Lọ lem đường phố - Chương 29-30
Lúc này Minh mới giật mình mà rời mắt khỏi mắt Phụng. Ngẩng đầu lên, cậu thầm nguyền rủa thằng bạn kì đà của mình. Cậu không vui không chỉ đơn giản vì sự xuất hiện không đúng lúc của bạn mình mà còn vì cậu biết tia nhìn dịu dàng và có phần yếu đuối của cô gái đang ngồi dưới sàn nhà sẽ biến mất khi nhìn thấy thằng bạn cứng đầu của mình.
“Ai đây?” – Chỉ tay vào Phụng, Nhật hỏi.
Minh còn chưa kịp trả lời thì Phụng quay đầu lại nhìn. Đúng như Minh dự đoán, ánh mắt buồn bã vừa thấy được Nhật thì lập tức trở nên sắc bén lạ thường. Đôi mắt của kẻ đang bị Phụng lườm cũng không cùn hơn cô, hai bên cứ thế nhìn nhau từ trên xuống và từ dưới lên. Mọi người trong nhà sách tự nhiên thấy lạnh người.
“Tôi nghe nói hôm nay cô đi chơi với người yêu mà, sao lại ở đây?” – Vẫn ánh nhìn như muốn cắt cổ người, Nhật hỏi.
Nhận ra mình đang ngồi dưới đất, Phụng lật đật đứng lên phủi phủi hai tay vào nhau.
“Sao không trả lời?” – Nhật chau mày vẻ khó chịu.
“A, dễ thương quá!” – Nhìn thấy hai bé gái Nhật đang dắt tay, Phụng reo lên thích thú rồi ngồi xuống bẹo nhẹ má hai đứa nhỏ. Hai đứa bé em Nhật bình thường rất ngại người lạ nhưng không hiểu sao hôm nay lại trở nên bạo dạn. Hai đứa mỗi đứa một tay đưa lên bẹo hai bên má Phụng.
Gương mặt Phụng bị hai đứa trẻ kéo ra nhìn vô cùng ngốc nghếch nhưng cũng rất đáng yêu. Vẻ mặt đó đủ để hai tên con trai đang có mặt nhìn không chớp mắt. Một trong hai không chớp mắt vì bị gương mặt ấy hút hồn, kẻ còn lại thì tức quá trợn mắt đến nỗi không chớp nổi.
“Này, tôi đang hỏi cô mà” – Bực mình, Nhật quát.
Lúc này Phụng mới giật mình đứng dậy, hai đứa bé vì vậy mà đành buông gò má phúng phính của cô ra.
“Cái gì?” – Chau mày nhìn Nhật, Phụng hỏi.
“Lã Thiên Ân nói hôm nay cô đi chơi với tám người yêu của cô mà”
“Cái gì? Người yêu? Tám người yêu?” – Phụng ngơ mặt.
Sau một hồi ngơ ngác vì không hiểu ý Ân là gì khi nói với Nhật như thế, Phụng bật cười.
“Ừ, tám người yêu của tôi đang ở đây” – Phụng vừa cười vừa nói.
Sắc mặt hai người con trai lập tức thay đổi. Nhật há hốc miệng ngạc nhiên trong khi Minh tự nhiên thấy hụt hẫng. Cảm giác ấy cũng chỉ giống như khi cậu muốn mua một quyển sách mà nó lại hết, không quá lớn để cậu đau lòng nhưng cũng đủ để cậu không vui.
“Kia kìa, tám người yêu của tôi đấy” – Nhìn xuống lầu một, Phụng chỉ tay về khu tô tượng.
Nhật tò mò nhìn theo trong khi Minh chỉ đứng im quay lưng lại.
“Đâu? Có thấy đâu?” – Trợn mắt to hơn như sợ vì mắt mình nhỏ nên không nhìn thấy người yêu của Phụng, nhưng Nhật cũng không thấy người con trai nào ở nơi Phụng đang chỉ.
“Không nhìn thấy tám đứa trẻ đang ngồi sừng sững tô tượng đó à?” – Cốc vào đầu Nhật một cái rõ đau, Phụng làu bàu.
Như một cái máy, Minh quay lại nhìn về hướng Phụng đang chỉ tay ngay lập tức. Đột nhiên cậu cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm vô cùng.
Xoa đầu ấm ức, Nhật nhìn đám trẻ rồi nhìn Phụng sau đó lại quay qua nhìn đám trẻ.
“Con nít cũng không tha!” – Nhật vừa nói vừa lắc đầu.
“Cái gì? Mấy đứa trẻ đó là con tôi đấy” – Phụng lừ mắt nhìn Nhật.
Vừa mới ném đi khỏi lòng một tảng đá trung bình thì bây giờ lại bị một tảng đá khổng lồ đè lên, Minh lặng lẽ thở dài mà không để cho hai người đang đứng trước mặt nghe thấy.
