Thời gian tươi đẹp (Tập 2) - Chương 36 phần 2
Có không ít khán giả
cho rằng, quảng cáo này ấn tượng hơn quảng cáo của DG. Thực tế chứng minh, cho
đến cuối tháng sáu, lượng tiêu thụ của Rain xấp xỉ DG. Tất nhiên, lượng hàng
bán ra của cả hai không phải cao lắm.
Những quảng cáo như
vậy liên tiếp xuất hiện. Có CF khác DG, nhưng lời quảng cáo đầy ác ý.
Ví dụ, một nhãn hiệu
tên “David” được nhấn mạnh sáng lập từ năm 1890, sớm hơn DG mười năm. Sau khi
biết chuyện này, Charles vô cùng tức giận, lập tức sai người điều tra. Kết quả,
anh ta nhận được câu trả lời: đối phương đúng là có từ năm 1890, là một cửa
hàng gia truyền tại một thị trấn nhỏ ở Florence. Không biết nguyên nhân vì sao,
cửa hàng này lại chạy đến Trung Quốc gây lộn xộn.
Cảm nhận của người
tiêu dùng về tình trạng này là thế nào?
Cùng một lúc, bọn họ
nhìn thấy vô số quảng cáo của nhãn hiệu nước ngoài trên khắp nẻo đường ngõ phố.
Mà những quảng cáo này rất khó phân biệt, có thương hiệu DG lại còn có cái tên
David; có người nói tôi ra đời 109 năm (chính là tập đoàn DG), có người nói tôi
sáng lập 120 năm. Có người nói tôi là hàng Itali chính thống, có người nói là
sản phẩm cổ xưa nhất ở bán đảo Penisola.
Về phần giá cả và chất
lượng càng chẳng biết đâu mà lần. Có sản phẩm trông rất bình thường nhưng bán
tới ba nghìn nhân dân tệ.
Đúng như Lệ Trí Thành
và Lâm Thiển dự liệu, một loạt thông tin dội vào người tiêu dùng cùng một lúc,
khiến họ hoang mang và nghi hoặc.
Trước mặt bọn họ vốn
chỉ có một cửa hàng “bánh nướng thịt vụn,” nhưng bây giờ đột nhiên xuất hiện
mười cửa hàng làm bọn họ thành ra chẳng có ấn tượng với cửa hàng nào.
Tất nhiên, DG là
thương hiệu quốc tế nổi tiếng, có lượng khách hàng nhất định. Nhưng bán vào thị
trường Trung Quốc chỉ là nhãn hiệu hạng hai, hạng ba chứ không phải sản phẩm
hàng đầu nên phần lớn người tiêu dùng đều không biết đến.
Thậm chí có khách hàng
tới cửa hàng DG hỏi: “Các cô chính là nhãn hiệu con của tập đoàn David đúng
không? Tôi rất thích sản phẩm của thương hiệu đó. À… không phải sao, thế thì
thôi, tôi không mua nữa.”
Có người bỏ ra cả ngàn
tệ mua một cái túi xách DG, hớn hở mang đi làm. Kết quả đồng nghiệp nhìn thấy,
cười nói: “Tôi cũng mua một cái túi xách của Itali, bán khuyến mại ở cửa siêu thị,
có hai trăm tệ thôi, trông cũng chẳng khác là bao.”
Trong cuộc họp tổng
kết quý vào cuối tháng Sáu, người có tính cách hòa nhã như Charles cũng đập
bàn, chửi một câu trước mặt đám đông: “Người Trung Quốc vô liêm sỉ.”
Cùn một thời điểm, Lâm
Thiển và Lệ Trí Thành ở trong khách sạn quen thuộc bên sông Tương. Cô tựa vào
lòng anh, vừa thưởng thức quảng cáo của mình, vừa tự nhủ: mình đúng là vô liêm
sỉ.
Lâm Thiển liếc người
đàn ông bên cạnh một cái, tất cả đều do anh dạy hư.
***
Trong cục diện hỗn
loạn đó, người nắm rõ tình hình nhất, ngoài Lệ Trí Thành và Lâm Thiển còn có
Ninh Duy Khải.
Một buổi chiều nắng
vàng rực rỡ, anh ta đứng trước bức tường kính, ngắm nhìn thành phố yên ả ngoài
cửa sổ, trầm tư suy nghĩ.
Lúc bắt tay với Lệ Trí
Thành, vị “tướng soái” trẻ tuổi này nói: “Tôi sẽ chịu trách nhiệm dựng lên bức
tường ngăn chặn hàng ngoại trong lòng người tiêu dùng.”
