Quỷ vương kim bài sủng phi - Chương 140

Chương 140: Đêm động phòng của Tô Mi.

Bị
Hoàn Nhan Khang nhìn chăm chú như vậy, Tô Mi có chút không được
tự nhiên, càng thêm khẩn trương, vội tránh ánh mắt kia của Hoàn Nhan
Khang. Gỡ mũ phượng trên đầu xuống, gỡ trâm cài đầu, xõa tóc, Tô
Mi vuốt bụng, đáng thương nhìn Hoàn Nhan Khang: “Ta đói bụng!”

Một
tiếng “đói bụng” khiến cho Hoàn Nhan Khang nhớ ra rằng từ khi Tô Mi lên
kiệu đến giờ vẫn chưa được ăn gì, ắt hẳn đói bụng lắm. Hoàn
Nhang Khang lập tức gọi người mang đồ ăn nóng hổi lên: “Từ
từ ăn!”

Cũng
không biết do Hoàn Nhan Khang quá mức kích động, hay còn có chút
khẩn trương, vậy mà hắn lại quên mất trình tự quan trọng nhất - uống rượu
hợp cẩn. Tô Mi bễu môi, không chịu nâng đũa lên, khiến cho Hoàn Nhan Khang
có chút buồn bực: “Sao vậy? Có phải không hợp khẩu vị hay không? Hay
là để ta sai người đổi món khác?”

Thấy
Hoàn Nhan Khang vẫn không rĩ, Tô Mi đưa tay chỉ về rượu hợp cẩn bên cạnh.
Hoàn Nhan Khang nhìn theo, vỗ đầu: “Ai nha, ta quên mất! Ta thật
quá hồ đồ rồi!”

Hoàn
Nhan Khang tự mình rót hai ly rượu, đưa cho Tô Mi một ly, còn mình cầm một
ly.

“Tiểu Mi Nhi, uống rượu hợp cẩn, chúng ta sẽ
thành phu thê rồi! Có thể lấy nàng, là phúc của ta!”

Hai
cây nến long phượng cực lớn cháy hừng hực, ánh nến màu vàng cam như một
tấm khăn che mặt thần bí phủ lên Tô Mi. Cổ họng Hoàn Nhan Khang thắt chặt,
nâng tay, uống rượu giao bôi cùng Tô Mi. Rượu nóng ấm trôi tuột xuống cổ họng
Hoàn Nhan Khang, khiến mắt hắn dần trở nên mê ly.

Lần
này Tô Mi thật sự rất đói bụng, tuy lúc nãy người săn sóc dâu
có đút điểm tâm cho nàng ăn, nhưng không ăn bữa
chính, điểm tâm sao có thể nhét đầy cái bao tử chứ! Bỏ qua ánh
mắt nóng rực của Hoàn Nhan Khang, Tô Mi cầm đũa, bắt đầu ăn cơm.

Chắc
là do đói quá lâu, cho nên Tô Mi ăn rất ngon miệng, chỉ
nhìn Tô Mi ăn cơm, trong lòng Hoàn Nhan Khang đã như được
uống mật ngọt. Hắn giơ tay phải chống cằm, vẻ mặt thỏa mãn, nhìn Tô Mi, quai
hàm nho nhỏ của nàng nhai một ngụm rồi một ngụm, nhìn vào thấy cực kỳ đáng
yêu.

Ánh
mắt trái tim của Hoàn Nhan Khang khiến Tô Mi run người: “Chàng có đói bụng
không? Có muốn ăn chút gì hay không?”

“Không! Ta nhìn nàng ăn đã thấy no rồi…”

Lời
tâm tình ngọt ngào khiến cho Tô Mi đỏ mặt, phun ra ngụm cơm trong miệng,
dính ngay mặt Hoàn Nhan Khang, lốm đa lốm đốm. Tô Mi quẫn, vội vươn
tay lau mặt cho Hoàn Nhan Khang: “Không cố ý, kích động…”

“Không sao, nàng ăn từ từ!” Hoàn Nhan
Khang từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ nguyên nụ cười ngọt chết người,
suốt bữa cơm, Tô Mi nhìn mà có chút hoài nghi rằng cơ cười trên mặt
Hoàn Nhan Khang có xảy ra vấn đề gì hay không.

