Yêu anh hơn cả tử thần - Chương 07-08

Không ai thấy gương mặt đỏ
bừng của anh ta. Mạc Ngôn Hy, hôm nay đã được tiên nữ ban cho một nụ cười...

Tan học về nhà

- Mễ Bối, về rồi hả con?

Bà Mạc giúp Mễ Bối cởi cặp
sách, cứ như một bà mẹ đón con gái đi lấy chồng xa về thăm nhà, ôm lấy vai cô,
hỏi hết câu này đến câu khác. Nào là ở lớp có ai bắt nạt con không, nào là các
bạn học có tốt không...

Mễ Bối dịu dàng nhìn bà Mạc,
thở dài, không hiểu tại sao Thượng đế lại cho mình một người mẹ nuôi tốt như
bà, cô có gì mà đáng được như vậy chứ? Nhớ lại cuộc sống khó khăn mười chín năm
qua, hình như Thượng đế đang đùa cợt cô vậy. Mễ Bối thường hay nhìn bà Mạc rất
chăm chú, thầm thắc mắc không hiểu tại sao bà lại tốt với mình như thế. 

Tiết học cuối cùng có một
bài kiểm tra nhỏ, Mễ Bối đang cắm cúi làm bài, không cẩn thận để cùi trỏ thúc
nhẹ vào cánh tay người cùng bàn đang say ngủ. Cô tưởng rằng chạm nhẹ một cái
như vậy cũng không làm anh ta chú ý.

Bà Mạc thì luôn miệng nhắc:

- Ăn nhiều đi con, ăn nhiều
mới khỏe mạnh được!

Đến nửa đêm, cậu chủ nhà họ
Mạc mới về. Lẽ nào một ngôi nhà ấm áp tình người như vậy lại không hấp dẫn nổi
trái tim phiêu bạt của anh ta? Rốt cuộc anh ta là người như thế nào?

Tối hôm ấy, Mễ Bối ngủ rất
ngon.

Nhưng được nửa giấc, thì
giấc mơ của cô lại bị Cửu Hoàng tử quấy nhiễu.

...

- Bối Bối, nàng đã yêu con
người rồi phải không?

- Làm gì có!

Mễ Bối thẳng thắn đáp.

- Còn một ngày nữa là
chúng ta thành hôn rồi, nàng có vui không?

- Ư...

- Nàng đã tìm được ân nhân
chưa?

- Dạ, vẫn chưa.

- Bối Bối, hôm nay Mẫu hậu
kể cho ta nghe một câu chuyện. Từ rất lâu rồi, có một tiên nữ xuống trần gian,
chỉ vì một giọt nước mắt mà tiên nữ đó đã vĩnh viễn không thể trở lại Thiên
đình, trở thành người phàm mãi mãi.

- Tại sao?

- Hình như là, thần tiên
xuống trần thì sẽ có thân thể, máu thịt giống như con người, chỉ có một thứ duy
nhất mà thần tiên không có, đó là nước mắt.

- Vậy sao? Nước mắt là gì?

- Chính là... nước chảy từ
trong mắt ra!

- Nước gì mà kỳ lạ vậy?

- Vậy đó! Được rồi, nàng cứ
yên tâm đi tìm ân nhân đi. Trời sắp sáng rồi... Mễ Bối!

- Dạ!

- Ta sẽ đợi nàng!

- Vâng!

Trước khi biến mất, Cửu
Hoàng tử khẽ hôn lên trán Mễ Bối...

...    

Chỉ trong nháy mắt, cô đã
không nhìn thấy bóng Cửu Hoàng tử đâu nữa. Quang cảnh xung quanh trở lại bình
thường.

Mễ Bối giãy giụa, ngồi bật
dậy trên giường, ngẩng đầu lên nhìn ra cửa sổ đã thấy bầu trời trắng nhờ. Xa
xa, đường chân trời ánh lên sắc hồng. Trời sáng nhanh vậy sao? Mười chín năm đã
qua rồi ư?

Mễ Bối đưa tay sờ trán, nhớ
lại ánh mắt của Cửu Hoàng tử. Ta sẽ đợi nàng!

Chợt cô mỉm cười.

Mễ Bối mặc quần áo, bước đến
trước gương chải đầu.

- ...?

Mễ Bối mở to mắt nhìn mình
trong gương, đưa tay lên day day trên trán.

- ...?

