Chỉ cần có em - Chương 02
Chương 2. Tìm cha cho con.
Xong cuộc xem mắt với kịch bản phá bĩnh của Đạt, Thụy Khanh ôm bụng cười:
- Này, ông cũng giỏi
thật, tính toán thời gian thật suýt sao, còn tìm được cái lí do cùi bắp hết sức
nữa.
- Bà còn nói nữa, chục
năm nay có bao giờ chịu nghe lời ai đâu, lần này lại đồng ý đi xem mắt, xem mắt
cái con khỉ á, nhắn tin bảo giúp bà, địa chỉ quán cũng nhắn không rõ, tui mất
gần 1 tiếng mới kiếm được cái quán này, cũng may là ngồi xung quanh bà toàn
người đẹp lại là đàn ông nên tìm thấy bà nhanh chóng.
- Ha ha, mà tui nói này,
nhờ ông mất công như thế mà tui được ăn bữa cơm miễn phí, lần sau tiếp tục phát
huy, có điều trình độ đóng kịch của ông vẫn còn kém lắm, anh ta làm công tác
nhân sự đấy, có lẽ đã sớm nhận ra rồi.
- Kệ hắn ta, không phải
rất hợp ý bà sao, mỗi lần chơi xỏ người ta không phải đều muốn người ta biết để
tức mà không làm được gì sao? Bà thì hay rồi, tui vừa xuống máy bay có mấy
tiếng, giờ vừa mệt vừa đói.
- Quả nhiên có ông là
hiểu tui thôi, mà cu Bun ở đâu?
- Tất nhiên, gần chục năm
thân với bà không hiểu chút nào thì phí lắm, nó đang ở nhà bà chứ đâu, tui đón
nó về đó rồi.
- Hả? Ở một mình thôi,
mà thôi ông đi nhanh lên, về nhà tui nấu mời ông một bữa là được chứ gì.
Ăn xong bữa tối ở nhà
Thụy Khanh cũng là 8 giờ, nhìn cậu con trai bám chân chú Đạt vui vẻ, Khanh
quyết định mang nó đến bar luôn, hôm nay là định kì kiểm tra sổ sách hàng tháng của bar, Đạt cũng muốn đến mà Khanh thì không thể
bỏ con một mình.
Đúng 9 giờ tối, ở cửa
quán bar xuất hiện ba người đàn ông, hai tây trang lịch sự, một phóng khoáng
quyến rũ, sự xuất hiện của ba người này nhất thời làm bar ồn ào hẳn lên.
Minh Vũ nhìn mấy người
đẹp trong bar đang sửa lại tư thế ngồi còn mắt đong đưa với Kiệt thì mỉm cười:
- Chú mày khá thật, đi
đến đâu là treo hoa ghẹo bướm tới đó, ha ha.
- Anh hai, anh nhìn lại
mình đi, đã 32 tuổi rồi đấy, coi chừng em nghi ngờ anh có xu hướng thích người
cùng giới.
- Ha ha – Bình bật cười,
hai anh em nhà này mỗi lần chọc nhau vẫn cứ dùng cái chủ đề cũ rích.
- Mày cười cái gì, hôm
trước hứa với tao hôm nay giới thiệu chủ quán bar cho tao rồi – Kiệt quay đầu trừng Bình.
- Giới thiệu làm gì, cô
gái đó không phải sở thích của em đâu, em thích toàn mấy người đẹp dáng chuẩn,
óc tí tẹo, cô gái này không dáng chuẩn mà óc có khi to hơn óc em nữa – Vũ châm chọc không chút thương tiếc.
- Này này, anh coi
thường em quá, ít gì em cũng là bác sĩ hẳn hoi mà bác sĩ tốt nghiệp ở Pháp nữa,
nói như vậy là óc cô chủ quán cũng to hơn óc anh sao? – Kiệt nháy mắt khiêu
khích anh trai mình.
- À, có thể nói như vậy,
một hạt sạn rất khó nhai.
