Bố già - Chương 11 phần 1

CHƯƠNG
11

Ngồi ngay buya-rô trong bót, Đại Úy Cảnh sát Mark
Mc Closkey mân mê ba chiếc phong bì dầy cộm, bên trong toàn cuống giấy biên đề.
Lão nhăn nhó, phải chi biết được ám hiệu của mấy thằng bao đề này thì đỡ khổ
biết mấy! Hồi hôm đi hành quân tảo thanh, lão đã ghé ngang một ổ chơi đề của
cánh Corleone và chớp được bao nhiêu cuống “tang vật” là nhét hết cả vô đây.

Thằng chủ đề chắc chắn sẽ phải lạy để chuộc bằng
được ba cái phong bì quý giá này. Không có cuống để so… thằng nào cũng
chìa giấy biên ẩu ra đòi chung thì tiền đâu ra mà chung cho đủ? Vậy là toàn
quyền ra giá… nhưng nó ghi lằng nhằng điệu này thì biết tổng số tiền có
biên cỡ bao nhiêu mà đòi? Nếu tiền quyện năm chục ngàn đô la thì cho chuộc năm
ngàn là điệu rồi. Nhưng biết đâu ngần này cuống dám một trăm ngàn… vài
trăm ngàn? Đòi năm giấy lớn để mà “hố” với nó sao?

Mc Closkey nắn nắn mớ giấy bên trong. Tốt hơn là
cứ để cho nó rét, nó chạy tới năn nỉ lạy van xin chuộc thì có quyền bắt thóp,
đớp của nó một cú cho ra gì chớ? Cứ để nó bấn lên xin nạp!

Lão nhìn đồng hồ trên vách. Sắp tới giờ hẹn đưa
thằng đường Thổ đi gặp đại
diện cánh Corleone rồi! Muốn đi đâu thì đi, lo cởi bộ đồ lính để mặc thường
phục cái đã. Xong ngay. Lão nhấc phôn gọi về nhà tối nay đi công tác, đừng chờ
cơm. Mụ vợ đâu biết công tác gì, ngay tiền lão đưa về chi tiêu cũng tưởng lương
lính kia mà? Mc Closkey mỉm cười thú vị. Bà mẹ lão ngày xưa cũng y hệt! Lão
được ông bố đích thân “truyền nghề” từ hồi còn bé tí, nghề lính là cha truyền
con nối mà!

Hồi đó ông bố đội Cảnh sát có lệ mỗi tuần dẫn
thằng con lên sáu đi một tua, hết buya-rô trong sở đến tất cả mọi cửa hàng
trong vùng trách nhiệm. Hai bố con “đi tuần” đến tiệm nào chủ tiệm chẳng xoa
đầu chú nhỏ khen ngoan rồi mở két lấy tiền lẻ biếu chú năm đô, 10 đô tiền mới? Chú nhỏ mỗi lần được cha cho
đi tuần như vậy là đầy túi tiền mới nên càng yêu nghề lính, mai sau “nhất định
làm lính giống bố” nên các chú, các bác trong bót lấy làm khoái chí, chầu lương
nào chẳng lì xì cho cháu tí tiền lẻ xài chơi! Có điều tối đa chú Mc Closkey
cũng chỉ được bố phát cho năm cắc, còn bao nhiêu phải gởi vô băng hết để sau
này lấy tiền ăn học lên Đại học.

Ông bố tính xa như vậy nhưng cậu con ham làm lính
hơn theo Đại học nhiều! Hết Trung học, đủ tuổi là hăm hở nhảy vào ngành Cảnh
sát tức thì. Làm lính mà bắt bạc ngon lành thì cần quái gì mấy cái bằng Đại
học?

Cậu Mc Closkey ham vô nghề lắm nên được mặc bộ
sắc phục vô là phải biết! Phục vụ gương mẫu, nghề nghiệp trên hết. Mấy thằng ma
cà bông đứng đường thấy bóng cậu cớm trẻ là lặn gấp và hết giờ cậu đi tuần mới
dám thò mặt ra. Cậu có ông bố để noi gương “phục vụ và bắt bạc”!

