Tây Du Ký - Chương 63: Hai thầy đánh quái vỡ long cung Các thành trừ yêu thâu bửu bối
Náo long cung, hai sư diệt quái
Lấy bảo bối, các thánh trừ tà
Vua nước Tế Trại cùng các quan công khanh lớn nhỏ thấy Tôn đại thánh, Bát Giới cưỡi mây nương gió, mang cả hai tên tiểu yêu, phơi phới bay đi, đều chầu lên lễ bái nói:
- Câu nói không sai, ngày nay mới biết bậc thần tiên Phật sống.
Lại thấy hai người bay xa mất tích, liến bái tạ Đường Tam Tạng nói:
- Quả nhân người trần mất thịt, chỉ biết các vị cao đồ có sức bắt được yêu quái thôi chứ biết đâu lại là bậc thượng tiên đi mây về gió.
Tam Tạng nói:
- Bản tăng chẳng có pháp lực gì, hết thảy các việc là nhờ ở ba người tiểu đồ cả.
Sa Tăng nói:
- Chẳng nói giấu gì bệ hạ, đại sư huynh tôi là Tề Thiên đại thánh quy y, anh ấy đã từng đại náo thiên cung, dùng một cây gậy sắt bịt vàng, mười vạn thiên binh, không một người nào là đối thủ, cho nên đến nỗi Thái Thượng Lão Quân sợ sệt, Ngọc Hoàng thượng đế lo âu. Nhị sư huynh tôi là Thiên Bồng nguyên súy theo chính. Anh ấy cũng đã từng cai quản mười vạn thủy binh đại chúng trên sông Thiên Hà. Duy có đệ tử tôi không có pháp lực, là Quyển Liêm đại tướng thụ giới. Anh em chúng tôi nếu bảo làm việc gì không có tài, chứ nói đến bắt yêu tróc quái, nã giặc tróc gian, phục hổ hàng long, đá trời khoét giếng, cho đến những việc giốc bể nghiêng sông, thì đều có biết đôi chút. Những việc đi mây về mù, gọi gió kêu mưa, cùng là đổi vật dời sao, gánh non đuổi nguyệt, chỉ là việc xoàng, có gì đáng kể.
Quốc vương nghe nói bội phần kính trọng, mời Đường Tăng đi lên trên, luôn miệng xưng hô là “lão Phật”, gọi bọn Sa Tăng là Bồ Tát. Khắp triều văn võ vui mừng, cả nước lê dân yên dạ.
Tôn đại thánh cùng Trư Bát Giới cưỡi làn gió lốc, cắp hai tên tiểu yêu đến đầm Bích Ba, núi Loạn Thạch, dừng đám mây lại, cầm gậy bịt vàng thổi hơi tiên khí, hô “biến” một biến ra một con dao, cắt một bên tai con cá nhệch, cắt lưỡi con cá nheo, rồi thả cả hai con xuống nước quát:
- Phải đi ngay báo cho Vạn Thánh Long Vương biết rằng Tề Thiên đại thánh Tôn Ngộ Không ở đây, phải lập tức trả ngay báu vật vẫn để ở trên tháp chùa Kim Quang nước Tế Trại trước ra đây, sẽ tha chết cho cả nhà y! Nếu hé ra nửa lời “không” ta sẽ giốc khô cái đầm nước này đi, cho già trẻ nhà chúng bay sẽ bị giết hết.
Bọn tiểu yêu kia thoát khỏi chết, mang cả dây xích xuống dưới nước, làm cho bọn ba ba, kỳ đà, rùa rùa, giải, cua, cá sợ cuống cả lên quây kín lại hỏi dồn:
- Làm sao mà các anh lại phải xiềng xích mà tha lôi cả về đây?
Một tên bưng chặt lấy tai lắc đầu quẫy đuôi, một tên chúc mõm xuống, giậm chân vỗ ngực, đều la lối, sồn sồn chạy tuốt lên cung điện Long Vương báo:
- Thưa đại vương, tai vạ rồi!
Vạn Thánh Long Vương đang uống rượu với Cửu Đầu phò mã, chợt thấy hai tên kia đến, liền ngừng chén hỏi tai vạ gì?
Hai yêu quái liền nói:
- Hôm qua đi tuần, bị Đường Tăng, Tôn Hành Giả quét tháp bắt được, lấy gậy sắt xâu lại, đem sang đem nộp quốc vương lại bị Hành Giả và Trư Bát Giới túm cả hai đứa đi, một đứa bị cắt tai, một đứa bị xẻo môi, quẳng xuống dưới nước, bắt về báo đại vương phải trả lại bảo bối trên tháp.
