Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 7 - Chương 301 ---> 303
Chương 301: Đó là em trai nhỏ
Ngày tiếp theo sau khi bị đăng tin, Uất Noãn Tâm ra ngoài đi làm, bắt gặp
ánh mắt kỳ lạ của đồng nghiệp, trong mười mấy đôi mắt lượn vòng vô số câu hỏi,
nhưng không ai dám hỏi. Cô cũng coi như không nhìn thấy, làm việc như bình
thường.
Chỉ là có một số người nhịn không nổi nữa, mới tìm thẳng đến cửa.
Lúc đó, Uất Noãn Tâm đang bận làm việc, Angel gõ cửa đi vào, nói với vẻ bí
ẩn, có một nhân vật quan trọng của chính phủ muốn gặp cô, còn nói là người thân
của cô.
Uất Noãn Tâm chỉ trong chốc lát đã đoán được người đó là ai, do dựa mãi,
nhưng vẫn cho ông ấy vào.
Sáu năm không gặp, Uất Kiến Hùng cũng không già đi bao nhiên. Uất Noãn Tâm
thỉnh thoảng có thể nhìn thấy ông ấy ở trên truyền hình, mấy năm gần đây con
đường làm quan cũng không đến nỗi tồi. Có lẽ Nam Cung Nghiêu niệm tình cũ, nên
vẫn tiếp tục ủng hộ ở sau lưng.
Đối với người 'ba' trên danh nghĩa này của mình, Uất Noãn Tâm vẫn đối đãi
bình thường như những người khách khác. "Ông ngồi đi! Ông uống coffee hay
trà?"
"Ba không uống đâu. Ba chỉ nói mấy câu rồi đi ngay."
"Ừm! Ông có chuyện gì? Ông nói đi!"
"Giữa cha con với nhau, có cần phải xa lạ đến vậy không? Chúng đã không
gặp nhau sáu năm rồi. Sáu năm nay con sống tốt không? Con đã đi đâu? Ba đã cho
người đi tìm con, nhưng đều không tìm ra được."
"Chuyện này đâu quan trọng nhỉ? Cho dù tôi đi rồi, mấy năm nay không
phải Nam Cung Nghiêu vẫn luôn giúp ông sao?"
Vẻ mặt Uất Kiến Hùng xấu hổ, có lẽ không nghĩ đến cô lại nói thẳng ra như
vậy, nói trúng ngay tim đen. Cười mỉa, "ba lo lắng nhất, vẫn là con mà! Bé
Thiên đâu rồi? Đến lúc nào con mới cho ba mẹ gặp mặt cháu ngoại vậy?"
"Tôi thấy không cần thiết đâu! Từ sáu năm trước, tôi và nhà họ Uất đã
chẳng có quan hệ gì với nhau. Tôi có thể làm, đã làm rồi, tôi không nợ ông gì
cả."
"Ba biết ba có lỗi với con, nhưng có nói thế nào, cũng là cha con, đâu
cần thiết phải làm căng như vậy, ba...."
"Trong giờ làm việc tôi rất bận, nếu như không có chuyện gì quan trọng,
Uất thị trường mời về cho!" Thái độ của Uất Noãn Tâm lạnh nhạt. Cũng không
phải cô vô cảm,chỉ là những chuyện ông đã làm lúc trước, đã làm cho lòng cô
hoàn toàn trở nên lạnh lẽo, cô không muốn có bất cứ quan hệ gì với nhà họ Uất
nữa.
"Noãn Tâm, con đừng như vậy, ba vẫn quan tâm con...."
"Không còn chuyện gì nữa, tôi bảo Angel tiễn khách."
Thấy thái độ cô kiên quyết như vậy, Uất Kiến Hùng vội nói. "Lần tuyển
cử mới sắp sửa tổ chức rồi, bởi vì đám cưới của con và Ngũ Liên, Nam Cung
Nghiêu đã ngừng ủng hộ ba rồi...."
Quả nhiên! Vẫn muốn lợi dụng cô!
