Yêu anh hơn cả tử thần - Chương 01-02

- Mễ Bối, có thật là ngươi
muốn rời khỏi Thiên đình không?

Ngọc Đế nghiêm khắc hỏi
Đào Hoa Tiên Nữ. Đáp lại câu trả lời của ngài là một cái gật đầu kiên quyết.

- Sau khi xuống hạ giới,
ngươi sẽ là người trần mắt thịt, không thể sử dụng pháp thuật của Thiên giới.
Hơn nữa, đây là ngươi bị đầy xuống dưới đó, nên ở nhân gian, ngươi sẽ phải trải
qua rất nhiều khổ nạn! Để ngăn ngươi tiết lộ chuyện của Thiên đình, ta sẽ biến
ngươi thành người câm!

- Con biết ạ!

- Đào Hoa Tiên Tử Mễ Bối,
ngươi vi phạm luật lệ Thiên đình, đáng lẽ phải đầy xuống hạ giới, không thể trở
lại thành tiên, nhưng niệm tình ngươi và Cửu Hoàng tử của ta đã có hôn ước, ta
tha cho lần này. Nên nhớ, ngươi chỉ có hai mươi ngày ở dưới hạ giới mà thôi.

- Cảm tạ Ngọc Đế đã khoan
dung!

*      
 *

*

- Bối Bối! Có thật là nàng
muốn rời xa Thiên đình, rời xa ta không? Hay để ta xin phụ vương khai ân, tha
cho nàng lần này nhé?

Một chàng trai tuấn tú mặc
áo lụa, đầu đội kim khôi len lén nắm tay Mễ Bối, nôn nóng hỏi.

- Dưới hạ giới có ân nhân
của thiếp. Ân nghĩa này, thiếp nhất định phải báo đáp.

Mễ Bối dịu dàng gật đầu,
quay mặt đi, không nỡ nhìn vẻ buồn bã trong mắt Cửu Hoàng tử.

- Vậy... nàng nỡ rời xa ta
sao?

Hoàng tử kéo vạt áo Mễ Bối,
giật nhè nhẹ.

- Chỉ có hai mươi ngày, sẽ
nhanh thôi mà.

Mễ Bối nhẹ nhàng an ủi, giọng
nàng mềm mại như nước.

- Chúng ta đều đã là người
lớn cả rồi, chàng lại còn là hoàng tử nữa, đừng trẻ con thế được không?

- Nhưng... một ngày trên
trời bằng một năm dưới trần. Ta đợi nàng chỉ hai mươi ngày, thời gian trôi qua
rất nhanh. Còn nàng thì sao chịu được hai mươi năm chờ đợi? Phụ vương cũng đã
nói rồi, người sẽ bắt nàng phải chịu những nỗi khổ xưa nay chưa từng có. Ta sợ
nàng sẽ không chịu đựng nổi...

- Chàng yên tâm đi mà, sẽ
không có chuyện gì đâu.

Nói xong, Mễ Bối quay mặt
lại nhìn hoàng tử. Hoàng tử chỉ biết thở dài, chầm chậm cúi đầu, dịu dàng hôn
lên trán Mễ Bối.

- Bối Bối, nàng yên tâm,
ta nhất định sẽ đợi nàng trở về!

*      
 *

*

- Đào Hoa Tiên Tử Mễ Bối,
trước khi xuống trần, ngươi còn có nguyện vọng gì không? 

Một vị thiên tướng áp giải
Mễ Bối lạnh lùng hỏi, gương mặt không hề biểu cảm.

- Xin ngài cho tôi đầu
thai vào đất nước của ân nhân cứu mạng tôi!

- Ân nhân cứu mạng của
ngươi? Người đó là ai?

- Người ấy tên là...

 *      
 *

*

CHƯƠNG MỘT

Nhân gian, một bệnh viện ở
Tây Thành

- A, sinh rồi! Chúc mừng,
chúc mừng! Là một tiểu thư xinh đẹp đáng yêu!

Y tá vui mừng nói với người
sản phụ yếu ớt đang nằm trên bàn đẻ.

- Cô nhóc! Đúng là cứng đầu,
suốt hai mươi tiếng đồng hồ mới sinh được cô ra đấy! Làm mẹ cô mệt đến gần hết
cả hơi rồi kia kìa! Đúng là tiểu yêu tinh thích làm khổ người khác!

 Cô y tá đùa với đứa trẻ vừa
chào đời.

