Bố già - Chương 06 - 07
CHƯƠNG 6
Đêm hôm đó Peter Clemenza khó ngủ quá. Sáng sớm
lão đã mò dậy, tự làm điểm tâm: một ly nước cốt nho, một lát xúc xích salami, một khúc bánh mì, thứ bánh có
người mang đến tận nhà mỗi sáng. Cà phê thì lão pha cả bình lớn, đổ rượu anisette vô…
Mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình, chân đi đôi
dép nhung đỏ, lão đi quanh quẩn trong nhà sắp đặt công việc ngày hôm nay. Hồi
khuya thằng Sonny đã nói thẳng thừng như vậy thì phải “giải quyết” thằng Paulie
ngay ngày hôm nay.
Vụ Paulie làm Clemenza mất tinh thần. Không phải
vì nó là người của lão và nó phản. Mà chỉ vì sự phản bội ở ngoài suy đoán của
lão. Xưa nay Paulie vẫn là thằng có gốc, nó người Sicily, nó lớn lên y hệt con
cái nhà Corleone và từng học cùng lớp với thằng Michael mà!
Paulie đã từ cấp bậc nhỏ nhất đi lên, đi đúng
cách, chịu thử thách nhiều phen. Sau khi lập đầu danh trạng thì ngoài số lương khá cao nó còn được gia đình
Corleone cho bao một sòng đề nguyên một khu Nữu-Ước và một nghiệp đoàn để làm
đầu nậu kiếm tiền thêm. Vậy mà thỉnh thoảng nó còn dám nhảy dù kiếm ăn lẻ, trái
hẳn nội quy của nhà này. Sếp Clemenza biết và cố tình lờ đi. “Thằng nào biết làm ăn chẳng vậy? Ngựa hay là ngựa
bất kham mà!”
Được cái Paulie đã làm ăn lẻ là lo dàn xếp đâu đó
đàng hoàng chu đáo, không để tai tiếng, không ai thắc mắc khiếu nại gì hết.
Chẳng hạn như một nhà thầu may đồ ở Manhattan nó nhận đảm bảo “an ninh lao
động” để lãnh một năm ba ngàn đô la. Còn một lò sản xuất đồ sứ ở Brooklyn nữa.
Làm ăn lẻ thì Paulie dám lắm. Nhưng ai mà ngờ nó
dám “bán đứng” gia đình Corleone?
Bây giờ thủ tiêu Paulie thì dễ rồi. Bắt buộc phải
thủ tiêu và thế nào cũng phải xong. Vấn đề là phải kiếm người thay thế, kiếm
thằng nào trám ngay chỗ trống của nó. Một thằng “chủ chốt” để nắm bọn chuyên
viên đánh đấm, chém giết đâu phải dễ, lúc nào muốn thay là thay”.
Thằng “chủ chốt” phải dữ đã đành mà còn phải
“ngon” nữa. Nó phải đủ lỳ lợm để cớm có vồ được và điều tra thế nào cũng cứ lắc
đầu không nghe, không biết, đúng luật omerta.
Một thằng như vậy thì đời sống của nó phải bảo đảm, lương nó phải lớn. Đã nhiều
lần Clemenza từng đề nghị Ông Trùm tăng lương cho những tay “chủ chốt” để nếu
có đụng chạm, tụi nó sẽ hăng hái chịu trận. Ông Trùm không chấp nhận. Giả thử
Paulie có nhiều quyền lợi hơn thì chưa chắc ngày giờ này nó đã ngả theo đề nghị
của Sollozzo.
Thay thế được Paulie Gatto xem ra chỉ có ba
thằng. Một là thằng đàn em xưa nay vẫn thi hành kỉ luật trong đám bao đề, bao
xổ số người da đen khu Harlem. Nó lực lưỡng và ra đòn nặng hơn đô vật chuyên
nghiệp hạng nặng nhưng tính tình hào phóng, đàng hoàng. Chơi rất có cảm tình mà
thiên hạ thấy nó vẫn nể. Kể về phương diện làm ăn thì ô-kê lắm nhưng sau ba
mươi phút suy nghĩ Clemenza đành phải gạt bỏ. Đương sự coi bộ thân thiết, nặng
tình cảm với bọn da đen. Vậy là yếu rồi! Vả lại nếu cân nhắc nó lên thì lại
phải kiếm cho ra một thằng thay thế nó mất công lắm.
