Pachinko - Chương 07

Ông thầy thuốc họ Chu đâm ra quý vị mục sư đến từ Bình Nhưỡng và vui mừng trước sự bình phục của anh ta. Bây giờ ông chỉ đến thăm Isak một lần một tuần, và người đàn ông trẻ ấy dường như đã khỏe hẳn.

“Ông quá khỏe để nằm trên giường”, vị thầy thuốc nói. “Nhưng chớ có dậy vội”. Ông Chu ngồi bên cạnh Isak, vẫn đang nằm thẳng trên tấm nệm trong gian buồng kho. Gió từ những chỗ hở quanh bậu cửa sổ khẽ lật chiếc áo choàng trắng của ông Chu. Ông kê một tấm mền dày quanh vai Isak.

“Ông đã đủ ấm chưa?”.

“Rồi. Tôi mắc nợ ông và bà đây”.

“Ông trông vẫn gầy lắm”, ông Chu chau mày. “Tôi muốn thấy ông béo lên. Mặt ông chẳng có chỗ nào phình ra cả. Ông không thích thức ăn ở đây sao?”.

Người chủ nhà trọ trông như thể đang bị quở trách.

“Các bữa ăn ở đây đều ngon tuyệt”, Isak cãi. “Tôi ăn nhiều hơn số tiền tôi trả để ở trọ nhiều. Thức ăn ở đây ngon hơn ở nhà tôi”. Isak mỉm cười với Yangjin và Sunja đang đứng ở hành lang.

Ông Chu ghé đầu xuống ngực Isak, nơi ông đặt cái ống nghe. Tiếng thở nghe khỏe và đều, cũng giống như tuần trước. Vị mục sư dường như rất khỏe.

“Ho đi xem nào.

Ông Chu lắng nghe âm sắc từ ngực của vị linh mục một cách đăm chiêu. “Ông đã khá hơn, chắc chắn rồi, nhưng trong phần lớn cuộc đời, ông ốm đau suốt. Và trước đây ông đã từng bị bệnh lao rồi. Chúng ta cần phải cẩn thận”.

“Vâng, nhưng bây giờ tôi cảm thấy khỏe. Thưa ông, tôi muốn viết thư gửi nhà thờ của tôi ở Osaka để báo cho họ biết ngày đi của tôi. Ấy là nếu ông nghĩ tôi có thể lên đường. Anh của tôi bắt tôi hứa rằng trước hết tôi phải có sự cho phép của ông mới được đi”. Isak nhắm mắt lại như thể đang cầu nguyện.

“Trước khi ông rời Bình Nhưỡng, bác sĩ của ông có nghĩ ông có thể tự đi cả chặng đường tới Osaka không?”.

“Người ta bảo rằng tôi có thể đi, nhưng bác sĩ và mẹ tôi không khuyến khích tôi rời khỏi nhà. Nhưng khi khởi hành, tôi khỏe hơn bao giờ hết. Tất nhiên, vì tôi ở đây như thế này - rõ ràng, đáng lẽ tôi nên nghe lời họ. Chỉ là nhà thờ ở Osaka muốn tôi đến.”

“Bác sĩ của ông đã bảo ông đừng đi, nhưng ông cứ đi.” Ông Chu cười. “Tôi nghĩ những người đàn ông trẻ không thể giam mình ở một chỗ được. Vậy nên bây giờ ông lại muốn đi, và lần này ông muốn có sự cho phép của tôi. Nếu có chuyện gì xảy ra với ông trên đường, hoặc nếu ông đổ bệnh khi tới đó thì sao?”. Ông Chu lắc đầu, thở dài. “Tôi có thể nói gì đây? Tôi không thể ngăn ông được, nhưng tôi nghĩ ông nên đợi”.

“Bao lâu?”.

“Ít nhất thêm hai tuần nữa. Có thể ba tuần”.

Isak liếc nhìn Yangjin và Sunja. Anh bối rối.

