Mong ước lâu bền- Chương 13 Part 1

Chương
13: Ngàn sao lấp lánh.

Khả Nhi đi ra khỏi ký túc xá, Từ Quang Tông quả nhiên đã đứng
ngoài cổng. Nhìn thấy Khả Nhi, ánh mắt Từ Quang Tông như sáng lên, cậu chạy
nhanh về phía Khả Nhi:

- Tớ biết là cậu sẽ xuống gặp tớ mà!

Khả Nhi lùi lại phía sau vài bước, duy trì khoảng cách với Từ
Quang Tông rồi lạnh lùng đáp:

- Sai rồi, hôm nay tôi xuống không phải để gặp cậu. Tôi xuống để
cầu xin cậu đừng có quấy nhiễu tôi nữa!

Có mấy cô gái đúng lúc đó đi ngang qua, nghe thấy Khả Nhi nói thế
liền quay sang nhìn Từ Quang Tông bằng ánh mắt khinh bỉ rồi ghé vào tai nhau
thì thầm.

Từ Quang Tông cảm thấy rất xấu hổ:

- Có thể đi chỗ khác nói chuyện được không?

Khả Nhi liếc vào trong cổng ký túc xá, thấy bọn Diệp Phi đang đứng
ở đằng sau cánh cửa sắt tối om. Khả Nhi cảm thấy yên tâm. Cô liền đi vài bước
ra bãi cỏ phía sau ký túc.

Từ Quang Tông nhìn quanh rồi bảo:

- Chúng ta có thể ra con đường phía sau trường đi dạo một chút
không?

- Không được! – Khả Nhi kiên quyết. – Đến đây đã là giới hạn của
tôi rồi. Cậu có chuyện gì thì mau nói đi!

Từ Quang Tông không nói gì, chỉ chăm chú nhìn Khả Nhi.

- Không có gì để nói sao? – Khả Nhi nhíu mày. – Vậy thì tôi có thể
về phòng cho sớm!Làm phiền cậu sau này đừng đến quấy rầy tôi nữa! – Nói rồi Khả
Nhi nhấc gót định bỏ đi.

- Khả Nhi…- Từ Quang Tông gọi Khả Nhi bằng giọng tha thiết, lại là
giọng điệu van nài như lúc trước.- Từ trước đến nay người mà tớ thích chỉ có
một mình cậu. Bây giờ tớ có thể quang minh chính đại theo đuổi cậu, cậu hãy
chấp nhận tớ có được không?

Khả Nhi không đáp lại, chỉ nhìn Từ Quang Tông bằng ánh mắt nghi
hoặc.

Từ Quang Tông nghĩ rằng Khả Nhi đã bắt đầu dao động, liền chớp
thời cơ nói những lời có cánh:

- Tớ biết trước đây có những chuyện tớ hành xử không ra sao. Nhưng
thực sự vì công việc ở hội sinh viên, tớ bất đắc dĩ phải chịu khổ chịu nhục.
Bây giờ Trương Bình không còn có thể chèn ép tớ được nữa, sau này tớ có thể
đường đường chính chính ở bên cậu rồi. – Từ Quang Tông tiến lại gần Khả Nhi, đưa
tay ra định ôm lấy cô, miệng da diết gọi. – Khả Nhi …

Khả Nhi vội vàng lùi lại sau kéo rộng khoảng cách:

- Ban nãy tôi cứ nghĩ… - Khả Nhi chậm rãi nói. – Rốt cuộc cậu có
biết thế nào là liêm sỉ hay không?

Từ Quang Tông mặt mày trắng bệch:

- Cậu…

- Cậu có nhớ lần đầu tiên tôi từ chối cậu đã nói rất rõ ràng rồi
không? Tôi với cậu ngoài quan hệ bạn bè bình thường ra thì không thể có bất
kỳ quan hệ gì khác. Chỉ có điều… - Khả Nhi mín môi cười lạnh lùng. – Bây giờ
ngay việc làm bạn với cậu tôi cũng không muốn nữa!

