Không thể quên em - Chương 17 phần 1

2. Ý trời giữ người

“Á...” Tang Du lại đập
mạnh lên bắp chân, đánh chết một con muỗi vằn.

Từ khi Thẩm Tiên Phi
đóng cửa vào nhà, cô đã đi qua đi lại suốt trong khu nhà này, một là để tránh bọn
muỗi đáng ghét, hai là suy nghĩ xem mình có nên gõ cửa không.

Thẩm Tiên Phi không
thèm nhìn cô một cái mà đóng cửa luôn, thái độ từ chối người khác như thế khiến
cô thấy hụt hẫng vô cùng, trái tim như bị trói bởi một sợi dây, vì sự lạnh nhạt
vô tình của anh mà nó thít càng chặt hơn, buồn rầu không tả xiết.

Khi biết cha anh tự
sát, cô đã đi hỏi thăm, vì cha anh không chịu nổi cuộc sống đau khổ, dằn vặt
trong trong tù nên đã chọn con đường tự sát.

Thực ra mục đích cô
đến đây cũng chỉ muốn xem anh có ổn hay không thôi.

Có lẽ là do ở cạnh
Tăng Tử Ngạo, Tư Tư, Sa Sa và Sơ Sơ nhiều quá, nên cô đã bị bọn họ đả kích đến
độ không còn lạnh lùng như trước nữa.

Tư Tư thẳng thắn nhất,
vì Thẩm Tiên Phi mà nói hiện giờ cô giống một con hổ giấy vô dụng, thấy là vứt
bỏ.

Từ sau khi ở cạnh
Tăng Tử Ngạo, anh ta đã trở thành cố vấn hình tượng cho cô, từ cách ăn mặc đến
chuyện ăn uống, đi đứng, nói năng, đều do anh nghiêm khắc chỉ dạy, vì Tăng Tử
Ngạo đã thề sẽ cải tạo cô thành một thục nữ hoàn hảo.

Ban đầu cô rất tò
mò, rõ ràng học về máy tính mà sao Tăng Tử Ngạo lại hiểu biết về phụ nữ đến thế,
thậm chí có một dạo cô còn tưởng anh là X–man, về sau mới biết thì ra em gái
anh từ năm lớp mười đã là người mẫu ảnh cho một tạp chí. Anh thấy em gái mình
đúng là rảnh rỗi đi kiếm chuyện cho mệt người, tạp chí thời trang chất đống
trong nhà, nhưng rồi tự nhiên cũng ghi nhớ lại.

Ngoài những lúc tập
Taekwondo cô rất mạnh mẽ, dám chửi thề trợn mắt, to tiếng nói chuyện, dám xem
Tăng Tử Ngạo rảnh rỗi bám lấy cô suốt ngày là Thẩm Tiên Phi tuyệt tình để đánh
cho một trận, thì những lúc khác cô đúng là một con hổ giấy không hơn không
kém.

Cứ nhớ lại lúc Thẩm
Tiên Phi nói Vu Giai là bạn gái mình thì cô đã nghiến răng kèn kẹt, nhưng nhớ đến
đêm Bình An cô độc, khi cô đói nhất, cô đơn nhất, anh đã mời cô ăn một bát mì,
thì đôi mắt cô lại hừng hực như có lửa, phát ra âm thanh như tiếng sói tru.

Tại sao tình yêu của
cô lại chỉ đáng một bát mì? Hại cô suốt ngày chạy đến nơi đó ăn mì, lần nào ông
chủ cũng hỏi, bạn trai cô sao không cùng đến, đúng là soi mói chuyện người
khác.

Hơn nửa học kỳ này,
cô không còn tiếp cận anh, nhưng đôi mắt, tai và trái tim lúc nào cũng không
kìm được mà dõi theo từng hành động của anh.

Bây giờ thấy anh
không tiều tụy, không nghĩ quẩn thì cô cũng yên tâm hơn rồi.

Cười nhạo mình, cô
quyết định về lại thành phố N. Lúc nãy thấy cơ thể trần trụi của anh, cô đã quyết
định sẽ chịu trách nhiệm, tuyệt đối không làm hành vi đê tiện là lợi dụng người
khác bừa bãi nữa. Đợi khi về thành phố N, cô “dưỡng thương”, rồi bắt đầu lại “kế
hoạch truy bắt chim” của mình.