“Cái gì? Hai mươi tuổi, tám đứa con? Cô là heo à?” – Nhật há hốc miệng.
“Con nuôi” – Vừa nói Phụng vừa cốc cho Nhật một đau gấp đôi cái lúc nãy.
Một lần nữa lòng lại thấy nhẹ nhõm, Minh nghĩ thầm nếu còn nghe Phụng nói chuyện lấp lửng một hồi nữa chắc cậu đau tim mà chết.
Ngán ngẩm đứng nghe Nhật và Phụng cãi nhau, Minh chỉ biết lắc đầu. Chuông điện thoại của cậu vang lên như một sự giải thoát, Minh nhanh chóng lủi ra chỗ khác nghe điện thoại.
“Gì vậy mày?”
“.....”
“Ừ, cũng được. Tao đang ở nhà sách Lê Lai với thằng Nhật, mày qua đây đi rồi đi chung luôn”
“.....”
Minh cúp máy và trở lại chỗ Phụng và Nhật nhưng lại chẳng thấy hai người đâu. Đảo mắt nhìn xuống bên dưới, cậu thấy Nhật đang dắt tay hai nhỏ em gái mình đi theo Phụng đến khu tô tượng. Chương 31
Cầm trên tay quyển sách vừa mua ở tầng trên, Ân đi xuống khu tô tượng và không mấy khó khăn để nhận ra có thêm người ở chiếc bàn ban nãy cô vừa ngồi.
Liếc qua chỗ Phụng và Nhật đang ngồi cãi nhau, Ân quay đi và lấy một chiếc ghế đến ngồi cạnh bọn trẻ.
Vừa thấy Ân, đám trẻ đã cười toe, miệng mở ra chuẩn bị reo hò.
“Mẹ Thiên Ân, bọn con có bạn mới” – Đám trẻ reo lên.
Đảo mắt nhìn qua hai bé gái giống hệt nhau đang ngồi tô tượng, Ân quay lại nhìn những đứa trẻ của mình và mỉm cười thật hiền.
“Hai bé tên gì?” – Bằng giọng dịu dàng, Ân hỏi hai bé gái sinh đôi.
“Em tên Bạch Hồng, em gái em tên Bạch Huệ” – Một trong hai đứa bé gái trả lời rành rọt.
“Tên hai em đẹp lắm” – Ân mỉm cười xoa đầu hai đứa.
“Sao cậu chẳng bao giờ nói chuyện với tôi dịu dàng như thể nhỉ?” – Từ ngoài cửa, Thiện đi vào cùng Minh thì bắt gặp gương mặt Ân đang mỉm cười dịu dàng và giọng nói cũng hết sức hiền lành.
Nhận diện được giọng nói của Thiện, Ân thu nụ cười ngay lập tức. Ngẩng đầu lên nhìn Thiện, Ân lừ mắt.
“Nếu cậu sinh sau tôi mười mấy năm, tôi sẽ nói chuyện với cậu như thế”
“Nhưng tôi là người yêu của cậu mà” – Thiện cau có.
Phụng đang đấu khẩu với Nhật đột nhiên im bặt, Linh đang lau mặt cho nhóc Bo cũng sững người.
“Cái gì? Người yêu á?” – Sau một giây xử lí thông tin, Linh và Phụng đồng thanh.
Trừng mắt đe dọa Thiện một cái, Ân quay sang nhìn hai người bạn của mình.
“Khi nào có thời gian tao giải thích cho”
“Bây giờ đang có thời gian này” – Phụng nhanh nhẩu.
“Bây giờ không phải lúc, để lát nữa” – Ân nói.
“Lát nữa mày nhớ nhắc tao hỏi nó nhé!” – Quay sang Linh, Phụng dặn dò.
Thấy biểu hiện của Ân, Thiện phát hiện ra hình như cô không muốn cho hai người bạn mình biết. Tội hôm qua còn chưa xin lỗi, hôm nay lại gây thêm tôi, Thiện bối rối quay đi tránh ánh mắt Ân.
“Đi thôi Nhật?” – Quay sang nhìn Nhật, cậu hối thúc.
“Đi đâu?” – Nhật ngơ ngác.
“Đi đánh tennis” – Minh trả lời.
“Tao không đi đâu, em tao đang tô tượng” – Nhật từ chối.
“Vậy tao với mày đi thôi” – Thiện nói với Minh.
“Để hôm khác đi!” – Nghe Thiện nói, Nhật khẩn trương ngăn cản.
Nhận được hai ánh mắt chờ đợi của hai thằng bạn, Nhật xoa xoa đầu, cười cầu tài.
“Xíu nữa tao… thi uống rượu. Hai đứa em tao…”
“Tự lo lấy đi!” – Không để Nhật nói hết câu, Thiện và Minh đồng thanh.
