Thác phi dụ tình - Quyển 2 - Chương 133 - 134
Chương 133 – MỘT LOẠI DUYÊN PHÁP
Mai táng Đông Phương Húc Nhật xong, Lưu Sương liền cùng Đoạn
Khinh Ngân rời Lăng quốc, có Thu Thủy Tuyệt yểm hộ, dọc đường coi như là thuận
lợi.
Xe ngựa lớn, trong xe ngựa, bốn người ngồi, Lưu Sương cùng
Đoạn Khinh Ngân mặt đối mặt, Hồng Ngẫu đối mặt cùng Thanh nhi.
Hồng Ngẫu một mực ở tại cung Lăng quốc, Đoạn Khinh Ngân lần
này xuất cung liền đem nàng đi cùng, thấy Lưu Sương, chủ tớ hai người vô cùng
mừng rỡ.
Xe ngựa càng gần Nguyệt quốc, tâm Lưu Sương càng thêm thấp
thỏm. Là do tình cảm quê hương, nàng dù sao cũng đã sinh sống tại Nguyệt quốc
hơn mười năm, nơi đó coi như cố hương của nàng, huống chi, nơi đó có người nàng
đang lưu luyến.
Đoạn Khinh Ngân đã sớm nhìn ra tâm sự não nề của Lưu Sương,
thở dài nói: “Sương nhi, ngươi có biets, tình thế ngày hôm nay của Nguyệt quốc
vô cùng phức tạp?”
Nhìn thấy sư huynh nói thế, lòng Lưu Sương không khỏi cả kinh.
Nguyệt quốc lúc này như thế nào loạn, nàng không hề biết, vội vàng hỏi: “Chuyện
này... Sương nhi không biết! Sư huynh, Nguyệt quốc đã xảy ra chuyện gì?”
Đoạn Khinh Ngân nói, “Ta cũng không biết rõ, nghe nói, hoàng
đế Nguyệt quốc bệnh nặng, hiện quyền lực rơi vào tay Trịnh hoàng hậu, Trịnh
hoàng hậu liền điều phụ thân của bà ta là Trịnh Thác mang binh về Ngọc thành,
đánh ngừa nội loạn. Lại nghe, hôm nay, Bách Lý Hàn cũng mang binh chạy về Ngọc
thành, ta nghĩ, song phương không tránh được một hồi đại chiến.”
Trong lòng Lưu Sương cực kỳ lo lắng, “Sư huynh, người nói,
Bách Lý Hàn có phần thắng không?”
Đôi mắt Đoạn Khinh Ngân nhìn chăm chú Lưu Sương, nàng vì
Bách Lý Hàn mà khẩn trương, lòng không khỏi đau đớn.
“Hắn chắc chắn đã có chuẩn bị, bằng không, hắn sẽ không dễ
dàng xuất binh thế.” Đoạn Khinh Ngân an ủi, âm thanh ôn hòa.
Lưu Sương làm sao không biết Đoạn Khinh Ngân đang an ủi
nàng! Trịnh Thác đóng quân tại biên cương nhiều năm, trong tay nắm nhiều binh
quyền, nghe nói quân của hắn đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Nếu như, hắn
thật sự giam cầm hoàng thượng, nắm trong tay binh quyền kinh sư, Bách Lý Hàn
làm sao có thể thắng được. Huống chi, nếu là hắn thực sự bị hàn độc, như vậy,
Lưu Sương quả thực không dám nghĩ tới nữa.
“Sương nhi, không cần lo lắng, chúng ta đừng nghĩ nhiều! Có
lẽ, sư huynh có thể giúp gì.” Đoạn Khinh Ngân vỗ vỗ tay Lưu Sương, phát hiện,
tay Lưu Sương không còn lạnh như trước nữa.
“Sương nhi, hàn độc của muội.” Đoạn Khinh Ngân kinh ngạc
hỏi.
Lưu Sương vốn không có định nói chuyện này cho sư huynh, bởi
vì nàng cảm giác được phương pháp trừ độc của Bách Lý Hàn, khó mà mở miệng nói
được. Lúc này thấy sư huynh hỏi, đành hàm hồ nói: “Sương nhi cũng không rõ lắm,
cũng là hôm nay mới phát hiện, trên người hàn độc đột nhiên biến mất.”
Đột nhiên biến mất, như thế nào có thể?