Ba người đàn ông không
ngồi ở bàn mà chọn ngồi quầy, một thú vui khi nhìn bartender đổ đổ lắc lắc…
Miên – bartender nhấc điện thoại gọi cho Khanh, cúp
điện thoại, cô đếm ngược đúng 5 giây thì cửa phòng mở ra, Bun ra khỏi cửa nhìn
quanh quất sau đó nắm tay Đạt chạy nhanh đến quầy, vừa chạy vừa la lên:
- Cậu Bình, cậu Bình,
Bun ở đây.
Đừng nói “cậu Bình”
trong miệng thằng bé, hầu như những ai nghe được tiếng gọi đều ngẩng đầu lên,
trong quán bar lại xuất hiện một thằng bé con như thế không kích thích trí tò
mò mới lạ.
Kiệt mở to mắt nhìn
thằng bé xuất hiện trong tầm mắt, theo sau là một người đàn ông không hề lạ lẫm, anh cảm thấy thành phố này thật nhỏ.
Bình đứng dậy cười với Đạt rồi nhấc bổng Bun lên, thằng bé đưa tay kéo tóc anh
rồi ha ha cười.
- Để cậu xem nào, Bun
cao lên một chút, vẫn gầy thế sao? Mẹ không cho Bun ăn à?
- Cậu thật xấu, lâu rồi
không đến thăm con, lại còn nói xấu mẹ nữa, là Bun không mập, không mập chứ
không phải mẹ không cho ăn, cậu hiểu chưa?
Bình giả vờ lắc đầu,
miệng vẫn cười vì câu bảo vệ mẹ của thằng nhóc. Bun nhăn mặt:
- Thả con xuống, thả
xuống, con không muốn chơi với cậu nữa, a chú Vũ, có chú bác sĩ nữa sao, chú
bác sĩ cứu con với, người này là người xấu con không muốn chơi với người này
nữa.
- Ha ha – là tiếng
cười của cả bốn người đàn ông.
Minh Kiệt ôm thằng bé từ
tay Bình, anh quả thật rất ngạc nhiên:
- Mày có cháu sao? Tao
nhớ mày là con một mà, giờ được gọi cậu, lại là một đứa cháu đáng ghen tỵ nữa.
- Cái khoảng thời gian
mày đi học, thằng Minh thì chạy sang Thái, tao cô đơn quá mới nhận nuôi một đứa
em gái… này, sao Bun đánh cậu?
- Ai bảo cậu lại nói xấu
mẹ, mẹ mà cần cậu nuôi sao? – Bun chu miệng ra vẻ giận dỗi với ông cậu này.
- Thế Bun nói chú Vũ
nghe, là sao?
- Là mẹ nhận cậu làm
anh.
- Ha ha. Thế mẹ Bun đâu?
– Minh Vũ bật cười, Thụy Khanh quả thật rất giỏi khi nuôi được một đứa con như
thế này.
- Mẹ Bun đang bận làm
việc, không rảnh như mọi người, lát nữa mẹ sẽ ra – Thằng bé nói chuyện rõ ràng
rành mạch, giọng nói dễ thương làm người nghe đều vui vẻ cười.
Miên đưa một miếng bánh ngọt cho thằng bé ăn nó
mới thôi nháo. Bình quay sang Đạt đang đút bánh cho Bun rồi giới thiệu:
- Giới thiệu với mày,
đây là ông chủ quán bar này, tên Đạt, cũng là bạn thân nhất của mẹ thằng bé
này. Giới thiệu với em, đây là Minh Kiệt, bác sĩ bệnh viện trung tâm thành phố,
sau này em có vợ con cứ đến tìm nó, nhưng anh cũng nói trước, lương tâm thằng này
rụng răng hết rồi.
Đạt gật đầu chào hỏi với Kiệt rồi nói:
- Mọi người cứ uống đi,
hôm nay em mời.
