Sư sĩ truyền thuyết - Chương 477 + 478
Chương 477: Mục tiêu cao
Theo quy tắc chi tiết
tổ nghiên cứu khoa học công bố, sau khi trải qua tính toán, Diệp Trùng và
Thương lúc này mới phát hiện, số tiền mà bọn họ cần ít nhất phải có mười lăm
học viên đạt chuẩn, hoặc là thành tích của bảy học viên ưu tú thì mới có thể có
được. Đây là một thành tích khá cao, cũng là mục tiêu cực kỳ khó mà đạt được.
Nhưng nếu như thật sự có thể thực hiện mục tiêu này, vậy thì cũng có nghĩa là
bọn họ trong khoảng thời gian khá dài sẽ không vì vấn đề tiền bạc mà phiền não.
Đương nhiên, đây là chỉ dưới tiền đề không có chi tiêu nhiều tiền. Ngoài ra,
một số khen thưởng tổ nghiên cứu khoa học cung cấp khác cũng làm cho người ta
đỏ mắt. Thí dụ như quang giáp, đây đều là một vài quang giáp chiến đấu khá là
khó mua được trên thị trường, cho dù mình không muốn, bán đi cũng chạy vô cùng.
Như vậy, Diệp Trùng lúc
này mới phát hiện, hắn cần cẩn thận xử lý tốt công việc trên tay này. Thù lao
tổ nghiên cứu khoa học chi trả khá cao, bất kể là Diệp Trùng hay là Thương đều
cảm thấy trong khoảng thời gian khá dài, bọn họ không thể nào tìm được một công
việc có đãi ngộ cao hơn. Mà Thương không sao xâm nhập vào được mạng mô phỏng
của Hôi cốc, cũng tức là nói, thủ đoạn kiếm tiền không bình thường đã không sao
sử dụng được.
Mười lăm học viên đạt
chuẩn, hoặc học viên có thành tích ưu tú trong khảo hạch cuối cùng, đây không
phải là một mục tiêu dễ hoàn thành a. Ánh mắt quét qua trên người mọi người,
Diệp Trùng mặt không cảm xúc.
Mấy học viên này phần
lớn đều học kỹ xảo viễn chiến từ nhỏ, giữa đường đổi sang học cận chiến thế
này, vấn đề liên quan bên trong khá nhiều. Điều làm Diệp Trùng lo lắng nhất là
thói quen của bọn họ, từ nhỏ học tập kỹ xảo sư sĩ, loại phương thức tác chiến
viễn chiến này đã sớm được bọn họ làm quen.
Bất cứ một loại thói
quen nào muốn thay đổi, đều không phải là việc đơn giản.
Nhưng điều làm hắn hơn
an tâm là, mấy sư sĩ thiếu niên này đều có cơ sở không tồi, thí dụ ở kỹ xảo
điều khiển quang giáp, điều này cũng làm Diệp Trùng tiết kiệm không ít sức lực.
Đám học viên nhìn mái
đầu màu đen của giáo quan đứng ở trước mặt bọn họ, lập tức ai nấy đều thấp thỏm
trong lòng, ngoan ngoãn vô cùng.
- Bây giờ, mỗi người
các ngươi lấy ra quang giáp của mình, hoàn thành vượt qua chướng ngại. - Diệp
Trùng chỉ chướng ngại vật ở chỗ xa trên sân huấn luyện, lập tức bổ sung một
câu: - Làm từng người một.
Đám học viên nhốn nháo
lấy ra quang giáp của mình, lập tức trong sân huấn luyện quang giáp đỗ đầy
quang giáp đủ kiểu, đủ hình các loại. Trong đó không ít quang giáp ngay cả Diệp
Trùng cũng cảm thấy không tồi, nhớ tới lúc mình ở hành tinh rác khi đó, điều
khiển Ôn Ni cũ kỹ, mấy thiếu niên này thật là hạnh phúc a!
Nhưng Diệp Trùng rất
mau liền ra vấn đề. Quang giáp của mấy thiếu niên này lại thuần là quang giáp
viễn chiến, dùng quang giáp viễn chiến để huấn luyện cận chiến?