Tại sao trên trán cô lại đột
nhiên xuất hiện một dấu hiệu hình tia chớp? Tuy rất nhỏ, nhưng nếu để ý thì sẽ
thấy rất rõ. Sực nhớ ra nụ hôn trước khi biến mất của Cửu Hoàng tử, Mễ Bối chau
mày xoa tay lên dấu hiệu màu xanh lam trên trán, rầu rĩ tự nhủ: 

- Thế này thì làm sao ra
ngoài được đây?

Đi trong sân trường, Mễ Bối
cứ cúi gằm mặt xuống, sợ người khác nhìn lại làm náo động lên.

Nhưng...

Gã ngồi cùng bàn với cô
sau khi ngủ vùi ba tiết học chợt ngước cặp mắt ngái ngủ lên nhìn cô một lúc
lâu, rồi cau hai hàng lông mày rậm lại gắt: 

- Hôm qua ăn nhiều ớt hả?
Cô xem mụn mọc khắp mặt rồi kia kìa! Giỏi thật!

Mễ Bối muốn khóc mà chẳng
có nước mắt. Có điều, gần đây, Mễ Bối rất vui, nhân gian có rất nhiều thứ mới lạ
cho cô thưởng thức.

Lần đầu tiên chảy máu, lần
đầu tiên được người khác quan tâm, lần đầu tiên cảm thấy con người vô cùng đáng
yêu, lần đầu tiên ngồi dưới ngắm nhìn bầu trời bao la. Trước đây ngày nào cô
cũng ở trên đó, mà sao không bao giờ nhận ra bầu trời xanh như vậy, đẹp như vậy
kia chứ. Không biết từ bao giờ, Mễ Bối đã bắt đầu lưu luyến trần gian. Đặc biệt
là lúc lên lớp, dùng một đường vạch làm ranh giới ngăn với gã xấu tính ngồi
cùng bàn.

Mấy hôm nay, hình như tâm
trạng của anh ta cũng rất tốt, thi thoảng còn ngước mắt lên nghe thầy giáo nói
gì, ít nhất là cũng làm ra bộ: “Tôi đang nghe đây.” 

Lúc nào buồn chán quá, anh
ta lại bám nhẵng lấy Mễ Bối, rủ chơi trò gì đó:

- Chán quá, chơi gì đi!

Mễ Bối bị câm, mà anh ta
thì không hiểu ngôn ngữ dấu hiệu của cô. Thế là Mễ Bối liền tìm một tờ giấy và
một cái bút viết:

- Cờ ca rô?

Gã kia gãi gãi đầu.

Mễ Bối gật gật đầu rồi lại
viết: 

- Không biết à?

- Đùa tôi hả! Sao lại
không biết! Chỉ là cảm thấy đơn giản quá thôi. Đúng rồi, thua thì phải phạt thế
nào đây?

Mễ Bối không nghĩ ra.

- Thế này đi, chúng ta lấy
đường ranh giới ra đánh cược, ai thua thì sẽ dịch về phía người đó một chút, được
không?

Mễ Bối gật đầu.

Trên bảng, thầy giáo giảng
bài thao thao bất tuyệt, nước bọt văng tung tóe; bên dưới, học sinh đều lờ đà lờ
đờ muốn ngủ. Ở hàng ghế cuối cùng, Mễ Bối và gã cùng bàn say sưa đánh cờ suốt
hai tiết học. 

Cả một tiết học, gã nam
sinh cùng bàn Mễ Bối không thắng được một ván. Nhưng lần nào anh ta cũng nói
không tính. Lần nào Mễ Bối cũng nhường. Anh ta mượn cớ nói:

- Trò này đơn giản quá, chẳng
có hứng thắng nữa, coi như hòa đi!

Sự thực đã chứng minh,
đúng là anh ta không biết chơi cờ ca rô, mà cứ cứng miệng nói biết.

Chim chóc nhảy nhót trên
cành cây, tíu ta tíu tít, ánh nắng chiều chiếu vào làm đám sinh viên càng thêm
buồn ngủ.

Giờ nghỉ tiết đầu tiên, cả
lớp kinh ngạc phát hiện ra gã quậy đang ngồi chơi cờ với cô gái câm! Tất cả đều
tò mò vây lại, liền bị anh ta hét cho một tiếng chạy đi hết.

Vào tiết hai, Mễ Bối nhận
ra mình muốn thắng đối phương đã khó hơn trước nhiều. Trong một lần ham tấn
công, Mễ Bối đã để anh ta giành được phần thắng.

- Ha ha! Cô thua rồi! Nào
nào, vẽ lại ranh giới đi! 

Lần đầu tiên thắng được Mễ
Bối, gã cùng bàn này có vẻ rất vui mừng, vội vàng đẩy đường biên về phía Mễ Bối.

