Couple 50 - Chương 04 part 1
CHƯƠNG IV : CẶP ĐÔI CUỐI CÙNG
PHẦN 1
Đường
Tinh Quang là con đường náo nhiệt, phồn hoa nhất của thành phố Tinh Hoa, hai
bên đường, các cửa hàng san sát nhau, người qua lại đông như kiến. Dưới sự
hướng dẫn của Ma Thu Thu, chúng tôi nhanh chóng tìm được địa điểm làm thêm ở
một cửa hàng bán kém có tên gọi là “Điềm mật mật”. Chúng tôi chỉ làm thêm trong
một thời gian ngắn ngủi là mười ngày!
Chúng
tôi mỗi người một việc trong cửa hàng kem Điềm Mật Mật, tôi và Ma Thu Thu phụ
trách công việc phục vụ, mặc bộ đồng phục màu hồng phấn. Còn Kỷ Minh vừa bước
vào cửa đã bị hai cô phục vụ lôi tuột vào phòng thay đồ! Một lúc sau, một
“Thùng
kem di động” trông vô cùng bắt mắt từ phòng thay đồ bước ra.
-
Bạch Tô Cơ, lập tức làm việc! Phải cùng nhau cố gắng nhé!
Đúng
vào lúc tôi còn đang buồn rầu thì trong cái “Đầu kem” của “Thùng kem di động”
phát ra rọng nói rõ ràng và quen thuộc! Tôi định thần lại, chỉ nhìn thấy trên
cái “đầu kem” có hai hốc mắt không to không nhỏ, thông qua hai hốc mắt đó, một
đôi mắt màu xám nhạt quen thuộc đang mỉm cười nhìn tôi dịu dàng!
-
Kỷ Minh?
Tôi
ngạc nhiên há hốc miệng, mắt tôi có lẽ còn mở to hơn cả cây kem! “Thùng kem di
động” hình như định an ủi tôi nên từ cái thùng kem bên phải bỗng dưng có một
bàn tay thò ra, vẫy vẫy với tôi.
Không
ngờ công việc của Kỷ Minh lại là đóng vai một vật may mắn cho quán kem Điềm Mật
Mật.
Hình
như nhận ra sự kinh ngạc của tôi, Kỷ Minh khẽ lắc lư cái đầu, đi về phía tôi!
Nhưng
mới đi được mấy bước, bỗng dưng anh dừng lại, không tự chủ được khẽ lắc mình,
hình như rất khó khăn mới có thể duy trì được sự cân bằng! Một lúc lâu sau anh
mới bước đi mấy bước nữa, bước chân khó khăn tiến chầm chậm về phía tôi. Có
điều, mỗi khi đi được một bước, anh lại phải giơ tay ra để giữ thăng bằng, thi
thoảng còn phải cố gắng giữ chặt cái “đầu kem” màu cà phê sữa đang xoay tròn
trên đầu!
Mặc
dù khoảng cách từ chỗ anh tới chỗ tôi chưa đầy 20m, nhưng khi “Thùng kem di
động” sắp bước tới trước mặt tôi đã nghe thấy tiếng anh thở hổn hển, ngắt
quãng!
-
Kỷ Minh, bạn… vẫn ổn chứ?
Nhìn
Kỷ Minh trước mặt khó khăn lắm mới đi tới chỗ mình, tôi lo lắng hỏi. Nhưng anh
còn chưa kịp trả lời, tôi đã cảm nhận rất rõ ràng trong cái “Đầu kem” vang lên
tiếng thở gấp gáp của Kỷ Minh!
Tôi
vội vã bỏ cái đầu kem trên người Kỷ Minh xuống, phát hiện mặt anh đỏ bừng,
những hạt mồ hôi to như hạt đậu đang chảy ròng ròng trên trán, rơi xuống quần
áo anh ướt sũng… Cái đầu này nặng quá, hơn nữa lại rất bí.
-
Kỷ Minh… Hay là thôi…
-
Không sao đâu… Cần thêm một chút thời gian để thích nghi là được rồi. Hì hì! –
Tôi còn chưa nói xong, Kỷ Minh đã ngắt lời tôi, sau đó cầm cái đầu và đội lên.
