Tình Cờ - Chương 41 phần 1
Tình Cờ - Chương 41
Ngoài
sân có hàng ngàn ánh sao chiếu rọi trên mặt đất, tỏa ánh sáng rực rỡ.
Bề mặt
sân rất nhỏ, Lôi Dương cùng Đan Tình đứng ở phía trước, khách khứa đứng ở phía
sau.
Lôi
Dương ngẩng đầu lên không trung, tựa hồ đang chờ đợi điều gì.
“Muốn
làm cái gì thế!” Lâm Tú Phân nói giọng ồn ào phía sau, bị Lôi lâm trừng mắt liếc
một cái, không dám hô lên.
Những
người khác bàn tán, phán đoán, không biết Lôi Dương rốt cuộc chuẩn bị lễ vật
gì, sẽ không phải chỉ là kiếm cớ bỏ đi chứ.
Đan Tình
nhìn Lôi Dương , trong lòng cô có chút tình cảm kì lạ, bản thân cô sắp có được
một người đàn ông thành công, một người tuấn mỹ như vậy, anh là vương giả, cho
dù cô có muốn giúp đỡ anh cũng chả cần, cô có cảm giác đang đứng cạnh một thế lực
rất lớn.
Cô luôn
có mọi thứ đông tây kim cổ tốt nhất, đàn ông cũng không ngoại lệ! Trên khuôn mặt
Đan Tình lộ ra nụ cười.
Ngay lúc
mọi người có chút chờ đợi, lo lắng thì sau đó, đột nhiên trên giữa không trung
có điểm ánh sáng chớp động.
Vô số
ánh sáng tỏa ra trên không trung, từ một điểm bắt đầu lan tỏa ra rồi chậm rãi tập
hợp lại, hình thành một trái tim lớn, phát ra ánh sáng rực rỡ, một mầu hồng rực
kết lại thành một chữ “LOVE” thật lớn, trái tim hồng trong bóng đêm dường như
làm chói mắt.
Đan Tình
tươi cười, một ít thanh niên nam nữ tiếng hâm mộ, đố kị cũng có.
Còn Lôi
Dương cảm thấy phát ốm, trong lòng anh thầm mắng, nhìn thấy buồn nôn quá, không
phải nói là pháo hoa sao? Thế quái nào lại thành ra như vậy?
Đan Tình
đứng trước mặt Lôi Dương, trong mắt tràn ngập tình yêu, cô kiễng chân lên, hôn
môi Lôi Dương.
“Anh
Lâm, không thể tưởng tượng được Lôi Dương cũng là một người đàn ông lãng mạn!”
Đan Quốc Khánh đứng bên cạnh Lôi Lâm cười nói.
Lôi Lâm
khiêm tốn nói: “Làm cho anh phải chê cười rồi!”
Đan Tình
hôn Lôi Dương đột ngột, có chút kích động lại có chút e thẹn nói: “Lễ vật này
làm em rất vui, cảm ơn anh!”
Lôi
Dương không có chút phản ứng, đứng yên tại chỗ, tùy ý để Đan Tình ôm chặt.
Hai người
ở cùng một chỗ tỏa ra một hào quang chói mắt, tạo nên một hình ảnh mỹ lễ.
Đồng Đồng
đứng ở chỗ tối đã nhìn thấy hết thảy tiệc đính hôn của Đan Tình, thật lãng mạn,
giống như liều thuốc độc cứ cắn nuốt trong tim Đồng Đồng.
Cô nhìn
Lôi Dương và Đan Tình ở cùng một chỗ, bọn họ thật xứng đôi.
Một là
thương nhân kì tài, một là thiên kim của quan chức giới chính trị, bọn họ đúng
là trời sinh một đôi.
Còn cô?
Lê Hân Đồng, cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, còn nghĩ cái gì nữa, chả
lẽ lòng không chết sao?
Cô đã tận
mắt thấy rồi, đã hết hy vọng, biết rõ là như vậy nhưng lòng cô vẫn rất đau đớn,
nhưng cô không kìm được mà đi theo anh sau khi anh rời khỏi nhà bác sĩ trương.
Đúng là
làm tan nát cõi lòng!
Đồng Đồng
xoay người, khiến bản thân mình hòa nhập vào trong bóng tối!
Sự lãng
mạn thần kì của Lôi Dương với người khác hãy ném lại phía sau đi.Cuối cùng vẫn
là thương đau!
