Bố già - Chương 02 phần 1

CHƯƠNG
2

Sáng thứ Năm, Hagen phải tới văn phòng thanh toán
bằng hết công việc để dành trọn thì giờ chuẩn bị tiếp đón Sollozzo. Đây là một
công việc sinh tử, bằng không hắn đã chẳng đề nghị triệu tập “Hội nghị gia
đình” để tính toán kĩ đề nghị mà đối phương sắp sửa đưa ra. Với tuýp Sollozzo
chẳng thể khinh xuất.

Vụ điều đình cho thằng Johnny thất bại không làm
Ông Trùm ngạc nhiên chút nào. Chiều thứ Ba vừa ở Hollywood về tới nhà, ổng bắt
Hagen kể lại đầu đuôi câu chuyện tiếp xúc với lão Woltz, không bỏ sót chi tiết
nào. Nghe chuyện con bé mười hai tuổi, ổng cau mặt chê: “Bẩn thỉu quá.”, rồi đột ngột hỏi Hagen: “… nhưng theo ý mi
nhận xét… lão ta có
cách
không, có dám chơi không?”

Sống với Bố Già bao nhiêu năm, Hagen đâu lạ gì
ngôn ngữ đặc biệt của Ông Trùm Corleone, cũng như tiêu chuẩn đánh giá người rất
đặc biệt của Ông Già này. Những danh từ tư cáchdám chơi chẳng
hiểu theo nghĩa thông thường. Mà phải hiểu theo nghĩa “giang hồ” là: liệu hắn
có phải là người dám gồng mình chịu, dám liều hy sinh bất cứ cái gì một khi
danh dự bị đụng chạm, thể diện bị tổn thương? Nghĩa là liệu hắn có dám ăn thua
đủ, tới đâu thì tới chỉ vì bị thằng con nít Johnny hạ nhục, do đó phải rửa nhục
với bất cứ giá nào?

Hagen mỉm cười: “Chắc bác muốn
hỏi… lão có dám chơi như mình,
chơi như dân Sicily chính cống… Phải không?”

Ông Trùm hể hả gật đầu. Cái thằng thông minh,
biết đoán ý, biết chuyện đấy chớ?

“Nếu vậy thì… Thưa bác, Không.

Bố Già chỉ cần biết có vậy. Kể như xong rồi. Một
giải pháp sẽ nảy ra, sau một ngày suy tính, cân nhắc. Quả nhiên chiều thứ Tư
ổng đã gọi tới, cho chỉ thị rành rẽ để cứ thế mà thi hành. Chỉ thị đó Hagen
tiếp nhận và phải mất nửa ngày mới phân phối xong nhưng phục lăn Bố Già, phục
sát đất!

Chẳng phải suy tính gì hết, Hagen biết chắc rằng
chơi như vậy chơi kiểu đó… thì ông nội lão Jack Woltz cũng phải đầu hàng.
Lão không còn cách nào hơn là ô kê lẹ lẹ và kết quả sẽ cho thấy ngay nội buổi
sáng hôm sau. Nghĩa là lão sẽ phải phôn tới… mời ông Johnny Fontane tới ký
giao kèo đóng phim!

Có phôn thật. Nhưng người kêu tới là Bonasera.
Lão chủ nhà giàu cảm ơn rối rít và nhờ thưa lại Ông Trùm là hắn ghi ơn đến muôn
đời và chừng nào có việc cần tới chỉ việc một cú phôn là lão sẵn sàng đáp ứng.

Lật tờ Daily
News
ra quả nhiên thấy hình hai cậu Jerry Wagner và Kevin Moonan nằm
nguyên hai trang giữa. Ghê tớm quá, hai đống thịt nằm lù lù chẳng còn hình thù
người ngợm. Người nát ngướu ra như vậy mà còn thoi thóp sống được thì nạn nhân
phải mạnh sức lắm và có phúc lắm. Điệu này thì không đến nỗi chết đâu nhưng nằm
nhà thương cả mấy tháng chắc chắn và còn phải nhờ giải phẩu chỉnh hình vá víu
nhiều chỗ.

Hagen bèn ghi sổ tay. Nhớ phải biểu Clemenza cất
nhắc chút đỉnh cho đàn em Paulie Gatto. Nó làm ăn coi được. Ba giờ liền sau đó
hắn cắm cúi thanh toán cho xong cả đống hồ sơ, báo cáo chi thu của các cơ sở
làm ăn trong nhà: Công ty địa ốc, hãng nhập cảng dầu ăn, hãng thầu kiến
trúc… Cơ sở nào hiện cũng chỉ kiếm chác chút đỉnh nhưng hết chiến tranh là
phải hết!

