Võ Lâm Ngoại Sử - Hồi 13 - Phần 1
Hồi 13 – Bạn Thù Khó Phân (1)
Chu Thất Thất đang hận
Thẩm Lãng vô cùng. Nàng dậm chân hậm hực: - Em không để anh đoán
trúng. Em nhất định không trở lại.
Không về thì đi đâu? Đêm
đông giá rét, bông tuyết ngập trời, nàng biết đi đâu? Làm sao nàng hỏi cho ra
những tin tức kia? Chu Thất Thất nghĩ tới nghĩ lui, chẳng biết làm sao, bần
thần rũ xuống, bồi hồi bật khóc.
Một bàn tay lạnh như
băng khẽ đặt lên vai nàng.
Chu Thất Thất kinh hãi
xoay người la lớn: - Ai?
Một bóng xám đứng yên
bất động, tay áo rộng trong gió phất phơ, tóc xoã dài, mặt lạnh như băng.
Chu Thất Thất kêu thất
thanh: - Kim Vô Vọng, là ông!
Kim Vô Vọng đứng đó lặng
im, mặt không đổi sắc.
Chu Thất Thất lại hỏi:
- Không phải ông đã rời thành sao? Tới đây làm gì?
Kim Vô Vọng: -
Tiếng khóc giữa đêm khuya yên tĩnh khiến tôi tới đây.
Chu Thất Thất: -
Đêm qua ông đi đâu?
Kim Vô Vọng lắc đầu không
nói.
Chu Thất Thất biết nếu
hắn không muốn trả lời, thì chẳng ai có cách gì khiến hắn mở miệng. Nàng
thôi không hỏi.
Kim Vô Vọng đứng sững,
lẳng lặng nhìn nàng.
Được một lúc, hắn chợt
hỏi: - Vì sao nàng khóc?
Chu Thất Thất lắc đầu:
- Không có gì!
Kim Vô Vọng: - Nhất
định nàng đang có chuyện thương tâm.
Tuy giọng hắn vẫn lạnh
như băng, nhưng đượm chút ân cần. Người như hắn ắt không dễ nói ra những lời
như vậy.
Câu hỏi ân cần của hắn
đã làm Chu Thất Thất tủi thân, không tự chủ được, lại ôm mặt khóc.
Kim Vô Vọng chăm chú nhìn
nàng, thở dài: - Cô gái đáng thương!
Chu Thất Thất bỗng
nhiên đứng lên lớn tiếng: - Ai đáng thương? Tôi? Tôi có gì đáng thương?
Ông mới là đáng thương!
Kim Vô Vọng: -
Nàng không nhận, tôi lại càng thấy nàng thật đáng thương.
Chu Thất Thất sửng
sốt, rồi bật cười như nắc nẻ: - Tôi có gì đáng thương? Tôi có tiền,
tôi đẹp như tiên, tôi trẻ tuổi, một thân võ công. Ai dám nói tôi đáng thương!
Kim Vô Vọng lạnh lùng:
- Bề ngoài nàng có vẻ hạnh phúc, trong lòng lại thống khổ vô cùng.
Nàng như có tất cả, lại không có được cái nàng muốn.
Chu Thất Thất giật
mình, lắc đầu nguây nguẩy: - Không đúng! Một ngàn lần không đúng! Một
vạn lần không đúng!
Kim Vô Vọng vẫn đều đều:
- Nàng tuy trông cứng cỏi, lòng lại rất yếu mềm. Nàng tuy trông hung
dữ, tính lại rất hiền lương.
Hắn khẽ than: -
Chỉ tiếc trên đời có mấy ai hiểu được nàng. Mà nàng, cô gái đáng thương,
lại chỉ để tâm làm những chuyện mà chẳng ai để ý.
Chu Thất Thất kinh ngạc
nhìn hắn, vô giác vô tri ngây người lắng nghe. Nàng không nghĩ tới có người
thông cảm và hiểu rõ mình, lại là kẻ thường ngày lạnh lùng như băng lãnh.
Trong khi Thẩm Lãng và Hùng Miêu Nhi nhẫn tâm giễu cợt nàng, thì người
này lại sưởi ấm lòng nàng.