Cụ thể thế nào, Lệ Trí
Thành không nói rõ, Ninh Duy Khải cũng không hỏi. Bởi vì lòng tin của hai bên
có hạn, anh ta sẽ không yêu cầu Lệ Trí Thành tiết lộ với mình kế hoạch liên
quan đến sự sống còn của doanh nghiệp và bản thân đối phương.
Bây giờ hồi tưởng lại,
Ninh Duy Khải càng nghĩ càng thấy thú vị.
Không phải sao? Lệ Trí
Thành nói “ngăn hàng ngoại” chứ không phải “ngăn DG.” Bây giờ Lệ Trí Thành tạo
ra sự hỗn loạn trên thị trường, mọi sản phẩm nước ngoài quả nhiên bị chặn ở bên
ngoài tư tưởng của người tiêu dùng.
Để hạ bệ một thương
hiệu, Lệ Trí Thành đã xử lí tất cả.
Nghĩ đến đây, Ninh Duy
Khải có chút khó chịu. Bởi vì anh ta phát hiện, ý tưởng cạnh tranh trời ơi đất
hỡi này không phải là sở trường của anh ta. Nếu ở cương vị người phụ trách của
DG, chỉ e anh ta cũng không nghĩ ra thủ đoạn này.
Ninh Duy Khải cầm li
cà phê, uống một ngụm. Trong tương lai, Lệ Trí Thành vẫn là đối thủ rất mạnh
của anh ta. Hay là anh ta nên kết thành đồng minh với Lệ Trí Thành, nước sông
không phạm nước giếng thì hơn?
Ninh Duy Khải đang
chìm trong suy tư, bên ngoài chợt có người gõ cửa. Là tiếng gõ đều đều mạnh mẽ,
tiết tấu riêng của Lidia.
Ninh Duy Khải quay
người, đặt tách cà phê xuống bàn: “Vào đi.”
Kể từ hôm Lidia xông
vào đúng lúc Chúc Hàm Dư có mặt, Ninh Duy Khải đã ra lệnh cấm cô thư kí thực
tập này không được tự tiện vào phòng làm việc của anh ta.
Lidia đẩy cửa đi vào.
Cô mặc bộ áo vest và váy ngắn màu xanh nhạt, đi giày bốt cao gót. Gương mặt mộc
không son phấn khiến cô giống em gái nhà hàng xóm.
Mặc dù trong mối quen
hệ với Lidia, Ninh Duy Khải giữ thái độ mờ ám không rõ ràng từ đầu đến cuối,
nhưng anh ta không thể không thừa nhận, khi dáng vẻ tràn đầy sức sống của Lidia
xuất hiện trong căn phòng, tầm nhìn dường như cũng sáng rực.
Cô chớp chớp mắt,
miệng cười tủm tỉm: “Này, đã hết giờ làm việc rồi?”
Ninh Duy Khải cũng mỉm
cười: “Sao thế? Vị tiểu thư này có cần gì sai khiến ông chủ của em?”
Trước câu trêu chọc của
Ninh Duy Khải, Lidia hừ một tiếng: “Là em muốn giúp anh thư giãn tinh thần,
giảm bớt áp lực. Tối nay em có người bạn mở triển lãm tranh ở đường Mân Ngoại,
anh có muốn đi xem không? Nhưng em nói trước, bạn em rất nghèo, bữa tối chỉ có
thể mời hai chúng ta mì sợi.”
Ninh Duy Khải hơi mím
môi, lặng lẽ nhìn Lidia.
Nhiều lúc, anh ta thật
sự không hiểu cô gái này. Rõ ràng tốt nghiệp loại ưu của trường danh tiếng
nhưng cô lại thích lân la ở các quán bar đường phố. Rõ ràng vô tâm vô tư nhưng
có lúc cô thông minh thấu đáo đến mức khiến người khác phải nhìn bằng con mắt
khác.
Ví dụ lúc mới quen
nhau ở quán bar, giữa bao nhiêu người như vậy, cô gái này vẫn nhận ra sự cô đơn
lạc lõng của anh ta.
Ví dụ thời gian này,
ngành túi xách long trời lở đất, bề ngoài có vẻ chẳng liên quan gì đến anh ta.
Vậy mà cô vẫn nhìn ra, anh ta cần “giảm bớt áp lực.”
Ninh Duy Khải nhanh
chóng liên tưởng đến buổi tối hôm qua ở nhà mình, điều Chúc Hàm Dư quan tâm là,
cô làm hai loại bánh ga tô, loại nào thích hợp với khẩu vị của anh ta hơn.
Ninh Duy Khải nhướng
mắt nhìn Lidia. Khi bốn mắt chạm nhau, bên trong nổi cơn sóng ngầm mà chỉ hai
người mới hiểu.