Mải loay hoay với những con số, Hagen quên béng
vụ Johnny. Mãi đến lúc con nhỏ thư ký cho hay điện thoại Hollywood kêu, hắn mới
hồi hộp nhắc phôn lên:

“Hagen nghe đây.”

Giọng trong tê-lê-phôn hối hả, giận dữ làm sao!
Chẳng nhận ra tiếng ai… nhưng còn ai ngoài lão? Jack Woltz gầm lên:

“Bọn chó đẻ khốn nạn! Ông tống cha chúng mày vào
tù hết, cho chúng mày rũ tù cả đám. Ông chơi chúng mày xả láng, chơi hết nghiệp
ông cũng chơi! Thằng Johnny Fontane ông sẽ thiến nó, nhớ vậy quân chó đẻ…”

Hagen tỉnh bơ: “Coi, tôi có cha có mẹ đàng
hoàng”.

Tiếng cúp máy giận dữ. Lão Woltz này hay
thực… Vẫn còn biết né, vẫn không dám nhắc đến cái tên Vito Corleone!

oOo

Jack Woltz quen lệ ngủ một mình từ mười năm nay,
từ ngày bà vợ từ trần. Cái giường mười người nằm cũng vừa và phòng ngủ thì đặt
máy quay phim còn rộng nhưng chỉ có độc một mình lão. Đâu phải chê đàn bà? Xài
nhiều là khác… nhưng ở chỗ khác, giờ khác. Không chơi cái lối ấp hơi suốt đêm
cho phí sức. Một vài giờ buổi chập tối là quá đủ… mà phải là thứ gái non,
gái rất non mới gợi hứng.

Sáng thứ Năm, không hiểu sao lão thức giấc sớm
hơn thường lệ. Cả một căn phòng mênh mông như còn phảng phất hơi sương. In hình
ở cuối giường một dáng dấp quen thuộc quá? Vội chống cùi chỏ ngồi lên chú mục
nhìn. Thì ra một cái đầu ngựa! Còn ngái ngủ, tay lão quờ quạng bật đèn.

Ôi chao ánh đèn nháng lên cho thấy rõ mồn một và
Woltz chết lặng người, như vừa lãnh một cú búa bổ vào đúng giữa ngực, tim nhảy
loạn xạ và cứ thế mà nôn oẹ.

Coi, con Khartoum!
Nhưng chỉ có một cái đầu của nó, một cái đầu đồ sộ lông đen láng. Cái đầu ngựa
đứng sững trên vũng máu đặc, mấy sợi gân trắng lòi lòng thòng. Hai lỗ mũi bự
còn đóng hơi sương và cặp mắt tròn xoe như hai trái táo lồ lộ tinh anh bây giờ
rõ ra nguyên cặp mắt chết, lờ lờ sọng máu.

Sợ choáng người, sợ điếng hồn… lão réo gọi
đầy tớ om sòm đoạn vớ tê-lê-phôn chửi Hagen ầm ĩ. Lão quản gia cuống quít cho
gọi bác sĩ, gọi cả ông phó nhưng may quá họ chưa tới ông chủ đã gượng dậy được.

Ôi, cú cắt đầu ngựa này nặng quá, độc quá! Một
con ngựa thì có tội tình gì… Mà sáu trăm ngàn đô la đâu phải
ít… chúng nỡ lòng xuống tay cái rụp. Khỏi cảnh cáo, khỏi nói qua nói lại!
Thế này thì còn pháp luật gì, còn trời đất gì… và còn cái gì ngăn cản được
chúng nữa, trời! Vậy là chúng dư sức
chơi
, chúng sẵn sàng chơi
chúng chẳng coi an ninh chung, thám tử riêng ra quái gì?

Muốn cúp cổ con Khartoum đâu phải dễ! Phải
có tay trong, phải có người gài sẵn mới có thể ngấm ngầm đầu độc con vật rồi
thản nhiên chặt phập cho đầu rời khỏi cổ. Và tà tà xách lên, đặt nhẹ ở cuối
giường ông chủ! Mấy thằng canh gác đêm dám khai không nghe thấy gì hết! Còn
lâu! Chúng mày không câm thì chúng mày sẽ phải nói, phải khai bằng hết những
thằng nào mua đứt chúng mày chơi tao một cú như thế này.

