Thiên sơn mộ tuyết - Chương 02 - phần 1

Chương 2

Lên lớp mười một, tôi mới chuyển vào trường Trung học trực
thuộc, đáng lẽ trường Trung học trực thuộc không nhận học sinh chuyển trường,
nhất là học sinh trái tuyến, nhưng nhờ có cậu chạy đôn chạy đáo, cạy cục khắp
nơi mới đưa được tôi vào trường. Tự tôi cũng biết bản thân mình phải cố gắng.
Hôm phỏng vấn, thầy giáo phụ trách đưa tôi một tập đề thi, tôi vừa làm xong đề
toán, thầy đã thu lại toàn bộ đề lý, hóa rồi nói:

- Được rồi, không phải làm nữa, chiều lên lớp.

Tôi là đứa trẻ ham học, trừ chuyên tâm học hành ra, tôi chẳng
còn sở thích nào khác.

Sau khi bố mẹ qua đời, suốt nửa năm trời, tôi không nói lấy nửa
câu. Cậu tôi nhớ lúc tôi mở miệng nói lại là lúc tôi nhốt mình ngoài ban công,
học thuộc lòng một bài khóa tiếng Anh.

Trước khi chuyển trường, tôi từng là cán sự môn Tiếng Anh, hôm
đó ở ban công, tôi đã đọc bài khóa nào thì quên rồi, nhưng sau khi chuyển
trường, tiết tiếng Anh đầu tiên đã để lại cho tôi một ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Trường Trung học trực thuộc thường mời giáo viên nước ngoài về dạy môn Tiếng
Anh, dạy lớp tôi là một cô giáo người Anh đã luống tuổi. Vừa nghe tôi trả lời
câu hỏi, cô đã phê bình ngay cách phát âm của tôi, cô bảo cách phát âm của tôi
đặc sệt tiếng Trung, khiến tôi xấu hổ, mang tai đỏ bừng. Hôm đó cũng là ngày
đầu tiên tôi ra mắt các bạn học mới.

Đó là quãng thời gian mẫn cảm của tôi, tôi vừa mất bố mẹ, vừa
mất nhà cửa, mất đi tất cả hạnh phúc của đời mình. Chuyển đến nhà cậu sống,
phải dè chừng mọi thứ, giấu nhẹm những vụn vỡ trong lòng. Ngoài học cách nhìn
sắc mặt mợ mà sống, tôi còn phải lấy lòng cô em họ, giúp nó học, giảng
Olympiad[7] cho nó. Trước năm mười sáu tuổi, tôi là viên ngọc quý trong lòng bố
mẹ, là nàng công chúa duy nhất, là niềm tự hào của thầy cô, là người khiến bao
bạn bè phải ghen tỵ, nhưng giờ đây, tất cả đã chấm hết, tôi chẳng thể dựa dẫm
vào ai, thành tích tốt để làm gì nữa, vĩnh viễn về sau bố mẹ tôi có thấy được
đâu?

[7] Olympiad: giải thi
đấu mang tính quốc tế, đề thi thường rất khó, được chia làm nhiều lĩnh vực:
Toán, Lý, Hóa, Thể dục thể thao, Cờ vua…

Sau giờ học, tôi trốn ra bãi tập, khóc một mình. Tiếng
bước chân khua sàn sạt trên đường đua chạy vụt qua lưng tôi. Tôi ngồi trên bãi
cỏ, quay lưng về phía đường đua, giấu mặt vào đầu gối, lặng nhìn từng giọt nước
mắt tuôn rơi xuống thảm cỏ. Tôi nhớ lại rất nhiều chuyện, phần lớn là những kỷ
niệm lúc còn bé được bố mẹ dẫn đi chơi công viên, đi chèo thuyền, đi xe đua,
mua bóng bay… Thuở ấy có một loại kẹo bông làm từ đường, cả một bông to mềm
mềm, xốp xốp như mây. Hồi bé, lần nào tôi ăn cũng bị dính nhoe nhoét khắp mặt,
nhưng bố tôi lại thích chụp những kiểu ảnh xấu hổ như thế. Hồi ấy chỉ có máy cơ
dùng phim cuộn, trong vòng một năm, bố đã chụp cho tôi không biết bao nhiêu là
cuộn phim.