Rốt
cuộc, đã đến thời điểm quan trọng nhất. Tuy tính tình Tô Mi nóng
nảy, nhưng nữ nhân trẻ tuổi khi động phòng hoa chúc, khó tránh khỏi
sẽ khẩn trương.

Tránh
khỏi tầm mắt nóng bỏng của Hoàn Nhan Khang, Tô Mi trốn vào trong thùng tắm:
“Chàng đừng có vào đấy! Nghe không?”

“Được rồi! Ta cũng đi tắm rửa sạch
sẽ!” Biết rõ Tô Mi thẹn thùng, trong lòng Tô Mi cao hứng, lại ngửi
một thân người mình toàn mùi rượu, dứt khoát sai người chuẩn bị nước, thoải mái
ngâm mình trong thùng gỗ.

Hai
người, chỉ cách một cái vách, Tô Mi có thể nghe rõ Hoàn Nhan Khang
lầu bầu ca, còn có tiếng xối nước lên người hắn.

Hoàn
Nhan Khang vừa cố tạo ra tiếng động, vừa dựng tai nghe động tĩnh bên
Tô Mi.

Hoàn
toàn ngược lại với bên hắn, bên kia rất im lặng, chỉ có tiếng vang rất
nhỏ. Tô Mi rốt cuộc đang làm gì vậy? Hoàn Nhan Khang hiếu kỳ,
trong đầu hiện ra cảnh mỹ nhân tắm đầy hương sắc. Nghĩ đi
nghĩ lại, Hoàn Nhan Khang thấy cái mũi nong nóng, giơ tay sờ, vậy
mà lại là hai hàng máu mũi nóng hầm hập.

Mặt
Hoàn Nhan Khang nóng đến bức người, vội vục đầu xuống thùng, không
ngờ động tác quá mãnh liệt, chân vừa trợt, cả người đều rơi xuống,
trực tiếp uống mấy ngụm nước: “Khục khục khục!”

Bên
cạnh truyền đến tiếng động khiến cho Tô Mi ngẩn người, nghe thấy
tiếng động lạ, Tô Mi vội vàng đứng lên, không kịp lau khô nước
trên người, trực tiếp kéo váy ngủ mặc lên người, vội vã đi về chỗ Hoàn
Nhan Khang.

“A
Khang, làm sao vậy?” Không thấy Hoàn Nhan Khang đâu, Tô Mi rất kinh
ngạc, bước nhanh đến bên thùng nước, nhìn thấy Hoàn Nhan Khang nằm sâu
dưới nước, trong nước còn có chút vết máu nổi lên. Tô Mi hết sức giật
mình, vội vươn tay, kéo Hoàn Nhan Khang dậy.

“A Khang, chàng làm sao vậy? Xảy ra chuyện
gì?”

Hoàn Nhan Khang bị sặc nước,
khi đứng lên rào một tiếng, nước trong thùng bắn lên, toàn bộ văng hết lên
người Tô Mi.

Lúc này, Tô Mi một lòng lo lắng
cho an nguy của Hoàn Nhan Khang, nàng sao biết được, nước
kia đã làm cho váy ngủ bằng sa mỏng mà Mộ Dung Thất
Thất đặc biệt chuẩn bị cho nàng ướt hết, dán chặt vào người nàng. Dáng
người linh lung khiến cho Hoàn Nhan Khang càng sung máu não.

“Chàng có bị gì không? Rốt cuộc là sao
vậy?” Thấy Hoàn Nhan Khang chảy máu mũi, Tô Mi vội vã lau cho hắn.
Khi nàng thò tay qua, còn chưa kịp động vào mặt Hoàn Nhan Khang,
tay đã bị hắn nắm chặt lại.

“A Khang…” Tô Mi nhìn theo tầm mắt của Hoàn
Nhan Khang, nhìn về phía thân thể mình, khi thấy hồng sa* (*lụa mỏng) bó chặt vào dáng người uyển chuyển, Tô Mi suýt
chút nữa đã kêu lên.