Ngực Từ Quang Tông đau dữ dội, hơi thở trở nên gấp gáp, cậu ta nói
bằng giọng khẩn thiết:

- Tình cảm của tớ là chân thành…

- Cậu có tình cảm chân thành thì tôi nhất định phải chấp nhận
chắc? Tôi đã sớm nói rõ ràng với cậu rồi, tôi không thích cậu, một chút cũng
không! Nếu như cậu có lòng tự trọng, ít nhất tôi vẫn tôn trọng cậu. Đáng tiếc…
- Khả Nhi lắc lắc đầu. – Nói thật lòng tôi thực sự khinh thường cậu!

Từ Quang Tông thở hồng hộc vì tức giận:

- Cậu xem thường tớ? Bây giờ ngay cả cậu cũng xem thường tớ? Sao
cậu lại trở nên lạnh lùng như vậy chứ? Là vì Dương Phàm, là vì cái thằng công
tử nhà giàu đó?

-Tôi khinh thường cậu không phải bởi vì cậu nhà nghèo, càng không
liên quan đến người khác. Cậu có nghèo đến thế nào đi nữa thì ít nhất cậu vẫn còn
cả bố lẫn mẹ, vẫn còn ba người chị giúp đỡ cậu. So ra tôi còn nghèo hơn cậu!
Nhưng từ trước đến nay tôi đều nghĩ rằng, không sợ nghèo, chỉ sợ không có đạo
đức. Tôi khinh thường cậu là bởi vì cậu là kẻ không có nhân cách!

- Không phải, không phải thế… - Từ Quang Tông cố chấp. – Trước đây
cậu đâu có như thế này. Rõ ràng là cậu đối xử với tớ rất tốt. Tớ biết là cậu đã
từng thích tớ!

- Không phải tôi đối xử tốt với cậu. Mà là tất cả những người đã
từng giúp đỡ mình, tôi đều cố gắng báo đáp lại! Cậu tưởng tượng thái quá rồi
đấy! – Khả Nhi nói rõ ràng từng câu từng chữ một: - Trong cuộc đời này, người
con trai duy nhất mà tôi thích, chỉ có một mình Dương Phàm!

- Dương Phàm, lại là Dương Phàm! – Từ Quang Tông tức điên lên. –
Cái kẻ bất tài ấy là thá gì chứ. Cậu nghĩ loại công tử như hắn ta liệu có thật
lòng với cậu không? Chỉ là đùa chơi với cậu thôi! Tớ có tài hơn hắn ta, tớ có
thể chịu cực khổ hơn hắn ta. Sau này nhất định tớ sẽ làm nên sự nghiệp. Chỉ có
tớ mới có thể mang lại hạnh phúc thật sự cho cậu…

- Câm mồm! – Khả Nhi lạnh lùng nhìn Từ Quang Tông, ánh mắt sắc
lạnh đến mữ khiến cho cậu ta giật mình kinh hãi. Mặc dù tiếng quát của Khả Nhi
không to nhưng lại cực kỳ uy lực. – Dương Phàm là người con trai tôi thích bằng
cả trái tim, là người đàn ông quan trọng nhất với tôi. Cho dù trên đời có hàng
nghìn hàng vạn người tài giỏi hơn, thì đối với tôi anh ấy vẫn là người tuyệt
với nhất! Còn về cậu, đối với tôi chỉ là một người xa lạ. Cậu có giỏi, có tốt
đến mấy cũng không liên quan đến tôi! Cậu không cần so sánh với Dương Phàm, cậu
cũng chẳng có gì có thể sánh với anh ấy cả, đừng sỉ nhục anh ấy!

- Cậu sẽ phải ân hận! – Từ Quang Tông hét lên - Sẽ có một ngày,
cậu sẽ ân hận vì không chọn tớ!

- Cho dù sau này cậu có là đại gia còn Dương Phàm trắng tay thì
tôi cũng sẽ không hối hận vì sự lựa chọn của mình! – Khả Nhi vô cùng quả quyết.
– Tôi không còn gì để nói với cậu, muốn người khác tôn trọng mình thì trước
tiên cậu phải tôn trọng bản thân mình trước đã! – Dứt lời Khả Nhi liền quay
người bỏ đi.

Từ Quang Tông bất ngờ tóm chặt lấy cánh tay của Khả Nhi:

- Cậu đứng lại, nói chuyện cho rõ ràng đã!