Tôi bật khóc nức nở, chẳng buồn để ý có cậu bạn đang chạy lại
gần, cho đến khi mũi giày thể thao màu trắng còn bám một chiếc lá của cậu ấy
hiện ra ngay trước mắt. Cậu ấy cúi xuống, tay phải phủi chiếc lá, tay trái đưa
tôi một gói giấy ăn.

Tôi ngây người mất vài giây. Tôi không nhận gói giấy ăn đó, cậu
ấy đành để nó xuống thảm cỏ rồi đi mất.

Hôm sau tôi mới biết cậu bạn đó ngồi sau tôi một dãy bàn, tên là
Tiêu Sơn.

Bố Tiêu Sơn làm ở Bộ Ngoại giao, mười hai năm sống ở nước ngoài
nên cậu ấy nói giọng Oxford rất chuẩn và lưu loát, trên lớp có thể thoải mái
trao đổi về cách dùng từ với cô giáo người Anh. Nhưng môn Toán mới thật lợi
hại, cậu ấy giỏi đến nỗi tôi thấy mình chẳng thấm vào đâu. Rõ ràng cậu ấy không
phải loại mọt sách, nhờ thông minh nên mới được điểm cao. Giờ ra chơi, tôi toàn
thấy cậu ấy tranh thủ xuống sân chơi bóng rổ. Có lần vào tiết Toán, chuông reo
rồi mới thấy cậu ấy ôm bóng, hổn hển chạy về, đứng ngoài cửa xin phép:

- Thưa thầy…

Thầy Bôn dạy Toán cực kỳ ghét học sinh vào lớp muộn, thầy chỉ
ngoảnh lại, nhìn lướt qua cậu ấy rồi phớt lờ coi như không thấy. Tiêu Sơn đành
đứng chôn chân tại chỗ, làm thần giữ cửa. Được một lúc, thầy giáo trả bài thi
Toán toàn thành phố lần trước, theo thói quen, thầy sẽ đọc điểm của cả lớp từ
cao đến thấp, đọc đến tên ai, bao nhiêu điểm, người ấy tự lên lấy. Việc này
thực sự động chạm đến lòng tự ái của học sinh, nhưng thầy cũng mặc kệ, vì thầy
vốn thiên vị những người đạt điểm cao.

Rốt cuộc người được xướng tên đầu tiên là Tiêu Sơn với số điểm
tối đa. Thầy ngoái đầu ra cửa, nhìn Tiêu Sơn, giọng nửa thương tình nửa bực
mình:

- Sao không vào lớp đi?

Cả lớp ai nấy đều cúi đầu nín cười, Tiêu Sơn nhận bài kiểm tra
từ chỗ thầy, khí khái nói:

- Em cảm ơn thầy!

Trường Trung học trực thuộc có rất nhiều học sinh giỏi nhưng
xuất sắc như cậu ấy thì chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trong lớp có nhiều đứa con
gái thầm cảm mến Tiêu Sơn, cái tuổi ô mai hay mộng mơ này, ai mà chẳng thích
nuôi ảo tưởng với một cậu bạn nổi bật như thế chứ! Nhưng tôi thì không, vì tôi
chẳng còn tâm tư nào để nghĩ vẩn vơ, bố mẹ qua đời khiến tôi hoàn toàn mất đi
khả năng ứng phó với thế giới này. Dù cậu ấy ngồi cách tôi chỉ một hàng ghế,
nhưng ngoại trừ việc mượn vở Tiếng Anh ra, chúng tôi chưa từng chuyện trò.

Chúng tôi chỉ thực sự thân thiết khi kỳ nghỉ đông bắt đầu. Cô
giáo luống tuổi người Anh phân lớp thành từng tổ làm bài tập nghỉ đông, chủ đề
tự chọn là diễn một trong các tác phẩm của Shakespeare. Cả lớp phân thành từng
tổ nhỏ theo chỗ ngồi, có tổ chọn Romeo & Juliet, có tổ chọn Giấc
mộng đêm hè
, có tổ lại chọn Hamlet, tôi với Tiêu Sơn một tổ, tổ
chúng tôi chọn Người lái buôn thành Venice. Nghỉ Tết xong, mỗi tổ sẽ
diễn vở kịch đã chọn, sau đó cùng bình luận, đánh giá.