Khỏi cần phạt vạ đổ rác bậy, đậu xe láo. Tiền
phạt cứ đưa đây, cho vào túi. Đâu thèm nhào vô rạp hát bóng coi cọp hay vô nhà
hàng ăn đớp miễn phí? Tiền mặt mới quý, nhưng lo phục vụ đúng mức quý vị chủ
tiệm trước. Thằng nào ăn quịt, phá phách thì chỉ cần cấp báo: cậu Mc Closkey sẽ
có mặt để nhân danh pháp luật và trật tự công cộng, đập cho một trận thừa sống
thiếu chết. Bị trừng trị một lần thì cạch luôn, hết dám lai vãng: vậy là tháng
tháng cậu cớm có quyền tới quý vị chủ tiệm bắt tí tiền “bảo vệ” thật chính
đáng.

Với giới giang hồ, nghĩa là dân làm ăn không hợp
pháp lắm trong vùng trách nhiệm thì cậu Mc Closkey vô cùng điệu nghệ ở chỗ đi
đúng sách “ai sao ta vậy”. Cứ anh em trong “lít” chi bao nhiêu thì cậu cũng cứ
bằng đó mà đưa. Con số đã có sẵn, khỏi thèm đòi hỏi chấm mút thêm mà đại kỵ vụ
kiếm chuyện đòi “ăn bẩn”. Do đó công vụ chạy vo vo, chẳng ai phiền trách thưa
kiện nên làm gì không lên lon mau?

Thời gian qua… Cậu Mc Closkey lập gia đình
rồi lần lượt có bốn mặt con. Từ trung sĩ nhảy lên trung úy, đại úy… Nghề
nghiệp thăng tiến rõ, nhưng cả bốn đứa con đều phải lên Đại học, không được
nhảy vô lính. Có tốn kém thật nhưng lương nhà nước không đủ thì ông bố Đại úy
đã có cách cho con cái khỏi thiếu một thứ gì. Giới giang hồ trong quận của Đại
úy Mc Closkey chỉ phải “chi nặng” thêm chút đỉnh, nặng hơn bất cứ một quận nào
khác vì cái phí khoản Đại học đặc biệt này.

Số tiền “ngoại tài” hàng tháng được Đại úy Mc
Closkey kể như một thứ phụ cấp, chẳng kể bẩn sạch. Coi, nếu không thì lấy đâu
cho đủ để nuôi bốn thằng con leo lên Đại học? Lương lính ít, phụ cấp gia đình
nghèo nàn thì bắt vợ nhịn, con thất học hay sao đây?

Đâu phải tự nhiên mà có “ngoại tài”? Muốn được ăn
no đủ thì ngoài bộ áo lính cũng phải mang thân ra phục vụ, phải đánh đấm và lâu
lâu cũng phải nổ để lãnh tiền của các “thân chủ” cho đáng chớ? Trong đời lính
của Mc Closkey hồ sơ ghi thiếu gì những vụ đụng độ nặng với du đãng “bắt địa”,
anh chị đứng bến và ma cô nuôi điếm? Phải nhìn nhận là những vụ “mất trật tự”
này lão dẹp mau lắm. Không lẽ phục vụ hết mình, bảo đảm trật tự cho cả một khu
vực xã hội đắc lực như vậy mà chỉ có quyền trông cậy ở đồng lương chết đói của
nhà nước?

Trong gia đình Tattaglia thì Đại úy Mc Closkey
quen với Bruno, bạn học của một thằng con lão ở Fordham. Gia đình Mc Closkey
lâu lâu có quyền tới hộp đêm du hí miễn phí một chầu. Đầu năm dương lịch hay có
dịp mời mọc thế nào chủ quán Bruno cũng nhớ đến gia đình ông Đại úy bồ bịch. Có
thiệp mời, ngồi bàn danh dự, lại còn được giới thiệu trang trọng với quan khách
và đám nghệ sĩ nổi tiếng tới giúp vui. Đổi lại lâu lâu có chuyện nhờ vả, chẳng
hạn giấy phép hành nghề cho các em chiêu đãi, nhất là các em có “phích
chơi bời ở se-vít kiểm lục.

