Tây Du Ký - Chương 68: Châu Tử vương treo bảng cầu thầy Tôn Hành Giả trỗ tài làm thuốc
Nước Chu Tử, Đường Tăng bàn lịch sử
Chữa quốc vương, Hành Giả làm lương y
Thầy trò Tam Tạng rửa hết ô uế ở đường đi, tiêu dao trên đường cái, thời giờ thấm thoắt, lại đến mùa hè. Chính là:
Lựu tươi phô sắc gấm
Sen tốt đượm màu xanh
Hai lối liễu xanh đàn yến đậu
Người đi tránh nắng quạt thường phanh
Đương đi, chợt thấy một tòa thành trì ngay đằng trước, Tam Tạng dừng ngựa nói:
- Các đồ đệ, chúng con đi xem ở đấy là nơi nào?
Hành Giả nói:
- Sư phụ té ra không biết chữ, thế mà lại dám lĩnh ý chỉ vua Đường ra khỏi triều?
Tam Tạng nói:
- Ta đi học từ nhỏ, muôn nghìn kinh điển đều thông, tại sao lại bảo ta không biết chữ?
Hành Giả nói:
- Đã biết chữ, thế thì ba chữ lớn viết rõ ràng trên lá cờ màu hổ phách cắm ở đầu thành kia là gì, mà không nhận được, lại còn hỏi chỗ ấy là nơi nào?
Tam Tạng quát nói:
- Con khỉ khốn kiếp nói nhảm, lá cờ kia bị gió thổi bay tung, dù có chữ, cũng không trông rõ!
Hành giả nói:
- Thế mà con trông thấy đấy!
Bát Giới, Sa Tăng nói:
- Sư phụ đừng có nghe anh ấy nói bẻm, cách xa như vậy, thành trì còn chưa trông rõ, chữ hiệu làm sao mà nhìn thấy được?
Hành Giả nói:
- Không phải ba chữ “Chu Tử Quốc” là gì kia?
Tam Tạng nói:
- Nước Chu Tử tất nhiên có một vị vua, cần phải đến đổi quan văn.
Hành Giả nói:
- Không cần phải dặn.
Một lúc sau cả bốn người đến cửa thành xuống ngựa qua cầu, vào tới lần cửa thứ ba, thực là một chốn kinh kỳ rất đẹp! Chỉ thấy:
Cửa lầu cao ngất, thành lắm châu mai. Chung quanh nước chảy lưu thông, nam bắc núi cao đối chọi. Năm phường ba phố bạc vàng nhiều, muôn hộ nghìn nhà buôn bán thịnh. Quả nhiên là chốn: đế đô nơi hội tụ, thiên phủ đất kinh thành. Cõi thẳm tìm tòi đến, phương xa lặn lội trình. Hình thẳng liền mây biếc, cung vi tiếp núi xanh. Nghiêm phong ba cửa đóng, muôn thuở hưởng thanh bình.
Thầy trò đi ở phố lớn, trông thấy nhiều nhân vật hiên ngang, mũ áo tề chỉnh, ăn nói nhẹ nhàng, thực không kém bên Đại Đường thế giới. Những người đi mua bán ở hai bên hàng phố nhìn thấy Trư Bát Giới tướng mạo xấu xí, Sa hòa thượng mặt xám mình dài, Tôn Hành Giả mặt lông trán hẹp, đều bỏ cả mua bán, xô lại theo xem.
Tam Tạng chỉ dặn:
- Không được gây vạ, cúi đầu mà đi!
Bát Giới vâng lời, cái mồm hương sen gục ngay xuống dưới ngực, Sa Tăng không dám ngửa mặt, duy có Hành Giả trông đây trông đó, đi theo rịt Đường Tăng.
Trong bọn người theo, có nhiều kẻ hiểu đời, nhìn qua người rồi đi, nhưng mấy đứa du đãng rông dài và trẻ con nghịch ngợm, nô nô cười cười đều chạy lên, lấy gạch lấy ngói ném, chòng ghẹo Bát Giới.
Tam Tạng sợ mướt mồ hôi, cứ bảo:
- Không được sinh sự nhé!
Bát Giới không dám ngẩng đầu lên.
Một lúc sau đi đến cuối phố, trông thấy một cái tường trên có ba chữ “Quán hội đồng”, Tam Tạng nói:
- Đồ đệ ạ, chúng ta hãy đến nha môn kia đã.
Hành Giả nói:
- Đến để làm gì?
Đường Tăng hỏi:
- Quán hội đồng là nơi hội họp thông đồng của thiên hạ, chúng mình vừa bị quấy nhiễu, hãy vào đấy nghỉ ngơi một chút, ta sẽ vào trong triều xin đổi quan văn rồi lại về đây cùng đi.
Bát Giới nghe nói mới thò mồm ra, làm cho những người chạy theo xem sợ hãi ngã lăn, đến hơn chục người. Y tiến lên nói:
- Sư phụ nói phải đấy. Chúng ta hãy ẩn vào trong đó, để bọn quạ khỏi xôn xao.