Kế đó, Mễ Bối liên tục
thua. Đường ranh giới trên bàn đã không còn biểu thị sự công bằng nữa, Mễ Bối bị
dồn sát vào góc tường. Ánh mặt trời lộng lẫy rải lên mặt bàn, một cô gái đáng
thương đang bị ép vào giữa một nam sinh cao lớn và bức tường, còn gã nam sinh ấy
thì như nhổm cả người dậy, hưng phấn đến đỏ cả mặt, bộ dạng rất chi là đắc ý.

Đột nhiên...

- A! Không chơi nữa, không
chơi nữa! 

Anh ta bất ngờ lấy tay áo
xóa sạch đường ranh giới đi.

- ...?

Mễ Bối không biết mình đã
làm gì khiến anh ta phật ý.

Gã cùng bàn chau mày hỏi:

- Cô có phải là con gái
không đấy?

Mễ Bối hoang mang ngẩn ra
một lúc, rồi ngây ngô gật đầu.

- Thế sao cô thua mà không
ăn vạ? Cứ đần mặt ra thế này chẳng vui gì cả.

Anh ta nói với giọng hết sức
bình thường.

- ...?

Mễ Bối lại càng không hiểu.

Gã nam sinh lườm cô một
cái, rồi nhẫn nại giải thích:

- Cô không thấy à, con gái
trời sinh đã yếu ớt hơn con trai rồi! Thế nên, nếu mà cô thua, thì có quyền đi
lại, có quyền ăn vạ, làm nũng hay giả bộ ốm cũng được... cái gì cũng được hết,
có hiểu không?

Mễ Bối vẫn lắc đầu.

- Cô...

Gã cùng bàn tức nổ đom đóm
mắt, đây là lần đầu tiên anh ta nhẫn nhịn cho một cô gái quyền được làm nũng với
mình, vậy mà cô ta lại không hiểu gì hết. Chỉ thấy anh ta đưa tay ra, vỗ bốp
lên đầu Mễ Bối một cái: 

- Đúng là ngu như heo!

Mễ Bối bị vỗ một cái, khẽ
“ư” lên, chau mày nhìn anh ta, nhưng gương mặt vẫn không chút biểu cảm.

- Trời ơi là trời! Tôi
đang nói chuyện với một khúc gỗ hả? Khúc gỗ ơi, làm ơn cười một cái được không?
Cô biết cười không đấy?

- Cười?

Đúng là Mễ Bối không biết
cười, cô viết lên giấy:

- Tại sao phải cười?

- Cười mà cũng không biết
à? Trời ơi! Cho tôi một phát chết quách đi cho xong... Tuổi thơ của cô chắc là
bi thảm lắm hả? Vui thì cười chứ làm sao? Để tôi dạy lại cô lần nữa! Cười... thế
này này... Anh ta toét miệng cười với Mễ Bối, để lộ hàm răng trắng đều đặn.

- Con gái chỉ cần hơi mỉm
cười là được, môi phải hướng lên trên một chút! Tốt nhất là để lộ ra hai cái
răng cửa, mắt phải sáng bừng lên nhìn đối phương... 

Nụ cười của anh ta rất rạng
rỡ.

- Bây giờ anh đang vui phải
không? 

Mễ Bối viết lên tờ giấy.

- Ừm... 

Gã nam sinh ngồi cùng bàn
với cô ngẩn ra. Phải rồi, mình đâu có vui mà sao phải cười với cô ta làm quái
gì? 

- Ngu ngốc! Cười không nhất
định là vui, khóc cũng chưa chắc đã buồn! Bây giờ tôi cười không có nghĩa là
tôi vui, chỉ là cười cho cô xem thôi! Nào, cười lên một cái xem nào!

Mễ Bối khẽ nhướn môi lên
trên y theo lời anh ta hướng dẫn như một cái máy, mắt không dám nhìn đối
phương, thẹn thùng cúi gằm xuống đất.

- Xấu, xấu chết đi được!
Đúng là đồ ngốc!

Chẳng ngờ, sau khi nhìn thấy
Mễ Bối cười, anh ta ngây ra trong một giây rồi vung tay vỗ vào gáy cô một cái.
Sau đó lại nghênh ngang ra khỏi lớp trong lúc thầy giáo đang say sưa giảng bài.

Không ai thấy gương mặt đỏ
bừng của anh ta. Mạc Ngôn Hy, hôm nay đã được tiên nữ ban cho một nụ cười.

