Nắng cuối chân đồi - Chương 09
Chương 9: Mùa hè vẫy gọi
Kế hoạch bất thành.
Không những không gắn kết được tình hữu nghị lớp trưởng - bí thư mà Nam còn là người thiệt hại nặng nề nhất. Chỉ vì cho dù lớp trưởng dùng mọi cách để tra hỏi thì Nam vẫn thà hy sinh anh dũng chứ nhất định không chịu bán nước, quyết không khai nửa lời. Thử nghĩ xem giữa bị ủ lò tập thể và đánh lẻ cá nhân thì Nam chọn cái nào? Tất nhiên là hy sinh vì tập thể! Mặc dù xét về đối kháng có khi cả tập thể ấy không đối chọi được với một mình lớp trưởng, nhưng mà cậu biết chắc chắn rằng lớp trưởng đại nhân sẽ nể tình bằng hữu mà không xuống tay nặng nề với cậu đâu. Nhưng mà dù ngược thân không có thì cậu vẫn bị ngược tâm, kết quả là từ nay về sau cậu sẽ không được cho chép bài nữa. Than ôi lớp trưởng đại nhân anh minh đèn giời soi xét, ngài nỡ lòng nào bạc đãi huynh đệ vào sinh ra tử của mình, nỗi đau này trời xanh có thấu cho chăng?
Có kẻ đập bàn gào thét trong lòng, đó chính là Nam “cá rô”. Nhưng cũng nhờ kế hoạch lần này mà cả lớp thu hoạch được một bí mật động trời: bí thư An chính là một cao thủ giỏi võ. Đúng là thâm tàng bất lộ.
Nếu như lớp trưởng là nhân tài hiện ngoài ánh sáng thì bí thư chính là cao nhân ẩn trong bóng tối. Cả hai đều là những kẻ không thể động vào, và kết luận là ngừng ngay kế hoạch hợp tác hữu nghị, để mặc kệ họ, miễn là các bạn khác vẫn bình yên vô sự là được.
- Còn tớ thì sao? Có mỗi tớ phải chịu thiệt hại thôi à? - Nam kêu ai oán!
- Lỗi tại cậu không hoàn thành xuất sắc vai diễn. - Một bạn hùng hồn lên tiếng.
- A a a a, thật bất công!
Thấy Nam “khóc” thương tâm như vậy, Mỹ Anh vỗ vỗ vai an ủi:
- Thôi được rồi, các bạn khác sẽ cố gắng hỗ trợ cậu chép bài, chúng tớ sẽ không bỏ rơi đồng đội.
Tên Nam này hai mắt sáng lên, nhào sang phía Mỹ Anh:
- Ôi, vẫn là Mỹ Anh xinh đẹp hiền lành tốt bụng nhất, cho tớ ôm một cái cảm ơn nào...
- Xê ra, đồ cơ hội. - Mỹ Anh lấy cặp sách ra chắn.
Nam còn đang hứng khởi thì bị một giọng nói cắt ngang:
- Mà lớp trưởng làm đúng ấy, cậu cứ chép bài miết là sau này không thi đại học được đâu!
Câu chốt đầy sức nặng của mọt sách Nhật Minh khiến hội nghị hoàn toàn kết thúc. Nam cá rô lại tiếp tục đập bàn ai oán ca thán kêu trời.
* * *
Rồi cứ thế một năm học trôi qua, việc lớp trưởng bí thư hay gây cãi với nhau đã trở thành một điều thường ngày ở huyện khiến cả lớp dù ai có trông thấy cũng chẳng mảy may ngạc nhiên hay có ý tưởng hàn gắn gì thêm nữa. Nhiệm vụ của học sinh chính là chăm chỉ học tập, mặc dù chưa phải chạy nước rút cho việc thi cử, nhưng cũng không thể chểnh mảng được, vì cô giáo nói mọi kiến thức trong ba năm học đều có thể xuất hiện trong đề thi tốt nghiệp.
