Thục nữ PK Xã hội đen - Chương 35

 

Chương
35:Lượng tình đich sản sinh vô số.

Gu thời trang của Nại Nại quả thực không ra
làm sao, ba năm, năm năm, mười năm đều không hề thay đổi phong cách, từ xưa đến
nay lúc nào cũng là kiểu ăn vận ngây thơ dễ thương. người đã hơn ba mươi tuổi
rồi mà vẫn thích áo phông quần bò, bộ trang phục đó cộng thêm mái tóc đuôi
ngựa, mấy lần đi trên đường học viện bị người khác gọi nhầm là “học sinh” bản
thân cô lại thấy rất sung sướng và đắc chí.

Nhưng khi về quê thì cách ăn mặc này sẽ bị
chê bai miệt thị kinh khủng.

Chị họ Nại Nại vốn là người đi trên con đường
thời thượng, sở thích của cô là lên mạng tìm kiếm đủ loại trang phục mới, tự
khoe con mắt của cô có thể sánh được với các nhà thiết kế tạp chí thời trang
chuyên nghiệp, cô chuyên môn coi việc đả kích thời trang của là thú vui, cô
thường nói: “Phong cách ăn mặc của nhân dân thủ đô đúng là giản dị chất phác,
hơn nữa năm mươi năm không hề thay đổi, may mà trong người em còn chảy dòng máu
thời thượng của người quê ta hơn chục năm
đấy”      

 Đối với câu phê bình này,  Nại Nại
luôn nghiến răng nghiến lợi đáp lại: “Ăn mặc đẹp thì có tác dụng gì được,
 gả cho người tốt mới là quan trọng. ”

Khi đó,  cô được gả cho Lữ Nghị.

Sau này, cô mới biết ăn mặc còn quan trọng
hơn cả gả chồng, gả chồng không thể dựa dẫn cả một đời,  nhưng trang điểm
ăn vận thì là kĩ năng cần thiết mọi lúc mọi nơi.

Đó là kĩ năng sống đến già học đến già, một
trăm năm.

 --Bạn đang đọc truyện tại
media.alobooks.vn--

LÔI KÌNH hỏi Nại Nại có phải bị người ta ức
hiếp không.  Nại Nại liền chu miệng trả lời: “Cô ta ức hiếp em? Em không
chọc cô ta tức chết là nhân đạo lắm rồi. ”

Anh nâng nhẹ cằm cô lên ngắm nghía: “Vậy sao
mắt em lại đỏ?”

“Là do gió thổi bụi bay vào mắt. ” Nại Nại
chột dạ,  nhưng vẫn cứng miệng.

“Đồ ngốc! Em cứ nói là mình khóc không được
sao? Sao lại cứng đầu như vậy chứ?” LÔI KÌNH xót xa khi thấy Nại Nại cứ làm bộ
không có chuyện gì,  anh nói rất tức giận.

Nại Nại cố nhịn, nheo nheo mắt nhìn khuôn mặt
anh rồi hỏi: “Thế anh không giả vờ như không thấy được sao?”

LÔI KÌNH khưng lại một lúc, rồi ôm cô vào
lòng,  lặng im lúc lâu rồi mới nói: “Em đúng là ngốc đến mức hết thuốc
chữa rồi. ”

Nại Nại gật đầu nói: “Chính xác! Nhiều lúc
ngay chính em cũng không chịu nổi bản thân nữa!”

LÔI KÌNH đột nhiên vui vẻ: “Biết tự kiểm điểm
chứng tỏ vẫn chưa quá ngốc!”

Nại Nại ngả đầu lên gối.  hơi ngại ngùng,
 LÔI KÌNH cũng nằm xuống theo cô,  tay không ngừng vỗ vỗ lưng cô.

Dưới ánh đèn, môi LÔI KÌNH mím thật
chặt,  Nại Nại liền nắm tay anh: “Tin em đi,  em không chịu uất ức gì
đâu. ”

LÔI KÌNH không nói gì,  vẫn tiếp túc vỗ
lưng cô,  nhưng giọng anh đã nhẹ nhàng đi nhiều: “Ngủ đi.  Ngày ai em
phải đi làm sớm. ”

 --Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn--

Tình địch là cái gì?