- Làm cái gì thể hả? – Các bạn cùng phòng của Khả Nhi lao ra định
cứu nguy cho bạn thì bỗng nhiên có một bóng người lao lên trước, hất tay của Từ
Quang Tông ra rồi thúc một cú đấm rất mạnh vào bụng Từ Quang Tông khiến cho cậu
ta đau đớn ngã phịch xuống đất.

Khả Nhi nhìn thấy người vừa giúp cô chính là Dương Phàm:

- Dương Phàm?

Ánh mắt Dương Phàm lạnh băng nhìn Từ Quang Tông đang quằn quại
dưới đát. Từ Quang Tông lồm cồm bò dậy, lao đến định đánh Dương Phàm.

Diệp Phi chạy đến chặn giữa hai người họ:

- Khả Nhi, cậu mau dẫn Dương Phàm đi đi!

Khả Nhi ôm chặt lấy cánh tay Dương Phàm và kéo anh đi:

- Dương Phàm, chúng ta đi thôi, đừng đánh nữa! Đi thôi nào!

Từ Quang Tông gào lên:

- Thằng nhãi họ Dương kia, có giỏi thì đừng có chạy!

Dương Phàm đứng nguyên tại chỗ, mặc cho Khả Nhi ra sức kéo mà anh
vẫn đứng yên như một tảng đá, không hề động đậy.

- Đủ rồi đấy! – Diệp Phi hét lên với Từ Quang Tông. – Mọi người
đều đang nhìn cậu đấy! Đừng quên đánh nhau là bị kỉ luật! Hơn nữa cậu lại là
chủ tịch hội sinh viên, tội càng nặng hơn đấy!

Từ Quang Tông đưa mắt nhìn quanh. Những người đang đứng xem đều là
bạn cùng phòng với Khả Nhi, còn có mấy cô gái sinh viên năm nhất nữa. Tất cả
mọi người đều nhìn Từ Quang Tông bằng ánh mắt khinh bỉ.

- Cậu cố tình phải không? – Từ Quang Tông nhìn Khả Nhi căm phẫn. –
Cậu cố tình để tôi bị mất mặt đúng không?

- Đúng, là tôi cố tình đấy! – Khả Nhi thẳng thừng. – Không để cậu
mất mặt một lần thì ai mà biết được sau này cậu còn bịa ra những chuyện gì nữa
chứ?

Từ Quang Tông đẩy Diệp Phi sang một bên, mạnh đến nỗi cô suýt nữa
thì ngã ngửa ra đất. Cậu ta lao về phía Khả Nhi. Dương Phàm liền kéo Khả Nhi ra
sau lưng mình, ánh mắt khinh bỉ nhìn Từ Quang Tông đang lao đến. Diệp Phi lại
lần nữa chạy đến chặn trước mặt Từ Quang Tông, khẽ nói:

- Lẽ nào cậu còn thấy chưa đủ mất mặt nên muốn mất mặt thêm nữa?
Cậu có biết Dương Phàm võ sĩ Taekwondo cấp mấy không? – Nói rồi Diệp Phi lại
nói với Dương Phàm. – Đừng đánh nhau nữa, dù sao em cũng là bí thư chi đoàn,
coi như nể mặt em chút đi!

Dương Phàm gật đầu rồi kéo Khả Nhi sải bước bỏ đi.

Những người đứng xem dần dần giải tán, Dương Phàm thở phào nhẹ
nhõm, quay sang nói với Từ Quang Tông:

- Khả Nhi nói không sai. Muốn người khác tôn trọng mình phải tự
tôn trọng bản thân mình trước đã! Cậu không phải là kẻ ngốc, đừng chuyện bé xé
ra to!

Từ Quang Tông vẫn cứ cúi đầu, không thèm đếm xỉa đến Diệp Phi.

Diệp Phi chán nản lắc đầu bỏ đi.

Từ Quang Tông đứng ngây dại một mình ở đó rất lâu. Một hồi lâu
sau, Từ Quang Tông từ từ quỳ xuống đất, đấm mạnh xuống bãi cỏ.

Phàm mặt mày sầm sì sải bước ở phía trước, Khả Nhi đi như chạy ở
đằng sau anh, rụt rè hỏi:

-Dương Phàm, anh giận đấy à?

Dương
Phàm đột ngột dừng bước ngoảnh đầu lại nhìn Khả Nhi.

-Thôi
được rồi, em thừa nhận!...- Khả Nhi lắp bắp: -Em không phải là người tốt!

