Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 5 - Chương 242 ---> 244
Chương 242: Quan hệ được phơi bày ra ánh sáng
Đầu của Nam Cung Nghiêu vẫn còn chưa hết đau, gấp gáp vội vã
lái xe đến ngọn hải đăng, nhưng hiển nhiên không tìm được Uất Noãn Tâm, chạy
vội đến nhà cô. Cũng may, cô mở cửa, chỉ là thái độ có chút lạnh nhạt. “Sao anh
lại đến đây hả?”
“Xin lỗi, tối qua…….. anh………. quên mất.”
“Không sao cả.” Dù sao lòng anh cũng không có cô, thì làm
sao có thể nhớ rõ chứ?
“Em tìm anh có việc sao?”
“Không có! Chỉ là muốn gặp anh thôi. Sắp đến giờ làm rồi,
anh đi tắm rửa trước đi! Người nồng nặc mùi rượu.”
Anh kéo cô lại. “Noãn Tâm, đừng dùng thái độ đó đối xữ với
anh được không? Anh không phải cố ý.”
“Em biết! Chúng ta lúc khác hẳn nói tiếp được không? Sắp trễ
giờ làm rồi, anh đi tắm trước đi, trong nhà có quần áo lần trước anh để lại
đó.”
Nhìn thấy cô thực sự không muốn nói, Nam Cung Nghiêu cũng
không tiện níu kéo, đành phải cởi âu phục, đi vào phòng tắm.
Chưa đến hai phút, điện thoại của anh đổ chuông, Uất Noãn
Tâm bật điện thoại, trên điện thoại nhấp nháy tấm ảnh hiển thị người gọi trong
phút chốc làm cho mặt cô tái méc, đến môi cũng trắng bệch.
Cả người lạnh như băng, run rẩy, như bị ngũ lôi đánh trúng.
Cô thà rằng chọc mù hai mắt mình, cũng không muốn nhìn thấy tấm hình đó.
Nam Cung Nghiêu đi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Uất Noãn Tâm
đưa lưng về phía mình, cầm điện thoại của mình, tiếng chuông vẫn chưa ngừng.
“Sao vậy?”
Cả người cô như hóa đá.
Nam Cung Nghiêu ngờ vực lấy điện thoại, tấm hình hiển thị
cuộc gọi của Vũ Nhi dĩ nhiên của tối qua sau khi say rượu, ‘hình ảnh trên
giường’ của hai người, ngay lúc đó anh cũng hoảng hốt, lập tức ngắt cuộc gọi,
căng thẳng nắm lấy tay của Uất Noãn Tâm. “Em nghe anh giải thích……….. anh và Vũ
Nhi không có gì hết……….. anh, tôi qua anh uống say………… không biết cô ấy chụp
những tấm hình này lúc nào………….”
Uất Noãn Tâm tức đến nỗi khóe mắt đỏ au, căm tức nhìn anh
chằm chằm, ánh mắt đó khiến cho anh hoảng sợ. “Noãn Tâm, hãy tin anh, anh thực
sự không biết……..”
“Bốp…”
Một cái tát đánh thẳng vào mặt anh, để lại vài dấu ấn đỏ
chót.
“Anh còn muốn gạt tôi đến bao giờ?”
“Anh thực sự không biết, điều do Vũ Nhi chụp…… lúc đó anh
thực sự uống say rồi….”
Cô hít một hơi thật sâu, khi tuyệt vọng đến một mức độ nào
đó, ngay cả tức giận cũng chẳng còn sức. Nhắm mắt lại, cổ họng khàn khàn phát
ra tiếng. “Được, coi như anh không biết. Cô ấy không phải em gái anh, đúng
không?”
Anh siết chặt tay lại. “Đúng! Cô ấy…….. là anh nhận nuôi.”
Cô lảo đảo lùi về sau vai bước, lòng lạnh lẽo, máu cũng
ngừng chảy. “Cho nên, anh đã sớm biết rồi sao?”
“Xin lỗi!”
“Người anh muốn yêu nhưng không dám yêu, là cô ấy, đúng
không?”
“………Phải! Nhưng bây giờ anh………”
“Đủ rồi! Một chữ tôi cũng không muốn nghe.” Uất Noãn Tâm cảm
thấy mình từ đầu đến cuối là kẻ vô cùng ngu ngốc. Rõ ràng cảm nhận được quan hệ
của hai người đó không bình thường, anh nói hai người là anh em, vậy mà cô cũng
ngu ngốc tin là thật.
Ha, cô là đồ ngu. Anh em gì, đêm hôm khuya khoắt hai ngày ba
hôm lại ngủ cùng nhau sao? Anh em gì, ngay cả một người vợ như cô cũng bị ép
phải dọn ra ngoài sao? Anh em gì, mà có thể chụp những tấm hình lộ liễu như vậy
sao?
“Noãn Tâm, anh biết anh sai rồi, em nghe anh nói……..”