- Quả nhiên là phong độ
ông chủ - Vũ cụng li mình vào li Đạt.
- Dạ không, anh nói sai
rồi, thực quyền nằm trong tay người kia, em mỗi tháng chỉ cầm tiền lời thôi.
- Người kia trong lời em
từng học kinh tế hay quản trị? – Kiệt tò mò
- Dạ không, nó học luật
– Đạt cười khá tự hào về cô
bạn thân thiết.
Kiệt thôi không hỏi nữa, anh cẩn thận ngắm nghía quán bar, cách bày trí đặc biệt, không sàn nhảy, nhạc êm chứ
không dội vào tai một cách inh ỏi khó chịu, một nơi xả stress đúng nghĩa, không
một chút tệ nạn trá hình. Anh lia mắt về phía căn phòng đang đóng kín trong góc
và nhìn thấy nó mở ra, một bóng dáng gọn gàng xuất hiện và đang tiến đến. Một
khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, tầm 22 hay 23 tuổi, một đôi mắt không to nhưng đầy
linh khí, chân mày thanh mảnh kéo qua khỏi đuôi mắt, cái mũi nhỏ, bờ môi mỏng
lộ ra hàm răng trắng đều, một nụ cười quá sức lóa mắt. Một khuôn mặt ngây thơ,
một nụ cười vô hại nhưng sao Kiệt có cảm giác lạnh lạnh sống lưng, nụ cười của
cô gái không xa lạ này giống hệt kiểu cười của mẹ anh mỗi lần tính kế chọc ba.
Người mẹ trẻ giữ nguyên
nụ cười trên cả đoạn đường, tiến về chỗ ngồi nơi quầy, gật đầu xem như chào hỏi
tất cả mọi người, cúi đầu hôn con trai một cái, rồi cất giọng gọi “Anh Bình”
nũng nịu, gọi xong thì những ngón tay thon và xương bắt đầu hoạt động. Vuốt
tóc, nhéo tai, những ngón tay ngả ngớn sờ tới sờ lui trên khuôn mặt trắng nõn
của Bình, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười và giờ thêm một chút tà khí. Thỏa
mãn, thẳng thắn hất cằm sang chỗ Kiệt rồi quay lại hỏi Bình bằng giọng điệu rất lưu manh: “Bạn trai
mới của anh à? Chậc, cũng được”. Hỏi xong, vỗ vỗ má Bình rồi ha ha đi mất.
Trừ Bình đang đổi sắc
mặt một cách khó coi, còn lại đều giương miệng cười rất vui sướng khi thấy
người khác gặp họa, Bun không sợ chết còn nói:
- Cậu à, sao mỗi lần gặp
mẹ mặt cậu đều như thế hết vậy?
Minh Vũ hích vai em trai
mình.
- Thấy sao? Có phải
không đẹp và rất gầy không? Có phải rất khó nhai không? Thằng này làm tổng biên
tập dưới quyền của anh mấy năm nay, khuôn mặt của nó như bây giờ chỉ khi gặp
Thụy Khanh thôi.
- Đúng thế, anh nói
đúng, nhưng mà em thấy rất hứng thú.
- Hứng thú thì sao? Chú
mày tính cưa cẩm sao? Hài quá, con người đó có trái tim bằng đá đấy.
- Bình, em mày bao nhiêu
tuổi rồi? – Kiệt phớt
lờ cảnh báo của anh trai để thỏa mãn hứng thú của mình.
Bun quay đầu nhìn Kiệt đầy tinh quái:
- Chú hỏi tuổi mẹ con
hả? Có phải thấy mẹ con vừa trẻ tuổi vừa xinh đẹp không? Ôi cậu Bình ơi, chú
Đạt ơi, con đau tim quá, chú bác sĩ này hình như thích mẹ con rồi.
- Em đã 24 tuổi rồi đấy anh, cho nên Khanh cũng thế
- Đạt cười, anh chỉ cười, đâu phải anh không thấy, chú bác sĩ trong miệng cu
Bun quá mức đẹp trai.