Vừa đi được một bước
thì cửa mở.

Mở cửa nhà, bà Ngô
Ngọc Phương thấy một cô gái tóc dài ngang lưng, rất xinh đẹp, mặc một bộ váy áo
màu trắng, trông có vẻ là con cái nhà đàng hoàng, bà mỉm cười, hỏi: “Cô bé này,
cháu đến tìm A Phi nhà dì à?”.

Tang Du há miệng,
nhìn người phụ nữ trung niên đó, tuy dấu vết vô tình của thời gian đã để lại
trên gương mặt bà, nhưng vẫn có thể thấy thời trẻ chắc chắn bà là một cô gái rất
đẹp, chắc bà là mẹ của Thẩm Tiên Phi, vì đôi mắt và khóe môi của anh giống bà
như đúc.

Bỗng cảm thấy ngại
ngùng, Tang Du khẽ gật đầu.

“Vào đây ngồi đi. Đứng
ngoài cho muỗi đốt à, không chịu được đâu. Cháu vẫn chưa ăn phải không, vào ăn
bữa cơm nhà nhé”, bà Ngô Ngọc Phương vẫy tay. Cảm nhận được ý tốt của bà Thẩm,
ban đầu Tang Du hơi sững sờ, sau đó lắc đầu ngay: “Ồ, không ạ, cháu đang định về,
làm phiền dì quá”.

Bà Ngô Ngọc Phương
nhìn trời, lúc này đã muộn, dù cô gái này nhà ở đâu, nếu ở trong thành phố thì
bây giờ có đi cũng phải khuya mới về tới nhà, hơn nữa gần phố Tây rất rối ren,
để một cô gái xinh đẹp như vậy về nhà một mình vào buổi tối, bà có phần không
yên lòng.

“Khách sáo gì chứ,
mau vào đi.” Bà Ngô Ngọc Phương đã ra ngoài, định kéo Tang Du vào trong.

Lúc ấy, Thẩm Tiên
Phi ngồi trong nhà rất lâu cuối cùng cũng lao ra ngoài: “Mẹ, người ta bảo sắp
đi rồi, sao mẹ còn ngăn cản làm gì?”.

“Nhóc con xấu tính,
ăn nói kiểu gì thế hả?”, bà Ngô Ngọc Phương quay lại trừng mắt.

Nghe Thẩm Tiên Phi
nói thế, tim Tang Du thít lại đau đớn, nhưng sự ấm ức không chịu thua kìm nén
bây lâu trong lòng cuối cùng đã bùng phát.

Đột nhiên, cô cắn chặt
môi, những giọt nước mắt nóng hổi rơi ra khỏi đôi mắt trong veo của cô.

Bà Ngô Ngọc Phương
thấy vậy, chỉ vì một câu nói của con trai đã khiến cô gái xinh đẹp như hoa như
ngọc này khóc mất rồi, thế là bà đánh cho con trai một cái, rồi tiến lại vỗ về
Tang Du: “Chuyện đó, cô bé, cháu đừng khóc, thực ra A Phi nhà dì…”

“Mẹ, cô ta rất giỏi
diễn kịch, con đã bị mắc bẫy cô ta rồi.”

Chỉ một câu mà khiến
nước mắt Tang Du càng rơi nhiều hơn, cô mím chặt môi nấc nghẹn, thút thít không
ngừng như muốn đè nén tâm trạng rối bời của mình.

“Cái thằng này, sao
lại nói thế?”, bà Ngô Ngọc Phương lại đá con trai một cái rồi nói với Tang Du,
“Cô bé à, đừng khóc, có dì đây, cháu yên tâm, thằng nhóc này không bắt nạt được
cháu đâu. Thằng nhóc nhà dì tuy lạnh lùng một tí, khờ khạo, ngô nghê một tí
nhưng thực ra nội tâm nó rất nóng bỏng, một khi đã bùng phát thì chắc chắn người
ta sẽ không kháng cự nổi”.

Tang Du nghe bà Thâm
nói xong, thật sự cô rất muốn cười nhưng vì vẫn còn tức vẻ lạnh nhạt của Thẩm
Tiên Phi nên quyết định cứ giả vờ ra vẻ tội nghiệp để được thương hại đến cùng.