Nguyên tắc làm ăn của Mc Closkey là không bao giờ
thắc mắc đến công việc của “thân chủ”. Không hỏi tại sao, để làm gì… Khi Sollozzo đến nhờ lão vô hiệu hóa hàng
rào an ninh của một lão già tên Corleone hiện đang nằm trên giường bệnh thì Đại
úy Mc Closkey gật đầu liền và hỏi “Bao nhiêu?”. Nó nói mười ngàn đô la là ô-kê
ngay, khỏi nghĩ ngợi. Phải vậy mới xứng với sinh mạng triệt một tay Mafia gộc,
thế lực qua mặt Al Capone ngày nào! Mà triệt được còn đỡ cho xã hội Mỹ nhiều
lắm.

Do đó Mc Closkey làm liền, làm thật chu đáo. Lãnh
tiền trước mà? Chừng thằng Sollozzo gọi lại trách “Làm ăn thế nào mà ngay trước
cửa còn hai đứa đứng khơi khơi.” thì ông Đại úy nổi giận. Đã đích thân đi xúc
từng thằng cô hồn về bót lại rút cả ê-kíp gác rõ ràng mà bây giờ phải trả lại
tiền thì còn cái đau nào hơn? Nỗi đau mang mười ngàn bỏ băng rồi mà lại phải
rút ra trả bèn trút hết vào cú đấm bể mặt thằng Michael.

Nào ngờ đã không phải trả lại tiền mà Sollozzo
còn đề nghị làm ăn lớn làm Mc Closkey hứng chí. Làm gì cũng được huống hồ làm
gạc-đờ-co! Miễn có tiền, còn nguy hiểm thì khỏi lo. Bố bảo một dân chơi cũng
chẳng dám rớ tới một ông Đại úy Cảnh sát giữa Nữu-Ước! Một thằng Mafia chì nhất
cũng phải đứng yên một chỗ nếu một thằng cớm hạng bét muốn kiếm chuyện hành hạ.
Còn một thằng cớm bị giết? Lập tức bao “tai nạn” sẽ đổ lên đầu giới giang hồ:
năm bảy thằng bỗng bị bắn bỏ khơi khơi vì những lý do vớ vẩn như chống cự nhà
chức trách hoặc chạy trốn… Chịu sao thấu?

Yên chí lắm Mc Closkey chuẩn bị lên đường. Sao
hồi này nhiều chuyện tốn tiền thế? Bà chị vợ bên Ái-Nhĩ-Lan vừa lăn cổ ra chết.
Lại tốn tiền làm ma, biết bao nhiêu tiền thuốc men rồi!

Còn những ông chú bà bác ở nhà quê gởi thư dài
dài sang xin tiền thằng cháu làm ăn bên Mỹ nữa? Cái gì cũng tiền, mà không có
không xong! Được cái vợ chồng lão mỗi dịp về làng là bà con trọng vọng cứ như
vua chúa. Hè sang năm về thăm quê thì tốt quá, vừa hết giặc xong lại gặp lúc
vừa có ít tiền “ngoại tài” này…

Đi ngang bàn giấy thằng đội trực nhật Mc Closkey
dặn hờ nếu có việc cần gấp thì tới kiếm ở đâu. Cái vụ này sợ gì phải giấu? Sợ
gì ai? Không lẽ một ông Đại úy Cảnh sát mà không có quyền hẹn gặp một thằng mật
báo viên để lấy một tuy-ô gì đó?

Ra khỏi bót, lão đi bộ một khoảng trước khi kêu
tắc-xi đến chỗ thằng Sollozzo hẹn trước.

oOo

Vấn đề lo cho Michael biến khỏi nước Mỹ không tăm
tích là do Tom Hagen đảm nhận hết từ sổ thông hành giả, thẻ thủy thủ đến chỗ ăn
nằm kín đáo trên một chiếc tàu chở hàng ghé qua Sicily. Có người tức tốc đáp
máy bay sang trước để lo sắp đặt một chỗ trú ngụ an toàn ở một miền quê, có Ông
Trùm địa phương đích thân che chở.

Ngay lúc Michael “xong việc” nhảy ra thì trước
quán rượu đã có chiếc xe thật ngon chờ sẵn mà chân tài xế do Tessio tình
nguyện. Xe bề ngoài cũ rích, máy móc cực kì tốt, mang bảng số giả. Thứ xe đặc
biệt chỉ để xài vào những vụ quan trọng, chẳng có cách nào nhận diện nổi.