“Tối nay tôi không đi
được.” Anh ta nói: “Hàm Dư đã chuẩn bị bữa tối.”
Lidia lặng thinh.
Ánh mắt của cô khiến
Ninh Duy Khải bỗng có chút không dễ chịu. Ánh mắt đó rất bình tĩnh, tựa hồ
không một chút biểu cảm.
Sau đó, cô nhún vai
bất cần: “Được thôi, vậy em đi một mình.”
Lúc ra về, Ninh Duy
Khải đã lái xe khỏi bãi đỗ của công ti đi một đoạn, nhưng anh ta đột nhiên quay
đầu.
Xe ô tô đỗ lại bên lề
đường phía xa xa, Ninh Duy Khải dõi mắt về trạm xe buýt ở gần cổng công ti. Lidia
nhanh chóng đi ra ngoài, cô đã thay bộ váy công sở, mặc áo khoác màu hồng,
trông rất trẻ trung và nhanh nhẹn.
Xe buýt tới nơi, Lidia
vội vàng theo dòng người lên xe. Chân bỗng bước hụt một cái, làm cô suýt ngã.
Lúc này Ninh Duy Khải mới phát hiện, hôm nay cô đi giày cao gót.
Bình thường, Lidia
không thích mang những đôi giày như vậy, nhưng mỗi lần cùng anh ta đi chơi, cô
luôn thay giày cao gót. Cô giải thích: “Tại anh cao quá, em quá nhỏ bé ở bên
anh là không được.”
Ninh Duy Khải ngồi
trong xe một lúc, cho đến khi xe buýt chở Lidia đi xa, anh ta mới quay đầu,
lái về hướng nhà mình.
Vốn chỉ là một cô gái
quen ở quán bar, vốn chỉ coi cô là em gái, để ở bên cạnh như “hạt dẻ cười,” có
tác dụng điều tiết không khí. Vậy mà tình cảm có sự thay đổi từ bao giờ? Lại là
lúc không nên thay đổi nhất.
***
Cùng lúc này, trong
tòa nhà văn phòng DG là bầu không khí ảm đạm.
Tại phòng hội nghị ở
tầng trên cùng, Charles đang triệu tập cuộc họp chiến lược với toàn thể nhân
viên quản lí cao cấp. Trải qua những ngày tháng đau đầu vừa qua, sắc mặt của
doanh nhân người Australia có tính cách lạc quan vui vẻ này u tối đi mấy phần.
Hai quầng mắt thâm sì khiến anh ta như con gấu trúc vạm vỡ.
Trần Tranh ngồi bên tay trái. Lâm Mạc Thần tham dự với tư
cách một người bạn, đồng thời cũng là khách mời, ngồi bên tay phải anh ta.
Mặc dù khoảng cách rất gần nhưng Lâm Mạc Thần “bơ” Trần Tranh
từ đầu đến cuối.
Lần này, Trần Tranh biết điều, cũng không để ý đến người đàn
ông khó phân biệt địch hay bạn này.
Charles giở tập báo cáo, đồng thời cất giọng nghiêm túc. “Sau
khi thương lượng với công ti mẹ bên Mĩ và thảo luận với những người quản lí
Trung Quốc, tôi quyết định điều chỉnh chiến lược của công ti, không tiếp tục
thúc đẩy sản phẩm loại hai, loại ba với quy mô lớn nữa, mà tập trung vào Zamon,
nhãn hiệu hàng đầu của chúng ta.”
Mọi người trong phòng vô cùng kinh ngạc.
Bởi vì Zamon là nhãn hiệu túi xách nổi tiếng toàn cầu. Ở
Trung Quốc chắc cũng ít người không biết đến nhãn hiệu này. DG đã đưa Zamon
vào thị trường Trung Quốc từ ba năm trước. Cũng giống như những nhãn hiệu xa xỉ
khác, Zamon rất được người tiêu dùng ưa thích. Nhưng dù sao thị trường xa xỉ
phẩm cũng có hạn, nên chỉ ở phạm vi nhỏ hẹp và không mang lợi nhuận lớn cho
công ti.
Bây giờ Charles tuyên bố, tập trung vào việc đẩy mạnh Zamon.
Một nhân viên phân tích chiến lược bắt đầu phát PPT[5], đồng
thời giải thích với mọi người chiến lược lần này. Đầu tiên, trên màn hình xuất
hiện hàng chữ Trung Quốc: “Dùng cách của người để trị lại người.”
[5]
PPT viết tắt của từ Power Point, một ứng dụng văn phòng do hãng Microsoft
phát triển.