Ai đó đã nói, nắm giữ
trái tim đàn ông thì phải nắm giữ trái tim mẹ anh ta trước đã, thế nên mọi việc
cứ phải bắt đầu từ mẹ chồng trước! Thẩm Tiên Phi không nhìn nổi, cũng không
nghe nổi nữa, bất chấp mẹ mình lườm nguýt, anh bước đến nắm lấy cổ tay Tang Du,
kéo mạnh cô ra khỏi cổng khu nhà.

Tang Du mặc kệ Thẩm
Tiên Phi lôi mình đi hơn mười mấy mét, cuối cùng anh dừng lại.

Nét mặt lạnh lùng,
anh hất tay cô ra nói: “Bây giờ chỉ có hai chúng ta, cô cũng không cần giả vờ nữa,
chấm dứt những giọt nước mắt cá sấu của cô đi”.

Lau sạch nước mắt
trên mặt, Tang Du ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt giận dữ của Thẩm Tiên Phi, cô phản
bác: “Cái gì mà giả vờ chứ? Nước mắt vốn dĩ là thật, nếu không anh khóc nước mắt
giả ra cho em xem”.

“Cô...” Tuy Thẩm
Tiên Phi rất giận nhưng khi nhìn thấy cô, nơi yếu mềm nhất trong trái tim tích
tắc đã bị chạm vào, “Sao đang yên đang lành cô lại chạy đến chỗ tôi làm gì?”.

Cho dù trước kia những
chuyện cô làm hoang đường đến mấy, nhưng khi cô biết nhà anh có chuyện và chạy
đến đây, thì cũng không phải là anh hoàn toàn không có cảm giác gì.

Tang Du cúi xuống, cắn
môi nhưng không nói được gì.

Thực ra cô chỉ muốn
đến xem anh có ổn không mà thôi.

Thẩm Tiên Phi thấy
dáng vẻ cô như thế thì bất chợt tai anh cũng đỏ lên.

Anh ho khẽ một tiếng,
sau đó hừ mũi nói: “Đi thôi, tôi đưa cô ra bến xe”. Hai tay đút túi quần, anh
đi thẳng ra đầu ngõ.

Đến bến xe? Tang Du
muốn nói là cô sẽ gọi xe đến đón, rồi lại nghĩ Chim Ngố đưa cô ra bến xe sẽ nói
được nhiều hơn, thế nên cô đành nuốt lời định nói vào bụng.

“Này, Chim Ngố, em đứng
ngoài cửa nhà anh cho bao nhiêu muỗi ăn miễn phí, sao anh lại nhỏ mọn đến mức cả
bữa cơm cũng không mời em ăn?”, Tang Du đuổi theo.

“Tôi đã nói đừng gọi
tôi là Chim Ngố mà, kinh lắm.” Thẩm Tiên Phi quay lại trừng mắt nhìn Tang Du,
“Nhà tôi chỉ nấu cơm cho hai người, không thừa đâu”.

“Vậy anh nhường em nửa
phần của anh đi, anh đói một bữa chắc cũng không sao đâu.”

Thẩm Tiên Phi mấp
máy môi, không nói gì, chỉ bước thật nhanh.

Tang Du nhún vai, thầm
nghĩ: Một sự khởi đầu tốt đẹp đã thành công một nửa, ít nhất thì Chim Ngố sẽ
đưa mình ra bến xe.

Từ cuối ngõ ra đến đầu
ngõ, tuy hầu như mọi người đã về nhà ăn cơm, nhưng vẫn có mấy chú thím bê cơm
ra ngoài ăn cho mát. Họ thấy Thẩm Tiên Phi và Tang Du kẻ trước người sau thì
chào hỏi rất nhiệt tình: “A Phi, bạn gái hả?”.

Thẩm Tiên Phi sa sầm
mặt, không nói gì, bước chân càng nhanh hơn.

Tang Du nhìn ra
ngoài ngõ, không thấy chiếc Bentley của bố đâu, lạ thật, lão Ngô đi đâu rồi?
Tang Du nhìn Thẩm Tiên Phi trước mặt, nghĩ bụng: Thôi, tới trạm xe rồi gọi cho
lão Ngô cũng không muộn.

Thế là, cô lẳng lặng
theo sau anh.

Phố Tây, là một ngõ
nhỏ cũ kỹ ở một thị trấn ngoại thành thành phố N, lái xe từ thành phố N đến phố
Tây mất ít nhất hai tiếng đồng hồ. Chuyến xe cuối cùng vào thành phố khởi hành
lúc bảy giờ, bây giờ là sáu giờ bốn mươi phút.

