Tình yêu không mật mã - Chương 01

Chương 1: Dịch vụ đặc biệt.

Từng tờ tiền
mới tinh được
đếm ào ào qua ngón tay, ngay cả không khí cũng có mùi vị đặc
biệt.

Đôi tay đếm tiền là của
một người
đàn ông, ngón tay rất trắng, móng tay có màu hồng khỏe mạnh, được
cắt sửa
gọn gàng. Đây là đôi tay của một
cậu ấm.

Lần đầu tiên Tô Cẩm
nghe bạn bè gọi như thế,
trong lòng cảm thấy không thoải mái. Cô
luôn cảm thấy mặc dù gia thế của
Ngạc Lâm rất
khá, bản thân anh cũng thích mặc quần
áo hàng hiệu, thích đi ăn ở những
nơi cao cấp nhưng
đánh giá phẩm chất con người
qua thói quen sinh hoạt thì thật là không công bằng. Ai đã nhìn thấy cậu ấm
có xe ô tô mà không đi, tự đạp xe đến
chỗ làm? Liệu có cậu ấm nào chịu
làm ở một
nơi vừa nguy hiểm vừa
khổ cực
như cục cảnh sát sáu, bảy
năm trời? Vì thế, mỗi khi nghe bạn bè gọi
đùa anh ấy là “cậu ấm”, Tô Cẩm nắm
chặt tay lại,
thay Ngạc Lâm bảo vệ hình ảnh của
anh.

Tuy nhiên, lúc này, cách một
bàn bày đầy ắp thức ăn, Tô Cẩm chậm
rãi ngắm nhìn anh, từ kiểu
tóc thời trang, đến mấy chiếc hoa tai lấp
lánh, sợi dây chuyền cũng sáng bóng trên cổ, chiếc
áo sơ mi không đoán được giá,
chỉ biết
đó không thể là một chiếc áo rẻ tiền,
cuối cùng ánh mắt dừng lại ở
chiếc đồng
hồ Rolex kiểu mới trên cổ tay. Tô Cẩm
không thể không thừa nhận,
Ngạc Lâm khi không mặc cảnh
phục thì đích thị là một cậu ấm
thực thụ.

Chỉ tiếc là bản
thân từ trước
đến giờ
không phát hiện ra, hay thành thật mà nói, cô luôn không chịu thừa
nhận điều
này.

Có lẽ khi bắt đầu
quen biết, Ngạc Lâm đã để lại trong cô ấn
tượng vô cùng sâu đậm, đến
mức, cho dù sau này anh có thay đổi như thế
nào đi chăng nữa thì hình ảnh của
anh trong cô vẫn giống hệt
như ấn tượng lúc ban đầu.

Tô Cẩm vẫn nhớ
đó là một ngày mùa hè, khoảng thời
gian nóng nhất trong năm, sau khi hoàn
thành bản báo cáo thực tập
tại một
đơn vị, cô và các bạn đang ngồi
ăn kem ở bên đường, đột nhiên có tiếng ồn
ào từ ngõ nhỏ phía sau vang lên.

Miệng vẫn ngậm
thìa kem, Tô Cẩm vô tình quay đầu lại
và nhìn thấy anh ấy.

Anh mặc bộ quân phục
cảnh sát đẫm
mồ hôi, đang đứng bên đường quan sát đám
trẻ mới
lớn vừa
đánh nhau một trận. Mũ anh đội hơi
lệch, cổ áo phanh ra không đúng với
quy định, nhìn giống như một
cảnh sát có dáng vẻ hơi ngông nghênh…

Khi Tô Cẩm vẫn đang ngẩn
ngơ hồi tưởng, thì Ngạc
Lâm đã đếm xong tiền, cất
vào phong bì rồi tiện tay ném lên mặt
bàn.

Tô Cẩm bị tiếng
động nhẹ
phát ra từ chiếc phong bì khiến cho bừng tỉnh,
hỏi: “Đếm
xong chưa?”

Ngạc Lâm khuấy khuấy
ống hút trong cốc nước lạnh, lông mày anh nhíu lại có vẻ
hơi mất kiên nhẫn: “Em lại
làm sao thế? Động một tý lại lấy
năm mươi ngàn tệ này ra để dọa
anh. Anh đã nói rồi, sau này lương
của anh được bao nhiêu anh cũng đưa hết
cho em...”.