Nó thật xinh đẹp, khuôn mặt
tựa hạt gạo trân châu  vậy, vừa trắng vừa rạng ngời, cặp môi nhỏ xinh, hồng
hồng như cánh hoa đào. Đột nhiên, cô y tá nhận ra đứa bé có điều gì đó khác lạ.
Nó không khóc, chân tay giãy giụa, quơ loạn trong không khí, sắc mặt xanh mét.

- Nhanh lên! Đứa bé ở
trong bụng mẹ lâu quá, bây giờ không thở được rồi! Mau mau cấp cứu!

Cô y tá đang bế bé gái nôn
nóng hét lên.

Mười phút sau...

- Ôi... Một sinh mạng đáng
yêu như thế mà vừa chào đời đã kết thúc rồi... Thật đáng tiếc... Cô xem, môi nó
hồng như cánh hoa đào ấy, lớn lên nhất định sẽ trở thành một cô gái xinh đẹp
cho mà xem! Thật đáng tiếc... 

Tất cả bác sĩ và y tá
trong phòng cấp cứu đều cảm thấy xót xa cho bé gái đáng thương. Có lẽ như vậy
cũng là may mắn, đứa bé sẽ không phải chịu nhiều đau khổ của cuộc đời này nữa.
Người mẹ như đứt từng khúc ruột, ngất đi mấy lần.

Sau khi tim đứa trẻ ngừng
đập một giờ đồng hồ, đột nhiên, bầu trời tối sầm lại trong nháy mắt. Nửa tiếng
sau, phía chân trời, một tia sáng lóe lên, tiếp sau là một tiếng sấm vang trời.
Mọi người chưa bao giờ nghe thấy tiếng sấm nào lớn như vậy. Tất cả đều không khỏi
giật mình. Lúc này, trên trời chợt hiện ra một quầng ánh sáng màu hoa đào sáng
lấp lánh, lượn lờ phía trên thành phố. Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng kỳ lạ
này làm cho ngây người, phụ nữ thì dùng tay che miệng, sợ không kìm nén nổi mà
hét lên, đàn ông thì sợ đến nỗi lưng áo đầm đìa mồ hôi. Cũng may, đây không phải
là ngày tận thế. Quầng sáng màu hồng lượn mấy vòng trên không rồi hướng xuống một
bệnh viện ở phía tây thành phố, sau đó biến mất.

- Oa... oa...

Khi quầng sáng màu hồng
kia nhập vào bé gái sơ sinh, một giây sau, bé gái có trái tim ngưng đập được
hơn một tiếng đồng hồ, bị tuyên bố là đã chết ấy, đột nhiên kêu toáng lên. Tiếng
kêu rất lớn, rất vang, tựa như tiếng chuông trong ngôi chùa cổ. Tất thảy đều
kinh sợ. Lẽ nào là yêu tinh chuyển thế? Không một ai dám thở mạnh.

Một bác sĩ lớn tuổi có uy
tín trong bệnh viện lấy hết can đảm bước về phía đứa bé, nghi hoặc, chau mày chẩn
đoán trong giây lát, sau đó quay người lại, kinh ngạc thốt lên: 

- Sống lại rồi!

Tất cả mọi người đều xôn xao
bàn tán.

Lúc này, mây đen đã tan,
ánh mặt trời lại chiếu rọi, bầu trời lại trở về với màu xanh thăm thẳm vốn có.

Mễ Bối khẽ lắc đầu. Tiên nữ
xuống trần không thể có tình cảm, không thể khóc, cũng không thể cười.

Mười chín năm sau

Những đóa hoa vừa được tưới
nước hân hoan khoe sắc, khoe hương với Đào Hoa Tiên Tử Mễ Bối. Mễ Bối ngồi
trong nhà kính trồng hoa trên lầu ba, chống cằm nhìn mặt trời hoàng hôn treo lơ
lửng phía trời xa. Những tia sáng cuối cùng chiếu lên mái tóc đen mềm mại của cô,
ánh lên một màu rực rỡ.

Cô mặc váy ngắn màu trắng
ngà, gương mặt sáng tựa hạt gạo trân châu, đôi môi hồng như hai cánh hoa đào
đính trên khuôn mặt hoàn mỹ. Môi Mễ Bối rất mỏng, khóe miệng khẽ hếch lên rất tự
nhiên, cho dù lúc bình thường cũng gây cho người khác cảm giác như đang mỉm cười.
Đôi mắt long lanh mê hồn lúc này đang hờ hững nhìn về phía chân trời. Bầu trời
được ánh hoàng hôn phủ lên những áng mây vàng rực rỡ.