Đoạn Khinh Ngân đột nhiên nhớ ra lần thấy Bách Lý Hàn, tóc
hắn bạc trắng, lại phun ra máu tươi. Có lần trong quân đội lại đột ngột rời đi.
Những điểm ấy đủ để chứng minh, hàn độc đã chuyển sang người Bách Lý Hàn.
Lưu Sương nhìn gương mặt sư huynh không ngừng thay đổi thần
sắc, biết là sư huynh đã đoán ra. Sư huynh quá thông minh để nghĩ ra.
“Hàn độc có cách di dời sao, ta chưa bao giờ biết. Bách Lý
Hàn vì sao biết?” Đoạn Khinh Ngân hỏi.
“Hắn từng nói, hắn cùng Vô Sắc có một giao dịch. Muội nghĩ,
ước chừng là Vô Sắc nói cho hắn, nếu không sao hắn biết.”
“Vô Sắc, hắn đúng là một thầy thuốc giỏi, nếu có cơ hội,
thật muốn gặp hắn.” Đoạn Khinh Ngân khẽ thở dài.
Lưu Sương cũng gật đầu im lặng, nghĩ Vô Sắc chuyên chế ra
độc dược, cá mè một lứa với Đại Mi Vũ, trong lòng lạnh lùng, nếu như Vô Sắc có
thể đi đúng đường, nhất định là một người thấy thuốc hiếm có.
Đoàn người ngày đi đêm nghỉ, nửa tháng, rốt cục đến Ngọc
Thành của Nguyệt quốc.
Ngọc thành mặt ngoài êm đềm gió lặng.
Đoạn Khinh Ngân cùng Lưu Sương đứng ở ngoại ô cách 10 dặm,
xa xa nhìn Ngọc thành.
Kia là tường thành bằng đất, nghe nói năm đó, khi xây dựng
tường thành này, dùng đất sét hòa với nước mà dựng lên, mới có thể bền vững và
màu sắc như thế, kiên cố bảo vệ. Mà lúc này, đứng trên tường thành, có cả bọn
phản loạn.
Thủ hộ ở cửa kinh thành kiểm tra người qua lại rất chặt,
hiển nhiên là sợ có người của Bách Lý Hàn trà trộn đi vào.
Lưu Sương nhìn lên bầu trời cao, ánh mặt trời dìu dịu.
“Sư huynh, hôm nay hắn ở nơi nào?” Lưu Sương hỏi.
Đến nơi, Đoạn Khinh Ngân liền cho thám tử đi dò tìm tin tức
của Bách Lý Hàn, cũng là có một chút thông tin.
Binh lính của Bách Lý Hàn vừa mới một hồi giao chiến ngoài
biên quan.
Vốn Trịnh Thác nghĩ muốn ngăn cản Bách Lý Hàn từ Kiếm Môn
quan trở về nước, nhưng là binh lính của Bách Lý Hàn đi đường vòng từ Lăng quốc
vào Nguyệt quốc, từ Kiếm môn qua những những binh lính phục kích của hắn bị
đánh tơi tả. Quân Trịnh Thác ở Kiếm Môn quan rơi vào trong tay Bách Lý Hàn. Mà
sau khi đại thắng, Bách Lý Hàn liền đem một vạn binh dọc theo hướng Ngọc Thành
tiến quân, lúc này mới chạy tới miên ngoại, đống quân tại miên ngoại.
Nhưng là, Đoạn Khinh Ngân không có tin những tin này lắm,
trực giác hắn thấy, bọn họ có thể thăm dò được tin tức, Trịnh Thác chắc chắn
cũng thế, đội quân đang đóng tại miên thành kia, rất có thể chỉ là nghi binh
kế. Nếu như tướng lĩnh chia thành từng tốp nhỏ, ra roi thúc ngựa, hôm nay đã
phải đến Ngọc Thành.
“Thám tử hồi báo là đến miên thành, chúng ta đi tìm một chỗ
nghỉ ở ngoại ô, hôm nay không thể tới Ngọc thành.” Đoạn Khinh Ngân nhìn trời
nói.
“Không bằng đi ra Tĩnh tâm am đi, muội biết sư thái trong
am.” Lưu Sương đáp.
Đoạn Khinh Ngân gật đầu, đoàn người liền hướng tĩnh tâm am
đi.