……
Đồng Đồng
thất thần chầm chậm bước đi, nước mắt cũng chậm chậm chảy xuống.
Cô không
biết bản thân muốn đi đâu, chỉ cảm thấy muốn đi tới gặp Tân Nhiên.
Đồng Đồng
ngẩng đầu nhìn ngôi nhà của Tân Nhiên, cô có nên vào không? Cô do dự đứng ở trước
cửa nhà Tân Nhiên.
Cứ thế
này thôi, không cần làm phiền anh ấy! Đồng Đồng ánh mắt ảm đạm, vẫn quyết định
rời đi.
“Đồng Đồng!”
Một tiếng nói vang lên, giữ lại bước chân của cô.
“Tân
Nhiên!” Đồng Đồng xoay người nhìn thấy Tân Nhiên.
“Em
không thoải mái sao?” Tân Nhiên nhìn thấy sắc mặt Đồng Đồng ưu phiền.
Đồng Đồng
sắc mặt tối sầm lại, không lên tiếng!
“Vào rồi
nói!” Tân Nhiên không hỏi nhiều, lôi kéo Đồng Đồng vào trong.
……
Đi tới
phòng của Tân Nhiên, Đồng Đồng phát hiện chỗ này có chút lạ, dường như trống trải
hơn.
Tân
Nhiên đưa cho cô một chén trà nóng, rồi mới ngồi xuống giữ lấy thân người cô.
“Em đã
khóc nhiều?” Tân Nhiên nhìn Đồng Đồng tiều tụy, hai mắt đỏ trũng xuống, lòng
anh một trận đau đớn.
“Sao anh
về muộn vậy, anh vẫn thường như vậy sao?” Đồng Đồng tránh né ánh mắt của Tân Nhiên,
cô chuyển sang chủ đề khác.
Tân Nhiên
bắt lấy cánh tay Đồng Đồng khiến Đồng Đồng nhìn vàoanh lo lắng hỏi: “Là vì anh
ta sao? Anh ta muốn đính hôn nên em mới như thế này sao? Em không nên gây áp lực
cho bản thân, có gì khổ sở phải nói cho anh biết, biết đâu anh có thể giúp em!”
Tân Nhiên nói xong,buông Đồng Đồng ra, có chút hạ giọng nói: “Chỉ sợ sau này
không có dịp giúp em nữa !”
Đồng Đồng
khó hiểu hỏi: “Tân nhiên, anh nói thế này là có ý gì? Sao lại nói không có dịp
nào nữa !”
Tay Tân
Nhiên đặt trên vai Đồng Đồng , cười khổ nói: “Đồng Đồng, anh vốn định đến tìm
em, không ngờ hôm nay em lại đến trước, anh sắp đi!”
Đi!
“Anh sắp.
. . . Đi đâu?” Đồng đồng có chút không thích ứng nổi, Tân nhiên phải đi sao?
Tân Nhiên
thản nhiên nói: “Bệnh viện đã quyết định cử anh sang nước ngoài đào tạo chuyên
sâu, thế nên…. Em định thế nào, vẫn ở bên anh ta sao?”
“Ở lại
bên cạnh anh ta?” Đồng Đồng mờ mịt lắc lắc đầu.
“Vậy em.
. .”
Đồng Đồng
khổ sở nói: “Em không biết! Em không biết bản thân em nên làm sao bây giờ, em
muốn rời khỏi anh ta, bởi vì em thật sự rất khổ sở, nhưng anh ta sẽ không để em
đi!”
Anh đã
nói cho dù anh có cưới người khác thì cô vẫn là người đàn bà của anh, anh vẫn sẽ
đối tốt với cô như trước, còn cô vẫn sẽ phải làm tình nhân của anh, bạn cùng
giường của anh!
Cô không
thể chịu được, sao cô có thể chia sẻ người đàn ông của mình với người khác? Cô
không làm được! không Làm được!
“Đồng Đồng!”
Tân Nhiên nghiêm túc nói: “Em có đồng ý đi cùng anh không!”
Đồng Đồng
nghe lời Tân Nhiên nói, cô kinh ngạc nhìn anh nói: “Không! Tân Nhiên. . .”
Tay Tân
Nhiên che lại miệng Đồng Đồng , lắc đầu nói: “Để anh nói xong được không?”