Điều này có chút hoang
đường. Bất quá, sau khi hắn nhìn rõ quy định chi tiết của lần huấn luyện này
lưu trong máy liên lạc, hắn mới biết, do quang giáp cận chiến của nơi này toàn
bộ đã điều tới tiền tuyến, cần điều một đống quang giáp cận chiến từ hậu phương
tới cho học viên học cận chiến, nhưng đó đã là việc của năm ngày sau.
Diệp Trùng chỉ Tây
Thanh: - Từ hôm nay bắt đầu, ngươi là tổ trưởng, ngươi lo duy trì trật tự.
Từ lúc bắt đầu, Diệp
Trùng đã phát hiện Tây Thanh không có tâm tình đùa giỡn như mấy học viên khác,
là người khá trầm ổn, cho nên cho hắn làm tổ trưởng.
Đón lấy ánh mắt đố kỵ,
ngưỡng mộ của học viên khác, Tây Thanh thản nhiên nhận lệnh của Diệp Trùng.
Từng cái, từng cái
quang giáp khởi động, tăng tốc, né tránh, Diệp Trùng thầm gật đầu trong lòng,
tố chất của đám học viên này đều cực kỳ xuất sắc, ít nhất cơ sở ở phương diện
điều khiển quang giáp rất vững chắc, so với trình độ trung bình của năm thiên
hà lớn đều cao hơn không ít.
Nhưng Diệp Trùng vẫn
nhíu mày, mấy học viên này hiện giờ cần nhất không phải là quang giáp cận
chiến, mà là tố chất thân thể xuất sắc hơn, thân thể của bọn họ hiện giờ dùng
để viễn chiến tự nhiên có dư, nhưng dùng để cận chiến lại vẫn chưa đủ. Cận chiến
quang giáp so với viễn chiến, va chạm giữa quang giáp càng kịch liệt hơn, tuy
có sự bảo vệ của hệ thống giảm chấn bằng chất lỏng, nhưng gánh nặng thân thể
đối với sư sĩ vẫn lớn vô cùng.
Tố chất thân thể của
mấy học viên này vẫn không đủ ứng phó cận chiến kịch liệt, đương nhiên, điều
này cũng có liên quan tới việc thân thể của bọn họ phát dục chưa hoàn thiện.
Bất quá, nhìn thấy thiết bị tiên tiến trong sân huấn luyện, Diệp Trùng rất mau
liền có chủ ý.
Tây Thanh nắn nắn cánh
tay tê dại vô bì, khóe miệng lộ ra nụ cười khổ. Mấy ngày trở lại đây, bọn họ
giống như đi trong địa ngục một vòng, lượng huấn luyện khủng bố làm người ta sợ
hãi, nhưng nhìn thấy gương mặt không có cảm xúc đó của giáo quan, không ai có
dũng khí nói ra chữ nào.
Huấn luyện sức mạnh,
huấn luyện dẻo dai, huấn luyện phản ứng…
Tây Thanh từ nhỏ thì đã
trưởng thành từ trong huấn luyện gian khổ, nhưng hắn bây giờ phát hiện, cái gọi
là huấn luyện cực khổ lúc trước của hắn so với kế hoạch giáo quan định ra, rõ
ràng là trò trẻ con. Sau khi hắn luyện xong, đầu óc gần như đều là khoảng
trống, mỗi ngày chỉ thực hiện lập đi lập lại một cách máy móc huấn luyện khô
khan. Không chỉ là hắn, mỗi người trong tiểu tổ đều giống như liều mạng, chỉ vì
hoàn thành lượng vận động mà giáo quan định ra.
Giáo quan ngày đầu tiên
đã lưu lại cho bọn họ ấn tượng quá sâu. Bọn họ lúc đó mới biết, giáo quan bị
tất cả học viên gọi là đồ bị thịt này rốt cuộc có thân thể cường hãn tới bực
nào! Bọn họ chính mắt nhìn thấy, giáo quan hoàn thành lượng huấn luyện giống
như vậy chỉ cần một nửa thời gian của bọn họ.
Giáo quan bình thường
cũng mặc kệ mọi người, lập ra kế hoạch xong liền tự mình chạy sang một bên làm
huấn luyện của mình.
Có vài học viên vừa
thấy giáo quan không chú ý tới bọn họ, liền thừa nước đục mà lười biếng.