-
Xin lỗi, tất cả đều vì giúp mình mà mọi người mới vất vả như thế… – Tôi cúi
thấp, lí nhí nói, – Mình thật vô dụng!
-
Ha ha, Bạch Tô Cơ, Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch cũng là câu lạc bộ của mình,
hy sinh vì câu lạc bộ của mình có gì đâu mà khổ. – Giọng nói của Kỷ Minh nghe
có vẻ mệt mỏi, nhưng anh lại nói rất thoải mái, còn giơ tay ra vẫy tay với tôi.
Nói
xong, Kỷ Minh cố giữ thăng bằng, bước từng bước ra cửa.
Nhìn
dáng vẻ không oán trách gì của Kỷ Minh, tim tôi không tự chủ được lại đập thình
thịch! Kỷ Minh! Cảm ơn bạn! Từ trước tới nay, bất luận là mình làm gì, bạn đều
sẵn sàng giúp sức, có lẽ, đó chính là tình bạn thực sự!
Ngày
tháng làm thuê “nước sôi lửa bỏng” bắt đầu như thế đó!
Ba
người chúng tôi ngày nào học xong cũng vội vội vàng vàng chạy tới Điềm Mật Mật,
sau đó cùng bận rộn làm thuê cho tới một giờ đêm! Mỗi tuần còn phải tổ chức
hoạt động xã giao cho Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch nên mới làm việc được có
hai ngày mà cả ba chúng tôi đều đã biến thành “gấu trúc”, hai viền mắt thâm
quầng và thảm kịch trong những tiết học trên trường cũng từ đó mà ra!
-
Mọi người mở trang 157 ra, hôm nay chúng ta sẽ bàn về việc giáo dục tố chất cho
sinh viên hiện đại…
Cô
giáo đang thao thao bất tuyệt về vấn đề tu dưỡng đạo đức bản thân của sinh viên
thì mí mắt trên và mí mắt dưới của tôi bắt đầu đánh nhau!
-
Thu Thu, mạnh một chút! Véo mạnh vào cánh tay tớ! – Để giữ được hình tượng tốt
nhất của một học sinh trao đổi, mặc dù tôi đã buồn ngủ rũ rượi nhưng vẫn phải
dùng ý chí kiên cường, nhờ Ma Thu Thu ngồi bên cạnh cũng đang ngủ gà ngủ gật
véo tôi một cái cho tỉnh ngủ!
-
Mạnh thêm tí nữa… Tớ bây giờ hoàn toàn không cảm thấy đau…
-
Tô Cơ, cậu giỏi thật, ngón tay tớ cũng thấy đau rồi đây này! Được! Một! Hai!
Ba!
-
Ui da! Đau chết mất!
-Bạn
nữ ngồi hàng thứ ba từ dưới lên, mời em đứng lên nói về vấn đề tố chất của sinh
viên hiện đại!
Hu
hu…
Khi
tôi bị cô giáo gọi đứng lên thì cũng là lúc Ma Thu Thu bên cạnh đổ gục xuống
bàn, chìm vào giấc ngủ.
-
Các em, giờ học nghe tiếng Anh hôm nay sẽ có một bài trắc nghiệm nhỏ, tôi sẽ
cho các em nghe một đoạn băng dài mười phút, mời mọi người trả lời các câu hỏi
trong giấy thi.
Yeah,
tuyệt quá, bây giờ là tiết nghe nói, mỗi người đều có một không gian nghe
riêng! Tôi quay sang cười với Kỷ Minh lúc đó cũng đã mất hết tinh thần, đeo tai
nghe vào và bắt đầu chìm vào giấc mộng! Nhưng khi tôi tỉnh lại…
-
Bạch Tô Cơ, tại sao bài thi của em lại để giấy trắng thế này?
Hu
hu hu…
A
a a… Làm thêm quả là cuộc sống không phải của con người!
Xem
ra kiếm tiền quả không phải là việc dễ dàng gì, giờ thì cuối cùng tôi cũng đã
hiểu nỗi khổ của Kim Nguyệt Dạ! Có điều tôi vẫn tin rằng, cứ kiên trì thì sẽ đi
tới thắng lợi!