Thầy trò liền đi vào trong quán. Bọn người kia mới dần dần bỏ đi.
Ở trong quán có hai vị quán sứ, một chánh, một phó, đều đang ở trong dinh tra điểm dân phu, để đi đón tiếp quan ở đâu. Chợt thấy bọn Đường Tăng đi tới, mọi người sợ hãi đều nói:
- Người gì thế này? Người gì thế này? Định đi đâu thế?
Tam Tạng chắp tay nói:
- Bần tăng là người bên Đại Đường, vua sai sang Tây Thiên lấy kinh. Nay đến bảo phương đây, không dám đi thẳng, phải vào triều xin khám xét cho đi, giờ đến quý nha, xin tạm nghỉ.
Hai vị quán sứ nghe nói, đuổi mọi người ra, rồi mới mũ áo chỉnh tề, đi xuống dưới sân đón tiếp. Họ vội sai người quét dọn phòng khách nghỉ ngơi, sai làm cơm chay thết đãi. Tam Tạng cảm ơn. Hai vị quan đem dân phu đi ra khỏi dinh. Những người thủ hạ mời lão gia đến phòng khách nghỉ ngơi.
Tam Tạng đi vào, Hành Giả giận nói:
- Anh này hỗn hào, sao không mời lão Tôn lên ở nhà giữa?
Tam Tạng nói:
- Người ở đây không chịu sự thống thuộc của nhà Đại Đường ta, cũng không giao thiệp với ta, vả chăng bất kỳ mới có quan trên, khách lạ qua lại, vì thế họ không tiện lưu đãi ở đây.
Hành Giả nói:
- Đã như vậy, riêng ta phải bắt họ thết đãi chứ!
Đương khi nói chuyện đã thấy người quản sự những thức chi ứng đến, tức là một mâm gạo trắng, một mâm miến trắng, hai mớ rau xanh, hai cái bánh nướng, một mâm măng khô, một mâm mộc nhĩ. Tam Tạng gọi đồ đệ thu lấy, cảm ơn người quản sự.
Người quản sự nói:
- Ở bên trong phòng tây có nhà bếp sạch sẽ, rất thuận tiện mời các vị đến đấy làm bữa.
Tam Tạng nói:
- Xin hỏi ngài một điều, quốc vương bây giờ có ở trên điện không?
Người quản sự nói:
- Vạn tuế gia gia chúng tôi lâu nay không ra triều, hôm nay là ngày hoàng đạo giờ tốt, hiện đang cùng các quan bàn việc treo bảng vàng. Người muốn xin đổi quan văn, nên đi cho mau thì mới kịp, nếu để đến ngày mai thì không làm sao được nữa, sẽ phải chờ đợi không biết đến bao giờ!
Tam Tạng nói:
- Ngộ Không, chúng con ở nhà sửa soạn bữa ăn, để ta đi vội xin xét nghiệm quan văn rồi sẽ về ăn cơm. Ăn xong ta lên đường.
Bát Giới vội vàng lấy cà sa và quan văn ra. Tam Tạng mặc áo để vào triều, dặn dò các đồ đệ không được ra ngoài sinh sự.
Đi một lúc, đã đến trước lầu ngũ phượng. Ở trong điện các nguy nga, lâu đài đẹp đẽ. Đến cửa đoan môn, Tam Tạng nhờ quan tấu sự chuyển đạt lên nhà vua, xin đổi quan văn. Quan hoàng môn đến trước thềm bạch ngọc, tâu lên rằng:
- Có một vị sư nhà Đại Đường bên Đông Thổ khâm sai đi tới chùa Lôi Âm bên Tây Thiên bái Phật cầu kinh, vào xin đổi quan văn, hiện ở cửa triều đợi lệnh.
Quốc vương nghe tâu, mừng nói:
- Quả nhân ốm đã lâu, chưa hề ra triều, ngày nay mới ra điện lên bảng gọi thầy thuốc, may có cao tăng đến nước!
Liền truyền chỉ cho mời đến dưới thềm. Tam Tạng vào lễ phủ phục xuống. Quốc vương lại truyền mời lên ngồi trên điện Kim Loan, sai Quang lộc tự sửa cơm chay. Tam Tạng cảm tạ và dâng trình quan văn.
Quốc vương xem xong rất đỗi vui vẻ nói:
- Pháp sư ạ, bên Đại Đường ta đã bao nhiêu triều vua? Bao nhiêu vị hiền thần? Đến đời vua Đường vì sao lại mắc bệnh, trở về dương gian, sai pháp sư lặn ngoi nước đi cầu kinh?