Nhân vật thứ hai còn được xếp Clemenza chịu nữa.
Chịu khó làm ăn, trung kiên và giữ kỉ luật hơn ai hết. Xưa nay nó chuyên lãnh
giải quyết những con nợ chạy làng cho mấy thằng cho vay nợ góp lấy vốn làm ăn
của nhà Corleone trong khu Manhattan. Hồi mới đầu nó chỉ là thằng đi biên số đề
chớ gì? Nhưng đó cũng là điểm kẹt của nó: làm sao cất nhấc một thằng đòi nợ
mướn lên làm “chủ chốt” ngay cái một được? Còn vấn đề tôn ti trật tự và thời
gian…
Sau cùng Clemenza đành chọn Rocco Lampone. Thằng
này tương đối là lính mới trong tổ chức nhưng là tay chơi ngon. Từng phục vụ
trong quân đội, năm 1943 bị thương ở mặt trận Bắc Phi nên được giải ngũ. Hồi đó
thời buổi chiến tranh thiếu người Clemenza phải xài tạm thằng Rocco, dù nó mang
thương tích, chân đi hơi khập khiễng. Nó được cử công tác tiếp xúc với mấy nhà
thầu may đồ để tiêu thụ vải chợ đen và mấy ông công chức phát “bông” mua thực
phẩm. Sau đó nó được ủy nhiệm “lãnh” cả hai địa hạt này.
Ưu điểm của Rocco được xếp Clemenza chịu nhất là
tính nhanh và tính đúng. Có áp-phe là bắt ngay, vốn bỏ ra một mà lời bạc ngàn
là thường. Không hùng hổ ẩu, thí mạng không đáng, không đúng chỗ. Một khi
xài văn được thì không bao
giờ dùng võ. Nó cứ nhẹ nhàng làm
ăn mà được việc lớn lúc nào chẳng ai hay. Vậy mới là thực sự ngon.
Chọn được một thằng như Rocco Lampone, xếp
Clemenza lấy làm thoải mái, yên chí lắm. Phải cho nó cơ hội Paulie Gatto này để
lập đầu danh trạng, có lão đứng
bên chứng kiến. Bề nào Paulie cũng là người của lão. Nó phản bội thì Clemenza
phải đứng ra thanh toán. Nó được cất nhắc quá hậu, vọt qua mặt bao nhiêu thằng
ngon hơn và hồi đó đích thân lão kiếm cho nó đầu danh trạng mà! Chơi cú phản phé này, thằng Paulie không
những đã bán đứng Ông Trùm mà còn đá đít ông thầy Clemenza thật đau! Đó là món
nợ mà học trò phải trả.
Chương trình thì có ngay. Sếp Clemenza chẳng hẹn
nó 3 giờ chiều phải đánh xe của nó lên
đón rồi hai thầy trò đi có việc cần sao? Còn nghi ngờ vào đâu? Hãy cứ phôn
xuống cho Rocco đã, khỏi cần xưng danh. Chỉ nhắn: “Xuống nhà tao, có chuyện hay
cho mày.”
Clemenza chịu nhất là mới sáng bảnh mắt ra giọng
Rocco đã tỉnh bơ không có vẻ buồn ngủ hay ngạc nhiên chút nào. Nó chỉ vắn tắt
ô-kê… làm sếp phải dặn thêm:
“Không có gì gấp, ăn trưa xong đến cũng vừa, miễn
đừng quá hai giờ.”
Rocco vẫn chỉ ô-kê.
Clemenza gác phôn. Bây giờ bọn đàn em lão chắc đã
khởi sự thay thế nhóm Tessio rồi. Chỉ cần ra lệnh chớ theo dõi thì khỏi. Còn
sớm quá lão mò xuống ga-ra lau xe. Clemenza cưng chiếc Cadillac màu xanh chì của lão lắm. Lái đã ngon tuyệt mà nệm xe
còn dày dặn, êm ái ngồi khoái hơn cả sa-lông trong nhà. Có lần đang ngồi trong
nhà lão chạy ra ngoài xe ngồi cả giờ chỉ cốt để có cái khoái cảm đệm êm quá!
