Yêu anh hơn cả tử thần - Chương 15-16
Mạc Ngôn Hy có người yêu.
Khi anh ta tuyên bố tin này trong đại sảnh, tất cả mọi người đều há hốc miệng...
Mạc Ngôn Hy có người yêu.
Khi anh ta tuyên bố tin
này trong đại sảnh, tất cả mọi người đều há hốc miệng đến nỗi có thể nhét vào
đó một quả trứng.
- Hy Hy? Con nói thật
không? Con yêu ai? Thật không phải Mễ Bối chứ?
Bà Mạc không tin hỏi lại.
- Muốn con nói bao nhiêu lần
nữa đây? Không phải Mễ Bối!
Mạc Ngôn Hy bực bội và vội
cơm vào miệng, liếc nhìn sang thấy nét mặt hoang mang của Mễ Bối đang ngồi bên
cạnh.
- Làm sao con yêu Mễ Bối
được? Nó là em con mà!
- Con thật lòng yêu cô gái
đó à? Không phải vì chuyện gì khác chứ?
Bà Mạc vẫn truy vấn.
- Mẹ! Mẹ không thấy phiền
à? Con không yêu thì ở bên cô ấy làm gì? Mẹ cho rằng con có ý đồ gì đây? Mạc
Ngôn Hy này không bỉ ổi vậy đâu!
Bà Mạc bị con trai nói vậy
bèn ngây cả mặt. Bà im lặng trong giây lát rồi thấp giọng nói:
- Thế nào cũng được, khi
nào rảnh thì dẫn về đây!
- Ừm!
Mạc Ngôn Hy không để ý lắm,
cắm đầu ăn, đưa mắt liếc trộm Mễ Bối một cái.
Lúc này cô đang gắp một miếng
cá vào bát mình, cẩn thận nhặt xương, sau đó mới gắp lại vào bát Mạc Ngôn Hy.
Ngày nào cũng như vậy.
Mạc Ngôn Hy thấy bát mình
đã đầy ự, liền cười cười ngăn Mễ Bối lại:
- Em gái ngoan à, biết em
quan tâm anh rồi! Anh không ăn nữa đâu!
Mễ Bối gật đầu như một cái
máy. Mọi người bắt đầu say sưa bàn tán về bạn gái của Mạc Ngôn Hy. Bữa cơm hôm ấy,
Mễ Bối ăn rất ít, nhưng không ai chú ý cả.
...
- Bối Bối, nàng tìm thấy
ân nhân cứu mạng chưa?
Cửu Hoàng tử hỏi.
- Ư, tìm thấy rồi.
- Nàng không thể yêu hắn.
Hôm qua, Nguyệt Lão có đến tìm ta, nói nàng có một đoạn nhân duyên ở trần gian!
Nhưng ta đã ép lão phải cắt nó đi rồi!
- Thật không?
Mễ Bối lơ đãng trả lời.
- Thiếp làm sao có thể có
gì với người đó được chứ, người ta đã có bạn gái rồi.
- Vậy thì tốt quá!
Cửu Hoàng tử nhảy cẫng lên
như một đứa trẻ, nhưng câu sau của chàng lại khiến cho Mễ Bối phải giật mình:
- Đừng quên rằng nàng là của
ta! Kẻ nào muốn cướp nàng, kẻ đó phải chết!
...
Mễ Bối giật mình tỉnh giấc.
Ánh mắt đầy lửa của Cửu Hoàng tử vẫn còn hiện lên rất rõ trong đầu cô. Đừng
quên rằng nàng là của ta. Câu nói “Kẻ nào muốn cướp nàng, kẻ đó phải chết” khiến
cho Mễ Bối ướt đẫm mồ hôi, quần áo dính sát vào người, rất khó chịu.
Lúc này, trời mới hưng hửng
sáng, trên nền trời xanh thẫm, sao mai sáng lấp lánh. Mễ Bối để chân không xuống
giường, chuẩn bị đi tắm.
Lúc đi qua phòng Mạc Ngôn
Hy, cô phát hiện đèn vẫn chưa tắt.
“Mới yêu mà đã phấn chấn
tinh thần như vậy!” Mễ Bối thầm nhủ, rồi tiếp tục đi về phía phòng tắm.