“Tùm…” Hoàn Nhan Khang trực tiếp kéo Tô Mi
xuống thùng tắm, hắn đưa tay lau máu dưới mũi, hai mắt si ngốc nhìn Tô Mi:
“Tiểu Mi Nhi, nàng đẹp quá!”


Mi chưa từng gặp chuyện như vậy, dòng nước vốn âm ấm, vì sự gia nhập
của nàng, mà trở nên nóng hổi.

Hoàn
Nhan Khang không mảnh vải che thân, cánh tay rắn chắc của hắn ôm chặt lấy
eo thon của Tô Mi, kéo nàng dán sát vào người mình, không cho nàng đào
tẩu.

Chẳng
lẽ, buổi động phòng hoa chúc của mình phải tiến hành ở chỗ này? Cảm nhận
thấy nơi tiếp xúc, Hoàn Nhan Khang cực nóng, máu trên người Tô Mi đều tuôn
lên mặt. Nàng không phải là nữ tử nũng nịu, thế nhưng nàng tuyệt đối
không nghĩ tới, kiếp sống phu nhân của mình sẽ bắt đầu từ thùng tắm,
thật sự là quá khó xử mà.

“Tiểu Mi Nhi, ta phát hỏa rồi, nàng giúp ta
giảm nhiệt, được không?” Ánh mắt Hoàn Nhan Khang chạy dọc trên người
Tô Mi, thân thể cũng bởi vì kích thích mà trở nên bành
trướng. Ép lại gần, Hoàn Nhan Khang ngửi thấy hương thơm trên người Tô
Mi, đó là loại hương thơm khiến người ta thoải mái, dễ chịu của
xử nữ, tỏa ra vì hắn, khiến cho Hoàn Nhan Khang sao có thể không
kích động.

Bình
thường Hoàn Nhan Khang luôn tí tởn cười đùa,
không đứng đắn, nhưng những lúc nhiệt tình, nóng bỏng lại
rất ít.


Mi cảm thấy trong phòng rất nóng, trong nước cũng rất nóng, ngay cả làn da dán
sát lên người Hoàn Nhan Khang, cũng nóng đến phát sốt. Có chút hoảng hốt,
Tô Mi như quên mất mình là ai, mình đang ở đâu, trong mắt của
nàng chỉ có Hoàn Nhan Khang, cũng chỉ nhìn thấy Hoàn Nhan Khang.

“Không nói, ta xem như nàng
ngầm đồng ý vậy? Kia, ta bắt đầu nhấm nháp đây!”


hấp của Hoàn Nhan Khang có chút dồn dập, hắn cố điều chỉnh hô hấp của
mình, tận lực ép tâm tình của mình trở nên bình tĩnh. Lại nói cái này tuy
có chút xấu hổ, hắn dù sinh ra trong hoàng gia, vô cùng tôn quý,
nhưng lớn đến tuổi này, bên cạnh hắn không có một nữ nhân, đừng
nói đến trắc phi, tiểu thiếp, càng không có. Đại khái là ngưu tầm
ngưu mã tầm mã, người hợp người. Ngây ngốc mãi bên Phượng Thương trong
thời gian dài, Hoàn Nhan Khang cũng mắc bệnh sạch sẽ đối với nữ nhân.
Không yêu, ắt không chạm.

Đám
hoàng huynh của hắn từ khi còn chưa trưởng thành, bên
người đã có vô số nữ nhân, sau khi đến tuổi, bên người
càng nhiều oanh oanh yến yến, chỉ có duy nhất một vị hoàn tử “khác
loại” như hắn, trong chuyện này, hắn vẫn luôn cố giữ vững lập trường. Tuy
trước kia mẫu phi Lâm Khả Tâm của hắn đã cố gắng đả thông cho
hắn, ban đến không ít nữ nhân, nhưng đến cuối cùng đều bị hắn
dùng cớ này cớ nọ mà từ chối.

Hiện
tại Hoàn Nhan Khang cảm thấy mình hết sức may mắn khi đã kiên
trì như vậy, chính nhờ thế, hắn mới có thể đợi được nữ nhân
của đời mình, nữ nhân mà mình yêu nhất, Tô Mi.