Tình địch chính là “vật tham khảo” để chứng
minh sức hấp dẫn của bản thân.  Cho dù là nam hay nữ,  chỉ cần có sự
tồn tại của tình địch thì có nghĩa là người yêu của họ có sứcchút vô hạn.
 Còn tương lai,  điểm quan trọng của chiến thắng trong cuộc chiến với
tình địch lại quyết định ở sự hấp dẫn của bản thân.  Sự xuất hiện của tình
địch thông thường đều được quyết định bởi người gây ra chiến tranh,  số
lượng cũng như vậy.    

 Chỉ duy có Nại Nại không giống.

Tình địch của cô được sản sinh vô số, đến một
người lại đi một người,  cứ đền,  rồ lại đi,  liên tục không
thôi.

Nếu như nói số lượng tình địch vồn dĩ là do
người khác quyết định,  vậy thì tại sao tình địch của Nại Nại lại thuộc
những “đội” khác nhau,  những “đợt” khác nhau?

Lẽ nào…thể chất của Nại Nại thu hút sự sinh
sản nảy nở của tình địch?

Hôm trước là “đương nhiệm” của Lữ Nghị,
 còn hôm nay lại là “tiềm nhiệm” của LÔI KÌNH. Đúng là đại đoàn viên của
các tình nhân!

 --Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn--

Lúc sắp tan làm Nại Nại lại nhận được một
cuộc điện thoại.

Giọng nói bên kia rất dịu dàng mềm mại,
 mang sự tê dại vào tận xương tủy.  Đừng nói là đàn ông,  ngay
đến Nại Nại cũng phải run rẩy,  cô tìm quanh quất tứ phía một hồi,
 thấy cả một lớp da gà ở dưới đất.

Nại Nại run rẩy hỏi một câu: “Cô…cô là ai?”

Đầu dây bên kia vẫn cười nói: “Tôi nghĩ LÔI
KÌNH đã nói với cô tôi là ai,  tôi muốn gặp cô. ”

Nại Nại cúi đầu ngắm nghía ngón chân,
 mím môi suy nghĩ.  LÔI KÌNH đã nói không được phép gặp người phụ nữ
này,  cũng không cho cô nghe những lời người phụ nữ này nói,  anh giống
với LN,  đều không coi cô là người phụ nữ có suy nghĩ độc lập.  Thực
ra cô rất muốn rất muốn chứng minh khả năng biện hộ của mình,  rất muốn
rất muốn chứng minh bản thân cô có thể giải quyết mọi việc một cách êm xuôi.

Tiếc là,  hai người họ đều không cho cô
cơ hội.

Nại Nại theo bản năng đưa tay lên xoa xoa mặt
mình,  lẽ nào cô có một khuôn mặt không để người ta lừa thì sẽ thấy có lỗi
với công chúng? Tại sao lại khiến người khác không yên tâm như vậy?

Elly đầu dây bên kia mãi không nghe thấy
tiếng động gì,  liền “alô” mấy tiếng,  bỗng nhiên nâng cao cảnh giác.
 Lẽ nào LÔI KÌNH đã cho người mai phục ở bên cạnh người phụ nữ ấy? Sao lâu
vậy mà vẫn chưa có phản ứng gì? Hay là họ đang bàn tính xem bước tiếp theo phả
làm thế nào?

“Được,  tôi sẽ đi. ” Giọng Nại Nại vẫn
nhỏ nhẹ,  tạo cảm giác dễ dàng bắt nạt.  Giọng nói này khiến sự tự
phụ của Elly hoàn toàn được giải phóng,  người phụ nữ này tuyệt đối là một
nhân vật nhỏ bé không đáng đển nhắc đến,  có lẽ khá trẻ trung,  nhưng
chắc chắn không phải loại người có đầu óc             

 Cô khinh khỉnh nói: “Nếu như cô sợ thì
có thể đem theo người. ”

Nại Nại cau mày: “Tôi không cho rằng đi gặp
cô còn phải mang theo người.  không cần thiết”

Ai yô! Cũng cao ngạo gớm.  Elly lạnh
lùng nói: “Được! Vậy gặp nhau ở khách sạn Vương Phủ. ”

Nại Nại dập máy ngay tức thì,  Elly ngây
nhìn điện thoại một lúc,  đột nhiên cô cảm thấy cảm giác không lành.
 Người phụ nữ này… rõ ràng không cư xử theo lẽ thường,  lẽ nào cô ta
là loại hình vũ khí sát thương mới ở bên cạnh LÔI KÌNHHÔNG ?

Vô hình chung tiêu hủy,  người tình cũ
mà không để lại chút ít vết tích nào?

Elly đột nhiên thấy hứng khởi,  sai quản
gia lấy hết quần áo ra,  cô quyết định trang điểm ăn vận thật đẹp để đi
gặp gặp loại vũ khí sát thương kiểu mới được.