Chuyện này hoàn toàn nằm trong dự đoán của Uất Noãn Tâm, nhưng vẫn không kìm
nén được mà cảm thấy lạnh lẽo, cười giễu lại. "Có lẽ anh ta cũng không
phải vì tôi mới ngừng ủng hộ ông, chẳng qua cảm thấy ông không thích hợp làm
thị trưởng.Quyền lực đối với ông mà nói quan trọng đến vậy sao? Ông đã sáu mươi
tuổi rồi,vẫn nên rút lui khỏi chính trị đi."
"Nhưng ba vẫn còn có hoài bão của ba...."
"Hoài bão sao?" Cô cười mỉa, "nói tham lam thì có vẻ chính
xác hơn! Tôi và Nam Cung Nghiêu đã ly hôn rồi, ông muốn tôi giúp như thế nào?
Quỳ ở bên chân anh ta cầu xin, hay dắt theo bé Thiên đi cầu xin anh ta?"
"Ba không có ý này!"
"Ngũ tư lệnh bây giờ vẫn còn nắm quyền, nếu như ông ấy đồng ý...."
"Đủ rồi! Tôi không phải con cờ của ông, ông không có quyền lợi dụng
tôi!" Uất Noãn Tâm gần như rống ra câu nói này. "Tôi sẽ không giúp
ông nữa, nhất định sẽ không!"
Nếu như nói vì quan hệ huyết thống, cô cũng còn một chút tình thân với người
'ba' này,nhưng bây giờ, hoàn toàn không còn, cô nhất quyết không giúp ông ta.
Nhấn điện thoại nội tuyến, "Angel, cô vào đây tiễn khách."
Uất Kiến Hùng thấy thái độ cô kiên quyết như vậy, chỉ nói một câu, "con
suy nghĩ lại đi." Rồi không bằng lòng mà rời khỏi.
Uất Noãn Tâm mệt mỏi dựa vào ghế da, đột nhiên cảm thấy lòng rất đau, càng
cảm thấy xót xa cho mẹ cô. Không hiểu người đàn ông ích kỷ, trong lòng chỉ có
quyền này,có chỗ nào đáng để mẹ cô yêu cả một đời chứ, lúc chết còn dặn dò cô
mãi phải nhận lại ông ta. Nếu như có thể lựa chọn, cô bằng lòng mình không phải
con gái ông ta.
Buổi tối cô than phiền với Ngũ Liên chuyện này, anh an ủi nói: "Không
cần vì một người không liên quan đến mình mà buồn bã, người thân của em chỉ có
anh và bé Thiên thôi, như vậy đã đủ rồi."
Uất Noãn Tâm nghĩ lại thấy cũng phải, gật đầu. "Anh nói đúng đó, em chỉ
cần quý trọng hai người là đủ rồi."
"Đến đây, anh giúp em mát xa huyệt Thái Dương một lát."
"Vâng!"
Để thuận tiện, Uất Noãn Tâm ngồi lên đùi của Ngũ Liên. Tay
của anh giống như có ma thuật, độ ấn mạnh nhẹ vừa phải, dễ chịu đến nỗi Uất
Noãn Tâm kìm không được tiếng rên. "Ưm......rất tuyệt nha..........anh học
ở đâu vậy?"
"Tự học vì em đó!"
"Nói xạo, anh đang dỗ ngọt em đây mà."
"Thật đó." Thấy cô rất thoải mái, Ngũ Liên cũng mát xa vô củng
dùng sức. Nhưng bởi vì quá thoải mái, Uất Noãn Tâm càng ngày càng thả lòng.
"Ưm......chỗ đó đó..........đúng...........rất dễ chịu...........dùng sức
một chút........."
Trên trán của Ngũ Liên nổi ba vạch đen, do anh nghĩ quá gian ác, hay do cô
kêu quá gian ác nhỉ?
Uất Noãn Tâm đang hoàn toàn hưởng phục sự phục vụ tốt đẹp này, đột nhiên cảm
thấy bị cái gì chọc ngay mông, giơ tay muốn đẩy ra, "cái gì vậy...."
Ngũ Liên vội vàng kêu lên, "đừng nhúc nhích, đó là em trai nhỏ của
anh."
Uất Noãn Tâm đỏ mặt trong phút chốc, nén giận. "Anh không thể văn minh
một chút sao?"
