Nhà Tài Phiệt Cuối Cùng - Chương 07

Chúng tôi vào nhà. Ông bếp cho biết Ba tôi đang ngồi với Marcus và Fleishacker ở hành lang. Tôi và chàng ngồi lại trong căn phòng bọc da. Chúng tôi nói chuyên một lát. Tôi ngồi ở ghế sa lông, Stahr ngồi ở chiếc đôn bên cạnh.

Chàng hỏi:

- Chú có đánh hắn không?

Tôi trả lời:

- À, có, chú đánh anh ta ghê quá.

Sau một lát nghĩ ngợi, chàng nói:

- Thiệt là kỳ. Chú đâu có định đánh hắn. Chú chỉ muốn đuổi hắn đi. Nhưng có lẽ hắn hoảng quá và đánh lại chú.

Dù chàng có giải thích thế nào thì tôi cũng vẫn cho là hợp lý. Tôi hỏi:

- Liệu chú có còn giận hắn không?

- Ồ, không, chú bị say quá.

Chàng nhìn quanh trong phòng và hỏi:

- Ồ, ai trang trí phòng này vậy nhỉ? Hình như chú chưa vào đây bao giờ thì phải. Có phải nhân viên trang trí của phim trường không?

- Không, do chuyên viên trang trí ở New York.

Stahr trở lại giọng vui vẻ cố hữu của chàng:

- Rồi, mình phải đi chơi một lát mới được. Cháu có muốn ngủ ở trang trại của Doug Fairband không? Cháu tới chơi chắc ông ta mừng lắm.

Sau đó chúng tôi tiếp tục đưa nhau đi rong chơi suốt hai tuần lễ và chỉ còn chờ ngày cưới nhau.

° ° °

Viết tới đây thì tác giả chết. Đoạn sau đây được viết lại do sự góp nhặt trong đống giấy não ông để lại, trong đó ông đã phác họa những nét chánh cho những diễn biến sắp xảy ra như sau:

° ° °

Sau cuộc gặp gỡ với Brimmer, Stahr đi về Miền Đông. Phim trường bị đe dọa cúp lương và Stahr phải tìm cách thuyết phục các cổ đông của Công ty. Từ lâu đã có sự tranh chấp giữa Stahr và Brady trong việc kiểm soát phim trường. Giờ đây sự tranh chấp đã đi tới chỗ gay cấn nhất. Chúng ta không được biết kết quả về công việc trong chuyến đi của Stahr ra sao. Tuy nhiên chàng đã nhân dịp này để thăm Washington lần đầu tiên. Lúc đó nhằm vào mùa hè, không khí thủ đô nóng bức đến nghẹt thở. Stahr bị cúm và đi lang thang ở thủ đô với cơn sốt bên trong cũng như sức nóng bên ngoài. Chàng không bao giờ quen được với cái nóng ở đây.

Từ Washington trở về Hollywood, Stahr nhận thấy lợi dụng lúc chàng đi vắng, Brady đã giảm lương của nhân viên phim trường năm mươi phần trăm. Đầu tiên, Brady triệu tập một phiên họp các soạn giả viết chuyện phim và nói với họ bằng giọng đau đớn, nếu họ bằng lòng giảm lương năm mươi phần trăm thì Ban Giám Đốc cũng chịu chung như thế. Và nếu được như vậy thì các thơ ký và nhân viên cấp dưới sẽ được giữ nguyên mức lương cũ. Toàn thể soạn giả chấp thuận. Nhưng sau đó bị Brady qua mặt: các thơ ký và nhân viên cấp dưới cũng đều bị giảm lương cả, Stahr đã bị phản đối vì việc làm trên đây của Brady và chàng đã va chạm kịch liệt với Brady. Tuy vậy Stahr vẫn chống đối sự đòi hỏi của nghiệp đoàn, vì chàng lý luận rằng bất cứ một nhân viên thấp kém nào cũng có thể tự cải tiến để tiến lên trở thành nhân viên cao cấp được, như trường hợp của chính chàng chẳng hạn. Từ trước tới nay thực ra Stahr vẫn coi tất cả những người trong phim trường không phân biệt chức vụ lớn hay nhỏ đều là bạn cả. Mặt khác Wylie White cũng chống lại Stahr mặc dầu anh ta biết rằng việc giảm lương nhân viên không phải là chủ trương của chàng. Những người Cộng sản cũng chống Stahr, họ coi chàng là bảo thủ. Trong khi giới tài phiệt ở Wall Street thì lại cho Stahr là một tên theo Cộng sản. Nhưng Stahr có chủ trương riêng của chàng để đối phó với hoàn cảnh hiện nay, đó là việc thành lập một thứ Liên hiệp Nghiệp đoàn Công ty. Ý kiến này được Brady nhiệt liệt tán thành.

Còn đối với công việc ở phim trường thì chàng đã có ý định rút lui từ lúc đi Washington, nhưng sau đó chàng bị kẹt vì việc tranh chấp bùng nổ giữa chàng và Brady, khiến chàng không thể dễ dàng rời bỏ phim trường, vì như thế là đầu hàng. Trong khi đó, Stahr vẫn đi chơi với Cecilia. Cô này trong một cuộc nói chuyện với cha đã để lộ cho Brady biết rằng Stahr có một người tình khác. Lập tức Brady điều tra ra Kathleen và biết rằng Stahr vẫn còn liên lạc với nàng. Brady định gài bẫy để làm săng-ta Stahr, vu cho chàng cái tội âm mưu giết chồng của Kathleen. Stahr bực tức, bỏ rơi luôn Cecilia. Đồng thời Stahr tìm cách tố ngược là chính Brady đã nhúng tay vào cái chết của chồng một thiếu phụ mà ông ta yêu. Nhưng cả hai người cùng không ai có bằng cớ.

Brady muốn thủ tiêu Stahr. Biết được tin đó, Stahr cũng tương kế, tựu kế, mướn bọn giết mướn ra tay thủ tiêu đối thủ trước. Sau đó Stahr lên phi cơ đi New York. Nhưng ở trên phi cơ Stahr hối hận, định khi tới phi trường thì gọi điện thoại báo hủy bỏ việc giết Brady. Nhưng phi cơ gặp tai nạn, Stahr chết.

Cecilia quá đau đớn về cái chết của cha và của Stahr nàng mắc phải bệnh lao và chết trong một viện bài lao.

Đoạn cuối cùng là hình ảnh Kathleen đứng ngoài phim trường dưới trời mưa. Nàng đã ly dị với chồng vì anh ta âm mưu với Brady để hại Stahr. Nàng theo đúng ước vọng của Stahr là không bao giờ gia nhập nghề điện ảnh. Nàng mãi mãi chỉ là kẻ đứng bên lề của những thảm cảnh do điện ảnh gây ra.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3