 

Tô Cẩm cúi đầu, sống
mũi hơi cay. Cô có nên nhẫn nhịn hay không? Đây luôn luôn là vấn đề tồn tại
giữa hai người.

Ngạc Lâm vươn
tay qua bàn xoa đầu cô, giọng nói trở
nên dịu dàng hơn: “Được rồi,
được rồi!
Khi mình bắt đầu tiết kiệm tiền,
mặc dù đã thỏa thuận là ai đề nghị
chia tay trước thì số tiền
này sẽ thuộc
về người
kia, nhưng em đừng tức giận
một chút là lại đưa số
tiền này ra để dọa anh, động một
tý lại nói chia tay, em không thấy chán sao?”.

Tô Cẩm nghiêng người ra sau để
tránh bàn tay của anh: “Trước ngày hôm nay, em từng nói với anh là chia
tay rồi sao? Ngạc Lâm, anh nhớ nhầm em với
ai rồi?”.

Ngạc Lâm bất giác lặng
người, ánh mắt lộ rõ sự ngạc
nhiên, giống như anh đang đứng trước
một đứa
trẻ làm ầm
ĩ một cách vô cớ. “Rốt cuộc là thế
nào? Có phải là việc tìm nhà khiến
em không vừa ý? Anh đã nói trước rồi,
tìm nhà là một việc vất vả, em không nên quá vội vàng…”

“Không thế nào cả”, Tô Cẩm
tránh ánh mắt của anh, buồn bã cúi đầu, “Em muốn
mua nhà là muốn yên ổn để sống. Không phải…
không phải đợi đến lúc làm vợ lẽ của ai đó”.

Tay Ngạc Lâm cứng lại,
“Em nói lung tung gì thế?”

“Ngạc Lâm!” Tô Cẩm nghẹn
ngào một lúc, cúi đầu hỏi
anh: “Anh luôn nghĩ em là đứa rất ngốc
phải không? Thế nên mới lấy em ra để
trêu đùa. Anh được nhiều fan hâm mộ
quá nên lấy em ra làm lá chắn. Đợi
đến bao giờ
anh gặp được
người anh thích sẽ đem em cất vào kho để dự trữ phải
không?”.

Ngạc Lâm không thể giữ được bình tĩnh, đặt
cốc nước
sang một bên.

Nước mơ hồng là loại
đồ uống
ưa
thích của phụ nữ,
thứ đồ
uống ngọt
ngào như vậy không hợp với
người đàn ông to lớn này nhưng anh lại rất thích, đến mức
mà mỗi lần
đi ăn với anh, người phục vụ đem đồ
uống đến
đều đặt
thứ nước
đó trước mặt
Tô Cẩm. Tô Cẩm lặng nhìn thứ nước
màu hồng trong cốc, lần đầu tiên nhận
thấy rằng,
người đàn ông thích loại đồ uống này vẫn
giống một
đứa trẻ
chưa lớn.

“Dạo này anh hơi
bận, bên đơn vị vẫn
phải làm thêm giờ.” Giọng của Ngạc
Lâm bắt đầu
mất bình tĩnh, “Ngày lễ của
phương Tây đâu phải là vấn đề,
nếu em chán thì chúng ta đi về thôi. Không phải
là em cũng muốn ra ngoài sao? Thu đồ xong chưa?”.

Hai tay của Tô Cẩm để dưới khăn trải
bàn nắm chặt
lại.

Anh ấy nói không sai,
ngày lễ Tình nhân vốn dĩ là của
phương Tây. Nhưng trong một ngày như thế này – Tô Cẩm
chỉ ngẩng
đầu là có thể nhìn thấy phía ngoài cửa, rất
nhiều người
đang đi trên đường, phần nhiều
là các cô gái tay khoác người yêu, tay
ôm hoa hồng. Một ngày như thế
này – ngay cả không khí cũng mang hương
vị của hoa hồng, làm sao cô có
thể tiếp
tục giữ
những điều
vốn dĩ đã không tồn tại để tiếp
tục dối
lừa chính mình?

Cuối cùng, sau rất nhiều
giằng co, cuộc đấu tranh giữa nhẫn
nhịn và không nhẫn nhịn đã nghiêng về một
phía.

