Trình gia có hỉ - Chương 43-44
Chương 43: Mạo hiểm khi dã chiến
Edit: gau5555
Beta: meott
Tiếu Hàm thật cao hứng chào hỏi cùng mọi người, Điền Nghiên lúc dừng xe liền thấy Xuân Hỉ, kích động vẫy tay với cô, song Dương Diệu phía sau, lại liếc mắt nhìn Tiếu Hàm rồi cũng đi tới chỗ Xuân Hỉ.
Xuân Hỉ bỗng nhiên liền cảm thấy tình cảnh hỗn loạn làm cho cô chống đỡ không chịu nổi, cô nhìn Gia Lập, trong mắt đều là tín hiệu cầu cứu. Nhưng mà Gia Lập lại chỉ cười cười, sau đó cùng Tiếu Hàm đi đến quầy diễn luyện CS để sắp xếp công việc liên quan.
Điền Nghiên mở miệng trước: “Không cần giới thiệu, chúng mình đã quen nhau, đúng không, Dương Diệu?
Dương Diệu cười cười: “Bạn cô rất thú vị.”
Xuân Hỉ ha ha cười hai tiếng, cô thật kinh ngạc, ba người này ở trong xe rốt cuộc là đã phát sinh chuyện gì, thoạt nhìn bề ngoài có vẻ rất hoà hợp.
Đoàn người đi chậm rãi, ước chừng có hơn hai mươi nguời lấy Tiếu Hàm làm trung tâm, đều bạn bè các loại và người nhà, bạn bè thì bạn bè, nhưng mọi người thậm chí còn không biết tên đối phương, vậy mà cứ nói chuyện như rất quen thuộc.
Một huấn luyện viên mặc bộ trang phục màu xanh biếc theo Gia Lập cùng Tiếu Hàm đi tới, anh ta tự giới thiệu một chút, sau đó bắt đầu sắp xếp đội ngũ, dặn dò chú ý một số việc.
Mỹ nữ trợ lý bên cạnh lấy ra một cái gói to, đưa cho mọi người rút thăm, sau đó hơn hai mươi người đựơc chia làm hai đội.
Xuân Hỉ mở ra một tờ rút ngẫu nhiên, bên trên viết “Đạo tặc”, cô cao hứng nhếch miệng cười, làm nhân vật phản diện một lần cũng không tồi! Cô cầm giấy đi tìm Gia Lập, kích động hỏi: “Gia Lập, anh rút ra là cái gì?”
Gia Lập tiếc nuối nói: “Cảnh sát.”
Xuân Hỉ bĩu môi, thất vọng nho nhỏ: “A, vậy chẳng phải là em sẽ bị anh giết?”
Gia Lập cười cười: “Kỳ thật em cũng có thể giết chết anh.”
“Không cần! Em muốn cùng một đội với anh, em đi tìm người khác đổi!” Xuân Hỉ cực kỳ bất mãn nói.
Mỹ nữ trợ lý kia đi tới ngăn Xuân Hỉ lại: “Mỹ nữ, cái này không thể đổi, rút được cái gì thì chơi cái đấy, đây là quy tắc trò chơi biết không? Cho dù là người một nhà, cũng có lúc quân pháp bất vị thân (luật pháp không thiên vị ai hết), như vậy mới kích thích!”
Nói cũng đúng, Xuân Hỉ giơ giơ nắm tay lên với Gia Lập: “Trình Gia Lập, cẩn thận súng của em đó!”
Bên trong đoàn người, Tiếu Hàm, Xuân Hỉ, Điền Nghiên rút được “Đạo tặc”, Gia Lập, Dương Diệu cùng với Thẩm Y Đình rút được “Cảnh sát”, kết quả này làm cho Xuân Hỉ cùng Dương Diệu có chút rầu rĩ không vui.
Mỹ nữ trợ lý phát màu trang phục khác nhau, trong phòng thay quần áo, Xuân Hỉ vụng trộm kéo Dương Diệu sang một bên: “Dương Diệu, cô trăm ngàn lần phải giúp tôi nhìn Gia Lập nha, không cho nữ nhân khác tiếp cận anh ấy!”
Xuân Hỉ chỉ chỉ Thẩm Y Đình: “Nếu cần thiết….” cô lại làm động tác cắt cổ, “Giết cô ta!”
Điền Nghiên ở phía sau các cô chọc vào: “Hai người các cậu làm sao thế! Xuân Hỉ, cậu sẽ không muốn làm Vô Gian đạo đấy chứ?” (tra mãi mới có một bản convert có từ vô gian đạo thay thế vào chỗ từ ‘khăng khít nói’!, nhưng e vẫn k hiểu J)
Thẩm Y Đình nghe thấy vậy, đi tới khoát tay lên trên vai Dương Diệu, cười nói: “Tôi cảm thấy vị mỹ nữ này mới là Vô Gian đạo.”
Bốn người cười ha ha lên.
Thay xong quần áo, huấn luyện viên bắt đầu phát súng ống và trang bị, nhóm đồng chí nam đến lấy dụng cụ đều có vẻ hưng phấn, nhóm đồng chí nữ thì càng thêm hưng phấn, giơ súng để chụp ảnh, cầm khẩu súng đùa giỡn, kết quả bị huấn luyện viên rống một tiếng: “Các cô đang làm cái gì thế! Tất cả đều buông súng xuống cho tôi, nếu còn làm loạn thì thu hồi toàn bộ không cần chơi! Nòng súng hướng lên trên, về đơn vị!”
