Mạc đạo vị liêu quân tâm túy - Chương 15 + 16

CHƯƠNG 15

ĐẠI CA

Mộ Thiên Sơn quay đầu, lạnh lùng nhìn sáu sư huynh của mình, hai
mắt bắn ra hàn khí, làm cho người nào bị hắn nhìn cũng có cảm giác cả người bị
đóng băng.

Đội hình cầu vồng bị khí thế của Mộ đại gia làm cho run sợ, không
ai dám phát ra thanh âm dù là nhỏ nhất, tất cả đều đứng yên bất động, một chút
cử động nhỏ cũng không dám.

Thu Địch Phỉ tựa vào ngực Mộ Thiên Sơn, sắc mặt trắng bệch, lúc
này lẽ ra nàng đang mê man vì mệt mỏi nhưng hết lần này tới lần khác, trái tim
bị giày vò đau nhức tới mức không thể mê man được.

Thu Địch Phỉ âm thầm rơi lệ, ẩn nhẫn tiếng khóc nức nở nhỏ
vụn, đau nhức làm cho nàng ngoài trừ khóc thút thít thì không thể làm được gì
nữa.

Mộ Thiên Sơn nhìn tiểu nha đầu gầy yếu trong ngực, điềm đạm
đáng yêu, hai mắt đẫm lệ thì cảm giác bực bội lại dâng lên như thủy triều.

Mộ Thiên Sơn đảo mắt ý bảo Hoa Bách Hoa đến đỡ Thu Địch Phỉ
thay hắn, còn hắn thì chậm rãi đứng lên, đi tới trước mặt đội hình cầu vồng.

Mộ đại gia lại dùng ánh mắt rét lạnh tiếp tục đông lạnh đội
hình cầu vồng, làm cho các sư huynh của hắn xém chút nữa là đái trong quần tập
thể thì Mộ đại gia lại ôn nhu, âm trầm mở miệng: “Trước kia ta nể tình đồng môn,
cho nên dù hắc sư huynh và hồng sư huynh có giở trò, ta cũng để mặc các ngươi
hồ đồ, cho rằng các ngươi vì tức giận sư phụ truyền chức cung chủ cho ta mà làm
vậy, ta nghĩ các ngươi một lòng muốn giành Thiên Khuyết tâm kinh với ta chỉ để
hả giận, không ngờ các ngươi không chỉ muốn đoạt tâm kinh mà còn muốn dồn ta
vào chỗ chết. Tốt, rất tốt. Các ngươi tổn hại ta, ta đều nể tình đồng môn mà
thủ hạ lưu tình, hôm nay là tự các ngươi tìm tới đây, đừng có trách ta.”

Sát khí trong mắt Mộ Thiên Sơn dày đặc, khí thế càng thêm
khủng bố, chỉ cần năm từ đã miêu tả đúng trọng tâm:

Diêm vương gia đã đến.

Kỳ thật bốn chữ cũng được.

Tử Thần đã tới.

Đội hình cầu vồng thấy Mộ Thiên Sơn biến sắc thì lập tức giật
mình, biết hắn bắt đầu hạ sát thủ thì nhịn không được mà run rẩy, lo lắng…

Mỗ cầu vồng cầm đầu cố lấy hết dũng khí mở miệng hỏi: “Ngươi…
nếu ngươi giết chúng ta không sợ… không sợ sư phụ trách ngươi sao?”

Mộ Thiên Sơn âm nhu cười cười, cuồng vọng trả lời: “Hỏi rất
hay, sư huynh ngươi nói xem, từ lúc các ngươi từ chỗ Hắc sư huynh biết được ta
không có nội lực, liền lên kế hoạch nhân dịp ta không có nội lực mà cướp đoạt
Thiên Khuyết tâm kinh, dẫn tới chuyện đồng môn nội chiến, sư phụ lão nhân gia
có từng xuất hiện trước các ngươi để phát biểu ý kiến gì hay không?”

Đội hình cầu vồng lại đưa mắt nhìn nhau, không lên tiếng.

