quả nhiên vô cùng phù hợp với phong cách
và thói quen của hắn.
- Đánh lén? Tàu vũ trụ
nếu như hư hại thì ngươi cũng xong đời luôn! - Mục hiển nhiên rất không tán
đồng. - Đây hình như là một tàu dân dụng, ngươi có thể gửi cho họ tín hiệu
trước!
- Ừ! - Diệp Trùng cũng
không nghĩ ra được phương pháp tốt hơn, từ lần trước hắn mới biết phá hoại thân
tàu từ bên ngoài sẽ gây tổn hại tới tàu lớn bao nhiêu, nếu không phải bên trong
tàu chủ soái của Độc nhãn long, các loại vật chất cực kỳ tốt, lần trước nói
không chừng cái mạng nhỏ của hắn đã khó giữ rồi!
Nhận được tín hiệu, đối
phuong không hề tỏ ra quá hoảng hốt, mà trong tin tức trả lời lại thanh minh
rằng bọn họ là y, bác sĩ tình nguyện.
- Y, bác sĩ tình
nguyện? Đây là cái gì? - Diệp Trùng không hiểu hỏi.
Mục giải thích nói: - Y,
bác sĩ tình nguyện chính là một số người biết y thuật hoặc y tá, nghĩa vụ của
bọn họ là chữa bệnh, liệu thương cho tất cả mọi người, không thu bất cứ chi phí
nào, cuộc sống của bọn họ phần lớn khá là vất vả. Niềm tin của bọn họ là sinh
mạng cao hơn hết thảy! Bởi vì bọn họ đối đãi bình đẳng với mọi người, cho dù là
hải tặc bị thương, bọn họ cũng sẽ cứu chữa. Cho nên bọn họ gần như được mọi
người tôn kính, không có hội hải tặc nào đi cướp của y, bác sĩ tình nguyện,
ngược lại rất nhiều hải tặc còn phái người bảo vệ khi y, bác sĩ tình nguyện đi
ngang qua khu vực cướp bóc của chúng.
- Tính tình bọn họ đa
số vô cùng ôn hòa, tâm địa lương thiện, đồng thời, cũng là người tràn đầy sự
cảm thông. Cho nên, ta nghĩ ngươi đề nghị lên tàu bọn họ, bọn họ nhất định sẽ
không từ chối đâu! - Mục đưa ra kiến nghị.
- Tính tình ôn hòa?
Diệp Trùng lục tìm trong đầu tất cả các sinh vật mình quen thuộc trên hành tinh
rác, thật sự tìm không ra một loại sinh vật nào có tính tình có thể coi là ôn
hòa như Mục nói. Thật sự là làm cho người ta khó hiểu a, nhưng, lời Mục nói,
nghĩ lại cũng không sai! - Diệp Trùng thầm nghĩ trong lòng.
Diệp Trùng nghe lời
phát ra tin tức xin lên thuyền!