Tô Cẩm hít một hơi thật
sâu rồi chầm
chậm ngẩng
đầu: “Vâng, chúng ta đều rất
bận, vì thế
hôm nay em gọi anh đến đây, ngoài việc
trả tiền,
chỉ muốn
hỏi anh một
câu: Ngày mùng 6 tháng sau, lúc 10 giờ
sáng, tại khách sạn Hyatt, người đặt hai mươi mâm cỗ đính hôn có phải là anh
không?”

Khi hỏi xong câu đó,
Tô Cẩm cảm
thấy tim mình như thắt lại.
Cô biết cô nên ngẩng đầu và nhìn thẳng vào mặt
anh. Nhưng khi nói được một nửa,
co lại hụt
hơi, thế là câu hỏi thốt
ra từ miệng
thay vì một lời chất vấn hùng hồn
lại không bằng một lời yêu cầu
chứng thực
yếu ớt
– ngay cả bản thân cô cũng thấy rõ sự bất lực trong tiếng
nói của mình, thật đáng thương.

Tô Cẩm rất muốn
tát mình một cái, nhưng
sự ảo
não nhanh chóng biến thành sợ hãi trước
vẻ trầm
mặc của
Ngạc Lâm.

Con người này vốn hơi có chút ngông nghênh, ham chơi,
vừa hút thuốc vừa
uống rượu…
Nhưng từ lúc cô thực tập
tốt nghiệp
đến lúc chạy
khắp nơi nộp
đơn xin việc, từ khi tìm thuê phòng khắp nơi đến
khi chuyển đến làm việc ở đây, anh đã chứng
kiến những
trải nghiệm
quan trọng nhất trong cuộc đời cô, anh cũng là người bạn trai chính thức đầu
tiên của cô.

Mắt của Tô Cẩm
đỏ lúc nào không hay, “Thế là đúng rồi?”

Ngạc Lâm bực bội
vò đầu, “Em à, em cũng biết quê của
mẹ anh ở
Tứ Xuyên mà, vì thế bà rất
thích có cô dâu ở quê. Sức khỏe
của bà lại
không tốt, anh không thể…”

Nghe thấy anh lại đem mẹ
ra làm lá chắn, không biết vì sao, sự
buồn bã trong lòng Tô Cẩm trở
nên quyết liệt, “Thật vậy sao? Nhưng con gái của phó thị trưởng Trần
sinh ra ở thành phố T, lớn
lên tại thành phố T, bố là người Bắc
Kinh, mẹ là người Thượng Hải. Gia đình họ
và gia đình anh là… đồng hương
từ đời trước sao?”.

Anh bỗng nhiên lừa cô? Hay vẫn
lừa cô từ
trước mà cô không hề biết?

“Ngạc Lâm, anh là đồ khốn
nạn.” Nước
mắt của
Tô Cẩm chảy
ra, “Thiếp mời của nhà anh đã phát đi
rồi, anh còn dùng những lời
này lấp liếm
tôi? Anh thật sự chỉ muốn che giấu
tôi để tôi làm vợ bé của anh?”.

“Kỳ thực…”, Ngạc Lâm đưa tay ra định nắm lấy tay cô bị
cô tránh né đành hậm hực thu lại,
“Kỳ thực anh luôn muốn nói với
em, nhưng…”

“Nhưng cảm
thấy không cần thiết, phải không?” Tô Cẩm
vò nát chiếc khăn giấy trong tay. Vốn
dĩ không muốn khóc, nhưng
khi cô ngẩng đầu lên, nước
mắt vẫn
chảy ra không sao dừng được,
“Cho dù anh muốn nói sao thì nói, anh
nghĩ rằng tôi không thể sống
thiếu anh, phải không?”.

“Sức khỏe của
mẹ anh không tốt, em cũng biết…”, Ngạc Lâm nhìn xuống,
lòng dạ rối
bời, “Chúng ta đã ở bên nhau hơn hai năm, nếu anh không thực sự muốn
sống cùng em thì sao lại muốn
giao tiền lương cho em giữ?”