Thế rồi đem đầu đuôi công việc nói rành mạch lại một lượt.
Lão Long Vương kia nghe nói là Tề Thiên đại thánh Tôn Hành Giả, sợ hãi hoảng hồn mất vía, phách tán lên mây, run lập cập nói với phò mã:
- Hiền tế ạ, người khác đến thì còn vừa, chớ nếu quả là y thực thì không lành đâu.
Phò mã cười nói:
- Xin bố mẹ cứ yên lòng! Chàng rể này hồi nhỏ có học chút võ nghệ, đã gặp gỡ nhiều hào kiệt trong bốn bể, có sợ gì hắn. Để con đi ra đánh nhau với hắn ba hợp, làm cho hắn phải cúi đầu hàng phục, không dám ngửa trông.
Yêu quái vội vươn mình, mặc áo giáp, dùng một thứ binh khí gọi là lưỡi sén ngà trắng, bước ra khỏi cung, rẽ nước, nổi lên, quát to:
- Tề Thiên đại thánh nào đó? Đến ngay đây nộp mình!
Hành Giả và Bát Giới đứng ở bờ sông, ngắm nhìn yêu tinh kia:
Đội một mũ ngân lan khôi, sáng hơn bạch tuyết; mặc một áo đâu mâu giáp ánh chói sương thu. Trên quàng tấm chinh bào, thực đúng kiểu mây lành ngọc chuốt, lưng thắt van tê đới, rõ ràng là rắn gấm vàng thêu. Lưỡi ngà trắng cầm trong tay, ráng bay chớp giật; giày da heo dận dưới gót, nước rẽ sóng êm. Đứng xa ngó một đầu một mặt, tới gần xem bốn phía mặt người. Trước có mắt, sau có mắt, trông cả tám phương. Tả cũng mồm, hữu cũng mồm, nói luôn chín miệng. Thét to một tiếng vang trời đất, như hạc kêu cao suốt chín tầng.
Y không thấy có ai trả lời, lại quát một tiếng:
- Kẻ nào là Tề Thiên đại thánh?
Hành Giả vuốt vuốt vành vàng, nắn nắn gậy sắt nói:
- Lão Tôn đây!
Yêu quái nói:
- Nhà ngươi ở nơi đâu, xuất thân ở phương nào, làm sao lại đến nước Tế Trại, làm anh giữ tháp cho quốc vương, dám cả gan bắt người đầu mục của ta, lại còn hành hung, lên bảo sơn ta thách đánh?
Hành Giả quát mắng:
- Giặc quái nhà mi, té ra không biết Tôn gia gia nhà mi, hãy lên đây, nghe ta.
Hành Giả bèn kể rõ lai lịch mình và vạch tội bọn yêu quái lấy trộm bảo vật trên tháp chùa Kim Quang nước Tế Trại.
Phò mã nghe xong, tủm tỉm cười nhạt nói:
- Nguyên lai mi là một hòa thượng đi lấy kinh, đừng có dây vào những chuyện không đâu! Ta lấy trộm bảo bối của y, mi đi lấy kinh văn nhà Phật, thì có bận chi đến mi, mà đến đây hứng chuyện?
Hành Giả nói:
- Tên giặc quái này rất không đạt lý! Ta không chịu ơn huệ gì của quốc vương, không được miếng cơm tấm áo gì, có cần gì phải gắng sức vì người, nhưng vì mi ăn trộm bảo bối, làm dơ bẩn bảo tháp của người ta, bao năm làm oan khổ cho những nhà sư chùa Kim Quang. Người ta cùng thuyền cùng hội với ta, lẽ đâu ta lại không ra sức giúp họ để biện rõ oan uổng!
Phò mã nói:
- Mi nói như vậy, ý muốn dở chuyện thách thức chứ gì?
Thường có câu “Võ không làm thiện”, chỉ sợ rằng tay giơ lên, không còn tình nghĩa, nhỡ khi hại đến tính mạng mi, làm lỡ việc mi đi lấy kinh.
Hành Giả tức giận, quát mắng:
- Giặc quái khốn kiếp, tài giỏi gì mà dám mở miệng khoác lác! Hãy tới đây, nếm một gậy của lão gia.
Phò mã không hề vội vàng, cầm lưỡi ngà trắng đón đánh. Thật là một trận sát phạt dữ dội ở trên đỉnh núi Loạn Thạch.