Nhiệt độ,
càng lúc càng tăng cao, tiếng hít thở của Hoàn Nhan Khang trở nên
trầm đục. Tay hắn nắm eo Tô Mi, đưa mặt lại gần. Từng chút từng chút,
càng lúc càng gần. Tô Mi dường như hiểu rõ Hoàn Nhan Khang muốn làm gì,
thuận theo, nhắm nghiền hai mắt.

Ngay
tại lúc Tô Mi cho rằng Hoàn Nhan Khang sẽ hôn lên môi nàng, bên tai truyền đến
chút ấm áp. Hóa ra, nụ hôn đầu tiên, hắn dành cho tai nàng, Tô Mi
có thể cảm nhận rõ ràng được, bờ môi của Hoàn Nhan Khang run nhè
nhẹ, cái loại run rẩy này, khiến tai nàng cũng run theo, cảm giác
tê tê từ tai nàng lan tràn rộng.

“Tiểu Mi Nhi, ta yêu nàng…” Hoàn Nhan
Khang từ từ nhắm hai mắt, ngậm lấy vành tai xinh xắn, trắng nõn của Tô
Mi, đầu lưỡi đảo quanh. Tô Mi khi nào từng trải qua chuyện như vậy,
chỉ cảm thấy cảm giác tê dại truyền khắp toàn thân, nàng xụi lơ trong lồng
ngực của Hoàn Nhan Khang.

“Tiểu Mi Nhi, nàng thật đẹp!” Ngón
tay Hoàn Nhan Khang nhẹ nhàng lướt lên đường cong trên má nàng, thủ
pháp này, y như của một cao thủ tình trường. Tô Mi nắm lấy tay Hoàn Nhang
Khang, mắt đẹp nhìn về phía Hoàn Nhan Khang: “A Khang, chúng ta là vợ
chồng, ta chỉ có một yêu cầu! Mặc kệ trước kia
chàng đã có kinh nghiệm gì, mặc kệ trước kia
chàng đã có bao nhiêu nữ nhân, từ nay về sau, chàng
chỉ được có mỗi mình ta!”

Khói
sương mịt mờ, trong màn hơi nước mông lung, ngũ quan xinh xắn của Tô Mi
càng trở nên mê người. Lời kia, theo đôi môi hồng phơn phớt của nàng
mà vang lên, mang theo chút dụ tình, mê mang, nhìn thấy càng
thêm động lòng người.

Khi
sắp động phòng, nghe Tô Mi đưa ra yêu cầu như vậy, Hoàn Nhan Khang
không nhịn được cắn cái mũi của nàng: “Tiểu nha đầu, trong đầu
nghĩ gì vậy! Ta chưa từng động qua ai, từ trước đến nay,
chỉ có mình nàng, từ nay về sau, cũng riêng mình nàng! Ta thề!”

Hoàn
Nhan Khang muốn đưa tay lên thề lại bị Tô Mi ngăn lại: “Ta tin chàng.”


Mi thật tâm tín nhiệm Hoàn Nhan Khang, người này, tuy bình thường
không đứng đắn, nhưng hắn là người đã nói được
thì làm được.

“Tiểu Mi Nhi…” Giọng nói của Hoàn Nhan
Khang có chút khàn khàn, đã nhẫn lâu như vậy, gần đến lúc ấy, nữ nhân
này còn có tâm tư bàn chuyện khác, khiến cho Hoàn Nhan Khang thật sự không
nhịn nổi nữa: “Tiểu Mi Nhi, ta muốn nàng…”

“A Khang…”

“Gọi ta Khang…”

Nước
ấm, bao quanh đôi tình nhân, trong hơi nước mông lung, hai người yêu nhau
rốt cuộc hợp thành một thể…

Thời
gian, không biết đã qua bao lâu, đợi đến khi Tô Mi tỉnh lại,
phát hiện mình đang nằm trên giường, một cánh tay đang gác bên hông
nàng. Bên tai truyền đến tiếng hít thở của Hoàn Nhan Khang, lúc này Tô Mi
mới nhớ tới, đây là đêm động phòng của mình.