“Tôi cảm thấy rất tệ vì đã chất gánh nặng lên các vị và đẩy các vị vào sự rủi ro. Ơn Chúa không ai đổ bệnh. Tôi xin lỗi. Vì tất cả”.

Yangjin lắc đầu. Vị mục sư là một khách trọ mẫu mực. Có thể nói các khách trọ khác đã cải thiện cách cư xử của mình khi ở gần con người lịch thiệp này. Vị này trả thanh toán tiền trọ đúng hạn. Cô nhẹ cả người khi sức khỏe của anh khá lên một cách kỳ diệu.

Ông Chu cất bộ ống nghe đi.

“Tuy nhiên tôi cũng không thúc giục ông về nhà vội. Thời tiết ở đây tốt cho phổi của ông hơn so với thời tiết ở miền Bắc và cũng giống như thời tiết ở Osaka. Ở Nhật, mùa đông không khắc nghiệt như ở miền Bắc”, ông Chu nói.

Isak gật đầu. Khí hậu là lý do chính khiến cha mẹ anh đồng ý để anh đi Osaka.

“Vậy thì cho phép tôi viết thư gửi nhà thờ ở Osaka chứ? Và cho anh trai tôi?”.

“Ông sẽ đi tàu thủy đến Shimonoseki rồi sau đó đi tàu hỏa ư?”. Ông Chu nhăn mặt hỏi. Hành trình đó sẽ mất một ngày, nhiều nhất là hai ngày nếu bị chậm. Isak gật đầu, thở phào vì thầy thuốc đã báo hiệu rằng anh có thể lên đường.

“Ông đã ra ngoài rồi chứ?”.

“Tôi mới chỉ loanh quanh trong sân thôi. Ông đã nói rằng ra ngoài không phải là ý hay mà”.

“Bây giờ thì ông có thể. Mỗi ngày ông nên đi dạo một hoặc hai lần - mỗi lần đi dạo kéo dài hơn lần trước, ông cần rèn đôi chân cho khỏe. Ông còn trẻ, nhưng đã nằm trên giường và ở trong nhà gần ba tháng rồi”. Người thầy thuốc quay sang Yangjin. “Bà xem xem liệu ông ấy có thể đi bộ xa đến tận chợ hay không. Dĩ nhiên ông ấy không nên đi một mình. Ông ấy có thể bị ngã”. Ông Chu vỗ vai Isak trước khi ra về và hứa tuần sau sẽ quay lại.

•••

Sáng hôm sau Isak nghiên cứu Kinh Thánh, cầu nguyện và ăn sáng một mình ở phòng ngoài. Những người khách trọ đã ra ngoài đi làm. Anh cảm thấy đủ khỏe để đi Osaka, và muốn chuẩn bị hành trang để lên đường. Trước khi đi Nhật, anh muốn thăm vị mục sư ở một nhà thờ tại Busan, nhưng chưa có cơ hội. Anh không liên lạc với vị mục sư đó vì sợ rằng ông ấy sẽ ghé thăm và bị lây bệnh. Isak cảm thấy chân mình khỏe, không run lẩy bẩy như trước. Trong phòng riêng, anh tập các động tác thể dục mềm dẻo mà Samoel, anh cả của anh, đã dạy anh hồi nhỏ. Hầu hết thời gian chỉ ở trong nhà, anh phải học rèn luyện thân thể theo các cách không dễ nhận thấy cho lắm.

Yangjin vào để dọn khay đồ ăn sáng của anh. Cô mang cho anh một tách trà yến mạch và anh cảm ơn cô.

“Tôi muốn đi dạo một lát. Tôi có thể đi một mình được”, anh mỉm cười và nói. “Tôi sẽ không đi lâu đâu. Sáng nay tôi cảm thấy khỏe, tôi sẽ không đi xa đâu”.