Lão săn sóc, o bế xe hệt như hồi còn ở quê nhà vẫn thấy ông già chăm mấy con lừa
cưng vậy.
Vừa tưng tiu xe, Clemenza vừa mổ xẻ chi tiết cho
thằng Paulie vào bẫy. Nó khôn như chuột, khác ý một chút là đánh hơi ra liền.
Huống hồ bây giờ nó đang lo đái ra quần vì Ông Trùm không chịu chết. Có hùng
đến mấy giờ cũng bấn lên như ngồi trên lửa. Có điều ông thầy đã giương bẫy thì
trò còn chạy đi đâu?
Kể ra mạng thằng Paulie nắm chắc trong tay, giết
lúc nào chẳng được, có chạy đằng trời! Tuy nhiên quen nếp làm ăn kín, làm ăn
kĩ, Clemenza không muốn để sơ sẩy một ly. Đồng ý sức mấy nó dám ngang nhiên
chơi lại… nhưng trước hoàn cảnh một sống, hai chết nó giở trò liều mạng
thì sao đây?
Tốt hơn là cứ tìm sẵn lý do để giải thích sự hiện
diện của Rocco Lampone. Phải bịa ra là một công tác ba người làm một lúc mới
xong. Nghĩa là phải chơi kịch, từ giọng nói đến nét mặt. Phải làm mặt lạnh, ra
vẻ hơi bực mình với nó thôi. Không giận dữ cáu kỉnh… để đa nghi như nó
cũng chẳng biết đường nào mà mò. Mà thân thiện như mọi lần cũng không được: nó
sẽ đoán biết ngay có cái gì đây.
Một thằng khôn như Paulie thì phải để cho nó băn khoăn tự hỏi: “Không biết có
gì không?” thì mới chắc ăn.
Tự nhiên thấy thằng Rocco ngồi lù lù, lại ngồi
băng sau nữa thì nó phải hoảng chắc! Tội gì nó ngồi đánh vật với “vô lăng” đợi
thằng kia rảnh tay thịt? Dám hỏng hết kế hoạch chỉ vì chi tiết nhỏ nhặt
này… nhưng không lẽ giờ chót lại thay đổi hết, tìm một thằng nào khác?
Thời buổi này đâu cho phép tìm thêm một thằng phụ tá cộng tác vào những vụ
“chết người” này? Càng nhiều đàn em thì càng dễ bị: lỡ có chuyện ra tòa, nó
khai tùm lum thì sao? Một thằng tố cáo còn mệt… huống hồ hai thằng, ba thằng?
Tốt hơn bớt trước thằng nào… đỡ lo thằng ấy… Điểm gay go nhất
trong vụ Paulie là giết thật kín nhưng xác nó phải hở. Phải chìa xác nó ra mới
có tác dụng cảnh cáo những thằng có mầm mống phản bội trong đầu để chúng hết
hồn: “Cứ coi gương thằng Paulie.”… Phải vậy đối phương mới ngán: cánh nhà
Corleone đâu có hiền như chúng tưởng? Và chính thằng Sollozzo cũng phải chùn,
không ngờ bọn này phăng ra nhanh thế và có biện pháp quyết liệt, tức tốc đến
thế. Ít ra cũng phải dùng xác thằng Paulie để gỡ lại phần nào uy lực. Không lẽ
chúng vừa mần Ông Trùm chết hụt mà đã bấn loạn, đã rét hết cả đám?
Nếu cho Paulie “đi tàu suốt” như thường lệ, không
để lại một tí tang tích thì dễ quá! Chỉ cần thảy xuống biển cho cá ăn… hay
vùi đại dưới mấy đám đồng lầy bên New Jersey thì trời kiếm. Thiếu gì địa điểm
thủ tiêu, thiếu gì phương pháp tân kì?
Một lát sau Clemenza hân hoan ngừng tay lau, đứng
xa xa nhìn chiếc xe choáng lộn đến soi gương được. Lão gật gù khoái chí vì nước
sơn bóng loáng mà cũng vì một ý kiến chợt nảy ra. Rồi! Công tác này thì phải
biết là mật và cấp tốc, cả ba cùng phải làm…
Bây giờ mà bịa chuyện ba thằng phải chia nhau
kiếm gấp một căn nhà thật kín đáo làm căn cứ, lập tổng hành dinh để khai chiến
đánh lớn là có sẵn ngay thì trăm phần trăm Paulie phải tin! Chuẩn bị sẵn sàng để trải nệm mà?