Một người như Woltz mà dại sao? Lão biết Vito
Corleone mạnh lắm, mạnh ghê gớm… Nhưng thế lực như lão mà đành chịu thua sao?
Giang sơn của lão mà chúng dám giở trò sao, dám ngồi lên đầu lão chắc? Quả thực
óc tự tôn, tính tự cao tự đại đã hại Jack Woltz phen này! Chỉ cần xáng một búa
cái rụp là có thế lực váng trời cũng phải mở mắt.

Vito Corleone chơi cú này quá rõ rồi. Ra điều bảo
thẳng vào mặt lão rằng… mày cỡ lớn thật, mày thế lực thật, mày có Cố vấn
Tổng Thống và bồ bịch ông Tổng FBI thì thằng lái buôn dầu ăn gốc Ý hạng bét
này muốn lấy mạng lúc nào
là mày phải chết lúc ấy.
Nếu tao muốn thì mày phải chết!

Điệu này thì chết thực chớ còn mơ hồ gì? Mạng
mình kể như nó nắm. Nhưng nó dám lấy mạng mình chỉ vì mình không cho thằng
Johnny đóng phim thì trời đất ơi, láo quá! Ai cho phép nó chơi ngang vậy? Có
thứ thế giới nào chấp nhận thứ quyền sinh sát láo đến vậy? Thôi đến thế là hết!
Mình có tiền, mình có công ty, mình có toàn quyền ra lệnh. Vậy mà mình không
được làm theo ý mình! Phải tuân lệnh của nó? Mười lần độc hơn Cộng Sản! Vậy
phải chơi lại, đập nát chúng nó. Không thể chấp nhận được!

Bác sĩ ép Woltz uống ít thuốc an thần. Để lão dằn
bớt cơn xúc động và suy nghĩ hợp
hơn. Cái làm lão ngán hơn cả là thằng khốn kiếp Corleone đã khơi
khơi ra lệnh cúp cổ một con ngựa đua cả thế giới biết tiếng và trị giá đến sáu
trăm ngàn đô la. Ấy là mới sơ sơ dằn mặt đấy. Lão rùng mình… Lão nghĩ giàu
sang thế lực như mình thì đàn bà đẹp muốn bao nhiêu chẳng có? Ngoắc tay một
phát, chìa tấm thẻ giao kèo ra là xong. Chơi với vua chúa không! Có tiền và biết
hưởng thụ đến như lão quả là sung sướng nhất trần gian! Bây giờ mà lăn cổ
ra chết thì hết chơi, hết hưởng thụ. Mà rút cuộc mất mạng chỉ
vì một đứa con gái thì uổng quá, lão nghĩ thế. Hay là “chơi” thằng Corleone? Có
chơi nó cũng chẳng được, chẳng bõ! Ôi, cái tội giết ngựa, dù ngựa đua vô địch
sáu trăm ngàn đô la thì trước pháp luật quả thật nhẹ hều! Cũng chỉ là một mạng…
ngựa!

Nghĩ đến đó Woltz cười sằng sặc, cười như điên.
Cái vụ này mà lọt ra ngoài thì thiên hạ cười lão đến thối đầu, dân California
chắc chắn kháo nhau bằng thích. Chịu sao nổi? Vả lại xét cho cùng thì chúng có
thể chơi mình thực, chúng thừa sức mà? Thôi, tốt hơn là lo giải quyết êm đẹp cho xong!

Jack Woltz bèn tỉnh táo ra lệnh cho bộ tham mưu
thi hành, thi hành cấp tốc. Mấy thằng đầy tớ và cả ông bác sĩ nữa đều phải thề
độc là không tiết lộ bí mật. Một thông cáo được gởi đi các báo cho hay ngựa
Khartoum đắt nhất thế giới vừa
từ giã cõi đời vì một chứng bệnh lạ chắc nhiễm phải trong khi chuyên chở từ Anh
sang. Xác nó sẽ được chôn trong trang trại J.W..