Tô Cẩm nhìn bàn tay của cậu ấm, nghẹn
lời hỏi
lại: “Sống
cùng nhau như thế nào? Tôi cứ vờ
không biết, mua một căn phòng sống với anh, đợi
khi nào vợ anh ngủ rồi thì anh đến với
tôi để mua vui sao?”

“Em đừng nói như vậy…”, sắc
mặt Ngạc
Lâm nghiêm lại, không suy nghĩ gì, nắm chặt
lấy tay cô, “Em nên hiểu anh…”

“Anh đừng như vậy”. Tô Cẩm
rụt tay khỏi
tay anh, sắc mặt đanh lại, “Việc này tôi đã do dự rất lâu, tôi luôn nghĩ về tình cảm
giữa chúng ta… làm thế nào để
giành lại. Nhưng càng nghĩ lại càng cảm
thấy… không đáng. Ngạc Lâm, anh cứ
kết hôn đi. Bữa cơm này coi như bữa cơm chia tay, tôi mời”.

“Tô Cẩm!”

Đây là lần đầu tiên Ngạc
Lâm gọi tên cô như thế này. Nhưng, cho dù là muốn nói những
lời giả
dối để
an ủi cô hay là chính thức xin lỗi,
Tô Cẩm cũng không muốn nghe. Ngoài hai điều này, cô không còn nghĩ ra anh có thể nói gì với cô nữa.

Vẫy tay gọi người
phục vụ,
Tô Cẩm xòe mấy tờ tiền bảo
anh ta lấy thêm vài chai bia.

Ngạc Lâm không chịu đựng
được, chau mày. Anh biết cô có thể
uống được
rượu, nhưng trong tình trạng uống
từng chai từng chai như thế
này…

Tô Cẩm rót đầy cốc
rượu của
mình, không ngẩng đầu lên, xua tay với Ngạc Lâm, “Cảnh sát Ngạc
Lâm, tôi biết anh là người rất
bận rộn,
tôi không làm mất thời gian của
anh nữa. Dẫu
sao hôm nay cũng là ngày lễ tình nhân, để vị
hôn thê làm thêm giờ là không tốt”.

“Tô Cẩm, em nghe anh
nói…”, không chờ anh nói hết câu, Tô Cẩm
cầm lấy
điện thoại
ra, vội vàng gọi cho Lâm Chi Chi.

Dường như
chuông vừa kêu một tiếng
đã có người nhận điện thoại. Giọng
của Lâm Chi Chi có lẽ còn căng thẳng
hơn, “Thế nào rồi, cậu
đã hỏi chưa? Anh ta nói sao?”

Ánh mắt của Tô Cẩm
liếc nhìn điện thoại của Ngạc
Lâm, đang rung trên bàn rồi nhanh chóng
bị anh tắt
máy, “Cảnh sát Ngạc có việc đi rồi, cậu
đến ăn tối
cùng mình đi. Vẫn chỗ cũ”.

Ngạc Lâm ngồi đối
diện thở
dài, “Được, em cứ ngồi với Chi Chi. Tối
anh sẽ gọi
điện cho em”.

Tô Cẩm giả như không nghe thấy lời
anh nói, vứt điện thoại sang một bên, nhấp
từng ngụm
bia nhỏ. Thứ nước đắng chát lành lạnh
chảy qua cuống họng, giống như kim châm đi vào dạ dày và bùng cháy ở trong đó khiến cô đau đớn.

Điện thoại lại
rung đầy thúc giục. Ngạc Lâm bối rối
nhìn Tô Cẩm, do dự giây lát, rồi đứng dậy
rời đi.

“Đợi đã”. Tô Cẩm giật
giọng gọi
anh, cô đẩy phong bì tiền trên bàn, “Cầm
tiền đi!”.

Ngạc Lâm thở dài, “Em à, em có nhất thiết phải làm như vậy…”.

Ánh mắt của Tô Cẩm
sắc như dao, “Tôi gửi trả anh đấy, đừng
làm phiền tôi nữa”.

Sắc mặt của
Ngạc Lâm trở nên rất khó coi, anh cầm chiếc
phong bì không nói một lời, quay đầu
bước đi không ngoảnh lại.

Ánh mắt của Tô Cẩm
xuyên qua cốc thủy tinh trong suốt, thấy bóng dáng bị
bóp méo trên đó của anh bước ra khỏi
khách sạn, biến mất vào bóng đêm ngoài
cửa. Từ
trước đến
giờ, anh ấy
vẫn luôn không quay đầu lại.

