Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 8 - Chương 377 ---> 378
Chương 377: Dám tán gái hả?
Anh dám uy hiếp cô sao? Uất Noãn Tâm cô đây giống người dễ bị uy hiếp lắm
sao? Không thèm quen tâm trả lời, "cũng đâu có ai cầu xin anh ở lại! Tự
anh bám díu thôi......... bãi công là tốt nhất, mỗi ngày thấy anh đi ra đi vào
phiền muốn chết, nhìn cũng chướng mắt!"
"Em ác quá đi! Ỷ anh yêu em, không nỡ rời xa em, thì em bắt nạt
anh!"
Trong lòng Uất Noãn Tâm ngọt như đường, càng trở nên kiêu ngạo hơn,
"anh kiếm đâu ra nhiều lời vô nghĩa vậy chứ, mau đi rửa chén rồi quét dọn
đi!"
Đi được vài bước, lại ngừng lại, đột nhiên nghe được một câu. "Anh làm
tốt, nói không chừng sẽ được thăng chức!"
Hai mắt Nam Cung Nghiêu sáng lên, "ông xã sao?"
"Nằm mơ đi! Là làm osin cả đời!"
"Cho nên em định ở bên anh cả đời sao?"
"Tôi đâu có nói vậy, chỉ là cảm thấy trong nhà có một người giúp việc
cũng là chuyện không tệ. Nếu sau khi tôi gả cho người khác, anh vẫn muốn như
vậy, điều đó cũng tốt thôi!"
Anh biết rõ cô đang nói đùa, cố ý chọc mình, nhưng Nam Cung Nghiêu vẫn tắt
hẳn nụ cười trên miệng, nghiêm túc nói với cô. "Nếu như em ôm cái ý nghĩ
đó thì anh khuyên em nên sớm vứt nó đi. Cả đời này, em chỉ có thể gả cho anh.
Người đàn ông nào muốn nhúng chàm em, anh sẽ không khách sao đâu!"
Trong chớp mắt lại nở nụ cười tươi rói vô cùng dịu dàng, "ngủ trưa thật
ngon đi, cục cưng!"
Trong lòng Uất Noãn Tâm có hơi sợ hãi. Vẫn may cô đã sớm nhận ra, cả đời này
chạy không thoát khỏi anh, nếu không, cô lại làm liên lụy những người đàn ông
khác rồi. Cùng một sai lầm, cô nhất định không tái phạm lần hai.
...............
Có 'người giúp việc hai mươi bốn giờ ở trong nhà' Nam Cung Nghiêu rồi, Uất
Noãn Tâm không cần phải tốn thời gian chăm sóc Uất Thiên Hạo, nên cô có càng
nhiều thời gian để làm những việc mình thích. Chưa đến hai ngày, thì cô đã nhận
được lời mời làm một thị trấn nhỏ làm luật sư, cho nên cô cũng cảm thấy vui
mừng về sự xuất hiện của Nam Cung Nghiêu.
Mỗi ngày cô bận rộn công việc của mình, mọi việc trong nhà như giặt giũ cơm
nước đưa đón Uất Thiên Hạo đi học đều do Nam Cung Nghiêu làm.
Cô cứ tưởng một tổng tài như anh, làm chưa được hai ngày sẽ bãi công, nhưng
không ngờ đã một tuần rồi, vẫn không thấy anh có nửa câu oán thán, người lại
còn vô cùng thích thú. Xử lý mọi chuyện gọn gàn ngăn nắp, ngay cả cô cũng cảm
thấy tự tị về mình.
Uất Noãn Tâm tất nhiên cũng có chút dao động, không lẽ osin này đổi tính
thật rồi sao? Nhưng cô nghĩ lại, mới có một tuần thôi, không thể chứng minh
được gì, nhất định không thể dễ dàng tin anh như vậy.
Vì công việc quá nhiều, Uất Noãn Tâm không có thời gian dự họp phụ huynh,
nên kêu Nam Cung Nghiêu đi. Đến khi nghỉ trưa, mới gọi điện thoại hỏi thăm tình
hình.
Anh từ từ mở miệng, "cô giáo đang đứng ở trước mắt, em có muốn tự mình
hỏi cô ấy không?
"Đã mười hai giờ rưỡi rồi, cuộc họp còn chưa kết thức sao?"
"Kết thúc rồi, bọn anh đang ăn cơm trưa."
"Những phụ huynh khác cũng ở đó sao?"
"Không có! Chỉ có hai người bọn anh thôi."