Sở dĩ tôi thấy thích những ngày nghỉ đông tập kịch đó là bởi tôi
có lý do để ra ngoài, không phải ru rú ở nhà cậu mợ nữa. Càng giáp Tết, trong
lòng tôi càng ứ nghẹn cảm giác bơ vơ, lạc lõng. Mợ không ngơi miệng bàn những
thứ cần sắm sửa trong dịp Tết, cô em họ mè nheo đòi mua laptop mới. Mấy năm
trước, máy tính xách tay vẫn chưa phổ biến như bây giờ, thế mà em họ tôi đã có
một chiếc laptop hiệu Lenovo rồi, nhưng nó bảo bạn bè ở lớp đều dùng Sony Vaio
dòng mới nhất, cậu tôi hứa với nó, nếu lọt top hai mươi của lớp thì cậu nhất
định sẽ mua. Trong khi đó, thành tích của con bé luôn đứng vững ở hàng thứ ba
mươi mấy, thế là nó bĩu môi, ra vẻ hờn dỗi. Cậu nói:

- Bĩu môi cái gì? Nhìn chị con kìa, xưa nay có đòi đồ linh tinh
đâu. Bố bảo mua cho chị con chiếc điện thoại mà con bé còn bảo không cần đấy.

Lúc ấy, sắc mặt mợ thoáng sa sầm, tôi luống cuống nói:

- Soái Soái còn nhỏ mà cậu, với cả máy tính cũng giúp ích cho
việc học hành, em ấy nào có đòi linh tinh.

Con bé níu tay cậu, nhõng nhẽo:

- Bố, bố xem chị cũng nói thế mà.

Lòng tôi thấy vô cùng chua xót. Mới Tết năm ngoái thôi, tôi còn
kéo tay bố mẹ nũng nịu, thế mà bây giờ, mặc kệ tôi muốn gì, cũng chẳng có lấy
một người quan tâm.

Lúc ấy, tôi mẫn cảm với mọi thứ xung quanh, tôi mặc cảm, tự ti,
chỉ muốn bỏ ra ngoài, để không phải buồn lòng thêm nữa.

Bình thường, chúng tôi hay tập luyện ở nhà Tiêu Sơn. Nhà Tiêu
Sơn rất rộng mà lại chỉ có ông bà ngoại. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in
dáng vẻ hòa nhã của ông bà. Trong thư phòng khép kín, không khí điều hòa ấm áp,
chúng tôi thường đọc oang oang lời thoại như thể xung quanh chẳng có ai. Còn ở
dưới bếp, bà ngoại bận làm ít bánh trái rồi bưng lên cho chúng tôi. Có lúc là
xôi ngó sen, thỉnh thoảng là bánh nếp, nhiều khi là xí muội… Những món ấy đều
ngon tuyệt. Bà ngoại Tiêu Sơn là người miền Nam, món ngọt bà làm luôn đậm đà
phong vị quê hương, vì tôi là bạn nữ duy nhất nên được bà quan tâm đặc biệt,
bữa nào tôi cũng ních đến no căng bụng.

Dạo đó, tôi chưa hoàn toàn thích ứng với khí hậu miền Bắc, tiết
trời khô hanh đến mức tôi thường xuyên chảy máu cam. Có hôm tập kịch ở nhà Tiêu
Sơn, đang đọc lời thoại, đột nhiên có bạn kêu lên:

- Trời ơi, Đồng Tuyết, bạn chảy máu cam kìa!

Tôi vừa cúi đầu thì một giọt máu tươi từ mũi nhỏ xuống vạt áo
len, máu bám trên chiếc áo len màu trắng, trông thật ghê rợn. Tôi mắc bệnh sợ
máu, vừa nhìn thấy liền bủn rủn tay chân. Sau đó, Tiêu Sơn đưa tôi vào nhà tắm,
vấn tóc tôi lên, lấy nước lạnh vỗ mạnh vào hõm gáy. Bà ngoại cầm khăn mặt thấm
nước nhỏ xuống từ cổ tôi, nói:

- Trời ạ! Đứa bé này có tội tình gì đâu, sao lại khổ thế!