Huấn luyện viên hướng dẫn phương pháp sử dụng súng đơn giản, cùng với cách đeo trang bị phòng hộ, cuối cùng, huấn luyện viên xoa thắt lưng, làm tổng kết đối với hơn hai mươi người này: “Nhớ kỹ, vào chiến trường phải chú ý an toàn, không cần tùy ý dỡ phòng hộ xuống, chiến sĩ bị đánh trúng chứng tỏ bạn đã bị tử vong, mời tự giác đi trở về đại bản doanh, không cần vi phạm quy tắc trò chơi. Trên chiến trường sẽ không tồn tại khái niệm người yêu, người một nhà, chỉ có một đội mới là người một nhà. Cẩn thận tuân theo quy tắc trò chơi, không cần vi phạm quy tắc, nếu không, có người bị thương chúng tôi ở nơi này không phụ trách!”
Huấn luyện viên ở phía trước nước miếng bay tứ tung, Xuân Hỉ không an phận ló đầu tìm kiếm Gia Lập. Bỗng nhiên, Huấn luyện viên đưa vật thể gì trong tay ra chặn Xuân Hỉ: “Ló đầu ra ngoài làm gì a! Bước ra khỏi hàng!”
Xuân Hỉ ngẩn người, không sợ chết bước ra.
“Tôi ở trên nói chuyện còn cô thì đang làm gì?”
Xuân Hỉ nghĩ nghĩ nói: “Tìm bạn trai.”
Mọi người ở phía dưới ha ha cười rộ lên. Huấn luyện viên còn nói: “Nơi này không có bạn trai, chỉ có chiến hữu và kẻ địch, tôi vừa rồi nói cái gì cô có nghe rõ không?”
Xuân Hỉ gật đầu, lớn tiếng trả lời: “Nghe thấy được! Anh nói có người bị thương các anh sẽ không chịu trách nhiệm!”
Huấn luyện viên nhẫn nhịn tức giận lắc đầu, thở dài: “Đồng chí, cô có biết không nghe lời chiến sĩ kết cục là cái gì không?”
Xuân Hỉ còn chưa nói, huấn luyện viên liền rút súng lục bên hông ra hướng về Xuân Hỉ. Không nghĩ tới Xuân Hỉ phản ứng cực nhanh, nhảy về phía sau từng bước giơ lên súng trong tay mình về phía huấn luyện viên đánh loạn một trận, bởi vì không trang bị đạn, nên chỉ có tiếng “Ba ba”.
Phía dưới cười thành một trận, huấn luyện viên nghiến răng nghiến lợi quát Xuân Hỉ: “Người nhà ai? Người nhà mau lĩnh trở về!”
Gia Lập lúc này mới đi ra, mặc một thân màu xanh, cao lớn vĩ đại, rất là suất khí, đôi mắt của anh dao động ẩn nhẫn ý cười, thoáng gật đầu đối với Huấn luyện viên: “Ngượng ngùng, nhà của tôi.”
Sau khi cười đùa xong, huấn luyện viên dẫn hai đội tiến vào chiến trường. Hai đội cũng không cùng tiến vào thông đạo, bọn họ được mang tiến vào trong rừng, trong bãi có mười mấy ngọn núi không lớn, dưới sườn núi còn có kênh rạch, thuận tiện cho chiến sĩ ẩn nấp, trên bãi đất trống còn có xe cảnh sát, phỉ xe, thậm chí còn có xe tăng, tóm lại, nhìn qua rất giống như chiến trường thật.
Người phụ trách mang đội của Xuân Hỉ đưa đến đại bản doanh của đạo tặc, phân phát cho bọn họ, “Lắp đạn, sau đó mang trang bị phòng hộ lên, mang cho chắc chắn đó, miễn cho cái dây ở phía trên lại rớt xuống.”
Tiếu Hàm giúp Xuân Hỉ kiểm tra trang bị, nói: “Mang tốt lắm, bằng không em mà bị hủy dung Gia Lập ca ca sẽ giết anh! Anh ta vừa rồi còn dặn dò anh chăm sóc em thật tốt! Ai, cái này làm sao mà đánh được giặc chưa, quả thực chính là lính hậu cần, chăm sóc các người này phải là người già yếu nha!”
Điền Nghiên đi tới nói: “Anh cũng không nên coi khinh chúng tôi! Không phát hiện ra Xuân Hỉ vừa rồi rất lợi hại, không có đạn mà cũng dám đánh huấn luyện viên!”
Tiếu Hàm vỗ vỗ hai cái ót của các cô, chống nạnh nói: “Các tiểu thư, các cô có thể trốn thì liền trốn đó, không trông cậy vào các cô giết địch, chết cũng không xong!”
Kết quả là chiến đấu còn chưa khai hỏa, trong đại bản doanh liền xảy ra nội chiến, Xuân Hỉ cùng Điền Nghiên cầm súng đuổi theo Tiếu Hàm đang chạy.
Bỗng nhiên một tiếng súng vang thật lớn, người phụ trách đội nói: “Chiến đấu bắt đầu! Mọi người có thể tác chiến, không còn đạn thì trở về đại bản doanh, tôi chuẩn bị cho mọi người. Cố lên! Xuất phát!”