Nàng ngẩng đầu lên, trước
mặt là người đàn ông lạnh lùng xấu xí với tấm lòng vĩ đại. Ánh mắt
sắc như dao kia chan chứa sự đồng cảm của con người. Khoảnh khắc đó,
nàng cảm thấy chỉ có hắn mới thật là một chính nhân nam tử.
Nàng chợt nhào vào
lòng Kim Vô Vọng, ôm chặt lấy hắn: - Không ai hiểu được tôi, cũng
chẳng ai hiểu ông.
Kim Vô Vọng kinh ngạc
đến ngây người. Hắn cảm được hơi ấm từ những giọt lệ và nhịp thở nhẹ nhàng của
Chu Thất Thất trên cổ.
Một hồi lâu, hắn buông
tiếng thở dài: - Tôi sinh ra không để người hiểu rõ. Không ai hiểu
tôi lại càng hay. Nàng… cô gái trẻ, khát vọng của nàng là được người
khác hiểu mình.
Chu Thất Thất buông
lỏng tay, ngước nhìn hắn, cười lỏn lẻn: - Trước không ai hiểu tôi, giờ
đã có ông. Xưa không ai hiểu ông, nay đã có tôi.
Kim Vô Vọng quay đi
tránh ánh mắt của nàng, lẩm bẩm: - Nàng có thể hiểu được tôi sao?
Chu Thất Thất: -
Được chứ!
Nàng kéo tay Kim Vô Vọng
đi về phía cổng thành. Tuy cổng chưa mở, nhưng đứng ở chân cổng thành có
thể tránh bớt gió rét đêm đông.
Nàng kéo Kim Vô Vọng tựa
cổng thành, chớp mắt: - Bây giờ tôi muốn hiểu ông hơn, muốn biết quá
khứ của ông. Ông kể chuyện đời mình cho tôi nghe đi?
Kim Vô Vọng lặng yên đăm
đăm nhìn vào khoảng không trước mặt.
Chu Thất Thất: -
Nói chuyện đi! Sao ông không nói? Cho dù ông đã làm gì cũng không sao, tôi sẽ
hiểu và tha thứ hết.
Kim Vô Vọng thở dài lắc
đầu, ánh mắt vẫn dõi nơi xa, không nhìn nàng.
Chu Thất Thất: -
Nói! Nói nha! Ông không nói, tôi giận!
Kim Vô Vọng đột nhiên
nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt sắc như dao.
Chu Thất Thất không sợ
không tránh: - Nói! Nói chuyện đi!
Kim Vô Vọng: -
Nàng thật muốn nghe?
Chu Thất Thất: -
Thật chứ, nếu không tôi đã chẳng hỏi.
Kim Vô Vọng gằn gằn:
- Tôi bình sanh rất hận những cô gái trẻ đẹp. Gặp thiếu nữ nhan sắc,
tôi liền xé nát y phục của nàng, chiếm đoạt nàng. Các nàng càng sợ, tôi
càng ham muốn. Từ năm mười lăm tuổi, tôi đã hủy hoại tiết trinh của
không biết bao nhiêu cô gái.
Chu Thất Thất hoảng
hồn co rúm người lại.
Mắt Kim Vô Vọng phát
ra tia độc ác: - Thường ngày tôi ra vẻ đạo mạo, nhưng khi đêm đông gió
tuyết, bốn bề vắng lặng, cô gái nào vô phúc gặp tôi sẽ không thoát khỏi bị
tôi vầy vò chà đạp.
Chu Thất Thất run
người lui về sau, lưng đụng chân tường, chẳng thể lùi thêm.
Kim Vô Vọng cười lạnh:
- Nàng vốn muốn nghe, nay lại sợ? Đã sợ, sao còn chưa chạy?
Hắn ngửa mặt nhìn trời
cười hăng hắc.
Chu Thất Thất chợt
thẳng người lớn tiếng: - Vì sao phải sợ? Vì sao phải chạy?
Kim Vô Vọng chưng hửng,
ngưng cười, nhướng mắt nhìn nàng: - Không sợ?
Chu Thất Thất hất
hàm: - Ngày xưa ông làm những chuyện đồi bại đó, chắc cũng vì mấy
cô gái kia chỉ thấy mặt ông, không chịu nhìn vào tấm lòng của ông, họ sợ,
muốn trốn tránh. Ông tự nhiên thống khổ, rồi hận muốn trả thù. Đâu trách ông
được! Thế nhân bạc đãi ông, sao ông không thể bạc đãi họ? Sao ông không thể
trả thù?