Tô Cẩm uống một
hơi hết sạch bia trong cốc.
Đột nhiên cô nghĩ đến trong đêm chia tay này, cô đã quên làm một việc
vô cùng quan trọng.

Trước cuộc hẹn,
Lâm Chi Chi đã dặn cô, nếu thực
sự phải
chia tay, cho dù thế nào thì cũng phải tát anh ta một
cái để trút giận, nếu không trong lòng sẽ lưu lại
ám ảnh bị
người yêu bỏ rơi, ảnh
hưởng đến
việc đi tìm hạnh phúc sau này. Nhưng cô đã quên mất việc
quan trọng đó. Tô Cẩm đau đớn
nghĩ: Chi Chi đến nhất định
sẽ mắng
cô vô dụng.

Cô biết Lâm Chi Chi
luôn không tôn trọng Ngạc Lâm, luôn nói là anh ấy ngông nghênh, về cơ bản
không phù hợp với mình... Nhưng đến
bây giờ, phù hợp hay không cũng vậy, đều hoàn toàn không liên quan gì nữa...

Tô Cẩm đặt chai bia xuống,
uống từng
ngụm nhỏ.
Rất đắng,
nhưng đối với cô, lạnh
và đắng như thế
này vẫn chưa đủ.

Tô Cẩm gối đầu
lên cánh tay, chầm chậm xoay cốc
bia. Ánh đèn từ đỉnh đầu chiếu xuống
thứ dung dịch
màu vàng trong cốc bia trong suốt với
những bọt
khí nhỏ lấp
lánh. Tô Cẩm biết tửu lượng của
mình. Hoặc là cô luôn đánh giá cao tửu lượng
của mình. Thế là, trong đêm lạnh lẽo nhất
của một
năm ở thành phố này, Tô Cẩm đã không do
dự uống
cho đến say.

Nhận thức mơ hồ,
nhưng có nhiều khoảnh khắc
lại ghi nhớ
rất rõ ràng: Khi Chi Chi dìu cô ra khỏi cửa
khách sạn, gió đêm thốc vào mặt
cô lạnh buốt;
trong căn phòng lạ lẫm ánh sáng mờ
ảo, cô bổ
nhào đến chiếc bồn vệ sinh nôn thốc,
tay Chi Chi vỗ đều đều lên lưng
cô. Chi Chi dìu cô đến bồn tắm,
nước nóng nhanh chóng vây lấy cơ thể
lạnh giá của
cô...

Ngoài ra, cô không còn nhớ
gì nữa.

Vì thế, khi cô được ánh sáng buổi
sớm đánh thức, mơ màng mở mắt, hoàn toàn không biết là mình đang ngủ ở đâu. Ga gối màu trắng,
rõ ràng không phải là hoạ tiết
Mickey ở nhà mình, cũng không phải là hoạ
tiết hoa nhỏ ở nhà Lâm Chi Chi, giống như là...

Tô Cẩm ngồi bật
dậy, hoảng
hồn nhìn quanh, đúng là...phòng khách sạn.

Quần áo đã được xếp
ngay ngắn đặt trên giường, hình như
đã được giặt sạch. Trong phòng không
có dấu tích gì, chỉ ngoài... một
xấp tiền
màu hồng bắt
mắt đặt
trên chiếc tủ ở đầu giường.

Trong đầu Tô Cẩm dội
lên một tiếng
động lớn,
cô run rẩy cầm xấp tiền, bên dưới
quả nhiên có một tờ ghi chú. Là một tờ
ghi chú của khách sạn, trên mặt
giấy ngà vàng có dòng chữ to rắn
rỏi: Rất
hài lòng với dịch vụ của cô, xin nhận
tiền thưởng.
Ngoài ra phòng sẽ được trả
lúc 12 giờ trưa, bữa sáng phục
vụ tại
phòng. Ở chỗ ký tên góc dưới bên phải là một
khẩu súng được phác vô cùng đơn giản.