Kì học thứ hai này Giang cũng rất cố gắng nỗ lực, mục tiêu bây giờ của cậu không phải chỉ đánh bại một đối thủ nữa mà lên đến hai đối thủ rồi. Nhưng không may thay kết quả vẫn không như ý muốn, mặc dù vượt lên trên Minh An nhưng lại để thua Nhật Minh, rốt cục cậu vẫn đứng thứ hai, còn hai người kia chỉ đảo vị trí cho nhau mà thôi. Ôi thật đau lòng, chẳng lẽ vì mình là lớp trưởng lớp 10A2 nên số phận không thoát nổi hạng hai hay sao?
Tổng kết học kì hai, cô giáo chủ nhiệm rất vui vì thành tích của lớp có nhiều tiến bộ, và không ai có hành vi bị kỉ luật nghiêm trọng cả. Đặc biệt là thành tích lớp 10A2 còn được xếp đầu toàn khối, không chỉ nhờ điểm trung bình cả lớp vượt trội, mà cả thành tính cá nhân của các thành viên trong lớp đem lại trong cuộc thi Học sinh giỏi cấp thành phố vừa qua. Lớp 10A2 được vinh danh với nhiều cá nhân xuất sắc, được trao giải trước cờ dưới sự chứng kiến của các thày cô và học sinh toàn trường.
Trần Nhật Minh giải nhất môn Toán máy tính bỏ túi.
Lê Hải Giang giải nhì môn Toán.
Lê Hoa Băng giải nhì môn Tiếng Anh.
Phạm Nhật Phương giải ba môn Lý.
Đinh Vũ Hiệp giải ba môn Hóa.
Nguyễn Minh An giải khuyến khích môn Toán.
Số bạn đạt giải môn Toán là cao nhất, khiến cho cô chủ nhiệm là giáo viên dạy Toán cảm thấy cực kì vui vẻ và hãnh diện với các thày cô giáo khác trong trường.
Có một giai thoại được lưu truyền trong trường như sau: Minh An của lớp 10A2 đi thi Toán, đề thi chỉ có bốn bài: ba bài dễ đa phần các bạn khác đều làm được, một bài khó thì có số ít các bạn làm được. Thế nhưng Minh An lại bỏ qua ba bài toán dễ, chỉ làm mỗi bài toán khó, mà lại còn đưa ra ba cách giải khác nhau cho bài đó nữa.
Mặc dù kết quả không cao, vì không hoàn thành hết bài, nhưng cách giải toán của Minh An đưa ra lại khiến cho một số thày cô rất thích. Trong mắt thày cô thì An là một đứa trẻ thông minh đầy ấn tượng, còn trong mắt các bạn học sinh thì An lại thuộc tuýp người lãng tử, giải toán mà cũng rất có phong cách.
Một thời gian sau đó cũng đã từng có người hỏi Minh An, tại sao lại khi làm bài thi lại lựa chọn như vậy, không thèm làm bài dễ, chỉ làm bài khó thôi? Minh An thật thà trả lời: thật ra là lúc đó mình lại đọc đề bài bốn trước, thấy đề bài rất thú vị, mải mê làm xong cả ba cách thì phát hiện ra hết giờ, không kịp làm ba bài còn lại.
An còn nhiệt tình khuyên nhủ không nên làm theo An, khi đi thi thì nên đọc hết đề một lượt, xác định bài khó bài dễ, phân bố thời gian hợp lý để sao có thể hoàn thành bài một cách đầy đủ nhất, đừng chỉ chú trọng vào một bài mà lỡ thời gian làm các bài khác, nhất là dành cho các kì thi đại học, khi đó mọi người chỉ quan tâm kết quả thi của bạn, chứ không quan tâm cách giải của bạn có hay hay không đâu.
Buổi học cuối cùng của kì hai chả khác gì một cuộc nói chuyện thân mật, không còn rào cản giữa giáo viên và học sinh, cô và trò như hòa vào làm một, cùng nhau liên hoan nhẹ, cùng nhau hát hò, cô giáo nói cô rất vui vì được phân công làm chủ nhiệm của một lớp đáng yêu như vậy. Học sinh cũng nói rất vui vì có một cô giáo chủ nhiệm đáng yêu như thế. Cô giáo còn vui vẻ kể những mẩu truyện cười, trong đó có một điều thú vị khác nữa là cô vô tình nhìn thấy tên Minh An trong bảng xếp hạng hot boy của trường.