Nàng
muốn nhúc nhích, lại phát hiện chỉ động một chút, trên người
truyền đến một hồi đau nhức, đặc biệt là cảm
giác đau đớn truyền đến từ dưới thân, khiến cho nàng
có chút không biết làm thế nào. Tuy Hoàn Nhan
Khang đã rất ôn nhu, nhưng thanh niên trẻ tuổi, khỏe mạnh, cường
tráng đến cuối vẫn không thể nhịn được.

“Bại hoại!” Tô Mi cẩn thận từng li từng
tý mà động, rốt cuộc cũng xoay người được, nhìn về phía Hoàn
Nhan Khang đang ngủ say. Bộ dáng lúc ngủ của hắn thật thoải mái, còn toàn thân
nàng lúc này lại như mệt rã rời. Người này, đúng
là mèo đói được cho ăn, triền miên mấy độ đến sau
nửa đêm mới chịu buông nàng ra.

Nhưng
mà, cảm giác đau nhức này, lại lấp đầy nội tâm Tô Mi, cảm giác hạnh
phúc này, nàng chưa từng nếm trải. Từ nay về sau,
nàng đã có người yêu, đã có trượng phu, không còn
là một người.


Mi ôm lấy cánh tay Hoàn Nhan Khang, nhắm mắt lại, khóe miệng lộ ra nụ cười ngọt
ngào như mật ong.

Một
giấc ngủ này, Tô Mi ngủ đến khi mặt trời lên cao ba sào mới thức giấc, mở
mắt ra, thấy Hoàn Nhan Khang không ở bên cạnh, ngoài cửa sáng ngời, xem ra hôm
nay là một ngày đẹp trời.

“Vương phi đã tỉnh? Nô tài hầu
hạ người rửa mặt!” Nghe thấy tiếng động trong phòng, nha hoàn đợi ở
ngoài cửa lập tức tiến lên chuẩn bị nước ấm, hầu hạ Tô Mi ngâm mình trong bồn
tắm, lại giúp nàng mặc vào một bộ y phục đỏ thẫm dành cho Vương phi. Đợi đến
khi hoàn tất hết thảy, Tô Mi mới nhớ tới Hoàn Nhan Khang, hỏi: “Vương gia đâu
vậy?”

“Vương gia ở thư phòng, ngài nói Vương phi
chịu khổ, sai nô tài đừng quấy rầy Vương phi.”

Nghe
vậy, lỗ tai Tô Mi đỏ lên. Hoàn Nhan Khang này, cái gì cũng
có thể nói được!

“Tiểu Mi Nhi, nàng tỉnh rồi? Sao không ngủ
thêm chút nữa!” Nghe được tin Tô Mi đã tỉnh, Hoàn Nhan Khang lập
tức chạy tới, mặc kệ bên cạnh có người, nắm lấy tay Tô Mi.

“Chàng a, sao không gọi ta dậy! Hôm nay không
phải cần vào hoàng cung thỉnh an Thái hoàng Thái hậu cùng Hoàng thượng sao?
Hiện tại đến giờ nào rồi, nếu tiến cung ắt bị người chê cười…”

“Đừng lo! Hoàng tổ mẫu đã sai
người đến, nói để chúng ta nghỉ ngơi, miễn tiến cung. Còn
có a, Tiểu Mi Nhi, sao nàng còn gọi Hoàng tổ mẫu là Thái hoàng Thái
hậu chứ! Hiện tại nàng là thê tử của ta, có lẽ nên giống ta gọi
tổ mẫu kìa!”

Câu
“nàng là thê tử của ta” của Hoàn Nhan Khang khiến cho tim Tô Mi
ấm áp. Đúng vậy a, hắn là phu quân của nàng, là thân nhân
trên thế giới này của nàng! Cảm giác này, thật sự rất tốt!


Mi vốn còn muốn đến phủ Nhiếp Chính Vương thăm Mộ Dung Thất Thất, nào biết
Mộ Dung Thất Thất cùng Phượng Thương hết sức “khéo hiểu lòng người”, trực tiếp
sai người báo, để cho vợ chồng son bọn họ tận hưởng thế giới hai người.