Mọi người “ào ào” hai tiếng, liền xông ra ngoài, thương lượng phương án tác chiến ban đầu cũng vứt qua sau đầu, tổ chức phân đội cũng không tập trung, Tiếu Hàm theo ở phía sau kêu lên: “Trở về! Trở về cho tôi! Con mẹ nó, không phải nói phải phân đội làm việc sao!”
Bên đội “Cảnh sát”, công việc lựa chọn ra đội trưởng dẫn dắt tiến hành rất trật tự. Gia Lập làm đội trưởng, phân đội nhỏ, mang theo bốn đội viên, theo bên trái khởi xướng tiến công, Thẩm Y Đình đi theo bên cạnh Gia Lập, giơ súng, rất có phong phạm nữ chiến sĩ. Dương Diệu đi theo phía sau cùng, thường xuyên không hiểu được nã một phát súng, đem đoàn người dọa nhảy dựng.
Có mũ trùm đầu bảo hộ, ai cũng không biết đối phương là nam hay là nữ, chiến sĩ A đối với Dương Diệu ồn ào: “Huynh đệ, ngài đừng không rên một tiếng bắn một phát súng, địch nhân cũng không xuất hiện, khiến cho tôi luôn cho rằng nhóm ta bị tập kích!”
Dương Diệu ngượng ngùng cười: “Rất xin lỗi rất xin lỗi, súng nóng thôi!”
Chiến sĩ A vừa nghe được là nữ, lập tức nhiệt huyết đứng lên: “Mỹ nữ, theo phía sau anh, anh trai bảo vệ em!”
Đang lúc bọn họ nói chuyện, Thẩm Y Đình quay súng lại, sau đó liền có người “A” một tiếng, quát: “Em gái nha, lão tử mới đi lên đã bị giết, chơi không vui!”
Dương Diệu tán thưởng “Tuyệt” một tiếng, trốn được bên người Thẩm Y Đình : “Cô thật lợi hại, cô bảo vệ tôi đi!”
Lúc này Gia Lập ngoắc bọn họ, làm một thủ thế nằm ám chỉ rạp xuống mà bò, mang theo bọn họ ẩn nấp phía sau ngọn núi nhỏ. Quả nhiên, phía sau xe cảnh sát đối diện cất giấu vài đạo tặc.
Dương Diệu nhỏ giọng hỏi: “Có phải giết tất cả bọn họ, thì chúng ta mới thắng hay không a?”
Gia Lập nói: “Không hoàn toàn, chỉ cần thu được đại bản doanh của bọn họ, chúng ta cho dù thắng, cũng không nhất định phải giết người nhiều như vậy.”
Nói như vậy, giống như đi vào chiến trường thật sự, một đội nhiệt huyết sôi trào, ý chí chiến đấu sục sôi. Thẩm Y Đình ló đầu nhìn nhìn, nói: “Tôi đến bên kia đánh lén từ phía sau.”
Nói xong cô liền thấp đầu trườn đi qua, Dương Diệu cũng theo đi qua.
Theo vài tiếng súng lách cách vang lên, phạm vi hỗn chiến bắt đầu, Gia Lập đứng mũi chịu sào đánh chết hai đạo tặc, Thẩm Y Đình cũng không yếu thế, đánh chết một người, dọa chạy một người.
Trải qua một phen ác chiến, song phương đều có thương vong. Có chết trận, có truy kích, có trở về lấy thêm đạn, có lẩn trốn, kết quả là, một phân đội nhỏ này liền như vậy thất linh bát lạc, cuối cùng vẫn biến thành tự mình chiến đấu, tự giải quyết cho tốt.
Mà đội “Đạo tặc” ngay từ đầu liền vô tổ chức, phần lớn kết bạn đồng hành, nhìn thấy địch nhân liền đánh, lúc xuyên qua trong rừng núi cũng không thấy được, giống như ma quỷ. Chỉ có Tiếu Hàm, tự xưng đội trưởng mang theo Điền Nghiên tìm kiếm đại bản doanh đội “Cảnh sát”, còn chưa tìm được, đã bị trận thế của cảnh sát lấy nhiều người đối phó ít, hai kẻ công kích này đành phải chạy quay về.
Xuân Hỉ bị bỏ rơi lại một mình, cô không hề có mục đích, ở trong rừng loạn hoảng, gặp người liền đánh, vài lần đều đánh người một nhà. Đồng đội bị đánh chết buồn bực muốn phát tác, nhưng mà Xuân Hỉ là con gái nên cũng khó mà nói cái gì, cuối cùng đành phải làm bộ không chết, tiếp tục chiến đấu.
Xuân Hỉ lúc này tránh ở phía sau bình xăng, phía trước có một người cảnh sát đang chiến đấu một mình. Cô cười hắc hắc, lầm bầm lầu bầu: “Số chết của ngươi đã đến! Có thể chết ở dưới tay hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu!”
Xuân Hỉ giơ súng lên đối với người nọ bắn phá một trận, kết quả cũng không trúng. Đối phương tỉnh táo trốn được phía sau thùng, chậm chạp chưa lên tiếng. Xuân Hỉ nghĩ đến người nọ bị cô dọa chạy, vì thế từ phía sau thùng xăng đi ra tính tiếp tục đi lên phía trước. Lại không nghĩ tới cô vừa mới ra đến thì giữa bụng lại bị thương.