Tĩnh tâm am vẫn như trước, thấp thoáng trong rừng đào, bất
quá đã là mùa đông, đào trụi lá, nhìn cực kỳ thê lương. Lưu Sương nhớ ra, nàng
cùng Bách Lý Hàn có một đoạn sai duyên gắn với lời vị ni cô trong am này, trong
lòng khó tránh khỏi rối loạn lên.
Đi vào am ni cô, khói nhang quanh quẩn, Tĩnh tâm am có thứ
khí khiến người khác quên hết trần tục.
Lưu Sương đứng trước phật, châm hương, quỳ gối trên đệm, bái
tam xá. Nhìn khói hương bay vờn quanh tượng phật, nhịn không được liền cầu
khẩn.
Trước kia nàng không tín phật, hôm nay, nàng có lẽ vẫn như
trước không tin, nhưng lại không nhịn được mà quỳ xuống, bởi vì trong lòng nàng
mong nhớ một người mà cầu khẩn. Cầu khẩn có Bách Lý Hàn trận chiến này có thể
đại thắng, cầu khẩn dưỡng phụ dưỡng mẫu bình an, cầu khẩn sư huynh Thu Thủy
Tuyệt tìm được hạnh phúc cho bản thân, cầu khẩn cô cô thuận lợi cai quản Vũ
quốc.
Ngộ Nhân sư thái mặc một bộ huyền sam, dáng vẽ vẫn phong
thanh tiên cốt như trước. Sư thái chắp tay hình chữ thập, bình tĩnh tiếp đãi
Lưu Sương
“Ngươi tại sao lại tới nữa?” Ngộ Nhân nói.
“Đúng, lần này ta lại tới nữa! Lần này cần phải làm phiền sư
thái!” Lưu Sương mỉm cười nói, “Không biết sư thái có thể cho chúng ta nương
nhờ mấy ngày ở đây.”
Ngộ Nhân nói: “Không sao, chỉ là nam nhân không thể ở lại am
ni cô, hãy đến tạp viện sau am đi.”
Lưu Sương cảm kích bái tại, tiểu ni cô Thanh Trần thấy Lưu
Sương, mừng rỡ vạn phần. Mấy người tiểu ni cô thu xếp một gian phòng cho Lưu
Sương cùng Hồng Ngẫu, Thanh nhi ở.
Đoạn Khinh Ngân cùng thị vệ được tiểu ni cô khác dẫn đến hạ
viện. Đó là một nhà 3 gian gạch mộc, trong phòng để vài thứ đồ, cũng có giường,
bình thường khi rảnh rỗi có phu nhân hay tiểu thư nào đi dâng hương dẫn theo
thị vệ thì lưu lại đó.
Đoàn người ổn định trong am ni cô, Tĩnh tâm am là một nơi
hẻo lánh, chỉ có một vài tiểu thư tới dâng hương, cực kỳ yên tĩnh, là một nơi
tốt để tĩnh tâm. Chỉ là, lần này khác với lần khi Lưu Sương chưa gả. Trong lòng
lo lắng cho Bách Lý Hàn, ban đêm không tài nào chợp mắt được.
Khoác thêm áo lên, nàng ra trước am ni cô ngồi, ngẩn người
nhìn lên trời. Trăng mới nhú, trên bầu trời lấp lánh ngàn vạn tinh tế, bóng đêm
cực mỹ.
Đột nhiên, một bóng đen từ trong bóng cây nháy mắt bay qua,
chớp mắt, đã biến mất trong trời đêm. Lưu Sương kinh hãi đứng lên, hướng theo
bóng đen biến mất, nàng đuổi theo, nàng nhận ra, là sư huynh Đoạn Khinh Ngân.
Đã trễ thế này, huynh ấy còn đi đâu?
“Bạch thí chủ, ngươi lo lắng cho người kia?” Ngộ Nhân không
biết từ khi nào đứng sau Lưu Sương, hai tay tạo thành hình chữ thập, nhẹ nhàng
tụng kinh.
“Sư thái, trễ thế này, ngài vẫn chưa đi nghỉ?”
“Ngộ Nhân nhàn nhạt nói: “Bần ni ngủ muộn, cũng không biết
tại sao trễ thế này, Bạch thí chủ còn chưa ngủ? Có chuyện gì trong lòng?”
Lưu Sương gật đầu.