“Biểu ca cùng biểu tẩu đúng là tri
kỷ a!” Lời của Hoàn Nhan Khang rơi vào tai Tô Mi, Tô Mi vươn tay hung hăng
véo một cái lên lưng Hoàn Nhan Khang, khiến Hoàn Nhan Khang đau đến
mức kêu to.

“Ái phi, nàng muốn mưu sát
ta à!” Hòa Nhan Khang nhe răng trợn mắt, làm mặt xấu, làm bọn nha
hoàn bên cạnh đều che miệng cười khẽ.

“Các ngươi lui xuống trước, ta có lời
muốn nói với Vương gia!”

Đợi
bọn nha hoàn lui xuống hết, chỉ còn lại Tô Mi cùng Hoàn Nhan Khang, Tô Mi vươn
tay nắm chặt tai Hoàn Nhan Khang: “Chàng không phát hiện bên cạnh còn
có người sao? Chàng nói như vậy, là chọc cho người ta chê cười
sao?”

“Đau đau đau! Tiểu Mi Nhi, nàng hạ thủ lưu
tình a!” Hoàn Nhan Khang kêu loạn lên: “Ta không thể không
chú ý đến bên cạnh còn có người sao?”

“Vậy cho bọn họ đi hết đi, ta không
cần người hầu hạ!”

“Được được được, không cho người hầu
hạ, chúng ta tự làm tự ăn!”

Nhận được
sự đáp ứng của Hoàn Nhan Khang, Tô Mi mới buông lỏng tay, Hoàn Nhan Khang
xoa xoa tai, bễu môi, cứ như chịu rất nhiều ủy khuất: “Tiểu Mi Nhi, nàng
thật độc ác! Ta có chút hoài nghi tiểu nữ tử ôn nhu,
khả ái đêm qua có phải là nàng hay không nữa? Vì sao
nàng vào ban ngày và ban đêm hoàn toàn bất đồng vậy?”

“Chàng còn nói!” Nghe Hoàn Nhan Khang
nhắc đến chuyện hôm qua, trên mặt Tô Mi nhuộm một tầng phấn hồng: “Còn nói
nữa ta sẽ không để ý đến chàng!”

“Được được được, ta không nói!”

Hoàn
Nhan Khang biết rõ Tô Mi đang xấu hổ, tân nương mới gả đi, ắt như thế
này. Hắn thật vui vẻ khi có thể nhìn thấy một mặt khác với lúc trước của
Tô Mi, Tô Mi như vậy, chỉ dành riêng cho hắn.

Đợi
qua tận ba ngày, Tô Mi kéo Hoàn Nhan Khang “hồi môn”. Địa phương trở về
tất nhiên là phủ Nhiếp Chính Vương, nghe nói Tô Mi sắp trở về, Mộ Dung Thất
Thất đặc biệt tới cửa nghênh đón Tô Mi.

“Tiểu thư!” Vừa xuống xe, nhìn thấy Mộ
Dung Thất Thất, Tô Mi vội vàng chạy ùa đến, vừa định cúi người,
lại bị Mộ Dung Thất Thất ngăn lại: “Hiện tại ngươi đã là muội
muội của ta rồi.”

“Không, tiểu thư vĩnh viễn là tiểu
thư!” Tô Mi cung kính hành lễ với Mộ Dung Thất Thất, chuyện này, Hoàn Nhan
Khang cũng không ngăn cản. Hắn biết cảm tình giữa Tô Mi với Mộ Dung Thất Thất,
cũng biết rõ, nếu như không có Mộ Dung Thất Thất, sẽ không có Tô Mi
của hôm nay, càng không có khả năng nhân duyên tốt đẹp của hắn sẽ
đến.

“Được rồi! Mau đứng lên! Chúng ta cùng
vào thôi!”

Tiến
vào Vương phủ, Tô Mi bị Mộ Dung Thất Thất cùng Tố Nguyệt kéo đến Thính
Tùng Lâu, còn Hoàn Nhan Khang lại theo chân Phượng Thương đến thư phòng.