Đồng Đồng
nắm lấy tay tân nhiên, khẽ gật đầu.
“Anh biết
trong lòng em vẫn yêu người đàn ông đó, bởi vậy anh sẽ không ép buộc em, anh muốn
đưa em ra ngoài để tâm tình em thoải mái một chút, nếu tâm tình em ổn định
không chừng có thể quên dần anh ta!” Tân Nhiên cười một chút nói: “Nói không chừng
sau này em có thể đón nhận anh!”
Đồng Đồng
nghe Tân Nhiên nói hơi ngây người, cô vẫn coi Tân Nhiên như anh trai, mặc dù cô
biết tình cảm của Tân Nhiên không đơn thuần là như vậy, nhưng bây giờ Tân Nhiên
chính thức bày tỏ cô vẫn có chút lúng túng.
Cô nên
làm sao bây giờ? Cùng Tân Nhiên rời khỏi đây sao? Còn Lôi Dương sẽ đối xử như
thế nào với người nhà của cô?
Nhưng cô
thật sự muốn bỏ trốn tất cả! Bằng không cô sẽ suy sụp phát điên lên mất!
Cô phải
làm sao bây giờ!
Đồng Đồng
cân nhắc mãi, tân nhiên biết cô cần thời gian để suy nghĩ nên anh đưa cô về lại
nhà bác sĩ Trương.
Đồng Đồng
tự hỏi chính mình, còn Tân Nhiên thì chờ đợi câu trả lời của Đồng Đồng .
Đồng Đồng
thật sự rất mâu thuẫn, cô không biết nên làm sao bây giờ, cứ như vậy đi sao?
Còn Lôi Dương sẽ đối đãi thế nào với người nhà cô?
Phá bỏ
nhà của cô, san bằng vườn hoa kia?
Cô cuối
cùng vẫn không có cách nào yêu Tân Nhiên được, đi cùng Tân Nhiên không nghi ngờ
gì là cho Tân Nhiên một cơ hội hy vọng.
Còn ở lại
nơi này chỉ có thống khổ!
Vài ngày
nữa Tân Nhiên sẽ đi, cần cho Tân Nhiên một đáp án!
Hai ngày
trôi qua Đồng Đồng vẫn không có đáp án như trước, lòng cô hỗn loạn. Cô ngồi ngẩn
người bên cửa sổ, hai ngày nay Lôi Dương không hề xuất hiện, chẳng lẽ đang ở
bên vị hôn thê của anh sao.
Đồng đồng
đau khổ mâu thuẫn!
“Thư
giãn chút đi, con gái!” Ôn Lam đi đến bên cạnh Đồng đồng an ủi nói. Bà ôm lấy
vai Đồng Đồng, có chút buồn bã nhìn Đồng Đồng đang đau đớn.
Đồng Đồng
ngẩng đầu nhìn Ôn Lam, miễn cưỡng cười nói: “Bác ạ, cháu không sao, bác đừng lo
lắng.”
Ôn Lam
có chút đau lòng thay đồng đồng, một đứa bé động lòng người như vậy sao lại rơi
vào kết cục như thế này, chẳng lẽ kết cục là đây sao?
Cô đã ở
bên Lôi Dương khá lâu, bây giờ anh cư xử như vậy cô có thể lí giải phần nào, dù
sao lôi Dương ở trong hoàn cảnh như vậy, hôn nhân không phải do anh quyết định,
thậm chí thích cái gì, ghét cái gì cũng không phải tự mình quyết định.
Đồng đồng
cố gắng giải thích, nhưng có giải thích thế nào cũng không giúp tâm bớt đau.
Ôn lam
than thở một chút hỏi: “Có muốn bác ra ngoài với cháu một chút không!” Thư giãn
một chút mới tốt.
Đồng đồng
suy nghĩ một chút rồi nói với ôn Lam: “Bác à, cháu muốn về nhà thăm bố mẹ!”
Ôn lam
chần chừ một chút nói: “Cũng được, để bác điện thoại cho lôi dương bảo cậu ta
lái xe đưa cháu đi!” Bà có chút lo lắng, Đồng Đồng một mình về nhà như vậy có
chút không ổn, nếu lại biến mất nữa thì sao bây giờ?