Thì ra hành vi làm rối loạn thị trường của người Trung Quốc
đã gợi ý cho bộ phận chiến lược của công ti mẹ ở Mĩ. Bọn họ đề xuất một biện
pháp có tính mũi nhọn.
Một khi đối phương dùng nhãn hiệu vớ vẩn, hạ bệ nhãn hiệu
loại hai, loại ba của chúng ta. Vậy thì chúng ta có thể dùng nhãn hiệu tốt
nhất, kéo các nhãn hiệu khác ra khỏi vũng bùn.
Cụ thể làm thế nào?
Zamon là thương hiệu nổi tiếng toàn cầu, không một nhãn hiệu
nào của Trung Quốc có thể sánh bằng, thậm chí còn kém xa. Chỉ cần dựa vào
tiếng tăm của Zamon, doanh nghiệp Trung Quốc làm gì cũng vô ích.
Một nhãn hiệu xa xỉ không phải dựa vào đồng tiền và mấy trò
ba lăng nhăng là có thể tạo ra.
Vì vậy lần này, DG Trung Quốc tiến hành hai công việc. Một
mặt, tích cực tuyên truyền thương hiệu Zamon ở Trung Quốc, nỗ lực chiếm lĩnh
thị trường túi xách xa xỉ. Mặt khác, bọn họ sẽ làm một đoạn quảng cáo mới, chủ
yếu tập trung vào Zamon, đồng thời “đánh bóng” lại các nhãn hiệu loại hai, ba
kia.
Bởi vì Zamon đã thiết lập hình tượng cao cấp vững chắc trong
lòng người tiêu dùng nên thông qua hoạt động quảng cáo “đánh bóng,” bọn họ sẽ
không nhầm lẫn DG với các nhãn hiệu bình dân khác.
Tất nhiên, để làm được điều này cần một khoản đầu tư rất lớn,
đồng thời đặt cược cả tương lai của DG Trung Quốc.
Charles đặt tên cho “chiến dịch” lần này là “nghiền nát.” Với
cỗ xe tăng lớn Zamon, dẫn dắt các nhãn hiệu khác, nghiền nát thị trường túi
xách Trung Quốc.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Trần Tranh cố ý ngồi lại trò
chuyện với mấy người quản lí nước ngoài. Thấy Charles tiễn Lâm Mạc Thần ra
thang máy rồi quay về văn phòng của mình, anh ta lập tức đi theo.
“Charles.” Trần Tranh gõ cửa vào phòng: “Tôi có một tin tức
quan trọng cần báo cáo với anh.”
Cho đến bây giờ, Charles tương đối hài lòng về người cấp dưới
Trung Quốc này, anh ta mỉm cười: “Mời ngồi, có tin tức quan trọng gì muốn chia
sẻ với tôi thế?”
Trần Tranh trầm ngâm vài giây mới mở miệng: “Tại sao Lâm tiên
sinh lại không tiếp nhận việc thu mua Ái Đạt, bên trong có một nguyên nhân quan
trọng, anh có biết không?”
Charles lắc đầu: “Anh
ta chỉ nói là lí do cá nhân. Liên quan đến vấn đề riêng tư, tôi đương nhiên
không hỏi.”
Trần Tranh cười: “Anh
và Lâm tiên sinh đều là người công tư phân minh, về điểm này tôi rất khâm phục.
Có điều…” Anh ta hạ giọng: “Trung Quốc có một câu gọi là “việc quân cơ không
ngại dối trá.” Sở dĩ Lâm tiên sinh không nhận vụ Ái Đạt là vì em gái Lâm Thiển
của anh ta làm quản lí cấp cao ở Ái Đạt. Tay Lệ Trí Thành, CEO đương nhiệm của
Ái Đạt, đồng thời cũng là mối phiền phức lớn của chúng ta chính là vị hôn phu
của con bé đó.”
Charles há hốc miệng:
“Thì ra là vậy.”
Sau khi tiết lộ bí
mật, Trần Tranh đương nhiên cho rằng, Charles sẽ hiểu cần phải làm gì. Nhưng
một lúc sau, Charles chau mày hỏi: “Ben, anh nói với tôi chuyện này làm gì?”
Trần Tranh đột nhiên
cảm thấy chán ghét người đàn ông trước mặt.
Hình như Charles cố ý
để anh ta tiết lộ. Người nước ngoài có vẻ thích giả bộ ngây thơ? Đúng là đồ giả
dối.