Nhìn thấy hai chữ “tiền
thưởng”, đầu
Tô Cẩm như bị
nổ tung, vội
vàng nhìn lại mình, quả nhiên cô chỉ
mặc một
chiếc áo tắm
của khách sạn. Trong chiếc áo choàng…
không cần kiểm tra cũng biết là không
hề mặc
gì. Tô Cẩm nắm chặt cổ áo tắm,
hoàn toàn sững sờ.

Lẽ nào mình đã say thật?

Lẽ nào lại uống
say như thế, người đón mình không phải là Lâm Chi Chi sao?

Không phải là Lâm Chi
Chi… thì là ai?

Tô Cẩm hoàn toàn sửng sốt.

Không thể? Không thể? Không thể?!

Mình chỉ là bị thất
tình, rồi uống rượu, sau đó thì trinh
tiết… mà bản
thân cũng không biết là xảy ra chuyện
gì, lại mất
mà thần không hay quỷ không biết?!
Cô không những không nhớ bất kỳ
điều gì mà còn không biết người
này như thế nào – tám chín mươi
phần trăm đó là một khách làng chơi, bỏ
tiền để
mua vui. Cũng có nghĩa là lần đầu tiên của
mình đã trao cho một kẻ không có nhân phẩm một cách vô thức? Kẻ
này chắc rất
cao tay, không biết là đã hại bao nhiêu con gái nhà lành, mà… mà… không
biết anh ta có bị nhiễm bệnh gì không…

Nếu mà thực sự
như thế…

Tô Cẩm càng nghĩ càng
tuyệt vọng,
ôm đầu nằm
vật xuống,
chỉ muốn
chết. Kẻ
cặn bã này trả cho cô năm vạn tệ, bằng
đúng số tiền
mà cô đã đưa cho Ngạc Lâm.

Số tiền này cũng như tiền
khách sạn mà cô ở khiến Tô Cẩm không hề
hoài nghi là có chuyện gì đã xảy ra vào đêm đó. Nếu không, làm gì có ai lại
trả một
số tiền
lớn như thế
này cho người lạ?

Tô Cẩm cố gắng
hết sức
cũng chỉ nhớ được mình đã nôn khủng khiếp
như thế nào, hình như
có người đưa cho cô một cốc
nước ấm
và vỗ nhẹ
vào lưng. Cố gắng nhớ
tiếp, cũng chỉ lờ mờ biết
có người dìu vào bồn tắm,
nước nóng bao bọc lấy cơ
thể rất thoải mái và dễ chịu.

Tất cả ký ức
đêm qua chỉ dừng lại ở đó.

Tô Cẩm nhìn vô thức lên chiếc
đèn chùm trên đỉnh đầu, trong tay vẫn
cầm tờ
ghi chú có ký tên là “khẩu súng” – Khẩu súng này có ý nghĩa gì không? Là biểu tượng
của việc
tham gia băng đảng nào đó, hay là ám thị anh ta có quyền
có thế để
mình không dám chống lại? Cũng có nghĩa, anh ta đưa
mình đến khách sạn là biết
mình không phải gái làm tiền? Vậy…
giá của một
cô gái cuối cùng là bao nhiêu?

Tô Cẩm với lấy
điện thoại
của mình trên tủ đầu giường, lướt
qua một dãy dài các cuộc gọi
lỡ, cô gọi
cho Lâm Chi Chi.

Thật bất ngờ,
điện thoại
của Lâm Chi Chi tắt.

Lâm Chi Chi tự nhiên
tắt điện
thoại. Tô Cẩm như muốn
đổ sụp
xuống. Chỉ
qua một đêm, không những cuộc
sống của
cô bị đảo
lộn, mà ngay cả Lâm Chi Chi điện thoại luôn mở
hai tư tiếng cũng bắt đầu
chơi trò chơi tắt
máy? Hay là lúc này cô ấy đang có việc gấp ở công ty?

Tô Cẩm xem lại danh bạ
trong điện thoại, khung lựa chọn màu xanh da trời nhạt dừng ở số điện
thoại của
sư phụ. Tô Cẩm do dự
giây lát rồi gửi một tin nhắn: “Sư phụ,
một cô gái trong thành phố chúng ta có giá bao nhiêu?”

Đợi đến khi tin nhắn
đã gửi đi, Tô Cẩm bắt đầu ân hận,
giận mình không biết giữ
miệng.