Người nọ lại dám lừa đảo!
Theo quy định là cô đã chết, nhưng mà cô cũng mặc kệ, giơ súng lên bắn điên cuồng về người nọ. Đối phương rất có kỹ xảo, lợi dụng thời gian rảnh ngăn cản cô rồi tiến hành bắn, bắn một phát liền chuẩn, sau khi làm cho Xuân Hỉ trúng ba bốn phát, anh ta mới đi ra, cuối cùng lại thêm một phát.
Mấy vết thương trước đánh vào trên người Xuân Hỉ, chỉ có cảm nhận đau đớn rất nhỏ, nhưng mà vết thương cuối cùng lại vừa vặn trúng vào tay của cô.
Xuân Hỉ “A” lên một tiếng, vứt bỏ súng che tay không khỏi xuýt xoa hít hà: “Đau muốn chết!”
Nghe được thanh âm của Xuân Hỉ, đối phương đầu tiên là ngây ra một lúc, sau đó bước nhanh tới chỗ cô, vừa đi vừa lo lắng lôi cái mũ xuống.
Xuân Hỉ kinh ngạc, dĩ nhiên là Gia Lập!
Xuân Hỉ trừng mắt, dùng ngón tay không bị thương kia chỉ Gia Lập: “Anh anh…anh lại đánh chết em!”
Gia Lập cau mày, kéo tay bị thương của cô qua, cẩn thận xem xét miệng vết thương, may mắn chỉ là có chút sưng đỏ, vẻ mặt anh hơi hơi hoà hoãn nói: “Hoàn hảo, không xước da, trở về bôi ít thuốc là được.”
Xuân Hỉ muốn lôi mũ xuống, Gia Lập chế trụ tay cô, xoa xoa đầu của cô: “Yên lặng một chút, nơi này rất nguy hiểm! Vừa rồi đã có vài người chết, chính là không chấp nhận chết, đều chưa thấy qua chiến sĩ nào ương ngạnh như em. May mắn không bị thương nặng, lần sau lại hồ nháo nữa thì đừng hy vọng anh mang em ra ngoài chơi.”
Xuân Hỉ cũng không ngại nóng, ôm lấy anh cười hắc hắc: “Đau lòng sao?”
Nói chuyện không ngại ngùng, che chắn, chỉ nghe “Ba” một tiếng, Gia Lập lại trúng đạn rồi.
Người nổ súng từ phía sau bọn họ đi ra, chống nạnh cười ha ha: “Chiến trường chỉ có địch nhân và chiến hữu, ai cho các ngươi ở dưới mắt ta yêu đương. Trình Gia Lập, lúc này còn không nhận thua!”
Vừa nghe giọng nói đã biết là Tiếu Hàm, Tiếu Hàm vừa nói xong nói liền bị trúng đạn. Nổ súng là Thẩm Y Đình.
Thẩm Y Đình đi tới làm động tác quay ngón tay cái xuống với Tiếu Hàm: “Đồng chí, anh đắc ý quá sớm a!”
Tiếu Hàm ngẩn người, mới hiểu được mình đã chết, “Chết tiệt, tôi mà lại bị nữ nhân giết chết! Thật mất mặt!”
Tiếu Hàm liên tục nóng nảy, Thẩm Y Đình ôm bụng cười rộ lên, ai biết còn một ‘con bọ ngựa’ đang ở phía sau, lại là một đạo tặc xông lên bắn Thẩm Y Đình vài phát, sau đó lôi mũ xuống để thở: “Nóng chết tôi! Như một con gấu, mọi người đều đã chết rồi, nơi này chỉ còn tôi sống, im lặng một chút cho tôi! Ha ha ha ha!”
Xuân Hỉ vừa thấy là Điền Nghiên, liền bước tới: “Tiểu Nghiên thật là giỏi, thay nhóm ta đánh chết nữ cảnh sát đáng ghét kia! Trở về ai gia ban cho…”
Nói còn chưa xong, lại là một tiếng súng vang lên, theo sau đó là Điền Nghiên ôm mặt hét lớn một tiếng, mặt của cô trúng đạn rồi!
Mọi người vội vàng đỡ lấy Điền Nghiên, Thẩm Y Đình trấn an cô, Gia Lập kêu cô dời tay kiểm tra cho cô một chút. Mà Tiếu Hàm, nhìn mắt Điền Nghiên liền nổi giận đùng đùng chạy đến trước mặt người nổ sung kia, một phen nhéo áo của hắn ta, hô: “Con mẹ nó, có biết chơi hay không hả? Người ta chưa mang mặt bảo hộ mà cũng bắn bị thương sao?”
Tiếu Hàm đem người nọ mạnh mẽ kéo đến thân cây, chỉ nghe người nọ nhẹ kêu rên lên một tiếng, đúng là thanh âm của cô gái. Trong lòng anh ẩn ẩn bất an, đưa tay lôi mặt nạ bảo hộ của cô, thoáng cái liền ngây ngẩn cả người.
Dương Diệu hồng hốc mắt, cắn môi thấp giọng nói: “Rất xin lỗi, tôi không thấy rõ.”
Tiếu Hàm trong nháy mắt cứng họng, buông lỏng áo của cô ra, ngẩn ngơ không biết làm sao.