“Tất cả tự có duyên pháp, không cần lo lắng, mọi người tự có
cho riêng mình một số phận. Thí dụ như, vừa rồi, vị thí chủ kia, mặc dù cùng
Bạch thí chủ không có duyên vợ chồng, nhưng là, đã có một loại duyên pháp
khác.”
“Nhân duyên huynh muội?” Lưu Sương hỏi.
Ngộ Nhân khẽ lắc đầu.
Đó là duyên pháp gì? Một loại duyên pháp khác, nàng thật sự
nghĩ không ta, trừ duyên vợ chồng, duyên huynh muội, nàng cùng sư huynh còn có
duyên pháp gì chứ.
“Đó là duyên gì, xin sư thái nói cho kẻ ngu muội này biết.”
Lưu Sương tò mò hỏi.
Ngộ Nhân lắc đầu: “Xin thứ cho bần ni chỉ có thể nói thế.
Đêm đã khuya, mời sớm an giấc đi.”
Lưu Sương biết Ngộ Nhân không muốn nói, nàng cố hỏi cũng vô
ích. Lập tức gật đầu, nàng biết lo lắng cũng vô dụng, xoay người vào sương
phòng. Hồng Ngẫu cùng Thanh nhi sớm đã ngủ say, hai nha đầu này, ngủ thật ngon.
Sáng sớm ngày thứ hai, Lưu Sương liền đến sau tạp viện tìm
Đoạn Khinh Ngân.
Đoạn Khinh Ngân đang rửa mặt, thấy Lưu Sương mỉm cười nói:
“Sương nhi, ta đã dò thăm đến tin tức của hắn.”
Trong lòng Lưu Sương vui vẻ: “Sư huynh, hắn ở nơi nào? Chúng
ta có thể... thấy hắn lúc này không?”
“Sương nhi, muội tốt nhất ở yên trong am, không được đi đâu,
hắn đã quyết định tiến công. Mấy ngày nay ta muốn đi trợ chiến. Nếu như chiến
sự kết thúc, các ngươi là có thể gặp mặt.”
Thần sắc Lưu Sương lập tức ảm đạm, nhưng nàng biết chính
mình đi tìm hắn, lại làm phiền thêm cho hắn, ai bảo nàng không có võ công chứ,
ngay cả chính mình cũng bảo vệ không được.
“Vâng, Sương nhi sẽ ở yên trong am, sư huynh, các người phải
cẩn thận a!”
Đoạn Khinh Ngân gật đầu, đem đem một số bình thuốc cho Lưu
Sương. Sau đó, đưa thị vệ đi trợ trận Bách Lý Hàn.
Chương 134 – ĐÁNH CUỘC
Chờ đợi là một thứ thời gian dày vò, Lưu Sương cuối cùng
lãnh hội được cảm giác một ngày dài như một năm, cái gì cũng không thể làm, chỉ
có thể mỗi ngày đốt một nén nhang khấn phật, cầu mong bình an cho người thương
nhớ
Lưu Sương mặc dù không thể ra am, nhưng Đoạn Khinh Ngân đã
dặn dò thị vệ mỗi ngày sẽ ra ngoài tìm hiểu 1 số tình hình
Nghe nói quân đến gần thành bị quan Trịnh Thác ngăn chặn,
một hồi đại chiến nổ ra. Chẳng lẽ Bách Lý Hàn thật sự đang ở miên thành? Cũng
không giống như Đoạn Khinh Ngân đã tưởng tượng, hắn thật sự đã đến Ngọc Thành
sao?
Lưu Sương càng thêm lo lắng, kỳ thật nàng biết Bách Lý Hàn
không thể nào dễ dàng xuất binh như vậy được, Hoàng thượng Thái hậu vẫn bị
Trịnh Hoàng hậu khống chế như trước, hắn cố kỵ là vì hai người đấy.
Đêm hôm đó, trong đêm, tiếng chuông nhẹ nhàng bay đi, Tĩnh
tâm am trở lại sự yên tĩnh.
Dùng qua bữa tối, Hồng Ngẫu cùng Thanh nhi liền ngồi dưới
ánh đèn chăm chú làm vài việc, hai người cũng vô cùng buồn chán, liền sớm bắt
đầu may quần áo cho Lưu Sương.