Thời
gian trôi nhanh qua kẽ tay. Cuối cùng những nỗi đau khổ của cuộc sống làm thêm
cũng tới hồi kết thúc! Nghĩ tới ngày hôm nay có thể lấy lương cho cả ba người,
tôi vô cùng vui vẻ.
Tang
tang tang tang…
Tiếng
chuông điểm bốn giờ, vẫn còn hai tiếng nữa mới tới giờ kết thúc!
Tôi
nắm một nắm bóng bay trong tay, nhiệt tình tặng cho mỗi người khách đi qua cửa
hàng Điềm Mật Mật! Còn Kỷ Minh thì đã mệt tới nỗi thở không ra hơi, cũng may
anh được chủ tiệm đồng ý cho nghỉ ngơi một lát.
Không
lâu sau, nắm bóng bay nhiều màu sắc trong tay tôi đã phát được tương đối, tôi
tiện tay dúi quả bóng màu hồng cuối cùng vào tay một cô bé.
-
Em cũng muốn bóng bay! Em cũng muốn bóng bay! – Đúng vào lúc tôi thở phào một
hơi nhẹ nhõm, trong lòng nghĩ thế là mọi việc đã kết thúc thì bỗng dưng có một
bàn tay nhỏ níu lấy chiếc váy của tôi.
-
Em bé, bóng bay hôm nay phát hết rồi! – Tôi kiên nhẫn giải thích với cậu bé
đang háo hức chờ đợi, – Ngày mai em tới nhé.
-
Hu hu hu! Em mặc kệ! Em cũng muốn có bóng bay! – Không ngờ cậu bé lại nhệch
miệng ra khóc nhè, ra sức kéo chiếc váy của tôi, trong lúc không cẩn thận, cậu
bé ngã vồ xuống đất.
-
Hu hu hu! Oa oa oa! – Nhất thời nước mắt của cậu bé như cái vòi rồng, không thể
nào ngăn lại được.
-
Chuyện gì thế, chuyện gì thế?
Đúng
vào lúc tôi bó tay bất lực thì một phụ nữ trung niên như từ trên trời rớt
xuống, xuất hiện trước mặt tôi!
-
Tô Cơ, chết rồi! – Chưa chờ người phụ nữ trung niên trả lời, Ma Thu Thu vội vã
từ trong cửa hàng chạy ra, kéo tôi về đằng sau, mặt đỏ bừng, thì thầm vào tai
tôi. – Cậu không biết hả? Người này là bà chủ của quán Điềm Mật Mật, nghe nói đối
xử với mọi người rất hà khắc…
Cái
gì? Những lời của Ma Thu Thu như một chiếc búa gõ mạnh vào đầu tôi, khiến nét
mặt tôi lập tức thay đổi!
Quả
nhiên, bà chủ nhìn vào đứa bé đang khóc lóc dưới đất, ánh mắt dừng lại trên
khuôn mặt trắng bệch của tôi, khuôn mặt vốn trắng xanh của bà chuyển sang màu
đen:
-
Tố chất của người làm thuê bây giờ càng ngày càng kém! Hừ! Dám làm khách hàng
khóc! Cô đừng có mong nhận được một xu nào!
Ù
ù ù…
Lời
nói của bà chủ như sấm giật ngang tai, khiến tôi không hề có chút chuẩn bị tâm
lý nào, bất giác cảm thấy hoang mang! Tôi đưng trơ như gỗ giữa nhà.
Trừ
toàn bộ tiền lương, hay nói cách khác, những nỗ lực suốt 10 ngày qua của tôi
đều trở thành bong bóng xà phòng sao?
-
Em trai, lại đây chụp ảnh với cây kem được không?
Đúng
vào lúc này, một giọng nói dịu dàng như một ánh mặt trời xua tan đám mây mù
trong tôi! Chỉ nhìn thấy “Thùng kem di động” đang ngồi nghỉ ngơi gần đó không
biết từ lúc nào đã xuất hiện đằng sau bà chủ, anh dịu dàng khom lưng xuống, giơ
tay làm dấu hiệu chiếc “camera” cho cậu bé kia.