Dương Diệu bắt đầu từ lúc thấy anh ta khẩn trương vì Điền Nghiên, trái tim đã giống như bị kim chích. Cô nhìn bộ dáng thất thần của Tiếu Hàm, cố nhịn cho nước mắt không chảy xuống, đột nhiên đẩy anh ta ra chạy trở về.
Chương 44: Tiếu Hàm và Dương Diệu
Edit: gau5555
Beta: meott
Gia Lập giúp Điền Nghiên kiểm tra một chút, may mắn chỉ bị trầy da rất nhỏ. Đoàn người trở về đại bản doanh “Đạo tặc”, người phụ trách đội còn trêu ghẹo: “A, chết cũng không ít, song có lẽ cũng không tệ lắm, còn biết mang tù binh trở về.”
Xuân Hỉ không có tâm tình nói đùa, hỏi: “Có hộp cấp cứu không? Chúng ta có người bị thương.”
Người phụ trách đội sửng sốt, nhất thời không cười, nghĩ đến tình huống thực sự nghiêm trọng, nhanh chóng đưa bọn họ đến phòng y tế. Điền Nghiên bụm mặt, hô: “Ngài đừng làm vẻ mặt đau khổ thế nha, không nghiêm trọng, không chết được!”
Gia Lập đơn giản xử lý miệng vết thương một chút cho Điền Nghiên, mới phát hiện Tiếu Hàm một thân không nói gì đứng ở một bên, khó có được im lặng, im lặng không bình thường.
Xuân Hỉ chạy tới hỏi Tiếu Hàm: “Đả thương Điền Nghiên là ai a? Sao lại cũng không đến nói lời xin lỗi!”
Tiếu Hàm nói: “Dương Diệu.”
“A?” Xuân Hỉ trừng mắt nhìn, Dương Diệu đả thương Điền Nghiên sau đó đã không thấy tăm hơi, Tiếu Hàm thì bộ dáng như mất hồn mất vía, rốt cuộc làm sao vậy?
Gia Lập nhìn hắn ta một cái, âm thầm lắc đầu. Mỗi một lần Tiếu Hàm tự chủ trương thiết lập kế hoạch sẽ nhận lấy thất bại, cũng may kết cục cũng không tính là quá tồi tệ, cho nên, Gia Lập tuyệt đối không thèm lo lắng cho hắn ta.
Anh kéo Xuân Hỉ đến bên người, cầm tay cô, xoa nhẹ thuốc lên miệng vết thương của cô, “Còn có đau hay không?”
“Đau!” Xuân Hỉ chu miệng, cố gắng làm ra vẻ mặt điềm đạm, đáng yêu: “Em đau sắp chết”.
Điền Nghiên xuy một tiếng: “Ai ai, thật không biết xấu hổ! Hai người đúng là rất buồn nôn!”
“Mặt bị thương còn nói nhiều như vậy!” Xuân Hỉ ôm cánh tay Gia Lập, vẻ mặt ngọt ngào, không cho là đúng.
Thẩm Y Đình nhìn bọn họ thản nhiên mà cười.
Bọn họ trở lại khu nghỉ ngơi, thay đổi quần áo, chờ đợi chiến sự chấm dứt. Trong chốc lát, Dương Diệu liền từ thông đạo của “Cảnh sát” đi ra. Cô đi đến trước mặt Điền Nghiên, thật hối lỗi, nhẹ cười: “Rất xin lỗi nha, tôi hại cô bị thương.”
Điền Nghiên lắc đầu: “Không có việc gì, không có việc gì, da tôi rất dày, không sợ!”
Tiếu Hàm vừa nhìn thấy Dương Diệu liền giật mình, anh bước qua, suy nghĩ muốn gọi cô lại, nhưng mà Dương Diệu làm như không nhìn thấy anh, để lại một câu với Điền Nghiên “Tôi đi thay quần áo”, dường như có liếc thoáng qua Tiếu Hàm.
Thẩm Y Đình che miệng cười cười, nhìn mặt Tiếu Hàm, thấp giọng tiến đến bên tai Gia Lập nói: “Bạn của anh cũng thật ngốc!”
Gia Lập tỏ vẻ đồng ý gật gật đầu.
Xuân Hỉ bỗng nhiên thấu lại đây hỏi: “Hai người đang nói cái gì?”
Thẩm Y Đình nhún vai: “Không có gì.”
Xuân Hỉ nhìn nhìn Gia Lập lại nhìn nhìn Thẩm Y Đình, tươi cười phai nhạt ba phần, cô cong cong môi, nhưng vẫn còn trầm mặc .
…..
Dã ngoại CS, đội “Cảnh sát” đã giành thắng lợi dựa theo số lượng người bị chết, vừa vặn đến thời gian cơm trưa, đoàn người ở phía sau núi ăn đồ nướng. Hội sở CS cung cấp toàn bộ công cụ cùng với đồ ăn, nhóm nam theo hội sở vận chuyển đến đủ loại kiểu dáng mỹ thực cùng ẩm phẩm, nhóm nữ bắt đầu bố trí khu nấu nướng.