Nào biết giáo quan
giống như sau đầu mọc ra mắt vậy, xách mấy tên lười biếng ra. Trừng phạt tiếp
đó, mỗi người tới tận bây giờ, vừa nghĩ tới trong lòng đều lạnh toát.
Giáo quan suýt nữa thì
đã giết mấy tên đó! Mỗi học viên nhìn thấy một màn đó đều dám thề, giáo quan
lúc đó thật sự suýt nữa thì đã giết mấy học viên đó. Cũng chính là bắt đầu từ
ngày đó, mọi người mới biết, vị giáo quan trầm mặc, kiệm lời này giết người
tuyệt sẽ không mềm tay. Bọn họ tuy là kẻ xuất sắc trong lớp trẻ, nhưng nào đã
chính diện gặp phải loại nhân vật tàn nhẫn này, lúc đó ai nấy liền ngoan ngoãn,
vâng lời.
Đám học viên mỗi ngày
đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ chọc giận giáo quan chỗ nào đó.
Mấy ngày này, nội dung
huấn luyện cực kỳ khô khan. Bọn họ thường là phải luyện tập cả ngày mấy động
tác đơn giản, lập đi lập lại cả vạn lần. Bất quá, mỗi người đều cắn răng cố
gắng, lại không có ai rời đội.
Một điểm này, thật ra
ngay cả Diệp Trùng cũng cảm thấy có chút kinh ngạc. Phải biết rằng, trong mấy
học viên của hắn, có ba học viên nữ. Loại huấn luyện thân thể có gánh nặng cao
giống vậy, cần cơ sở tố chất thân thể khá tốt. Phụ nữ vì nguyên nhân thể chất,
ở phương diện này có bất lợi trời sinh. Nhưng ba học viên nữ này lại nghiến
răng hoàn thành định mức Diệp Trùng lập ra. Vốn dĩ Diệp Trùng cũng đã gạt bỏ ba
học viên nữ này ra khỏi hàng ngũ mười lăm người đạt chuẩn, ừm, bây giờ xem ra
phải suy nghĩ lại một lần nữa rồi.
Mấy ngày này, hắn cũng
không rảnh. Hắn cuối cùng đã tìm thấy cách nghĩ ưu hóa đối với việc phân bố nút
bấm trên bàn điểu khiển chính quang giáp của người thiết kế cái quang giáp này,
làm rõ một điểm này, hắn tiến bộ có thể nói là thần tốc. Phân bố nút bấm vốn dĩ
quái dị ở trong mắt hắn cũng không phải phân bố hỗn loạn, tạp nham, mà là có
tuân theo quy luật.
Mãnh nam vụng về cũng
không còn thấy sự vụng về ngày trước, dưới sự điều khiển của Diệp Trùng, sức
mạnh và linh hoạt ở trên người hắn được thể hiện tới mức lâm li. Mà tiến bộ của
Diệp Trùng càng làm đám thiếu niên đang nhìn cảm thấy không thể tin được, bọn
họ làm sao cũng chưa từng nghĩ, một tên to đùng kềnh càng thế này lại có thể
làm ra động tác võ thuật tinh tế vô bì, cái này giống như một tên mập nặng ba
trăm kg lại đứng trên mũi chân nhảy ba lê. Mà chính vào mấy ngày trước, giáo
quan điều khiển cái quang giáp này vẫn còn giống như trẻ sơ sinh vụng về học
đi, còn bây giờ thì, nhìn tên to lớn đạp ầm ầm trên mặt đất nhảy nhót lung tung
khắp cả sân, mọi người không còn gì để nói.
Nếu như nói mới bắt
đầu, đám học viên chỉ là xuất phát từ sợ hãi, vậy thì hiện giờ chính là tâm
phục triệt để, không có ai còn có bất cứ hoài nghi nào đối với thực lực của
giáo quan. Trong mắt bọn họ, vị giáo quan trầm mặc kiệm lời này cũng không còn
là một kẻ bị thịt, mà là một vị cao thủ tuyệt thế thâm tàng bất lộ. Học viên
vốn dĩ bởi vì không được lựa chọn giáo quan khác mà buồn bã hiện giờ lại vô
cùng vui mừng, điều này cũng làm sĩ khí đám học viên bốc cao, càng thêm tích
cực tham gia huấn luyện.