Yangjin không giấu nổi vẻ đờ đẫn. Cô không thể khiến anh giam mình trong nhà như một chú gà trống ưu tú trong chuồng gà của cô, nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh bị ngã? Khu vực quanh nhà cô rất vắng vẻ. Nếu anh đi ra bãi biển mà bị tai nạn thì chẳng ai phát hiện ra cả.

“Tôi không nghĩ ông nên đi một mình”. Những người khách trọ khác đang ở chỗ làm hoặc ở trong thành phố làm những việc cô không muốn biết. Chẳng có ai ở nhà để nhờ đi cùng anh lúc này.

Isak cắn môi. Nếu anh không tập cho đôi chân khỏe, thì chuyến đi sẽ bị hoãn lại.

“Đó sẽ là một đòi hỏi quá đáng”. Anh ngừng một lát. “Bà có nhiều việc phải làm, nhưng có lẽ bà có thể đưa tôi đi một đoạn ngắn thôi”. Quả là thái quá khi đề nghị một người phụ nữ đi dạo cùng anh trên bãi biển, nhưng Isak cảm thấy nếu hôm nay không được ra ngoài thì anh sẽ phát điên mất. “Nếu bà không thể đi, tôi hiểu. Tôi sẽ đi bộ một đoạn rất ngắn gần biển thôi. Chỉ vài phút thôi”. Hồi nhỏ anh sống cuộc sống của một người ốm yếu được ưu tiên. Các gia sư và gia nhân bầu bạn với anh trong những năm đầu. Khi thời tiết tốt và anh đủ khỏe để đi đạo, gia nhân hoặc các anh của anh thường cõng anh trên lưng. Nếu bác sĩ muốn anh hít thở không khí ngoài trời, thì người làm vườn gầy như thân tre hóp lại đặt Isak vào một cái khung hình chữ A và đẩy anh qua vườn quả, để anh giật những quả táo từ những cành thấp.

Isak gần như có thể ngửi mùi thơm đậm đà của những quả táo, cảm thấy sức nặng của những quả táo đỏ trong tay mình và nếm miếng táo đầu tiên giòn ngọt, liếm những giọt nước táo trắng đục chảy xuống cổ tay mình. Anh nhớ nhà, và cảm thấy mình là đứa trẻ ốm yếu thuở nào, bị giữ ở trong phòng, nài nỉ người khác để được cho phép nhìn thấy ánh mặt trời.

Yangjin quỳ, đôi tay nhỏ và thô đan vào nhau để trong lòng, không biết phải nói gì. Một người đàn bà đi dạo với một người đàn ông không phải là thành viên của gia đình mình thì chẳng hay ho gì. Cô nhiều tuổi hơn anh, vậy nên cô không sợ những lời xì xào, nhưng Yangjin chưa bao giờ đi dạo cùng một người đàn ông không phải là cha hoặc chồng mình.

Anh nhìn khuôn mặt đầy bối rối của cô. Anh cảm thấy thật tệ khi đưa ra một đòi hỏi quá đáng nữa như vậy.

“Bà đã làm rất nhiều điều cho tôi rồi, còn tôi thì cứ đòi hỏi thêm”.

Yangjin ngồi thẳng lưng. Cô chưa bao giờ được đi dạo nhàn tản trên bãi biển với chồng mình. Chân và lưng của Hoonie khiến anh đau nhức suốt cuộc đời ngắn ngủi - dù anh không kêu ca nửa lời về điều đó, mà dành năng lượng cho những việc phải làm. Ngày nhỏ hẳn là anh muốn chạy chơi như một đứa trẻ bình thường, hít căng lồng ngực không khí mặn mòi của biển và đuổi theo những con mòng biển - những điều mà mọi đứa trẻ ở Yeongdo đều làm.

“Tôi thật ích kỷ”, anh nói. “Tôi xin lỗi”. Isak quyết định đợi tới khi một người khách trọ nào đó có thể đưa anh đi dạo.