Trải
nệm là một truyền thống Mafia. Có trải nệm là có đổ máu. Thế nào cũng
phải lo kiếm một chỗ kín, một căn nhà trống để các chiến sĩ tập hợp lại… trải nệm ở đỡ. Một phần vì chết
chóc là công việc của người lớn với nhau, đàn bà con nít phải để ra ngoài, đâu
có thể bắt chết lây? Giết cả đàn bà con nít thì giết đến bao giờ? Nhưng lý do
chính là vì trước và trong khi đại chiến bên nào cũng bắt buộc phải có căn cứ
mật để che mắt địch quân… lỡ cớm can thiệp bậy vô thì sao?
Xưa nay công việc kiếm chỗ trải nệm không do một tay caporegime tin cẩn – hoặc vài đàn
em thân cận – chịu trách nhiệm thì còn ai? Bữa nay Clemenza xách hai đàn em đi
sắp đặt trải nệm thì hợp lý
và đúng điệu quá trời. Đàn em Paulie sẽ mau mắn phục vụ hết mình. Còn được xếp
cho làm vụ “tối mật” này tất còn đầy đủ tín nhiệm. Vậy là lại có quyền bắt thêm
mớ bạc – một mớ bạc rất lớn – của Sollozzo vì cung cấp ngay boong địa điểm đối
phương đang chuẩn bị trải nệm đâu
phải chuyện tầm thường?
Rocco đến sớm một chút. Lập tức có mục giải thích
và phân phối công tác. Rõ ràng Clemenza thấy khuôn mặt nó sáng lên khi có lời
cảm tạ công ơn cất nhắc của xếp. Công việc vậy là phải hoàn thành tốt
đẹp… Nhưng Clemenza vẫn thân mật vỗ vai:
“Từ hôm nay trở đi thì lương mày sẽ lên nhiều,
rất nhiều. Cái đó mình tính sau vì mày biết hiện có nhiều công việc gấp quá,
quan trọng quá!”
Rocco vội khoát tay ra điều cái vụ đó thì quá
chắc rồi, xếp khỏi nói. Clemenza bèn đưa nó vô phòng riêng, mở két sắt kín lấy
ra một khẩu súng đưa cho Rocco và căn dặn:
“Mày phải xài thứ này cho chắc ăn. Súng không số,
không kiểm kê… có điều tra cũng cóc ra! Chơi xong là để lại trong xe nó.
Xong việc thì mày tự tiện đưa vợ con xuống Florida du hí một thời gian, ăn chơi
cho ngon đi. Tạm thời cứ xài tiền túi, rồi tao sẽ hoàn lại đủ. Nhớ ở lữ quán
nhà ở Miami Beach để có gì tao còn biết chỗ liên lạc gấp.”
Có tiếng gõ cửa. Mụ vợ Clemenza thò đầu vô báo có
Paulie Gatto tới. Nó cho xe đậu sẵn ngoài cửa chờ. Rocco theo chân xếp bước ra.
Lúc mở cửa xe lên ngồi bên cạnh nó, Clemenza làm
mặt lạnh. Thay vì chào hỏi lão chỉ ậm à ậm ừ đưa tay ngó đồng hồ làm như hơi
bực mình vì có việc gấp quá mà nó đến trễ.
Khuôn mặt lưỡi cày của Paulie ngước lên, mắt nó
ngó xếp đăm đăm và chột dạ rõ khi thấy Rocco Lampone khơi khơi mở cửa xe, bước
lên ngồi băng sau. Nó thắc mắc hỏi:
“Bữa nay sao lại có cả mày? Ngồi băng dưới mày
phải xích qua bên một chút chớ? Mày chắn cha nó kính chiếu hậu.”
Nó nói đúng quá nên Rocco ngoan ngoãn né qua một bên,
ngồi sau lưng sếp vừa lúc Clemenza cằn nhằn giải thích:
“Thằng Sonny điên đầu rồi. Nó hoảng quá chắc.
Chưa gì hết đã bắt tao lo trải nệm!