Đồng đồng
cầm tay ôn lam nói: “Bác không cần lo lắng ạ, cháu chỉ đi thăm người nhà một
chút, cháu đã lâu không liên lạc với người nhà , cháu sợ bọn họ lo lắng, hơn nữa
cháu cũng rất muốn gặp bọn họ!”
“Được rồi!
Cháu đi sớm về sớm!” Ôn lam lo lắng dặn dò.
Đồng đồng
khẽ cười gật đầu.
“Mẹ! Con
về rồi !” Đồng đồng đẩy cửa ra, cảm giác về nhà thật tốt.
“Đồng đồng!”
Bà Lê nghe thấy tiếng Đồng Đồng gọi vội chạy ra cửa, vui sướng hô lên một tiếng,
chạy đến ôm lấy con gái. “Gần đây thế nào? Sao không liên lạc với mẹ để mẹ lo lắng!”
Hân Đồng
dưới sự khiêu khích của Lôi Dương, ý thức bắt đầu mờ mịt, giọng cô nỉ non : “A
Dương”
Lôi
Dương bất giác dừng lại, thân thể cứng đờ, buông Đồng Đồng đang ý loạn tình mê
ra, cất giọng khàn khàn: “Em lại làm gì đấy?”
Thấy Lôi
Dương muốn bật đèn, Đồng Đồng lập tức ôm chặt lấy cánh tay Lôi Dương nói:
“Không cần bật đèn được không? Đừng!”
Lôi Dương
chậm rãi thu hồi cánh tay, đi về hướng ánh trăng mỏng manh từ song cửa sổ rọi
vào. Một dòng sáng màu bạc nhẹ nhàng phủ lên thân thể , anh từ tốn lấy ra bật lửa,
châm lửa hút thuốc.
“A
Dương! Anh …không muốn em sao?” Đồng Đồng chầm chậm đi từ bóng tối về hướng ánh
trăng. Trái tim đập kịch liệt, không biết bởi vì sự khiêu khích bạo dạn của
mình hay sự cổ động của dục vọng.
Cô chỉ
biết là mình không muốn do dự!
Ngay lúc
cô đang từng bước từng bước đi tới thì thân thể đột nhiên xoay chuyển, nháy mắt
đã bị Lôi Dương đè lên trên tấm thảm dày bên cạnh cửa sổ.
Ánh
trăng màu bạc chiếu vào cửa sổ lẻ loi, soi rõ khuôn mặt hưng phấn cuồng nhiệt của
cả hai.
Mỹ lệ mà
lại thê lương!
Lôi
Dương tinh lực dồi dào, Đồng Đồng hiểu rõ, bọn họ triền miên hết lần này đến lần
khác. Lôi Dương đòi hỏi Đồng Đồng liên tục, như thể muốn đem một tháng vắng vẻ
đòi lại cùng một lúc. Bọn họ hết đổi tư thế lại đổi chỗ, không ngừng yêu cầu đối
phương tới lúc cả hai không còn sức lực, mệt mỏi ngủ thiếp trên giường.
Lần đầu
tiên Lôi Dương cảm nhận được Đồng Đồng nhiệt tình như lửa nóng, thiêu đốt lẫn
nhau!
Mơ màng
tỉnh lại, Lôi Dương theo thói quen quơ tay tìm thân thể Đồng Đồng lại chỉ chạm
vào khỏang không trên giường lớn. Chỉ có một mình anh, chỗ nằm của Đồng Đồng
cũng không còn độ ấm.
Anh nhíu
mày ngồi dậy, trong đầu cố gắng nhớ lại đêm qua tình cảm mãnh liệt, là mộng hay
là thực?
Đồng Đồng
đâu rồi? Cô ở nơi nào?
Trong
lòng không khỏi dấy lên một sự bất an.
Mở cửa
phòng ngủ rồi ra ngòai, anh vội vàng đi tới phòng ăn, một mùi thơm hấp dẫn bay
tới.
Trong
lòng cũng tự nhiên thả lỏng một chút.
Vào
phòng ăn, thấy trên bàn đã bày sẵn bữa sáng ngon lành, có lẽ phải nên gọi là
cơm trưa, vì ngủ một giấc dậy đã gần giữa trưa.
Thế
nhưng Đồng Đồng đâu?
Ngay lúc
anh đang lo lắng bốn bề tìm kiếm thì điện thọai chợt vang lên. Anh bắt điện thọai
xong, sắc mặt có chút khó coi. Cúp máy xong lại gọi điện thọai tìm Ôn Lam, hỏi
Đồng Đồng có trở về đó không.