Hai người qua qua lại lại, đấu tới hơn ba mươi hợp chưa phân thắng phụ. Trư Bát Giới đứng ở trước núi, thấy hai người đánh nhau đến chỗ mê mải, quai cây đinh ba, bổ vào sau lưng yêu quái một cái. Nguyên yêu tinh có chín cái đầu, chung quanh chỗ nào cũng có mắt trông thấy rõ ràng. Thấy Bát Giới đi tới sau lưng liền đưa dốc lưỡi sén đỡ cây đinh ba, lấy đầu lưỡi sén chống cây gậy sắt. Lại cố đánh năm bảy hợp nữa, đỡ không nổi trước sau giáp kích, y liền lăn kềnh ra nhảy lên trên không, hiện rõ bản tướng là con chim chín đầu, cực kỳ xấu dữ. Nó là giống:
Cánh lông tựa gấm, mình mẩy như bông. Đầu đuôi dài đến một trượng hai, hình thể giống kỳ đà như hệt. Hai cái chân móng sắt lưỡi câu, chín cái sọ quây thành một túm. Giương hai cánh rất giỏi liệng bay, dù đại bàng so còn kém sức. Tiếng kêu xa mãi đến chân trời, còn vẫn to hơn tiếng loài tiên hạc. Mắt coi lóng lánh sáng hào quang, ngạo nghễ không như loài phàm điểu.
Trư Bát Giới trông thấy sợ hãi nói:
- Anh ơi, từ khi tôi làm người, chưa từng trông thấy con ác vật như thế! Không biết huyết khí nào sinh ra giống cầm thú ấy.
Hành Giả nói:
- Thực là hiếm có, thực là hiếm có, để tôi đuổi đánh xem!
Đại thánh vội cưỡi mây lành lên đến không trung, cầm gậy sắt đánh thẳng vào đầu nó. Quái vật kia hiện rõ bản thân, giương cánh bay chếch, chuyển mình đến veo một cái, sà xuống trước núi, lại mọc ra một cái đầu ở ngay lưng, há miệng to như chậu máu, cắn luôn vào bờm Bát Giới lôi đi sệt đất, bắt đem xuống nước lại trở về đầm Bích Ba. Khi đến ngoài cửa cung, y lại biến ra hình dáng như lần trước, vứt Bát Giới xuống dưới đất gọi:
- Bọn nhỏ đâu cả?
Những loài tinh cá mè, trôi, chép, sộp, loài quái rùa, giải, kỳ đà, chạy ồ cả lên, trả lời:
- Có chúng tôi đây!
Phò mã nói:
- Hãy đem hòa thượng này trói giam một nơi, để báo thù cho mấy tiểu tốt tuần tra của ta.
Bọn yêu tinh reo hò ầm ĩ, khiêng Bát Giới vào. Lão Long Vương vui mừng ra đón tiếp nói:
- Hiền tế có công to, làm thế nào mà bắt được y?
Phò mã đem đầu đuôi câu chuyện nói lại một lượt.
Lão Long liền sai bày tiệc rượu thưởng công.
Lại nói Hành Giả thấy yêu tinh bắt mất Bát Giới, trong lòng sợ hãi nói:
- Cái giống này lợi hại đến thế! Ta mà về triều ra mắt sư phụ bây giờ, sợ quốc vương cười ta; mà mở miệng chửi mắng nó, e rằng ta có một mình. Vả chẳng công việc dưới nước ta không quen, để ta lại biến hóa vào, xem yêu quái này xử trí với chú Ngốc thế nào đã, nếu thuận lợi sẽ cứu trộm y ra.
Đại thánh tay cầm quyết, nhao mình biến hóa, lại biến ra một con cua, lặn xuống dưới nước, thẳng tới trước lầu. Vì lần trước y theo Ngưu ma vương lấy trộm con thú mắt vàng nên đi thuộc đường lối. Y đi thẳng tới dưới cung khuyết, bò ngang đi qua, đã thấy lão Long Vương và con trùng chín đầu cũng cả nhà đang vui vẻ uống rượu. Hành Giả không dám đến gần, bò tới mé dưới nhà bên đông, thấy mấy con tinh tôm, tinh cua, nhởn nhơ tung tăng chơi đùa.
Hành Giả lắng nghe chúng trò chuyện một hồi, học được cách nói năng trò chuyện mới hỏi:
- Phò mã gia gia bắt được hòa thượng mõm dài, bây giờ y đã chết chưa?
Chúng yêu tinh nói:
- Chưa chết, hãy còn trói ở xối phía tây, đương rên rỉ kia kìa.
Hành Giả nghe nói, lại lẳng lặng bò sang xối phía tây, quả nhiên chú Ngốc bị trói vào cột đương rên u ử.
Hành Giả đến gần nói:
- Bát Giới, có nhận dược tôi không?
Bái Giới nghe thấy tiếng, biết là Hành Giả, nói:
- Anh ơi, anh làm thế nào! Lại để thằng này bắt tôi!