-Hả?
–Dương Phàm nhíu mày.

-Người
ta đối xử tốt với em một, em báo đáp lại gấp ba, đây là nguyên tắc cư xử của
em….

Dương
Phàm kéo tay của Khả Nhi vào ngồi trong cái đình bên hồ nước trong trường.

Khả
Nhi thành thật nói:

-Ngay từ đầu em đã biết Tang Lệ Na sẽ không bao giờ thích
loại người như Từ Quang Tông. Chỉ cần khiến cho cậu ta biết rằng em chẳng có
chút tình cảm nào với Từ Quang Tông thì Tang Lệ Na sớm muộn gì cũng sẽ đá Từ
Quang Tông thôi! Em cũng biết rõ loại người như Từ Quang Tông có chết cũng vẫn
sĩ diện. Người khác cười cậu ta định thế chân anh, vì vậy để lấy lại sĩ diện,
nhất định cậu ta sẽ đến tìm em. Cậu ta cứ nghĩ được bầu vào chức chủ tịch là
giỏi giang lắm, hơn nữa đúng là có nhiều sinh viên mới không hiểu rõ tình hình
bị khả năng ăn nói của cậu ta thuyết phục, thế nên cậu ta luôn tự tin có thể
quyến rũ được em! Em luôn giả vờ không hay biết những tin đồn không hay trong
trường, không hề trở mặt với cậu ta, mục đích là để cho cậu ta một cơ hội không
bị mất mặt trước người khác. Nhưng em không hi vọng có sự việc ngày hôm nay.
Tối nay là một buổi tối tuyệt vời, em sẽ ghi nhớ suốt cuộc đời này! Em không
ngờ lại gặp phải chuyện không vui này, thật không ngờ Từ Quang Tông lại dai như
đỉa như vậy!

-Thế
nên em mới ra ngoài gặp mặt hắn?- giọng nói của Dương Phàm rất bình thản, chẳng
thế đoán nổi tâm trạng của anh lúc này.

Khả
Nhi lén nhìn sắc mặt của Dương Phàm:

-Em đã ở trong phòng đợi điện thoại của anh
mãi!

-Anh
đã gọi điện cho em. Lần đầu tiên em nói là em không có ở nhà, lần thứ hai Tang
Lệ Na nói là em ra ngoài hẹn hò với Từ Quang Tông rồi!

Khả
Nhi nhớ lại lúc đó là Tang Lệ Na nhận điện thoại, cô đang gội đầu, tưởng là Từ
Quang Tông gọi đến nên thuận miệng bảo Lệ Na nói là mình không có nhà. Tang Lệ
Na đã không nói rõ với cô là điện thoại của Dương Phàm, lại còn cố tình làm cho
Dương Phàm hiểu nhầm.

-Hóa
ra là như vậy…- Khả Nhi bực bội: -Em có thể giải thích, sự việc là như thế
này…- dưới ánh sáng mờ mờ phát ra từ những chiếc đèn lồng ngọc lan, cô nhìn
thấy vẻ mặt ranh mãnh của Dương Phàm. Khả Nhi tức tối hét lớn: -Giỏi nhỉ? Anh
dám…-Khả Nhi đẩy Dương Phàm một cái: -Dám trêu em à?

-Là
do em ngốc đấy chứ!- Dương Phàm vừa cười vừa lấy tay gõ vào trán Khả Nhi: -Anh
hiểu tính cách của em như thế nào, cũng thừa biết Tang Lệ Na là người ra sao.
Sau khi gọi điện lần đầu tiên cho em mà không được, anh đoán là em gặp phải
chuyện phiền phức gì rồi. Sau khi gọi cuộc điện thoại thứ hai, anh có thể lờ mờ
đoán được chuyện phiền phức ấy bắt nguồn từ đâu. Vì lo cho em nên anh mới vội
vàng chạy đến. Cũng may là chạy đến nên mới kịp nghe được mấy câu nói vô cùng
quan trọng của em!

Khả
Nhi mặt nóng bừng lên, ngoảnh mặt nhìn ra phía khác.