"Em trai nhỏ còn không văn minh sao? Vậy phải gọi là gì? Vậy gọi là đồ
chơi nhỏ sao?Đủ rõ ràng chưa?"
"Anh cái đồ dê xồm, ngay cả mát xa cũng........trong đầu anh đang nghỉ
gì chứ!"
"Làm ơn đi, em kêu khe khẽ như vậy, kêu đến quá nhập tâm rồi được
chưa?"
"Em làm gì có chứ! Bởi vì quá thoải mái thôi........... thôi bỏ đi, em
đứng dậy vậy!"Cô bỏ trốn mất dạng, mặc cho Ngũ Lên không biết làm sao nhìn
em trai nhỏ đang dựng cao ngất ngưỡng, không biết phải nói gì.
Ngồi một hồi lâu cũng không thấy nó xụ xuống, cổ họng Uất Noãn Tâm khô khan,
có chút xấu hổ. "Sao còn chưa nữa? Dựng lên thì nhanh, xẹp xuống
lại............chậm vậy.........."
"Còn không phải tại em à!"
"Mắc mớ gì đến em chứ?"
"Này!Anh vì em giữ gìn thân thể sáu năm rồi được chưa hả? Bây giờ giống
y như một tên xử nam vậy! Cương lên, làm gì mà dễ dàng xẹp xuống thế."
"Em cũng không cầu xin anh giữ gìn vì em...."
Chương 302: Đố kỵ và thù hận
Ngũ Liên mở to mắt nhìn cô, chỉ thiếu chút chưa bị tức đến hộc máu ngay tại
chỗ thôi,"em người phụ nữ này, có chút lương tâm không vậy, anh chịu khổ
còn chưa đủ đáng đời phải không ?"
"Em cũng không có ý đó, vậy, vậy sáu năm qua anh giải quyết bằng cách
nào?"
Mặt của anh hơi ửng đỏ, vô cùng xấu hổ. "Không liên quan đến em."
"Em muốn biết mà, nói đi mà!"
"Không phải anh đã nói, giữa hai chúng ta cần phải thẳng thắn với nhau,
không giấu giếm chuyện gì sao?"
Ngũ Liên phát điên, rất muốn nện một đấm qua đó, "nhưng cũng không bao
gồm chuyện kia đâu nhỉ?" Vật nhỏ đáng chết, rõ ràng đang cố ý chỉnh anh
phải không?
"Đã gọi là thẳng thắn, đương nhiên phải ở tất cả các mặt rồi!" Uất
Noãn Tâm cố ý hất mặt lên, "anh không nói, em giận đó!" Cô đại khái
cũng đoán được anh sẽ giải quyết bằng cách nào, cũng biết như vậy rất hư hỏng
nha! Nhưng, hiếm khi mới thấy được vẻ mặt của anh lúng túng như vậy, biểu cảm
xấu hổ giống y như trẻ con, đương nhiên phải đùa đến cùng rồi.
Đừng trách cô hư hỏng, chỉ trách anh quá đáng yêu thôi! Nhịn không được nha!
Ngũ Liên bị ép đến hết cách, đành phải đầu hàng, lẩm bẩm một câu mập mờ
không rõ,"tình nhân tay phải."
"Hở?Tình nhân gì?"
"Tình nhân tay phải!" Anh không được tự nhiên mà lặp lại lần nữa.
"Tình nhân tay phải? Hả?"
Anh gào thét, "chính là tự mình lái máy bay đó!"
Uất Noãn Tâm nhịn không được, cười "khúc khích" một tiếng, vô cùng
không chừa mặt mũi cho Ngũ Liên. Anh giận ngay tức khắc, "dám cười anh,
xem anh trừng trị em như thế nào." Nói xong anh kéo Uất Noãn Tâm qua, đẩy
cô ngã thẳng xuống ghế sofa, cù lét cô.
"Ôi.........đừng...........ngứa quá........ha ha.........." Uất
Noãn Tâm vội vàng xin tha, "em sai rồi em sai rồi, anh tha cho em
đi.........."
"Em biết sai thật chứ?" Ngũ Liên chống cả người bằng một tay, nhìn
xuống người cô.
"Ừm! Em không dám nữa đâu....."