“Vẫn còn muốn thi à?” – Nghe Nhật nói, Ân chau mày nhìn Phụng.
“Lần trước say không biết trời đất mà còn chưa sợ sao?” – Đến lượt Linh nhìn Phụng.
“Còn chưa phân thắng bại mà, không thi sao được” – Phụng nói.
Nghe đến đây là đủ, không cần phải hỏi thêm điều gì nữa. Linh và Ân thở dài nhìn nhau.
Phía bên Nhật, cậu đang cật lực năn nỉ hai thằng bạn ở lại trông hai đứa em giùm mình. Cuối cùng sau một hồi van nài, đe dọa, ăn vạ, Thiện và Minh nhận lời giúp cậu.
Sau một lúc bàn bạc, mọi người quyết định sau khi đám trẻ tô tượng xong tất cả sẽ về cô nhi viện Mái Ấm.
Nghe điều này, người vui nhất là mười đứa trẻ. Như vậy chúng có thể chơi với bạn mới của mình lâu hơn.
Buổi tô tượng cứ thể tiếp diễn trong tiếng cười đùa của đám trẻ, tiếng đấu khẩu của Nhật và Phụng.
Sau khi tô tượng xong, cả đám cùng nhau đi ăn sau đó trở về cô nhi viện.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, đám trẻ đã nhanh nhẹn lôi đồng đồ chơi của mình ra khoe với hai người bạn mới và rủ chơi cùng.
Nhìn những đứa trẻ hồn nhiên vui vẻ, Ân cười hiền. Nụ cười ấy không quá khó khăn để lọt vào tầm mắt của Thiện. Mất vài giây ngớ người, Thiện bối rối quay đi.
Trẻ con thật đơn thuần, rất dễ kết bạn với nhau. Người lớn thì một phần một ngàn cũng không được như thế. Càng lớn lên, mỗi người càng trang bị cho những chiếc gai như những con nhím. Luôn xù lông lên với mọi người xung quanh. Căn bản cũng chỉ vì họ sợ bị ai đó làm tổn thương. So với người lớn, trẻ con dũng cảm hơn rất nhiều.
Ngồi lại cũng chơi với bọn trẻ, Ân không đi cùng mọi người vào bếp. Cô biết vào trong đó thì cũng chẳng có việc gì để làm ngoài việc nghe Linh và Nhật đấu khẩu với nhau.
Không thông minh bằng Ân, Linh, Minh và Thiện ngồi lại trong bếp nghe hai kẻ háo thắng vừa thi vừa chọc ngoáy nhau. Sau một lúc mới ngán ngẩm mà đứng lên bỏ đi.
“Không bắt bọn trẻ ngủ trưa à?” – Tiến lại gần chỗ Ân đang ngồi chơi xếp hình với bọn nhỏ, Linh hỏi.
Ân nhìn vào đồng hồ rồi nhìn sang đám trẻ đang nín thở chờ đợi. Hai bé gái em Nhật cũng im lặng, ở nhà vào giờ này chúng cũng bị bắt đi ngủ trưa.
“Không. Hôm nay ngoại lệ một ngày. Không phải ngủ trưa” – Vừa nói Ân vừa chăm chú nhìn những khuôn mặt căng thẳng kia đang từ từ giãn ra.
Đúng như cô dự đoán, đám trẻ hét lên sung sướng. Có đứa mừng quá hôn lên má cô, đứa thì ríu rít gọi tên cô liên tục.
Những lúc như thế này, ngoài cười ra thì Ân không nghĩ mình có thể làm được điều gì khác. Đám trẻ của cô luôn thành công trong việc làm cô cười.
Thêm một lần nữa như hai lần trước, Thiện hoàn toàn mất hồn vì nụ cười của Ân. Nó giống như mặt trời tỏa nắng. Đôi môi đỏ kéo giãn hoàn hảo, đôi mắt ánh lên sự ấm áp mà bình thường khó có thể thấy.
Một mong muốn kì lạ dâng lên trong lòng, cậu thật sự muốn thấy nụ cười kia thêm nhiều lần nữa. Mỗi khi nhìn vào nụ cười ấy, cậu hoàn toàn quên hết mọi thứ. Quên luôn cả cái nỗi buồn luôn cố hữu trong lòng cậu những ngày qua.
Ngẩng đầu lên nhìn, không ngờ bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình say đắm của Thiện, Ân quay mặt đi. Dù đôi mắt ấy không đủ nhấn chìm cô, nhưng nó làm cô muốn lẩn tránh.
“Để hai đứa kia một mình, có khi nào tụi nó đánh nhau không đó” – Dấu nhẹm sự bối rối, Ân hỏi Linh.
“Để tao xuống xem sao” – Linh nói rồi bỏ xuống bếp.
Minh lấy quyển sách mới mua ban sáng ra ngồi đọc, còn Thiện lanh chanh đến cùng xếp hình với Ân.