Nàng mỉm cười: -
Huống chi, chưa chắc ông đã nói thật. Mà có thật, cũng chưa chắc ông dám làm
chuyện đó với tôi.
Kim Vô Vọng: - Sao
nàng biết tôi sẽ không làm?
Chu Thất Thất nháy mắt
cười: - Ông có dám làm, tôi cũng không sợ. Không tin, ông thử
coi!
Nàng ưỡn ngực tiến lên
một bước. Kim Vô Vọng vô tình lui một bước. Hắn ngơ ngác nhìn nàng chẳng
biết nói sao.
Chu Thất Thất vỗ tay
cười lớn: - Ông chỉ muốn hù tôi, phải không? Chẳng những ông không doạ
được tôi, còn bị tôi doạ lại. Chuyện này kể cũng hay!
Kim Vô Vọng cười khổ lẩm
bẩm: - Tôi chỉ muốn hù nàng thôi sao?
Chu Thất Thất khoát
tay: - Được rồi! Ông không muốn nhắc chuyện xưa, thì thôi. Chắc những
chuyện ấy đã làm ông đau khổ. Tôi quyết sẽ không hỏi ông nữa.
Nàng lại kéo tay Kim Vô
Vọng: - Ông phải nói cho tôi biết, sao đêm qua ông ra đi không lời từ
biệt? Thật ra ông đã len lén đi đâu?
Kim Vô Vọng ngẩn người:
- ‘Ra đi không lời từ biệt’?
Chu Thất Thất: -
Nửa đêm nửa hôm ông bỏ đi đâu?
Kim Vô Vọng: -
Thẩm Lãng không nói cho nàng sao? Đêm qua hắn nhờ tôi làm một chuyện.
Chu Thất Thất giật mình
ngơ ngác.
Nàng ngẩn người một lúc
rồi hỏi tiếp: - Thẩm Lãng nhờ ông chuyện gì?
Kim Vô Vọng: -
Ngầm theo dõi một nhóm người.
Chu Thất Thất: -
Sao hắn không đi, lại phải nhờ ông?
Kim Vô Vọng: - Vì
hắn không thể phân thân. Thật ra cũng chỉ có tôi mới thực hiện được việc này.
Tôi đã cùng hắn kết giao, hắn có chuyện nhờ, tôi không thể từ chối.
Chu Thất Thất: -
Không thể từ chối! Không thể từ chối! Ông cũng nghe lời hắn như vậy sao?
Tại sao ai cũng nghe lời hắn? Tôi thật không hiểu!
Tay hốt nắm tuyết vo lại
thật chặt, rồi nàng hung hăng ném thật mạnh ra xa.
Kim Vô Vọng nhìn nàng,
tủm tỉm.
Chu Thất Thất dậm chân:
- Ông nhìn đủ chưa? Còn không mau nói cho tôi biết thật ra là chuyện
gì? Theo dõi ai? Hay… hay ông cũng như bọn họ, muốn lừa gạt trêu ghẹo tôi?
Kim Vô Vọng từ tốn:
- Nàng còn nhớ ước hẹn giữa Thẩm Lãng và Nhân Nghĩa Trang chủ?
Chu Thất Thất: -
A, hôm nay đã đến hạn kỳ…
Kim Vô Vọng: - Đêm
qua…
Chu Thất Thất: -
Chẳng lẽ ông thay mặt hắn đi nói chuyện với người của Nhân Nghĩa Trang? Ông
làm sao biết được tình tiết chuyện này? Ông biết nói gì với họ?
Kim Vô Vọng: - Tôi
không thay hắn đi nói chuyện với Nhân Nghĩa Trang chủ. Tôi chỉ âm thầm giám
thị những người thay mặt hắn.
Chu Thất Thất gấp gáp:
- Ông càng nói tôi lại càng không hiểu. Ai thay hắn?
Kim Vô Vọng: -
Triển Anh Tùng, Phương Thiên Lý, Thắng Huỳnh…
Chu Thất Thất ngắt lời:
- Là bọn họ… Cũng không sai! Chỉ cần họ đến đó là có thể giải thích
mọi hiểu lầm. Thẩm Lãng không cần đi.
Ngưng một chút, nàng
lại hỏi: - Nếu họ đã thay mặt Thẩm Lãng, ông theo dõi bọn họ làm gì?