Tam Tạng nhân vua hỏi, chắp tay nghiêng mình nói:
- Ở nơi bần tăng:
Tam Hoàng ra trị nước, Ngũ Đế chia nhân luân. Nghiêu, Thuấn lên chính vị; Võ, Thang yên chúng dân. Thành, Chu con lắm, riêng dựng càn khôn. Cậy mạnh lừa yếu, lập vua giành phần. Chia mười tám nước, tranh cõi lấn dần. Mười hai còn lại, trong nước yên thuần. Vì thiếu xe ngựa, cướp nhau lần lần. Bảy nước tranh mạnh, sáu nước về Tần. Trời sinh Lỗ, Bái đều là bất nhân. Núi non về Hán, định phép phải tuân. Tư Mã cướp nhà Hán, nhà Tấn chiếm phần. Mười hai chia xé, Tống, Tề, Lương, Trần. Các vua truyền nối, nhà Tùy kế chân. Xem hoa trái đạo, dân khổ vô ngần. Nhà vua họ Lý, nước hiệu Đường Quân. Vua Cao Tổ mất, Thế Dân canh tân. Sông trong bể lặng, làm đức ra ân. Đất Trường An về phía Bắc, vì có thủy quái long thần, hạt mưa giảm bớt, đáng tội muôn phần. Ứng mộng cầu cứu, cho khỏi gian truân. Vua hứa sẽ cứu, sớm triệu hiền thần. Lưu ở trong điện, đánh cờ qua lần. Vừa đúng giờ ngọ, vị tôi lành mơ chém long thần.
Quốc vương nghe lời, bỗng thờ dài một tiếng rồi hỏi:
- Pháp sư ạ, vị hiền thần ấy ở nước nào đến?
Tam Tạng nói:
- Vị ấy là quan thừa tướng đương triều nhà vua chúng tôi, họ Ngụy tên Trưng, người hiểu thiên văn, biết địa lý, giỏi âm dương, thực là một vị đại tể phụ yên nhà trị nước. Chỉ vì người mộng chém Long Vương sông Kinh Hà, Long Vương đó kiện xuống âm ty, nói là nhà vua chúng tôi hứa xuống cứu lại để bị giết, cho nên nhà vua bị bệnh ngặt, dần dần thấy mình nguy kịch. Ngụy Trưng lại viết một phong thư giao nhà vua mang xuống âm ty, đưa cho vị phán quan ở thành Phong Đô là Thôi Giác. Một lúc sau vua Đường chết thực, đến ngày thứ ba lại được hồi sinh. Nhờ có Ngụy Trưng, nên Thôi phán quan chữa lại sổ tử, cho vua sống thêm hai mươi tuổi thọ nữa. Ngày nay muốn mở đại hội thủy lục, cho nên mới sai bần tăng lặn ngòi ngoi nước, thăm dò khắp nơi, bái Phật tổ cầu ba pho kinh đại thừa, siêu độ cho hồn oan nghiệt được lên trời.
Quốc vương lại dài thở ngắn than nói:
- Thế mới thực thiên triều đại quốc, vua thắng tôi hiền! Như quả nhân đây, bị bệnh đã lâu, tịnh không một bầy tôi nào cứu vớt.
Tam Tạng nghe nói đưa mắt nhìn trộm, thấy hoàng đế mặt vàng mình sõm, thân thể gầy yếu. Sư trưởng vừa sắp hỏi thăm, đã có quan Quang Lộc tâu mời Đường Tăng đi dùng cơm chay.
Vua truyền chỉ nói:
- Ở điện Phi Hương, bày cả bữa ăn của trẫm, để trẫm cùng ăn với pháp sư.
Tam Tạng cảm ơn, rồi cùng với vua đi ăn cơm, kẻ dùng chay, người dùng tạp.
Lại nói Hành Giả ở trong quán hội đồng, bảo Sa Tăng đun nấu cơm nước và sửa soạn rau dưa.
Sa Tăng nói:
- Cơm nước thì đun được, rau dưa không làm được.
Hành Giả hỏi:
- Tại sao?
Sa Tăng nói:
- Dầu, muối, tương, giấm, không có gì hết.
Hành Giả nói:
- Tôi có mấy đồng tiền đây, bảo Bát Giới đem ra phố mà mua.
Chú ngốc lười nhác mượn cớ nói:
- Tôi không dám đi, mặt mũi thô kệch, sợ gây tai họa, sư phụ lại quở trách.
Hành Giả nói:
- Thuận mua vừa bán, không đi ăn xin, lại không đi ăn cướp, còn tai vạ gì?
Bát Giới nói:
- Anh không trông thấy cái bọn mất dạy vừa rồi đó sao? Mình vừa mới thò mõm ra trước cửa, đã làm cho mười mấy người sợ ngã lăn ra đấy! Nếu đến nơi chợ búa đông người, lại không làm cho họ chết khiếp cả đi ư?
Hành Giả nói:
- Chú chỉ biết chợ búa đông người, chú có nhìn thấy ở trong chợ người ta bán những thức gì không?
Bát Giới nói:
- Sư phụ chỉ bảo tôi cúi đầu xuống, chớ gây chuyện, thực chẳng trông thấy cái gì hết.