Hành Giả thấy bốn phía vắng người, bèn lấy kìm cạp dứt dây trói bảo đi.
Chú Ngốc sõng tay ra nói:
- Anh ạ, binh khí của tôi bị nó thu mất rồi, làm thế nào?
Hành Giả nói:
- Chú có biết nó để ở chỗ nào không?
Bát Giới nói:
- Lúc đó bị quái vật đem lên cung điện rồi.
Hành Giả nói:
- Chú ra trước đến dưới cổng lầu đợi tôi ở đấy.
Bát Giới thoát chết, lẳng lặng đi ra.
Hành Giả lại bò đến cung điện, xem thấy mé bên tả sáng bốc lên rừng rực, biết là đinh ba của Bát Giới bốc sáng, liền dùng phép ẩn thân, lấy trộm đinh ba đi ra, đến dưới cổng lầu gọi:
- Bát Giới, nhận lấy binh khí!
Chú Ngốc được đinh ba rồi mới nói:
- Anh ạ, anh hãy lên trước, để tôi đánh vào cung điện, nếu đắc thắng sẽ bắt hết cả nhà nó, nếu không thắng, thua chạy ra, anh hãy ở trên bờ đầm cứu ứng.
Hành Giả rất mừng, dặn dò phải cẩn thận.
Bát Giới nói:
- Không sợ nó, tài nghệ dưới nước, tôi có biết đôi chút.
Hành Giả để y ở lại, bơi ra khỏi mặt nước.
Bát Giới sửa lại áo dài thâm, hai tay cầm đinh ba, quát một tiếng, đánh tiến vào trong.
Bọn thủy tộc lớn nhỏ sợ hãi, nhớn nha nhớn nhác, chạy lên cung điện, gào thét nói:
- Hỏng cả rồi, hòa thượng mồm dài, rứt đứt dây, đánh trở lại đây.
Lão Long Vương và con trùng chín đầu cùng cả nhà đều trở tay không kịp, nhảy xổ nhau đi ẩn trốn.
Bát Giới bất chấp sống chết, xấn lên cung điện, một lối đinh ba, bổ vỡ cánh cửa, đập tan ghế bàn, bao nhiêu những đồ đạc trong tiệc rượu phá tan tành hết. Có thơ làm chứng. Thơ rằng:
Mộc mẫu sa vào thủy quái rồi,
Thiết tha Hành Giả quyết tìm tòi.
Ngầm tài mở trộm tung xiềng xích,
Tuôn giận ra tay trổ rõ oai.
Phò mã sợ đưa công chúa lánh,
Long Vương hãi nấp, kín tăm hơi.
Thủy cung gác tía song the hỏng,
Rồng cháu rồng con sợ bỏ đời.
Lần này, Bát Giới đánh cho bình đồi mồi vỡ tan như cám, cây san hô gẫy vụn quá tro. Con trùng chín đầu đem công chúa giấu kín một nơi rồi vội cầm lưỡi sén ngà trắng xấn đến trước cung quát to:
- Con lợn khốn kiếp bị thịt kia, sao dám lừa dối làm kinh sợ họ mạc nhà ta?
Bát Giới quát mắng:
- Giặc quái kia, cớ sao mi dám bắt ta! Lần này không phải tại ta, chính mi đã mời ta đến nhà đấy! Đem ngay bảo bối trả ta về ra mắt quốc vương là xong việc, nếu không, quyết chẳng tha tính mạng cả nhà mi đâu!
Yêu quái không còn nể nang, nghiến hàm răng lại, đối chọi với Bát Giới. Lão Long Vương vừa hoàn hồn lại đem rồng con, rồng cháu, cầm gươm giáo cùng đến đánh giúp.
Bát Giới thấy việc không xong, vung đinh ba quay mình bỏ chạy. Lão Long Vương đem quân đuổi theo. Vụt chốc cả hai đã ra khỏi dòng nước, đều nhảy nhót ở trên mặt đầm.
Tôn Hành Giả đứng ở trên bờ đầm đợi, chợt thấy bọn chúng đuổi theo Bát Giới, vội ra khỏi mặt nước, lên trên nửa vời mây mù, quai gậy sát quát to:
- Đừng chạy!
Bèn đánh một nhát vào đầu Long Vương vỡ tan ra. Đáng thương thay! Làn nước lênh đênh đầm nhuộm đỏ, phờ vây trôi giạt sóng cồn thây. Rồng con, rồng cháu sợ hãi trốn chạy bạt mạng, phò mã chín đầu đem thây Long Vương chuyển về dưới cung.
Hành Giả và Bát Giới cũng không đuổi đánh, trở về trên bờ, cùng nhau thuật lại việc trước.