“Cậu yêu trẻ con lắm à?” – Chăm chú hoàn thành bức tranh đang ghép dở, Thiện hỏi mà không nhìn Ân.
“Vì chúng đáng để yêu” – Ân nói, mắt mơ màng nhìn đám những đứa trẻ của mình. Chúng đáng yêu và vô tư thế kia, làm sao cô có thể không yêu chúng.
Khi cô chỉ còn lại một mình chơi vơi giữa cuộc đời, khi cô không thể tìm thấy mình, không thể tìm ra ý nghĩa của cuộc sống này và gần như lạc đường, chúng xuất hiện như “kim chỉ nam”. Chúng mang đến cho cô nụ cười, cho cô hiểu cảm giác quan tâm, lo lắng cho người mình yêu thương. Hơn nữa chúng còn cho cô cảm giác được yêu thương, cái cảm giác mà ngày ba cô mất, cô đã tin rằng sẽ không bao giờ xuất hiện thêm một lần nữa.
Trong tất cả các tình cảm, tình gia đình là đáng trân trọng nhất. Nó không những không sát thương ta mà còn nâng ta đứng lên khi ta vấp ngã. Người yêu có thể bỏ rơi ta, bạn bè có thể phản bội ta nhưng người nhà thì không. Thế mới nói con người có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để quay về.
“Cô nhi viện này là của cậu à?” – Không phát hiện ra ánh nhìn mơ màng của Ân, Thiện hỏi tiếp đồng thời cũng kéo cô về thực tại.
“Ừ” – Ân đáp gọn.
Thiện không hề nghi ngờ lời Ân nói, cậu hoàn toàn có thể cảm nhận được tình cảm của Ân dành cho đám nhỏ và cũng có thể cảm nhận được chúng dành cho cô.
Nghĩ đến việc Ân bằng tuổi mình mà có thể lo lắng, gồng gánh cả một cô nhi viện. Thiện chợt thấy mình kém cỏi. Đến giờ phút này, cậu vẫn chưa làm được điều gì có ý nghĩa. Ngoài việc tiêu tiền ra, cậu chẳng biết làm gì cả.
Nghĩ đến tiền, Thiện thắc mắc không biết Ân đào đâu ra tiền lo cho đám nhỏ khi mà cô chỉ là học sinh cấp ba. Để nuôi một đứa nhỏ tốn không hề ít tiền, huống hồ là đến tận tám đứa.
“Số tiền đó… cậu… để lo cho bọn trẻ à?” – Thiện hỏi, trong lòng cậu chợt dâng lên mong muốn Ân thừa nhận.
Ngẩng đầu nhìn Thiện, Ân lập tức quay đi tránh ánh mắt dò xét của cậu.
“Đừng quan tâm những điều không liên quan đến cậu” – Ân lạnh lùng nói rồi đứng lên bỏ về phòng.
Thấy Ân đứng dậy, Thiện cũng đứng lên đi theo cô. Cậu không biết mình còn muốn nghe thêm điều gì, chỉ biết là cậu muốn nói chuyện với cô. Cậu thật sự muốn hiểu thêm về cô gái “diện xà tâm phật” này.
Chương 32
Biết Thiện đi theo mình, Ân cũng không nói gì nhiều. Cô không nghĩ cậu có ý đồ gì, hơn nữa cô cũng không muốn cáu gắt trước mặt bọn trẻ.
Vào đến phòng, Ân lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế để bên cửa số, nhìn Thiện chờ đợi.
Thiện biết Ân đang đợi mình nói gì đó, nhưng cậu đâu có biết phải nói gì. Cậu chỉ nghĩ mình muốn nói chuyện với Ân, nhưng lại không nghĩ ra mình nên nói gì.
Thật không may cho Thiện khi im lặng là sở trường của Lã Thiên Ân. Cô có thể ngồi im lặng như thế bao lâu cũng được. Bản thân Thiện thì vô cùng ghét sự tĩnh lặng u tịch, không còn cách nào ngoài việc bắt bản thân động não để tìm chuyện nói.
“Chuyện hôm qua… tôi xin lỗi!” – Cuối cùng cũng có thể phá vỡ sự im lặng, Thiện mở lời khó khăn.
“Tôi được trả tiền để làm những việc đó mà” – Ân nhún vai.
“Tôi cũng xin lỗi vì đã nghĩ sai về cậu” – Bỏ qua vẻ bất cần của Ân, Thiện tiếp lời.
“Không sao! Tôi không quan tâm cậu nghĩ gì về tôi” – Ân lại nhún vai, môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười đẹp nhưng không ấm áp.
“Cậu có thể thôi nói chuyện với tôi như thế không?” – Thiện chau mày.
“Tôi không nghĩ mình có cách nói chuyện thứ hai” – Ân thở dài.