Không có quản.

Một chút cũng không có quản.

Dù bọn họ nháo thành cái dạng gì thì sư phụ bọn họ cũng không
hề lên tiếng hay có ý kiến gì.

Lão già chết tiệt đó, từ lúc bọn họ xuất sư thì không thèm
quan tâm tới sống chết của bọn họ nữa.

Sống chết mặc bay.

Đội hình cầu vồng bay tỏ vẻ khinh thường đối với mỗ cầu vồng
vừa lôi sư phụ vô lương của bọn họ ra nhằm làm phao cứu sinh.

Vô tri, ngu muội, đầu heo đồ gà mờ.

Đều cùng một sư môn, ai cũng biết sư phụ bất lương mà sao hắn
lại không biết, còn nghĩ dùng lão nhân gia để làm bùa hộ mạng nữa.

Thực là ngu ngốc, đáng bị khinh bỉ nghiêm trọng.

***

Mộ Thiên Sơn giơ tay lên, ôn nhu hỏi: “Ai tới trước?”

Đội hình cầu vồng run rẩy hỏi lại: “Tới… tới làm gì?”

Mộ Thiên Sơn nhướng mày, thu lại dáng vẻ tươi cười, nghiêm
nghị quát: “Đến làm gì? Đến nhận cái chết đi.” còn hỏi nhảm nữa sao, lão tức
đang tức điên người đây.

Đội hình cầu vồng run rẩy đáp trả: “Bọn ta đều không tới.”

Mộ Thiên Sơn giận dữ nói: “Tốt, vậy thì cùng lên đi.” đừng
tưởng rằng đệ nhất đại gia là cái thùng rỗng, không có nội lực thì đã sao? Cho dù
chưa độ công xong, công lực trong cơ thể hắn cũng đã vượt xa lúc trước.

Lúc này Mộ Thiên Sơn, đã sớm không còn là Mộ Thiên Sơn đệ
nhất thiên hạ trước kia nữa, mà đã thăng cấp trở thành Mộ Thiên Sơn đệ nhất
thiên hạ cao cấp.

Có cảm giác như Mộ Thiên Sơn chỉ cần giơ tay lên, mày không
nhíu, mặt không nhăn đã có thể nhẹ nhàng lấy cái đầu trên cổ bọn họ xuống làm
cầu đá chơi.

Đội hình cầu vồng triệt để choáng váng, bọn họ sống gần nửa
đời người luôn duy trì ý niệm: đả đảo Mộ Thiên Sơn. Đả đảo xú lão đầu bất công
luôn thiên vị chủ nghĩ Thiên Sơn. Dân chủ cầu vồng vạn tuế, cộng hòa Thiên
Khuyết tâm kinh vạn tuế.

Bọn họ tuy có hồ đồ, tính nết có chút quái đản lại lấy việc
chà đạp lẫn nhau làm niềm vui nhưng đó chỉ là mây thuẫn nội bộ, còn khi có
ngoại nhân xâm phạm, nói xấu Thiên Khuyết cung dù chỉ một chút thôi, bọn họ
cũng ngay lập tức đoàn kết nhất trí cùng chống kẻ thù chung.

Thực ra bọn họ cũng không thực sự coi Mộ Thiên Sơn là kẻ địch,
chẳng qua bọn họ ghen ghét sư phụ từ nhỏ đã đối xử thiên vị với Mộ Thiên Sơn.

Đội hình cầu vồng của bọn họ có tám người, từ nhỏ đã dùng một
màu sắc để phân biệt bản thân cũng làm thành tên gọi, mà Mộ Thiên Sơn nhập môn
trễ nhất, cũng có một màu sắc riêng nhưng hắn hết lần này tới lần khác không
dùng mấy từ bạch y nhân làm tên gọi, hết lần này tới lần khác hắn đều có thể
dùng tên của mình mà giương danh thiên hạ.

Không chỉ như thế, khi sư phụ truyền ngôi cũng không theo quy
tắc thông thường là tỷ thí mà trực tiếp giao Thiên Khuyết cung cùng Thiên
Khuyết tâm kinh cho Mộ Thiên Sơn.