Quả nhiên, ngay lập tức
có điện thoại của Hàn Hiểu, giọng
vừa hiếu
kỳ, vừa buồn
cười: “Sao thế? Có chuyện gì không?”.

“Không có gì.” Tô Cẩm
ấp úng không biết giải thích như
thế nào. “Em chỉ… tiện
hỏi thế.”

“Chị nghe nói, à, nhưng
chỉ là nghe nói chứ chưa từng
gọi họ”,
Hàn Hiểu cười,
“từ vài chục
đến vài chục
nghìn đều có. Nếu qua đêm ở một nơi sang trọng thì khoảng vài vạn”.

Tô Cẩm cười đau khổ:
Hóa ra mình được coi là hàng quý.

Hàn Hiểu nói tiếp: “Tô Tô, lần
này để em rời văn phòng xuống công
trình, rồi chị lại không thể đi cùng với
em, thật sự
là chị thấy
ngại quá”.

Hàn Hiểu và Tô Cẩm đều
là kỹ sư của
bộ phận
giám sát kỹ thuật ở Hải Công. Khi còn ở văn phòng, do Tô Cẩm là
nhân viên mới của công ty nên được Hàn Hiểu chỉ
dạy rất
nhiều, vì thế mặc dù về danh nghĩa Tô Cẩm là trợ lý của Hàn Hiểu
nhưng Tô Cẩm luôn gọi Hàn Hiểu
là “sư phụ”.

Sau tết, những người
đã có gia đình như Hàn Hiểu bị điều về
làm dự án ở
gần thành phố, Tô Cẩm cũng đi cùng. Nhưng
không ngờ, khi chưa
khởi công, Hàn Hiểu vì có bầu
nên xin nghỉ trước hạn. Thế là, dự
án vốn dĩ do hai người phụ
trách giờ chỉ còn một mình Tô Cẩm tự
lo liệu.

Thiết bị luyện
ba mươi lăm vạn tấn dầu
một năm của
dự án luyện
dầu thành phố C là một hệ thống
lớn, đây là một trong những nội dung quan trọng
nhất của
dự án. Theo sắp xếp tiến độ tổng thể
của dự
án luyện dầu
thành phố C, tiến độ của hệ
thống này phải song song với hệ thống
sản xuất
hydro. Theo thường lệ, khi thi công, hai hệ thống cần có hai nhân viên kỹ thuật điều hành. Nhưng Hàn Hiểu đột ngột nghỉ
phép, bộ phận giám sát kỹ thuật cũng không có thời gian tìm thêm người, thế là công việc
của hai người
đều trút lên vai Tô Tô. Hàn Hiểu xin lỗi
là vì như vậy.

Tô Cẩm vội nói: “Sư phụ
đừng nói như vậy. Chị
đã giúp em điều chỉnh tất
cả mọi
thông số của
hai hệ thống,
em cũng đã nhàn hơn nhiều
rồi. Chị
cứ yên tâm ở nhà nghỉ ngơi,
đừng bận tâm lo lắng điều gì?”

Hàn Hiểu liền dặn
dò cô vài câu rồi tắt máy.

Tô Cẩm gọi lại
cho Lâm Chi Chi, nhưng máy vẫn tắt.

Tắm rửa, ăn bữa
sáng mà khách sạn phục vụ tận phòng xong, Tô Cẩm cúi đầu buồn bã rời
khỏi khách sạn.

Tuyết vẫn rơi, tuyết trên đường bị người
ta qua lại giẫm đạp thành một mớ hỗn độn.
Có cây hai bên đường cũng bị tuyết
phủ trắng.
Trên quảng trường phía xa, đám trẻ con
đang chơi ném tuyết, cười nói ầm
ĩ.

Tô Cẩm đứng trên thềm
khách sạn, mặc áo lông có mũ, xấp tiền vẫn
để trong túi áo, cộm lên qua chiếc
áo mỏng bên trong khiến cô thấy
đau.