Tang Du nhìn đồng hồ
đeo tay, còn hai mươi phút nữa xe sẽ chạy, cũng tức là, nhiều nhất cô cũng chỉ
có thể ở cạnh Thầm Tiên Phi thêm hai mươi phút nữa.

Ra khỏi ngõ, Tang Du
theo Thẩm Tiên Phi đi về phía bắc khoảng mười phút nữa. Lúc sắp đến trạm xe gần
đó thì trời bỗng đổ mưa.

Thẩm Tiên Phi rủa khẽ
một tiếng, quay lại nói với Tang Du: “Chạy nhanh, mưa rồi”.

Thấy cơn mưa đổ xuổng
bất chợt, Tang Du sững người, khựng lại, ngẩng lên nhìn bầu trời xám xịt, ông
Trời đang dụ dỗ cô ư? Vốn dĩ cô định đi, nhưng tại sao lúc này Trời lại trêu
ngươi, cứ muốn giữ cô lại? Hại trái tim bé nhỏ vốn đã không an phận của cô lại
bắt đầu “lên cơn” rồi.

“Còn mấy phút nữa
thì chuyến xe cuối cùng chạy rồi, cô còn đứng đó thẫn thờ gì thế?” Thẩm Tiên
Phi thấy Tang Du không đi theo thì quay lại, thấy cô đang ngẩng đầu lên, đờ đẫn
nhìn trời.

“Đang xem mưa này có
lớn không, tính toán thử phải chạy đến trạm xe với vận tốc bao nhiêu để ít bị mắc
mưa.” Thực ra Tang Du đang nghĩ, phải đi với vận tốc chậm nhất, nhưng có thể ít
bị dính mưa nhất.

“Vậy cô cứ đứng đó từ
từ mà tính đi.” Khóe môi Thẩm Tiên Phi hơi động đậy, lườm cô một cái rồi chạy về
phía bến xe.

Người ta đi mất rồi,
có nghĩa là đã mất đi thời gian ở bên nhau, nếu cô còn đứng một mình trong mưa
thì đúng là ngốc! Tang Du đuổi theo Thẩm Tiên Phi với vận tốc chạy ngắn một
trăm mét.

Đến bến xe, còn hai
phút nữa mới tới bảy giờ, Thẩm Tiên Phi thấy trong bến không có ai đợi và cũng
không có xe thì cảm thấy rất kỳ lạ, anh hỏi những nhân viên trong đó.

Nhân viên liền chỉ bảng
thông báo ở góc tường nghiêng nghiêng phía đối diện: “Đến xem thông báo, từ hôm
nay, chuyến xe cuối cùng sẽ khởi hành sớm hơn nửa tiếng”.

Ngụ ý là, muốn ngồi
xe rời khỏi đấy, nhanh nhất cũng phải đợi đến sáu giờ sáng mai.

Trước mắt Tang Du
như hiện ra từng tràng pháo hoa rực rỡ, “tách, tách, tách” không ngừng, cô thề,
cô thật sự định quay về thành phố N! Thẩm Tiên Phi không tin sự thực đó, anh đội
mưa chạy đến ô cửa kính dán thông báo phía đối diện, quả nhiên trên đó có viết,
vì đường đến thành phố N đang tu sửa nên xe phải đi đường vòng, để bảo đảm sự
an toàn cho hành khách mới bất đắc dĩ nâng giờ khởi hành chuyến xe cuối cùng
lên nửa tiếng.

Đứng cạnh Thẩm Tiên
Phi, Tang Du mở to mắt nhìn thông báo, rồi nghiêng đầu nhìn anh đang chau mày
nhăn nhó, để chứng minh bản thân không cố ý muốn ở lại, cô lập tức lôi di động
ra, gọi điện cho lão Ngô: “Chú Ngô, chú đang ở đâu? Cháu ra rồi đây”.

“Hả? Chẳng phải tiểu
thư bảo lão Ngô quay về à?”, lão Ngô bên kia trả lời.

“Hả? Cháu bảo chú
quay về trước á? Đâu có”, Tang Du nhíu mày. Cô nói khi nào nhỉ? Sao cô không biết?