Yangjin đứng dậy. “Ông cần mang áo khoác”, cô nói. “Tôi sẽ đi lấy”.

•••

Mùi thơm đậm đà của rong biển, bọt sóng dọc bãi biển lô nhô đá, và sự trống trải của quang cảnh tràn ngập một màu xám và sắc xanh nếu không có vài chú chim trắng bay lượn vòng phía trên đầu họ - những cảm xúc ngập tràn đến mức khó chịu đựng sau khi phải ở trong căn buồng nhỏ suốt một thời gian dài. Mặt trời buổi sáng sưởi ấm cái đầu không đội mũ của Isak. Anh chưa bao giờ uống rượu say, nhưng anh mường tượng đây chính là cảm giác của những người nông dân khi nhảy múa vào dịp Chuseok* sau khi đã uống nhiều chén rượu.

Trên bãi biển, Isak xách đôi giày da của mình trên tay. Anh đi đều bước, chẳng cảm thấy bất cứ dấu vết nào của bệnh tật trong thân hình cao gầy của mình. Anh không cảm thấy mình tráng kiện, nhưng cảm thấy khá hơn trước nhiều.

“Cảm ơn bà”, anh nói, không nhìn về phía cô. Khuôn mặt trắng xanh của anh rạng rỡ trong ánh mặt trời buổi sáng. Anh nhắm mắt lại và thở sâu. Yangjin liếc nhìn người đàn ông trẻ đang mỉm cười. Cô cho rằng anh có sự hồn nhiên trong sáng, kiểu hồn nhiên ban sơ như trẻ thơ không thể che giấu. Cô muốn bảo vệ anh.

“Bà thật tốt bụng”.

Cô gạt bỏ điều anh vừa nói bằng một cái phẩy tay; không biết phải làm gì với sự biết ơn của anh. Yangjin khổ sở. Cô không có thời gian cho cuộc tản bộ này, và việc ở bên ngoài khiến cho gánh nặng lờ mờ trong tim cô trở nên rõ rệt; nó đè nặng lên cô từ bên trong.

“Tôi có thể hỏi bà điều này được không?”.

“Gì cơ?”.

“Con gái bà ổn chứ?”.

Yangjin không trả lời. Khi họ bước về đầu kia của bãi biển, cô cảm thấy như thể mình đang ở một nơi nào đó khác, mặc dù cô không thể nói chính xác là nơi nào. Nơi này không còn khiến cô có cảm giác như bãi biển sau nhà, chỉ cách sân sau nhà cô vài bước chân. Đi bên cạnh vị mục sư trẻ khiến cô mất phương hướng, nhưng câu hỏi bất ngờ của anh đã phá vỡ sự quyến rũ mỏng manh.

Anh đã để ý thấy điều gì đó khiến anh hỏi về Sunja chăng? Chẳng bao lâu nữa bụng của con bé sẽ to lùm lùm, nhưng bây giờ trông nó không khác mấy. Vị mục sư này nghĩ gì về chuyện ấy? Nó có quan trọng không?

“Con bé đang mang thai”. Cô nói, và cô biết nói với anh chuyện đó không sao cả.

“Chồng đi vắng chắc là khó khăn cho cô ấy lắm”.

“Nó không có chồng”.

Chẳng có gì lạ khi anh nghĩ cha đứa trẻ đang ở Nhật, làm việc trong một hầm mỏ hoặc một nhà máy.

“Vậy người đàn ông…?”.

“Nó sẽ chẳng nói gì cả đâu”. Sunja đã nói với mẹ mình rằng người đàn ông đó đã có vợ con rồi. Yangjin không biết điều gì khác. Tuy nhiên, cô không thể kể với vị mục sư, điều đó quá nhục nhã.

Người đàn bà trông thật tuyệt vọng. Các khách trọ mang về cho Isak mấy tờ báo để đọc to cho họ nghe, và gần đây, mỗi câu chuyện đều là một chuyện buồn. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng ở những người đó. Hơn hai thập kỷ nay, đất nước chịu sự thống trị của chính quyền thực dân, và không một ai thấy ngày kết thúc của chế độ đó. Có cảm giác như thể tất cả mọi người đều đã buông xuôi.