“Đồng Đồng
hả, có về, nói là có chút mệt nên đi nghỉ rồi!” Ôn Lam thật thà báo lại.
Lôi
Dương bây giờ mới có thể thả xuống bất an trong lòng.
Để cho Đồng
Đồng tạm thời ở đó, giờ phút này Lôi Dương phải quay về Lôi gia!
Thế
nhưng Lôi Dương không biết, cú điện thoại vừa rồi có vị trí rất đặc biệt!
–
Ngày hôm
sau, Lôi Dương đang ở phòng làm việc vội vàng xử lý công tác trong tay thì bác
sỹ Trương cùng Ôn Lam xuất hiện tại văn phòng.
Nhìn thấy
vợ chồng bác sĩ Trương vội vàng tìm anh, Lôi Dương bỏ văn kiện trên tay xuống,
thản nhiên hỏi: “Chuyện gì?”
Ôn Lam
nhìn chồng, rồi hai người cùng nhìn về phía Lôi Dương, cuối cùng Ôn Lam mới do
dự lên tiếng: “Có lá thư muốn đưa cho cậu!”
Lôi
Dương nhìn hai người một cái rồi nói: “Thư gì?”
“Để tôi
nói đi, bà già này nói cũng không nói rõ ràng!” Dù sao chết sớm thì đầu thai sớm!
Cùng nhau đợi Lôi Dương nổi cơn thịnh nộ đi!
“Đồng Đồng
bỏ đi rồi. Hôm nay sáng sớm tôi phát hiện cô ấy biến mất, chỉ để lại một lá thư
này!” Bác sỹ Trương nói xong đem lá thư để trên bàn Lôi Dương.
Lòng Lôi
Dương chùng xuống, vội cầm lấy thư mở ra.
“Bác
trai, bác gái con đi rồi. Con phải rời khỏi chỗ này, đi tìm một cuộc sống mới.
Cám ơn mọi người trước giờ đã cẩn thận chăm sóc con! Hẹn gặp lại! Đồng Đồng
kính thư.”
Chỉ một
câu ngắn ngủi như một tia sét đánh mạnh vào đầu Lôi Dương, làm tứ chi anh phát
lạnh.
Cô ta
nói cái gì? Cô ta đi rồi, đi tìm cuộc sống mới! Bỏ đi lặng lẽ như vậy, chỉ để lại
một câu nói này!
Đêm hôm
đó tình cảm mãnh liệt. Đêm hôm đó chủ động là kỷ niệm trước lúc chia tay! Cô
gái đáng chết này!
Lòng Lôi
Dương bị một trận đau lại bị một cơn tức thay thế.
Nắm tay
lớn đập thật mạnh lên bàn, giận dữ hét: “Cô ta đi đâu?”
Ôn Lam bị
Lôi Dương dọa nạt tới nỗi nhảy dựng lên nói: “Không biết!”
Bác sỹ
Trương thì từ tốn: “Đi rồi cũng tốt, dù sao cậu cũng không biết quý trọng!”
Lôi
Dương sắc mặt âm u, giận dữ nhìn bác sỹ Trương quát: “Ông nói cái gì?”
“Tôi nói
cái gì cũng không quan trọng. Nếu cậu luyến tiếc người ta thì đi tìm đi, nói
không chừng còn có thể tìm được người về. Bằng không hả, thế giới lớn như vậy,
càng đi thì càng cách xa, chỉ sợ muốn gặp lại cũng khó. Cho dù là gặp lại,
không chừng con cũng sinh ra, thành vợ người khác rồi!” Đến lúc đó cậu tha hồ hối
hận!
Lôi
Dương trong lòng càng khẩn trương, nắm chặt tờ giấy trong tay, trái tim bị một
sự khủng hỏang vây khốn.
Ánh mắt
lộ ra một tia âm trầm.
Cõi lòng
vừa giận dữ vừa hoảng loạn, chậm rãi hạ người xuống ghế.
Lê Hân Đồng,
em muốn trốn khỏi tôi như vậy sao!
Tôi sẽ
không buông tay, em chỉ có thể là cô gái của tôi! Bất luận em đi tới đâu, tôi
cũng nhất định tìm em trở về!