Bọn họ cũng đã bày tỏ sự bất mãn mãnh liệt với sư phụ nhưng
lão nhân gia lại vô lương trợn mắt nói với bọn họ: có bản lĩnh thì tự mình đi
cướp đi.

Lão nhân gia thực sự là biến thái của biến thái mà, xui khiến
các đệ tử của mình đấu đá lẫn nhau, rồi còn mặc kệ bọn họ nội chiến, huynh đệ
tương tàn, hắn ở ngoài xem náo nhiệt thuận tiện còn góp gió thổi lửa.

Vì vậy đội hình cầu vồng mấy năm qua đánh đánh đuổi đuổi
nhưng cũng chỉ là gây rối với Mộ Thiên Sơn, kêu gào, giở trò, tìm cách chiếm
đoạt tâm kinh… thực lòng bọn họ cũng không muốn sự tình lại phát triển tới mức
không thể vãn hồi được như hôm nay.

Đến tột cùng là có gì bất thường so với lúc trước chứ?

Dĩ vãng, dù bọn họ hồ đồ thế nào cũng chưa từng thấy Mộ Thiên
Sơn tức giận, hắn thậm chí còn thích thú nhìn bọn họ ảnh hưởng lẫn nhau, tác
động qua lại.

Song lần này, Mộ Thiên Sơn không chỉ nổi giận mà thậm chí còn
nổi sát tâm với bọn họ.

Đội hình cầu vồng không cam lòng, thực ra bọn họ phạm sai lầm
ở đâu?

Khi ánh mắt đội cầu vồng đảo qua tiểu cô nương mảnh mai, thần
sắc yếu ớt đang rúc đầu vào lòng Hoa Bách Hoa thì bọn họ bừng tỉnh đại ngộ.

Nguyên nhân là ở đây.

Mộ Thiên Sơn là vì quan tâm tiểu
cô nương kia nên mới nổi giận, mới có sát tâm.

Nhưng mà sư đệ bọn họ không phải
không có nhân tính sao? Không phải là phong lưu thành tính sao? Không phải
ngoài trừ siêu cấp mỹ nhân thì không ai lọt được vào mắt hắn sao? Không phải
tiêu chuẩn mỹ nữ của hắn luôn phải là điện nước đầy đủ sao?

Nha đầu kia, một tiêu chuẩn cũng
không đáp ứng được a.

Trong lòng đội hình cầu vồng lúc
này hối hận vô cùng, mắc chi mà nửa đời cố chấp muốn có Thiên Khuyết tâm kinh
cho bằng được.

Không luyện càng tốt hơn.

Nhìn sư đệ của bọn họ xem, luyện
Thiên Khuyết tâm kinh đó, bây giờ thì bị tẩu hỏa nhập ma rồi.

Nhân sinh quan cùng tiêu chuẩn
thẩm mỹ đều bịp há vỡ hết.

Quả thực là bi ai, đúng ai luyện
Thiên Khuyết tâm kinh rồi cũng không có kết cục tốt a.

***

Mộ Thiên Sơn cố nhẫn nại hỏi thêm
một câu: “Muốn ta chôn các ngươi ở chỗ nào, ta sẽ đáp ứng yêu cầu sau cùng của
các ngươi.”

Đội hình cầu vồng chân thành phát
biểu cảm tưởng: “Muốn chôn cất tại trăm năm về sau.”

Mộ Thiên Sơn choáng váng. Nói đàn
khảy tai trâu thì đúng là vũ nhục nó, phải nói là đàn khảy tai lừa… mà nói vậy
thì cũng có chút ủy khuất cho con lừa a…

Nói thẳng với bọn họ như vậy rồi,
bọn họ còn có thể hiểu theo cách khác, thực đúng là thiên tài a.