“Tiểu thư vừa xuống
xe là lão đã hỏi tiểu thư rồi, tiểu thư ừ liền hai tiếng, lão mới lái xe đi
mà.”

Tang Du nghĩ ngợi,
đúng, cô hoàn toàn không nghe thấy lão Ngô hỏi mình cái gì.

“Thế, chú đang ở
đâu? Có thể đến đón cháu bây giờ không?” “Sắp đến thành phố A rồi, Tang tiên
sinh gọi điện bảo lão đến đón, hình như uống say rồi.”

“Thành phố A?” Tang
Du vừa nghe nói bố cô đang uống say ở thành phố A thì ý định nhờ lão Ngô quay lại
đón cũng bị dập tắt. Nếu bố biết cô muốn về thì chắc chắn sẽ bảo lão Ngô đón cô
trước. Cô không về nhà cũng không sao, cô sẽ không có quan hệ nam nữ gì rắc rối,
nhưng ông bố đến thành phố A uống say thì không được.

Nghe mẹ nói dạo gần
đây bố dù có việc hay không đều thích chạy đến thành phố A, tám phần là gặp gỡ
được ai đó, lấy danh nghĩa là để liên hệ công việc đến để rượu chè thì có.

“Chú Ngô, dù hôm nay
có muộn đến mấy cũng phải đón bố cháu về nhà.”

Cuộc chiến bảo vệ
gia đình, trọn tám năm rồi, có thể xem là tám năm kháng chiến trường kỳ. Dù thế
nào thì cô cũng không thể để người khác phá hoại gia đình mình.

“Vậy có cần lão liên
lạc với xe khác trong công ty đến đón tiểu thư không?”

“Đừng lo cho cháu, tự
cháu nghĩ cách được.”

Cúp điện thoại, Tang
Du thấy ngay một đôi mắt đầy giận dữ, cô bất giác ưỡn ngực, ngước lên hùng hồn
nói với Thẩm Tiên Phi: “Không phải em cố ý đến nhà anh lúc chạng vạng này đâu,
vì đường cao tốc đang sửa nên xe phải đi vòng, sau đó nhà anh lại khó đi nữa.
Em cũng không cố ý bảo tài xế về, lúc đó sau khi xuống xe, em rất sững sờ trước
nơi anh ở, nên tài xế nói gì em cũng không nghe rõ, chú ấy tưởng em định ở lại
qua đêm nên về trước. Em càng không cố ý không cho chú ấy đến đón, vì bố em ở
thành phố A uống say quá. Hôm qua, hôm nay em cũng không xem dự báo thời tiết,
không biết tối nay lại mưa to thế này. Tóm lại là em không nghĩ sẽ qua đêm ở
nhà anh”.

Trừng mắt với Tang
Du, hàng lông mày của Thẩm Tiên Phi chau lại, anh không nói gì mà đội mưa chạy
ngược vào bến xe.

Thấy sự lạnh nhạt của
anh, Tang Du chỉ có thể kiên trì.

Đứng trong mưa, cô
nhìn những hạt mưa to như hạt đậu, bỗng muốn quay về thành phố N. Cô mím môi,
chậm rãi đi vào trong bến xe, đứng cạnh Thẩm Tiên Phi để tránh mưa.

Đêm mưa này, không
khí bỗng căng thẳng khôn cùng.

Không biết bao lâu
sau, cuối cùng mưa cũng tạnh, trời đã tối đen, bốn bề vắng lặng, chỉ có thể thấy
ánh đèn vàng vọt, mờ mờ. Không khí sau cơn mưa ẩm ướt và trong vắt, gió mát thổi
qua những tán lá mang theo một mùi vị thoải mái khó tả, khiến người ta có cảm
giác an tâm và thư thái, bình yên như màn đêm tĩnh lặng này.

Thẩm Tiên Phi rời khỏi
bến xe.

Tang Du đứng tại chỗ
bất động, Thẩm Tiên Phi vừa đi, cô đã mệt đến độ ngồi bệt xuống, lấy bao thuốc
và bật lửa trong túi ra, châm một điếu.

Bỗng cảm thấy chua
xót, nỗi đau, sự trống trải, sự ấm ức nặng nề trong lòng muốn được xả ra, khi
nước mắt lưng tròng, cô cố gắng chớp mắt mấy cái, ép cho nước mắt phải chảy ngược
vào trong.