Bây giờ tụi mình phải kiếm một căn ngon lành ở mé Tây, Paulie và Rocco, tụi bây
lo người sẵn, lo sắp đặt đủ thứ trước… để có lệnh là anh em chỉ việc kéo
đến. Có đứa nào biết một căn lầu thật ngon không?”
Không cần phải nhìn, Clemenza cũng biết Paulie
mừng như mở cờ trong bụng. Cá đã cắn câu chỉ vì mải nghĩ đến món mồi Sollozzo
sắp cung ứng nên quên phắt mất hiểm họa Rocco ngồi sát bên. Mà quên cũng phải.
Nãy giờ thằng Rocco chơi vai trò rất trội, nó bơ bơ ngó qua cửa sổ, nó có để ý
đến cái quái gì đâu?
Paulie nhún vai trả lời: cái đó còn phải nghĩ một
chút.
Clemenza nói vắn tắt: “Mày vừa lái xe vừa nghĩ.
Bữa nay mình lên Nữu-Ước…”
Paulie cho xe băng vùn vụt, và vào giờ ấy đường
cũng ít xe nên chập choạng tối đã tới. Dọc đường chẳng buồn nói chuyện.
Clemenza biểu lái đến khu cao ốc Hoa-Thịnh-Đốn thử kiếm vài ba căn trên bin-đin
rồi bảo ngừng xe đợi ở đại lộ Arthur. Thằng Rocco cũng ở lại trong xe đợi luôn.
Một mình Clemenza xuống xe, thả bộ lại nhà
hàng Vera Mario kêu một đĩa
xà lách bí-tết bò con. Một giờ sau mới thủng thỉnh trở lại xe.
Mở cửa bước vô là cằn nhằn:
“ĐM… lại có thay đổi giờ chót. Tạm đình cái
vụ trải nệm. Paulie và tao về
Long Beach lãnh công tác khác. Còn Rocco… mày ở Nữu-Ước thì tụi tao thảy
mày xuống đây cho tiện.”
“Ấy, đâu được? Xe tôi còn để nhà xếp lúc nãy mà?
Tưởng xong vụ này về lấy… chớ mụ vợ tôi sáng mai phải cần gấp.”
“Vậy chịu khó về Long Beach với tụi tao rồi tạt
về nhà tao lấy xe sau.”
Trên đường về Long Beach cũng chẳng thằng nào
buồn trò chuyện. Gần đến đoạn đường rẽ vô thị xã, Clemenza đột nhiên nói:
“Paulie, ngừng xe lại cho tao làm cái vụ kia cái đã.”
Thầy trò đi với nhau bao nhiêu lâu, thân cận quá
rồi nên Paulie còn lạ gì cái vụ kia?
Clemenza hồi này có tuổi, có bụng nên uống vô chút rượu ưa đi đái hoảng. Đang
lái xe phom phom cũng phải kiếm chỗ tốp gấp cho xếp “trút bầu tâm sự” là
thường!
Nó bèn lách xe vô khoảng đất trống dẫn vô đám sình
lầy rồi tốp lại. Clemenza lật đật bước xuống, đi thẳng lại bụi cây xả một bãi
thật sự. Xong đâu đấy lão lẹ làng đi trở lại, đưa tay mở cửa xe. Cặp mắt đảo
rất nhanh nhìn hai đầu đường. Không thấy một ánh đèn pha.
Lão vắn tắt “Làm đi.” thì tiếng súng đã nổ chát
chúa, nổ nghe nhức đầu. Thân hình thằng Paulie như bốc lên, đổ vật trên vô lăng
xe, rồi lăn xuống nệm. Clemenza hấp tấp nhảy lui lại, làm như không muốn để cho
máu, óc và xương sọ nó văng phải.