Lòng bàn tay mát rượi của Tiêu sơn vỗ dòng nước lạnh buốt lên cổ
tôi, cậu ấy vỗ bôm bốp mà máu vẫn không ngừng tuôn xuống bồn rửa mặt. Vòi nước
mở hết cỡ, tiếng nước xối xả đập vào tai càng khiến tôi choáng váng, mắt đăm
đăm nhìn những vệt máu đỏ bị dòng nước cuốn phăng đi hết đợt này đến đợt khác.
Chốc chốc cậu ấy lại hỏi:

- Sao rồi, sao vẫn chưa đỡ?

Bà ngoại trách cậu ấy bộp chộp, sau đó bà cầm tay tôi bấm huyệt,
bấm được một lúc thì bảo Tiêu Sơn:

- Tay cháu khỏe, cháu ấn vào đây là máu sẽ ngừng chảy.

Tay cậu ấy thực sự rất khỏe, cậu ấy gồng mình ấn làm tôi đau
chảy cả nước mắt. Thấy tôi rơm rớm, cậu ấy luống cuống buông tay ra, bà ngoại
liền mắng yêu:

- Cái thằng này đúng là tồ, tay con gái, phải nhẹ nhàng chứ!

Máu với nước mắt tôi vẫn chảy ròng ròng, tôi nói:

- Bà ơi, bà đừng trách cậu ấy, cậu ấy chỉ muốn nhanh nhanh chóng
chóng bấu chặt cháu thôi.

Thế mà cậu ấy lại phá lên cười:

- Bấu chặt á? Nói gì kỳ thế?

Bà ngoại phát cho cậu một ấy cái, mắng:

- Cái thằng này, còn cười à!

Tôi chẳng nhớ nổi hôm đó máu cam đã ngừng chảy như thế nào, chỉ
nhớ sau đó mũi tôi bị nhét hai cục bông gòn, còn được ăn món bánh nướng mứt táo
thơm lừng của bà. Bà ngoại vừa động viên tôi ăn, vừa nói:

- Táo tàu bổ máu lắm, cháu ăn nhiều vào.

Tôi mãi mãi khắc ghi những ngày tập kịch ấy, hơn nửa là vì tấm
chân tình của bà ngoại Tiêu Sơn dành cho tôi, bà thực sự đã dành cho tôi những
điều tốt đẹp nhất.

Mới giáp Tết mà chúng tôi đã thuộc lời thoại làu làu như cháo
chảy. Một hôm tập xong, vẫn còn sớm, không biết ai đã nêu ý kiến rủ cả lũ đi
trượt băng. Tôi là người miền Nam nên không biết tí gì về môn trượt băng. Nhưng
sau bao ngày tập kịch, tình bạn giữa mấy người trong nhóm đã trở nên bền chắc
như thép nung, nên họ sống chết kéo tôi đi bằng được, Tiêu Sơn cũng nói:

- Có chúng tớ đây rồi, cậu ngã sao được?

Đeo giày trượt băng xong, tôi chẳng biết phải di chuyển thế nào.
Được hai đứa bạn nắm tay, tôi dè dặt đi từng bước về phía trước, chỉ cần bọn họ
đi hơi nhanh một chút là tôi đã giật thót tim, gào toáng lên. Họ bực mình, bèn
quay ra gọi Tiêu Sơn:

- Cậu đỡ bạn ấy đi.

Rồi quay sang nói với tôi:

- Tiêu Sơn trượt băng đỉnh nhất đấy!

Tiêu Sơn rất nhẫn nại, cậu ấy vừa trượt làm mẫu vừa chỉ tôi
những động tác cơ bản, giống như đang nói về một bài toán bình thường vậy. Qua
kỳ nghỉ đông này, cả tổ mới trở nên thân thiết với tôi, thỉnh thoảng tôi cũng
hỏi cậu ấy vài bài toán, cậu ấy giảng giải rõ ràng, đâu ra đấy, hơn nữa còn chỉ
cho tôi cách giải ngắn gọn nhất. Trượt được vài vòng, cuối cũng tôi cũng hiểu
sơ sơ cách trượt, thấy tôi trượt vững rồi, cậu ấy bèn thả lỏng tay ra.

- Cậu cũng có chút năng khiếu bẩm sinh đấy!

Được cậu ấy khen, tôi thấy ngường ngượng.

- Không phải đâu, tại trước kia tớ cũng hay trượt patin, nên
biết cách giữ thăng bằng.