“Chẳng phải cậu rất dịu dàng với những đứa bé kia sao” – Một cảm giác vô lí nhưng có thật dâng lên trong lòng, cậu đang ghen tức với những đứa trẻ.
“Cậu muốn được tôi đối xử như con à?” – Nghiêng đầu nhìn Thiện, Ân nói.
Một lần rồi lại thêm một lần, Lã Thiên Ân luôn thành công trong việc chọc tức người khác. Thiện thật sự muốn hét lên. Nhưng cậu lại không tìm ra lí lẽ nào để bắt bẻ Ân.
“Dù không muốn thì giữa hai chúng ta cũng đã có một mối quan hệ, vì vậy nếu có thể nói chuyện đàng hoàng với nhau thì tôi nghĩ điều đó sẽ tốt cho cả hai chúng ta” – Thiện nghiêm giọng, cố kìm nén cơn giận trong lòng.
Dù không phải là một người nóng tính, khi nói chuyện với Ân còn muốn phát điên chứ đừng nói đến Vương Ân Thiện – cậu thiếu gia có tính cách không khác cái lò lửa mấy phần.
“Điều đó thật sự cần thiết sao?” – Ân tròn mắt nhìn Thiện. Dù không phải là người đa nhân cách nhưng Lã Thiên Ân có rất nhiều mặt nạ.
“Tôi không hiểu sao cậu luôn như thế nhưng cậu càng như vậy tôi càng thấy cậu đáng thương” – Bằng giọng khó chịu, Thiện nói.
“Đáng thương?” – Sắc mặt Ân nghiêm lại, tia nhìn lạnh lẽo chiếu về phía Thiện.
“Phải! Tôi không nghĩ ra cái lí do gì khiến cậu luôn xây một bức tường giữa mình và những người xung quanh ngoài cái lí do là cậu sợ hãi” – Thiện nói, cái suy nghĩ này cũng chỉ mới vụt qua trong đầu cậu.
Nét mặt Ân từ từ đanh lại, chuyển sang trắng bệch và vô cùng lạnh lẽo.
“Đừng bao giờ nói về tôi như thế? Tôi là Lã Thiên Ân, người không sợ gì cả. Tôi không muốn cởi mở với người khác là vì tôi không thích, chứ không phải tôi sợ” – Ân gằn giọng.
Qua biểu hiện của Ân, Thiện càng chắc chắn hơn là mình nói đúng.
“Vậy thì chứng minh đi! Hãy thôi cái kiểu nói chuyện như tạt nước đó đi!” – Thiện nghiêng đầu thách thức.
“Tại sao tôi lại phải chứng mình với cậu? Cậu là gì của tôi” – Ân cười khẩy, cô biết Thiện đang dùng kế khích tướng với mình.
“Vậy tôi sẽ làm cậu thành gì đó của tôi, như thế cậu có thể chứng minh với tôi rồi chứ” – Thiện cười lạnh, từ từ tiến lại chỗ Ân.
Nhìn mặt Thiện, Ân hơi chột dạ. Nụ cười đểu đó làm cô muốn đứng lên.
Dằn lại cái cảm giác muốn bỏ chạy, Ân ngồi trên ghế, trừng mặt nhìn Thiện.
Tiến lại gần Ân, Thiện cúi người xuống cười gian.
Nhướn mày nhìn nụ cười của Thiện, Ân thấy hơi lo nhưng không tỏ ra mặt.
“Xem nào, biến cậu thành mẹ của các con tôi nhé!” – Thiện nói, trong lòng thì không hề có ý định đó nhưng cậu thật sự muốn đùa với Ân.
Ân đứng bật dậy làm chiếc ghế gỗ đổ ra phía sau tạo thành một âm thanh không hề nhỏ. Cô bỏ đi nhưng hấp tấp thế nào lại vấp ngay vào chân Thiện.
“Này, cẩn thận!” – Thấy Ân mất thăng bằng, Thiện mất bình tĩnh.
Vươn người ôm lấy Ân, cậu té xuống cùng cô. Những muốn để cô té lên người mình nhưng lại không kịp xoay người. Chỉ còn cách vòng tay ôm lấy đầu cô để nó không đập xuống sàn.
Bị Thiện đẩy cho ngã đau điếng, Ân chỉ muốn giết cậu ngay bây giờ. Đáng ra cô đã không té nếu cậu không ngoài người tới.
Đang định mở miệng ra làu bàu thì cảm nhận được vòng tay rắn chắc đang ôm quanh đầu mình như một sự bảo vệ, mọi lời định nói ra đều bị nuốt ngước trở lại. Ân im lặng và chìm vào cảm giác được chở che lúc nào không biết.
“Anh kia! Anh bắt nạt mẹ Thiên Ân phải không?” – Từ ngoài cửa, tiếng nói lanh lảnh vang vào. Ân có thể nhận ra đây là tiếng bé Nấm.