Sáu giờ đồng hồ sau, kép Johnny Fontane bỗng nhận
được cú phôn của ông giám đốc sản xuất mời sáng thứ hai tuần tới phải có mặt ở phim trường để nhận
“rôn”.

oOo

Ngay chiều tối Hagen sang nhà Ông Trùm họp “hội
nghị gia đình”. Có mặt cả Sonny. Thấy nó coi bộ mệt mỏi nâng ly đá lạnh lên
uống, Hagen chán quá. Chắc nó vẫn đi líp với con nhỏ phù dâu. Lại rắc rối nữa.

Ông Trùm ngả người ra ghế phô-tơi hút xì gà Di
Nobili. Thứ này hút ra gì, Hagen đề nghị ổng đổi gu Havana nhưng Bố Già hút thử
chê gắt cổ, chê ho. Đành để nguyên hộp Di Nobili trong phòng.

“Mình đã có hết các chi tiết cần biết chưa?”

Hagen “Dạ, có.” rồi kéo hộc tủ, lấy ra hồ
sơ Sollozzo. Gọi là hồ sơ nhưng thực sự chẳng có biên chép, dấu vết gì đáng
ngại. Chỉ giản dị mấy chữ tắt vô hại để ghi nhớ mấy điều quan trọng cho khỏi
quên, Hagen coi qua rồi lên tiếng:

“Sollozzo có chuyện nhờ vả gia đình mình. Nó đề
nghị mình chung vốn cỡ một triệu đô trở lên và đảm bảo an ninh. Do đó mình sẽ
có phần chia, chưa biết bao nhiêu. Đằng sau Sollozzo có gia đình Tattaglia,
cũng ăn chia một phần.”

Vấn đề nó đề nghị là ma túy. Nó đã nắm gốc sản xuất là mấy nhà vườn trồng thẩu bên
Thổ-Nhĩ-Kì. Chuyên chở từ gốc sang Sicily không thành vấn đề. Ở Sicily,
Sollozzo có lò biến chế nhựa thẩu thành “mọt-phin” và nếu cần, cất luôn thành
bạch phiến. Cam đoan đến đây vẫn chẳng có gì trở ngại. Cái khó là mang “hàng”
vào nội địa Mỹ quốc và phân phối. Và tiền bạc bỏ ra cũng là vấn đề vì xét ra
một triệu đô la thời buổi này chẳng phải quơ đâu cũng có!

Hagen khẽ liếc thấy Bố Già nhăn mặt. Ổng ghét cái
lối văn chương chủ nghĩa vớ vẩn trong việc làm ăn lắm.

“… Sollozzo có ngoại hiệu ‘dân Thổ’ vì hai
lý do. Một là nó ở bển lâu năm, nghe nói có vợ Thổ-Nhĩ-Kì và mấy mặt con. Hai là nó chơi dao rất chì, ít nhất
cũng có một thời tung hoành bằng dao… nhưng chỉ giới hạn trong phạm vi
nghề nghiệp, khi không thể xài biện pháp gì khác. Rất có khả năng, không làm
cho ai, dưới quyền ai. Có hai tiền án: một ở Ý, một ở Mỹ. Ai cũng biết về ma
túy nó là gốc bự. Mình có lợi ở điểm này, xét vì nó chẳng thể ‘bán đứng’ nổi,
nó có tố cáo cũng chẳng ai nghe. Có vợ Mỹ, ba con nuôi nấng tử tế. Nó chưa đứng
ra làm. Nó chỉ làm khi sơ sẩy vợ con nó đảm bảo ấm no.”

Ông Trùm vừa kéo khói xì gà vừa hỏi:

“Santino, mi nghĩ sao về vụ này?”

Thằng Sonny nghĩ sao… thì Hagen biết từ
khuya. Xưa nay cứ phải núp bóng Bố Già hoài. Nó vẫn muốn có một cái gì để làm
xếp… thì vụ này nó chịu quá còn gì! Trước khi trả lời, nó làm một hơi
Whisky.

“Cái chất bột trắng này ra tiền. Song cũng nguy
hiểm không vừa. Dính là dám hai mươi năm như chơi! Theo con nghĩ nếu mình không
phải bắt tay vô mà chỉ xuất vốn và đứng bên lề vận động, chạy chọt là một ý
kiến hay.”

Thằng này khôn!… Những điều nó nói toàn sự
thực ai cũng biết. Hagen thấy Sonny khoái vụ này rõ. Mà nó nói đúng.

“Còn mi… mi nghĩ sao Tom?”