Khi kết thúc kế hoạch
huấn luyện giai đoạn một mà Diệp Trùng định ra, hắn lúc này mới phát hiện, mọi
người lại đều hoàn thành định mức kế hoạch, điều này làm hắn hơi hơi kinh ngạc.
Trong lòng không khỏi cảm khái, chẳng trách trình độ sư sĩ của Hôi cốc và thiên
hà Hà Việt cao hơn của năm thiên hà lớn nhiều, bên trong này không chỉ là vấn
đề trình độ khoa học kỹ thuật quang giáp. Diệp Trùng vẫn còn nhớ mấy kẻ được
gọi là cao thủ trong đám sư sĩ thiếu niên gặp được ở năm thiên hà lớn đó, so
với mấy học viên trước mắt này, kém quá xa. Hai bên lúc nhỏ thì đã bị kéo giãn
khoảng cách.
Kế hoạch huấn luyện
giai đoạn một hiện giờ vẫn nhìn không ra bất cứ hiệu quả nào, với lại, trong kế
hoạch của Diệp Trùng, huấn luyện tố chất thân thể sẽ xuyên suốt cả quá trình
huấn luyện. Nhưng huấn luyện thân thể giai đoạn này đã ngầm thay đổi tố chất
thân thể của đám học viên, điều này cũng vì lập nên một cơ sở vững chắc cho
huấn luyện phía sau.
Quang giáp cận chiến
của tổ nghiên cứu khoa học đã sớm được đưa tới mấy ngày rồi, tiểu tổ khác cũng
đã sớm bắt đầu tiến hành huấn luyện quang giáp, chỉ có tiểu tổ này của Diệp
Trùng vẫn đang tiến hành huấn luyện thân thể.
- Từ hôm nay bắt đầu,
chúng ta bắt đầu tiến hành huấn luyện quang giáp. Diệp Trùng vừa tuyên bố quyết
định này, đám học viên suýt nữa thì cao hứng mà hoan hô, nhưng nhìn thấy gương
mặt không chút cảm xúc của Diệp Trùng, liền cắn răng mà kiềm chế tiếng hoan hô
đã lên tới cửa miệng, bất quá mỗi người đều mừng rỡ ra mặt.
Nhìn đám con nít này,
trong lòng Diệp Trùng thầm lắc đầu. Bọn họ tuy rằng mỗi người đều có cơ sở
không tồi, nhưng căn bản không có tính kỷ luật gì, càng đừng nói tố dưỡng chiến
thuật gì đó. Vẫn là Tang tộc tốt a, nhớ lúc đầu, khi mình dạy bọn họ, hoàn toàn
không tốn bao nhiêu sức lực. Bất quá Diệp Trùng cũng biết, mấy đứa trẻ này nói
cho cùng cũng không phải là chiến sĩ, điều này rất khó mà yêu cầu bọn họ, huống
chi đây cũng không phải thứ có thể hình thành trong thời gian ngắn, kế hoạch
huấn luyện của Diệp Trùng đã chặt chẽ tới mức không còn chứa được thêm nội dung
mới nữa rồi.
- Mỗi người nhận một
cái quang giáp cận chiến. - Diệp Trùng dẫn bọn họ tới nhà kho.
Trong nhà kho, hai mươi
cái quang giáp cận chiến mới toanh đang yên lặng, lấp lánh ánh sáng kim loại
chói mắt dưới ánh đèn. Đống máy móc không có sinh mạng này tỏa ra khí tức lạnh
lẽo giống như hai mươi con thú to lớn dữ tợn yên lặng xếp hàng, mỗi người đều
cảm thấy được sức mạnh ẩn tàng của mấy bộ máy kim loại này, còn có tiếng gầm
rống có thể bùng nổ bất cứ lúc nào của chúng.
Chương 478: D - 6.