“Gia đình nào mà chẳng có chuyện”.

“Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với con bé. Cuộc đời nó đã bị hủy hoại. Nó vốn đã khó lấy chồng, bây giờ thì…”.

Anh không hiểu.

“Khuyết tật của chồng tôi. Người ta không muốn có dị tật đó trong huyết thống”.

“Tôi hiểu”.

“Là phụ nữ không kết hôn đã là một khó khăn rồi, nhưng không chồng mà có con - hàng xóm sẽ không bao giờ ủng hộ. Và điều gì sẽ xảy ra với đứa trẻ không có tên này? Nó không thể được đăng ký khai sinh theo họ của gia đình chúng tôi”. Chưa bao giờ cô có thể nói chuyện cởi mở như vậy với một người lạ. Yangjin vẫn tiếp tục bước đi, nhưng nhịp bước của cô đã chậm lại.

Từ khi biết tin đó, cô đã cố nghĩ đến bất cứ cách tích cực nào để khiến việc này trở nên dễ dàng hơn, nhưng không thể nghĩ được cách gì. Mấy người chị gái ế chồng của cô không thể giúp cô, còn cha của họ thì đã mất lâu rồi. Cô không có anh em trai.

Isak ngạc nhiên, nhưng không ngạc nhiên lắm. Anh đã từng thấy chuyện này ở nhà thờ quê anh. Anh đã thấy đủ mọi chuyện ở một nhà thờ nơi người ta mong có sự bao dung.

“Cha của đứa trẻ - Giờ không biết tìm anh ta ở đâu ư?”.

“Tôi không biết. Con bé không nói về anh ta. Tôi chưa kể với bất cứ ai chuyện này ngoài ông. Tôi biết công việc của ông là khuyên bảo mọi người, nhưng chúng tôi không phải là người Cơ Đốc giáo. Tôi rất tiếc”.

“Bà đã cứu mạng tôi. Nếu bà không cho tôi ở lại và chăm sóc tôi thì tôi đã chết rồi. Những gì bà đã làm vượt trên những gì một người chủ nhà trọ làm cho khách trọ của mình”.

“Chồng tôi đã chết vì bệnh đó. Ông còn trẻ. Ông xứng đáng được sống lâu”.

Họ tiếp tục bước đi, và Yangjin dường như không quan tâm đến việc quay trở về. Cô nhìn đăm đăm ra mặt biển tràn ngập một màu xanh lá nhạt. Cô cảm thấy muốn ngồi xuống; bỗng nhiên cô cảm thấy thật mệt.

“Cô ấy có thể biết là tôi đã biết chuyện không? Tôi có thể nói chuyện với cô ấy không?”.

“Ông không bị sốc sao?”.

“Tất nhiên là không. Sunja dường như là một thiếu nữ rất có trách nhiệm; chắc hẳn chuyện này phải có lý do của nó. Có thể bây giờ bà cảm thấy rất tệ về chuyện này, nhưng mỗi sinh linh đều là một món quà của Chúa”.

Chẳng có gì thay đổi trong vẻ mặt buồn của Yangjin.

“Bà có tin vào Chúa không?”

Cô lắc đầu. “Chồng tôi nói người Cơ Đốc giáo không phải là người xấu. Một số người là các nhà ái quốc đấu tranh vì độc lập. Đúng không?”.

“Đúng vậy, các thầy giáo của tôi tại trường dòng ở Bình Nhưỡng đấu tranh cho độc lập. Anh cả của tôi qua đời năm 1919”.

“Vậy ông cũng làm chính trị ư?”. Cô trông có vẻ lo lắng; Hoonie đã nói với cô rằng họ nên tránh không nhận khách trọ là các nhà hoạt động chính trị bởi vì việc đó nguy hiểm.