Cô cũng không biết
vì sao khi nghe gia đình Thẩm Tiên Phi xảy ra chuyện, ý nghĩ đầu tiên là gọi
cho chú Ngô, nhờ ông đưa tới đây. Cô cũng không muốn đến muộn như vậy, ai ngờ
trời lại mưa, ai ngờ lại không có xe, ai ngờ lại bất chợt như thế.

Thả bàn tay nãy giờ
vẫn nắm chặt ra, cô dựa vào tường, từ đưa tay lên, gạt mái tóc ướt đẫm bên má
ra, áp mặt vào giữa hai đầu gối.

“Cô còn ngồi đó làm
gì? Định ngồi đây qua đêm à?”, trong giọng nói toát lên sự bực bội.

Nghe tiếng nói quen
thuộc đó, Tang Du ngẩng phắt đầu lên, thấy một bóng người đang đứng trước mặt,
tối mờ mờ, nhờ ánh đèn yếu ớt, cô nhìn thấy Thẩm Tiên Phi, nước mắt cố nhẫn nhịn
bỗng tuôn trào. Cô quay đi, cay đắng rít một hơi thuốc mới ép được nỗi đau vào
lòng.

Thẩm Tiên Phi mím
môi, cúi xuống, giật lấy điếu thuốc trong tay cô rồi dập tắt, ném vào thùng rác
bên cạnh.

Hút thuốc là cách để
Tang Du khống chế áp lực tâm lý, lần này bị Thẩm Tiên Phi cướp mất, cô không
còn kiềm chế nổi nữa, nhảy dựng lên, hét với anh: “Chim Ngố sao anh cướp thuốc
của tôi? Chẳng phải anh đi rồi sao? Tại sao quay lại giật thuốc của người ta?”,
giọng nói như đang nức nở.

“Đã bảo cô bao nhiêu
lần rồi, đừng gọi tôi là Chim Ngố.”

“Thẩm Chim Ngố, Thẩm
Chim Ngố, Thẩm Chim Ngố, Thẩm Chim Ngố, Thẩm Chim Ngố...”, Tang Du không biết
đã gào bao nhiêu lần cái tên Thẩm Chim Ngố nữa.

Mắt Thẩm Tiên Phi
như tóe lửa, anh nhìn chằm chằm Tang Du, lồng ngực phập phồng, cuối cùng quay
đi, nghiến răng nói: “Tôi không thích ngửi mùi thuốc lá, mẹ tôi cũng không
thích”.

Tang Du sững người,
anh đang nói gì, anh không thích, mẹ anh cũng không thích, ý anh là muốn cô ở lại
nhà anh đêm nay? Cô đang nằm mơ sao?

“... Là sao?”, cô dè
dặt ướm hỏi, chỉ sợ bất cẩn thì mọi phỏng đoán đều hóa thành bọt biển.

“Nếu cô muốn ngồi
đây suốt đêm thì tôi cũng không có ý kiến”, Thẩm Tiên Phi nói ngắn gọn rồi quay
người, đi về hướng nhà mình.

Tang Du ngẩng lên
nhìn bầu trời tối đen như mực, khó mà tin được, anh đang mời cô ở lại nhà anh.

Chỉ trong mấy phút
ngắn ngủi, cô từ thiên đường rơi xuống địa ngục, sau đó lại từ địa ngục bay lên
thiên đường.

Khi lại đứng trước cửa
nhà Thẩm Tiên Phi, Tang Du cảm khái vô cùng, không nén nổi lại liếc nhìn về chỗ
Thẩm Tiên Phi tắm lúc chiều.

“Cô còn đờ đẫn làm gì?
Định tối nay làm mồi cho muỗi nhà người khác nữa à?” Thẩm Tiên Phi vào nhà, ngồi
xuống bàn định ăn cơm, không nhìn Tang Du, tưởng cô đi rồi thì bước ra, thấy cô
vẫn ngẩn ngơ đứng đó nhìn về phía bể nước.

Tang Du không quay đầu,
buột miệng nói: “Ồ, em đang nghĩ lát nữa em tắm kiểu gì đây”.