Hành Giả nói:
- Quán rượu, hàng gạo, nơi xay thóc, cùng là lụa vóc tạp hóa, không kể xiết. Lại còn có phòng trà, hàng bán miến, bánh nướng lớn, bánh nếp to, hàng cơm có cơm canh ngon, có chất cay, có nhiều rau, cùng những hàng lạ như mứt, kẹo ngọt, sữa hâm, điểm tâm, bánh cuốn, dầu nấu, mật ăn… vô số thức ăn ngon, tôi sẽ đi mua một ít về mời chú xơi chú tính sao?
Chú ngốc ta nghe nói, miệng rõ rãi ra, trong cổ họng nuốt bọt ừng ực, nhảy người lên nói:
- Anh ạ, để em đi với, lần này em quấy anh, lần sau kiếm được tiền sẽ xin mời trả lại.
Hành Giả cười thầm nói:
- Sa Tăng, thổi cơm cho khéo để chúng tôi đi mua những thức về tra nấu.
Sa Tăng cũng biết là Hành Giả chơi khăm chú ngốc, vui vẻ xin vâng nhận ngay và nói:
- Các anh đi, mua nhiều nhiều một tí, ăn no sẽ về.
Chú ngốc lục lọi bát chén cầm đi theo Hành Giả ra ngoài cửa. Có hai người nhà quan hỏi:
- Các vị sư đi đâu?
Hành Giả nói:
- Đi mua những thức tra nấu.
Người ấy nói:
- Đi về đằng tây phố này, quặt về lối lầu trống, ở đấy có hiệu tạp hóa nhà họ Trịnh, đủ hết các thức dầu, muối tương, giấm, gừng, hồ tiêu, chè tươi, tùy ý người mua bao nhiêu cũng có.
Hai người khoác tay nhau đi thẳng đến phía tây phố. Hành Giả đi qua mấy nơi phòng trà, mấy quán hàng cơm, cái đáng mua không mua, cái đáng ăn không ăn. Bát Giới bảo:
- Sư huynh, mua cái gì ở đây mà ăn chứ!
Hành Giả cốt để chòng ghẹo, đời nào chịu mua, liền nói:
- Hiền đệ, chú chưa biết lối buôn bán, hãy cứ đi, chọn hiệu to mới vào ăn.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, lại dẫn thêm một lũ người chạy theo xem. Một lúc nữa đến bên gác trống, thấy vô số là người đương ồn ào ở dưới lầu, chen chúc nhau, vít chặt cả lối đi.
Bát Giới trông thấy nói:
- Anh ạ, tôi không đi nữa đâu, ở đấy người ta xôn xao ghê quá, chỉ sợ lại bắt hòa thượng. Mình là người lạ mặt đáng ngờ, họ bắt đi thì làm thế nào?
Hành Giả nói:
- Nói nhảm! hòa thượng không làm gì phạm pháp, bắt mình thế nào được! Chúng mình đi qua đây, đến Trịnh gia điếm mua ít đồ tra nấu.
Bát Giới nói:
- Thôi! Thôi! Thôi! Tôi không gây chuyện. Bây giờ mà chen vào đám đông, vẫy tai một cái, làm cho họ ngã lăn ngã lộn, mấy người chết bẹp, là mình phải đền mạng.
Hành Giả nói:
- Nếu vậy, chú hãy đứng im ở dưới chân tường này, để tôi đến đấy mua rồi trở lại, sẽ cùng chú đi mua ít bánh nướng ăn.
Chú ngốc đưa bát chén cho Hành Giả, liền giấu mặt đi, áp mồm vào bờ tường, đứng im như người chết.
Hành Giả đi đến bên lầu, quả nhiên thấy người đông kín mít, liền chen thẳng vào đám đông người nghe ngóng, té ra có bảng vua treo ở dưới lầu, cho nên có nhiều người tranh nhau xem.
Hành Giả lách đến gần, mở to cặp mắt đỏ con ngươi vàng ra nhìn rất cẩn thận, trên bảng có viết rằng:
“Trẫm là vua nước Chu Tử ở Tây Ngưu Hạ châu, từ khi dựng nghiệp tới nay, bốn phương bình phục, trăm họ an ninh. Gần đây, vì việc nước chẳng lành, yếu đau mòn mỏi, trầm trệ lâu ngày không khỏi. Thái y viện bàn quốc lựa nhiều phương thuốc hay vẫn chưa điều trị được. Vậy nay ra bảng văn này, mời hết hiền sĩ trong thiên hạ. Bất kỳ người bên bắc, kẻ bên đông, Trung Hoa ngoại quốc, nếu tinh thông y dược, mời lên bảo điện, chữa bệnh cho ta, khi khỏi rồi, nguyện đem chia đôi xã tắc, quyết chẳng nói không. Vậy nên treo bảng văn này cho mọi người biết”.
Xem xong, Hành Giả vui vẻ nói:
- Cổ nhân có câu: “Làm việc phải có phần tài lợi” không chịu ngồi phượu trong hội quán, cũng là hay thôi, bất tất mua thức ăn tra nấu làm gì nữa, hãy tạm để chậm việc lấy kinh một ngày cũng không sao, để lão Tôn làm đùa thầy lang thuốc chơi.