Rocco Lampone từ băng sau nhảy ra, liệng khẩu
súng ra thật xa, cho mất hút giữa đám sình lầy. Có chiếc xe chờ sẵn sau bụi cây
kế bên. Rocco lẹ làng bước tới mở cửa, luồn tay dưới ghế lấy ra một chiếc chìa
khóa công tắc. Nó nhanh nhẹn ngồi sau vô lăng, mở máy cho xe vọt gấp. Thay vì
quay trở lại đường cũ, nó cũng về Nữu-Ước nhưng lái vòng qua một ngả khác xa
hơn nhiều, xa hơn rất nhiều…
CHƯƠNG
7
Không đầy hai mươi bốn giờ đồng hồ trước khi Ông
Trùm bị ám sát, thằng người nhà thân tín nhất, dễ nể nhất chuẩn bị tiếp xúc đối
phương. Dĩ nhiên phải là đêm tối và dĩ nhiên phải do Ông Trùm sắp đặt chớ? Luca
Brasi đã được lệnh ngầm tiếp xúc và bắt tay vô việc nầy cả tháng trước. Nó la
cà đi nhậu ở mấy quán rượu của nhà Tattaglia, lại bắt bồ với một con điếm có cỡ
nữa. Nó chán đời, nó bất mãn… Bao nhiêu năm phục vụ gia đình Corleone mà
cứ lẹt đẹt mãi.
Cỡ một tuần sau khi xì tin ra thì ông chủ quán
tức cậu út Bruno bèn tới gặp liền. Trong gia đình Tattaglia thì Bruno bề ngoài
không hề làm việc nhà, tức nuôi
đĩ. Có điều quán của cậu út rất đông “nghệ sĩ trình diễn” và chiêu đãi cẳng
dài. Nhiều em bé deluxe Nữu-ước
xuất thân từ quán này.
Cuộc tiếp xúc rất mau lẹ, thẳng thắn. Bất mãn với
cánh Corleone thì sẽ có việc làm ngay, một chân “giám sát” thì làm gì chẳng có?
Vì mê em bé quá, muốn gần gụi nên Luca Brasi cũng muốn làm lắm chớ? Những mục
dò dẫm cứ thế mà tiến hành.
Tuy nhiên Luca chỉ nhận làm với một điều kiện rõ
ràng: không đả động tới, không chống lại Bố Già Corleone cổ kính.
Cậu út Bruno thuộc đám mới lớn lên, tối kỵ “mấy
anh già vớ vấn, nhà quê” kiểu Luca Brasi nhưng cũng ráng tiếp xúc thử. Đến Vito
Corleone hay ông thân sinh cậu cũng chẳng là cái thá gì kia mà? “Ô hay sao Ông
Già tôi lại muốn ông chống lại Ông Trùm Corleone nhỉ? Thời buổi này đường ai
nấy đi chớ chống đối nhau như ngày xưa thì ăn giải gì. Nếu ông cần một chỗ làm
ngon lành thì tôi sẵn lòng giới thiệu với Ông Già. Công việc của ổng bao giờ
chẳng cần những người biết làm và dám
làm như ông? Nếu muốn thì ông cứ việc đến.”
Luca Brasi nhún vai: “Tôi hiện giờ cũng chưa đến
nỗi phải đi tìm việc.”
Theo đúng kế hoạch, Luca làm ra vẻ muốn làm và
từng có ít nhiều kinh nghiệm ma túy nên nếu có làm thì phải cũng có tí gì làm
ăn riêng. Chỉ cốt để “đánh hơi” xem đứng sau lưng nhà Tattaglia, thằng Sollozzo
có tính toán gì không, có định chơi cánh Corleone không. Việc cứ dây dưa tới
hai tháng mà vẫn chưa thâu thập được tin tức gì nên Luca báo cáo lại là không
nghe nói Sollozzo có mưu toan. Tuy nhiên Ông Trùm ra lệnh tiếp tục giữ đường
dây, không đi đâu mà vội.
Ngay buổi chiều hôm trước Ông Trùm bị sát hại,
Luca Brasi cũng mò lại quán và được Bruno tới ghé tai cho biết:
“Tôi có người bạn muốn tiếp xúc với ông.”
“Rất sẵn sàng… Biểu hắn tới đây…”
“Đâu được. Hắn muốn gặp riêng kia.”
“Ai vậy?”
“Một người bạn. Hắn có một đề nghị muốn nói với
ông khuya nay được không?”
“Được. Lúc nào, ở đâu?…”
Bruno Tattaglia ngẫm nghĩ rồi nói:
“Quán sẽ đóng cửa 4 giờ sáng. Tại sao không hẹn
gặp ở đây ngay sau giờ ấy… lúc tụi nó sắp công tác dọn dẹp?”
