Ước nguyện - Cổ Ngọc Tỉnh

Ước nguyện

Giá như em chấp nhận mất anh
như chiếc nhẫn đánh rơi trên cỏ
chẵng bao giờ tìm được
suốt một chiều em khóc... để quên

Nhẫn ơi, mi co' nằm trên cỏ
lặng yên nghe gió thổi bốn mùa
và ở chốn xa nào đâu đó
nghe chăng anh - cơn bảo nổi - lòng em?

Mưa tháng tư là mưa rất ngắn
nước mắt
rơi
nước mắt bỗng
dài...

Em đợi mưa sao chiều lại nắng
bảo lòng quên mà cơn nhớ đong đầy
Con dế nhỏ một mình khóc mãi
tiếng thời gian bần bật rớt trên tay.

Cổ Ngọc Tỉnh

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.