-Trong
cuộc đời này, người con trai duy nhất mà tôi thích, chỉ có một mình Dương
Phàm!- Dương Phàm nhắc lại không sót một từ nào hai câu nói lúc đó của Khả Nhi.
Anh đưa tay ra nắm lấy hai vai cô, kéo cô quay lại nhìn thẳng vào mắt mình rồi
hỏi: -Những chuyện khác đều không quan trọng, anh chỉ muốn biết hai câu nói đó
của em có phải là thật không?

Khả
Nhi ngoảnh mặt đi chỗ khác:

-Thế anh nói cho em biết những điều anh nói lần
trước với Tang Lệ Na có phải là thật không đã?

Dương
Phàm nắm chặt lấy hai tay Khả Nhi, trịnh trọng nói:

-Là thật đấy! Anh thích em,
thích từ lâu lắm rồi! Lúc đồng ý làm bạn trai giả cho em, mục đích của anh là
biến giả thành thật!

Nét
tinh nghịch lướt qua trong ánh mắt của Khả Nhi, cô thản nhiên nói:

-Em không có
ý định có bạn trai khi còn học đại học…- nói đến đây cô có thể cảm nhận được
hai bàn tay của Dương Phàm khẽ run lên. Cô bật cười: -Nhưng mà em đã thích
người ta rồi, lại thích rất lâu rồi, em còn có thể làm khác được sao?

Tâm
trạng của Dương Phàm lúc này thay đổi 180 độ. Anh nhìn cô say đắm, nụ hoa đẹp
đẽ trong lòng anh đang từ từ hé nở, từng cánh hoa đang mở rộng ra. Hóa ra đây
chính là cảm giác lâng lâng của tình yêu.

Khả Nhi cũng chăm chú nhìn Dương Phàm, nụ cười dịu dàng hiện lên
trên gương mặt. Gió khuya thổi bay mái tóc cô, những lọn tóc mềm mại như đang
nhảy múa hân hoan trong gió.

Dương
Phàm đột nhiên cúi đầu xuống, đôi môi khẽ chạm vào môi cô. Đầu óc Khả Nhi trở
nên trống rỗng, mãi lâu sau cô mới vụng về đáp lại anh. Hai người vụng về hôn
nhau. Vì cả hai đều chẳng chút kinh nghiệm nên không may để răng vập vào môi.
Khả Nhi khẽ kêu lên, vội vàng lấy tay che môi mình.

Dương
Phàm mặt đỏ dừ vì xấu hổ, lắp bắp:

-Xin…xin lỗi em, anh…anh chưa có kinh
nghiệm. Nếu như, nếu như luyện tập nhiều lần có thể sẽ khá hơn…- câu cuối cùng
Dương Phàm thốt ra nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Không
hiểu sao thính giác của Khả Nhi tối nay lại nhạy bén đến thế. Cô bỏ tay xuống,
nói bằng giọng nhỏ xíu giống muỗi kêu y như vậy:

-Thế thì chúng ta tập luyện
thêm vài lần nữa nhé!

Dương
Phàm nâng cằm Khả Nhi lên, hai người luyện tập hết lần này đến lần khác y như
hai đứa trẻ con. Tối nay chẳng hề có trăng sao nhưng cả hai đều cảm thấy bầu
trời lấp lánh ánh sao.

 Chương 14: Tuổi trẻ cuồng nhiệt

Hai người đã ngầm có tình cảm sâu đậm với nhau, trước đây còn cách
nhau một tờ giấy mỏng, nay tờ giấy mỏng manh ấy đã bị xuyên rách, tình cảm dồn
nén bao lâu ở trong lòng ào đến như thác đổ. Hai cơ thể hừng hực sức sống thanh
xuân cứ quấn quýt với nhau chẳng thể tách rời. Mỗi khi tình cảm đến khó mà kiểm
soát được, Khả Nhi thường xuyên kịp thời hô dừng.

Dương
Phàm chán nản:

-Lần sau nhất định phải tránh xa em ra ba mét.

Khả
Nhi chỉ cười không nói gì.

Nhưng
thật sự đến lần gặp sau, chưa nói hết ba câu anh đã lại ôm chặt lấy cô vào
lòng.