- Cô ơi có thật không ạ? - Có vài bạn trong lớp thắc mắc.
Không đợi cô trả lời thì một vài bạn khác đã giải đáp:
- Thật ấy, tớ cũng thấy rồi!
- Tớ cũng thấy!
- Đứa nào không phân biệt được giới tính mà đi đề cử lộn vậy?
- Không học cùng lớp thì tớ cũng chả biết Minh An là con gái ấy!
Học sinh ở dưới nhao nhao, nhân vật chính được nhắc đến thì ngồi câm như hến, còn một nhân vật khác nữa ngồi đằng sau thì cười bí hiểm.
- Cô ơi, cô cũng vào xem mấy bảng xếp hạng đó nữa ạ? - Một đứa con gái tò mò.
- Xem chứ, rất thú vị mà. Nhân tiện cô nói cho mà nghe, các thày cô giáo cũng có bảng xếp hạng đó. - Cô chủ nhiệm háy háy mắt.
Mắt đám trẻ sáng lên như những vì sao:
- Thật ạ, cô có trong bảng xếp hạng không ạ?
Cô chủ nhiệm giả bộ đau lòng:
- Thật buồn là lớp mình chả ai đề cử cho cô, nên cô chẳng được lọt vào bảng xếp hạng nào cả!
Chúng học sinh thấy thế vội vàng chen nhau nói:
- Cô ơi, bảng xếp hạng đó ở đâu để tụi em vào bình chọn cho cô với ạ?
- Em sẽ kêu gọi các bạn lớp khác cũng bình chọn cho cô, cô giáo em là số một!
- Nếu có tâm thì các em phải tự đi tìm chứ. - Cô giáo nháy mắt và nở nụ cười.
Cả lớp ồn ào nhốn nháo, cố hỏi nữa mà không moi được thêm thông tin gì, đành như những chú mèo con tai rủ xuống vì bị nhúng nước. Nhưng mà chả lâu sau đó, ting ting ting, một vài bạn nhận được tin nhắn, vội lén lút mở điện thoại ra xem. Mọt sách Nhật Minh mò được đường dẫn truy cập bảng xếp hạng trên mạng và gửi vào máy điện thoại cho mọi người.
- Này, cô nói không cho mang điện thoại lên lớp rồi cơ mà! - Cô giả bộ nghiêm giọng.
- Hôm nay là ngày cuối mà cô ơi, bọn em mỗi hôm nay mới mang theo để chụp hình thôi, chứ bình thường không mang theo đâu, thật ấy, bọn em cực kì ngoan và biết nghe lời. Với cả nếu cô tịch thu điện thoại thì lấy ai bình chọn cho cô...
Cô cốc cốc đầu bạn nam lẻo mép ngồi ngay bàn đầu tiên. Nhìn nụ cười của cô là biết cô sẽ không thu điện thoại của bất cứ đứa nào đâu.
Buổi học cuối cùng của năm diễn ra như vậy ấy. Ngày mai sẽ là cuộc họp phụ huynh, nhưng xét theo tình hình tiến bộ của lớp thì năm nay khả năng có đứa bị đánh đòn sau cuộc họp phụ huynh sẽ ở mức độ cực thấp. Đó là câu chuyện của ngày mai, ai cảm thấy lo lắng cho số phận của bản thân thì hãy cầu nguyện đi. Còn qua ngày mai, sẽ là những ngày hè của tự do và sôi động đang chờ...
* * *
Hè đến rồi, những tiếng ve kêu râm ran sau những vòm lá, những chùm hoa phượng đỏ rực cả khoảng trời. Trời rất xanh, mây rất trắng và ánh nắng vàng rất chói chang.