Bên dưới cơ thể là cơ thể mềm mại của cô, mùi tử la lan thanh nhã, lồng ngực
của cô phập phồng dữ dội, đẫy đà như chú thỏ ngọc. Trên mặt vẫn còn đỏ ửng sau
khi đùa giỡn, một đôi mắt trong sáng lóng lánh làm người khác say đắm, đôi môi
đỏ mộng,dường như đang im lặng mà mời mọc anh.
Tất cả những điều này, đều có kích thích rất lớn đối với tinh thần của Ngũ
Liên,khuấy động ham muốn của anh, máu khắp người sôi trào. Vật lớn ở trong cơ
thể chịu đựng rất lâu đã sống lại rồi, kêu gào ham muốn với cô, ánh mắt đột
nhiên trở nên cháy bỏng, dường như muốn nuốt chửng cô vào trong bụng.
Uất Noãn Tâm cũng nhận ra được ham muốn trong mắt anh, tim đập càng nhanh hơn,
có hơi lúng túng, muốn đứng dậy, Ngũ Liên lại đè hai cổ tay cô lại, không cho
cô nhúc nhích.
Cô cười nhạo, "để em đứng dậy đi..............bé Thiên đang ở
ngoài.........."
"Nhưng anh muốn hôn em." Nói xong câu này, Ngũ Liên cúi người hôn
lên đôi môi đã khao khát từ lâu.
Uất Noãn Tâm vốn muốn tiếp nhận, nhắm mắt lại. Nhưng trong nháy mắt, trong
đầu không biết vì sao lại hiện khuôn mặt của Nam Cung Nghiêu, rồi đột ngột xoay
mặt qua một bên, "đừng mà!"
Cô không dám mở mắt một hồi lâu, nhưng vẫn nghe thấy tiếng lẩm bẩm mất mác
của Ngũ Liên. "Em vẫn còn nghĩ đến anh ta, đúng không? Ngay cả cái hôn,
cũng không cách nào tiếp nhận được."
"Xin lỗi anh............em........." Nỗi đau khổ trong mắt anh,
làm cô không biết giải thích như thế nào, chỉ cảm thấy áy náy.
"Không cần nói xin lỗi đâu, em không có lỗi với anh!" Ngũ Liên có
chút buồn bã buông cô ra, xoay người qua chỗ khác. Cười mỉa, "anh đã đợi
sáu năm rồi, không biết còn phải đợi đến bao giờ. Anh rất yêu em, cũng bằng
lòng chờ đợi. Nhưng sáu năm rồi, vẫn không đủ sao? Có lúc anh rất bất lực, rất
thất vọng, không biết phải đợi đến bao giờ, em mới có thể quên anh ta. Thậm
chí, sẽ không có ngày đó........."
"Không phải đâu, em đã rất cố gắng quên anh ta rồi. Điều em cần, chỉ là
thêm một chút thời gian nữa thôi. Chúng ta sắp kết hôn rồi, đừng hoài nghi tình
cảm em dành cho anh nữa, được không?"
Thấy khuôn mặt anh vẫn giữ bình tĩnh, trêu chọc ngược lại anh, "Anh là
bảo bối của Đài Loan, đường đường là Ngũ thiếu nha. Lại lo được lo mất, cũng
không sợ người khác cười nhạo. Người không có cảm giác an toàn, hẳn phải là em
nha! Em là phụ nữ đã kết hôn một lần, còn có cả con. Anh không cần em, em phải
làm sao đây?"
Ngũ Liên mỉm cười, che giấu nỗi buồn trong lòng. Cố gắng cười đùa với cô,
"nói cũng phải, em phải chăm sóc anh thật tốt đó, nếu không bất cứ lúc nào
anh cũng có thể thay đổi quyết định, lúc đó em thành gái ế."
"Em biết rồi! Nào dám không chăm sóc anh nha!"
"Vậy bắt đầu chăm sóc từ trên giường đi!" Ôm Uất Noãn Tâm lên
giường, cô kêu nhỏ,"ối, anh làm gì hả?"
"Đi ngủ." Ngũ Liên đắp chăn ngay ngắn cho hai người, một cánh tay
dửng dưng để ở trên người cô. "Vừa nói phải chăm sóc anh, sao nào? Muốn
đổi ý sao?"