Kim Vô Vọng: - Tôi
cũng không rõ nguyên nhân. Hắn chỉ nhờ tôi theo dõi hành tung của họ, rồi
trở về cho hắn biết.
Chu Thất Thất bất
bình: - Thì ra các người đã có hẹn với nhau.
Thẩm Lãng không nói cho
nàng biết những chuyện này. Cơn giận lại nổi lên, nhưng nàng dằn lòng, cố
không đổi sắc.
Kim Vô Vọng vuốt cằm:
- Không sai!
Chu Thất Thất: -
Hẹn lúc nào?
Kim Vô Vọng: - Vào
lúc này!
Chu Thất Thất liếc mắt
nhìn bốn phía, cắn đôi môi anh đào: - Hẹn ở đâu?
Kim Vô Vọng nhướng
nhướng chân mày: - Ở đây!
Hai tiếng này như có hai
thanh âm cùng phát ra.
Chu Thất Thất giật
mình quay đầu lại… Thẩm Lãng đang tủm tỉm, nụ cười hiền hoà thân thiết.
Chu Thất Thất vừa giận,
vừa vui, dậm chân vùng vằng: - Là anh! Anh đúng là âm hồn oan quỷ không
tiêu tán. Anh tới hồi nào?
Thẩm Lãng cười dịu dàng:
- Lúc Kim huynh nhướng nhướng chân mày.
Chu Thất Thất: -
Anh tới vừa đúng lúc, em đang muốn hỏi anh. Sao anh cứ làm ba cái chuyện lén
lén lút lút gạt em? Sao anh phải nhờ Kim Vô Vọng theo dõi bọn Triển Anh Tùng?
Thẩm Lãng: -
Chuyện này rất dài dòng…
Chu Thất Thất hậm hực
ngắt lời: - Dài dòng tới đâu anh cũng phải nói.
Thẩm Lãng mỉm cười:
- Nói chuyện với anh xong thì Vương phu nhân thả bọn Triển Anh Tùng,
Thiết Hóa Hạc, Phương Thiên Lý. Anh ngại ân oán của em cùng Triển Anh Tùng và
Phương Thiên Lý còn chưa minh bạch, ước hẹn với Nhân Nghĩa Trang chủ lại
đến, nên anh mời họ lập tức lên đường đến Nhân Nghĩa Trang nói rõ
những khúc nhôi trong chuyện này, tránh để anh phải đi. Đây cũng là
một công đôi chuyện.
Chu Thất Thất: -
Em hiểu chuyện này. Sao anh lại nhờ Kim Vô Vọng giám thị đám người kia?
Thẩm Lãng: - Vì
anh thấy trong chuyện này có nhiều kỳ quặc.
Chu Thất Thất: -
Em cũng biết trong chuyện này có nhiều kỳ quặc.
Thẩm Lãng háy mắt
nhìn nàng cười: - Nếu em biết rồi, anh khỏi nói vậy!
Chu Thất Thất ngẩn
người, đỏ mặt, dậm chân: - Anh phải nói! Em… em muốn anh nói.
Thẩm Lãng mỉm cười:
- Nếu Vương phu nhân hoàn toàn không có ác ý với bọn Triển Anh Tùng, sao
phải đợi anh tới mới bằng lòng thả họ ra?
Mắt Chu Thất Thất sáng
lên: - Đúng rồi! Tại sao?
Thẩm Lãng cười: -
Tưởng em đã thấy điểm khuất tất…
Chu Thất Thất gắt:
- Anh cho rằng em hồ đồ sao? Bà ta nhất định đang có mưu ma chước quỷ,
bị anh phát hiện, nên làm bộ thả họ ra.
Thẩm Lãng vuốt cằm cười:
- Em thông minh thật! Không sai! Còn nữa, sau khi bà ta thả họ, lại
nói có chuyện cần phải đi ngay.
Chu Thất Thất: -
Anh sợ bà ta cản đường bắt lại đám người kia, nên nhờ Kim Vô Vọng âm thầm
theo dõi để bảo vệ họ. Anh ngoài mặt cùng bà ta đứng chung trận tuyến, nên
cũng hơi bất lợi. Chi bằng nhờ Kim Vô Vọng ngấm ngầm làm việc đó thay anh.