Mộ Thiên Sơn lạnh lùng nói với
đội hình cầu vồng: “Thực có lỗi, vừa rồi là ta lầm, ta không nên hỏi các ngươi
như vậy, đúng ra ta nên đánh chết các ngươi trước, sau đó ta muốn chôn các ngươi
ở chỗ nào thì chôn ở chỗ đó.”

Mộ Thiên Sơn không để cho đội
hình có thời gian suy nghĩ hay phản kháng, vừa nói xong đã vung chưởng đánh
tới. Đội hình cầu vồng màu sắc rực rỡ bay lên, máu đỏ phun trào làm cho sắc màu
càng thêm tươi đẹp. Ngay lúc này một giọng nữ mảnh mai, yếu ớt vang lên.

Thu Địch Phỉ tựa vào ngực Hoa
Bách Hoa, nhìn đội hình cầu vồng bị đánh tơi tả thì không đành lòng.

Không có biện pháp, các ni cô
luôn rất mềm lòng.

Thu Địch Phỉ ngay lúc Mộ Thiên
Sơn tiếp tục phát chưởng thì dùng sức hét lên: “Đại ca, không muốn, ngừng.”

Tình hình lập tức vì năm từ này
mà thay đổi.

Mộ Thiên Sơn chợt thu hồi chưởng
lực, đi đến bên cạnh Thu Địch Phỉ.

Tiếng gọi đại ca, cùng mấy từ của
nàng làm cho hắn nhớ lại mười ngày trước, lần đầu tiên hắn gặp được nàng trong
tửu lâu Không Muốn Ngừng dưới chân núi Thu Dương.

Khi đó, nàng chỉ là một cô nương
xa lạ, ngốc ngốc hồ hồ, mặt mũi tươi cười ngây ngô.

Hắn cho rằng nàng ngốc, không ngờ
rằng nàng chỉ là giả ngu.

Hắn cho rằng sống chết của nàng
không quan trọng, không liên qua gì tới hắn nhưng nhìn nàng suy yếu, hết lần
này tới lần khác lại làm hắn bực bội không thôi.

Chỉ trong mười ngày ngắn ngủi
nhưng đã làm thay đổi tất cả.

***

Mộ Thiên Sơn cười thực sự ôn nhu,
hỏi Thu Địch Phỉ: “Hương Hương muội muội, đại ca giết bọn họ báo thù cho ngươi
được không?”

Thu Địch Phỉ nhẹ nhàng lắc đầu, khuôn
mặt đẫm lệ sáng ngời.

Mộ Thiên Sơn nhìn những giọt nước
mắt lăn dài trên hai má của Địch Thu Phỉ thì trong lòng như bị cái gì đó xiết
chặt.

Thu Địch Phỉ cố đè nén sự đau
nhức kịch liệt trong ngực, suy yếu nói với Mộ Thiên Sơn: “Giết bọn họ rồi thì
thế nào? Bọn họ dù sao cũng là sư huynh đồng môn của người. Ta từ nhỏ không
được phụ thân và các tỷ tỷ yêu thích nhưng dù thế nào ta cũng muốn được quay về
Thu Dương sơn trang gặp bọn họ, dù thế nào thì bọn họ cũng là người thân của
ta.”

Thu Địch Phỉ vừa nói xong thì lại
phun ra một ngụm máu, Mộ Thiên Sơn liền lấy khăn gấm trong ngực ra, ôn nhu lau
vết máu chướng mắt trên khóe miệng cho nàng.

Mộ Thiên Sơn vừa lau vừa ôn nhu
nói: “Được, đại ca nghe lời Hương Hương, ta không giết bọn hắn.”

Thu Địch Phỉ nước mắt lưng tròng,
sắc mặt tái nhợt, vô lực thở hào hển, buồn bã nói với Mộ Thiên Sơn: “Đại ca, ngươi
có thể đáp ứng thêm một chuyện với Hương Hương không? đợi ta vượt qua lần độ
công cuối cùng, cho dù ta sống hay chết, ngươi hãy đưa ta về nhà, có được
không?”

Mộ Thiên Sơn dùng ngón tay nhẹ
nhàng lau nước mắt trên mặt Thu Địch Phỉ nói: “Được.”