-
A a a! Em muốn chụp ảnh với “Thùng kem di động”!
Cậu
bé lập tức sáng mắt lên, quên ngay màn khóc lóc của mình vừa rồi.
Ha
ha…
Tách…
-
Em cũng muốn chụp ảnh với “Thùng kem di động”!
-
Nào lại đây, chụp giúp bọn mình với!
-
Cửa hàng kem này thú vị thật, chúng ta cũng vào ăn cái gì đó đi.
…
Một
cô gái vừa thích thú ôm cái áo ngoài của “Thùng kem di động”, và đưa tay ra
trêu chọc cái “đầu kem”, mỉm cười rạng rỡ! Một cậu bé còn bò cả lên vai của
“Thùng kem”, thích chí cười khanh khách.
“Thùng
kem di động” hình như có sức kêu gọi rất lớn, không lâu sau, một đám người như
một cơn sóng từ khắp nơi kéo đến!
-
Bà chủ, nếu như thế này thì có thể không trừ lương của bạn tôi được không? –
“Thùng kem di động” bỗng quay đầu lại nhìn bà chủ.
-
Hừ! Vừa nãy cô ta làm cho khách hàng phải khóc, cho dù thế nào tôi cũng phải
trừ tiền lương mười ngày này của cô ta! – Bà chủ chống hai tay vào hông, trừng
mắt nhìn “Thùng kem”, nói rõ từng lời một. – Chỉ dựa vào một câu của cậu mà đòi
tôi đổi ý sao? Cậu tưởng rằng cậu là ai?
Giọng
nói của bà chủ vừa dứt.
Soạt!
“Thùng
kem di động” đột nhiên lột cái đầu giả ra!
Chỉ
nhìn thấy một khuôn mặt hoàn mĩ xuất hiện, cái cằm nhọn tuyệt đẹp, đôi môi mỏng
màu hồng khiến ai nhìn cũng thích, sống mũi cao thẳng, mái tóc ngắn màu vàng
kim lấp lánh những giọt mồ hôi dính sát vào trán, đôi mắt màu xám nhạt chiếu ra
tia nhìn kiên định!
-
Bà chủ, nếu cái bà gọi là “làm việc công bằng” là thế này thì ngay bây giờ
chúng tôi sẽ rời khỏi đây.
Vừa
nói xong, các khách hàng vây xung quanh đều lên tiếng, nói gì cũng không để cho
Kỷ Minh đi!
Không
khí dường như ngưng đọng khoảng nửa giây rồi bỗng dưng, bà chủ khẽ nhếch miệng
cười.
-
Anh bạn, đó là bạn của cậu hả? Vậy được rồi, chỉ cần cậu đồng ý với tôi một
việc, tôi sẽ không làm gì cả, hơn nữa còn tăng gấp đôi tiền lương cho các cậu!
-
Được!
Mười
phút sau!
Cửa
tiệm kem Điềm Mật Mật, cái “Thùng kem di động” to lớn cồng kềnh không còn thấy
đâu nữa mà thay vào đó là một “người đẹp” cao ráo mặc bộ đồ phục vụ màu hồng
phấn! “Người đẹp” đó có một mái tóc ngắn màu vàng rất mượt, nước da trắng như
tuyết!
-
Hoan nghênh quý khách đến với quán kem Điềm Mật Mật, quán kem chúng tôi hôm nay
có chương trình khuyến mại đặc biệt. Nếu mua hàng hết hai mươi tệ thì sẽ được
chụp một bức ảnh với cô gái may mắn của cửa hàng chúng tôi!
Một
phụ nữ trung niên to béo gấp ba lần “người đẹp” đang cố gắng kiễng chân lên,
vừa ra sức bám chặt vai của “người đẹp”, tay kia giơ ra biểu tượng chữ “V”.
Mười
phút trước, đoạn đối thoại giữa Kỷ Minh và bà chủ vang lên bên tai tôi…
-
Anh bạn nhỏ, mặc cái này vào và đứng trước cửa để mời khách cho tôi.