Tắm xong, trên đường về
phòng, Mễ Bối lại đi qua cửa phòng Mạc Ngôn Hy. Không hiểu vì nguyên nhân gì,
cô dừng lại trước đó trong giây lát, cánh tay muốn gõ cửa như treo lơ lửng trên
không hồi lâu, cuối cùng vẫn buông thõng xuống. Vào trong rồi, cô sẽ nói gì? Sẽ
hỏi: “Bạn gái mới của anh đẹp không?” hay là hỏi: “Cô ấy có yêu anh không?”
Càng nghĩ cô càng cảm thấy
mình ấu trĩ. Mạc Ngôn Hy nhất định sẽ nhìn cô với ánh mắt giễu cợt rồi nói:
- Liên quan quái gì đến cô
chứ...?
Chuyện mất mặt, tốt nhất
là không làm thì hơn.
Mễ Bối chuẩn bị cất bước về
phòng.
Vừa mới nhấc chân lên thì
đột nhiên cô nghe thấy tiếng Mạc Ngôn Hy gắt gỏng trong phòng:
- Mẹ đừng có tự cho mình
thông minh được không! Mẹ thì hiểu quái gì!
Sau đó là tiếng của bà Mạc:
- Con là do mẹ sinh ra,
lòng con thế nào mẹ rõ hơn ai hết! Con à, nghe lời mẹ đi, nhất định phải ở bên
người con yêu thương thật lòng thì mới hạnh phúc con ạ!
- Rõ chán! Con đang rất hạnh
phúc!
- Sao con cứ cố chấp thế!
Làm sao con biết được là Mễ Bối sẽ hạnh phúc?
“Nhắc đến mình rồi!” Mễ Bối
hiếu kỳ áp sát tai vào cửa lắng nghe.
- ...
Im lặng.
- Với lại... mẹ không muốn
nhìn thấy con trai mình phải chịu đau khổ...
Nói tới đây, giọng bà đã bắt
đầu nức nở, nghẹn ngào.
- Con chỉ cảm thấy mẹ rất
ích kỷ!
- Đúng! Mẹ ích kỷ, nhưng mẹ
là một người mẹ, thương yêu con trai mình thì có gì sai?
- Có gì sai? Mễ Bối cùng lắm
chỉ mồ côi thôi, mẹ lại lợi dụng cô ấy như vậy! Mẹ có biết làm như vậy sẽ làm
cô ấy tổn thương thế nào không? Con không muốn nói chuyện này với mẹ nữa! Việc
của con, từ nay mẹ đừng can thiệp vào! Mẹ ra ngoài đi!
- Con à... Thực ra bệnh của
con...
- Ra ngoài!
Mễ Bối bị tiếng quát làm
giật bắn mình, trong lòng thầm nhủ may mà mình đứng ngoài cửa, chứ nếu anh ta
mà quát lên với cô như vậy, không biết đã chết mất bao nhiêu tế bào nữa. Nghe
thấy tiếng bước chân, Mễ Bối vội vàng nhón chân rón rén đi về phòng. Trong đầu
cô rất hỗn loạn, hai mẹ con bà Mạc cứ nhắc đến cô, nhưng cô nghe hoài mà không
hiểu... Thôi, không nghĩ nữa, càng nghĩ càng đau đầu, còn một lúc nữa trời mới
sáng, ngủ thôi...
Nghĩ đoạn, Mễ Bối vùi đầu
vào trong chăn.
Từ khi Mạc Ngôn Hy có người
yêu, lúc nào cũng thấy như người mất hồn, cả ngày ăn mặc chải chuốt, mỗi khi ra
cửa còn lo lắng hỏi Mễ Bối cả chục lần:
- Có thấy tôi đẹp trai
không?
Phải tận mắt nhìn thấy Mễ
Bối dùng tay vạch lên không trung ba lần trở lên rằng: “Rất đẹp trai, rất đẹp
trai!”, anh ta mới yên tâm ra ngoài.
(Còn tiếp)
Yêu anh hơn cả tử thần (16)
Ánh mắt Mễ Bối thoáng hiện
lên vẻ như muốn níu kéo, nhưng lại không làm gì để ngăn anh ta lại.
Giữa mùa hạ, ánh nắng dù
có gay gắt đến đâu cũng không thể ngăn được bước chân Mạc Ngôn Hy. Có lẽ đối
phương cũng là một cô gái khó đeo đuổi, ngày nào cũng hẹn gặp, lúc nào cũng gọi
điện thoại. Hễ ra khỏi nhà là Mạc Ngôn Hy đi đến tối mịt mới về, để Mễ Bối ở một
mình trong căn nhà rộng, buồn chán, mốc meo.