Trong lòng Lưu Sương buồn bực, liền muốn đọc kinh phật, nàng
giở sách ra dưới ánh nến, Nhưng trong lòng có chuyện, lại thêm kinh văn thư văn
tự phiền phức, nhìn một lúc lâu, không có coi được gì. Đành phải để xuống, ngồi
trong phòng ngẩn người.
Ánh nến lóe lên một chút, nàng đột nhiên cảm nhận được một
mùi hương thơm ngát. Không phải mùa hoa, bên trong phòng cũng không có hoa, bên
trong viện cũng không có hoa, tại sao lại có mùi hoa? Trong lòng Lưu Sương lập
tức sinh cảnh giác, nàng mặc dù không ngửi được mùi hoa kia là hoa gì, nhưng
cảm giác được đó là mê hương.
Trên người nàng có chút thuốc để giải độc, nhưng đối với mê
hương lại không có tác dụng gì. Trong lúc nhất thời, chỉ cảm thấy đầu mơ màng,
ánh đèn tắt, bóng dáng Hồng Ngẫu và Thanh Nhi hiện ra thật nhiều.
Vào lúc này, ngoài cửa sổ truyền đến âm thanh đánh nhau, tựa
hồ như có người vào trong phòng, Lưu Sương cảm thấy thân thể bị một người bế
lên, mà Thanh Nhi cùng Hồng Ngẫu thì bị mê hương làm cho ngã nhào xuống đất
Lòng nàng cực kỳ lo lắng, cố hết sức mở mắt nhìn người trước
mặt, chút ý thức sót lại nghe thấy một mùi hương thoang thoảng, chẳng lẽ là nữ
tử? Nhưng là, hương kia không phải mùi son phấn nữ tử hay dùng.
Không kịp hiểu rõ sự việc, chỉ thấy một màn đen ụp tới, bên
ngoài tiếng đánh nhau như rời xa dần, nàng cuối cùng mất đi ý thức hoàn toàn.
Tỉnh lại thì, thân ở một gian phòng nhỏ, ánh sáng của đèn
dầu nhỏ như hạt đậu, chiếu sáng gian nhà nhỏ hẹp. Bên trong phòng không có cửa
sổ, không biết bên ngoài trởi như thế nào.
Là ai đưa nàng đến nơi này? Lưu Sương biết các thị vệ võ
nghệ cao cường, rất khó mà cướp nàng từ nay bọn họ đi được.
Càng làm cho nàng cảm thấy kỳ quái là người kia làm sao biết
nàng ở tại Tĩnh Tâm am, chẳng lẽ vừa đến đây, đã có người theo dõi bọn họ sao.
Nhưng là,sư huynh cảnh giác như thế, sao lại không phát hiện ra?
Đang suy nghĩ mien man, ánh nến đột nhiên lập lòe, trên
tường xuất hiện một bóng đen. Lưu Sương quay đầu lại, mới phát hiện cửa đã bị
mở ra tự khi nào.
Vô Sắc một thân cẩm phục màu đen, tựa như ánh đen trong đêm,
cười vô sỉ đối với Lưu Sương. Nụ cười dưới ánh nến trông thật tà mị.
“Bạch cô nương, nơi này thế nào, có phải là u tĩnh hơn nhiều
so với Tĩnh Tâm am không!” Vô Sắc chậm rãi bước đi thong thả trong phòng, đưa
tay đóng cửa lại
Dĩ nhiên là hắn, ngẫm lại trừ hắn ra, không còn ai lại làm
như vậy.
“Làm sao ngươi biết ta ở Tĩnh Tâm am?” Lưu Sương lãnh thanh
hỏi.
“Chuyện này có khó khăn gì? Trong thiên hạ có chuyện gì mà
Vô Sắc ta không làm được!” Vô Sắc cuồng ngạo nói
Lưu Sương ngây ngốc, thật sự không nghĩ ra Vô Sắc làm sao
tìm được nàng, chẳng lẽ trong thị vệ của sư huynh có nội gián
Vô Sắc nhìn bộ dạng nghi hoặc của Lưu Sương, thần bí cười
một tiếng, đưa tay móc từ trong áo ra một cái lúi nhỏ, khom lưng đặt trên bàn.
Lưu Sương nghi hoặc nhìn chăm chú cái túi nhỏ, chốc lát, từ
bên trong xuất hiện một tiểu chồn, lông màu trắng, đôi mắt mở to tò mò nhìn Lưu
Sương.
Vô Sắc vươn tay, dịu dàng ẵm tiểu chồn.