 --Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn--

Nại Nại hôm nay rất kì lạ, chứng do dự
trước đây gần như biến mất hoàn toàn,  chẳng thèm để ý đến phối màu giữa
trang phục và khuyên tai.  Thay đồ xong,  cô vuốt mấy nếp nhăn trên
quần áo,  không cả thèm thay đôi giày của cơ quan,  cứ thế đi ra khỏi
văn phòng.

Mọi người đều nói: Người đẹp vì lụa lúa tốt
vì phân,  phụ nữ thì càng dựa vào ăn mặc.  Thế nhưng Nại Nại biết rõ
cô và LÔI KÌNH là người của hai thế giới khác nhau,  bao gồm cả người phụ
nữ tự xưng là người tình cũ của LÔI KÌNH và cô cũng không phải một loại người,
 thế nên Nại Nại căn bẳn không cần phải bận tâm đến chuyện ăn mặc,
 dù sao thì có mặc họ cũng sẽ không cảm thấy vừa mắt,  không mặc cũng
sẽ không cảm thấy thoải mái hơn chút nào.  Sao phải lảm khó bản thân cơ
chứ?

Thế là Nại Nại tìm một chiếc xe buýt đi vào
trung tâm thành phố,  leo lên tìm một chỗ ngồi,  lắc lắc lư lư bắt
đầu cuộc hành trình đi gặp tình địch.

 --Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn--

Ba tiếng sau tại khách sạn Vương Phủ.

Nại Nại rất muốn làm bộ mạnh mẽ một chút,
 với như ngẩng cao đầu khinh khỉnh nhìn mọi người,  rồi trên môi nở
nụ cười cợt nhả,  nhưng…rõ ràng cô đã tới muộn tận một tiếng đồng hồ,
 quả thực la xấu hổ đến mức không thể làm nổi.  Cô thận trọng đi đến
bên nhân viên phục vụ,  hỏi xem liệu có cô gái tội nghiệp nào đã đợi hơn một
giờ đồng hồ không,  nhân viên phục vụ mỉm cười với cô,  “Đương nhiên
là có,  hơn nữa còn đập vỡ một cái tách. ”

“Cái này…” Nại Nại biết “tội nghiệt” của bản
thân rất nghiêm trọng,  nhưng chỉ có thể tách giao thông thủ đô quá ư ách
tắc,  đặc biệt là sau khi không còn luật biển lẻ biển chẵn nữa,  một
lượng xe cộ dày đặc gần như muốn phủ kín hết tất cả mọi đường.  Cô tiết
kiệm,  tiếc không bỏ tiền ra bắt taxi là không đúng,  nhưng cho dù có
bắt taxi thì đã sao,  chẳng phải vẫn không thể đến kịp sao? Xe nào mà
chẳng tắc!          

 Nại Nại sau khi đã tìm được cái cớ trên
mặt hiện lên nụ cười “cầu tài”,  cô đi theo nhân viên phục vụ đến trước
cửa căn phòng đã được đặt trước.  Đứng trước cửa Nại Nại đưa tay lên vuốt
lại tóc theo bản năng,  ưỡn thẳng người.  sau khi đã “coi cái chết
nhẹ như lông hồng”,  cô giơ tay lên nhẹ nhàng gõ cửa hai tiếng,  bên
trong vẫn là giọng nói trong điện thoại,  cô đẩy cửa ra,  vừa chạm
mặt người phụ nữ trong phòng cô liền không nhịn được cười.

Trung Quốc thịnh thế!

Trong đầu cô đã bùng lên bốn chữ như thế.

Chiếc xường xám kiểu cách của những năm ba
mươi,  cổ áo dáng đứng có viền kim tuyến và những háng cúc móc theo kiểu
Trung Quốc được cải cách,  phẩn eo được cắt may vừa vặn đã làm tôn lên
khuôn ngực tròn đầy và chiếc eo thon mảnh,  phần thân dưới bị chiếc bàn
che mất nên nhìn không rõ,  cũng không khó tưởng tượng vì chắc sẽ là kiểu
ăn vận tinh tế đến cực điểm.

Nhưng hoàn toàn đối lập với cô,  bộ
trang phục Nại Nại đang mặc quả thật rất “tàn tạ”.  Phần thân trên là
chiếc áo phông hình thỏ Mashimaro,  bên dưới là quần bò,  dưới chân
là đôi giày đồng phục cực kì thoải mái,  từ đầu đến chân vô cùng tùy tiện,
 khiến đối phương không thể không tự kiểm điểm lại bản thân xem có phải
hơi “kinh động quá mức” rồi không,  trông chẳng khác gì một đệ nhất nhu
nhân xuất ngoại phỏng vấn.