Hành Giả khom lưng xuống, bỏ bát chén ra, véo một cục đất, rưới nước lên trên miệng đọc thần chú, dùng phép ẩn thân, nhẹ nhàng tiến lên, lột lấy tờ bảng văn, ngoảnh mặt về phương tốn, miệng hớp một hơi tiên thổi ra, lập tức nổi lên một cơn gió lốc, thổi đám người chạy tản đi cả. Y quay lại, trở về chỗ Bát Giới đứng đợi. Vẫn thấy chú ngốc giấu mõm vào chân tường, ngủ khò ở đấy. Hành Giả không khua y thức dậy, gấp tờ bảng văn lại, khẽ đút vào trong bụng áo y, rồi trở về quán hội đồng trước.
Những người ở dưới mái lầu, thấy gió thổi to, ai nấy ôm đầu nhắm mắt, một lát im gió trông lên, không thấy bảng vua đâu, ai nấy đều sợ hãi.
Bảng này nguyên có mười hai quan thái giám, mười hai quan hiệu úy, sáng hôm nay mới lĩnh ra, vừa đem treo chưa đầy ba giờ, đã bị gió thổi bay mất, ai nấy sợ run người, đi tìm sục khắp mọi nơi, bỗng thấy trong bụng áo Trư Bát Giới có mẩu giấy lộ ra, mọi người đến gần hỏi:
- Anh đã lột bảng văn hử?
Bát Giới vội ngửng đầu, vừa chẩu mồm lên, làm cho mấy quan hiệu úy hoảng sợ, xiêu xọ, ngã lăn ra đất. Y liền quay mình toan chạy, lại bị mấy người to gan đứng ở trước mặt giữ lại nói:
- Anh đã lột bảng vua mời thầy thuốc, không đi vào triều chữa bệnh cho vạn tuế gia gia, còn định chạy đi đâu?
Chú ngốc ngơ ngơ ngác ngác nói:
- Đứa chết tử chết tiệt nào đã lột bảng vua, đứa chết ôn chết dịch nào biết chữa thuốc?
Quan hiệu úy nói:
- Trong bụng áo anh chứa cái gì kia?
Chú ngốc mới cúi đầu xuống nhìn, quả thực có một tờ giấy mở ra xem một lượt, nghiến răng lại chửi mắng:
- Con khỉ này giết hại mình rồi!
Y toan xé nát tờ bảng văn ra, thì bị ngay mọi người giằng lại nói:
- Anh thì chết! Đây là bảng văn của quốc vương hiện nay, ai dám xé nát! Anh đã lột lấy để trong bụng áo, hẳn là có tài chữa thuốc, hãy đi ngay với chúng tôi.
Bát Giới quát nói:
- Các ông không biết, bảng này không phải tôi đã lột, mà chính sư huynh tôi tên là Tôn Ngộ Không lột đi, rồi đem giấu trộm vào trong bụng áo tôi, y bỏ về để mình tôi ở đây, việc này muốn được minh bạch, tôi với các ông đi tìm y.
Mọi người nói:
- Thôi đừng nói quanh nữa. Chim đậu chẳng bắt, bắt chim bay. Hiện thấy anh lột bảng vua, anh còn bảo chúng tôi đi tìm ai! Mặc anh, cứ lôi đi ra mắt chúa thượng.
Bọn người đó chẳng cần đen trắng, xúm cả lại, đun đun, đẩy đẩy, chú ngốc cứ đứng trơ trơ, chẳng khác gì mọc rễ xuống đất, hơn chục người lay không chuyển động.
Bát Giới nói:
- Các người không biết hay dở, cứ đun đẩy tôi đi, đun cho tính ngốc tôi cáu lên, các người đừng trách!
Không mấy lúc đã náo động cả phố phường, mọi người kéo đến đứng vây chặt lấy Bát Giới. Trong đó có hai quan thái giám đã có tuổi nói:
- Anh là người tướng mạo kỳ quái, tiếng nói không giống người, vậy ở đâu đến đây, mà ương ách thế?
Bát Giới nói:
- Chúng tôi ở bên Đông Thổ, được sai sang Tây Thiên lấy kinh. Sư phụ tôi là pháp sư ngự đệ vua Đường, vừa mới vào triều, xin đổi quan văn. Tôi cùng sư huynh tôi đi mua thức tra nấu, thấy có nhiều người ở dưới lầu trông, không dám đi nữa, sư huynh tôi bảo đứng đợi ở đây. Anh ấy thấy có bảng văn đã hóa ra trận gió lốc lột đi, đút giấu vào bụng áo tôi, rồi đi về trước.
Thái giám ấy nói:
- Lúc nãy tôi thấy một vị hòa thượng mặt mũi trắng trẻo, đi thẳng vào cửa triều, có lẽ là sư phụ anh, phải không?
Bát Giới nói:
- Chính phải! Chính phải!