“Chồn nhi được ta dưỡng từ nhỏ, thế nào, rất đẹp phải
không?” Mắt phượng Vô Sắc mê hoặc hỏi.
Đẹp, đẹp, nhưng Lưu Sương không hiểu Vô Sắc đưa ra tiểu chồn
này làm gì?
“Ngươi còn nhớ lần trước chúng ta gặp mặt trên chiến trường
không? Một lần kia ta bỏ trên người ngươi một thứ bột, thuốc bột này mùi rất
đạm, người khó phát hiện ra được, nhưng lại, nó có thể nghe thấy được! Hơn nữa,
loại thuốc bột này khi dính lên người, muốn rửa đi vô cùng khó, rất lâu mùi mới
có thể biến mất” Vô Sắc vuốt ve tiểu chồn, mỉm cười nói
“Nguyên lai, chính là nó tìm được ta?” Lưu Sương kinh dị
hỏi, không nghĩ tới Vô Sắc là kẻ cổ quái, ý nghĩ cũng kỳ quái
Người này thật sự là khó phòng bị, ai có thể nghĩ, hắn thông
qua tiểu chồn này tìm được nàng?
“Nơi này là nơi nào. Tại sao ngươi muốn dẫn ta tới đây?” Lưu
Sương nhìn quanh một hồi, có thể xác định phòng nhỏ này là mật thất.
“Nơi này là hoàng cung!” Vô Sắc đang bế tiểu chồn, tự nhiên
ngồi vào ghế trong mặt Lưu Sương.
Lưu Sương không nghĩ tới Vô Sắc lại dẫn nàng tới hoàng cung.
Đã sớm phỏng đoán Vô Sắc là người bên cạnh Trịnh hoàng hậu. xem ra không có
sai.
“Vô Sắc, rốt cục ngươi muốn gì? Chẳng lẽ ngươi muốn trợ
Trịnh hoàng hậu chiếm thiên hạ sao?” Lưu Sương hỏi.
“Có gì không thể sao?” Vô Sắc nhàn nhạt cười nói.
Lưu Sương biết không thể nói lý với tên này, biết hắn dù hỏi
nữa cũng không hỏi được gì, liền không để ý tới hắn nữa.
“Ngươi không hỏi ta là ta đưa ngươi tới hoàng cung làm gì
sao?” Vô Sắc thấy Lưu Sương trầm tĩnh như thế, chính mình không nhịn được mà
hỏi.
“Nếu ngươi đã muốn nói, tất gì ta phải hỏi!’ Lưu Sương lạnh
lùng nói
“Ha ha ha, ngươi quả là một người thú vị. Nói như thế này,
ta gọi ngươi tới nơi này, là muốn cùng ngươi đánh cuộc.” Vô Sắc đem tiểu chồn
cho lại vào trong túi, nhét vào trong tay áo.
“Đánh cuộc cái gì?” Lưu Sương lãnh thanh hỏi, nàng không
hứng thú chơi đùa cùng hắn.
“Ngươi không phải rất muốn biết Hoàng thượng bị bệnh gì sao?
Nghe nói y thuật của ngươi cũng không tệ. Ta có thể mang ngươi đi gặp hắn, nếu
như, ngươi có thể chữa khỏi bệnh cho hắn, ta cũng không giúp Trịnh hoàng hậu
nữa, thế nào? Vô Sắc tà khí cười cười, trong mắt lóe lên tia sáng.
Lưu Sương thật sự không hiểu Vô Sắc tính toán cái gì, nhưng
là, trước mắt nghe kiểu đánh cuộc thật có mị lực. Nếu như có thể gặp Hoàng
thượng, nghĩ ra biện pháp cứu Hoàng Thượng ra khỏi cung, là chuyện không thể
tốt hơn.
“Đánh cuộc hay không đánh cuộc?” Vô Sắc nhíu mày, cười hỏi.
“Hoàng thượng bị bệnh gì?” Lưu Sương hỏi, nếu như bệnh hoàng
thượng không có thuốc chữa, nàng y thuật cao tới đâu, cũng là vô dụng.
“Ngươi nhìn sẽ biết, bất quá, ta có thể nói cho ngươi, tuyệt
đối không phải là bệnh vô phương cứu chữa, nhưng là, nghĩ muốn chữa, cùng không
dễ. Nếu như ngươi không chữa nổi bệnh cho hắn, vậy ngươi liền cùng trong cung
với hắn chờ chết đi.”