Sáng hôm sau là chủ
nhật, bình thường ngày nghỉ như vậy Thụy Khanh hoặc ở nhà chơi với con hoặc
mang nó đi chơi, nhưng hôm nay cô lại có việc đột xuất, Thụy Khanh thử liên lạc với Đạt và Bình nhưng cả hai đều bận, bất
đắc dĩ cô đành dẫn con qua nhà hàng xóm ở đối diện - nhà dì Trương để gửi Bun.
Dì Trương vốn là người
phụ nữ gần 50 tuổi, dì có một đứa con trai nhưng từ lúc Khanh chuyển tới, từ
những lời bàn tán của hàng xóm, cô biết đứa con trai của dì đã bỏ nhà đi… Dì
Trương giữ trẻ, những gia đình có con trong khu chung cư hầu như tin tưởng dì
một cách tuyệt đối mà mang con mình đến gửi cho dì, Khanh trước kia cũng vậy.
Hôm nay là chủ nhật, dì bình thường đều ở nhà, nhưng Khanh ngạc nhiên khi thấy
cửa nhà dì mở trống, cô gác dép cu Bun lên kệ rồi dắt tay vào nhà, một tay còn
lại của cu Bun vẫn đang cầm trò chơi điện tử kêu tít tít. Khanh nghi hoặc nhìn
người đàn ông đang ngồi đối diện dì trong phòng khách.
- A, chú bác sĩ, chú bác
sĩ.
Kiệt giật mình quay đầu
nhìn ra hướng phát ra tiếng gọi, khóe miệng anh nhếch lên tạo thành một nụ cười
rất tươi, anh dang tay ra đón cu Bun lao tới, cái trò chơi điện tử đập vào tay
vang lên một tiếng cốp làm anh nhăn mặt vì đau.
- Minh Kiệt.
Bun nghe giọng nghiêm
trang gọi tên mình của mẹ thì lập tức rời khỏi người Kiệt, cậu bé đứng lên,
nhìn dì Trương đang ngồi đối diện, hai tay vòng lại.
- Con chào bà.
- Cu Bun lại đây với bà
– dì Trương mỉm cười hiền hậu, một thằng bé ngoan như thế này, bất kì người lớn
nào nhìn thấy cũng yêu.
- Dì ơi, đáng lẽ chủ
nhật con phải để dì nghỉ ngơi nhưng giờ có việc đột xuất, lại không gửi được nó
cho ai, đành làm phiền dì sáng nay vậy.
- Được rồi, con có việc
thì đi đi, để nó cho dì, phiền gì không biết nữa, chỗ dì cháu mà con lại thế
nữa rồi.
- Dạ, cảm ơn dì. Con đi
đã.
Thụy Khanh mỉm cười ngại
ngùng trước câu trách của dì Trương, cô gật đầu nhẹ chào Kiệt rồi xoay lưng đi,
ra tới cửa còn quay lại nói:
- Dì đừng cho nó ăn
nhiều kẹo, chiều quá nó sẽ hư đấy.
Nói xong thì vội vội
vàng vàng đi mất, Minh Kiệt nhìn cánh cửa màu trắng từ từ khép lại, rồi nhìn cu
Bun đang ngồi trong lòng dì Trương, anh cảm thấy có lẽ mình nên cười. Lúc sáng
tỉnh dậy nhìn tờ lịch tường mới biết hôm nay đã gần giữa tháng, vậy mà tiền điện nước tháng trước anh vẫn chưa
thanh toán, nhấc điện thoại gọi bảo vệ mới biết có một người phụ nữ hàng xóm đã
thanh toán giúp anh rồi, Kiệt theo hướng dẫn của bảo vệ mới bấm chuông cửa nhà
dì Trương, cũng thật không ngờ chỉ ngồi được một lát lại được nhìn thấy hai mẹ
con quen thuộc.
- Cu Bun ăn gì chưa? Đi
học có vui không con?