-
Cái gì? Nhưng đây là quần áo con gái mà.
-
Nếu cậu không đồng ý làm như vậy thì bạn của cậu…
-
Được rồi! Tôi mặc.
-
Không được. – Tôi thực sự không nhẫn tâm bắt Kỷ Minh vì tôi mà phải làm việc
này, anh ấy đã vì tôi làm quá nhiều việc rồi, bây giờ lại còn phải đóng giả con
gái để mời khách thì quả là không thể chịu nổi.
Tôi
không nhịn được, chạy lên kéo Kỷ Minh đi:
-
Quá đáng quá! Chúng ta đi!
-
Bạch Tô Cơ! – Nhưng Kỷ Minh đã nhẹ nhàng gạt tay tôi ra, đứng nguyên ở chỗ cũ.
– Không sao đâu.
-
Không sao? Không được! – Tôi ngạc nhiên nhìn Kỷ Minh rồi lại quay đầu lườm bà
chủ. – Bạn không thể làm việc này được! Đi! Cùng lắm thì chúng ta không lĩnh
lương nữa.
-
Bạch Tô Cơ, nếu cứ đi như vậy thì chẳng phải chúng ta đã làm việc không công
sao? – Nhưng Kỷ Minh lại bình tĩnh nhìn tôi rồi liếc sang bên cạnh. – Bạn xem
Ma Thu Thu bận rộn cả ngày hôm nay, bây giờ còn phải giúp mọi người chụp ảnh.
Những cố gắng này đều không thể lãng phí được, không phải sao?
-
Mình… – Tôi nhìn Ma Thu Thu đang bị bà chủ kéo lại làm “thợ chụp ảnh bất đắc
dĩ”, cô tỏ ra bất lực nhưng lại vô cùng nghiêm túc, rồi quay lại nhìn Kỷ Minh
vẫn bình tĩnh, không tỏ vẻ gì oán trách, lửa giận trong lòng bất giác cũng tắt
đi ít nhiều, một sự cảm động ấm áp như dòng nước suối len lỏi trong trái tim
tôi. Mọi người cùng nhau cố gắng lâu như vậy, nếu chỉ vì sự nóng nảy của tôi mà
mất hết tất cả, vậy thì tôi…
Đúng
vào lúc tôi còn đang suy nghĩ thì cảm thấy phía trước mình như có một cơn gió
lớn thổi tới! Tôi chỉ nhìn thấy những người ở bên đường ào tới như một cơn lốc!
Rất nhiều cô gái như bị trúng tà, mặt đỏ bừng, thở hổn hển mà vẫn không ngừng
chảy nước dãi! Mọi người hình như bị một sức mạnh thần bí gì đó thu hút, vây
quanh cửa tiệm Điềm Mật Mật.
-
Tôi muốn chụp ảnh với “người đẹp!
-
Tôi muốn mua năm suất kem…
Tách…
Tách… Tách…
Một
ngày qua đi, trước cửa quán Điềm Mật Mật vẫn ồn ào như một cái chợ! Ánh đèn
flash của máy ảnh nháy lên liên tục. Rất lâu sau, cả con đường đó vẫn vang lên
tiếng cười thỏa mãn của bà chủ và tiếng hò hét của các cô gái!
Cuối
cùng chúng tôi cũng thuận lợi hoàn thành công việc làm thêm và cũng kiếm được
một khoản “vốn lưu động” nhiều gấp đôi so với dự đoán!
Tôi
tạm biệt hai người bạn mệt mỏi của mình, xách túi tiền mà mọi người tin tưởng
giao cho mình đi vào siêu thị.
Đêm
đã về khuya, đèn đường vừa bật, người trên đường đã thưa thớt, những ngọn đèn
hai bên đường chiếu rọi khiến con đường càng trở nên vắng vẻ. Tôi ôm một đống
đồ trang sức để chuẩn bị cho buổi vũ hội, vội vã chạy về phía ký túc xá của
trường.