Quang giáp trong cái
nhìn của người bình thường chỉ là thứ dùng để tác chiến. Thật ra không phải
vậy, chủng loại quang giáp có rất nhiều, thí dụ quang giáp công trình, trên nó
trang bị các loại máy móc chuyên dụng thí dụ như máy nhận dạng khoáng vật;
quang giáp sửa chữa lại trang bị công cụ sửa chữa chuyên dụng, có thể sửa chữa
quang giáp hoặc tàu vũ trụ bị hư hỏng, còn có quang giáp cứu sinh chuyên môn
dùng để cứu sinh, bọn họ phụ trách tìm kiếm sư sĩ may mắn sống sót trên chiến
trường…
Mấy thứ quang giáp
chuyên dụng này nhiều không kể xiết, nhưng nếu như nói công dụng quan trọng
nhất của quang giáp, đó đích xác là chiến đấu. Bất quá, cho dù quang giáp loại
chiến đấu, cũng có rất nhiều khác biệt. Viễn chiến, cận chiến, hỗ trợ, áp chế hỏa
lực, tập kích cự ly ngắn…
Tuy hầu hết quang giáp
đều có thể dùng để tác chiến, quang giáp thật sự nghiên cứu chế tạo vì mục đích
tác chiến thuần tuý lại không hề thấy nhiều. Mấy cái quang giáp nào đều tuân
theo phong cách đơn giản, lấy theo đuổi sát thương lớn nhất làm mục đích, là cỗ
máy giết chóc không hơn không kém. Quang giáp cao cấp bình thường so với chúng
thì giống như sát thủ nghiệp dư. Bình thường mà nói, chỉ có mấy tập đoàn lớn đó
mới có khả năng tốn sức nghiên cứu phương diện này. Nhưng loại quang giáp này
không hề dễ dàng xuất hiện trên chiến trường, rất nhiều trang bị của chúng, thí
dụ một vài vũ khí không theo lệ thường đều chịu nhiều chỉ trích.
Loại quang giáp này
trên thị trường không hề thấy nhiều. Năm thiên hà lớn thì không cần nói rồi,
ngay chính thiên hà Hà Việt và Hôi cốc dân cư dũng mãnh, gan dạ cũng rất ít
gặp.
D-6 chính là một cái
quang giáp như vậy. Nó là một cái quang giáp dùng để chiến đấu thật sự, tất cả
thiết kế của nó giống như dự tính ban đầu, toàn bộ đều lấy làm sao có thể phát
huy lực sát thương lớn hơn làm tiền đề.
D-6, quang giáp cận
chiến hình người, cơ động cao, tốc độ cao, quang giáp chuyên dụng của nhân viên
chiến đấu trong biên chế của tổ nghiên cứu khoa học.
Vài lời giới thiệu sơ
sài làm Diệp Trùng xem mà có chút không biết đầu cua tai nheo gì. Bất quá, hắn
không hề cần thuyết minh tham số chi tiết, là một kỹ sư chế tạo quang giáp,
hiểu biết của Diệp Trùng đối với quang giáp còn lâu người bình thường có thể so
sánh được, hắn vừa nhìn liền có thể nhìn ra tính năng đại khái của cái quang
giáp này.
Nhìn tỉ mỉ cái quang
giáp này, Diệp Trùng không khỏi có chút sợ hãi mà kinh ngạc. Đây quả nhiên là
một cái quang giáp chuyên môn vì chiến đấu mà nghiên cứu chế tạo. Vì theo đuổi
tính cơ động cao, kỹ sư thiết kế đã nhược hóa tính bảo vệ bản thân của quang
giáp, buồng lái quang giáp mỏng thế này, Diệp Trùng rất hoài nghi tỉ lệ sống
sót trên chiến trường của nó có thể đạt được mấy phần. Vì theo đuổi tính sát
thương của vũ khí, vũ khí của nó và quang giáp cận chiến thông thường có khác
biệt khá lớn. Không phải kiếm hợp kim, mà thay vào đó là đao, hai thanh trường
đao dùng kim loại đặc biệt chế tạo có một độ cong ngụy dị. Không có khiên đỡ,
không có biện pháp bảo vệ. Đây là một cái quang giáp hoàn toàn vì tấn công.
Trên người nó còn có thiết bị ẩn giấu ở vài nơi, cần nghiên cứu tỉ mỉ một lát
mới có thể biết dùng để làm gì. Nhưng dùng đầu ngón chân nghĩ cũng có thể biết
rõ tuyệt sẽ không phải là thứ tốt đẹp gì.