Đôi giày patin đầu tiên của tôi là món quà sau lần bố đi công
tác ở Mỹ về, tôi vẫn nhớ đôi giày ấy có màu hồng phấn, bố rất thích mua đồ màu
hồng cho tôi, bởi trong lòng bố, con gái lúc nào cũng trắng hồng, mềm mại. Đôi
giày màu hồng ấy hơi to, tôi đi phải được vài năm. Về sau, trong nước cũng bán
loại tương tự nhưng kiểu dáng đơn giản hơn rất nhiều. Bố cũng chính là người
dạy tôi trượt patin. Hồi ấy, bố kéo tay tôi, hai bố con loanh quanh trong sân
bóng rổ trước cửa nhà, phải mất vài ngày Chủ nhật, tôi mới trượt vững.

Tôi mất đà, ngã phịch xuống nền băng, Tiêu Sơn đỡ tôi dậy, bực
mình nói:

- Đầu óc lại để đi đâu thế? Học chưa xong mà còn phân tâm, sao
cậu toàn thế này nhỉ?

Tôi chỉ biết câm như hến. Thỉnh thoảng tôi nhờ cậu ấy giải thích
mấy bài đọc hiểu Tiếng Anh, cậu ấy nói một thôi một hồi mà tôi vẫn ù ù cạc cạc,
những lúc như thế, cậu ấy thường tỏ vẻ bực dọc, chắc chắn cậu ấy sẽ thầm mắng tôi
đã dốt lại còn không biết đường chăm chỉ. Từ nhỏ đến lớn, chưa một ai chê tôi
dốt, trước đây các thầy cô thường khen tôi có năng lực tiếp thu tốt, thế mà
trước mặt cậu ấy, tôi đích thị là một đứa đần độn không hơn không kém, chỉ vì
cậu ấy quá thông minh.

Tiêu Sơn cầm tay, kéo tôi trượt chầm chậm, sợ tôi ngã thêm lần
nữa nên cậu ấy quyết không buông tay tôi ra. Hôm ấy, gió hiu hiu thổi, phả vào
mặt không lạnh lắm nên tôi cũng quên khuấy việc phải đội mũ, trên đầu chỉ quấn
tạm một chiếc khăn quàng. Tôi chưa từng nắm tay cậu con trai nào lâu đến thế,
mặc dù lúc đó tôi và Tiêu Sơn đều đeo găng tay. Lần cuối cùng tôi cầm tay con
trai là từ đợt biểu diễn văn nghệ mừng ngày tết Thiếu nhi mùng Một tháng Sáu
khi còn học tiểu học. Nghĩ thế, tim tôi đột nhiên đập rộn ràng, nó đập rất
nhanh khiến người ta manh nha nhận ra sự khó chịu. Tính cách Tiêu Sơn xưa nay
vốn cởi mở, phóng khoáng, cậu ấy nắm tay tôi chỉ như nắm tay một đứa em gái
hoặc một bạn gái cùng lớp mà thôi. Trên thực tế, tôi cũng chỉ là bạn cùng lớp.
Tôi không quay sang nhìn cậu ấy nữa, cố gắng tỏ ra thật tự nhiên.

Trượt băng xong, chúng tôi rủ nhau đi uống trà sữa. Cốc trà sữa
nóng hổi, tỏa mùi thơm ngào ngạt ủ trong lòng bàn tay thật ấm áp. Mọi người bắt
đầu bàn tán rôm rả xem Tết đi đâu chơi, có người gợi ý Tết nên đi lễ chùa, chỉ
mình tôi lặng thinh ngồi uống trà sữa mà không góp chuyện. Đang hút hạt trân
châu, bỗng Tiêu Sơn nói:

- Này, mặt cậu nẻ rồi kìa!

Tôi xoa mặt, thấy da mình nổi cục cưng cứng, hơi ngứa. Từ bé đến
giờ, tôi chưa từng bị nẻ, không ngờ đúng lần đầu tiên lại nẻ ngay trên mặt.
Nghe người ta nói, khi bị nẻ, da sẽ tróc ra rồi mưng mủ, nếu nẻ trên mặt, chẳng
phải mặt mày sẽ hốc hác, vàng vọt ư? Tôi gồng mình ấn cục đông cứng ấy xuống,
chẳng thiết gì đến trà sữa nữa, chỉ mong ấn bẹp được nó…

Tiêu Sơn nói:

- Đừng ấn nữa, cứ sờ vào sẽ càng tệ thêm, nhà tớ có mỡ trăn, mai
tớ sẽ sẻ cho cậu một ít, dùng mỡ trăn bôi vài lần là đỡ ngay.