Bát Giới nói:
- Tên kia bị nhụt khí rồi! Một lối ba của tôi, quai thẳng tới nơi, đánh cho nó hoa rụng nước trôi, hồn xiêu phách lạc! Đương khi đấu chọi với tên kia, lại bị lão Long Vương xấn tới, may nhờ có anh đánh chết. Bọn chúng nó trở về rồi, nhất định làm ma tế lễ, quyết không chịu ra nữa, trời lại gần tối, biết làm thế nào?
Hành Giả nói:
- Kể chi trời tối, nhân cơ hội này, chú lại trở xuống đánh nhau, lấy cho kỳ được bảo bối, rồi mới về triều.
Chú Ngốc vốn lười, liền đưa đẩy từ chối.
Hành Giả giục giã nói:
- Chú em bất tất phải nghi ngại, cứ làm như vừa rồi, dẫn nó ra đây, để tôi đánh cho.
Đương khi hai người bàn tính, đã nghe thấy tiếng gió lốc quần quật, mây thảm mờ mờ, từ phương đông đi thẳng sang nam. Hành Giả nhìn xem kỹ lưỡng, thấy là Nhị Lang Hiển Thánh, đem bọn sáu anh em ở Mai Sơn, dắt lũ khuyển ưng, quẩy lồng cáo thỏ, khiêng một xâu hươu nai, mọi người đều vai khoác cung dâu, tay cầm gươm sắt, lướt gió mây tung tăng tiến lại!
Hành Giả nói:
- Bát Giới, đó là anh em bảy vị thánh chúng tôi, chú đến nói khéo mời bọn họ xuống đánh giúp chúng ta. Nếu thành công cũng là một cơ hội lớn.
Bát Giới nói:
- Đã là anh em thì anh phải nên đi mời.
Hành Giả nói:
- Nhưng mà trong đó có anh cả Hiển Thánh, tôi đã từng bị ông ta hàng phục, ra gặp ông ta không tiện. Chú cứ lên đón ở trên mây gọi nói: “Chân quân, xin ngài tạm dừng, có Tề Thiên đại thánh đón chào”. Nếu ông ta nghe thấy là tôi, tất nhiên dừng lại, yên đâu vào đấy, tôi sẽ đến gặp.
Chú Ngốc vội nhảy lên mây, đứng ở trên núi lên tiếng gọi to:
- Thưa chân quân, xin tạm dừng xa giá. Có Tề Thiên đại thánh cầu được gặp.
Hiển Thánh nghe nói, tức thì truyền lệnh cho sáu anh em dừng cả lại, cùng Bát Giới làm lễ tương kiến và hỏi:
- Tề Thiên đại thánh ở đâu?
Bát Giới nói:
- Hiện ở dưới núi.
Nhị Lang nói:
- Các chú em, đi mời ngay lên đây.
Sáu anh em là Khang, Trương, Riêu, Lý, Quách, Trực, mọi người đều ra khỏi dinh hỏi:
- Anh Tôn Ngộ Không ơi, anh cả có lời mời đấy!
Hành Giả tiến lên, cùng mọi người, làm lễ cùng nhau lên núi, Nhị Lang đón tiếp, khoác lấy tay nhau, cùng làm lễ tương kiến nói:
- Đại thánh từ khi thoát nạn lớn, theo đạo sa môn, hẹn ngày thành công, lên tòa sen cao, đáng mừng, đáng mừng!
Hành Giả nói:
- Không dám, trước đã đội ơn rất lớn, chưa hề có chút báo đền. Tuy đã thoát nạn sang Tây, chưa biết công hạnh thế nào. Nay vì đi qua nước Tế Trại muốn cứu tai nạn cho các nhà sư nên ở đây bắt yêu ma, đòi lại bảo bối, ngẫu nhiên gặp xa giá đại huynh, cả gan mời lưu lại giúp đỡ, chưa rõ đại huynh từ đâu tới đây, có quá yêu không?
Nhị Lang cười nói:
- Nhân nhàn rỗi, tôi cùng các anh em đi săn bắn về, may được đại thánh quá yêu lưu lại, rất cảm nghĩa cố cựu, nếu cho hợp sức hàng yêu, đâu dám trái mệnh, nhưng không biết địa phương này có quái giặc gì?
Đại thánh nói:
- Anh cả quên rồi sao? Đây gọi là núi Loạn Thạch, dưới núi có đầm Bích Ba là long cung của Vạn Thánh.
Nhị Lang kinh ngạc nói:
- Vạn Thánh Long Vương rõ khéo sinh sự, sao dám lấy trộm vật báu trong tháp?