Khó nói quá! Biết Bố Già thế nào cũng từ
chối… Không lẽ bây giờ nói “nên làm”? Xét ra Nên mới đúng. Đồng ý Bố Già xưa nay chưa hề có một quyết định
sai lầm. Nhưng phải công nhận là lâu lâu ổng có vẻ… hơi lạc hậu, không
viễn kiến chút nào!

“Mi nghĩ sao cứ thành thật nói ra, consigliori mà? Một thằng consigliori chính gốc Sicily cũng
bất đồng ý kiến với Ông Trùm là thường mà? Tom?”

Ba người cùng cười hề hề.

“Theo ý cháu… bác nên ô-kê! Tại sao nên thì Bác biết rõ rồi. Cháu chỉ nhấn mạnh
vụ lợi tức. Vì chẳng có ngành nào ngon ăn bằng ma túy. Mà mình không làm thì
thằng khác làm, có thể bọn Tattaglia. Chúng sẽ nhảy vô liền. Lợi tức nhiều thì
thế lực lớn, chúng sẽ tung tiền ra mua cớm, mua chính khứa. Chúng sẽ mạnh hơn
mình, qua mặt mình. Chừng đó chúng sẽ ăn bớt… và dám nuốt sống mình luôn.
Căn bản của luật mạnh, yếu là thế mà! Cho nên bây giờ mình còn thế mạnh mình
còn nắm vững hai mục ngon nhất là sòng
bạc
nghiệp đoàn.
Nhưng so với lợi tức của ma túy thì chỉ là hạt bụi. Vậy ý cháu là mình phải
nhào vô ăn có với chúng… Bằng không chúng đớp trọn và sau đó sẽ nuốt luôn
mình. Cái nguy hiểm nằm ở chỗ đó. Chẳng phải bây giờ mà… mười năm nữa
kìa!”

Ông Trùm ngồi yên lặng kéo khói nhưng quả thực
quan tâm lâu lắm. “Đúng, đó là vấn đề quan trọng, tối quan trọng!… Mai mấy
giờ thằng khốn tới đây?”

“Cháu đã hẹn nó mười giờ sáng.”

Hagen thấy có tia hi vọng. May ra Bố Già đổi ý
không chừng. Ông đứng dậy và kéo tay Sonny. “Vậy sáng mai hai đứa mi cũng có
mặt ở đây. Thằng Santino coi phờ phạc quá. Đêm nay mày ráng ngủ cái coi? Mày
phải liệu đấy, có ai trẻ trung, mạnh khỏe mãi mãi bao giờ”?

Thấy bữa nay được bố cưng, Sonny đánh bạo hỏi một
câu mà chính Hagen cũng muốn hỏi lắm mà không dám:

“Bố à, bố quyết định sao về vụ này?”

Ông Trùm mỉm cười:

“Coi, quyết định gì được… khi chưa biết tỷ
lệ lợi tức, chưa rõ hết mọi chi tiết? Vả lại tao còn phải suy nghĩ về những ý
kiến thằng Tom vừa đưa ra. Vội vàng, lớp chớp sao được mi?”

Rồi thủng thỉnh đi ra cửa, Bố Già nhắc khéo
Hagen…

“Hồ sơ, mi có ghi khoản này không Tom? Là hồi trước
thế chiến thằng Sollozzo từng khai thác mãi dâm… cũng như gia đình
Tattaglia hiện giờ. Nếu sơ sót nhớ bổ túc vô cho khỏi quên nghe?”

Ông chỉ nhẹ nhàng “nhắc cho khỏi quên” mà Hagen
đỏ bừng mặt! Hắn đâu có quên? Hắn cố tình sơ sót. Cứ kể như “chẳng có gì quan
trọng”. Chẳng có gì quan trọng thực, nhưng với Bố Già thì khác. Xưa nay ổng tối
kỵ những mục bẩn thỉu. Để vô có
khi chỉ vì chút xíu đó mà ổng gạch bỏ chương trình làm ăn thì sao?

oOo

Virgil Sollozzo tự Sollozzo đường Thổ trông cứ như dân
Thổ-Nhĩ-Kì thứ thiệt. Nước da nâu bánh mật, người tầm thước, to ngang, mũi
khoằm khoặm đôi mắt thật đen và thật dữ. Trông nó có nét oai vệ thiệt tình.