Gia Lập cùng Tiếu Hàm ngồi ở trong góc nhóm lửa, Tiếu Hàm vẫn bị vây trong trạng thái rơi tự do, còn thường xuyên quay đầu tìm kiếm Dương Diệu, Gia Lập theo ánh mắt của anh ta nhìn qua, nhìn đến Xuân Hỉ giơ cái xiên xiên ngô vào, đang đuổi theo Điền Nghiên chạy, vừa chạy còn vừa đem Thẩm Y Đình làm lá chắn, xô xô đẩy đẩy cô ta.
Đối với loại xiếc trẻ con này, Gia Lập không khỏi mím môi cười cười, quay đầu tiếp tục nhóm lửa, nói: “Cậu muốn theo đuổi con gái tốt nhất phải tìm một chỗ có hai người, thổ lộ cũng sẽ không xấu hổ. Lúc này nhiều người như vậy, còn dưới tình huống này cậu lại chọc tới Dương Diệu, huynh đệ, tự giải quyết cho tốt đi.”
Tiếu Hàm thở dài: “Cậu lại biết?”
“Cậu đã quay đầu nhìn Dương Diệu rất lâu, lại tiếp tục nữa mình sợ cổ của cậu sẽ bị gãy mất!”
“Hoàn toàn ngược lại với kế hoạch của mình, mình vốn nghĩ đợi đến lúc nướng đồ ăn trước mặt mọi người sẽ thổ lộ, con gái da mặt mỏng, hơn nữa, mình có thể cảm giác được Dương Diệu đối với mình cũng có chút ý tứ, cho nên khẳng định sẽ thành.” Tiếu Hàm buồn bã nói.
“Cho nên …. cậu gọi Điền Nghiên tới là có ý tứ gì?”
“Thử.” Tiếu Hàm nói, “Mình chính là muốn thử xem bộ dáng ghen không được tự nhiên của Dương diệu.”
Gia Lập lắc đầu: “Mình nghĩ đây chính là sách lược sai lầm nhất!”
“Vậy còn cậu? Biết rõ Xuân không thích Y Đình kia, cậu còn mang cô ta đến đây.” Tiếu Hàm phản bác.
“Mình cùng Y Đình lại không có gì, huống hồ quan hệ của các cô ấy cũng không tệ như vậy.” Gia Lập nói: “Được rồi, lửa đã tương đối mạnh rồi.”
Mọi người đều nói Xuân Hỉ nướng cánh gà độc nhất vô nhị quả thực không sai, vì thế, Xuân Hỉ xung phong nhận việc nướng cánh gà cho mọi người, đốm lửa bùm bùm cháy, Thẩm Y Đình và Gia Lập liên tục trò chuyện, thật giống như mới trước đây, hai người bọn họ chỉ cần vừa nói, thì sẽ quên mất Xuân Hỉ.
Có một lần Gia Lập cùng Thẩm Y Đình đi đón Xuân Hỉ tan học, dọc theo đường đi hai người một khắc cũng không nhàn rỗi nói chuyện phiếm, chờ bọn họ đi đến dưới lầu nhà cô mới phát hiện không thấy Xuân Hỉ. Bọn họ quay trở lại tìm thật lâu, thẳng đến tối mới chuẩn bị về báo cáo với người lớn, mới phát hiện Xuân Hỉ đã sớm trở về nhà. Thì ra cô nàng một mình đi một con đường khác về nhà. Xuân Hỉ rất tức giận, nếu nhỡ cô thực sự bị người xấu mang đi làm sao bây giờ?
Nghĩ nghĩ, Xuân Hỉ không chú ý tới cánh gà dưới tay đã cháy, tản mát ra từng mùi khét mới làm cho cô thấy giật mình. Cô hít sâu một hơi vứt bỏ cánh gà, một lần nữa nướng.
Phía sau di động Thẩm Y Đình vang lên, cô yên lặng đi đến một bên nhận điện thoại, Gia Lập lúc này mới quay đầu nhìn xem Xuân Hỉ nướng thế nào. Ánh mắt anh nhìn thoáng qua cánh gà bị nướng cháy, không khỏi nhấp mím môi.
“Đừng nướng nữa.” Gia Lập để sát vào chút, ở bên tai Xuân Hỉ nói.
Xuân Hỉ hơi hơi sững sờ, bỗng nhiên ngẩng đầu, liền động vào cằm Gia Lập. Cô nâng bàn tay bóng nhẫy muốn sờ lên lại bị Gia Lập bắt được, anh rút tờ giấy ăn giúp cô lau khô bàn tay đã bị dính dầu mỡ, nói: “Việc nặng để lại cho bọn họ, anh mang em đi đến một chỗ.”
Xuân Hỉ tùy ý cho anh nắm, được anh đưa đến hồ nước phía sau núi. Trong núi rừng yên tĩnh, có vẻ cách đó không xa tiếng nước chảy róc rách càng thêm êm tai. Xa xa dãy núi màu xanh liên tiếp nhau che giấu ở bên trong mây mù, trên mặt hồ mấy con chim nhỏ đang lướt qua, líu ríu. Mùi hoa cỏ xông vào mũi làm cho tâm tình Xuân Hỉ tốt lên không ít.
“Anh làm sao mà biết nơi này?” Xuân Hỉ hỏi.
Gia Lập cười cười, “Trước kia lúc học trung học, đã cùng bạn học tới đây. Mùa hè, vài bạn học nam hay hẹn nhau tới nơi này bơi lội, so với bể bơi thì đã hơn. Nước rất mát, lại sạch sẽ.”