“Tôi không muôn nghe tôi không muốn nghe………. anh cút! Anh
cút đi!” Cô gào thét khóc òa, đẩy anh ra ngoài. Nam Cung Nghiêu dùng một tay
chống cửa. “Noãn Tâm……… em nghe anh……….”
“Mới sáng sớm, om sòm gì vậy hả?” Ngũ Liên đầu tóc lộn xộn
đứng ở cửa, nhìn thấy Uất Noãn Tâm khóc thét như vậy, lập tức nổi lửa, vung nắm
đấm qua đó. “Nam Cung Nghiêu, anh khốn khiếp dám chọc cô ấy khóc!”
Bụng Nam Cung Nghiêu cũng nghẹn đầy tức giận, đúng lúc đang
nổi giận, cũng không khách sáo trả lại một đấm.
Hai người có qua có lại, đều hung hăn đến nỗi muốn đánh đối
phương chết. Đánh một trận, từ trên cầu thang lăn xuống dưới. Nam Cung Nghiêu
đứng dậy trước, cưỡi lên người Ngũ Liên, một đấm đánh vào mặt anh.
“Dừng tay, Nam Cung Nghiêu……… dừng lại………..” Uất Noãn Tâm
đẩy anh ra. “Tôi không muốn nhìn thấy anh, anh đi đi! Đi……” Tiếng gào thét của
cô dần trở nên nghẹn ngào. “Cần xin anh…….đi đi……”
Hai mắt Nam Cung Nghiêu đỏ ngầu, oán giận nhìn Ngũ Liên, bất
đắc dĩ bỏ đi.
Uất Noãn Tâm ngồi bệt xuống đấy che mặt khóe, khóc đến nỗi
khiến tim Ngũ Liên tan nát. Trên mặt dù bị thương, nhưng lại không cảm thấy
đau, mà chỉ thấy đau lòng.
“Được rồi, đừng khóc nữa…… anh ta không đáng……..” Nhẹ nhàng
ôm lấy cô, an ủi một lần lại một lần. “Đừng khóc nữa……… ngoan…….. tôi luôn ở
bên em mà…………”
Nam Cung Nghiêu xuống lầu, đứng yên tại chỗ nhìn nhà Uất
Noãn Tâm rất lâu, không biết phải làm sao. Anh bỏ đi, chỉ vì không muốn ép cô.
Nhưng bỏ đi rồi, trong lòng lại rất bất an. Đặc biệt bên cạnh còn có Ngũ Liên,
anh có hàng ngàn hàng vạn cái không yên tâm, thực sự hận không thể xông lên nện
cho cậu ta một trận. Lúc nào cũng thèm nhỏ dãi bà xã của người khác, còn không
biết xấu hẩu, muốn tìm cái chết đây mà!
Nhưng bây giờ người anh lo lắng nhất không phải Ngũ Liên, mà
là không biết phải giải thích quan hệ giữa anh và Vũ Nhi với Uất Noãn Tâm ra
sao. Tình hình trước mắt, anh quả thật không cách nào nói rõ mình và Vũ Nhi
hoàn toàn trong sạch.
Không khỏi cảm thấy hối hận, chính mình nên sớm thẳng thắn
quan hệ của bọn họ vớ cô, nếu không cũng không phải lâm vào tình cảnh như bây
giờ.
Biệt thự.
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được,
xin quý khách vui lòng gọi lại sau………..”
Trong điện thoại không ngừng truyền đến giọng tổng đài, Nam
Cung Vũ Nhi càng chắc chắn, mọi việc đã diễn ra thuận lợi. Với sự hiểu biết của
cô với Uất Noãn Tâm, chắn chắn sẽ không muốn nghe Nam Cung Nghiêu nói, mà sẽ lấy
cớ lảng tránh. Tất nhiên, phải để anh tắm rửa trước.
Lúc này gọi điện thoại qua, người nhận là cô ta, hình tự
nhiên cũng sẽ được cô ta thấy trước.
Ha, lúc trước sao cô không biết, ở mặt này mình lại giỏi đến
vậy chứ? Cái ả Uất Noãn Tâm ngu ngốc kia, không phải là đối thủ của cô ta!
Dựa vào cái gì đòi cướp đàn ông của cô!
Cuối cùng thất bại, đau thương tuyệt vọng, nhất định là cô
ta!
Chương 243: Ly hôn, kết hôn
Ngũ Liên ở bên cạnh nhìn Uất Noãn Tâm khóc rất lâu rất lâu,
mới yếu ớt cất tiếng: “Mặt của tôi rất đau đó, không bôi thuốc, có thể để lại
sẹo đấy. Bằng không, em cứ khóc đi, tôi bôi xong thuốc lại ở bên cạnh nhìn em
khóc được không?”
Cô biết rõ anh không muốn khiến cô đau lòng, cố ý chọc ghẹo
cô, hít mũi, vịn tường đứng dậy. “Để tôi giúp anh!”
“Không khóc nữa à?”
Hai đôi mắt của cô đỏ lên như hai con thỏ, bĩu môi: “Có gì
đáng để khóc chứ?”