Mễ Bối cứ ngồi yên lặng
như vậy trong nhà kính.

Đóa hồng đỏ đang lặng lẽ
khoe sắc bên cạnh cặp đùi trắng thon dài của cô, chợt phát hiện ra, cho dù là
lúc mình đẹp nhất, rực rỡ nhất cũng không thể so bì với một ánh mắt hờ hững của
cô gái bên cạnh, bèn xấu hổ cụp xuống.

Lúc này, dưới nhà chợt
vang lên tiếng của bà Mạc:

- Mễ Bối! Tưới hoa xong
chưa con? Xuống ăn cơm thôi!

Lúc này, cô gái mới sực nhớ,
mình đã ngẩn người ra ở đây quá lâu, liền vội vàng cầm bình nước bên cạnh lên,
chạy xuống nhà.

Mọi người đã ngồi hết vào
bàn, chỉ còn lại một ghế trống, rõ ràng là cả nhà đã đợi Mễ Bối rất lâu. Cô bối
rối gật đầu, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống ghế của mình.

- Mễ Bối, con cứ coi đây
như nhà mình vậy, không cần phải khách khí làm gì! 

Bà Mạc nhận ra vẻ ngượng
ngùng trên gương mặt cô gái trẻ, liền nở một nụ cười thân thiện. Sau đó, bà đưa
tay chỉ vào một người đàn ông trung niên vẻ nghiêm khắc, ít nói ít cười, ở ghế
đầu tiên:

- Đây là chồng ta, sau này
ông ấy sẽ là cha của con.

Sau đó, bà lại chỉ vào một
bà già ăn mặc kiểu người giúp việc:

- Còn đây là vú Lý. Con mới
tới đây, nhất định là có nhiều chuyện còn chưa hiểu, vú Lý sẽ chăm sóc cho con.
Những chuyện như tưới hoa, tỉa cành, sau này con cứ để vú Lý làm là được.

Mễ Bối gật đầu một cách
máy móc, rồi đưa mắt liếc trộm vú Lý.

- Vâng, thưa cô chủ, sau
này tất cả mọi chuyện cứ để chúng tôi làm!

Giọng của vú Lý tương đối
vang, lúc nói mắt cũng nheo nheo như đang cười, nhìn rất thân thiết.

Ngại ngùng bởi hai tiếng
“cô chủ”, Mễ Bối cúi đầu nhìn xuống chân, không khí im lặng bao trùm cả gian
phòng rộng. Nhìn cô con gái nuôi xinh đẹp như đóa tường vi, đẹp người đẹp nết
này, bà Mạc không nén nổi một nụ cười hân hoan.

Mễ Bối giờ mới để ý bên cạnh
cô còn có một chiếc ghế trống nữa...

- Vú Lý, cậu chủ vẫn chưa
về à?

Nhắc đến “cậu chủ”, giọng
nói của bà Mạc bỗng trở nên gay gắt, nhưng vẫn không giấu được niềm yêu thương
vô hạn.

- Cậu chủ... có lẽ cũng sắp
về ạ... 

Vú Lý run run giọng, trả lời.

- Hừ! Thằng khỉ này! 

Bà Mạc vừa nói vừa rút di
động ra: 

- Có phải mày muốn mẹ đích
thân đi mời mới chịu về không! Em gái mày hôm nay lần đầu ra mắt mà mày đã giở
trò rồi! Bố mày cũng ở đây đấy!

Ông Mạc, vẫn ngồi yên lặng
như một bức tượng từ nãy giờ, liền khẽ đằng hắng một tiếng. Bà Mạc đưa mắt nhìn
chồng, lại tiếp tục nói vào điện thoại: 

- Ba phút nữa mà mẹ còn
chưa nhìn thấy mày thì đừng về nữa... alô... alô...

Rõ ràng là bên kia đã cúp
máy.

Mễ Bối len lén liếc nhìn
bà Mạc, không hiểu gì cả. Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng. Hai tay Mễ Bối
đặt trên bàn, khẽ bóp nhè nhẹ chiếc khăn trải, chẳng dám thở mạnh.

- Mọi người ăn đi, tôi
không muốn ăn nữa.

Ông Mạc chầm chậm đứng
lên. Câu nói ngắn gọn, nhưng rất uy nghiêm. Bà Mạc muốn lên tiếng giữ chồng,
nhưng lời ra đến cổ họng thì tắc lại, không thốt lên được.

- À... - Bà Mạc ngại ngần
nhìn Mễ Bối. - Hôm nay... Anh con về ngay thôi ấy mà! Nó bận! Dạo này nó bận lắm!