Nghĩ đến cô giáo trẻ đẹp, lúc trước còn rất mê mẫn anh, hai người độc thân ở
chung với nhau, Uất Noãn Tâm đột nhiên có chút bực bội. "Sao lại mời cô
giáo ăn cơm vậy?"
"Không phải em kêu anh đi tìm hiểu rõ tình hình của bé Thiên, rồi báo
cáo với em sao?"
"........." Nhưng cô đâu có nói mời riêng cô giáo ăn cơm chứ! Rõ
ràng lấy việc công làm chuyện riêng mà.
"Vậy hai người từ từ an đi, ăn xong về sớm một chút, bé Thiên đang ở
nhà một mình đó!"
Cúp điện thoại, Uất Noãn Tâm càng nghĩ càng ê ẩm. Chẳng lẽ mình đang ghen
sao? Không thể nào! Cô đâu phải người phụ nữ dễ dàng nổi cơn ghen như vậy, hơn
nữa cô với Nam Cung Nghiêu có quan hệ gì chứ, anh thích tán gái đó là chuyện
của anh, liên quan gì đến cô!
Nhưng cô càng nghĩ như vậy, càng thấy ngột ngạt, có buổi chiều không có cách
nào tập trung vào công việc, nên tan ca trước một tiếng, chuẩn bị tìm Nam Cung
Nghiêu 'tính sổ'. Cuối cùng vừa về nhà, không thấy người đâu.
Lúc trước mỗi lần cô đẩy cửa ra, đều nhìn thấy anh nhiệt tình đón tiếp, còn
bây giờ trong phòng khách trống rỗng, cô lại có chút không quen, cảm thấy thết
vọng.
"Ma ma, ma ma về rồi!" Bé Thiên chạy ra khỏi phòng, "một mình
bé Thiên ở nhà buồn quá trời!"
"Anh ta đâu?"
"Pa pa nói buổi tối phải ăn cơm cùng cô giáo, không về, kêu chúng ta
gọi đồ ăn ở ngoài, bé Thiên còn chép số điện thoại lại nữa này."
Uất Noãn Tâm có chút tức giận. Buổi trưa ăn rồi thì thôi, buổi tối còn ăn,
có gì đáng ăn chứ! Cô giáo kia có gì mà hấp dẫn anh vậy hả? Đồ quỷ háo sắc! Tức
giận gọi điện thoại cho anh, vừa mở miệng.
"Chờ một chút, bọn anh còn chưa nói chuyện xong."
Anh không biết đã nói điều gì, mà bên trong điện thoại vang lên tiếng phụ nữ
cười "ha ha ha", có thể tưởng tượng đến nụ cười tươi rói của cô ta.
"Được rồi, em nói đi!"
Anh dám để cô đợi sao? Quá đáng!" "..............Về nhà mau!"
"Bọn anh vừa gọi món, còn chưa mang lên!"
"Tôi và bé Thiên còn chưa ăn cơm đo!"
"Không phải đã cho số gọi đồ ăn ngoài rồi sao?"
Xem anh nói gì kìa, tự nhiên đến cỡ nào. Anh và cô giáo xinh đẹp ở ngoài ăn
cơm, để mẹ con cô gọi đồ ăn ngoài sao? Có lầm không vậy? Dựa vào cái gì chứ!
"Nam Cung Nghiêu, anh thật quá đáng. Anh là người giúp việc, làm cơm là
bổn phận của anh, tôi không cho phép anh tán gái!"
"Chúng ta có quan hệ gì chứ? Anh tán gái cần em cho phép sao?"
Một câu nói, làm Uất Noãn Tâm tức tới mặt mày đen thui.
Dường như anh biết cô tức giận, vội nói. "Đùa với em thôi mà! Anh bây
giờ đang thực hiện nghĩa vụ làm ba, hiểu thêm về tình hình của con trai
thôi."
"Bé Thiên học ở đó còn chưa đến một tháng, chuyện gì mà nói tới mấy
tiếng chưa xong, cần phải nói đến bây giờ sao?"
"Cô giáo giới thiệu một quán ăn rất ngon, nói chỗ nào rất nổi tiếng,
dẫn anh đến đó thử."
"Cho nên anh thừa nhận anh đang tán gái sao?"
"Anh không có nói vậy, đây là em nói mà!"
"Đồ khốn, anh muốn ăn thì ăn cho đã đi!" Bây giờ Uất Noãn Tâm đang
tức sôi máu, một chữ cũng không muốn nói với anh. "Đi thôi bé Thiên, ma ma
dẫn con ra ngoài ăn cơm!"