Con trai có bạn gái, người
làm mẹ đáng ra phải mừng rỡ, nhưng bà Mạc thì cứ thở ngắn than dài suốt cả
ngày. Đã mấy ngày nay, Mễ Bối không thấy Mạc Ngôn Hy đâu, lẽ nào bọn họ đã dọn
ra ở chung rồi? Hay là sáng sớm Mạc Ngôn Hy đã đi, thế nên cô mới không gặp được
anh ta?
Mễ Bối bắt đầu trách bản
thân tại sao lại ngủ như heo, thế nên cô đặt chuông đồng hồ lúc 6h. Đồng hồ vừa
reo là Mễ Bối đã bật dậy, để chân trần chạy ra ngoài. Lúc đi qua cửa phòng Mạc
Ngôn Hy, cô liền nhoẻn miệng cười... Quả nhiên anh chàng vẫn chưa ngủ dậy.
Mễ Bối đi tưới hoa, ghé
mũi sát vào cánh hoa hít hít những giọt nước long lanh. Những đóa hoa xinh xắn
làm gương mặt cô càng thêm nổi bật, đáng yêu. Tưới hoa xong, cô vào bếp giúp vú
Lý chuẩn bị bữa sáng, nghe kể chuyện hồi nhỏ của “cậu chủ”.
- Cậu chủ ấy à, hồi nhỏ cậu
ấy là một đứa trẻ rất đáng yêu, hiểu chuyện, lễ phép, lại xinh xắn nữa, ai cũng
thích cậu ấy cả. Nhưng sau một trận ốm... Ôi!
Vú Lý ý thức được mình đã
lỡ mồm, vội đưa tay lên bịt miệng, lại thấy vẻ mặt kinh ngạc và hiếu kỳ của Mễ
Bối, bèn vội vàng lấp liếm:
- Cũng may là về sau chữa
được bệnh, có điều, từ đó tính tình cũng thay đổi! Được rồi, cô chủ, cô ra
ngoài chuẩn bị dùng cơm đi, ở đây để tôi làm được rồi!
Mễ Bối giờ mới chịu ra
ngoài, trong lòng vẫn băn khoăn về bệnh của Mạc Ngôn Hy. “Đó là bệnh gì, hình
như bà Mạc đã nhắc tới rồi thì phải!” Cô vừa đi vừa nghĩ, lúc ngẩng đầu nhìn
lên thì thấy cửa phòng của Mạc Ngôn Hy đã mở toang, vội vàng chạy lên lầu. Thôi
rồi! Anh ta lại ra ngoài rồi! Mễ Bối chán nản ngồi xuống cạnh cây đàn, rầu rĩ
không thôi. Cô ngơ ngẩn đưa ngón tay khẽ gõ nhẹ lên phím đàn, đầu óc trống
không.
Đột nhiên có một cánh tay
lớn ấn mạnh lên tay cô. Phím đàn bị nhấn sâu, phát ra âm thanh vang vang. Mễ Bối
giật mình hoảng hốt, quay đầu lại nhìn, là Mạc Ngôn Hy! Sự vui mừng lúc ấy của
cô thật khó có thể dùng lời mà diễn tả được!
- Đang nghĩ gì vậy? Sao thấy
tôi lại có vẻ mừng rỡ thế?
Mạc Ngôn Hy thẳng thắn
nói. Mễ Bối thoáng đỏ mặt, kéo vạt áo Mạc Ngôn Hy, rồi chỉ tay vào phím đàn, tỏ
ý muốn anh ta đàn cho nghe, sắc mặt đầy vẻ chờ đợi.
- Ờ, để hôm khác đi! Tôi sắp
có hẹn rồi!
Mạc Ngôn Hy vừa nói vừa
cài cúc chiếc áo sơmi màu sáng.
- Thế nào, mới mua hôm qua
đấy, trông tôi có đẹp trai không? Có hơi lả lướt quá không?
Mễ Bối cúi thấp đầu, tâm
trạng đột nhiên chùng xuống, cặp môi nhỏ màu hồng phấn khẽ mím lại, chán nản gật
gật đầu. Mạc Ngôn Hy thấy Mễ Bối bảo mình đẹp trai, vui vẻ vô cùng, cũng không
để ý đến sự thay đổi của Mễ Bối, xem đồng hồ rồi nói:
- Ôi chà, muộn rồi! Tôi đi
đây, cô ngoan ngoãn ở nhà với mẹ nhé!
Nói xong liền chạy vù ra cửa.
Muộn? Lúc trước đi học có
bao giờ thấy anh ấy tích cực thế đâu?