Nhìn thấy D-6, Diệp
Trùng lại nghĩ tới một vấn đề khác.
Vận mệnh của đám học
viên này sẽ là gì? Cuối cùng vẫn sẽ lên chiến trường thôi. Không có sự thương
hại gì, Diệp Trùng lại không biết tại sao, trong lòng có hơi chút trầm trọng.
Cái quang giáp này tuy có chút cực đoan, nhưng vẫn là một cái quang giáp cực kỳ
ưu tú. Chỉ là, nó kỳ thật không hề thích hợp cho kẻ mới học sử dụng. Nó cần kỹ
xảo sử dụng khá cao, hơn nữa còn cần người sử dụng có kinh nghiệm phong phú,
nếu không, không chỉ khó mà phát huy được uy lực của bản thân nó, tỉ lệ thương
vong của sư sĩ tuyệt đối vô cùng khủng bố. Diệp Trùng không tin tổ nghiên cứu
khoa học hùng mạnh lại không có ai nghĩ tới vấn đề này, nhưng bọn họ vẫn lựa
chọn loại quang giáp này, vậy thì chỉ có thể nói rõ một vấn đề, cục thế tiền
tuyến khẩn cấp, cần gấp lượng lớn lực lượng cận chiến.
Lắc đầu, Diệp Trùng
quăng mấy suy nghĩ không liên quan này ra sau đầu, đây cũng không phải điều hắn
có thể quyết định. Nhìn thấy đám học viên vẻ mặt khao khát xung quanh, Diệp
Trùng quăng ra một câu rồi xoay người đi ra khỏi nhà kho: - Mỗi người một cái,
các ngươi tự mình chọn, Tây Thanh phụ trách.
Một mình đi tới sân
huấn luyện trống không, sân huấn luyện bình thường náo nhiệt lãnh lẽo, vắng
tanh, mấy học viên đó hiện giờ chỉ e đều đang chơi với D-6 vừa mới có được. Tùy
ý ngồi trên đất, ngửa mặt nhìn lên trời, Diệp Trùng có chút xuất thần.
Tây Thanh kích động ve
vuốt D-6 mới toanh ở trước mặt hắn. Bắt đầu từ hôm nay, cái quang giáp này
chính là thứ thuộc về mình. Gia cảnh Tây Thanh không hề tốt, quang giáp của hắn
còn là quà mà cậu hắn mua tặng hắn vào sinh nhật năm năm trước, hắn vẫn luôn
khao khát có thể có một cái quang giáp mới. Từ nhỏ, huấn luyện của hắn đã cực
kỳ khắc khổ, thêm vào người lại thông minh, tuy quang giáp không hề xuất sắc
nhưng kỹ xảo của hắn lại xuất sắc hơn hầu hết người cùng tuổi rất nhiều.
Động cơ hắn tham gia
huấn luyện rất đơn giản, chính là nhắm vào tặng thưởng phong phú do tổ nghiên
cứu khoa học cung cấp mà tới. Con cái của nhà nghèo không hề có bao nhiêu lựa
chọn, tổ nghiên cứu khoa học phúc lợi cao dày, có thể vào tổ nghiên cứu khoa
học làm việc, mỗi đứa trẻ con nhà nghèo đều mơ ước có được, nhưng điều kiện
chiêu mộ của tổ nghiên cứu khoa học trước giờ đều vô cùng hà khắc, bình thường
bọn họ nghĩ cũng không cần nghĩ.
Lần này bọn họ thu nhận
học viên, làm Tây Thanh vui mừng khôn xiết, tuy thực lực của hắn so với người
trưởng thành tự nhiên không coi là gì, nhưng trong đám cùng lứa, lại là xuất
sắc hơn hẳn. Quả nhiên, hắn đã thành công thông qua khảo hạch, chỉ cần lại hoàn
thành huấn luyện, thông qua khảo hạch cuối cùng thì hắn có thể vào tổ nghiên
cứu khoa học làm việc rồi. Hắn là người thông minh, tự nhiên biết lần này tổ
nghiên cứu khoa học thu nhận học viên ở khắp nơi là tại vì sao, số mạng cuối
cùng của bọn họ có lẽ chính là lên chiến trường thôi!