Nói thì hay lắm, vì cô mà chạy từ Đài Loan đến hà Lan, không thể không có
cô, điều gì cũng bằng lòng làm vì cô. Vừa chớp mắt, lại đi dụ dỗ người phụ nữ
khác, còn là cô giáo của con trai, không biết mất mặt mà! Lời của đàn ông, quả
nhiên không thể tin. Cô là heo mới để cho anh làm xao động!"
"Tút tút tút........."
Nam Cung Nghiêu thanh lịch cúp điện thoại lại, miệng cong lên, nở một nụ
cười.
Cô nhóc này, bây giờ nhất định rất tức nhỉ? Còn anh lại rất vui. Cô càng
tức, càng chứng tỏ cô quan tâm anh, giống như cô lợi dụng Henry để chọc tức anh
vậy. Thỉnh thoảng kích thích cô, rất có ích để cho cô nhận ra trái tim mình,
đừng chạy trốn nữa!
Uất Noãn Tâm tức anh ách dẫn bé Thiên đi ăn cơm, đang tìm chỗ ngồi, bé Thiên
đột nhiên vui vẻ hét lên, "ma ma, pa pa và cô giáo ở bên kia!"
Ánh mắt của của cô giống như cây đinh, trừng mắt. Một nam một nữ ngồi ở bên
cửa sổ nói chuyện vui vẻ, đó không phải là Nam Cung Nghiêu và cô giáo Amy sao?
Người ngoài vô, còn tưởng hai người mới là một cặp tình nhân mặn nồng! Rõ ràng
mượn cớ đi tán gái mà.
Nam Cung Nghiêu nhìn thấy hai mẹ con, vội vàng đi đến. "Trùng hợp
vậy, mẹ con em cũng đến đây ăn cơm sao?"
Uất Noãn Tâm ngoài mặt nở nụ cười trong lòng thì tức tối, lạnh nhạt trả lời.
"Chẳng qua chỉ là một nhà hàng bình thường thôi, sao tôi không biết nó nổi
tiếng đến vậy ta." Mục đích của Amy không phải giới thiệu nhà hàng, mà là
muốn quyến rũ anh! Đi trêu đùa ong bướm ở khắp nơi, thật đáng ghét!
"Pa pa................." Bé Thiên chạy nhanh đến ôm chân anh, vô
cùng thân thiết.
"Bé Thiên, chúng ta đi, không quấy rầy bọn họ nữa..........."
"Nhưng bé Thiên muốn ăn cơm với pa pa."
Nhìn thấy con ôm anh chặt vậy, Uất noãn Tâm càng tức hơn, quay đầu muốn bỏ
đi một mình, lại bị Nam Cung Nghiêu giữa lại. "Nếu đến đây rồi, thì cùng
ăn đi! Vừa hay em có thể biết thêm chuyện của bé Thiên."
"Tôi sợ tôi sẽ quấy rầy chuyện tốt của hai người nha!"
".............. Đó là cô giáo của bé Thiên!"
Anh còn biết sao? Vậy sao còn thân thiết đến thế hả?
Trong lúc tức giận Uất Noãn Tâm nghĩ lại, cô mới là mẹ của bé Thiên, tại sao
cô phải bỏ đi, để cho cô giáo kia có cơ hội giở trò. Nghĩ như vậy, cô đẩy tay
Nam Cung Nghiêu ra, đi thẳng vào nhà hàng.
"Ấy, cô Uất, bé Thiên, trùng hợp vậy?"
"Ừ!" Uất Noãn Tâm bỗng nhiên thấy không vui, nhưng vẫn cười chào
lại, không muốn mất phong độ ở trước mặt người khác, tỏ ra là một người phụ nữ
hay ghen tuông.
"Tôi cảm thấy nhà hàng này rất ngon, nên giới thiệu anh Nam Cung đến,
cô không ngại chứ?"
"Tất nhiên không rồi!" Uất Noãn Tâm nghiến răng nghiến lợi nói.
"Anh ấy đã lớn rồi, biết mình đang làm gì, tôi trước giờ không can thiệp
vào."
Nhưng chuyện dụ dỗ cô giáo của con trai cũng làm được, chứng tỏ anh không
phải là người lớn mà. Trong đầu anh chứa bã đậu sao? Hay là chưa phát triển
hoàn chỉnh hả?
Chương 378: Có người ghen rồi
Amy không hiểu được ẩn ý trong câu đó, gật đầu. “Vậy thì tốt rồi!” Quay đầu
nở nụ cười ngọt ngào với Nam Cung Nghiêu, “món ăn ở đây ngon lắm đấy, anh có
muốn gọi một phần không?”