Sonny ra cửa đón khách và hướng dẫn vô văn phòng,
Ông Trùm và Hagen chờ sẵn. Chủ khách bắt tay nhau thân thiết. Cảm giác đầu tiên
của Hagen là thằng này rõ ràng có chất cô hồn, chỉ thua Luca Brasi chút đỉnh.
Nếu Bố Già có hỏi thì phải công nhận ngay là Sollozzo thuộc tuýp “dám ăn dám
chịu” và để lộ hẳn ra… coi còn ngon hơn, hùng hơn ổng là khác! Nhưng so
sánh vậy đâu được vì ổng thuộc thế hệ già, bình dị hơn, nông dân hơn, ngay cái
vụ tiếp khách cũng rõ ra một bố-già nhà quê.

Chưa thấy ai vô đề thẳng thừng như thằng
Sollozzo. Nó xác nhận ngay là làm ăn ma túy. Cái gì cũng thu xếp xong, chu đáo
cả rồi. Vườn thẩu Thổ Nhĩ Kì đảm bảo số lượng cung cấp hàng năm. Mang sang Pháp
có lò chuyển thành mọt-phin an toàn và bên Sicilycó cơ sở phụ trách chế biến
tiếp thành bạch phiến tinh chất. Vấn đề kho “hàng”, chuyển vận “hàng” khỏi phải
đặt ra, trong khu vực này kể như líp.

Nhưng “hàng” làm sao chuyển sang đất Mỹ mới là
khó. Cứ cho là trung bình hư hao 5% đi vì chẳng có cách nào “lo lót” FBI hết.
Nhưng vẫn lời nhiều, lời vĩ
đại… khỏi lỗ.

“… Nếu vậy thì mấy ông cần đến bọn tôi làm
gì? Bọn tôi có làm gì đáng để chia phần?”

Sollozzo nghiêm trang giải thích:

“Dạ có chớ? Trước hết tôi cần vốn, cỡ hai triệu đô tiền mặt. Sau cần
có một nhân vật thần thế, quen biết
lớn
. Mấy thằng em ‘đi hàng’ tránh sao khỏi sơ sẩy? Tôi chọn toàn những
thằng chưa hề có ‘phích’, đảm bảo
chưa hề có phích – để lỡ có bị
vồ thì ra tòa, ông tòa của mình còn
có thẩm quyền và lý do để xử nhè nhẹ tay một chút. Mình sẽ vận động để thằng
nào dính là một hay hai năm thôi. Có đảm bảo vậy thì chúng mới câm. Chớ mười
năm, hai mươi năm thì chúng rét… chắc chắn sẽ khai tùm lum, đổ bể hết. Hư
việc mà có thể dây dưa tới tận gốc. Do đó không bảo đảm từ ngọn là không xong.
Về mặt pháp lý thì tôi nghe anh em giang hồ ca tụng Ông Trùm Corleone trong túi
có nhiều ông tòa.”

Còn một sự “bốc” nào cao điệu hơn? Ông Trùm chẳng
màng mà đặt vấn đề ngay bong:

“Phần chia của bọn tôi… bao nhiêu phần
trăm?”

Sollozzo đáp gấp. “Năm mươi.” Mắt nó sáng lên,
tính toán rất ngọt rằng: “Năm mươi phần trăm thì nội năm đầu cũng ba triệu, bốn
triệu rồi. Còn vô nhiều, nhiều nữa!”

“… Còn phần chia của cánh nhà Tattaglia?”

“Cái đó tính phần tôi. Tôi cần phải có… yểm
trợ về mặt làm ăn…”

Nãy giờ mới thấy Sollozzo hơi lúng túng một chút.
Biết vậy, Ông Trùm gạn hỏi lại:

“Nghĩa là bên tôi được chia 50%, nhờ chút vốn bỏ
ra và lo bảo đảm pháp lý. Có vậy thôi, còn bao nhiêu việc khác khỏi lo tới,
phải vậy không?”

“Nếu hai triệu đô la đối với Ông Trùm chỉ là
‘chút vốn bỏ ra’ thì tôi xin ngỏ lời ngưỡng mộ!”