“Mình đã mất bạn trai”. Tô Cẩm
hé mắt nhìn thế giới bên ngoài vừa quen thuộc
vừa lạ
lẫm, buồn
bã nghĩ, “Khi mình tự buông thả bản
thân, muốn mượn rượu để giải
sầu thì lại
mất mát nhiều thứ hơn…”

Nghĩ vậy, Tô Cẩm không tránh khỏi cảm giác đau đớn, lạnh
lẽo. Không phải đó chỉ là một người
đàn ông sao? Không phải chỉ là một
cuộc tình chết yểu sao? Vì sao lại phải
đau khổ như vậy?
Từ góc độ
này thì việc xảy ra trong khách sạn rõ
ràng là tự tạo ra một điều nghiệt
ngã. Còn gã đàn ông kia không biết có mắc bệnh
truyền nhiễm
gì không… Đó cũng là mình làm mình chịu
thôi.

Tô Cẩm dụi dụi
mặt, cố
gắng vực
dậy tinh thần. Cho dù nói như thế
nào thì giấy phút khó khăn nhất cũng đã qua rồi.

Quay về phòng trọ ở Hải Công, cô bạn
cùng phòng Thanh Thanh vẫn chưa
về. Tô Cẩm thu dọn xong hành lý của mình, gọi
điện cho Lâm Chi Chi, điện thoại
vẫn tắt
máy. Tô Cẩm hết cách, đành gọi điện thoại
cho Bành Tiểu Ngôn. Ở thành phố
T, hai người là bạn tốt nhất của
Tô Cẩm.

Bành Tiểu Ngôn đang
trong giờ làm, nghe cô hỏi Lâm Chi Chi, lập tức giống như thùng thuốc nổ bị châm ngòi: “Con nhỏ Chi Chi đó chẳng thèm
kiêng nể gì, trắng trợn lừa mình. Nó nói nó có việc gấp,
bảo mình đến
khách sạn đón cậu. Khi mình chạy đến khách sạn,
chả thấy
ma nào ở đấy
cả. Gọi
điện cho nó thì lại tắt máy, gọi cho cậu
thì cũng không nghe máy. Hai người chơi
trò gì vậy? Làm lỡ mất
cuộc hẹn
vào đêm có tuyết của mình, hôm qua là lễ Tình nhân, mỗi năm chỉ có một
lần…”

Tô Cẩm ngắt những
lời trách móc của cô, “Chi Chi có nói nó có chuyện
gì không?”

Bành Tiểu Ngôn rên
lên một tiếng:
“Giọng nó nghe có vẻ gấp
gáp, nhưng không nói là chuyện
gì. Đúng rồi, lúc gọi điện,
mình nghe thấy tiếng còi ô tô, có lẽ nó
đang ở trên đường. Có phải là chuyện của
công ty không”.

Lâm Chi Chi là trưởng
bộ phận
an ninh của tập đoàn Hưng Hòa, có thể là việc
của công ty thật…

“Gọi điện thoại
đến công ty rồi phải không?” Tô Cẩm hỏi,
“Công ty nói thế nào?”

“Gọi rồi”, giọng
của Bành Tiểu Ngôn có vẻ rất ấm ức, “Người
ở công ty nói là không thể tùy tiện
tiết lộ
cho người ngoài”.

“Vậy à…”, Tô Cẩm nhìn những
bông tuyết rơi trên ngọn cây ngoài cửa
sổ, bất
giác chau mày, “Ngày mai mình phải đi
làm dự án rồi, lần này ít nhất cũng phải
hai tháng. Việc của Chi Chi… đợi cô ấy về
nhất định
bắt cô ấy
phải giải
thích rõ với cậu”.

Bành Tiểu Ngôn đáp:
“Cứ yên tâm đi đi, có việc gì nhất
định mình sẽ thông báo cho cậu”.

Tắt máy, Tô Cẩm xem lại
nhật ký điện
thoại tối
hôm trước, ngoài hai cuộc gọi
của Ngạc
Lâm, còn lại đều là số điện thoại
của Lâm Chi Chi.

Tô Cẩm vô cùng ân hận. Chỉ
vì một người
đàn ông khốn nạn mà làm lỡ bao nhiêu việc.

Lòng đầy ân hận, Tô Cẩm
vỗ trán, rồi
tự thề
với lòng: Một là, từ bỏ Ngạc
Lâm, xem con người bội bạc
đó rốt cuộc
thế nào; hai là, không bao giờ để rượu làm ảnh
hưởng đến
mình nữa. Nếu vi phạm lời thề
thì cô sẽ trở thành kẻ không ra gì suốt đời.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.