Đột nhiên, máu như
trào lên, cả gương mặt Thẩm Tiên Phi đỏ bừng, cơ thể cứng đờ bất động. Trước đó
anh từng nghĩ không biết cô có nhìn trộm mình tắm không, nghe cô nói thế thì sự
việc đã được chứng thực, có! Do không chú tâm lắm nên khi mới bước lên một bước,
Tang Du đã đâm sầm vào người Thẩm Tiên Phi, đau đến nỗi cô chỉ muốn đâm cho anh
một cú trước: “Ui da, anh đứng đâu không đứng lại đứng ở cửa, ngực cứng như thế
để làm gì hả? Đau chết đi được”.

Bị Tang Du đâm sầm
vào, Thẩm Tiên Phi hồi phục lại bình thường: “Tại cô không có mắt đấy chứ”.

Vẻ mặt lạnh lùng,
anh vào nhà, ngồi xuống bàn, nghiến răng, hành hạ đến tận bây giờ, cuối cùng
cũng được ăn cơm rồi.

Lườm đến mấy cái,
Tang Du vào nhà, tức tối ngồi xuống.

Bà Ngô Ngọc Phương
bê canh đã hâm nóng lại lên bàn, nói với Tang Du: “Ngực cứng mới tốt, nếu ngực
mềm thì lúc sờ sẽ chẳng thích đâu”.

Vừa đưa cơm vào miệng,
suýt nữa bị lời mẹ nói làm cho mắc nghẹn, Thẩm Tiên Phi ngước lên than thở: “Mẹ,
con xin mẹ, chưa hiểu rõ tình hình thì đừng phát ngôn lung tung. Ngày mai con sẽ
về trường”.

“Đừng nói với mẹ, mẹ
không tiễn con đâu”, bà Ngô Ngọc Phương tuy nói với con trai nhưng đôi mắt lại
nhìn Tang Du, “Hai đứa từ từ ăn, mẹ đi giặt quần áo”.

Nhìn bà Thẩm bê chậu
quần áo ra ngoài, đến khi đèn điện ngoài bể nước sáng lên, Tang Du mới thu ánh
nhìn về, quay lại thì thấy Thẩm Tiên Phi đang trừng mắt nhìn cô.

Cô lườm anh một cái,
bĩu môi rồi nhìn xung quanh.

Lúc đầu vào nhà, cô
cảm thấy rất kỳ quặc, ngoài khung ảnh đen trắng một người đàn ông trung niên
treo trên tường ra, bà Thẩm cùng Thẩm Tiên Phi có đeo băng tang, còn lại thì
không thể nhận ra đây là một gia đình vừa có tang.

Nhà Thẩm Tiên Phi rất
nhỏ, có hình vuông, căn cứ theo mắt nhìn thì cả ngôi nhà chắc không vượt quá
hai mươi mét vuông. Lúc vừa vào cửa thì có một cầu thang gỗ thâm thấp dẫn lên
gác nhỏ lầu hai. Trong nhà chỉ có một bộ sofa cũ kỹ, đối diện là một cái tủ,
trên tủ đặt một ti vi 21 inch đời cũ, sau đó là một chiếc bàn và hai chiếc ghế
vừa tầm mà cô đang ngồi, dưới cửa sổ là một cái bếp lò đơn giản. Cả ngôi nhà
tuy nhỏ nhưng rất ngăn nắp, sạch sẽ.

Không nhìn thấy giường,
Tang Du nghĩ chắc trên gác có đặt một chiếc giường chăng.

Tang Du liếc nhìn
lên trên, một bức màn đã chắn ngang tầm mắt, nên cũng không nhìn nữa, quay lại
thì thấy ngay ánh mắt không lấy gì làm thân thiện lắm của Thẩm Tiên Phi. Cô nhướn
mày, bê bát cơm trước mặt lên.

Trên bàn không có thịt
cá gì nhiều, chỉ có một món canh, trứng chiên, thịt xào xắt sợi, ớt xanh xào thịt
và cả canh cà chua trứng. Rõ ràng là món ớt xanh xào thịt được làm thêm sau
này.

Không phải Ngô Ngọc
Phương suy đoán quá tài, bấm đốt ngón tay cũng biết là nhất định con trai sẽ
đưa cô bé đó quay lại, mà là bà đã biết từ lâu rằng chuyến xe về lại thành phố
đã xuất phát sớm hơn nửa tiếng. Thế nên, lại thêm một cơn mưa to rất trùng hợp,
cái gọi là “thiên thời, địa lợi”, làm sao có thể thiếu đi “nhân hòa”, là bà chứ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.