“Được, tùy em thôi!”
Uất Noãn Tâm không vui. Từ khi nào trở thành quý ông rồi hả? Đồ dê già!
“Lúc nãy hai người nói chuyện gì mà vui vẻ đến vậy?”
“Không có gì, anh Nam Cung chỉ kể chuyện cười thôi……” Amy nghĩ lại cảm thấy
rất buồn cười, “anh Nam Cung rất hài hước nha!”
“Cũng tàm tạm thôi! Sao tôi không cảm thấy anh ta hài hước nhỉ?” Uất Noãn
Tâm nói chuyện rất điêu ngoa, “có thể tính hài hước của anh, chỉ dành riêng cho
người đặc biệt thôi!” Ở dưới bàn, trộm đá anh một cái.
Cú đá này, không hề nhẹ, còn là giày cao gót. Nam Cung Nghiêu chịu đau nhưng
rất vui. Cô càng ghen tỵ, còn chứng tỏ cô quan tâm anh, anh đương nhiên vui
rồi. Nhưng cũng không cần ác đến vậy chứ? Cô muốn anh thành người tàn tật sao?
Đàn bà ghen tuông quả nhiên rất độc ác.
Sau đó chỉ có Nam Cung Nghiêu nói chuyện phiếm với Amy, cả cuộc nói chuyện
chẳng dính gì tới bé Thiên, mà chỉ là những kinh nghiệm ra nước ngoài du học
của bọn họ. Nam Cung Nghiêu hoan nghênh Amy đến Đài Loan, còn nói sẽ đính thân
dẫn cô ta đi tham quan.
Ngọn lửa ghen tuông kia ở trong lòng Uất Noãn Tâm gần như thiêu trụi cô. Cố
gắng chen vào, nhưng không chen được, hai người kia còn nói chuyện vô cùng vui
vẻ. Cô tức giận nhắm mắt làm ngơ, Quăng khăn ăn lại, đứng dậy bỏ đi.
Tình thế này giống như đang muốn tìm người cãi nhau.
Nam Cung Nghiêu cố ý chọc ghẹo, “Em sao vậy? Trên ghế có gai sao?”
“Không phải trên ghế có gai, mà là có người nhìn quá chướng mắt, nên nhắm
mắt làm ngơ.”
“Nếu điều này làm em cảm thấy không thoải má, vậy em về trước đi, anh nói
chuyện một lúc rồi về.”
Còn dám đuổi cô đi sao? Sợ cô làm hư chuyện tốt của hai người sao? Anh muốn
cô đi, cô mới không thèm đi. “Anh yên tâm, tôi không quấy rầy hai người đâu,
tôi đi nhà vệ sinh tí!”
Amy cuối cùng cũng nhìn ra cô có gì đó rất lạ, “cô Uất sao vậy? Cô ấy có vẻ
không vui.”
“Không sao đâu!” Nam Cung Nghiêu thoải mái dựa vào ghế, nghĩ lại mỉm cười.
“Dạ dày cô ấy không khỏe.” Ghen tuông ghê gớm đến vậy, dạ dày không đau mới lạ!
Uất Noãn Tâm xụ mặt, lẩm bẩm suốt dọc đường. “Đồ dê xồm, đồ khốn, ngay cả cô
giáo của con trai cũng không tha, đúng là không biết xấu hổ, vô liêm sỉ, vô
liêm sỉ……… anh cho mình là ai chứ, Lưu Đức Hoa hay Lương Triều Vỹ, tưởng mình
có sức hấp dẫn đến vậy sao? Người gì đâu………
Cô nhìn vào trong gương thấy mình đang tức giận thở hì hụt, ngẩn người, cô
tại sao phải tức giận chứ? Ghen tuông vì tên cầm thú đó có đáng hay không?
Cô mới không thèm ghen! Cô chỉ cảm thấy phẩm chất của anh có vấn đề thôi!
Chán ghét anh! Khinh bỉ anh! Căm giận anh!
Amy đi vào, nhìn thấy Uất Noãn Tâm đang không vui thì thầm gì đó trước
gương, vội hỏi: “Cô Uất, cô không sao chứ?”
“Không sao!” Cô thay đổi vẻ mặt ngay.
“Ồ…….” Mặc dù cảm thấy là lạ, nhưng cô ấy nói không sao, Amy cũng không hỏi
nhiều. “Tôi còn tưởng cô vì tôi và anh Nam Cung nói chuyện với nhau mới không
vui.”
“Sao có thể chứ? Tôi không nhỏ mọn đến vậy đâu!”