Thẩm Lãng cười: -
Em càng lúc càng thông minh.
Chu Thất Thất “hứ”.
Tuy nàng vẫn làm mặt lạnh, nhưng có vẻ rất đắc ý, không giấu được những
ánh sao lấp lánh nơi khóe mắt.
Thẩm Lãng lại nói:
- Anh vốn không muốn giấu em những chuyện này, nhưng không thể nói ra
trước mặt Vương Lân Hoa! May mà em gặp Kim huynh, nếu không… nếu không…
Chu Thất Thất ngước
mắt nhìn chàng: - Nếu không thì sao?
Thẩm Lãng: - Nếu
không… lại khiến người ta lo lắng.
Chu Thất Thất ngây
người nhẹ giọng: - Anh lo lắng cho em? Quỷ mới tin được anh.
Nàng nói xong, nhoẻn
miệng cười tươi. Bao nhiêu bi ai ủy khuất chỉ nhờ một câu nhàn nhạt của
Thẩm Lãng mà tan biến.
Kim Vô Vọng lạnh lùng
nhìn hai người, trầm giọng: - Bọn Triển Anh Tùng đi thẳng tới Nhân Nghĩa
Trang không gặp trở ngại gì. Tôi đợi họ vào hẳn trong trang mới quay về đây.
Thẩm Lãng lẩm bẩm:
- Chuyện này cũng lạ!
Chàng thoáng trầm tư rồi
vòng tay cười: - Đa tạ Kim huynh!
Kim Vô Vọng: -
Thẩm huynh không cần nói hai tiếng ‘đa tạ’ với tôi.
Thẩm Lãng cười: -
Không sai! Hai tiếng này thật quá tầm thường.
Kim Vô Vọng: -
Vương phu nhân đã không có âm mưu gì với đám người Triển Anh Tùng. Bây giờ
Thẩm huynh có dự tính chi?
Thẩm Lãng trầm ngâm,
rồi hỏi ngược lại: - Kim huynh có dự tính chi?
Kim Vô Vọng ngửa mặt thở
dài: - Hẹn ước với Nhân Nghĩa Trang chủ đã thành, bọn người kia đã an
toàn, vụ án ‘động quỷ’ coi như đã giải quyết xong. Tôi… tôi cũng
phải trở về.
Thẩm Lãng rúng động:
- Trở về?
Kim Vô Vọng cúi đầu thấp
giọng: - Không sai! Tử Ngọc Quan tuy hiểm ác với người, nhưng đãi tôi
trọn nghĩa vẹn tình. Tôi không thể phụ hắn.
Hắn ngước nhìn Thẩm
Lãng, chậm rãi: - Thẩm tướng công có bằng lòng để tôi trở về chăng?
Thẩm Lãng cười khổ:
- ‘Người lấy nghĩa quốc sĩ đối ta, ta lấy nghĩa quốc sĩ báo người.’ Kim
huynh đối với Tử Ngọc Quan nhân chí nghĩa tẫn, tôi đâu thể dùng vô nghĩa
tiểu nhân cản ngăn.
Kim Vô Vọng thở dài, lẩm
bẩm: - ‘Người lấy nghĩa quốc sĩ đối ta, ta lấy nghĩa quốc sĩ báo
người’, nhưng… nhưng…
Hắn nhìn Thẩm Lãng
lạnh lùng: - Sau này tôi cùng huynh là thù không là bạn. Nếu có cơ
hội, tôi sẽ lấy mạng huynh. Hôm nay huynh thả tôi, ngày sau chớ hối hận.
Thẩm Lãng cười buồn:
- Mỗi người đều có chí riêng, không ai ép được ai. Cho dù ngày sau
tôi cùng huynh là thù, nhưng đối đầu với địch nhân như Kim huynh cũng là
một thú vị trong đời.
Kim Vô Vọng chậm rãi gật
đầu: - Tốt!
Hai người im lặng nhìn
nhau.
Rồi cùng lên tiếng:
- Bảo trọng!
Họ cùng mở miệng, lại
cùng im miệng, cả hai cười buồn.
Chu Thất Thất cũng
rưng rưng nước mắt.
Nàng dậm chân: -
Muốn ở thì ở, muốn đi thì đi, ở đây lôi thôi cái gì? Không ngờ nam nhân
đại trượng phu như các anh cũng lằng nhằng chẳng khác đàn bà.