Mễ Bối gật gật đầu, trong
lòng thầm nhủ: “Tại sao cứ nhất định phải gặp cậu chủ nhà họ Mạc cơ chứ?” Điều
cô quan tâm chỉ là người nhà họ Mạc có thể cho cô một mái nhà ấm áp hay không
mà thôi, chỉ vậy mà thôi.

Bữa cơm gia đình đã bị giải
tán như thế. Lúc Mễ Bối được vú Lý dẫn lên lầu đi tắm, còn nghe bà Mạc ở dưới
nhà thở dài, lẩm bẩm nói một mình: 

- Một bữa cơm đang yên
đang lành, cứ tưởng là nó sẽ về, cả nhà cùng ăn, không ngờ nó vẫn cứ...

Giọng nói của bà rất khẽ,
vang ra căn phòng khách rộng, đầy vẻ thê lương và buồn bã.

Mễ Bối thầm nhủ, thì ra vợ
của một vị chủ tịch với gia tài ức vạn cũng chẳng vui sướng gì.

Đúng là nhân tình thế thái.

Lúc qua chỗ ngoặt của cầu
thang, Mễ Bối quay đầu lại nhìn bà Mạc lần nữa, dưới ánh đèn pha lê lộng lẫy,
bóng lưng bà trở nên huyền ảo một cách lạ kỳ. Lúc này, bà cũng chỉ là một người
mẹ bình thường, đang mong ngóng đứa con trở về mà thôi. Trong lòng Mễ Bối chợt
dâng lên một cảm giác rất lạ, không thể nói nên lời. Có lẽ, đây chính là sự đồng
cảm mà nhân loại vẫn hay nói tới chăng?

Mễ Bối khẽ lắc đầu. Tiên nữ
xuống trần không thể có tình cảm, không thể khóc, cũng không thể cười.

***

Sau khi tắm xong, người Mễ
Bối tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng, làn da trắng hồng mịn màng như trẻ sơ
sinh, mái tóc đen bóng như nhung xõa xuống lưng, cô khoác chiếc váy ngủ lụa mà
vú Lý đã chuẩn bị sẵn, trông đẹp một cách lạ thường, nói như kiểu của bà Mạc
thì “cứ như một cô tiên nhỏ ở Dao Trì” vậy.

- Tôi chưa bao giờ thấy cô
gái nào xinh đẹp như cô chủ cả. Cô đến đây, đúng là phúc của nhà họ Mạc! 

Vú Lý vừa giúp Mễ Bối chuẩn
bị giường, vừa thật thà nói.

Mễ Bối hờ hững đưa mắt
nhìn vú Lý - lặng lẽ - đôi mắt sáng như vầng trăng mới nhú của cô thoáng hiện vẻ
cảm kích.

- Cô chủ, nghỉ sớm đi ạ!

Vú Lý nói, rồi lui ra
ngoài. Lúc ra khỏi cửa, còn nghe tiếng bà lẩm bẩm:

- Ôi, thật đáng tiếc, một
cô gái xinh đẹp nhường ấy lại không thể nói chuyện được.

***

Nằm trên chiếc giường êm
như mây, nhưng Mễ Bối lại cảm thấy hơi khó ngủ, liền chống tay ngồi dậy.

Gió đêm đầu hạ mang theo
mùi hoa sơn chi1 ngan ngát phả vào mặt Mễ Bối, cảm giác tươi mát làm cô thư
thái nhắm hờ hai mắt. Tấm rèm cửa màu xanh nhạt bị gió vén lên, để lộ cả một bầu
trời sao lấp lánh bên ngoài.

Trời đêm đẹp đến nỗi làm
người ta phải nín thở; những ngôi sao nhỏ như những viên đá quý màu lam lấp
lánh. Mễ Bối không phải người phàm, cô là Đào Hoa Tiên Tử của Thiên giới. Mười
chín năm nay, mỗi lần cảm thấy mệt mỏi, cô đều ngước mắt nhìn lên bầu trời, tâm
trạng liền cân bằng trở lại. Cứ nghĩ đến chuyện sắp được trở lại Thiên đình,
nghĩ đến Cửu Hoàng tử vẫn đang mòn mỏi ngóng trông là trong lòng cô lại thấy ấm
áp.

Mới chìm vào giấc ngủ được
một giây, Mễ Bối đã mơ màng nghĩ đến cậu chủ nhà họ Mạc. Anh ta là người thế
nào mà lại có thể dẫm đạp lên tình yêu của bố mẹ như vậy?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.