- Dạ mẹ cho con ăn mì
xào rồi, đi học vui lắm, có cô giáo xinh đẹp nữa, à cô giáo của con là em ruột
thịt của chú bác sĩ này nè bà.
Dì Trương ngạc nhiên
nhìn lên, đôi mắt mang ý hỏi nhìn Kiệt. Kiệt mỉm cười, nhân duyên quả thật rất
kì lạ.
- Thằng bé này vốn là
bệnh nhân của con, con là bác sĩ làm ở bệnh viện trung tâm thành phố.
Dì Trương gật nhẹ đầu ra
điều đã hiểu, thảo nào thằng bé lại thân với anh như vậy.
- Cu Bun này? Nhà con ở
đâu vậy? Hôm nào dẫn chú qua chơi được không?
- Nhà con đối diện nhà
này, qua nhà con chơi hả? – Thằng bé trầm ngâm – Không được, chủ nhà là mẹ con
nên chú muốn qua chơi phải hỏi mẹ con đó.
- À, nhà chú sát bên nhà
con đó, phía tay trái nếu con đứng từ nhà bà nhìn sang – Dừng lại một chút để
nhìn cái gật đầu hiểu ý của thằng bé, anh lại nói tiếp – Thế con có muốn đi
chơi công viên bây giờ không?
Bun tuột xuống khỏi
người bà, thằng bé nhìn thẳng vào mắt Kiệt, lại suy nghĩ.
- Bây giờ hả? Mẹ dặn con
ở chơi với bà, con không đi đâu, nhỡ mẹ về sớm không thấy con ở nhà ngoan ngoãn
sẽ buồn, Bun không muốn mẹ buồn.
Thằng bé này hình như
già quá thì phải, dì Trương vuốt tóc thằng bé, tủm tỉm cười nhìn Kiệt sờ mũi
cười trừ đối diện.
Kiệt ngồi nói chuyện với
dì Trương, đùa với cu Bun mộ chút rồi đứng dậy ra về. Cu Bun mặt buồn thiu để
cái trò chơi sang một bên, nó cầm tay Kiệt rồi nói:
- Chú bác sĩ, tối mẹ con
ở nhà, chú qua chơi với con nghen.
Dì Trương cười rõ tươi,
từ trước tới giờ đây là người đàn ông lạ không có sự cho phép của mẹ mà Bun
thân mật như vậy, những người đàn ông trước kia Bun thân thiết, dì Trương đều biết, cũng chỉ có hai
người này thỉnh thoảng lui tới nhà Khanh, quan hệ giữa bọn họ không nhìn ra một
chút mờ ám.
Minh Kiệt nhìn nụ cười
của người đàn bà hiền lành trước mặt, anh gật đầu chào, hôn thằng bé một cái
rồi ra về, lời của nó, anh không biết nên cười hay nên khóc…
Bởi vì giải quyết
đống rắc rối do nhân viên gây nên, đối phương lại đòi bồi thường, Khanh phải khá vất vả mới trấn an được đối
phương, lúc cô mang cái đầu đau nhói trở về cũng đã qua 1 giờ chiều.
Dì Trương mở cửa cho cô,
mắt vẫn còn đeo cặp kiếng lão, chân mang dép có vẻ vội vàng, vậy mà nhìn thấy
Khanh có chút mệt đứng ở cửa, dì mỉm cười, nhìn nụ cười của dì Khanh cảm thấy
vô cùng ấm áp. Dì nói:
- Vào nhà đi con, đã ăn
gì chưa? Dì lấy cơm cho con ăn.
Khanh xoa xoa mũi, tự
dưng thấy vô cùng cảm động, sự quan tâm như vậy đã lâu rồi cô mới nhận được,
bao lâu rồi nhỉ, là 5 năm, 7 năm hay là lâu hơn thế? Cô cười:
- Bun đâu dì?