Trước khi lên đường, Michael được Clemenza đưa khẩu
súng nhỏ xíu tập sử dụng cho quen tay. Một khẩu 22 nòng ngắn, xài thứ đạn chì
đặc biệt, vô lỗ nhỏ xíu nhưng trổ ra toác hoác. Không chính xác lắm nhưng cách
năm bước thì không thể trật nổi! Cò hơi cứng một chút nhưng vặn vài con ốc là
ngon. Xài làm chi hãm thanh cho mệt? Cần phải cho nó nổ lớn để khỏi có vụ tự
nhiên một thằng đi đường chẳng biết quái gì cũng nổi máu anh hùng xông vô can
thiệp hoảng là hư hết việc! Phải nổ chúng mới hoảng.

Dù Sonny từng căn dặn nhưng Clemenza vẫn luôn
miệng dượt: “… Xài xong là cho
súng rơi
. Nhớ là buông xuôi tay xuống đã, rồi mới thả súng cho nó rớt nhẹ
bên cạnh. Để người ngoài vừa ngó thấy cứ tưởng đâu mình còn súng trong tay, cóc
dám vô. Tụi nó chỉ ngó lom khom cái mặt mà! Rất tự nhiên nhanh chân bước ra.
Chớ có chạy. Không nhìn tận mắt thằng nào hết mà cũng không ngó lảng đi đâu
hết. Vững tin là chúng nó hết hồn, chẳng điên dại mà nhào vô. Đi tà tà ra, lên
xe đàng hoàng, cửa mở sẵn mà? Có Tessio lái thì yên chí đi, đừng sợ gì hết,
khỏi có tai nạn xe cộ! Cái vụ này tưởng vậy mà không có gì khó đâu. Nào, bây
giờ mày thử đội cái nón này tao coi?”

Vừa nói lão vừa chụp lên đầu Michael một cái nón
nỉ. Cả đời có đội nón bao giờ, Michael nhăn mặt thì lão giải thích:

“Cần lắm đấy. Có cái nón là đỡ lắm: nếu cần phải
cho nhân chứng nhận diện! Mày đừng lo dấu tay, khỏi có chắc. Báng súng, cò súng
đều trét thứ đồ nghề đặc biệt, nhưng chớ có rờ mó bậy vào những bộ phận khác
nghe?”

Michael chỉ thắc mắc một điều. Không hiểu Sonny
đã dò ra địa điểm mật của Sollozzo chưa? Clemenza lắc đầu:

“Có dễ gì? Nó cáo già quá mà! Nhưng mày yên chí
đi. Bề nào mày cũng đi về an toàn vì con tin là chính thằng trung gian. Mày về
rồi mới thả nó ra.”

“Ủa, sao lại có thằng chịu làm con tin ngu vậy?”

“Để lấy tiền. Nhiều lắm lắm chớ bộ giỡn sao? Có
phải ai cũng làm được đâu? Phải uy tín. Đối với Sollozzo mạng nó phải quý hơn
mạng mày chắc. Có vậy tụi mình mới tin là nó không dám hại mày để liên lụy đến
thằng kia. Tóm lại phần mày chẳng lo ngại gì hết. Tụi tao mới là… lãnh
đủ!”

“Tới cỡ nào?”

“Khủng khiếp! Sẽ có đổ máu tùm lum giữa hai cánh
Corleone – Tattaglia mà tụi nó còn nhiều cánh khác ủng hộ. Chắc chắn sẽ có màn
thấy ngã chôn không kịp…”

Như một triết nhân. Clemenza suy luận:

“… Có điều mươi, mười hai năm là phải có đổ
máu lớn một lần. Kể như một dịp để tẩy bớt thứ máu ở dơ, máu vô dụng! Bề nào
cũng phải đổ máu một lần vì không chặn ngay từ đầu, tụi nó tỉa dần mình rồi
cũng nuốt sống luôn chớ đâu có tha? Như Hitler vậy, nếu chặn lại ngay từ hồi
Munich thì đâu nó có thể làm điên đảo toàn thế giới?”

Nghe lão nói, Michael nhớ lại một lần duy nhất,
trước khi Thế chiến II bùng nổ năm 1939, Bố Già cũng từng lý luận y hệt. Phải
chi hồi đó Mafia nắm bộ Ngoại giao thì làm gì có chiến tranh! Ý nghĩ làm
Michael mỉm cười.