Con đường này đầy nguy
hiểm, nhưng tư tưởng của người trẻ tuổi a, thường là không nguyện ý cả đời sống
xoàng xĩnh, không làm được gì!
Bất kể là nguy hiểm gì,
Tây Thanh giờ phút này đều cảm thấy đáng giá. Ánh mắt si mê làm thế nào cũng
không rời khỏi người cái quang giáp này, D-6 yên lặng đứng ở đó, nhưng sát khí
nguy hiểm lại có vài phần làm người ta cảm thấy nghẹt thở. Khi nhìn thấy nó lần
đầu tiên, Tây Thanh liền thích nó rồi.
Tuy vẫn luôn không có
tiền mua quang giáp, nhưng hiểu biết của Tây Thanh đối với thị trường quang
giáp lại khá sâu, hắn đương nhiên biết D-6 là cái gì. Tổ nghiên cứu khoa học
quả nhiên là tiền nhiều đè chết người a, ngay cả quang giáp cho học viên huấn
luyện cũng là D-6. Chủng loại quang giáp tổ nghiên cứu khoa học sản xuất phong
phú, nhưng bọn họ không hề cái gì cũng lấy ra đem bán, thí dụ D-6, chính là thứ
bọn họ trang bị cho đội quân của mình. Tính xung kích của D-6 cực kỳ mạnh, tuy
không phải hung danh hiển hách nhưng lại được rất nhiều sư sĩ trinh thám vô
cùng sùng bái. Ở trên chợ đen, giá một cái D-6 hầu như đều là giá trên trời.
Nhưng hắn cũng biết chữ D này của D-6 có nghĩa gì, nó đại biểu cho tử vong, mà
tử vong này không hề chỉ có chỉ kẻ địch.
- Mọi người lập tức điều
khiển quang giáp tới sân huấn luyện tập hợp. Trong vòng ba phút! - Giọng nói
lạnh lùng của giáo quan vang lên từ máy liên lạc.
Mọi người lập tức tỉnh
lại từ trong si mê, hoảng hốt bò lên buồng lái D-6.
Mười hai cái D-6 chỉnh
tề xếp thành bốn hàng, ngược lại có vài phần khí thế, nhưng với cái nhìn của
loại người có kinh nghiệm thực chiến phong phú như Diệp Trùng, khắp nơi đều có
kẽ hở. Ở trước mặt trận địa do D-6 tạo thành này, một cái quang giáp kềnh càng
vô bì hướng mặt về bọn họ.
- Bắt đầu từ hôm nay, các
ngươi chia thành bốn tiểu đội, ừm, cứ theo hàng ngũ hiện giờ. Trừ huấn luyện
thân thể mỗi ngày, ta bắt đầu dạy các ngươi làm sao sử dụng quang giáp trên tay
các ngươi. - Diệp Trùng trầm giọng nói.
Đám học viên vui mừng
trong lòng, tôi luyện thân thể mấy ngày này quả thật là khô khan chết đi được,
bây giờ nghe thấy phải bắt đầu huấn luyện quang giáp, ai nấy hai mắt phát sáng.
Tưng! Một tiếng động
lớn cắt ngang lời Diệp Trùng.
Tường vây sân huấn
luyện sau lưng Diệp Trùng đột nhiên vỡ tung, bụi tung mù mịt.
Mọi người đều cả kinh,
có người tinh mắt, đột nhiên hoảng sợ kêu lên: - Giáo quan, cẩn thận sau lưng!
Một cái quang giáp dính
đầy bụi đất tông về phía giáo quan với tốc độ cao, việc xảy ra đột ngột, nhất
thời, mọi người đều không kịp phản ứng.
Kinh nghiệm thực chiến
của Diệp Trùng so với đám học viên thì phong phú hơn nhiều, nghe thấy tiếng
động lớn đó liền dời ánh mắt lên trên màn hình. Mãnh nam tuy chẳng qua chỉ là
một quang giáp thử nghiệm, nhưng người thiết kế năm đó của nó cũng không phải
hạng tầm thường, hệ thống quét hình trang bị trên quang giáp cực kỳ xuất sắc,
nghĩ chắc là nhân vật cao cấp của nội bộ tổ nghiên cứu khoa học.