“Bây giờ đến lượt tôi cho biết ý kiến… Sáng
nay ông Sollozzo có mặt ở đây một phần vì chỗ giao hảo giữa bọn tôi và gia đình
Tattaglia và một phần vì tôi cũng nghe nói ông là người làm ăn đứng đắn, đàng
hoàng. Đề nghị của ông tôi phải từ chối nên phải giải thích cho đôi bên thông
cảm chớ? Đồng ý là vụ đó lời vô số kể… nhưng nguy hiểm cũng khó lường. Nếu tôi
đi chung với ông được mặt này thì hỏng nhiều mặt khác. Tôi có nhiều anh em quen
biết trong giới thẩm quyền thực… nhưng nếu tôi đụng đến ma túy thì hết anh
em. Mở sòng bạc được, bất quá tệ hơn nấu rượu một chút, họ sẵn sàng che chở. Ma
túy thì không. Nếu họ không che chở thì dính vô địa hạt ma túy đối với bọn tôi thật lợi bất cập
hại, do đó không thể làm ăn chung với ông được, chắc ông thông cảm? Mười năm
nay người nhà tôi lớn nhỏ làm ăn suông sẻ, trót lọt… Không thể vì một mối lợi
mà bắt anh em mạo hiểm.”

Nếu cặp mắt nó không loáng nhoáng nhìn hết Sonny
rồi Hagen để có ý chờ “đồng minh” lên tiếng nói đỡ giùm thì chẳng có ai có thể
hiểu là Sollozzo thất vọng! Nó thủng thỉnh hỏi:

“Ông Trùm không sợ mất hai triệu vốn bỏ ra chớ?”

“Không, hoàn toàn không!”

“Bề nào cũng còn gia đình Tattaglia bảo đảm nữa!”

Đúng lúc ấy Sonny bỗng chen vô một câu. Một lỗi quá trầm trọng. Nói leo đã bậy
mà mù tịt không biết gì cũng đòi nói thì chẳng tha thứ nổi. Nó xớn xác hỏi:

“Bộ bọn Tattaglia bảo đảm số vốn bên tôi bỏ ra mà
không đòi chia chác gì sao?”

Nó buông có mỗi một câu đó mà Hagen hoảng hồn.
Ông Trùm chỉ lạnh lùng đưa mắt nhìn thằng con cả, không nói không rằng làm cu
cậu chỉ choáng cả người, sợ co vòi nhưng chẳng hiểu ất giáp gì nên cứ ngồi ngay
mặt.

Rõ ràng cặp mắt Sollozzo bỗng nháng lên, hoan hỉ.
Nó đã chớp ra được một kẽ hở tối yếu của gia đình Corleone. Nó không nói nhưng
Ông Trùm biết. Bèn mắng át đi:

“Mấy thằng nhỏ bây giờ… cứ thấy lợi mà ham.
Nói bừa nói leo, hết tôn ti trật tự! Cũng tại cưng chiều quá đâm hư hết! Xin
ông Sollozzo hiểu cho… tôi buộc lòng phải từ chối làm ông buồn. Nhưng
riêng tôi, xin có lời chúc ông được làm ăn phát đạt. Mình vẫn cứ thân thiện vì
mỗi người mỗi ngành đâu có dẫm chân nhau?”

Sollozzo đứng lên, cúi đầu bắt tay từ giã và theo
Hagen đi ra. Mặt nó tỉnh bơ

Hagen vừa trở lại. Ông Trùm hỏi ngay:

“Mi thấy nó thế nào?”

“Nó Sicily chính cống!”

Ông Trùm gật đầu ngồi suy nghĩ một hơi trước khi
quay sang cho thằng con cả một bài học:

“Mày nhớ nghe Santino! Chớ có để cho người khác
thấy được đầu óc mày. Tay chân mày có cái gì cũng không nữa! Có lẽ ít lâu nay
mày mải đóng trò mùi mẫn với con nhỏ đó nên đầu óc mày yếu xèo chắc? Bỏ đi. Lo
làm ăn đi! Bây giờ cút đi đâu thì cút cho khuất mắt tao.”

Bị bố la, Sonny ngớ mặt ra một lúc rồi ấm ức. Bộ
nó tưởng nó cặp con nhỏ cách vậy mà qua mặt nổi Bố Già? Nó ngu đến nỗi không
biết là vừa hỏi ngớ ngẩn một câu mà tai hại vô vàn cho cả gia đình? Ôi, một
thằng ngu như vậy thì có nó một bên chỉ có hại, hại vô phương cứu gỡ!

Đợi cho nó cút khỏi Bố Già mới chán nản gieo mình
xuống ghế phô tơi, đưa tay ngoắc Hagen. Biết điệu, hắn pha gấp một ly anisette bưng lại, Ông Trùm ngước
lên dặn:

“Mi kiếm Luca Brasi cho tao gấp.”

oOo

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.