(Còn tiếp)

Yêu anh hơn cả tử thần (8)

Trong tiếng ve kêu mùa hè
đó, Mạc Ngôn Hy đưa tay lên xoa xoa bên má lần đầu tiên bị mẹ cho ăn tát.

Tối hôm ấy, Cửu Hoàng tử lại
vào giấc mộng của Mễ Bối.

- Mễ Bối, hôm nay có người
bắt nạt nàng phải không?

Mễ Bối nghiêng đầu nghĩ ngợi,
đúng là có người đã cốc nàng hai cái.

- Không có ai mà.

- Thật không?

- Ư...

Đúng là không có, người
đánh Mễ Bối chẳng hề mạnh tay, hơn nữa, anh ta còn dạy cô cười nữa.

Con gái chỉ cần hơi mỉm cười
là được, môi phải hướng lên trên một chút!... Anh ta nói.

Đến nhà họ Mạc được một tuần,
một hôm, vừa đi học về đến cửa Mễ Bối đã bị bà Mạc kéo vào. Trông bà có vẻ rất
phấn khởi:

- Tối nay, Hy Hy sẽ về nhà
ăn cơm đấy! Tự nó nói ra nhé! Con thấy không, trong lòng nó vẫn còn cái nhà
này! 

Mẹ biết mà! Tất cả đều là
nhờ công của con cả đấy!

Mễ Bối nghe mà chẳng hiểu
gì hết.

Mễ Bối không quan tâm cậu
chủ nhà họ Mạc có về hay không, cô tháo chiếc nịt cổ tay ở chân xuống, vết
thương cũng đã lành hẳn. Vú Lý thấy cô chủ đang ngồi ngoài vườn chuyên tâm giặt
thứ gì đó, bèn vội vàng chạy tới giúp đỡ, nhưng bị Mễ Bối mặt đỏ, tía tai xua
đi. Chiếc nịt cổ tay được Mễ Bối giặt sạch, treo trên giàn phơi, tỏa ra mùi
hương thoang thoảng của bột giặt. Cô ngước mắt lên nhìn nó, tập mỉm cười.

Một lát sau, ngoài cổng chợt
vang lên tiếng còi xe inh ỏi, vú Lý mừng rỡ chạy ra mở cổng, bà Mạc cũng vui vẻ
vẫy vẫy tay. Một chiếc xe đua đỏ rực phóng thẳng qua cổng lớn.

Một thanh niên bước xuống,
đôi mắt anh ta đẹp nhưng kiêu ngạo, hai hàng lông mày rất rậm. Chàng thanh niên
liếc nhìn chiếc nịt cổ tay màu đen đang phơi trên cao, thoáng ngẩn người ra,
sau đó hai hàng lông mày nhíu lại, sải chân đi thẳng vào nhà.

- Hy Hy! Con về rồi!

Bà Mạc vui vẻ bước tới,
xúc động đến nỗi không biết nói gì với con trai nữa.

- Ừm. 

Ánh mắt lạnh lùng của anh
ta nhìn chằm chằm vào cô gái đứng bên cạnh: 

- Nhìn thấy cái nịt cổ tay
ngoài sân là tôi đã đoán có thể là cô rồi... 

Mạc Ngôn Hy hít sâu vào một
hơi rồi nói:

- Không ngờ, lần này đúng
là cô thật!

Mễ Bối khẽ rùng mình, ánh
mắt của anh ta đầy vẻ thù hận, khác hẳn với người con trai dịu dàng mấy hôm trước
đã băng vết thương cho cô.

Anh ta lại đeo lên tấm mặt
nạ của quỷ hút máu.

Con người mà đeo mặt nạ
lên thì không còn là con người nữa. Sau khi khoác lên bộ mặt lạnh lùng, anh ta
bước lại gần người mẹ đang cười rạng rỡ của mình nói:

- Mẹ lại tìm người chết
chung nữa hả? Con đã bảo là không cần rồi mà lại! Mỗi ngày mẹ lại có một cô con
gái, thế mẹ coi con trai mẹ là cái gì hả? Lợn à? Còn cả cô nữa!

Anh ta quay sang gắt lên với
Mễ Bối, hai mắt long lên lạnh lẽo:

- Nếu cô còn có chút lòng
tự trọng, thì lần sau đừng để tôi thấy cô ở đây nữa. Nếu không cô sẽ hối hận đấy!

- Hy Hy! Con nói gì vậy! Mễ
Bối là em gái con mà!

- Em gái? Mẹ tưởng con
không biết mẹ nghĩ gì hả? Tìm mấy đứa con gái xinh đẹp về đây, hy vọng con
thích mà ở nhà đúng không? Mấy lần trước còn tìm người bình thường, con còn im
lặng chấp nhận được, giờ thì hay rồi, tiêu chuẩn hạ thấp không ít nhỉ?