CHƯƠNG 16

ĐÃ YÊU

Mộ Thiên Sơn ôm lấy Thu Địch Phỉ,
không thèm liếc nhìn mấy người còn lại lấy một cái, thẳng tiến vào phòng của
Thu Địch Phỉ.

Nhưng đi chưa được hai bước thì
đội hình cầu vồng lại ồn ào, phái đại biểu đứng ra nói chuyện

“Chờ một chút.”

Mộ Thiên Sơn dừng bước, quay đầu
nhìn sáu sư huynh màu sắc rực rỡ của hắn, nhíu mày hỏi: “Như thế nào? không
muốn sống nữa.”

Một cầu vồng cố lấy hết dũng khí
trả lời: “Sao không muốn sống, muốn sống, rất là muốn sống a. Chúng ta không
tìm ngươi, chúng ta là muốn nói với quả trứng trong ngực ngươi.”

Cả nhà của cầu vồng này chắc đều
là trứng vịt muối a.

Thu Địch Phỉ nhìn đội hình cầu
vồng lòe loẹt, mệt mỏi nói: “Mau thả.”

Thật có lỗi, ta tâm địa tốt, không
có nghĩa là ta có thể nói lời hay. Không muốn mạng của các ngươi, không có
nghĩa là cô nãi nãi ta không oán hận các ngươi. Cho dù ni cô phải có lòng từ bi,
ta dù có ý muốn tu hành nhưng vẫn là tự học thành tài, cho nên mắc chi phải nói
lời hay với các ngươi.

Cầu vồng đại biểu ngẩn ngơ, cái
trứng này cũng quá mức hung dữ nha, thổ huyết thành dạng gì rồi mà vẫn còn mạnh
miệng, còn có tinh thần mắng người vô hình như vậy.

Cầu vồng đầu đại biểu nói ra:
“Cái kia, là như thế này…”

Còn chưa nói hết câu thì đã bị
đồng đội cầu vồng còn lại không kiềm được mà liên kết với nhau tấn công hắn, miệng
quát lên: “Ngươi ngốc a, thiếu suy nghĩ nữa. Người ta đã nói ngươi mau thả, ngươi
còn làm a. Ngươi là thừa nhận miệng của mình đang đặt trên mông sao?”

Cầu vồng đầu đại biểu nổi giận, quát
lại: “Ta đây nên làm thế nào?”

Đội hình cầu vồng cũng không yếu
thế mà quát to hơn: “Ngươi không cần lên tiếng, đúng là kẻ ngu của ngu mà.”

Thu Địch Phỉ cũng nổi giận, nàng
run rẩy nắm chặt vạt áo của Mộ Thiên Sơn, kích động nói: “Ta có thể đổi ý
không? Ta muốn giết mấy người này a.”

Để bọn họ sống thực là uổng phí
cơm gạo nha.

Mộ Thiên Sơn ung dung nói với đội
hình cầu vồng: “Còn dông dài nói nhảm, ta sẽ đưa các ngươi đi gặp sư phụ.”

Đội hình cầu vồng lập tức cao
hứng đáp lời: “Tốt, tốt, sư phụ còn sống, vậy chúng ta không thể chết rồi.”

Mộ Thiên Sơn liền bày ra nụ cười
xinh đẹp nhưng ủy dị: “Ngu ngốc, trong lòng sư phụ thì hắn sống có khác gì chết
chứ.”

Không có! Hoàn toàn không có!

Đội hình cầu vồng tranh thủ thời
gian mà hội ý, rồi cử ra một đại biểu đáng tin cậy nhất nói với Thu Địch Phỉ
“đại muội tử, sư huynh đệ bọn ta trước giờ không có thói quen thiếu nợ nhân
tình của người khác, hôm nay ngươi cứu mạng của sáu huynh đệ chúng ta, thực sự
làm cho mười hai người bọn ta vô cùng cảm kích ngươi. Ngươi vì nội chiến của
bọn ta mà trúng độc, bọn ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi tới cùng. Bọn ta vừa
rồi đã hội ý qua, quyết định sau này sẽ không giành sách với sư đệ nữa, bọn ta
cũng quyết đi sau này sẽ đi khắp đại giang nam bắc, vượt núi băng sông, tìm
kiếm danh y, truy tìm dược vật kỳ trân, thề cứu sống ngươi cho bằng được.”