Hành Giả nói:
- Gần đây y có kén một người phò mã, tức là trùng chín đầu thành tinh. Cả hai bố vợ và con rể làm giặc, hạ một trận mưa máu xuống nước Tế Trại, lấy trộm viên xá lị vật báu nhà Phật trên đỉnh cây tháp chùa Kim Quang, quốc vương không biết suy xét, bắt các nhà sư tra khảo khổ sở. Sư phụ tôi là bậc từ bi, đợi đêm lên quét tháp, lúc ấy tôi bắt được hai tên tiểu yêu ở trên tháp, là hai đứa mà Long Vương đã sai đi tuần thám. Sáng hôm nay giải chúng vào triều, chúng đã cứ thực cung khai hết. Quốc vương đã cầu thầy tôi thu phục yêu quái, mới sai chúng tôi đến đây. Lần đánh thứ nhất bị con trùng chín đầu mọc một cái đầu ra ngang lưng quắp mất Bát Giới. Trận đại chiến vừa đây, chính tôi đã đánh chết lão Long Vương, bọn chúng đã đem thây về khâm liệm ma chay. Chúng tôi đương bàn việc đánh nữa, lại thấy xa giá ông anh tới, nên mới mạn phép thế này.
Nhị Lang nói:
- Đã giết được lão Long, cần nên đánh luôn khiến tên đó trở tay không kịp, cả lò cả ổ nhà nó lại chẳng tuyệt diệt liền ngay sao?
Bát Giới nói:
- Nhưng trời tối rồi, làm thế nào?
Nhị Lang nói:
- Nhà binh có câu: “Việc chinh chiến không đợi thời”, lo gì trời tối!
Khang, Riêu, Quách, Trực nói:
- Anh cả đừng vội, gia quyến tên ấy ở đây, liệu chừng không đi đâu được, Tôn Nhị Kha cũng là quí khách, Trư hiền hữu lại theo chính quả. Trong dinh chúng ta có mang theo rượu nhắm, hãy sai bọn nhỏ lấy lửa, làm bữa luôn ở đây: một là để chúc mừng hai vị, hai là để cùng nhau tự tình, và để họp vui một đêm, đợi đến sáng ngày tìm đến đánh cũng không muộn.
Nhị Lang rất mừng nói:
- Hiền đệ nói rất phải!
Liền sai bọn tiểu hiệu sửa soạn.
Hành Giả nói:
- Các vị có thịnh tình, đâu dám từ chối, chỉ vì làm hòa thượng, đều là trai giới, sợ chay tạp không tiện.
Nhị Lang nói:
- Có quả phẩm chay. Cả rượu cũng trai tịnh.
Dưới ánh trăng sao, các anh em màn mây, chiếu đất, chuốc chén, giải tình cố cựu.
Thực là vắng vẻ canh dài, vui vầy đêm ngắn. Bất giác phương đông đã rựng sáng.
Bát Giới uống mấy chén, khiến lòng hăng phơi phới nói:
- Trời sắp sáng rồi, để lão Trư xuống nước đi thách đánh đây.
Nhị Lang nói:
- Nguyên súy cẩn thận. Chỉ cần dẫn nó ra đây, để anh em chúng tôi sẽ hạ thủ.
Bát Giới cười nói:
- Tôi hiểu rồi! Tôi hiểu rồi!
Bát Giới thắt áo cầm ba, làm phép rẽ nước, nhảy ngay xuống nước, thẳng tới dưới lâu đài, quát to một tiếng, đánh vào trong điện.
Lúc đó Long Tử mặc áo xô, nhìn thấy Long Vương mà khóc, Long Tôn và phò mã đang sửa soạn quan tài ở đằng sau. Bát Giới chửi mắng tiến đến, giơ tay lên, chiếc đinh ba khá nặng bổ một nhát thành chín cái lỗ thủng trên đầu óc Long Tử. Long bà và mọi người sợ hãi chạy rối rít vào bên trong, khóc nói:
- Hòa thượng mồm dài lại đánh chết con ta rồi!
Phò mã nghe nói, vội cầm lưỡi sén ngà trắng, đem Long Tôn ra đánh bên ngoài, Trư Bát Giới đưa đinh ba lên đỡ, vừa đánh vừa lùi, chạy ra khỏi nước. Tề Thiên đại thánh cùng mấy anh em một loạt tiến lên, gươm giáo rối rít đâm chém. Long Tôn bị chặt nát ra làm mấy phiến thịt. Phò mã thấy việc không ổn, lăn kềnh ngay ra mé núi, lại hiện bản tướng giương cánh ra, bay lượn chung quanh.