Xuân Hỉ muốn đưa tay nghịch nước, nhảy đến trên tảng đá bên hồ, ngồi xổm xuống cho một tay vào trong nước, nước lạnh như băng, trong suốt theo khe hở chảy ra, rất là thoải mái. Từng trận gió nhẹ phất quá, làm cho cô vui vẻ thoải mái, tâm thần khí định.
Bên kia hồ hình như có người đang nói chuyện, Xuân Hỉ ló đầu ra nhìn, hoá ra là Thẩm Y đình. Sắc mặt cô ta hình như không tốt lắm, thấp giọng nói cái gì đó với điện thoại, có chút ẩn nhẫn, cuối cùng, cô phẫn nộ ném điện thoại vào trong hồ, mặt hồ thoáng chốc tạo nên từng gợn song. Cô thất thần đứng ở đàng kia, không biết suy nghĩ cái gì.
Xuân Hỉ đứng lên, ê ẩm nói: “Y Đình nhà anh tâm tình không tốt, muốn đi an ủi một chút hay không?”
Gia Lập bỗng nhiên từ phía sau ôm lấy cô, cánh tay xuyên qua nách của cô xuống dưới trước bụng của cô, cầm hai tay của cô, cằm đụng vào đầu vai của cô, hơi hơi nghiêng đầu, liền hôn lên bên tai của cô: “Chuyện của người khác anh quản nhiều như vậy làm cái gì?”
Xuân Hỉ tránh ra không cho anh hôn: “Anh không cần nói vậy với em, em biết anh từ nhỏ đã thích Y Đình, cảm thấy em rất đáng ghét!”
Gia Lập đưa cánh tay buộc chặt, cúi đầu ngậm vành tai của cô, chọc Xuân Hỉ khẽ rên lên một tiếng: “Vùng hoang vu dã ngoại anh muốn làm cái gì!”
Anh cười rộ lên, buông cô ra nhún vai: “Không làm gì.”
Xuân Hỉ cảm thấy anh đang muốn đùa giỡn với cô, ngồi xổm xuống cho tay vào trong nước hắt về phía Gia Lập. Gia Lập không hề chuẩn bị, vừa vặn bị hắt, quần áo ẩm ướt non nửa, Xuân Hỉ chống thắt lưng cười ha ha.
Thẩm Y Đình ở bên hồ ngây người một lúc rồi cũng lập tức quay về, gặp phải Gia Lập cùng Xuân Hỉ đang trở về. Thẩm Y Đình cười cười với bọn họ, liền một mình đi ở phía trước, trầm mặc .
Bọn họ vừa trở lại khu dùng cơm, liền thấy Dương Diệu đang chạy chậm cầm thắt lưng trong tay đi đến trước mặt Tiếu Hàm, khuôn mặt tươi cười nói: “Sinh nhật vui vẻ.”
Mọi người bị một màn này làm cho giật mình, Xuân Hỉ nhỏ giọng hỏi Gia Lập: “Hôm nay là sinh nhật Tiếu Hàm?”
Gia Lập còn chưa trả lời, đã có đồng nghiệp mở miệng: “Mỹ nữ, em có phải lầm hay không? Hôm nay không phải sinh nhật Tiếu Hàm.”
Dương Diệu đang tươi cười tức thì cứng đờ, cô cười gượng hai tiếng, thấp giọng nói: “A, thật không? Có thể là tôi lầm.”
Nói xong, cô đem lễ vật đưa cho Tiếu Hàm, xoay người bước đi.
Thẩm Y Đình bỗng nhiên tiến lên chặn đứng Dương Diệu, cười nói: “Tiếu Hàm, anh có phải nói với con gái nhà người ta là hôm nay sinh nhật anh không, lừa cô ấy đến đây sao?”
Tiếu Hàm đã muốn cười không nổi, ngây ngốc, không nói chuyện.
Thẩm Y Đình lại chọc: “Anh có phải đối với người ta có ý tứ hay không đây?”
Dương Diệu nghe thấy vậy tránh ra khỏi Thẩm Y Đình, đầu cũng không quay lại bỏ chạy. Tiếu Hàm đi theo liền đuổi theo sau.
Thẩm Y Đình quay đầu thấy Xuân Hỉ đang kinh ngạc nhìn cô, thè thè lưỡi: “Loại chuyện này tốt nhất nói mở, bằng không hiểu lầm lớn hơn nữa.”
Dương Diệu một mạch chạy về hội sở, ánh mắt đã sớm ươn ướt, cô cảm thấy thật khó xử, cảm thấy khổ sở, trong lòng đều hỗn loạn. Cô chưa từng nghĩ tới chính mình cũng có thời điểm thảm như vậy, cô luôn luôn lạc quan, sáng sủa, tự tin, làm sao có thể vì một người nam nhân mà mất mặt đến tình trạng này?
Cô thoáng nhìn Tiếu Hàm đuổi theo lại đây, quay đầu bước đi.
Tiếu Hàm thở hổn hển bước lên một cái chắn ở trước mặt cô, “Chờ… Chờ một chút.”
Dương Diệu lui từng bước về sau, thật sâu nhìn anh, sau đó, đột nhiên nhấc chân đá vào chân của anh, mắng câu: “Người xấu!”