Sắp
đến kì nghỉ Tết rồi, trời có tuyết rơi suốt mấy ngày liền. Khả Nhi xử lí xong
nốt đống công việc trong học kì này liền nép mình vào trong lòng Dương Phàm,
đưa mắt ngắm nhìn những bông tuyết bay lả tả bên ngoài trời. Văn phòng của cô
nằm ở tầng hai của một tòa nhà cũ, các văn phòng chủ yếu khác đã rời sang tòa
văn phòng mới. Lúc Dương Phàm không phải lên lớp thường đến xử lí công việc
cùng Khả Nhi, thế nên văn phòng này giờ đã trở thành căn phòng hạnh phúc của
họ. Khả Nhi đã mua được vé tàu về nhà vào ngày hôm sau. Chuẩn bị phải chia tay
nên hai người càng trở nên quấn quýt.

Dương
Phàm dựa cằm vào đầu Khả Nhi, hít hít mùi hương tỏa ra trên tóc cô:

-Em nhất
định phải về sao?

-Ừm-
Khả Nhi gật gật đầu: -Bà ngoại tuổi đã cao, sức khỏe của mẹ lại yếu. Mỗi năm em
nhất định phải về nhà mới có thể an tâm được! Hơn nữa chuẩn bị đến tết rồi, nếu
em không về thì nhà cửa sẽ lạnh lẽo lắm!

-Hài…-
Dương Phàm thở dài, những lời Khả Nhi nói đều hợp tình hợp lí, có lưu luyến nữa
thì anh cũng không có lí do gì để giữ cô ở lại.

Khả
Nhi xoay người lại, choàng tay qua cổ anh, đôi môi mơn man trên môi anh khiến
cho tiếng thở dài của Dương Phàm bị giữ lại trong cổ họng. Trải qua nhiều lần
tập luyện, anh đã thành thạo “chiêu” này lắm rồi. Anh ôm chặt lấy Khả Nhi và
nồng nàn đáp lại cô…

Cửa
đột nhiên bị đẩy ra, hai người lập tức rời nhau ra. Còn chưa kịp biết là ai với
ai thì đối phương đã quay ngoắt người lại, cười ha ha:

-Thất lễ quá! Thất lễ
quá!

-Chu
Chính Hạo…- Dương Phàm nghiến răng.

-Hai
người cứ tiếp tục, cứ tiếp tục….Tôi đứng ở bên ngoài chờ nhé!- Chu Chính Hạo
vừa chạy vừa hét tướng lên: -Người anh em, tốc chiến tốc thắng nhé, đừng để tôi
chờ lâu dưới trời tuyết đấy!

Dương
Phàm vội vàng chạy ra đóng cửa rồi ngoảnh đầu lại. Khả Nhi đang cúi đầu chỉnh
lại quần áo đã hơi xộc xệch.

-Khả
Nhi? –anh khẽ gọi.

Khả
Nhi ngượng ngùng ngẩng đầu mỉm cười với anh, hai má cô đỏ bừng, ánh mắt long
lanh.

Dương
Phàm khẽ vuốt má Khả Nhi:

-Thực ra không có gì đâu, Chu Chính Hạo cậu ta…chỉ là
người ngoài…Chúng ta…-Dương Phàm cũng cảm thấy có chút ngại ngùng, không biết
phải nói thế nào cho đỡ ngượng.

Khả
Nhi lấy lại bình tĩnh, đặt tay lên tay anh rồi bảo:

-Mau đi đi! Bên ngoài lạnh
lắm đấy, đứng để Chu Chính Hạo phải chờ lâu!

Đi
xuống cầu thang, Dương Phàm nhìn thấy Chu Chính Hạo đang đứng ở bên cạnh vườn
hoa ngoài trời, tuyết rơi rất dày, những bông tuyết rơi lên mái tóc đen của cậu
ta.Thế nhưng Chu Chính Hạo chẳng hề thấy lạnh, kẹp điếu thuốc đang cháy dở ở
trên tay, đôi mắt nhìn ra lớp tuyết dày trên mặt đất.

Dương
Phàm đến bên cạnh Chu Chính Hạo, vẻ mặt có chút không tự nhiên:

-Sao không vào
trong tránh tuyết đã?

Chu
Chính Hạo nhìn Dương Phàm, không tiếp tục mang chuyện kia ra trêu ghẹo anh nữa
mà chỉ nói:

-Tôi nghe mấy cậu bạn cùng phòng nói cậu đến tìm tôi. Gọi điện cho
cậu thì cậu lại không có trong phòng. Tôi đoán cậu ở đây nên đến tìm cậu.