Đi
mãi đi mãi, thi thoảng tôi lại cúi thấp đầu, nhìn đống “đạo cụ” trong tay mình,
trong đầu lại hiện lên từng khuôn mặt của các thành viên trong câu lạc bộ…
Chiếc
khăn lụa vừa đẹp vừa rẻ này chắc là phù hợp với Tiểu Ngọc, cô ấy mà đeo lên
chắc đẹp lắm, hơn nữa cả khu chợ chỉ có mỗi cái khăn này thôi, là độc nhất vô
nhị! Hồ Bách Linh thì có thể kẹp chiếc kẹp tóc hình mặt trăng, tôi phải đi ba
cửa hàng mới mua được cái kẹp này với giá một nửa…
Thế
là không biết từ lúc nào, tôi đã nghĩ xong việc nên phối đồ này cho ai!
Tuy
nhiên, số tiền lương mà chúng tôi đi làm thêm kiếm được chỉ là một món tiền
nhỏ, không thể so sánh với khoản tiền lớn của An Vũ Phong, nhưng tất cả những
thứ này đều là tiền mồ hôi nước mắt của tôi, Kỷ Minh và Ma Thu Thu đổi lại! Tôi
thận trọng hết mức để đảm bảo rằng từng đồng tiền mà mình sử dụng đều không
lãng phí, đều được tận dụng tới mức tối đa! Và tiếp theo đây, Câu lạc bộ Tình
yêu Tiểu Bạch phải cố gắng tập luyện, phải đánh bại hoàn toàn An Vũ Phong,
giành lấy thắng lợi cuối cùng!
Nghĩ
như vậy, tôi thấy người mình như khỏe mạnh hơn, đẩy nhanh bước chân đi về.
-
Ha ha ha… Đúng là cố gắng thật! Vừa đi làm thêm rồi còn đi sắm đồ, con gái mà
về nhà muộn thế này hình như không tốt lắm!
Đúng
vào lúc tôi lê bước chân mệt mỏi của mình trên đường thì một tràng cười lạnh
lùng đập vào tai tôi!
Tôi
ngẩng đầu lên, trong đêm tối nhìn thấy một mái tóc dài đen nhánh đang lắc lư,
khuôn mặt trắng trẻo nở một nụ cười khinh bạc.
Đúng
là oan gia ngõ hẹp, muộn thế này rồi mà còn gặp hắn.
Nếu
là trước đây, chắc tôi đã nhảy lên khiêu chiến với hắn từ lâu rồi, nhưng hôm
nay tất cả chỉ như một cơn gió nhẹ thổi qua mặt hồ. Tôi bình tĩnh tới mức thần
kỳ.
-
Có chuyện gì chờ tới hôm vũ hội sẽ biết! Bây giờ tôi không muốn lãng phí thời
gian!
Nói
xong, tôi đi vòng qua hắn, định đi tiếp.
-
Ha ha ha… Bạch Tô Cơ, cô cũng biết kể chuyện cười đấy chứ! – An Vũ Phong hình
như không hề tức giận, ngược lại còn tỏ ra thích thú, đi lại gần tôi, liếc mắt
nhìn đống đồ “nghèo nàn” tôi xách trên tay, thong thả nói. – Cô nghĩ chỉ dựa
vào đống rác rưởi này mà có thể chiến thắng trong buổi vũ hội sao? Ha ha, tôi
khuyên cô tốt nhất là đừng cho các thành viên đáng yêu của Câu lạc bộ Tình yêu
Tiểu Bạch lên sâu khấu để tránh bị mất mặt!
Rác
rưởi? Mất mặt?
Hắn
dám nói những món đồ mà chúng tôi đổi lại bằng mồ hôi nước mắt là rác rưởi?
Nghe tiếng cười nhạo báng của hắn, lửa giận trong lòng tôi bốc lên bừng bừng,
trống ngực đập thình thịch. Tôi cảm thấy như có một ngọn lửa đang thiêu đốt
trái tim tôi!
-
An Vũ Phong, anh có tư cách gì để nói tôi, có tiền thì oai lắm sao? Có lẽ anh
còn chưa từng kiếm được đồng tiền nào phải không? – Tôi đứng thẳng người, đưa
tay vuốt lọn tóc xoăn, khinh bỉ nói.