Kim Vô Vọng vuốt cằm:
- Không sai, phải đi thì đi! Giang hồ hiểm ác, gian nhân khó lường,
Thẩm huynh…
Thẩm Lãng ngắt lời:
- Kim huynh yên tâm, tôi có thể tự lo. Kim huynh…
Kim Vô Vọng ngửa mặt cười
dài: - ‘Đã đem huyết lệ đền tri kỉ, sinh tử có còn nghĩa lý
chi.’
Phất mạnh tay áo, chân
bước nghênh ngang, không quay đầu lại.
Chu Thất Thất nhìn thân
ảnh cô độc của hắn khuất dần vào trong màn đêm, khẽ liếc Thẩm Lãng, đột
nhiên lớn tiếng gọi: - Chờ một chút, thong thả… chờ chút…
Kim Vô Vọng dừng chân,
không quay đầu lại, lạnh lùng: - Cô nương có điều chi chỉ giáo?
Chu Thất Thất cắn môi,
liếc Thẩm Lãng rồi nói nhanh: - Tôi… tôi muốn đi với… Kim huynh.
Kim Vô Vọng đứng sững bất
động, không quay đầu lại, cũng chẳng lên tiếng.
Thẩm Lãng nhướng cao
hai hàng lông mày, lộ vẻ ngạc nhiên.
Chu Thất Thất không
nhìn chàng, lớn tiếng: - Trên đời này chỉ có Kim huynh là hiểu và thông
cảm tôi. Chỉ có anh mới thật là chính nhân nam tử. Tôi không theo anh thì
theo ai?
Kim Vô Vọng chẳng quay
đầu lại, ngửa mặt cười dài, bước chân về trước. Chẳng ai hiểu được ý nghĩa
của tiếng cười kia.
Chu Thất Thất gọi với
theo: - Chậm chút, chờ tôi… chờ tôi đi cùng…
Nàng phóng chân đuổi
theo. Thẩm Lãng đưa tay muốn kéo nàng lại, rồi như chợt nghĩ ra điều gì,
chàng dừng tay, nhìn theo bóng Chu Thất Thất mỉm cười… khó hiểu…
Chu Thất Thất chạy
được hơn mười trượng thì lén quay đầu lại… “Hứ, Thẩm Lãng vô tình,
Thẩm Lãng đáng chết, lại không đuổi theo.” Nàng nhìn về trước cũng
không thấy Kim Vô Vọng.
Tuyết bay tứ phía. Bông
tuyết vô tình cứ bay thẳng vào mặt Chu Thất Thất. Trước mắt mênh mông một
màu trắng bạc, vừa buồn vừa giận, thất vọng dâng tràn, nàng bật khóc.
Nước mắt nhoè nhoẹt, không thấy đường, cũng chẳng biết hướng, nàng cứ
chạy về trước, dù không biết phía trước là đâu. Nàng đưa tay áo lau nước
mắt, lẩm bẩm… “Giỏi cho họ Thẩm, chẳng xót xa, coi như ta đã chết. Nếu
hắn không có lương tâm, thì… thì ta chết ở đây cho rồi!” Nàng vừa đi
vừa lau nước mắt, chợt đâm sầm vào một người. Cú va mạnh khiến nàng lảo
đảo, lùi ra sau vài bước. Khi đã đứng vững, nàng ngẩng đầu định lên tiếng
mắng, thì thấy tượng đá lạnh lùng Kim Vô Vọng. Trong lúc vừa buồn vừa giận,
thấy hắn chẳng khác gì gặp được người thân, Chu Thất Thất thét lớn nhào tới
ôm chầm lấy hắn, chặt hơn nhiều so với lần trước.
Bông tuyết vương đầy trên
tóc tai đầu cổ mặt mũi Kim Vô Vọng, chỉ có đôi mắt vẫn sáng như sao, đăm
đăm nhìn vào màn đêm thăm thẳm. Hắn đứng yên để mặc cho Chu Thất Thất
nức nở trên ngực.
Hồi lâu, hắn thở dài:
- Nàng thật theo tới đây? Sao khổ vậy?
Chu Thất Thất rúc đầu
trong ngực hắn, tiếng khóc hòa lẫn tiếng cười: - Tôi muốn theo
anh. Từ nay, anh sẽ không còn tịch mịch. Chẳng lẽ anh không muốn vậy?