-Vào
trong trước đã!- Dương Phàm vỗ vai Chu Chính Hạo, gạt hết những bông tuyết bám
trên người Chu Chính Hạo ra rồi đi vào văn phòng tránh gió. Dương Phàm nói:
-Khả Nhi ngày mai về nhà rồi, tôi muốn mượn xe cậu một chút, tiễn cô ấy ra bến
tàu!

-Không
thành vấn đề- Chu Chính Hạo vứt đầu mẩu điếu thuốc trên tay rồi châm một điếu
khác:- Xe đang ở nhà, để tôi bảo tài xế lái xe đến. Tối nay tôi sẽ ném chìa
khóa xe cho cậu. Nếu như cậu không có ở trong phòng thì tôi ném chìa khóa trên
giường của cậu nhé!

Dương
Phàm gật đầu. Nhìn điếu thuốc trên tay Chu Chính Hạo, Dương Phàm hỏi:

-Cậu học
hút thuốc từ khi nào thế?

Chu
Chính Hạo vẩy tàn thuốc xuống nền, cười bảo:

-Nhìn thấy mấy thằng trong phòng
hay hút nên tôi cũng học cho biết. Cảm giác cũng không tồi!

Dương
Phàm quắc mắt nhìn Chu Chính Hạo:

-Có tâm sự đúng không?

Chu
Chính Hạo ngoảnh đầu nhìn ra cầu thang, khẽ nói:

-Tình hình gia đình cậu không
thể cứ giấu Khả Nhi mãi được!

Nghe
Chu Chính Hạo nói vậy, Dương Phàm cũng châm một điếu thuốc, hít một hơi thật
sâu. Anh không biết hút thuốc nên bị sặc dữ dội. Lông mày nhăn tít lại, Dương
Phàm nói:

-Tôi sẽ nói với cô ấy, nhưng bây giờ chưa phải lúc.

Chu
Chính Hạo trầm ngâm hút thuốc một hồi rồi lên tiếng:

-Nếu không có chuyện gì
nữa thì tôi về trước đây! Tôi đoán là hai người còn rất nhiều điều phải nói,
không làm phiền hai người nữa!

Dõi
mắt nhìn theo cái bóng của Chu Chính Hạo đang khuất dần, Dương Phàm đột nhiên
gọi to:

-Chu Chính Hạo..

Chu
Chính Hạo ngoảnh đầu lại:

-Còn chuyện gì nữa?

Dương
Phàm định nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng đành nói:

-Cám ơn!

Chu
Chính Hạo xua xua tay:

-Đã là anh em thì cần gì phải khách sáo!

Đi
xuống khỏi tòa nhà văn phòng cơn gió tuyết lạnh thấu xương ập vào mặt, vào
người Chu Chính Hạo. Chu Chính Hạo quấn chặt cái áo khoác vào người rồi dẫm lên
lớp tuyết dày mà đi. Đường trơn khiến cho Chu Chính Hạo không thể đi nhanh hơn
được. Đi được một đoạn, Chu Chính Hạo lại ngoảnh đầu lại, nhìn xuống hai hàng
dấu chân cô đơn trên lớp tuyết lạnh, chẳng mấy chốc nữa chúng sẽ bị tuyết phủ
lấp. Chu Chính Hạo ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, bất chợt nhìn thấy Khả Nhi đang
đứng đó, cười tươi như hoa và vẫy tay chào tạo biệt anh.

Anh
mỉm cười rạng rỡ như mọi ngày, cũng vẫy tay tạm biệt cô rồi quay người đi tiếp.
Chu Chính Hạo cảm thấy mắt mình cay cay. Thật không nên quay đầu lại. Nếu như tối
hôm ấy anh không quay đầu lại, không nhìn thấy dưới ánh đèn dịu dàng ấy, nụ
cười dịu dàng của cô…thì tốt biết bao!

Nhìn
theo bóng dáng Chu Chính Hạo đang khuất dần, Khả Nhi quay lại nói với Dương
Phàm:

-Không có cơ hội để nói với anh ấy một lời từ biệt!

Dương Phàm nhìn theo cái bóng của Chu Chính Hạo trầm ngâm suy
ngẫm.

Khả
Nhi khẽ huých tay vào người Dương Phàm:

-Anh đang nghĩ gì thế?