Diệp Trùng lập tức biết
có quang giáp lao về phía mình.
Đây là một cái D-6, từ
tư thế bay trên không của nó mà xét, chắc là quang giáp mất điều khiển, mà
không phải là tập kích. Nhưng nếu như bị một cái quang giáp tông thẳng chính
diện với tốc độ cao, điều đó cũng tuyệt không phải việc thoải mái gì, rất có
khả năng sẽ dẫn tới nguy hiểm tính mạng.
Hắn hiện giờ có hai lựa
chọn, một là né tránh, hắn có thể rất nhẹ nhàng làm được điểm này. Chỉ là nếu
như vậy, liếc nhìn mấy học viên ở trước mặt này, cái quang giáp này sẽ mạnh mẽ
tông vào trong trận địa. Mấy học viên này mới vừa nhận được quang giáp, quá xa
lạ với quang giáp mới, chỉ e sẽ có người bị thương.
Lập tức, Diệp Trùng
liền phủ định quyết định này, trước mặt hắn liền chỉ có lựa chọn còn lại.
Chân phải Mãnh nam vạch
nửa vòng, thân hình xoay một cái, mặt liền hướng về phía cái quang giáp lao bổ
tới này, chân phải to khỏe đạp vào trong bùn đất, kết cấu máy móc hơi chìm
xuống dưới, eo hạ xuống thành thế tấn, tay phải và tay trái hơi gập lại, một
trên một dưới che ở trước mặt, hai bàn tay to đùng lật ra ngoài.
Đám học viên đã bị biến
cố đột nhiên xảy đến này dọa ngây người.
Trong buồng lái, Diệp
Trùng mặt không cảm xúc nhìn màn hình, đôi tay đặt hờ trên bàn điều khiển nhẹ
nhàng nhấp nhô có tiết tấu.
Chính là lúc này!
Quang mang trong mắt
Diệp Trùng bùng phát, hai tay giống như một làn gió nhẹ, thoáng cái lướt qua
trên bàn điều khiển chính.
Binh!
Cái D-6 mất đi khống
chế đó mạnh mẽ tông lên bàn tay máy của Mãnh nam, mắt thấy một tai nạn sắp sửa
xảy ra.
Thứ D-6 tông vào đầu
tiên là bàn tay máy bên phải của Mãnh nam, lực xung kích khổng lồ đè cánh tay
máy bên phải của Mãnh nam thu mạnh vào trong, mắt thấy hai cái quang giáp sắp
tông vào nhau, bàn tay máy bên trái của Mãnh nam chuẩn xác đặt lên phần dưới
của D-6.
Động cơ hai tay oành
cái mở ra hết, mà hai chân máy to lớn đang đạp trên đất đồng thời phát lực, bùn
đất mềm xốp nào chịu được lực lượng khổng lồ thế này, bùn đất bắn tung tóe, hai
chân bằng máy lập tức lún vào đất nửa mét.
Thế tới của cái quang
giáp D-6 đó vừa bị trở ngại, một luồng sức mạnh to lớn tiếp đó từ phần dưới
truyền tới, sư sĩ bên trong quang giáp đột nhiên phát hiện mình đang bay lên,
nhịn không được hoảng sợ kêu a. D-6 nghiêng nghiêng bay lên không trung phía
sau lưng Mãnh nam.
Có quang giáp tới gần!
Diệp Trùng trong buồng lái bỗng hoảng sợ, hệ thống quét hình bắt được một cái
quang giáp đang dùng tốc độ cao kinh người lao tới gần mình.
Tốc độ nhanh thật! Diệp
Trùng híp mắt lại, hắn đã nhìn thấy đối phương, do tốc độ quá nhanh, dáng vẻ
quang giáp có chút biến hình, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng đại khái của một
cái quang giáp màu đỏ. Đánh lén?
Đôi chân Mãnh nam lập
tức hơi thu lại, hai tay đổi thành tư thế chiến đấu, từ xa nhìn tới giống như
một con báo máy tích lực chờ bộc phát, chuẩn bị cho kẻ địch một kích trí mạng
bất cứ lúc nào.