Nó hẹn gặp lúc 4 giờ sáng là nó đã điều tra kĩ về
lối sống của mình rồi. Luca Brasi nghĩ vậy.
Vì Luca Brasi khác người ở chỗ quen lệ 4 giờ
chiều mới ngủ dậy, rồi giải trí bằng cách đánh bạc cò con với mấy anh em nhà
hay “bắt” một em nào đó. Thỉnh thoảng đi coi hát, vô bar nhậu một mách và không bao giờ chịu ngủ trước lúc trời tờ
mờ sáng. Như vậy cái hẹn 4 giờ khuya đâu có gì ngược đời?
Chiều hôm đó, sau khi y hẹn Luca trở về nhà, một
căn phòng ở trọ trong gia đình một bà con có họ xa ở trong khu nhà ga Đại lộ số
10. Nó ở riêng một mình hai phòng nhưng muốn vô phòng nó thì bắt buộc phải đi
qua nhà ngoài nên Luca Brasi khoái địa điểm này. Vừa có không khí gia đình lại
vừa an ninh bảo đảm. Muốn thịt Luca Brasi ở nhà đâu phải dễ?
Nó biết “người bạn” của Bruno lắm chớ? Khuya nay
thế nào thằng đường Thổ chẳng
ló đuôi chồn? Nếu nó hé cho biết điều gì thì tốt quá. Còn món quà mừng Giáng
sinh nào Ông Trùm khoái bằng?
Luca Brasi sửa soạn kĩ. Giường nó phía dưới có
một ngăn kín, nó kéo ra lấy chiếc “áo lót”. Thứ áo đỡ đạn dày cộm, nặng kinh
khủng. Mặc vô rồi mới đến sơ mi, vét tông. Mấy lần đã định phôn về Ông Trùm
thông báo gấp cái hẹn khuya nay nhưng không dám. Bố Già tuyệt đối ít chịu xài
điện thoại. Ổng lại giao công tác này cho một mình nó, ngay đến Tom Hagen và cậu
cả Sonny cũng không được quyền biết đến thì thông báo với ai?
Luca Brasi lúc nào chẳng kè kè khẩu súng trong
người? Đâu phải súng lậu mà súng có giấy tờ đàng hoàng. Cái giấy phép mang súng
của nó có lẽ mắc nhất thế giới vì khó cấp nhất. Mười ngàn đô la, thần thế lắm
mới có. Nhưng vẫn phải có vì không lẽ tay súng số một của gia đình Corleone lại
không có súng hay xài súng lậu để rớ tới là ở tù?
Khuya nay nếu mọi việc xong hết và cần đến súng
thì Luca Brasi phải xài một khẩu khác, thứ súng “an toàn” nghĩa là không có gốc
nào để phăng ra kìa! Nhưng mới lần sơ ngộ thì có lẽ chưa cần nổ. Cứ lắng nghe
và về kể lại cho Ông Trùm là tốt rồi.
Luca Brasi trở lại quán nhưng không nhậu nữa. Một
mình nó thả bộ đến đường số 48, chén một bữa ở Pasy, nhà hàng chuyên bán toàn
món Ý. Nơi đây bán suốt đêm, ông khách quen có quyền kề cà đến sáng! Gần đến
giờ hẹn Luca Brasi mới mò tới, lúc quán vừa đóng cửa người làm bắt đầu về.
Chủ quán Bruno đích thân ra đón, đưa nó vô
cái bar vắng ngắt bên cạnh
phòng ăn. Luca Brasi đưa mắt nhìn ra cả một khoảng mông mênh bàn ghế để lổng
chổng và ở giữa là sàn nhảy đánh si bóng láng. Giàn nhạc trống trơn, mấy cái
mi-crô đứng trơ trụi.
Luca tới ngồi quầy rượu, ông chủ Bruno ngồi phía
trong bồi tiếp. Nó nhất định từ chối, không chịu uống mà chỉ đốt thuốc hút.
Biết đâu lỡ người hẹn gặp không phải Sollozzo thì sao?
Đúng lúc đó nó đề cao cảnh giác thì từ bóng tối
đầu phòng đằng kia Sollozzo thủng thỉnh bước tới. Nó ngồi cạnh Luca. Thằng
Bruno bưng rượu lại. Sollozzo gật đầu rồi lên tiếng:
“Chắc ông biết tôi là ai rồi?”