Thu Địch Phỉ nhịn không được trợn
trắng mắt.

Thật không hiểu bọn họ quen biết
nhau khi nào, lại gọi đại muội tử thân thiết như vậy, nếu Hoa Bách Hoa mà nghe
được chắc sẽ phi thường chán ghét hắn.

Bạn cầu vồng này, không biết tính
toán thế nào, sao sáu sư huynh đệ mà có tới mười hai người…?

Bạn cầu vồng này nói một hồi lại
làm cho người ta bực mình, không muốn giết hắn cũng không được a…

Bạn cầu vồng này thực không biết
xấu hổ a, có thể nói mình tốt đến như vậy, lúc thì muốn cướp đồ của người ta, sau
lại cao ngạo mà nói không giành với sư đệ nữa, nghĩ thế nào mà có thể nói ra
những lời này. Da mặt cũng quá dày đi.

Bên tai vẫn còn vang lên mấy lời
lải nhải, mỗi lời mỗi câu đều dõng dạc, phấn chấn.

Thật muốn bóp chết hắn.

Thu Địch Phỉ lần nữa run rẩy nắm
chặt vạt áo của Mộ Thiên Sơn, kích động nói với hắn: “Cho ta thống khoái, giết
ta đi.”

Mộ Thiên Sơn thân hình nhoáng một
cái, không hề để ý tới tạp âm của mấy sư huynh ngốc, ôm Thu Địch Phỉ phi thân
xẹt qua mọi người mà đi vào phòng.

***

Mộ Thiên Sơn đem Thu Địch Phỉ đặt
lên giường, để nàng ngồi xếp bằng, sau đó hắn cũng ngồi xếp bằng sau lưng nàng.

Hai tay Mộ Thiên Sơn đặt lên vị
trí đối ứng với trái tim ở lưng Thu Địch Phỉ, chậm rãi vận công, đẩy nội lực
vào thân thể nàng.

Mộ Thiên Sơn vừa truyền nội lực
vừa nói: “Hương Hương, độc ngươi trúng là hàn độc, trái tim vì thế mà đau nhức,
giờ ta dạy cho ngươi một khẩu quyết nội công, gọi là ấm lòng bí quyết, đây là
tâm pháp tinh diệu nhất của Thiên Khuyết cung, từ này về sau, mỗi ngày ngươi
dựa vào khẩu quyết mà tập luyện một lần, kiên trì như vậy thì chẳng những gia
tăng nội lực mà sự đau như trong tim cũng giảm đi, nghe cho kỹ…”

Thu Địch Phỉ tuy trái tim đau
nhức vô cùng nhưng đầu óc lại đặc biệt thanh tỉnh, khẩu quyết Mộ Thiên Sơn nói
ra, nàng nhẩm lại ba lần là thuộc làu, thêm một lần giảng giải của hắn nữa là
nàng đã có thể vận công thực hành.

Mộ Thiên Sơn cảm giác được khí
tức lưu chuyển trong cơ thể Thu Địch Phỉ thì ngạc nhiên không thôi.

Bộ khẩu quyết tâm pháp này, cho
tới giờ trong Thiên Khuyết cung cũng chỉ có một mình hắn luyện được, mấy sư
huynh ngu ngốc kia căn bản không thể lĩnh ngộ được mà tiểu cô nương gầy yếu này
lại trong thời gian ngắn liền luyện thành, không thể không nói nàng giống y như
hắn, là kỳ tài võ học a.

Đại gia đệ nhất thiên hạ trong
lúc thán phục người khác cũng không quên đề cao bản thân a, thật đúng là đại
biểu kiệt xuất cho trường phái tự kỷ.