Clemenza đưa Michael trở về cư xá, về nhà Ông Trùm
đại bản doanh hiện thời của Sonny. Không hiểu nó còn ở lì một chỗ bao lâu nữa?
Thế nào nó chẳng phải mò ra ngoài? Nó đang ngủ trên đi-văng trong “văn phòng”,
trên bàn bữa bãi bữa cơm trưa còn dư lại và nguyên ½ chai huýt-ky. Căn phòng
Ông Trùm giữ ngăn nắp là vậy bây giờ trông bừa bãi như nhà trọ. Michael đánh
thức nó:

“Coi, sao mày không ăn ở cho sạch sẽ một chút mà
để dơ dáy cỡ này?”

Sonny ngồi dậy ngáp dài:

“Bộ mày ông tướng đi khám trại hả? Vụ đặt súng
cho mày chắc không xong vì bây giờ vẫn chưa biết tụi nó đưa mày đi đâu họp. Tụi
nó giữ kín quá!”

“Nếu vậy tao dắt luôn trong người được không? Có
chắc gì tụi nó củ soát người tao và nếu mình dắt cho kĩ, cho thật khéo thì chắc
đâu đã mò ra? Mà nói cho cùng tụi nó mò ra thì cũng làm gì tao? Bất quá tụi nó
‘giữ giùm’ đến lúc tao ra về chớ có sao đâu nào?”

“Đâu được! Với thằng Sollozzo thì phải chơi cho
chắc, không thể nói như mày! Nổ được là nổ liền, không ngần ngại. Nó trước,
thằng cớm sau vì Mc Closkey chơi chậm, không đáng ngại bằng. Mày có dư thì giờ
quá mà! Clemenza đã chỉ cho mày cách buông súng chưa?”

“Cỡ một triệu lần!”

“Thế gò má còn đau không?”

Sonny hỏi và đứng lên ngó. Michael vắn tắt: “Đau
chớ.” rồi cầm chai huýt-ky dở trên bàn tu một hơi. Có chất men vô thấy dịu
ngay, nguyên nửa mặt bên trái nó ê ẩm, nhức nhối. Chỉ trừ mấy chỗ kẹp sắt có
thuốc tê là cứng ngắt.

“Thôi mày, rượu từ từ chứ Michael? Lúc này…”

“Im đi! Đừng lên mặt dạy dỗ. Tao từng chơi nhiều
thằng bảnh gấp mấy lần Sollozzo và từng ở thế yếu hơn nhiều. Nó đã là cái thá
gì? Nó có bích kích pháo, cà nông hạng nặng không? Nó có phi pháo yểm
trợ… nó có mìn cả bãi không? Bất quá chỉ là một thằng láu cá, có thằng cớm
gộc ngồi một bên chớ gì? Khi đã quyết định chơi thì tụi nó phải chết, khỏi có
vấn đề gì hết. Quan trọng là mình quyết định và tụi nó thì chết đến đít chưa
hay.”

Hagen bước vô gật đầu chào rồi tới mở tủ, lấy
chiếc máy điện thoại đặc biệt ra. Nó quay lại mấy lượt rồi nhìn Sonny lắc đầu:
“Chẳng có tin gì hết. Thằng Sollozzo không rỉ răng.”

Có chuông reo. Sonny nhấc phôn lên, giơ tay ra
hiệu yên lặng. Nó cầm bút ghi mấy chữ rồi trả lời vắn tắt: “Được… sẽ y
hẹn.” Sonny gác phôn cười hề hề:

“Thằng khốn Sollozzo chơi kĩ thật. Nó tính khỏi
còn sót điều gì! Đúng 8 giờ tối nó và Mc Closkey sẽ đón Michael ở trước cửa
quán Jack Dempsey. Rồi đi đến
một nơi khác nói chuyện. Hai thằng nói với nhau bằng thổ ngữ Sicily và thằng Mc
Closkey thì nó cam đoan là ‘tiếng Ý cũng cóc biết chữ gì ngoài Soldi là lính’. Nó còn điều tra mày xài
qua loại thổ ngữ được kia mà, Michael?”

“Cũng may là cóc phải nói lâu!”

Hagen nhắc: “Còn thằng ‘trung gian’ đến chưa?
Phải nắm con tin rồi mới để thằng Michael đi được chớ?”