Mễ Bối cúi đầu ủ rũ về
phòng, tự an ủi mình: “Dù sao thì cũng gặp được người rồi!” Cô tựa tay trên bậu
cửa sổ, nấp sau tấm rèm cửa màu xanh, dõi mắt chờ Mạc Ngôn Hy ra ngoài. Bầu
không khí xung quanh cô dường như cũng trầm xuống, gió khẽ thổi làm mái tóc mây
của Mễ Bối tung bay, thi thoảng lại có một, hai sợi rủ xuống mặt, càng làm tăng
thêm vẻ buồn bã nhưng rất đáng yêu, tựa như một con mèo con bị người ta bỏ rơi
vậy.
- ...?
Sao mãi vẫn không thấy Mạc
Ngôn Hy đi ra vậy? Lẽ nào anh ấy đã ra rồi? Làm sao thế được chứ?
Mải nghĩ ngợi, Mễ Bối vô ý
quay đầu lại, bất chợt bị gương mặt đang toét miệng cười trước mắt làm cho giật
bắn mình. Mạc Ngôn Hy vẫn chưa đi. Mạc Ngôn Hy đang đứng sau lưng cô! Không biết
đã đứng nhìn cô bao lâu rồi, nụ cười trên mặt từ từ chuyển qua vẻ giễu cợt.
- Đợi gì thế?
Mạc Ngôn Hy nói, hai tay
chống vào bức tường sau lưng Mễ Bối, bao vây cô trong vòng tay của mình.
- Có phải đang đợi nhìn
tôi ra ngoài không?
Vừa nói, anh ta vừa đắc ý
nhướng mày lên.
Mễ Bối bị nói trúng tim
đen, hai má đỏ bừng, định uốn mình thoát khỏi vòng tay anh ta; cô thực sự không
quen cảm giác bị bao vây bởi mùi vị của một người con trai như thế này. Tim Mễ
Bối đập mỗi lúc một loạn nhịp.
- Chạy cái gì?
Mạc Ngôn Hy nhanh tay chặn
Mễ Bối lại, thái độ như một tên lưu manh đang ghẹo gái:
- Tôi có ăn thịt cô đâu?
Thực ra, tôi quay lại là muốn hỏi xem cô có cần mua thứ gì không. Mấy ngày nay,
cô toàn ở lì trong nhà, có ra ngoài lần nào đâu.
Mạc Ngôn Hy nói, dáng vẻ rất
nghiêm túc, cứ như người vừa nãy mới trêu chọc Mễ Bối là ai khác vậy.
Mễ Bối uể oải lắc đầu, tỏ
ý không cần gì cả.
- Ừa, vậy tôi đi đây!
Mạc Ngôn Hy quay người đi.
- ...
Ánh mắt Mễ Bối thoáng hiện
lên vẻ như muốn níu kéo, nhưng lại không làm gì để ngăn anh ta lại.
- Tôi đi đây nhé!
Vừa nói, anh ta vừa khoa
chân bước ra cửa.
Mạc Ngôn Hy đi thật; ngay
lập tức, Mễ Bối giống như một quả bóng xì hơi, nằm vật xuống giường, ngón tay
mân mê những hoa văn chạm trổ trên thành giường, đôi mắt buồn, hụt hẫng.
- Khục...
Đột nhiên, tiếng ho của Mạc
Ngôn Hy vang lên ngoài cửa. Mễ Bối phấn khởi quay đầu lại. “Anh ấy chưa đi.”
- Nếu như... em gái anh
yêu cầu anh ở lại, anh có thể suy nghĩ về chuyện hủy buổi hẹn tối nay! Thế nào?
Dứt lời, hai mắt anh ta mở
to nhìn chằm chằm vào Mễ Bối. Hai má Mễ Bối hồng lên như hoa đào tháng ba, xấu
hổ cúi đầu, ngượng nghịu không biết phải làm sao, cuối cùng đành ngẩng mặt lên,
đưa tay kéo kéo vạt áo Mạc Ngôn Hy, tỏ ý muốn giữ lại.
Quả nhiên, Mạc Ngôn Hy đã
bỏ buổi hẹn.
Lý do là: trời nóng quá,
anh ta không muốn ra khỏi nhà.
Cho dù thế nào đi nữa, Mễ
Bối cũng rất vui vẻ. “Vì mình mà anh ấy đã bỏ cả cuộc hẹn, như vậy chứng tỏ
mình cũng có chút địa vị trong lòng anh ấy.”