"Không phải đâu, bé Thiên ở sát vách đó."
"Chúng ta sắp kết hôn rồi, ngủ chung là chuyện rất bình thường được chưa?
Em còn chí chóe nữa, anh sẽ làm chút chuyện gì thật đó." Anh làm bộ muốn
cởi quần áo của cô, làm Uất Noãn Tâm sợ nhưng không dám nói. "Được rồi
được rồi, kẻ cướp!"
Da mặt của anh thật dày, "anh chính là cướp đó, em không thích sao? Vợ
của kẻ cướp!"
Uất Noãn Tâm thầm liếc anh bằng nửa con mắt, nhưng thực ra cũng hết cách với
anh rồi.Người này cũng đã hơn ba mươi mấy tuổi đầu, còn bá đạo ngây thơ đến
vậy, hết lần này đến lần khác làm cho cô không cách nào chống lại được!
Ở dưới khu chung cư, có một chiếc xe hơi dài màu đen đã đậu ở đó rất lâu.
Vẻ mặt người đàn ông ngồi trong xe lạnh đến thấu xương, ánh đèn mơ ảo phác
họa vẻ mặt trên gò má của anh. Dứt khoát, lạnh lùng như một lưỡi dao, nhưng
cũng rất nguy hiểm. Bởi vì có sự tồn tại của anh, bầu không khí trong xe trở
nên u ám, làm cho người khác cảm thấy áp lực ở trên đầu mình, tất cả đều âm u.
Từ lúc chiều, xe vẫn luôn đậu ở đây.
Anh tận mắt nhìn thấy Ngũ Liên đưa Uất Noãn Tâm vào, cho đến bây giờ, đã
suốt năm tiếng đồng hồ.
Trong năm tiếng này, bọn họ đã làm những gì? Hôn nhau? Âu yếm? Thậm chí lên
thẳng giường rồi sao?
Nghĩ đến những cảnh không thể chịu đựng nỗi, anh nổi lửa trong cơn tức giận.
Có một sự kích động mãnh liệt, muốn xông vào trong đó giết chết bọn họ. Nhưng
anh cần phải nhẫn nhịn, bởi vì đây là một trong những kế hoạch anh đã vạch ra.
Anh không thể vì một lúc tức giận mất kiên nhẫn, mà phá vỡ kế hoạch.
Từ giây phút anh biết được sự thật đó, anh đối với cô, đã không còn tình
yêu, mà chỉ có hận thù....
Chương 303: Tai nạn xe
Buổi sáng trước khi ra khỏi cửa, Ngũ Liên mới nói cho Uất Noãn Tâm biết, đã
giúp cô đặt lịch hẹn buổi chiều ở thẩm mỹ viện, trước khi kết hôn cô phải sửa
soạn cho mình thật tốt . Sau khi tan ca, cô đành phải vội vàng đi đến thẩm mỹ
viện. Viện trưởng đích thận phục vụ cô, như những ngôi sao vây quanh mặt trăng
mà kéo cô vào hàng ghế VIP, vô cùng ân cần, còn quý hơn cả khách quý.
Nhân lúc viện trưởng rời khỏi, nhân viên thẩm mỹ nói với vẻ mặt ngưỡng mộ:
"Chị Uất à, em rất ngưỡng mộ chị nha! Hai người đàn ông ưu tú nhất Đài Loan
này, đều yêu chị như vậy, chị đã trở thành thần tượng của tất cả người dân, nữ
thần đó nha!"
Uất Noãn Tâm mỉm cười, chỉ bình tĩnh mà hỏi : "Làm sao em biết hai
người ấy yêu tôi chứ?"
"Đương nhiên rồi! Trong cửa hàng áo cưới, Ngũ thiếu thổ lộ bằng những lời
nói kia, làm em cảm động đến rơi nước mắt như mưa bão. Anh ấy ngay cả chuyện
chị đã có con rồi cũng không bận lòng, đây mới là tình yêu chân thực đó! Còn
Nam Cung tổng tài, mặc dù bên ngoài đồn thổi rằng đây là cuộc hôn nhân thương
mại xen lẫn chính trị,nhưng cũng không sao cả! Mặc dù không phải là tình yêu
chân thực, nhưng cái danh Nam Cung phu nhân, làm cho người khác ngưỡng mộ chết
đi được!"