Bối rối buông Ân ra, Thiện ngồi bật dậy. Ân cũng ngồi dậy vặn người để cơn đau ê ẩm tan đi.
Quay đầu nhìn về của phòng, đám trẻ, Linh và Minh đang đứng ở đó. Ân đoán có lẽ vì tiếng ồn do ghế đổ làm mọi người chú ý.
Còn đang không biết phải nói gì, Ân chợt thấy đám trẻ của mình hằm hằm nhìn Thiện, sau đó thì đồng loạt ùa vào đấm cậu tới tấp.
“Sao anh lại bắt nạt mẹ Thiên Ân?”
“Ai cho anh đánh mẹ Thiên Ân?”
“Anh là người xấu!”
“Người xấu!”
“…..”
Hơi ngạc nhiên một chút, Ân bật cười. Nhìn đám trẻ với những nắm tay nhỏ bé đấm vào chân Thiện, cô thấy ấm áp vô cùng.
Quay ra cửa, cô thấy hai đứa bé sinh đôi đang tròn mắt nhìn còn Linh và Minh thì lắc đầu cười.
Khẳng định một trăm phần trăm thằng bạn mình không thể chết trong tay những chiến binh nhí, Minh nhún vai rồi bỏ xuống nhà. Đang đi tìm tolet thì cậu nghe thấy tiếng ồn nên tìm đến, không ngờ lại có thể nhìn thấy cảnh hay.
Cuối cùng cũng tìm thấy tolet, Minh mừng rỡ đi vô, bàn tay còn đang định tháo dây thắt lưng thì phát hiện trong lolet không chỉ có một mình mình.
Ở chỗ lavabo, Phụng đang nôn thốc nôn tháo.
Nhìn Phụng như vậy, Minh vội đến vỗ lưng cho cô.
Nhờ Minh và Phụng thấy dễ chịu hơn rất nhiều, quay đầu nhìn ân nhân, cô cười hiền.
“Thịch!!!”
“Nhật… Nhật đâu?” – Minh bối rối hỏi.
“Gục… gục rồi” – Phụng chỉ chỉ tay về hướng nhà bếp, giọng lè nhè.
“Tôi… thắng… rồi” – Vỗ vỗ tay vào ngực, Phụng nói.
Nhìn gương mặt ửng hồng và đôi mắt sắp mở lên không nổi của Phụng, Minh cười hiền.
“Ừ, cô thắng” – Vừa nói, cậu vừa xoa đầu cô.
Bàn tay Minh bị Phụng chụp lại, mặt cậu đỏ lên nhưng không có ý rút tay ra.
“Cậu… phải… làm chứng… làm chứng… là tôi thắng… đấy… nhé!” – Lay lay tay Minh, Phụng léo nhéo.
“Ừ” – Mỉm cười với Phụng, Minh gật đầu.
“Cậu… nhớ đấy!” – Phụng gục đầu vào vai Minh làm cậu sững người.
“Cậu… nhớ… đấy!”
“Nhớ… đấy”
“Nhớ… đấy”
Giọng Phụng từ từ nhỏ dần rồi mất hẳn, cơ thể cô nhũn ra và trượt dần xuống. Một cách bối rối, Minh quàng tay ôm lấy eo Phụng.
Nhìn lại gương mặt Phụng một lần nữa, nét bầu bĩnh đáng yêu của trẻ con làm người khác vừa nhìn đã muốn giữ lấy, đôi môi chúm chím như trái anh đào.
Xoa nhẹ gò má đang ửng hồng vì rượu, Minh cười hiền.
___Đáng yêu thật!___
Bế cô lên, cậu đi về phía căn phòng thằng bạn mình đang chịu trận. Nhưng khi đến nơi thì căn phòng hoàn toàn trống trơn, ngoài sự yên tĩnh ra thì chẳng còn gì khác.
Nhẹ nhàng đặt Phụng nằm lên giường, cậu nửa muốn rời đi nửa muốn ngồi lại ngắm cô một lúc nữa.
Là một hotboy và là một công tử giàu có, Minh gặp không ít kiều nữ nhưng họ lại chẳng thể để lại trong cậu ấn tượng gì. Thế mà giờ đây, trước một cô gái đẹp nhưng cũng không quá đẹp, cậu lại như người mất hồn.
Giống như một người nghệ sĩ đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật, Minh ngắm nhìn Phụng một cách say sưa. Chương 33
Một buổi sáng trời se lạnh và không có nắng, bầu trời nặng nề trực chờ đổ sập xuống đầu người. Gió thổi như muốn cuốn bay mọi thứ cho thỏa cơn cuồng nộ. Bão về, đàn chim cũng không muốn rời khỏi tổ huống gì cất tiếng hót. Trời mới sang thu mà tưởng chừng như đông đã về. Lạnh đến cô đơn!