Nhị Lang liền lấy cung vàng, đặt viên đạn bạc lên, kéo thẳng dây, bắn thẳng lên trên, yêu quái vỗ cánh, sà xuống bên cạnh, định cắn Nhị Lang; nơi ngang lưng nó vừa mới thò ra một cái đầu, liền bị ngay một con chó con nhảy chồm lên, oẳng một tiếng, cắn đứt tha đi, máu chảy nhễ nhại. Quái vật đau đớn chạy bạt mạng rồi bay thẳng về phía bắc. Bát Giới định chạy đuổi theo. Hành Giả ngăn lại nói:
- Đừng có đuổi nó. Chính là “chó cùng chớ đuổi”. Nó đã bị chó con cắn đứt đầu, tất nhiên gần đất xa trời. Để tôi biến ra hình dáng nó, chú đi rẽ nước, cùng xuống với tôi, tìm đến nơi công chúa, lừa nó lấy lại bảo bối.
Bát Giới y lời, rẽ nước mở lối. Hành Giả biến ra hình yêu quái đi trước, Bát Giới hò hét theo sau, dần dần đuổi tới long cung, đã thấy Vạn Thánh công chúa nói:
- Phò mã, việc gì mà hoảng hốt như vậy?
Hành Giả nói:
- Bát Giới đánh được ta, đuổi theo tới nơi rồi. Ta biết là không thể địch nổi hắn, nàng đưa ngay bảo bối ra đây để ta giấu kỹ đi.
Công chúa vội vàng không xét thực dối, tức thì lấy một cái hộp vàng nuột ở nơi hậu cung đem ra, đưa cho Hành Giả nói:
- Đây là của báu nhà Phật.
Lại lấy ra một cái hộp bạch ngọc, cũng đưa cho Hành Giả nói:
- Đây là chín lá cỏ thiêng, chàng hãy đem giấu kỹ đi, để thiếp ra đấu với Bát Giới ba hợp ngăn chặn y. Chàng đã giấu xong bảo bối rồi, sẽ ra cùng thiếp hợp nhau đánh.
Hành Giả cầm hai cái hộp giắt vào trong người, vuốt mặt một cái, hiện rõ bản tướng nói:
- Công chúa, mi xem ta có phải phò mã không?
Công chúa phát hoảng, toan cướp những cái hộp lại. Bát Giới chạy xấn lên, bổ một đinh ba vào vai, công chúa ngã lăn ra đất.
Còn có một Long Bà lướt mình chạy đi, bị Bát Giới cản lại, giơ ba toan bổ.
Hành Giả nói:
- Hãy khoan, đừng đánh chết mụ, để một người sống, đưa về trong nước lập công chứ!
Liền đem Long Bà ra khỏi nước. Hành Giả bưng hai cái hộp đi theo sau lên bờ, nói với Nhị Lang:
- Cảm ơn oai sức anh cả, đã lấy lại được bảo bối, quét sạch yêu giặc.
Nhị Lang nói:
- Một là hồng phúc của quốc vương tầy trời, hai là các anh em thần thông vô lượng, tôi có công gì đâu!
Tất cả anh em đều nói:
- Tôn Nhị Kha đã thành công, giờ đây anh em tôi xin từ biệt.
Hành Giả cảm tạ khôn xiết, muốn giữ lại cùng ra mắt quốc vương, mấy người không ưng, đem quân trở về Quán Khẩu.
Hành Giả bưng hai cái hộp, Bát Giới thì dong Long Bà đi trên lưng chừng trời, trong khoảnh khắc đã về tới trong nước. Hòa thượng ở trong chùa Kim Quang được tha tội, đều đợi đón tiếp ở ngoài thành. Chợt thấy hai ba người trên mây dừng lại, họ đến gần cúi đầu lạy, rồi rước vào trong thành.
Quốc vương đương cùng Đường Tăng bàn luận ở trên điện. Trong đám hòa thượng có người đi trước, cố bạo gan vào trong triều tâu nói:
- Vạn tuế, hai vị lão gia Tôn và Trư đã bắt được giặc, lấy lại bảo vật trở về.
Quốc vương nghe nói, vội vàng xuống điện, cùng Đường Tăng, Sa Tăng ra đón tiếp và khen tạ thần công khôn xiết, liền sai đặt tiệc tạ ơn.
Tam Tạng nói:
- Bệ hạ hãy khoan cho ăn uống, cho đồ đệ trả bảo vật lên tháp đã rồi sẽ yến ẩm.
Tam Tạng lại hỏi Hành Giả:
- Các con ra khỏi nước từ hôm qua, sao mãi hôm nay mới về?
Hành Giả đem việc đánh nhau với phò mã, đánh chết Long Vương, gặp Chân Quân, đánh bại yêu quái và biến hóa lừa lấy bảo bối thuật lại một lượt.