-
Ha ha, Bạch Tô Cơ, cô không cần đố kỵ với tôi, đó là hiện thực, cô không thể
thay đổi được. – An Vũ Phong hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn không thay đổi nét mặt.
-
Tôi đố kỵ anh? – Tôi cắn chặt môi, mắt nheo lại nhìn An Vũ Phong, trả hắn một
nụ cười lạnh lùng. – Ha ha ha, An Vũ Phong, anh nằm mơ đi! Câu lạc bộ Tình yêu
Tiểu Bạch của chúng tôi dựa vào đôi tay và sự nỗ lực của chính mình! Niềm hạnh
phúc này cho dù anh có thân phận cao quý như thế nào cũng không thể cảm nhận
được đâu.
Đối
diện với những lời nói cay độc của tôi, An Vũ Phong hình như không thèm để ý,
ngược lại còn cười lớn hơn.
-
Dựa vào đôi tay và sự nỗ lực? Ha ha, lẽ nào sự nỗ lực mà cô nói là trai đóng
giả gái sao?
-
Anh… – Tôi chỉ cảm thấy lửa giận hình như đã phá vỡ lồng ngực mình, căm hận
nhìn An Vũ Phong. – An Vũ Phong, Kỷ Minh vì Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch mà
đóng giả gái để làm thêm, anh ấy là bạn của tôi! Tôi tuyệt đối không cho phép
anh sỉ nhục anh ấy!
-
Làm thêm? Ồ! Thì ra là như vậy, ha ha ha! – An Vũ Phong không thèm để ý tới sự
giận dữ của tôi, tiếng cười của hắn lại càng thêm nhạo báng. – Tôi còn tưởng
“chuyên gia tình yêu” như cô nghĩ ra được cái gì mới mẻ cơ đấy!
-
An Vũ Phong! Anh thật quá đáng! – Cuối cùng thì tôi cũng không nhịn được nữa,
nghiến răng nhả ra từng chữ. – Anh yên tâm đi, vũ hội ngoài trời lần này chắc
chắn tôi sẽ thắng anh! Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch sẽ thắng Câu lạc bộ Nhịp
đập Trái tim của anh!
Nói
xong, tôi không thèm để ý gì tới hắn, quay người bước đi, không buồn quay đầu
lại!
-
Bạch Tô Cơ! – Mới đi được hai bước, bỗng dưng đằng sau lại vang lên tiếng của
An Vũ Phong, không biết tại sao giọng nói của hắn nghe có vẻ chán nản, – Cô
thắng tôi như vậy sao?
Tôi
thoáng khựng lại, hít một hơi thật sâu, nói:
-
Lẽ nào anh quên rằng tôi đã từng nói, chúng ta chỉ là đối thủ thôi sao?
-
… – Lần đầu tiên, An Vũ Phong không phản bác lời tôi nói.
Không
biết vì sao, sự im lặng của hắn khiến tôi thấy nặng nề, lồng ngực như bị một
hòn đá đè chặt!
-
An Vũ Phong! Cứ chờ đây! Chắc chắn tôi sẽ thắng anh. – Tôi nặng nề buông một
câu rồi rảo nhanh bước chân, đi vào trong màn đêm trước mặt!
Thời
gian quả là kỳ lạ, khi bạn hy vọng nó trôi nhanh thì nó lại chậm như một con
rùa.
Nhưng
khi bạn cầu mong cho nó trôi chậm một chút, thì nó lại phóng nhanh như ngựa
phi.
Hôm
nay đã là “Ngày thứ bảy định mệnh”.
Cái
sân khấu hình elip được dựng tạm ngập tràn trong những quả bóng bay, trên cành
cây to rậm rạp còn treo đầy dây điện, những bóng đèn tròn nhiều màu sắc lủng
lẳng trên cây lúc sáng lúc tối, tỏa ra ánh sáng nhấp nháy đẹp mắt. Hồ Sao hôm
nay dường như được thay mới hoàn toàn, trong phút chốc mùa xuân đã tới bên bờ
hồ lạnh giá, những bông hoa cắm khắp nơi khiến không khí càng trở nên lãng mạn
và ấm áp.