Luca gật đầu cười lạnh. Tao biết mày là con chồn
ở hang và bây giờ con chồn ló ra. Tao biết mày là thằng dễ nễ và chơi với mày
là phải coi chừng kịch liệt… nhưng có vậy mới thú!
“Ông biết tôi sắp thưa chuyện gì không?”
Luca Brasi lắc đầu.
“Tôi đề nghị một chuyện làm ăn, làm ăn lớn… làm
ăn bạc triệu. Ngay chuyến đầu phần ông đảm bảo là năm mươi ngàn đô la. Tôi muốn
nói ma túy chỉ có ma túy mới ngon ăn như vậy!”
“Ủa, sao lại đề nghị với tôi? Chắc ông muốn nhờ
chuyển lời lên Ông Trùm?”
“Không, Ông Trùm tôi đã nói rồi nhưng ổng không
chịu nghe. Ổng từ chối thẳng. Dĩ nhiên không có ông tôi cũng vẫn làm và làm
được chớ? Nhưng tôi cần một tay chì, rất chì để đứng đằng sau yểm trợ cho công
cuộc làm ăn. Tôi biết ông có chỗ không hài lòng với gia đình Corleone và có thể
bỏ đi làm ăn nơi khác.”
“Nếu quyền lợi đúng mức.”
Cặp mắt Sollozzo nãy giờ nhìn nó chòng chọc. Hình
như nó đã có quyết định rồi.
“Quyền lợi thì cứ như con số tôi vừa nói. Ông suy
nghĩ vài ba bữa cho chín chắn rồi ta sẽ gặp nhau sau.”
Nói dứt là Sollozzo chìa tay ra bắt nhưng Luca lờ
đi, làm như không thấy mà cứ chăm chú vào điếu thuốc vừa gắn lên môi. Bên kia
quầy rượu, Bruno bèn mau mắn chìa bật lửa ra. Coi, bật lửa chưa tới đã rớt cái
độp. Ra nó cố tình buông để nắm cứng lấy tay mặt Luca Brasi. Hai tay giữ một,
kềm cho chặt.
Luca có phản ứng ngay. Người nó tuột ra khỏi ghế
và vặn mình một cái là vượt. Nhưng hai tay Sollozzo lập tức kẹp cứng tay trái,
đúng chỗ cổ tay. Hai thằng bốn tay giữ nó cũng khó quá! Nó vùng vẫy và chắc sẽ
sút cái một nếu đúng lúc đó nhân vật thứ ba không xuất hiện.
Từ khoảng tối phía sau lưng Luca một thằng vọt
ra, cấp tốc “đi một đường dây lụa” quanh cổ hung thần. Sợi dây lẹ làng xiết
lại, xiết gọn. Còn thở sao nổi?
Mặt Luca tím, tím bầm. Sức vùng vẫy ở hai bên tay
đi đâu mất. Sollozzo và Bruno Tattaglia hai thằng nắm hai bên bỗng nhàn nhã
quá. Gần như khỏi cần xuất lực mà chỉ đứng yên, đứng ngay người ngó thằng cô
hồn phía sau nghiến răng xiết cứng sợi dây, xiết cứng nữa.
Đột nhiên mặt sàn ướt sũng nước và cả phòng bỗng
thối hoăng. Cứt đái văng tứ tung. Người Luca Brasi nhũn ra, gối lỏng và sụm
xuống. Bruno và Sollozzo vội buông nó ra gấp để một mình thằng em ghì chặt lấy
và hạ người thấp dần theo cái thân xác nặng nề. Nó xiết chặt đến nỗi sợi dây
lụa văng tuốt luốt vô cần cổ, không trông thấy đâu nữa kia mà? Đôi mắt Luca lồi
ra, như muốn nhảy khỏi tròng. Làm như nó ngạc nhiên, ngạc nhiên lắm và vừa kịp
ngạc nhiên là chết.
“Phải thủ tiêu nó gấp. Bây giờ tuyệt đối chưa thể
lộ một tí gì về nó.”
Buông xong khẩu lệnh vắn tắt, Sollozzo quay phắt
đi, biến vào bóng tối.