Kim Vô Vọng: - Nàng
sẽ vĩnh viễn theo tôi?
Chu Thất Thất: -
Phải! Mãi mãi theo anh. Dù anh đuổi, tôi cũng không đi. Anh… anh sẽ chẳng
đuổi tôi, phải không?
Kim Vô Vọng lắc đầu
cười khổ: - Thiếu nữ đáng thương!
Chu Thất Thất: -
Không, tôi đâu đáng thương! Có người như anh lo lắng chở che, thì sao tôi
lại đáng thương? Anh không được nói tôi là đáng thương nữa.
Kim Vô Vọng lẩm bẩm:
- Ôi, thiếu nữ đáng thương!
Chu Thất Thất lắc đầu
nguây nguẩy: - Sao anh cứ nói tôi đáng thương? Sao tôi lại đáng thương?
Kim Vô Vọng thở dài:
- Nàng theo tôi chỉ vì muốn chọc tức Thẩm Lãng thôi. Sao khổ vậy?
Chu Thất Thất lớn
tiếng: - Tôi tự ý theo anh, không phải vì Thẩm Lãng.
Kim Vô Vọng: - Nếu
Thẩm Lãng theo gọi nàng về thì sao?
Chu Thất Thất: -
Tôi sẽ không thèm ngó ngàng gì đến hắn.
Kim Vô Vọng: -
Thật?
Chu Thất Thất: -
Một ngàn lần thật, một vạn lần thật.
Kim Vô Vọng im lặng hồi
lâu, rồi chợt nói: - Thẩm Lãng quả nhiên theo tới!
Chu Thất Thất nhỏm
người mừng rỡ: - Đâu?
Nàng vội buông Kim Vô Vọng
xoay người nhìn quanh, chỉ thấy bông tuyết bay tứ phía, nào có bóng Thẩm
Lãng. Quay đầu lại thì thấy Kim Vô Vọng đang tủm tỉm nhìn nàng. Tuy nụ
cười chứa đầy vẻ cảm thông, nhưng cũng có chút giễu cợt.
Chu Thất Thất mắc cỡ
đưa tay che mặt: - Hắn có tới, tôi cũng không nhìn hắn. Tôi… tôi…
Kim Vô Vọng lắc đầu thở
dài: - Cô nương, nàng không giấu được tôi đâu, về với hắn đi thôi.
Chu Thất Thất dậm chân:
- Không! Chết, tôi cũng không về.
Kim Vô Vọng nhướng mắt:
- Nàng thật lòng muốn theo tôi?
Chu Thất Thất: -
Anh không cho theo, tôi chết trước mặt anh.
Kim Vô Vọng cười khổ, lẩm
bẩm: - Thôi được, theo tôi cũng tốt. Thẩm Lãng rồi cũng sẽ theo
tới. Hắn để mặc cho Chu Thất Thất theo ta, chẳng qua là muốn có cớ
theo dõi hành tung của ta. Hắn không buộc ta dẫn hắn đi tìm Tử Ngọc Quan
là vì nghĩa. Nay hắn âm thầm theo dõi ta, cũng là cái đạo lý thường tình,
như đất trời không thể thay đổi, sao trách hắn được?
Hắn lẩm bẩm lầm bầm, như
đang tự phân tích, như thay Thẩm Lãng giải thích. Giọng hắn trầm thấp mơ
hồ, ngoại trừ chính hắn, chẳng ai nghe rõ.
Chu Thất Thất hỏi:
- Anh nói cái gì?
Kim Vô Vọng: - Tôi
nói, nàng muốn theo tôi… thì theo.
Hai người đi quá nửa
ngày, giữa trưa đã đến Tây Cốc.
Tây Cốc là thị trấn
nhỏ nằm phía tây huyện Tân An. Tuy nhỏ, Tây Cốc lại không hoang vu tịch
mịch mà rất phồn thịnh. Phía đông hướng thành Lạc Dương, phía bắc có bến
Đại Hà, đều là những nơi thương khách thường lui tới.
Chu Thất Thất ôm tay
Kim Vô Vọng, vào trấn vẫn không buông. Ai có thái độ gì, nàng hoàn toàn
không để ý. Người đi đường nhìn nàng vừa ngạc nhiên vừa buồn cười. Khi thấy
mặt Kim Vô Vọng, thì họ không dám nhìn cũng chẳng dám cười.