Một phen vận công qua đi, tim của
Thu Địch Phỉ đã không còn đau như lúc trước nữa, Mộ Thiên Sơn lại nói: “Lần này
coi như đã xong, một tháng sau sẽ lại phát tác lần nữa, từ đây đến đó, ngươi cố
gắng luyện tập ấm lòng bí quyết cho thành thục, như vậy sẽ giúp giảm bớt đau
đớn.”

Thu Địch Phỉ thấy Mộ Thiên Sơn lộ
ra vẻ quan tâm, không giống tác phong biến thái, lúc lạnh lúc nóng, lúc tốt lúc
xấu, lúc hung ác khi mềm lòng, khi thì thế này lúc lại thế kia, thật không muốn
để người ta sống yên như thường ngày thì có chút không quen.

Thu Địch Phỉ thấy sự ôn hòa, quan
tâm của Mộ Thiên Sơn thì có cảm giác thụ sủng nhược kinh, trong lòng không hiểu
sao lại nơm nớp lo sợ…

Chịu đựng đau nhức lại bị mệt mỏi
vì độ công, cho nên cuối cùng Thu Địch Phỉ cũng cạn kiệt sức lực, thu công xong
liền lập tức không có tri giác.

Mộ Thiên Sơn thu công xong, còn
chưa kịp điều chỉnh hô hấp thì cảm giác trong ngực đã có một thân thể ấm áp, nhuyễn
ngọc ôn hương dựa vào.

Mộ Thiên Sơn cúi đầu nhìn tiểu cô
nương nặng nề hôn mê, hai má tái nhợt, hơi thở chưa điều chỉnh thì bỗng nhiên
thấy nặng nề, cảm giác trong ngực như phiên giang đảo hải, giống như khí tức
trong người cuồn cuộn tuôn trào.

Mộ Thiên Sơn đưa tay vuốt ve hai
má trắng nõn của Thu Địch Phỉ, không phải là quốc sắc thiên hương nhưng lại làm
cho hắn sinh lòng thương tiếc.

Mộ Thiên Sơn cảm thụ được trong
lòng bắt đầu nảy sinh sự yêu mến.

Mộ Thiên Sơn thầm nghĩ: ta thỏa
mãn cho nha đầu kia một lần, để nàng về nhà một thời gian a.

***

Thu Địch Phỉ hôn mê đến chạng
vạng tối hôm sau mới tỉnh lại, khi tỉnh lại mới phát hiện mình đang ở trong
phòng của Mộ đại gia.

Thu Địch Phỉ cả kinh, lập tức
ngồi dậy, không ngừng nhìn toàn thân, kiểm tra xem mình có mặc quần áo đàng
hoàng hay không.

Kiểm tra xong, Thu Địch Phỉ cảm
giác bi thương vô cùng lại có rất nhiều nghi vấn.

Xong rồi, xong rồi, Phật tổ sẽ
không cần nàng nữa. Nàng sao không có mặc ngoại bào? Mà trung y cũng không phải
là bộ đồ nàng đã mặc a.

Xong rồi, xong rồi, thất trinh
rồi.

Thu Địch Phỉ bi phẫn, rút thanh kiếm
bên gối ra, không nói hai lời mà vung lên cổ.

Mộ Thiên Sơn chỉ nhẹ nhàng giương
một tay lên, liền có một cổ lực đạo phóng ra, cổ tay Thu Địch Phỉ đã cảm giác
tê rần, bảo kiếm lập tức rơi xuống đất.

Mộ Thiên Sơn buồn bực không thôi,
mở miệng hỏi: “Hương Hương muội muội vì sao vừa tỉnh dậy đã muốn tự sát?”

Thu Địch Phỉ bi phẫn đáp: “Ta
không còn mặt mũi gặp người!”

Mộ Thiên Sơn: vì sao!

Thu Địch Phỉ: “Y phục trên người
ta không phải là y phục của ta, chắc chắn thân thể của ta lúc này cũng không
còn là thân thể của ta khi trước nữa.”