Hôm sau là Giao thừa mất rồi, ngay từ đầu, cả lũ đã thống nhất
từ Giao thừa cho đến mùng Năm Tết sẽ không tập tành gì hết, dù sao cũng phải ăn
Tết nữa chứ. Tôi cứ đinh ninh cậu ấy chỉ nói lấy lệ thế thôi, không ngờ hôm Ba
mươi mà cậu ấy vẫn chạy ra ngoài. Vừa rời giường chưa được bao lâu, tôi bỗng
nghe thấy tiếng điện thoại đổ chuông. Em họ còn đang ngủ, mợ sợ ồn ào làm con
bé thức giấc, liền vội vã chạy ra nhấc máy. Nghe một hồi rồi mợ gọi tôi:

- Tìm cháu này!

Tôi ít khi nói số điện thoại nhà cậu cho người khác biết, chỉ
ngại mợ không vui. Nghĩ bụng không biết mới sáng sớm ngày Ba mươi mà ai đã gọi
điện tìm mình? Tôi đang thắc mắc thì giọng của Tiêu Sơn cất lên, cậu ấy nói:

- Số điện thoại nhà cậu khó tìm thật đấy, phải hỏi lớp trưởng
mới ra.

Mợ đang ngồi ở sofa kế bên, nửa quan tâm, nửa hờ hững, đảo mắt
về phía tôi, chắc bởi trước giờ chưa từng có bạn nam nào gọi điện đến nhà tìm
tôi, tôi cứ lo mợ hiểu nhầm, bèn luýnh quýnh hỏi:

- Hôm nay không tập cơ mà?

- Cậu quên rồi à? Hôm qua tớ hứa sẽ đem mỡ trăn cho cậu bôi, cậu
ra lấy đi này.

Tôi luống cuống vì bất ngờ:

- Ơ, nhưng...

Cậu ấy nói:

- Tớ đợi cậu ở cửa trạm tàu điện ngầm Phúc Hưng Môn nhé.

Trạm ấy gần nhà cậu mợ nhất, từ đây đến đó mất có mười phút, tôi
vội vàng quyết định:

- Được, cậu đợi chút, tớ đến ngay.

Cúp điện thoại, tôi giải thích với mợ rằng kịch bản có chút thay
đổi, vừa rồi bạn cùng lớp gọi điện thông báo, bảo tôi sang lấy. Tôi cũng chẳng
hiểu tại sao tôi phải nói dối mợ, nhưng chẳng lẽ lại bảo có một bạn trai đem mỡ
trăn cho tôi, thể nào mợ cũng nghĩ xiên nghĩ vẹo, đành giấu còn hơn.

Mợ không để ý nhưng cậu lại hỏi:

- Cháu đi đâu lấy?

- Nhà bạn ấy ở Hồi Long Quan, hơi xa ạ!

Tôi vẫn thản nhiên bịa chuyện. Thực ra, nhà Tiêu Sơn ở Công Chủ
Phần, với cả cậu ấy đã nói sẽ đợi ở trạm xe điện, nhưng tôi vẫn nói dối trôi
chảy.

- Nếu tắc đường, chắc cháu không về kịp bữa trưa.

Tôi muốn dành chút thời gian đi lang thang một mình, dù phải tha
thẩn trong siêu thị vẫn tốt hơn, ngày hôm nay tôi chỉ muốn ở một mình.

Mợ nói:

- Nhớ về sớm nhé, còn đón năm mới nữa.

Lúc thay giày ở bậu cửa, chuẩn bị ra ngoài thì cậu bước tới, dúi
cho tôi tờ một trăm tệ, tôi không cầm, cậu nói:

- Cầm đi, nếu bên đó tắc đường, không về kịp bữa trưa, cháu mua
tạm hamburger mà ăn.

Dùng dằng mãi khiến mợ chú ý, mợ cười, nói:

- Cậu cho thì cháu cứ cầm đi, nào phải người dưng.

Mợ đã nói thế, tôi đành nhận tiền.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.