Bước
vào Thính Tùng Lâu, Tô Mi vội vàng đòi đi thăm Phượng Kiêu. Vài ngày
không gặp Tiểu thế tử, thật khiến cho nàng không nhịn được. Những ngày
này, Phượng Kiêu đều được nàng tự mình chiếu cố, tách ra ba ngày,
thật đúng có chút không quen.

“Tiểu thư, tiểu thế tử lại lớn lên
thêm à?” Tô Mi đùa với Phượng Kiêu, bộ dáng của nàng, khiến cho
Tố Nguyệt cùng Mộ Dung Thất Thất nhìn nhau cười cười: “Tô Mi, thích vậy
thì tranh thủ sinh một đứa a! Con của ngươi cùng A Khang
nhất định sẽ rất đáng yêu!”

Lời
của Tố Nguyệt khiến cho Tô Mi đỏ mặt: “Muốn sinh, vẫn là các ngươi
sinh trước đi!”

Đối
với lời của Tô Mi, Tố Nguyệt chỉ cười không đáp, Mộ Dung Thất Thất kéo lấy
tay Tô Nguyệt, nói giúp nàng: “Tô Mi, muội không biết à, Tố Nguyệt
nhà ta đã mang thai một tháng rồi!”

“Cái gì?” Nghe tin này, Tô Mi vui mừng
nhảy đến ôm Tố Nguyệt: “Tố Nguyệt, chúc mừng ngươi a! Thật tốt quá!

“Cảm ơn!” Tố Nguyệt đỏ mặt, bàn tay
nhỏ bé xoa xoa lên bụng mình, trên mặt tràn đầy vẻ hạnh phúc ngọt
ngào. Gần đây nàng mải mê chiếu cố Mộ Dung Thất Thất, nguyệt sự rất
lâu đã không tới, hôm qua nhờ Mộ Dung Thất Thất kiểm tra cho nàng,
mới phát hiện mình mang thai. Sau khi biết tin này, Nạp Lan Tín liền ôm Tố
Nguyệt xoay mấy vòng, đợi đến lúc nàng bảo đầu choáng váng, Nạp
Lan Tín mới thả nàng xuống.

Hiện
tại Tố Nguyệt có thai, Tô Mi cùng Mộ Dung Thất Thất đều vui mừng cho
nàng. Ba người các nàng đã ở bên nhau một khoảng thời gian rất dài,
tình như tỷ muội, hiện tại mỗi người đều đã tìm được hạnh
phúc cho mình, Tố Nguyệt cũng đã có thai, chuyện này đối
với mọi người mà nói, đều là một tin tốt lành.

Trong
thư phòng, sau khi nghe được tin Tố Nguyệt mang thai, Hoàn Nhan Khang vội
vàng chúc mừng Nạp Lan Tín.

Tuy
hài tử trong bụng Tố Nguyệt mới chỉ có một tháng, nhưng người cha như Nạp
Lan Tín đây đã có thể tưởng tượng ra hình dáng của con mình rồi. Gần đây,
ngắm Phượng Kiêu lâu, Nạp Lan Tín hi vọng con mình cũng sẽ là một hài tử
ngoan ngoãn như vậy, không nghĩ vừa muốn, ông trời liền ban cho bọn
họ, đây đúng là trời ban ân mà.

Bởi
vì Tố Nguyệt mang thai, Tô Mi kết hôn, Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất
Thất vốn chuẩn bị đi Nam Phượng quốc lại lùi thời gian lại chút ít.
Cảm tình giữa Tô Mi, Tố Nguyệt cùng Mộ Dung Thất Thất xưa nay vốn tốt, nếu Mộ
Dung Thất Thất muốn đi Nam Phượng quốc, hai người kia nhất định
muốn đi theo, nhưng hiện tại Tô Mi mới cưới, Tố Nguyệt lại mang thai, hai
người đều không đi được.

Tuy
Mộ Dung Thất Thất muốn Tô Mi cùng Tố Nguyệt ở lại kinh thành, nhưng hai nàng
lại kiên quyết không đáp ứng, Tố Nguyệt còn nói, nếu tiểu thư bỏ các nàng,
một mình đến Nam Phượng quốc, nàng nhất định sẽ ôm bụng lớn
mà đuổi theo.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.