“Hảo, cái này ta đồng ý đánh cuộc.” Lưu Sương nói.
Toan đứng lên, cuộc đánh cược này, chỉ cần có một tia hi
vọng, nàng nhất định phải chữa khỏi cho hoàng thượng.
“Hảo, ngày mai ta liền mang ngươi đi ra ngoài, bất quá trước
khi ra khỏi đây, nhớ kỹ hay biến đổi khuôn mặt ngươi đi một chút. Trong cung,
đều là người của tên quỷ Trịnh Thác, đi ra ngoài phải cẩn thận từng bước.” Vô
Sắc nhắc nhở nói.
Đêm thứ hai, Lưu Sương vừa mới dịch dung xong, Vô Sắc liền
đã tới.
Hắn mang đến một bộ trang phục thái giám cho Lưu Sương, còn
đem theo một tên tiểu thuận tử cho nàng. Tên này còn nhỏ nhưng có lẽ sẽ hữu
dụng.
Vô Sắc đưa Lưu Sương đi, nguyên lai mật thất đặt trong một
hoa viên núi giả cực kỳ bí mật.
Mặc dù đã là đầu mùa đông, nhưng hoa viên của hoàng gia vẫn
không hề khô héo, Lưu Sương cùng với Vô Sắc đi ra ngoài,
Hóa trang thành tiểu thái giám, Lưu Sương không quen, nhìn
qua Vô Sắc cũng là một thân y phục thái giám, không khỏi có chút buồn cười. Bất
quá nghĩ, một người đàn ông, muốn trốn trong cung, đương nhiên phải làm thái
giám.
Nhưng là, không biết hắn thực sự có phải là thái giám không?
Chẳng lẽ thực sự là thái giám? Bởi vì tính tình rất cổ quái.
Bởi vì trời tối, trong cung không có nhiều người, nhưng là
có từng tốp cấm vệ quân đi tuần. Lưu Sương phỏng đoán những cấm vệ quân này hơn
nửa là binh lính của Trịnh Thác, nàng bình tĩnh chậm rãi đi tới.
“Thôi tổng quản, đã trễ thế này, còn muốn đi bái kiến Hoàng
Thượng sao?” một tên cầm đầu tốp binh lính lớn tiếng hỏi.
Lưu Sương không nghĩ tới Vô Sắc họ Thôi, kinh ngạc nhìn hắn
một cái, lại thấy thần sắc hắn cực lãnh đạm, cực kỳ ngạo mạn hướng tới mấy tên
lính kia mà gặt đầu, không hề nói chuyện, tiếp tục đi.
Phía sau truyền đến một số giọng to nhỏ bàn luận: “Không
phải là Tổng quản sao? Thần khí cái gì?”
Chỉ thấy tay áo Vô Sắc nhất động, liền nghe tên binh sĩ kêu
lên “ ai u” một tiếng ngã nhào xuống đất. Mấy tên cấm vệ quân còn lại cuống
quýt vây quanh hắn, không bị đánh nhưng cũng nhào xuống đất bất tỉnh nhân sự.
Lưu Sương âm thầm kinh hãi, nghĩ lầm tên Vô Sắc này, khó mà
đùa cợt với hắn, người khác nói bậy một chút, chắc chắn mất mạng.
Chỉ trong chốc lát đã tới Long Uyên Cung của Hoàng thượng.
Lúc này đã là giờ hợi (tầm 9 đến 11h đêm), Long
Uyên Cung đèn dầu vẫn sáng rỡ. Từ cửa sổ những ánh đèn hắt ra, nhảy nhót, biến
hóa kỳ lạ.
Mặc dù Lưu Sương không hiểu về võ công, nhưng là vừa tiến
vào Long Uyên cung, liền cảm giác một tia hàn khí, có thể thấy, trong cung này
bố trí khá nhiều binh. Muốn đem hoàng thượng ra ngoài cung, xem chừng khó hơn
lên trời.
Lưu Sương hướng ra ngoài cửa điện, ngoài cửa, có cấm vệ quân
phụ trách, vô cùng tĩnh mịch.
Nhưng, những tên này không hề ngăn trở Vô Sắc, xem ra, Vô
Sắc thường thường ra vào nơi này.