Thái giám nói:
- Sư huynh anh bây giờ ở đâu?
Bát Giới nói:
- Bọn chúng tôi tất cả bốn người. Sư phụ tôi đi đổi quan văn, ba chúng tôi cùng hành trang và ngựa đều nghỉ ở trong quán hội đồng. Sư huynh đùa bỡn tôi, rồi trở về quán trước.
Thái giám nói:
- Quan hiệu úy, không cần phải giằng co. Chúng ta cùng đến hội quán hỏi cho ra manh mối.
Người trong phố có tới bốn năm trăm người ồn ào huyên náo, cùng theo cả đến trước cửa quan.
Bát Giới nói:
- Các vị hãy đứng lại. Sư huynh tôi không như tôi để cho các vị tùy ý đùa cợt đâu. Anh ấy là một người mãnh liệt, đứng đắn. Các vị gặp anh ấy, nên phải làm đại lễ, gọi anh ấy là Tôn lão gia, anh ấy sẽ tử tế, nếu không anh ấy trở mặt một cái, là hỏng hết mọi việc!
Các quan thái giám, hiệu úy đều nói:
- Sư huynh ngài quả là có tài năng, chữa khỏi quốc vương sẽ được một nửa giang sơn, chúng tôi còn phải phủ phục xuống lạy nữa.
Những người đi theo ở cả ngoài cửa bàn tán. Bát Giới dẫn cả bọn thái giám, hiệu úy đi vào trong quán, đã nghe thấy Hành Giả và Sa Tăng đương nói chuyện lột bảng văn cười đùa với nhau ở trong phòng khách.
Bát Giới chạy đến túm lấy, kêu ầm lên:
- Anh thế cũng đòi làm người! Đánh lừa bảo đưa đi mua bánh chay, bánh nướng, bánh ngọt cho tôi ăn, té ra là hão cả. Lại làm cơn gió lốc, lột tờ bảng vua nào đó, đem giấu ngầm vào bọc tôi, bắt tôi làm cái bia, anh em như thế có đáng không?
Hành Giả cười nói:
- Giống ngốc nhà chú, có lẽ lạc lối, đi quanh ra lối nào rồi; tôi đi qua gác trống, mua thức tra nấu, vội vàng trở lại tìm chú không thấy nữa, tôi đi về trước, lột bảng vua thế nào được?
Bát Giới nói:
- Hiện có quan viên coi giữ bảng đến cả đấy.
Nói chưa dứt lời, đã thấy mấy viên thái giám, hiệu úy sụp lạy trước mặt nói:
- Thưa Tôn lão gia, ngày nay vua chúng tôi có phúc, trời sai lão gia giáng lâm, hẳn là người mở rộng tài kinh luân, ra tay ban thuốc thánh, chữa cho nhà vua khỏi bệnh, giang sơn có phúc, xã tắc chia đôi vậy.
Hành Giả nghe nói, đứng đắn nghiêm sắc mặt lại, cầm lấy tờ bảng văn của Bát Giới, nói với mọi người:
- Các ngài đây có phải là quan coi bảng không?
Quan thái giám cúi đầu nói:
- Kẻ nô tì này là nội thần coi việc tế lễ, mấy người đây là cẩm y hiệu úy.
Hành Giả nói:
- Chính tôi đã lột tờ bảng mời thầy thuốc này, nên mới sai sư đệ tôi dẫn các ngài đến. Nhà vua các ngài đã mắc bệnh, thường có câu: “Thuốc không bán rẻ, ốm chớ gọi thầy”. Các ngài về nói với vua thân đến mời ta, ta sẽ có cách tay rờ bệnh khỏi.
Thái giám nghe nói, thảy đều kinh hãi. Hiệu úy nói:
- Nói khoe ra miệng, hẳn có độ lượng, chúng ta nên để một nửa ở lại đây giữ mời, một nửa về triều tâu rõ.
Bọn họ liền chia ra bốn vị thái giám, sáu vị hiệu úy, trở về, không kịp đợi tuyên triệu, đứng dưới thềm tâu lên:
- Muôn tâu bệ hạ, có muôn vàn mừng rỡ.
Quốc vương đương cùng với Tam Tạng ăn cơm xong nói chuyện phiếm, chợt nghe lời tâu ấy, liền hỏi:
- Mừng ở đâu thế?
Thái giám tâu:
- Bọn nô tì chúng con sáng hôm nay lĩnh bảng vua gọi thầy thuốc, treo ở dưới lầu trống, một vị thánh tăng Tôn trưởng lão là người nước Đại Đường bên Đông Thổ từ xa đi lấy kinh đã lột bảng văn, hiện giờ ở trong quán hội đồng, muốn rằng nhà vua thân đến mời, người sẽ có tài rờ đến là khỏi bệnh, cho nên vội về tâu lên.
Quốc vương nghe nói, rất đỗi vui mừng, liền hỏi Đường Tăng:
- Pháp sư, người có mấy vị cao đồ?
Tam Tạng chắp tay nói:
- Bần tăng có ba tên ngoan đồ.