Nhưng bối rối chỉ tồn tại đúng một giây,
 liền sau đó,  người phụ nữ ấy thoải mái ngả lưng ra sau ghế,
 duyên dáng nâng tách cafe lên nhấp một ngụm,  nụ cười đang hiện lên
nơi khóe miệng bình tĩnh thể hiện khí chất bên trong cô.

Đúng thế,  cô ta không giống với cô nhân
tình Duy Nhã đó của LN,  từ trong ra ngoài đều không giống.  Nếu nói
người đàn bà đó ù quáng theo đuổi thứ gì đến chính bản thân mình cũng không
biết,  thì con người trước mặt cô đây chính là người phụ nữ có thể bằng vai
phải lứa với LÔI KÌNH.

Tất cr mọi việc hỉ nộ đều không hiện ra mặt,
 đây mới là điều khiến người ta khó nắm bắt nhất.

Elly cười cười,  đưa tay ra hiệu cho Nại
Nại ngồi xuống,  cô vẫn cầm tách café,  mắt nheo đánh giá Nại Nại,
 giờ phút này trong lòng cô chỉ có đúng một suy nghĩ: Xem ra LÔI KÌNH thực
sự muốn lui về ở ẩn rồi.

Toàn thân Nại Nại toát lên một cảm giác dễ
chịu,  quần áo thoải mái,  thần thái ôn hòa,  đến cả cử chỉ động
tác cũng mang cái vẻ nhu mì của một người phụ nữ hiện thuc.  Nếu như thế
này,  vậy thì có thể hiểu được những biểu hiện bất thường của LÔI KÌNH gần
đây,  có một nơi che chắn yên bình thế này,  ai lại mạo hiểm xông pha
nơi sóng to gió lớn?         

 Elly nhìn Nại Nại với vẻ gò bó,
 mỉm cười gật đầu ra hiệu cho nhân viên phục vụ đợi một lát,  lên
giọng ra lệnh: “Cô có thể chọn đồ uống cô thích. ”

Nại Nại biết cô cô có thể xưng danh là “cộng
tác” của LÔI KÌNH thì tất nhiên hành động cũng quyết đoán,  ra tay cũng
thâm hiểm,  cái khí chất u tối và đáng sợ đó của cô rất giống rất giống
với lúc LÔI KÌNH tực giận,  sẽ khiến người khác cảm thấy ngộp thở chỉ
trong nháy mắt.

“KHÔNG uống,  tôi không thích. ” Nại Nại
có gì nói đấy,  so với việc nuốt không trôi những món sơn hào hải vị ở
đây,  chẳng nhà cô về nhà ăn thịt xiên nướng còn thoải mái hơn.

Elly cười khinh miệt,  “Yên tâm,
 tôi không hạ độc đâu. ”

“Đương nhiên,  cô không dám. ” Biểu cảm
của Nại Nại rất trấn tính.

“Tại sao cô lại chắc chắn là tôi không dám?”
Sự quản quyết của Nại Nại khiến Elly bực bội,  lạnh lùng buông ra một câu:
“Cô cho rằng LÔI KÌNH sẽ đến kịp để cứu cô sao? Chắc cô không ngu ngốc đến thế
chứ?”

Nại Nại cươi nhạt,  “Đương nhiên là
không đến kịp,  nhưng tôi tin nếu tôi có chuyện gì anh ấy nhất định sẽ
không tha cho cô. ”

KHÔNG biết tại sao,  Nại Nại đột nhiên
tin rằng tròng lòng LÔI KÌNH bane thân cũng có một vị trí nào đó,  cô cũng
khẳng định LÔI KÌNH tuyệt đối sẽ không tha cô kẻ nào làm hại cô.  Đúng
thế,  chẳng tạ sao cả,  chỉ là cô khẳng định như thế.

Elly giống như đang nghe một câu đùa,
 nhếch mép lên,  “Cô chắc chắn về việc anh âysex báo thù như vậy sao?
Tôi và anh ấy hợp tác đều là những mối làm ăn lớn,  những mối làm ăn kinh
tế liên quan đến sự sống của Húc Đô đều nằm trong tay tôi,  cô nghĩ anh ấy
sẽ vì cô mà đắc tội với tôi?”