Thời tiết như thế này, khó trách khi không thấy những chiếc áo đồng phục của Lộ Thiên mà thay vào đó là những chiếc áo lông ấm áp và đắt tiền của các cô cậu ấm. Thế đấy, mùa bão – mùa khoe đồ.
Lững thững đi vào cổng trường trong màn chào đón nảy lửa, không khó để Ân đoán ra nguyên nhân của những cái lườm nguýt kia. Cô cũng chỉ mới đọc thôi dù đó là tin của hôm qua.
“Vương thiếu gia, người thừa kế tập đoàn Vương Thị dẫn bạn gái đi chọn siêu xe” – Đó chính là tiêu để của trang nhất mặt báo hôm qua.
Đúng như Ân dự đoán, đám nữ sinh trường này vì bài báo đó mà phát điên. Vài đứa mắt còn sưng chứng tỏ là đã khóc. Trong thời tiết lạnh lẽo thế này nhưng vẫn cảm nhận được sức nóng của những cơn giận.
Cười khẩy, Ân lững thững tiến về phía sân thượng. Nơi ấy hôm nay không có nắng ấm chiếu rọi hơn nữa gió còn mạnh hơn khi đứng trên đó, nhưng Ân vẫn muốn đến đó.
Đứng thẳng người như thách thức những cơn gió lồng lộng kia, Ân khoác lên mình một lớp khi lạnh lùng khó tả. Mái tóc dài cứ thế tung bay trong gió, như muốn rời bỏ da đầu tiến thẳng lên trời cao.
Thở mạnh ra một làn khói mờ, đôi mắt Ân bị che phủ bởi một màn sương mờ ảo khó xuyên thấu. Làn da vì lạnh mà ửng hồng nhưng gương mặt vẫn vô cùng thiếu sức sống.
Lã Thiên Ân không phải là người dễ bị tâm trạng của người khác ảnh hưởng, nhưng lần này cô thật sự cảm thấy nặng nề khi nghe những lời Linh nói sáng nay.
Linh không cần phải tỏ ra nhưng rõ ràng là một người từng trải. Thế nhưng vẫn không thoát khỏi cảm giác hoang mang khi nghĩ về tương lai. Sáng nay Linh đã nói với Ân rằng “Nghĩ về tương lai, tao lại thấy mịt mờ”. Ân chưa bao giờ nghĩ rằng một cô gái như Linh cũng gặp phải nỗi băn khoăn đó.
Không nhắc đến thì thôi, nói đến thì Ân lại nghĩ về bản thân mình. Luôn tỏ ra là người làm chủ tình hình nhưng thật ra cô cũng luôn băn khoăn khi nghĩ về tương lai. Năm nay đã là cuối cấp nhưng vẫn không biết mình đi theo ngành gì, ngoài việc cố gắng học đều tất cả các môn thì cô chẳng thể làm gì khác hơn.
___Tương lai sẽ thế nào đây?___
Dù biết lo lắng cho tương lai là một điều không thừa (ít nhất là điều này tốt hơn việc suy nghĩ về quá khứ) nhưng Ân vẫn ghét mình như thế này. Cô ghét cái cảm giác mập mờ, ghét cảm giác không có phương hướng.
“Biết ngay là chị sẽ lên đây mà” – Giọng nói ẻo lả của Đan phá vỡ khoảnh khắc suy tư đang dâng lên trong Ân. Không quá khó chịu về chuyện này, Ân quay đầu nhìn về hướng cửa.
Đứng khá xa Ân, Đan ném tờ báo xuống mặt đất, phẫn nộ quát – “Giải thích đi!”
Dù biết nội dung trong trang báo là gì, Ân vẫn quét mắt nhìn xuống.
“Mày muốn tao giải thích gì? Rằng người trong hình không phải là tao hay tao và Thiện không đến đó để mua xe?” – Nhếch miệng cười, Ân nhìn Đan vẻ giễu cợt.
“Chị… chị đúng là đồ đê tiện!” – Đan hét lên.
Vẫn giữ nụ cười trên môi, Ân nhìn Đan chán nản.
“Chị… trả Vương Ân Thiện cho tôi!”
“Tao cướp của mày sao? Là may ngu ngốc bỏ rơi cậu ta trước mà” – Điệu bộ mỉa mai, giọng nói Ân cao vút.
“Tôi sẽ không để yên cho chị” – Đan hùng hổ quát.
“Cứ làm những gì mày muốn” – Ân nhún vai, điệu bộ bất cần.
Tức giận rời khỏi sân thượng, trước khi đi Đan không quên lườm Ân thật sắc.
Đan đi rồi, Ân lại quay người nhìn xuống sân trường.
“Nghe lén là không tốt đâu” – Bằng giọng đều đều, cô cố tình nói lớn tiếng cho ai kia nghe thấy.