Quốc vương hỏi:
- Vị cao đồ nào có tài làm thuốc?
Tam Tạng nói:
- Không dám giấu bệ hạ, mấy tên ngoan đồ đó đều là những hạng tài hèn nơi sơn dã, khoác bao dóng ngựa, lặn sóng qua ngòi, đưa bần tăng qua đèo vượt núi, hoặc giả đến những nơi nguy hiểm, có thể bắt ma tróc quái, phục hổ hàng long mà thôi, không có tên nào biết làm thuốc cả.
Quốc vương nói:
- Pháp sư hà tất quá khiêm tốn, trẫm ngày nay ra triều, may gặp pháp sư tới đây, thực là duyên trời. Cao đồ nếu không biết làm thuốc, sao lại dám lột bảng văn của ta, bảo quả nhân thân đến đón, tất nhiên phải là tài thánh đấy.
Liền truyền:
- Các quan văn võ, quả nhân mình gầy sức yếu, không dám ngồi xe, các ngươi đi thay quả nhân, ra ngoài cửa triều kính mời Tôn trưởng lão đến xem bệnh cho trẫm. Các ngươi thấy người, cấm không được khinh rẻ, phải gọi là “thần tăng Tôn trưởng lão”, phải chào lạy như bầy tôi đối với vua.
Các triều thần vâng chỉ, cùng với các quan thái giám, hiệu úy coi bảng, đi đến quán hội đồng, đứng sắp hàng sụp lạy.
Bát Giới sợ hãi ẩn trong phòng, Sa Tăng nép mình vào bức vách. Hành Giả vẫn nghiễm nhiên ngồi ở chính giữa, không hề động đậy.
Bát Giới ghét ngấm ghét ngầm nói:
- Cái con khỉ chết non chết yểu kia! Bao nhiêu quan viên người ta đến lạy, làm sao lại không đáp lễ, cũng không thèm đứng dậy nữa.
Một lát sau, lễ bái xong, các quan chia ban tâu lên rằng:
- Kính tâu lên thần tăng Tôn trưởng lão, chúng tôi đều là thần tử nhà vua nước Chu Tử, vâng ý chỉ vua đến đây kính mời thần tăng vào triều thăm bệnh.
Hành Giả bấy giờ mới đứng dậy nói với mọi người:
- Vua các ngươi sao lại không đến?
Bọn bề tôi nói:
- Vua chúng tôi mình gầy sức yếu, không dám ngồi xe, đặc sai chúng tôi làm lễ thay vua, bái thỉnh thần tăng.
Hành Giả nói:
- Đã nói như vậy, các vị đi lên trước, tôi sẽ theo sau.
Các quan theo phẩm chức, bày thành đội ngũ tiến đi.
Hành Giả sửa sang quần áo đứng dậy.
Bát Giới nói:
- Thưa anh, chớ có lôi chúng tôi ra nhé!
Hành Giả nói:
- Tôi không lôi hai chú ra, chỉ cần hai chú thu thuốc cho thôi.
Sa Tăng nói:
- Thu những thuốc gì?
Hành Giả nói:
- Hễ có ai đưa thuốc đến cho tôi, chiếu đủ số thu lấy, đợi tôi về lấy đem dùng.
Hai người xin vâng mệnh.
Hành Giả cùng với các quan đi một lát tới nơi. Các quan vào trước tâu với quốc vương. Rèm châu cao cuốn, nhà vua hé cặp mắt phượng, mở miệng vàng, truyền lời nói:
- Vị nào là thần tăng Tôn trưởng lão?
Hành Giả tiến lên một bước cao tiếng, nói:
- Lão Tôn là tôi!
Quốc vương đã nghe thấy tiếng nói dữ dội, lại trông thấy tướng mạo, sợ run lập cập, ngã lăn trên long sàng. Bọn nữ quan nội hoạn sợ hãi, vội vực vào trong cung. Vua vội nói:
- Quả nhân chết khiếp mất!
Các quan đều oán trách Hành Giả, nói:
- Hòa thượng này sao mà thô tục quê mùa đến thế! Vậy mà cũng dám thiện tiện lột bảng!
Hành Giả nghe lời, cười nói:
- Các vị trách nhầm tôi thôi, cứ cái thói khinh người như thế, bệnh tật quốc vương nhà người, có tới đến nghìn năm cũng không khỏi được.
Các bề tôi đều nói:
- Người ta ở đời sống được bao nhiêu mà bảo một nghìn năm cũng vẫn không khỏi?
Hành Giả nói:
- Người bây giờ làm vua ốm, chết đi lại là ma ốm, chuyển sinh lại vẫn là người ốm, chẳng phải một nghìn năm vẫn không khỏi ư?
Bọn bề tôi tức giận nói:
- Lão hòa thượng này, không biết lễ phép, cớ sao dám mở miệng nói nhảm nhí thế vậy?