"Hôn nhân không có tình yêu, cũng đáng để ngưỡng mộ sao?"
"Đương nhiên rồi!" Nhân viên thẩm mỹ bày ra vẻ mặt chắc chắn,
"gả vào nhà giàu,có thể bay lên thành phượng hoàng, là ước mơ của biết
nhiêu người con gái. Trở thành vợ của những cậu ấm con nhà giàu tốt biết bao,
không giống chúng em số khổ,còn phải ở đây làm đến bán sống bán chết, lãnh một
chút tiền lương đến đáng thương.
Uất Noãn Tâm cười mà không nói gì.
'Gả vào nhà giàu', cả đời ăn sung mặc sướng, các cô gái bây giờ đều nghĩ như
vậy sao?
Cho dù chuyện hôn nhân là chuyện quan trọng, cũng không quan tâm sao?
Chỉ là, cô và các cô ấy không giống nhau. Điều cô quan tâm là tình yêu, mà
không phải tiền tài hay những đãi ngộ của cuộc sống.
Hạnh phúc, phải tạo ra bằng chính đôi bàn tay của mình. Dựa vào người khác,
chỉ khiến cho chính mình trở thành dây leo vô dụng. Một khi mất đi sự sinh sống
từ cây mình bám trụ, sẽ chết khô, cô nhất quyết không muốn trở thành người như
vậy!
Nghe cô nói như vậy, nhân viên thẩm mỹ cho rằng cô ghét mình quá nhiều
chuyện, vội vàn thoa kem lên mặt cô. "Chị đợi em một chút, em mở TV cho
chị xem."
"Cám ơn em! Bật kênh tin tức đi!"
"Vâng!"
Nhân viên thẩm mỹ chuyển đến kênh tin tức, rồi đi lấy những mỹ phẩm dưỡng da
khác.
Uất Noãn Tâm chăm chú xem tin tức.
"Hai giờ rạng sáng nay, tại khu vực đang thi công trên đường Đức Đông
đã xảy ra tai nạn giao thông, con gái thị trưởng Uất Linh Lung sau khi uống say
đã lái xe, đâm chết hai người công nhân rồi bỏ trốn, cho đến năm giờ chiều hôm
nay đã bị bắt tại sân bây. Thông tin cụ thể, vẫn còn đang trong quá trình điều
tra.....
Uất Noãn Tâm nhíu mày lại, không ngờ lại đột nhiên xảy ra sự cố này.
Mặc dù Uất Linh Lung luôn vênh váo kiêu ngạo, cô cũng rất ghét chị ta, nhưng
cũng không hy vọng sẽ xảy ra chuyện này, càng không hy vọng có dính đến mạng
người.
Với tính cách của chị ta, không giống người sẽ làm ra những chuyện kinh
khủng này,nhưng không hiểu sao cô lại có cảm giác, chuyện này không đơn giản
giống như vẻ bên ngoài của nó, thậm chí sẽ dẫn đến một tai họa lớn.
................
Vì chuyện đó, cả đêm Uất Noãn Tâm không cách nào ngủ yên, ngày hôm sau đến
văn phòng luật sư chưa được bao lâu, Angel đột nhiên bước vào, nói là có hai
người chỉnh đích danh muốn mời cô nhận một vụ kiện.
Nhưng cô không ngờ đến, người đến là hai phụ nữ trung niên lại còn là vợ của
hai người công nhân bị Uất Linh Lung đụng chết. Tâm trạng của các cô ấy
rất kính động, quỳ xuống cầu xin cô lên tiếng vì các cô ấy.Bởi vì ngoài cô ra,
cả Đài Loan này không có một luật sư nào dám nhận vụ kiện này cả.
Mặc dù Uất Noãn Tâm có ghét Uất Linh Lung hơn nữa, nói như thế nào hai người
cũng có quan hệ về mặt huyết thống, cô quả thực không muốn nhúng tay vào chuyện
này, kéo chị ta 'đi vào chỗ chết'.
Nhưng đối mặt với sự cầu xin đau hổ của hai người, cô lại không cách nào có
thể từ chối,cuối cùng, lòng tin vẫn luôn kiên trì tồn tại bấy lâu nay đã chiến
thắng sự mềm yếu trong lòng, cô nhận vụ kiện này.