Cái sự hạnh phúc của học sinh khối Mười là có một kì nghỉ hè trọn vẹn, không phải lo áp lực thi cử như những anh chị cuối cấp. Quẳng đi những ưu tư, vô lo vô nghĩ tận hưởng sự sôi động của tuổi trẻ. Rất nhiều bạn trong lớp đã tham gia những chuyến du lịch cùng gia đình, một số khác thì hẹn nhau tụ tập nhóm đi chơi. Còn hẹn nhau để tụ tập học nhóm á, đứa nào mà nghĩ ra ý tưởng đó sẽ lập lức bị bạn bè li khai, một tháng nữa hãy nhắc tới ý tưởng điên rồ đó nhé, còn bây giờ thì hãy chơi cái đã.
Gia đình Giang cũng lên kế hoạch đi du lịch ngắn ngày, sau đó thì Giang sẽ như thông lệ hàng năm là về quê thăm bà nội và gia đình chú thím, cùng chơi với thằng Tuấn, em họ của Giang nữa. Nhưng mà giữa chừng kế hoạch đổ bể, vé máy bay đã đặt phải đem đi hủy.
Bà nội Giang ốm, bố đón bà lên bệnh viện trên thành phố để tiện chữa trị và chăm sóc. Ông nội cũng lên, gia đình chú Tuân cũng lên theo, bố sắp xếp cho tất cả mọi người ở trong nhà Giang và sẽ luân phiên lên bệnh viện chăm sóc cho bà.
Bà bảo bà bệnh nhẹ thôi mà, cần gì mà phải tất cả mọi người cùng lên thành phố theo, còn vườn tược ở nhà thì ai lo toan chăm sóc. Thế nên chú Tuân thím Sương bị ra lệnh phải về nhà, ông nội ở lại với bà, cả thằng Tuấn được nghỉ hè cũng được ở lại thành phố nốt. Chú thím còn dặn dò bố Hải mẹ Hà rất kĩ, anh chị có thông tin gì phải nhớ gọi điện báo cho em, bố Hải vỗ vai chú kêu yên tâm, chẳng lẽ chú lại không tin tưởng anh chị à, thế là chú thím bắt xe về quê ngay chiều hôm đó.
Bệnh viện lớn của thành phố, tuy là bà được chăm sóc trong phòng VIP, một mình một phòng, lại có thêm một phòng khách dành cho người nhà, nhưng không thể chứa quá đông, vừa không đủ chỗ mà lại ảnh hưởng tới sức khỏe người bệnh. Thế nhưng ai cũng đòi ở lại chăm bà, ông nội tức mình đuổi hết đi, ông bảo chỉ mình ông ở lại là được rồi. Mẹ Hà thì nhẹ nhàng hơn, ngồi lại phân công mọi người. Ông nội vẫn ở lại với bà, không phải vì cần người chăm sóc mà ông không thể xa bà được. Bố Hải bận đi làm nên không cần túc trực 24/24, lúc nào rảnh thì ghé qua thăm bà. Còn mẹ là con dâu, với hai thằng cháu sẽ luân phiên ở lại bệnh viện, có gì còn dễ bề xử lý. Ông nội vẫn không chịu, nói mẹ Hà bận việc thì cứ đi đi, tan làm thì ghé qua, để hai thằng cháu ở lại làm chân chạy vặt được rồi. Ý ông đã quyết, cả nhà phải nhất trí thôi.
Sáng nay Giang ra ngoài mua đồ ăn về cho mọi người, lúc quay lại phòng bệnh thấy có khách ghé thăm, là một người phụ nữ đi cùng đứa con, một đứa con trai trạc tuổi Giang, Giang từ đằng xa chỉ nhìn thấy bóng lưng của họ. Giang đứng ngoài cửa, nhìn về phía đứa con trai kia, trông nó có vẻ quen quen. Bà nội quay sang nhìn thấy Giang liền vẫy tay gọi:
- Giang này, có khách đến thăm, cháu còn nhớ ra ai không? – Bà nội cười móm mém. – Là con bé Nấm đó!
Con bé được gọi là Nấm kia quay đầu lại, chả phải oan gia ngõ hẹp Minh An còn gì? Mà Nấm, Nấm nào? Mồm Giang há hốc, trong đầu nổ oành một tiếng!