- Nó ngủ trong
phòng, thằng bé ngoan thật đấy, chờ mãi không thấy mẹ về thì tự giác leo lên
giường đi ngủ thôi – dì Trương vừa nói vừa bước lại bàn, trên đó vẫn còn một
giỏ len đủ màu đang đan dở.
- Dì giỏi thật, lại
siêng nữa – Khanh sờ vào cuộn len trong giỏ - Mấy thứ này đã lâu rồi con không
đụng đến, hôm nào dì chỉ lại cho con nhớ để năm nay rảnh rỗi đang cho cu Bun cái
áo cũng được. Mà còn cơm phải không dì, để đó con tự lấy ăn, ăn ké của dì nhiều
lần con cũng quen mất rồi.
Dì Trương hạ cặp kính
lão trên mắt xuống một chút nhìn bóng lưng gầy gò của Thụy Khanh di chuyển
trong bếp, Khanh cũng nhanh chóng đi ra, dì Trương nhìn tô cơm chỉ chan canh
xương cà rốt mà mỉm cười, hôm nay bà nấu canh này vì biết hai mẹ con cô đều
thích ăn.
Thụy Khanh cắn miếng cà
rốt ngọt lịm, nhìn đôi mắt ấm áp của dì, cô bỗng dưng thấy hạnh phúc, trên đời
này quả thật có chữ duyên có lẽ dì Trương trước mắt chính là một trong số những
chữ duyên tốt đẹp cô gặp được trong cuộc đời này, một chữ duyên rất ấm, đong cả
tình mẹ trong đó nữa.
- Thụy Khanh này, dì nói
cái này, nếu sai con đừng giận dì.
- Dạ được, dì nói đi.
- Con cũng đã 24 tuổi rồi, tuổi tác càng ngày càng lớn, cu
Bun cũng lớn rồi, có mẹ quả thật rất hạnh phúc, nhưng xét đến cùng, người mẹ dù
cố gắng yêu thương đến mấy vẫn không thể bằng có một người cha, sự thiếu hụt
tình thương của một người cha, sau này dù không nói ra cu Bun cũng sẽ thấy hụt
hẫng, thấy thiếu xót, bây giờ con sẽ nghĩ là không đâu, con nghĩ rằng con đã
yêu thương con trai mình như vậy, thiếu cha cũng không sao. Nhưng cu Bun là một
đứa trẻ thông minh, lại nhạy cảm, nó có thể hiểu tâm sự của con, nỗi lòng của
con, nhưng đồng thời nó cũng nhìn thấy những đứa trẻ khác, những đứa trẻ đủ cha
đủ mẹ yêu thương, sẽ có lúc nó thấy tủi lại sợ con buồn nên không nói ra, một
đứa trẻ hiểu biết như vậy thực đáng quý nhưng cũng đáng thương. Vả lại, con chẳng
lẽ định sống như vậy suốt đời sao? Cứ một thân một mình như vậy, con nhìn dì
thì biết, có phải rất cô độc không?
Thụy Khanh cắm cúi gặm
hết miếng sườn trong bát thật lâu sau cô mới lên tiếng.
- Đâu phải con không
nghĩ đến, những điều này con đã nghĩ đến từ rất lâu, sớm đã hiểu từ rất lâu
rồi. Nhưng cũng như dì vậy, không thể nói thay đổi là có thể thay đổi, không
phải nói bỏ là bỏ được, dì biết bọn con từ lúc cu Bun còn ẵm ngửa, từ lúc mà
con trai dì vừa mới bỏ đi, bỏ đi ít bữa lại quay về đòi tiền, bao nhiêu năm như
vậy, dì rất nhiều lần nửa khóc nửa buồn với con, lòng dì đau như vậy, đã từng
tuyên bố sẽ bỏ cậu ấy nhưng làm sao bỏ đây, đó là con của dì mà, đứa con dứt
ruột sinh ra, là máu mủ của dì. Con cũng vậy, nếu sớm thay đổi được, có lẽ con
đã sớm tìm cho cu Bun một người cha, một người cha thương yêu nó, nhưng con
biết mình ích kỉ, chỉ muốn một mình yêu thương cu Bun, lại không đủ dũng cảm để
tìm cho nó một người cha, con sợ trao tâm sẽ mất tim, con cũng sợ nhìn nhầm
người…
Giọng của Khanh rất thản
nhiên, đôi mắt cô nhìn dì như không nhìn, từng chữ từng chữ một nhả ra làm cả
người đàn bà đối diện cũng đau lòng, khóe môi còn có ý cười tự giễu, bà cầm lấy
tay Khanh, cũng không ngại tay cô bẩn vì cầm sườn gặm lúc nãy.