Không sạch sẽ rồi, ô ô ô!

Mộ Thiên Sơn: “Ngươi nghĩ dựa vào
nhan sắc của ngươi đủ để ta sẽ ra tay sao? Quần áo của ngươi là do Hoa Bách Hoa
thay, gầy không có mấy lạng thịt, nói thật, ta cũng không có hứng thú.”

Đại gia đệ nhất thiên hạ phát
hiện mình lại bị tiểu cô nương ngốc nghếch ghét bỏ, trong lòng thực không thoải
mái, thế nhưng lại nói chuyện giận dỗi như vậy, thật ngây thơ.

Thu Địch Phỉ: “Đại… Đại gia, hai
ta độ công a! Có phải độ xong ngươi sẽ để ta về nhà?”

Mộ Thiên Sơn: “Không độ.”

Thu Địch Phỉ:!

Mộ Thiên Sơn: “Ta không thích độ
nữa, ngày mai ta sẽ bố trí người đưa ngươi về Thu Dương sơn trang, chờ khi ta
muốn độ, sẽ tìm ngươi trở về.”

Thu Địch Phỉ run rẩy mà kích động
hỏi: “Thực sao? Ta đã sắp chết, sao còn có chuyện tốt như vậy?”

Mộ Thiên Sơn thanh đạm liếc Thu
Địch Phỉ một cái: “Căn cứ vào tình trạng hiện tại của ngươi, độ công lần thứ
bảy xong chắc chắn sẽ chết, cũng may lúc này tâm tình của ta khá tốt, không
muốn nhìn thấy người chết”. Nói láo, hôm qua còn muốn một lúc giết chết sáu
người nha, lừa quỷ sao?

Thu Địch Phỉ nghi hoặc hỏi:
“Không phải nói trong vòng mười hai ngày phải độ xong sao? Sao lại có thể nói
ngưng là ngưng?”

Mộ Thiên Sơn đứng lên, làm ra vẻ
muốn rời đi, lại khó có lúc Mộ đại gia chịu khó giải thích: “Mười hai ngày độ
xong là đảm bảo người được độ công có thể giữ được tính mạng, mà người độ công
cũng không có chuyện gì, không chết ngay mà chỉ là vật vờ nửa sống nửa chết mà
thôi.”

Thu Địch Phỉ thực hận không thể
hung hăng băm đại gia biến thái kia làm thành trăm mảnh.

Quá thất đức! Nói cho cùng, đời
này nàng sẽ phải ăn bữa nay lo bữa mai rồi. Cuộc đời có bao lâu đâu, sao có thể
vì một bữa cơm miễn phí mà dính phải tên biến thái siêu cấp này chứ.

Thu Địch Phỉ khắc sâu lĩnh ngộ, rút
ra chân lý: nàng đi tới như hôm nay, tất cả đều xuất phát từ huyết án bữa cơm
miễn phía.

***

Trong lúc Thu Địch Phỉ âm thầm
đau khổ, sầu não không thôi, Mộ đại gia lại đang phân phó công việc cho Hoa
Bách Hoa, dặn dò đủ thứ cho việc đưa tiễn Thu Địch Phỉ ngày mai.

Hoa Bách Hoa càng nghe càng kinh
ngạc.

Nàng cảm thấy, cung chủ vĩ đại
thần thánh mà nàng ngưỡng mộ dường như đối với nha đầu gầy còm kia không giống
người thường.

Cung chủ không nói, nhưng nàng
lại thấy rõ, cung chủ không muốn độ công tiếp là vì thương tiếc cho tiểu cô
nương kia.

Cung chủ kiêu căng ngạo mạn, trước
giờ đều xem tính mạng người khác như rơm rác, hôm nay sao có thể đổi tính mà
nổi lòng từ bi? Cung chủ như thần tiên trên trời sao lại đi trân ái tính mạng
một phàm nhân?

Thực ra mọi việc đều có thể dùng hai
từ để giải thích.

Đã yêu nha.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.