Nại Nại cười hehe,  “Đừng ngốc nữa,
 trên đời này chỉ cần có người,  có thứ gì là không đổi được. ”

Elly đột nhiên nheo mắt lại,  “Xem ra
tôi đã đánh giá thấp cô rồi.  Tôi cho rằng một người phụ nữ hơn 30 tuổi đã
ly hôn và làm nghề bán nhà sẽ không có nội hàm thực sự,  những lời cô nói
nghe có vẻ cũng không đến nỗi nào. ”

Nại Nại không có bất cứ bình luận nào với sự
khen ngợi của cô ta,  chỉ bình tĩnh dựa người vào ghế dò xét Elly.

“Đương nhiên,  bản thân việc có thể
‘câu’ được LÔI KÌNH đã chứng minh cô cũng không phải tầm thường.  Chỉ có
điều tôi rất tò mò,  cô đã dùng cách gì khiến anh ấy ‘chơi’ với cô lâu như
vậy.  Cô nên biết,  xưa nay anh ấy không có tính kiên nhẫn với những
cuộc vui tùy tiện.
”           

 Nại Nại cau mày,  sau đó trưng ra
khuôn mặt tười cười tiếp đón,  “Điều này tôi cũng không biết,  hay
là…tôi hỏi anh ấy giúp cô nhé?”

Đùa sao? Dựa vào cái gì mà cô ta bôi nhọ LÔI
KÌNH như thế,  Nại Nại không can tâm chịu lép vế,  lại bổ sung thêm một
câu: “Nhưng mà tôi nhớ anh ấy từng nói,  người anh ấy chơi bời tùy tiện
trong thời gian lâu nhất chính là người tình cũ,  cụ thể tên người đó là
gì tôi không nhớ rõ,  cô biết không ?”

Sự phản kích của Nại Nại chẳng có công lực to
tát gì cho cam,  nghe có vẻ giống những câu giận dỗi của trẻ con hơn.
 Nhưng cuộc đối thoại giữa tình đich vốn rất ấu trĩ,  càng nực cười
lại càng tranh luận,  càng tranh luận lại càng nực cười,  qua qua lại
lại,  giống y như những đứa trẻ mẫu giáo tranh nhau quả táo.

Elly lười nhác đặt chiếc tách café xuống,
 “Cô rằng như vậy tôi sẽ tức giận sao?”

“Không,  tôi chỉ có thể khiến cô phát
nghẹn. ” Nại Nại kiên nhẫn trả lời.  Một câu trúng đích!

Elly dừng khựng lị,  ngây người tại chỗ,
 “Cô cũng thấy hiểu lòng dạ người khác đấy. ”

“KHÔNG phải tôi thấu hiểu lòng dạ người khac,
 mà là tôi biết cảm giác khi nhìn thấy bên cạnh người đàn ông đã từng
thuộc về mình xuất hiện một người phụ nữ khác là như thế nào. ”

Elly khinh khỉnh hỏi: “Cô đã từng gặp tình
địch?”

“Đương nhiên” Nại Nại nói tới tây có chút khó
chịu nhưng vẫn vui vẻ giúp đỡ đối phương,  bởi vì giúp đỡ cô ta chính là
giúp chính bản thân mình,  cảm hóa con hổ ít nhất có thể không phải chịu
sự nguy hiểm của việc đi chỉnh hình hay bắt cóc.

“Cô nghĩ gi?” Elly nhấp một ngụm café rồi
hỏi.

“Cô ta không xinh đẹp bằng tôi,  thế nên
con mắt của tên đàn ông chết tiệt đó chẳng ra làm sao cả,  giờ đáng đời
phải chịu tội rồi!” Nại Nại nói bình thản.  Từng câu đều là sự thật,
 từng câu đều là tiếng nói của trái tim,  câu nói này đột nhiên khiến
tâm trạng Elly cực kì tốt,  cô đắc ý đảo mắt bốn phía một lượn rồi nói:
“Rất thiết thực”

Nại Nại nói tiếp ngay sau đó: “Nhưng điều này
không phù hợp với thân phận của cô”

“Ý cô là gi?” Elly lườm Nại Nại chờ cô gải
thích.

“Năm đó tôi là vợ của người ta,  tôi có
thể đường đường chính chính căn hận bồ nhí,  nhưng cô thì dựa vào cái gì?”
Nại Nại cười trả lời rất phong độ,  chỉ một câu nói làm nghẹn họng của
người phụ nữ trước mặt. 

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.