- Con cứ chậm chậm suy
nghĩ thật kĩ, dì trước kia đã phạm sai lầm mà giờ ngay cả con trai cũng rời bỏ
dì mà đi, con giống như con gái dì vậy, cu Bun cũng như cháu ngoại của dì, nói
như vậy dì cũng chỉ muốn tốt cho con, dì hi vọng hai mẹ con con được hạnh phúc,
một cô gái tốt như con tại sao còn trẻ lại phải chịu khổ như vậy chứ.
- Con cảm ơn dì.
Ngoài cảm ơn cô còn có
thể nói gì được chứ, cô có khổ không, hình như không, mà cũng tựa như có, nhưng
cái khổ đó hình như là do chính cô lựa chọn thì phải, con đường đang đi này,
hình như cũng là cô lựa chọn, là cô một mình nắm tay Bun vượt qua, lời của dì
làm cô suy nghĩ, liệu có sao, có khả năng sẽ có một người đàn ông nguyện ý nắm
lấy tay còn lại của cu Bun, mỉm cười chân thành với cô để cùng vượt qua con đường
đó? Nhưng mà cô biết đi đâu tìm người đàn ông đó đây?
Thụy Khanh cười khổ.
Buổi tối, như thường lệ
9h30 Thụy Khanh lại ôm con trai nằm trên giường, cô kể chuyện cho con nghe
trước khi đi ngủ, nhìn thân hình gầy yếu do từ nhỏ đã thiếu canxi của thằng bé,
cặp mắt lanh lợi yêu thương nhìn cô, vòng tay của thằng bé choàng lên người,
Thụy Khanh khẽ hỏi:
- Bun này, con có thích
có một người ba không?
Bun đang liu thiu mở
bừng mắt nhìn mẹ, cu cậu xa xăm nghĩ về hình ảnh ở cổng trường, hình ảnh bạn bè
được cả ba và mẹ nắm tay đưa ra khỏi cổng, Bun khẽ nhắm mắt rồi lắc đầu thật
mạnh, thật cương quyết.
- Bun không cần, cả đời
này, Bun chỉ cần có mẹ, có mẹ là đủ rồi, Bun sẽ không làm mẹ buồn, Bun sẽ luôn
luôn yêu thương mẹ.
- Vậy lúc nào cu Bun
muốn có cha thì nói với mẹ nghen.
Bun gật nhẹ đầu trong
ngực Khanh.
Thời khắc con trai nhắm
mắt, lại cương quyết lắc đầu, tim Hạ Thanh thắt lại vì đau đớn, dì Trương nói
đúng, đứa trẻ này quá hiểu chuyện, quá hiểu biết, nó sợ cô đau lòng vì vậy giữ
lại tất cả cho mình.
Thụy Khanh thà rằng
không biết, không nhận ra, nếu đã biết cô sẽ giữ trong lòng, sẽ sợ làm con trai
mình tổn thương. Cô ôm chặt con trai, hôn lên đỉnh đầu nó, nếu quả thật có
duyên, đứa con trai này chính là chữ duyên giá trị nhất cô tìm thấy được, cũng
là lần đầu tiên trong đời Thụy Khanh nghiêm túc suy nghĩ về việc tìm cho con
một người cha.