Hành Giả cười nói:
- Không phải là nhảm, các ngài hãy nghe tôi nói đây:
Làm thuốc từ xưa đạo rất huyền,
Trong lòng chuyển vận phải cần chuyên.
Trông, nghe, hỏi, mạch bốn, điều chính.
Thiếu một việc nào ắt chẳng tuyền.
Thứ nhất là trông xem khí sắc.
Ấm, khô, gầy, béo, ngủ, thức yên.
Thứ hai nghe tiếng trong hay đục.
Có nói khôn ngoan hay dở điên.
Thứ ba hỏi đau từ mấy bữa.
Uống ăn, ỉa đái có thường xuyên?
Thứ tư bắt mạch nghe kinh lạc.
Chìm, nổi, trong ngoài, rõ ý nhiên.
Không có trông, nghe, cùng hỏi mạch,
Đời này đừng tưởng sống cho yên.
Trong đám các quan văn võ, có quan thái y viện, nghe câu nói đó, tỏ ý ngợi khen, nói với mọi người:
- Vị hòa thượng này nói thực chí lý. Ngay đến thần tiên xem bệnh cũng phải trông, nghe, hỏi, bắt mạch, mới hợp với công dụng khéo léo thần thánh được.
Các quan theo lời nói ấy, sai quan cận thị chuyển tấu:
- Trưởng lão muốn dùng phép trông, nghe, hỏi, mạch, mới có thể biết bệnh dùng thuốc được.
Quốc vương nằm ở trên long sàng, nói luôn miệng bảo:
- Bảo người ta đi thôi! Quả nhân không dám trông người lạ mặt!
Quan cận thị ở trong cung nói ra:
- Thưa hòa thượng, chỉ ý của nhà vua mời hòa thượng đi thôi, đức vua không dám nhìn mặt người lạ.
Hành Giả nói:
- Nếu không muốn nhìn người lạ mặt, tôi biết treo sợi tơ bắt mạch.
Các quan mừng thầm nói:
- Treo sợi tơ bắt mạch, chỉ nghe nói vậy, chứ chưa hề trông thấy! Ta thử vào tâu nữa xem!
Quan cận thị lại vào trong cung tâu:
- Tâu chúa công, Tôn trưởng lão có phép treo sợi tơ bắt mạch, không cần phải thăm tận mặt.
Quốc vương nghĩ thầm trong bụng nói:
- Quả nhân mắc bệnh đã ba năm, chưa được thử cái đó, mời y vào đây.
Quan hầu cận vội vàng truyền ra nói:
- Chúa công bằng lòng để treo sợi tơ bắt mạch, mời ngay Tôn trưởng lão vào cung xem bệnh.
Hành Giả mới đi lên bảo điện. Đường Tăng đón lại quát mắng:
- Con khỉ khốn kiếp, nhà mi đã làm hại ta!
Hành Giả cười nói:
- Sư phụ rõ khéo, con làm cho thầy hãnh diện, sao thầy lại mắng con là hại thầy?
Tam Tạng quát nói:
- Con theo ta mấy năm nay, nào đã thấy con chữa ai khỏi bệnh? Cả đến tính dược cũng chẳng biết gì, sách thuốc lại mê đặc, cớ sao dám cả gan gây ra vạ lớn?
Hành Giả nói:
- Sư phụ, té ra thầy vẫn không hiểu, con có mấy phương thuốc lá, chữa khỏi những bệnh nặng, ví dù chữa được khỏi thì hay lắm, mà có chết chăng nữa, cũng chỉ phạm vào cái tội lang băm giết người, không đến nỗi chết, thầy sợ quái gì! Không hề chi, không hề chi, thầy hãy ngồi đây, con đi bắt mạch cho vua xem sao.
Sư trưởng lão nói:
- Con có đọc Tố Vấn, Nam Kinh, Bản Thảo, Mạch Quyết bao giờ đâu, chương cú có những gì, chú thích ra làm sao, mà dám nói hươu nói vượn, biết treo sợi tơ bắt mạch thế nào?
Hành giả cười nói:
- Con có sợi kim tuyến ở trong mình, thầy chưa hề trông thấy đấy.
Liền thò xuống dưới, nhổ ba sợi lông tơ ở đuôi, vê làm một, hô “biến” một tiếng, liền biến ra ba sợi tơ, mỗi sợi dài hai trượng bốn thước, theo giữ đủ hai mươi bốn khí, để ở trong bàn tay, nói với Đường Tăng:
- Đây không phải là kim tuyến của con ư?
Bọn hoạn quan hầu cận ở bên cạnh nói
- Xin trưởng lão đừng chuyện vãn nữa, hãy mời ngài vào ngay trong cung bắt mạch.
Hành Giả từ biệt Đường Tăng, đi theo bọn hầu cận vào trong cung xem bệnh. Chính thực là:
Lòng sẵn thuốc hay tài chữa bệnh,
Trong nhiều bí quyết dẫn đường sinh.
Chưa biết Hành Giả xem ra chứng bệnh gì, dùng những vị thuốc nào, xem đến hồi sau sẽ rõ.