“Anh Nam Cung là một người đàn ông rất có sức hấp dẫn, đẹp trai, quý phái,
hài hước……….. người đàn ông phương đông đều ưu tú như vậy sao?” Cô ấy càng nói
càng đỏ mặt, người rõ ràng đã hai mươi mấy tuổi rồi, mà vẫn còn lộ ra vẻ hâm mộ
và thẹn thùng của những cô gái mười mấy tuổi.
“Anh ta rất ưu tú, cho nên tôi mới gả cho anh ta!”
“…………. Không phải hai người ly hôn rồi sao?”
“Lúc đó do chúng tôi giận dỗi, sau này anh ấy tự mình bay đến Hà Lan, còn
làm rất nhiều chuyện vì tôi, tôi rất cảm động, bây giờ đang suy nghĩ tái hợp
lại.”
“Ồ, ra là vậy……” ánh mắt của Amy ảm đảm, nhưng vẫn cố nở nụ cười. “Chúc hai
người hạnh phúc nha!”
“Cám ơn cô! Nếu chúng tôi tái hôn, nhất định sẽ mời cô!” Lời nói mang ý, tôi
và Nam Cung Nghiêu mới là một đôi, cô tốt nhất không nên có bất kỳ ý nghĩ không
an phận nào hết.
Đương nhiên Uất Noãn Tâm cũng không phải người phụ nữ hẹp hào, chanh chua.
Lời nói đã rõ ràng đến vậy rồi, cần thân thiện thì vẫn phải thân thiện, dù sao
người sai vẫn là tên ruồi bọ Nam Cung Nghiêu kia, chỉ biết hái hoa bắt bướm.
Hai người qua về, Amy rõ ràng nói ít hơn, nhưng chỉ cần Nam Cung Nghiêu chủ
động nói chuyện với cô ấy, cô ấy vẫn rất vui vẻ.
Mỗi lần như vậy, trong lòng Uất Noãn Tâm lẩm bẩm, nguyền rủa Nam Cung Nghiêu
bị trĩ không thể đi tán gái nữa!
“Đúng rồi, ngày mốt cắm trại, anh Nam Cung cùng đi nhé!” Amy vui vẻ đề nghị,
cảm thấy có gì đó không ổn nên bổ sung thêm, “nếu cô Uất có thời gian, có thể
tham gia cùng chúng tôi.”
Có thời gian gì chứ, anh và cô ấy là “chúng tôi”, còn cô lại trở thành người
ngoài sao?
Uất Noãn Tâm không tỏ ra tí không vui nào, ngược lại còn vui vẻ đồng ý.
“Đương nhiên có thời gian rồi, cả nhà chúng tôi sẽ tham gia!”
Một tiếng lại trôi qua, Uất Noãn Tâm tức ghẹn đợi Nam Cung Nghiêu và Amy nói
chuyện xong, khó lắm mới đi về, Nam Cung Nghiêu chủ động hỏi Amy. “Nhà cô ở
đâu? Tôi đưa cô về!”
“Không cần đâu, nhà em rất gần, quá làm phiền mọi người rồi!”
“Không phiền đâu, con gái đi về một mình rất nguy hiểm.” Nam Cung Nghiêu
liếc nhìn khuôn mặt xụ xuống của Uất Noãn Tâm, càng tỏ ra dịu dàng hơn. “Đặc
biệt là người phụ nữ đẹp như em vậy.”
Uất Noãn Tâm chỉ thiếu chút nhảy dựng lên. Anh nói lời ngon tiếng ngọt với
người phụ nữ khác sao? Còn may cô chưa bị những lời ngon ngọt của anh làm lay
động, bây giờ nghĩ lại, chỉ cảm thấy thật đáng ghét! Thật rẻ mạt!
“Vậy làm phiền anh rồi, cám ơn!” Amy cũng không nghĩ nhiều, ngồi thẳng vào
ghế phụ.
“……..” Uất Noãn Tâm sửng sốt. Chim khách chiếm tổ chim nhà sao? Cũng quá
trắng trợn rồi nhỉ? Phải nói cô ta ngây thơ, hay là quá mưu mô hả?
Nhìn thấy cô còn cau mày đứng tại chỗ, Nam Cung Nghiêu mỉm cười liếc cô, “em
còn không lên xe hả? Đợi anh mời em sao?”
“Đợi cái đầu anh! Đây là xe của tôi! Đồ khốn.” Uất Noãn Tâm tức ghẹn họng.
Đợi Amy đi rồi, cô sẽ tính sổ với anh sau……….