“Giống như anh trai của ông?”.

“Anh Samoel của tôi là một mục sư. Anh ấy dẫn dắt tôi đến với đạo của Chúa. Anh trai tôi là một người thông minh. Can đảm và nhân hậu”.

Yangjin gật đầu. Hoonie muốn độc lập cho nước Hàn, nhưng anh tin rằng một người đàn ông trước hết phải chăm lo cho gia đình của mình.

“Chồng tôi không muốn chúng tôi theo bất kỳ ai - không Chúa Jesus, không Phật, không một vị hoàng đế, hay thậm chí một nhà lãnh đạo nào của Hàn”.

“Tôi hiểu. Tôi hiểu”.

“Rất nhiều điều tồi tệ đang xảy ra ở đây”.

“Đức Chúa điều hành tất cả mọi chuyện, nhưng chúng ta không hiểu lý do của Ngài. Đôi khi tôi không thích các hành động của Ngài. Thật nản lòng”.

Yangjin nhún vai.

“Và, chúng ta biết rằng một sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định”, Isak đọc một đoạn Kinh Thánh mà anh yêu thích, nhưng anh có thể thấy rằng Yangjin không hề bị tác động, và anh chợt nghĩ rằng cô và con gái của cô không thể yêu Chúa nếu không biết về Ngài.

“Tôi rất tiếc rằng bà đang khổ tâm. Tôi không làm cha, nhưng tôi nghĩ cha mẹ đau khổ vì con cái”.

Người chủ nhà trọ đờ đẫn vì buồn.

“Tôi mừng là hôm nay ông có cơ hội đi dạo chút ít”, cô nói.

“Nếu bà không tin vào Chúa, thì tôi cũng có thể hiểu được”, anh nói.

“Gia đình ông có thờ cúng tổ tiên không?”

“Không”. Isak mỉm cười. Không ai trong gia đình anh tham gia các nghi lễ dành cho người chết. Anh biết người theo đạo Tin Lành không làm điều đó.

“Chồng tôi nghĩ đó là điều không cần thiết. Anh ấy đã nói với tôi như vậy, nhưng tôi vẫn làm những món ăn anh ấy yêu thích và sửa soạn bàn thờ cho anh ấy. Tôi làm điều đó cho bố mẹ anh ấy và bố mẹ tôi. Bố mẹ anh ấy nghĩ đó là việc quan trọng. Họ rất tốt với tôi. Tôi dọn mộ cho họ và cả mộ của những đứa con đã qua đời của tôi. Tôi nói chuyện với những người đã khuất dù tôi không tin là có hồn ma. Nói chuyện với họ khiến tôi cảm thấy dễ chịu. Có lẽ Chúa là vậy. Chúa tốt thì đã không để những đứa con bé bỏng của tôi chết. Tôi không thể tin điều đó được. Những đứa con bé bỏng của tôi chẳng làm điều gì sai cả”.

“Tôi đồng ý với bà. Chúng chẳng làm gì sai cả”. Anh nhìn cô bằng ánh mắt trầm tư. “Nhưng một vị Chúa làm tất cả mọi điều mà chúng ta nghĩ là đúng và tốt thì không phải là đấng sáng thế. Vị Chúa ấy là con rối của chúng ta. Đó không phải là Đức Chúa. Có nhiều điều hơn về mọi sự mà chúng ta không thể biết được”.

Yangjin không nói gì nhưng cảm thấy bình tâm hơn một cách kỳ lạ.

“Nếu Sunja nói chuyện với ông, có lẽ điều đó sẽ có ích. Tôi không biết bằng cách nào, nhưng có thể sẽ có ích”.

“Ngày mai tôi sẽ đề nghị cô ấy đi dạo cùng tôi”.

Yangjin quay gót trở về và Isak bước đi bên cạnh cô.

Báo cáo nội dung xấu

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3