Nỗi lòng (Kokoro) - Phần 1 - Chương 20

20

Tôi cố hết sức an ủi bà và hình như bà cũng tìm được an ủi trong khi trò chuyện với tôi. Hai người chúng tôi vẫn tiếp tục nói về Tiên Sinh và sự thay đổi tính tình của Tiên Sinh sau đó. Tuy nhiên tôi không hiểu biết gì mấy về vấn đề nên chẳng làm vơi nỗi bất an của bà được bao nhiêu. Bà hình như cũng không biết gì nhiều về chân tướng của sự kiện và sự bất an của bà đối với vấn đề không vượt qua một mối nghi ngờ bàng bạc như mây áng vật vờ. Hơn nữa bà lại không được nói hết những gì bà biết cho tôi nghe; do đó, tôi là người an ủi và bà là người được an ủi, cả hai đều như vật vờ trôi nổi trên sóng nước bềnh bồng.

Vào khoảng mười giờ chúng tôi nghe thấy tiếng giày Tiên Sinh bước về gần cổng ngoài. Dường như quên hết những gì chúng tôi vừa nói từ nãy đến giờ, vội vàng đứng dậy hầu như quên luôn cả tôi ngồi đó, bà lao vút ra ngoài mở cổng chỉ suýt nữa là hai ông bà đụng phải đầu nhau. Tôi cũng đứng lên theo chân bà; chị người làm có lẽ đã ngủ say, không ra đón ông chủ về.

Tiên Sinh có vẻ khá vui; nhưng bà vợ ông thì lại có dáng hớn hở hơn nhiều. Tôi nhớ lại những giọt lệ long lanh trong đôi mắt đẹp và cái chau mày làm cong đôi lông mày dài của bà lúc nãy và chú ý ngay đến sự thay đổi mau chóng dị thường trong tâm trạng bà. Tôi thực không có chút nghi ngờ về sự thành thật của bà, nhưng tôi vẫn có một vài lý do để có thể cho là trong suốt buổi chuyện trò lúc nãy, theo nữ tính thông thường, bà đã khích động lòng thương cảm của tôi để bỡn cợt mà chơi. Tuy nhiên tôi không có ý phê bình chỉ trích và dù sao đi nữa, cũng cảm thấy an lòng khi nhìn bà hớn hở vui tươi. Tôi tự nhủ là mình cũng chẳng việc gì mà phải lo lắng thái quá.

Tiên Sinh mỉm cười với tôi mà nói: "Cám ơn chú lắm. Thực là khó nhọc cho chú quá đi! Thế thằng ăn trộm đã không đem đầu đến hả?" Rồi ông hỏi tiếp: "Chú có thất vọng vì đã lỡ dịp thử sức với nó một phen hay không?"

Khi tôi sắp sửa ra về, bà vợ Tiên Sinh cũng nói: "Xin lỗi đã làm phiền chú nhiều." Nghe giọng nói, có vẻ như bà không cáo lỗi vì đã làm mất nhiều thì giờ của một sinh viên đang bận học như tôi cho bằng cáo lỗi một cách bông đùa vì thằng ăn trộm đã không vác xác tới. Sau đó bà đưa cho tôi một gói những bánh ngọt làm theo lối Âu để tôi mang về nhà. Tôi nhét gói bánh vào túi áo rồi bước ra ngoài đêm tối giá lạnh, rảo bước trên những con đường nhỏ ngoằn ngoèo hầu như vắng tanh để đi về những khu phố đông người hơn.

Tôi đã viết dài dòng, rõ rệt về những việc đã xảy ra buổi tối hôm đó bởi vì bây giờ tôi mới thấy rõ ý nghĩa. Thực thế, tối hôm ấy trong khi ra khỏi nhà Tiên Sinh với gói bánh ngọt nhét trong túi áo, tôi không hề để ý gì đến cuộc trò chuyện với bà vợ Tiên Sinh nữa. Hôm sau, sau khi nghe giảng bài thuyết tại đại học, tôi trở về nhà trọ như thường lệ để dùng cơm trưa. Trên bàn học, vẫn còn bầy gói bánh bà vợ Tiên Sinh đã cho tôi hôm trước. Tôi mở gói bánh chọn một chiếc có bọc sô-cô-la. Bắt đầu nhấm nháp. Tôi nghĩ đến hai ông bà đã cho tôi gói bánh và kết luận rằng họ phải là cặp vợ chồng hạnh phúc nhất trên đời.

Mùa thu êm ả trôi qua và mùa đông đã đến. Tôi bắt đầu đem quần áo đến nhờ bà vợ Tiên Sinh giặt giũ, khâu vá hộ mình. Và cũng chính từ dạo đó, tôi bắt đầu để ý hơn đến cách ăn mặc. Bà còn tử tế bảo rằng vì không có con nên bà sẵn lòng làm giúp tôi những công việc ấy để vừa đỡ buồn lại vừa cho khỏe người nữa.

"Chiếc áo này dệt bằng tay." Có lần bà vừa nói vừa chỉ vào một chiếc áo của tôi.

"Chưa bao giờ tôi mó tay đến một hàng vải tốt như thế này. Nhưng khâu vá thì thực là khó. Gãy hai cái kim vì nó rồi đấy."

Tuy nhiên ngay cả trong lúc than van như thế, bà không hề để lộ một chút bực bội nào trên vẻ mặt cũng như trong giọng nói.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3