Tam Tạng cùng quốc vương và các quan văn võ lớn nhỏ đều mừng rỡ khôn xiết.
Quốc vương lại hỏi:
- Long Bà có biết nói tiếng người không?
Bát Giới nói:
- Đã là vợ của Long Vương, đẻ ra rất nhiều con rồng, cháu rồng, sao lại không biết nói tiếng người?
Quốc vương nói:
- Mi đã biết nói tiếng người, hãy nói lại câu chuyện đầu đuôi làm giặc ra sao?
Long Bà nói:
- Việc lấy trộm của báu Phật, tôi không biết gì hết, đều ở phu quân tôi là con qui long, cùng với phò mã là trùng chín đầu. Họ biết rằng ánh sáng trên tháp nhà ngài đây là xá lị của nhà Phật, mấy năm trước hạ một trận mưa máu, rồi thừa cơ lấy trộm đem về.
Lại hỏi:
- Cỏ linh chi làm thế nào mà lấy được?
Long Bà nói:
- Đấy là Vạn Thánh công chúa lẻn vào đại la thiên, lấy trộm chín lá cỏ linh chi của Vương mẫu nương nương ở trước điện Linh Tiêu. Hạt xá lị ấy được tiên khí của cỏ linh chi nuôi ấm sẽ nghìn năm không nát, muôn thuở sáng tươi, quét một nhát xuống dưới đất hoặc xuống ruộng, tức thì có muôn đạo hào quang, nghìn hàng khí đẹp. Bây giờ đã bị ngài lấy lại, làm cho tôi mất chồng, mất con, chết rể, chết gái, muôn vàn xin tha tính mạng cho tôi.
Bát Giới nói:
- Không tha nhà mi được!
Hành Giả nói:
- Cả nhà không phải ai cũng phạm pháp, ta sẽ tha cho mụ chỉ cần mụ giữ tháp cho ta mãi mãi.
Long Bà nói:
- Chết hay không bằng sống dở. Nếu để tôi sống, muốn bảo tôi làm việc gì cũng xin vâng.
Hành Giả gọi lấy dây sắt lại. Quan đương giá tức thì mang đến một sợi dây sắt, xiên quàng xương quai chảo Long Bà, rồi bảo Sa Tăng:
- Mời quốc vương đến coi làm lễ yên tháp.
Quốc vương vội vàng truyền sắp xe, cùng với Tam Tạng khoác tay ra khỏi triều, có các quan văn võ theo đến chùa Kim Quang, đem hạt xá lị để vào trong bình báu trên ngọn tháp từng thứ mười ba, xích Long Bà vào cột ở giữa tháp, đọc câu chân ngôn, gọi thổ địa thành hoàng bản quốc và bọn già lam ở bản tự ra dặn bảo, ba ngày phải mang đến một bữa cơm nước cho Long Bà ăn uống, hơi chút sai thù, tức thì trảm quyết. Các thần trong bụng vâng thầm.
Hành Giả cầm cỏ linh chi lần lượt quét hết mười ba từng tháp rồi để vào trong bình, ủ ấp hạt xá lị. Thế mới là sửa cũ ra mới, muôn đạo ráng vàng, thụy khí nghìn hàng mây đẹp, y nguyên tám phương đều thấy, bốn nước cùng xem. Xuống đến cửa tháp, quốc vương tạ ơn nói:
- Không có lão Phật cùng ba vị Bồ Tát đến đây, làm gì việc này được rõ ràng như vậy!
Hành Giả nói:
- Tâu bệ hạ, hai chữ “Kim Quang” là vàng sáng không tốt, không phải là vật bền được lâu: vàng là một thứ lưu động, sáng là các hơi nhấp nhoáng. Bần tăng đi một phen khó nhọc vì bệ hạ, xin đem chùa này đổi tên là chùa Phục Long, để nhà vua còn mãi mãi lâu dài.
Quốc vương liền sai đổi tên khác sửa biển mới treo lên, đề là “Sắc kiến Hộ quốc Phục Long tự”.
Một mặt sửa soạn ngự yến, một mặt gọi họa công vẽ tượng truyền thần bốn thầy trò, ghi danh hiệu trên lầu ngũ phượng.
Quốc vương sai bày loan giá, đưa tiễn thầy trò Đường Tăng, đem bạc vàng thù tạ, bọn thầy trò cố từ chối, không nhận một ly. Đấy mới thực là:
Yêu tà diệt hết trời yên tĩnh,
Bảo tháp ánh về đất sáng choang.
Chưa biết việc đi lần này ra sao, xem đến hồi sau sẽ rõ.