Nhưng con người đôi
khi buộc phải cúi đầu, Trần Tranh vẫn nói ra kế sách của mình: “Ý của tôi là,
bây giờ chúng ta đấu với Lệ Trí Thành, nếu công khai mối quan hệ của Lâm Thiển
và Lâm Mạc Thần, nhất định người của Ái Đạt sẽ bị đả kích nặng nề. Thậm chí
chúng ta có thể phao tin, Lâm Thiển chính là người của công ti cài vào Ái Đạt.
Như vậy, cô ta sẽ bị cơ quan công an điều tra. Lệ Trí Thành không chỉ mất đi
một trợ thủ đắc lực, mà còn đánh mất lòng tin của mọi người. Dù vụ này không
thể đánh bại anh ta nhưng chắc chắn cũng có lợi cho DG Trung Quốc chúng ta.”
Charles nghe rất nhập
tâm. Anh ta dường như dao động, cũng hơi khó xử. Một lúc sau, anh ta lắc đầu:
“Không được, Ben, tôi không thể làm vậy, vì đi ngược đạo đức nghề nghiệp của
tôi và phản bội tình bạn giữa tôi và Jason.”
Trần Tranh ngẩn người.
Anh ta không ngờ người nước ngoài lại không thông suốt như vậy.
Thế là anh ta mở miệng
thuyết phục: “Charles, anh có thể xác định Jason không giúp em gái anh ta? Tri
nhân tri diện bất tri tâm[6]. Thời gian qua chúng ta gặp nhiều khó khăn như
vậy, không biết chừng Jason ở đằng sau giở trò cũng nên.”
[6] Biết người, biết mặt, khó biết lòng.
Bôi nhọ người khác là
hành vi không cần bỏ vốn. Hơn nữa, con người Lâm Mạc Thần luôn khiến Trần Tranh
có cảm giác không đáng tin cậy.
Nào ngờ lần này,
Charles lại càng không tin lời anh ta: “Ben, anh nhầm rồi. Jason là người bạn
trung thành nhất của tôi. Hơn nữa, anh cũng đừng coi thường anh ta. Thân phận
của anh ta không đơn giản chỉ là nhà đầu tư ở phố Wall. Một Ái Đạt bé tí, anh
ta chẳng thèm để vào mắt. Có người đánh giá, tài sản của Jason lên đến…”
Charles đưa ra một con số bằng đô la Mĩ.
Trần Tranh hít một hơi
sâu, trong lòng thầm chửi thề một tiếng.
Charles nói tiếp: “Tôi
tiết lộ cho anh thêm một bí mật, chắc anh sẽ yên tâm về Jason. Mấy ngày trước,
tôi có hỏi ý kiến của Jason về tình hình thị trường hiện tại. Anh ta nói mình
chỉ phụ trách vấn đề đầu tư, thân phận nhạy cảm, không tiện phát biểu ý kiến.
Sau đó khó chối từ, anh ta liền viết một tờ giấy, gấp lại và đưa cho tôi, bảo
tôi đợi ý kiến của công ti mẹ rồi mở ra, xem có giống ý kiến của anh ta hay
không?
Anh thử đoán xem mọi
chuyện diễn ta thế nào? Sau khi nhận được chỉ thị về chiến thuật “nghiền nát”
từ công ti mẹ, tôi liền mở tờ giấy của Jason. Trên đó viết đúng câu hôm nay
chúng ta nhìn thấy: Dùng cách của người để trị lại người.
Ben, ý kiến Jason đưa
ra giống hệt công ti mẹ. Ban đầu tôi còn phân vân, nhưng có ý kiến của anh ta,
tôi càng kiên định làm theo chiến thuật “nghiền nát.” Hơn nữa, lẽ nào công ti
mẹ sẽ hại DG Trung Quốc? Vì vậy, anh có thể yên tâm hoàn toàn về Jason.”
Mấy phút sau, Trần
Tranh rời khỏi văn phòng của Charles.
Nghĩ tới lời nói cử
chỉ của Lâm Mạc Thần, Trần Tranh cảm thấy vô cùng mờ mịt. Lẽ nào Lâm Mạc Thần
là người tàn nhẫn, mặc kệ em gái, đứng về phía DG?
Nhưng sao lại trùng
hợp như vậy? Anh ta vừa tố cáo với Charles, Lâm Mạc Thần đã sớm hơn một bước,
giành được sự tín nhiệm tuyệt đối của Charles, còn khiến người đàn ông này
không muốn hãm hại em gái của bạn.
Tại sao anh ta bỗng có
cảm giác bản thân bị rơi vào bẫy?
Tuy nhiên, Trần Tranh
không đoán ra, rốt cuộc Lâm Mạc Thần đề phòng nên mới tính kế anh ta, hay là
tính kế cả với Charles và DG?