Dương
Phàm không đáp lời, ngoảnh đầu lại nhìn Khả Nhi bằng đôi mắt mông lung.

Khả
Nhi bối rối không hiểu chuyện gì:

-Dương Phàm ơi?

Anh
kéo cô vào lòng mình, ôm cô thật chặt và ngồi xuống cái ghế cạnh cửa sổ:

-Thời
gian này sang năm công việc của anh sẽ ổn thỏa hết, đến lúc ấy anh sẽ dẫn em đi
gặp bố mẹ anh.Sau đó, anh sẽ cùng em về nhà ăn tết, ra mắt bà ngoại và mẹ em.
Em thấy thế có được không?

Khả Nhi úp mặt vào ngực anh, lắng nghe nhịp đập từ trái tim anh,
nhoẻn miệng cười:

-Được!

Dương
Phàm thì thầm vào tai Khả Nhi:

-Khả Nhi, sau này cho dù xảy ra chuyện gì anh
cũng không bao giờ từ bỏ em. Hứa với anh, em sẽ không bao giờ bỏ anh!

Khả
Nhi ngẩng mặt lên nhìn Dương Phàm, nhìn thấy hình bóng của chính mình trong con
người đen láy của anh. Ánh mắt anh trịnh trọng, nghiêm nghị như một lời hứa
trọn đời không bao giờ hối hận và chờ đợi câu trả lời từ cô. Khả Nhi cũng trịnh
trọng nói:

-Cho dù xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, em cũng không bao giờ bỏ anh!

Dương
Phàm như trút được hòn đá tảng trong lòng, siết chặt vòng tay đang ôm Khả Nhi,
chỉ sợ nhỡ thả lỏng tay ra là cô sẽ biến mất vậy. Anh cúi đầu hôn lên trán cô.
Bên ngoài trời tuyết rơi dày đặc nhưng trong phòng không khí vô cùng ấm áp. Khả
Nhi thoải mái vùi đầu vào ngực Dương Phàm. Như thế này khiến cho cô cảm thấy
rất ấm áp, ấm áp đến mức không bao giờ muốn rời ra. Cô khẽ nhắm mắt lại và bình
yên chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Dương Phàm lái xe đến đưa Khả Nhi ra ga tàu hỏa,
cùng đi còn có cả bạn trai của Hà Mạn Tuyết cũng ra ga tiễn cô lên đường. Lần
này Dương Phàm nhờ người mua vé nằm cho họ. Tiễn Khả Nhi lên xe xong, Dương
Phàm không đi ngay. Đối diện với giường của Khả Nhi là giường của Hà Mạn Tuyết,
hai người họ cũng đang lưu luyến không nỡ chia tay. Khả Nhi và Dương Phàm nắm
chặt tay nhau, lặng lẽ không nói điều gì.

Tiếng còi tàu vang lên nhắc nhở những người đến tiễn người thân
mau mau xuống xe. Dương Phàm dường như không nghe thấy, bạn trai của Hà Mạn
Tuyết đành phải lên tiếng nhắc nhở anh:

-Chúng ta phải xuống xe thôi!- Dương
Phàm ôm chặt Khả Nhi rồi âu yếm hôn cô, sau đó mới vội vàng chạy xuống khỏi xe.
Hà Mạn Tuyết đấm bình bịch vào gối, miệng than thở: -Cậu xem, chàng của cậu
lãng mạn biết bao nhiêu. Chẳng bù với anh ngốc của tớ. Ngay cả hôn cũng chẳng
biết nữa!

Khả
Nhi chẳng có tâm trạng nào đùa vui với bạn, chỉ ngồi dựa vào cửa sổ nhìn ra
ngoài. Dương Phàm vẫn còn đứng đó, anh vẫn lặng lẽ nhìn cô. Tàu hỏa đang từ từ
lăn bánh, cái bóng người đứng trên sân ga đang mờ dần rồi chỉ còn là một điểm
đen nhỏ xíu và biến mất hoàn toàn phía đằng sau. Hai cô gái chẳng còn tâm trạng
vui vẻ như lần về nhà trước, thậm chí còn chẳng buồn động vào hai túi hoa quả
mà bạn trai của mình vừa mua cho.

Báo cáo nội dung xấu