Không bất ngờ khi bị phát hiện, Kiệt trèo xuống từ nóc nhà kho rồi từ từ đi đến chỗ Ân.
“Em… thật sự yêu Vương Ân Thiện à?” – Không che giấu sự buồn rầu trong giọng nói, Kiệt hỏi.
“Tôi có nghĩa vụ phải trả lời anh à?” – Đeo vào chiếc mặt nạ ngây ngô. Ân tròn mắt nhìn Kiệt.
“Cậu ta yêu em chứ?” – Biết là Ân sẽ không trả lời, Kiệt chuyển câu hỏi.
“Tìm cậu ta mà hỏi” – Ân nhún vai.
Dù biết sẽ khó có câu trả lời từ Ân, Kiệt đã chuẩn bị tinh thần nhưng vẫn thất vọng.
“Em… hận anh lắm à?” – Nói ra điều mà bản thân sợ nhất, Kiệt như muốn nổ tung trong nỗi đau.
“Không! Tôi chẳng phí chút tình cảm nào cho anh” – Bằng giọng đều đều, Ân nói.
Đau! Không phải chỉ là một cái nhói nhưng là vô vàn cái nhói tập kích trái tim Kiệt một lúc. Anh rất sợ Ân nói hận mình, nhưng câu trả lời này còn đáng sợ hơn. Như thế có nghĩa trong lòng cô, anh đã không còn một vị trí nào.
“Anh phải làm gì em mới đối xử với anh như trước đây?” – Nước mắt không ngần ngại mà tuôn rơi, Kiệt nhìn Ân tuyệt vọng.
Một mũi dao cắm thẳng vào tim, Ân gồng người để không dao động trước gương mặt đang quặn lại vì đau khổ của Kiệt.
Một đều gì đó thôi thúc làm cô rất muốn hỏi người con gái đã đến trường đón Kiệt là ai nhưng cô đã dằn lòng lại. Hỏi như thế chẳng khác nào thừa nhận bản thân còn quan tâm.
“Anh muốn quay lại sao?” – Cười khẩy, Ân hỏi Kiệt.
“Phải” – Kiệt trả lời ngay lập tức.
“Nhưng rất tiếc, điều tôi muốn là anh biến mất mãi mãi, không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa” – Một nụ cười lạnh như băng nở ra rồi nhanh chóng tắt đi, Ân đi vụt qua Kiệt để lại anh chết đứng với nỗi đau.
Cô hoàn toàn có thể nghe thấy tiếng “phịch” do Kiệt khụy xuống sàn. Cô muốn quay đầu lại, muốn nhìn Kiệt và thậm trí muốn chạy đến chỗ anh. Nhưng ý muốn ấy là điều cấm kị. Nếu làm như vậy, cô biết mình sẽ không còn đường thoát. Nỗi đau sẽ chỉ có thể tăng thêm chứ không cách nào bớt đi. Vậy thì thà có một đoạn kết đau khổ còn hơn một nỗi đau không có đoạn kết.
Trong khi những sợi gân nơi cổ muốn đứt ra từng đoạn vì căng cứng, gương mặt Ân vẫn thản nhiên không cảm xúc.
___Giỏi lắm Lã Thiên Ân, mày làm được rồi!___
Không muốn quan tâm và cũng không có hơi sức mà quan tâm đến những tiếng xì xào trên đường về lớp, những bước chân của Ân phần nào nhanh hơn mọi khi, cô nghĩ mình cần ngồi xuống.
Nhanh chóng ngồi vào chỗ của mình, Ân ngửa người ra phía sau, nhắm hờ hai mắt giấu đi sự mệt mỏi.
Chuông vào học vang lên, cơ thể Ân bắt đầu căng cứng chờ đợi sự xuất hiện của Kiệt trong mười lăm phút đầu giờ. Nhưng không, anh đã không lên lớp. Vừa mừng lại vừa hoang mang, cô thở hắt ra một tiếng kín đáo.
Cứ như thế, ngày dài trôi qua trong yên lặng, thời gian nhích từng chút mệt mỏi như muốn dừng lại. Mặt trời chuyển mình lùi dần về đường chân trời, buổi học kết thúc sau tiếng chuông lanh lảnh.
Ngồi trong lớp ấm áp là thế, vừa bước ra ngoài gió đã quật thẳng vào cơ thể. Kìm nén cái rùng mình, Ân bước nhanh trên con đường về nhà.
Những bước chân ngược chiều gió trở nên nặng nề. Cô gái nhỏ với thân hình đơn đạc vẫn quật cường đi về phía trước. Là gió cũng được, lốc cũng được mà vòi rồng cũng mặc kệ, cô vẫn sẽ đi dù phía trước là gì. Thà bước đi rồi bị quật ngã còn hơn đứng một chỗ rồi cũng sẽ bị quật ngã.