Clemenza xác nhận ngay:

“Đúng thế, ‘con tin’ đang ngồi đánh các-tê với ba
thằng đàn em tin cẩn của tao, trong nhà tao. Đích thân tao phôn về tụi nó mới
cho đi!”

Sonny mệt mỏi ngồi ngả ra ghế bành:

“Bây giờ chỉ còn vấn đề địa điểm. Này Tom, mình
có người gài bên cánh Tattaglia mà vẫn chịu, không moi nổi tin sao?”

“Chịu luôn. Thằng Sollozzo cấm có hé môi, vậy mới
quỷ quyệt! Nó chẳng cần thằng vệ sĩ nào. Mình thằng Mc Closkey đủ rồi. Về cái
vụ này bao nhiêu súng cũng chẳng bằng một màn bí mật. Đúng lắm. Có lẽ mình đành
phải cho người theo dõi Michael rồi tới đâu thì tới vậy…”

“Không được! Một là tụi nó cho rơi mấy hồi? Hai
là đời nào nó chịu cho mình bám theo? Nó sẽ củ soát vụ ‘đuôi’ trước!”

Lúc bấy giờ đã 5 giờ chiều. Sonny nóng ruột mặt
mày nhăn nhó, đưa đề nghị: “Hay mình đành chơi rừng vậy? Đợi xe nó vừa xề lại
đón là thằng Michael quất bừa một loạt vào để thằng nào ngồi trong cũng lãnh
đủ?”

Hagen lắc đầu: “Không được. Có chắc gì Sollozzo
có mặt trên xe lúc này bây giờ? Thằng khác thì sao? Có phải chưa gì hết mà mình
đã lỗ nặng không? Trời, phải làm cách nào biết được chỗ nó dẫn Michael đến!”

Clemenza bỗng dưng có ý kiến:

“Hay là mình thử đặt lại vấn đề. Tại sao nó phải
chơi quá kĩ như vậy?”

Michael nôn nả giải đáp ngay:

“Vì nó không thể chơi trò may rủi mà phải nắm
chắc ‘an ninh tối đa’ cái đã. Nó ‘phòng gian bảo mật’ được đến đâu hay đến đó
chớ đâu thể ‘đánh đu’ với mình? Nó đánh hơi thấy nguy hiểm nên có ‘bùa’ Mc
Closkey bên cạnh mà vẫn chưa trọn tin.”

Bỗng nhiên Hagen búng tay “tách” một cái rồi nói
như reo:

“Có vậy mà cũng quên! Thằng Philips, người của
mày ở đằng bót! Sonny, sao mày không phôn cho nó một cú hỏi dò coi? Nó là nhân
viên thì phải biết xếp Mc Closkey giờ đó ở chỗ nào để có việc khẩn còn kịp liên
lạc che chứ? Phải rồi, thằng cớm phải biết chỗ nó sắp tới… mà ở đằng bót
thì nó có sợ gì mà không cho biết địa điểm? Phải không, gọi thằng Philips liền
đi!”

Sonny nhấc điện thoại, quay số và nói khe khẽ vào
ống. Nó đặt máy xuống: “Nó sẽ gọi lại cho mình.”

Cả bọn chờ đến nửa giờ mới có phôn của thằng cớm.
Sonny hối hả ghi mấy chữ rồi cúp máy. Mặt nó như căng thẳng ra. “Rồi, vậy là
chắc ăn. Trừ khi ở nhà… ngoài giờ làm việc muốn đi đâu xếp Mc Closkey cũng
phải cho biết để tiện kiếm. Sếp cho hay từ 8 đến 10 giờ tối nay có việc gì cứ
lại đằng quán Luna Azure trong
khu Bronx. Có ai biết quán này?”

Tessio hớn hở:

“Có tao đây! Luna Azure thì tao rành quá! Một chỗ tuyệt đẹp cho mình chơi.
Quán nhỏ, chia từng ngăn ngồi cho ấm cúng. Thức ăn chiến. Kín đáo. Thực khách
chẳng ai buồn để ý đến ai. Tuyệt diệu!”

Nói rồi lão đứng phắt dậy, bẻ vụn mấy điếu thuốc
lá ra để lập “bản đồ hành quân” ngay trên buya-rô Sonny.

Báo cáo nội dung xấu