Tiếu Hàm cố không để ý bàn chân đau đớn kịch liệt, một tay ấn Dương Diệu tại trên tường, cúi người liền hôn xuống. Anh nắm chặt hai tay của cô, khai mở môi của cô, làm nụ hôn thêm sâu sắc.
Dương Diệu gắt gao nhắm mắt lại, tránh không được anh ta, chỉ phải yên lặng thừa nhận, hốc mắt ướt át chảy ra nước mắt, chậm rãi rơi trên môi Tiếu Hàm, mang theo cảm giác mát nhè nhẹ.
Tiếu Hàm chợt cứng đờ, nhẹ nhàng buông cô ra. Anh không biết làm thế nào, ấn ấn cái trán, buồn bực muốn chết. Nhưng mà Dương Diệu khóc càng dữ dội hơn, nước mắt tí tách rơi xuống.
Tiếu Hàm cố gắng giải thích: “Thực xin lỗi, anh… Em đừng khóc nha, em đừng như vậy, anh cũng không cường bạo em, chỉ là hôn một chút mà thôi, anh rất thích em, nếu không tại sao lại hôn em? Dương Diệu, em đánh anh đi, đá anh cũng được, đừng khóc, khóc khó coi chết đi được.”
Anh thử thay cô lau nước mắt, thử chậm rãi đem cô ôm vào trong ngực, thấy cô không có giãy dụa, hắc hắc cười trộm một chút, sau đó vui vẻ nói: “Làm bạn gái anh nhé, anh rất nghiêm túc.”
Dương Diệu bỗng nhiên ngừng khóc, đẩy anh ra nói: “Tiếu Hàm, anh có phải cảm thấy tôi đặc biệt ngu ngốc, đặc biệt dễ bắt nạt hay không?”
Ai ngờ Tiếu Hàm gật gật đầu: “Đúng vậy.”
Hốc mắt Dương Diệu lại đỏ, lúc gần như sắp rơi lệ Tiếu Hàm còn nói: “Cho nên về sau anh sẽ bảo vệ em, hồ đồ theo em, ai cũng đừng nghĩ bắt nạt em.”
“Tôi thấy anh trước kia rất thích bảo vệ Xuân Hỉ!” Dương Diệu căm giận nói, Tiếu Hàm khi nào thì thích cô? Cô sao lại không biết?
Tiếu Hàm không buông tha cho một cơ hội gì đùa giỡn Dương Diệu, đến gần rồi nói: “Không phải Gia Lập không cho sao? Anh trước kia rất thích Xuân Hỉ, nhưng mà hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, người Xuân Hỉ thích lại là anh em của anh, loại tình yêu vô vọng này, còn tiếp tục giữ thì đúng là ngốc tử! Hơn nữa, Dương Diệu nhà chúng ta cũng không kém so với Xuân Hỉ, rất hiếm có nha!”
“Ai là của nhà anh? Nói lung tung!” Dương Diệu sẵng giọng, trong mắt cất giấu ý cười.
Tiếu Hàm cười hắc hắc: “Trước kia không phải, hiện tại thì phải!”
Nói xong anh nhân cơ hội bắt được tay Dương Diệu, lại một lần nữa hôn cô…
Bên này, Xuân Hỉ rầm rì thử Điền Nghiên: “Tiểu Nghiên này, mình có một bạn học hồi tiểu học, bộ dạng phẩm hạnh cũng không tồi, ngày nào đó giới thiệu hai người quen nhau, bảo đảm so với Tiếu Hàm tốt gấp trăm lần ngàn lần!”
Điền Nghiên không lên tiếng.
Xuân Hỉ còn nói: “Không thích a? Vậy… A đúng rồi, Gia Lập có bạn học, điều kiện cũng không tồi, so với Tiếu Hàm tốt hơn ngàn lần vạn lần…”
Điền Nghiên đảo mắt liếc cô một cái: “Mình còn không đến mức phải gặp mặt mới có người muốn? Cậu muốn nói cái gì, nói thẳng, quanh co lòng vòng với mình không có ý nghĩa.”
Xuân Hỉ há mồm, muốn nói, nhưng Điền Nghiên chưa cho cô cơ hội, tự cổ vũ bản thân, nói: “Cho là mình khổ sở? Quá coi thường mình đi! Mình cùng Tiếu Hàm đều mới là gặp qua vài lần, có hảo cảm mà thôi, cũng không phải là không anh ta thì không lấy chồng.Namnữ yêu đương phải thuận theo tự nhiên thôi, mình nhìn bọn họ rất xứng, rất tốt rất tốt.”
“Cậu không phải là tự an ủi mình chứ?”
“Phiền muộn cũng là có một chút. Aiz, hình như người bên cạnh, độc thân chỉ có mình a…” Điền Nghiên ngửa đầu nhìn trời bốn mươi lăm độ.
Xuân Hỉ vỗ vỗ ngực: “Yên tâm! Cậu_ Điền Nghiên còn độc thân một ngày, mình_ Cố Xuân Hỉ sẽ không lập gia đình!”
Gia Lập bỗng nhiên gõ đầu cô một chút, “Em nghĩa khí cũng không cần lôi anh vào!”
Xuân Hỉ cắn cắn môi: “Hừm, em cũng chưa nói gả cho anh!”
Thẩm Y Đình nhìn bọn họ, tươi cười có chút chua sót.