Truyền thông dường như rất thính tai, không đến một tiếng đồng hồ, thì đã
đưa tin chuyện này khắp nơi, ám chỉ hai chị em bất hòa tranh đoạt tài sản, Uất
Noãn Tâm chỉ muốn tiền, mà không nghĩ đến tình thân, giống như câu 'lòng lang
dạ sói' như người ta thường nói.
Điều này càng làm cho những phỏng đoán của Uất Noãn Tâm trở nên chắc chắn,
tất cả những chuyện này, nhất định có người giở trò, âm thầm ở phía sau thao
túng tất cả, tất cả những chuyện này có dính líu rất lớn với mình.
Vào buổi tiếng trong lúc đang tăng ca, bên ngoài đột nhiên có tiếng cãi
nhau.
"Uất Noãn Tâm, con nhỏ đê tiện này, mày ra đây cho tao........ mau ra
đây.............mày là đứa không biết xấu hổ."
Cô vừa nghe thấy tiếng thì đã biết ngay là ai, cũng đã đoán trước bà ta sẽ
đến quậy.
Lâm Khiết Hồng không quan tâm bị mọi người lôi kéo, ngang ngạnh mà xông vào,
tóc tai bù xù, xông đến muốn đánh Uất Noãn Tâm, cũng may bị các đồng nghiệp giữ
lại.
Uất Noãn Tâm tỏ vẻ bình tĩnh, "thị trưởng phu nhân, có gì từ từ nói,
đừng có động tay động chân!"
"Nói chuyện với đứa đê tiện như mày, tao chẳng có gì đáng để nói, tao
cảnh cáo mày,không được nhận vụ kiện này, nếu không tao sẽ cho mày chết!"
"Mày là con nhỏ hồ ly tinh không biết xấu hổ, đồ đê tiên, cướp đoạt tất
cả của Linh Lung, bây giờ còn giậu đổ bìm leo, muốn đưa con bé vào chỗ chết,
mày còn là người không! Đồ chó không tim không phổi!"
"Xin bà làm cho rõ chút đi, Uất Linh Lung tự mình uống say rồi đụng
chết người, liên quan gì đến tôi. Tôi chỉ làm chức trách của một người luật sư
thôi, lên tiếng vì nhưng người dân thấp cổ bé họng trong xã hội, cho bọn họ một
sự công bằng, không có gì đáng trách cả!"
"Con khốn! Mày chính là muốn hại chết Linh Lung mà!" Lâm Khiết
Hồng khóc lóc gào thét, "con bé là đứa con gái duy nhất của tao, mày không
thể làm vậy với nó!"Bà ta càng gào khóc thảm thương hơn, không ngừng mắng
chửi, bỗng chốc quỳ xuống trước mặt Uất Noãn Tâm, cầu xin khàn cả giọng.
"Coi như dì cầu xin con, tha cho Linh Lung đi! Chỉ con ở trước mặt Ngũ
thiếu nói hai ba câu, cậu ta nhất định sẽ giúp mà, đừng để Linh Lung phải
chết...................con bé là sinh mạng của dì............... muốn chết, để
dì chết thay con bé..........."
"Dì biết con hận dì, muốn gì thì cứ nhắm vào dì, Linh Lung vô
tội................con giết dì đi, xin con tha cho con bé đi............"
Uất Noãn Tâm hiểu rõ sự đau khổ của một người mẹ, nếu như bé Thiên phạm sai
lầm, cô cũng sẽ làm như vậy. Nhưng, chị ta giết người là thật, làm như vậy sẽ
công bằng khi đã phá vỡ hạnh phúc của hai gia đình sao?
Nghĩ đến tinh thần của hai người phụ nữ lúc chiều gần như sụp đổ, cô buộc
mình phải vững lòng. "Xin lỗi bà, mời bà về cho! Vụ kiện này tôi đã nhận
rồi."
Pháp luật và tình người vốn có mâu thuẫn với nhau, cô chỉ mong không thẹn
với lương tâm của mình, không có lỗi với cái danh xưng 'luật sư'
thôi...........