Nói xong, anh ta lại quay
sang Mễ Bối: 

- Có phải muốn một bước
lên trời hay không? Cô coi Mạc Ngôn Hy này là cái gì hả? Cô cảm thấy tôi sẽ để
ý đến một con câm như cô sao? Đồ đĩ không biết xấu hổ...

Bốp!

Một tiếng khô khốc vang
lên, bàn tay bà Mạc vung lên tát thẳng vào mặt Mạc Ngôn Hy. Bà vẫn không dám
tin điều mình vừa làm là sự thật, ngẩn ra nhìn gương mặt đỏ lựng của con trai,
rồi lại cúi xuống nhìn bàn tay đang tê tê của mình, run rẩy khẽ quát:

- Hy Hy... con không được
nói Mễ Bối như vậy!

Mùa hè đã đến thật rồi,
lúc này Mễ Bối nghe thấy tiếng ve kêu. Tiếng ve khàn khàn, nhỏ và sợ hãi, thi
thoảng mới to vống lên, du dương mà rầu rĩ. Trong tiếng ve kêu mùa hè đó, Mạc
Ngôn Hy đưa tay lên xoa xoa bên má lần đầu tiên bị mẹ cho ăn tát.

Lần đầu tiên bị đánh.

Anh ta quay đầu lại, trợn
tròn cặp mắt đầy những vằn máu li ti, thở hồng hộc như một con bò tót, thậm chí
Mễ Bối còn sợ anh ta sẽ ra tay đánh người nữa.

Không khí trong nhà lặng
yên như nấm mồ, ngoại trừ tiếng ve kêu thì không còn gì hết. Sau khoảnh khắc ấy,
Mạc Ngôn Hy quay đầu bước thẳng ra ngoài. Lúc đi qua cửa, anh ta quay đầu lại
nhìn Mễ Bối chằm chằm, ném lại một câu:

- Tại sao lại là cô?

Chiếc xe hơi màu đỏ lại
lao vụt đi, để lại một đám bụi mù mịt, trước sau chưa đầy năm phút. Nước mắt chảy
dài trên má bà Mạc, bà vừa đau xót vừa hối hận nhìn bàn tay phải, cố nén không
để tiếng khóc bật ra.

Một lát sau, bà mới sực nhớ
ra Mễ Bối vẫn đang đứng ngây người giữa đại sảnh. Bà bổ tới trước mặt cô, vỗ nhẹ
lên má mấy cái:

- Mễ Bối! Mễ Bối! Con sao
vậy? Con đừng để ý nhé! Hy Hy nó vô tâm thôi! Thực ra nó là đứa trẻ rất tốt! Mễ
Bối, con nói gì đi! Mẹ đây! Mễ Bối, con buồn thì cứ khóc ra đi...

Mễ Bối vẫn bất động như một
bức tượng. Từ lúc nghe thấy ba chữ “Mạc Ngôn Hy”, cô đã mất đi tri giác.

...

- Đào Hoa Tiên Tử Mễ Bối,
trước khi xuống trần, ngươi còn có nguyện vọng gì không?

Một vị thiên tướng áp giải
Mễ Bối lạnh lùng hỏi, gương mặt không hề biểu cảm. 

- Xin ngài cho tôi đầu
thai vào đất nước của ân nhân cứu mạng tôi!

- Ân nhân cứu mạng của
ngươi? Người đó là ai?

Người ấy là ai? Là ai? Là
ai...

- Người ấy tên là... Mạc
Ngôn Hy! Người ấy là Mạc Ngôn Hy!

...

Thì ra, nợ ai rồi cũng sẽ
phải trả cho người đó.

Anh ta chính là Mạc Ngôn
Hy. Người con trai lúc nào cũng phòng bị không để bất cứ ai chạm vào mình, người
con trai có trái tim mỏng manh mà đơn giản, người con trai có những lúc rất dịu
dàng, nhưng lại giấu tim mình ở một nơi rất sâu, rất sâu.

Ngồi cùng bàn đã một tuần,
nhưng vì Mạc Ngôn Hy không bao giờ mang sách vở, cũng không có ai dám gọi thẳng
tên anh ta, nên Mễ Bối không hề biết anh ta tên là gì... Anh ta chính là ân
nhân cứu mạng kiếp trước của Mễ Bối, Mạc Ngôn Hy!

Ngoài sân, ve vẫn kêu ra rả
liên hồi. Mùa hè đã đến.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.