Chu Thất Thất nhẹ
giọng: - Ai cũng sợ anh, thật là đắc ý!
Kim Vô Vọng: - Đắc
ý cái gì?
Chu Thất Thất cười:
- Tôi thường muốn người khác sợ mình, nhưng chẳng ai sợ cả. Đi bên anh
giống như ‘chồn con theo đuôi hùm lớn’. Họ ngán anh, cũng sợ tôi, thì
tôi đắc ý chứ sao. Chẳng qua là… chẳng qua là cái bụng quá đói, muốn ra oai
chút, nhưng không đủ thần khí.
Kim Vô Vọng bật cười ha
hả: - Nàng còn ăn được sao?
Chu Thất Thất: -
Tôi không phải như mấy cô gái đa sầu đa cảm gặp chuyện đau lòng bằng hạt
đậu là ăn uống không vô. Tôi dễ quên lắm, đúng giờ đúng giấc, tới bữa
là ăn. Ngũ ca thường nói, ăn như vậy mai này tôi sẽ mập ú.
Kim Vô Vọng lại cười
lớn: - Mập mạp thì có gì không tốt? Được rồi, chúng ta đi ăn.
Gương mặt lạnh như băng
của quái nhân này phảng phất có chút thay đổi.
Được một đoạn đường, Kim
Vô Vọng như chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi: - À, Ngũ ca của nàng có
phải là người mà giang hồ gọi là Chu Ngũ công tử?
Chu Thất Thất ra bộ thở
dài sườn sượt: - Hắn đó! Ngũ ca của tôi đúng là một quái vật. Bao
nhiêu số tốt của gia đình, một mình hắn hưởng hết. Hắn đi đến đâu là người
người yêu mến. Tôi thật cũng chẳng hiểu vì sao.
Tuy nàng ra vẻ than thở,
nhưng thật ra là đắc ý vô cùng.
Kim Vô Vọng: - Tôi
nghe tiếng Chu Ngũ công tử đã lâu. Thiên hạ đồn rằng công tử đẹp trai hiếm
thấy trên đời này. Chỉ tiếc rằng tôi vẫn chưa được gặp.
Chu Thất Thất: -
Đừng nói chi anh chưa gặp hắn, ngay cả huynh đệ tỷ muội chúng tôi đã
hai ba năm rồi cũng chưa gặp. Hắn giống như là du hồn… A, đến!
“Đến” không phải là ‘du hồn’
đến, mà là… đến một tửu điếm.
Tửu điếm tuy nhỏ nhưng
sạch sẽ, mùi rượu hương trà thơm lừng, bên trong không còn bàn trống.
Kim Vô Vọng: - Tửu
điếm này coi bộ làm ăn phát đạt.
Chu Thất Thất: -
Tiệm ăn tấp nập như vậy, rượu và thức ăn nhất định không kém.
Kim Vô Vọng: -
Chỉ tiếc không có bàn trống!
Chu Thất Thất: -
Không sao, anh theo tôi.
Nàng kéo tay Kim Vô Vọng
tới trước một chiếc bàn trong góc, đứng đó ngó tới ngó lui. Hai thương
nhân đang ngồi ăn uống trò chuyện, ngẩng mặt lên thấy Kim Vô Vọng, cả hai
rùng mình, vội vàng cúi xuống, ăn uống hết nổi. Họ vội vàng trả tiền rồi
đi ngay.
Kim Vô Vọng lắc đầu
cười: - Chỉ có nàng mới nghĩ ra trò này.
Chu Thất Thất háy
mắt: - Kế này kêu là ‘chồn mượn oai hùm’.
Kim Vô Vọng không nhịn
được bật cười hăng hắc, nhưng đột nhiên dừng lại.
Chu Thất Thất: -
Sao không cười nữa? Tôi thích nghe tiếng anh cười.
Kim Vô Vọng im lặng một
hồi, rồi chậm rãi: - Chỉ trong nửa ngày, tôi đã cười quá nhiều so
với mấy năm qua rồi.
Chu Thất Thất ngơ ngác
nhìn hắn, cũng chẳng biết nói gì. Trong lòng nàng là chua, là ngọt, là
đắng, là khổ? Chính nàng cũng không biết.