“Tôi đã nói mà, có gì đáng để khóc chứ. Chuyện cũng đã xảy
ra, phải tìm cách giải quyết, ngồi khóc lóc có ích gì! Được rồi, đi thôi, tôi vì
em mới bị thương, em phải chịu trách nhiệm tới cùng đó.”
“Biết rồi!”
Uất Noãn Tâm giúp Ngũ Liên bôi thuốc xong, ngồi ngẩn người ở
bên cửa sổ. Anh quăng cho cô một lon bia. “Tâm trạng không tốt thì uống đi!”
“Uống nữa sao? Anh không có cách nào khác để an ủi sao?”
“Có, nhưng vô dụng với em.”
“Là gì?”
“Lên giường!” Anh dửng dưng thốt ra hai chữ đó. “Bình thường
thấy phụ nữ khóc, tôi sẽ ném cô ta lên giường, làm xong thì hết chuyện, em muốn
thử không?”
“Làm như vậy tôi càng khóc thê thảm hơn!”
“Xế! Em còn chưa thử qua, làm sao biết chứ? Công phu trên
giường của bổn thiếu, nổi tiếng ra ngoài nước, đảm bảo em sẽ hài lòng. Nói
không chừng sau khi em thử xong, sẽ phát hiện Nam Cung Nghiêu quá yếu…” Anh nở
nụ cười cực kỳ gian ác, một mặt là do khuôn mặt gian ác đó vốn đã mang dáng vẻ
gian tà, một mặt khác là đang cố tỏ ra mập mờ. Mặt mũi bị bầm dập, nhưng vẫn
còn rất hấp dẫn người khác.
“Cám ơn nha, anh vẫn nên tiết kiệm ‘tinh’ lực đi!”
“Quỷ nhát gan!” Ngũ Liên khinh thường. “Đúng rồi, đây là lần
đầu tiên tôi thấy em tức giận đến vậy, anh ta lại chọc ghẹo em gì hả? Mặc dù
anh chuyện xấu có thừa, trước giờ chưa làm được gì hay ho, nhưng cũng chưa từng
thấy em tức giận đến vậy.”
“Anh ấy lừa tôi. Vũ Nhi, vốn không phải em gái anh ấy. Anh
đã sớm nhận ra rồi, phải không?” Cô cười khổ. “Chỉ có tôi là ngốc nghếch, rõ
ràng biết rõ có gì đó không đúng, nhưng vẫn muốn tin tưởng anh ấy.”
Ngũ Liên không lên tiếng. Xem ra, lại là trò quỷ kế của
người đàn bà Nam Cung Vũ Nhi kia. Sánh với nhền nhện độc, cô ta còn lợi hại hơn
nhiều so với anh tưởng tượng.
“Nếu phiền phức như vậy, không bằng ly hôn đi, một lần giải
quyết gọn ghẽ. Hôm nay hai người ly hôn, tôi cũng không cần dọn đi nữa, sau đó
tôi dắt em đi công chứng.”
“Chuyện không đơn giản như những gì anh nghĩ đâu.”
“Có thể phức tạp hơn sao? Chẳng qua do em luyến tiếc, không
đành lòng hạ quyết tâm thôi.”
Uất Noãn Tâm bị anh đánh trúng chỗ hiểm, không khỏi vì mình
cảm thấy bi ai, lắc đầu. “Thôi đi, không nói về anh ấy nữa, phiền phức! Thực
xin lỗi, lại liên lụy làm anh bị đánh, còn phải an ủi tôi. Anh đối xữ với tôi
quá tốt, tôi lại……. xin lỗi!”
“Tôi biết, em làm như vậy, để tránh tổn thương tôi. Nhưng
không nhìn thấy em, tôi càng khó chịu, em cứ xem tôi là thằng ngốc đi!” Anh tự
cười nhạo mình. “Nếu em thực sự cảm thấy có lỗi với tôi, thì hãy thu lại ‘thẻ
người tốt’ đi.Tôi không muốn nhận, cũng không có tự cách…… Tôi không hề tốt như
em đã nghĩ, tôi cũng rất ích kỷ.” Cô toàn tâm toàn ý tin tưởng anh, anh lại…….
Lúc này, di động đổ chuông. Ngũ Liên nhìn lướt qua là cuộc
gọi của Nam Cung Vũ Nhi, nên quay về phòng để nhận.
“Hai người tiến tới bước nào rồi? Cô ta có cảm động đến mức
lấy thân để đền đáp không? Lại cho anh thêm cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân
rồi, còn không cảm ơn tôi sao?”
“Cho nên, mấy tên lưu manh tối hôm qua, cũng do cô phái đến
sao?” Đây là nguyên nhân cô ta nhắn tin kêu anh đến ngọn hải đăng ‘tản bộ’ sao?
Ngũ Liên lành lùng nghiến răng. “Tôi đã cảnh cáo cô, nếu như
cô dám tổn thương Uất Noãn Tâm, tôi sẽ không tha cho cô!”
“Cô ta không phải không bị thương sao? Tôi chỉ phái người hù
dọa cô ta thôi mà, như vậy mới có thể để anh làm anh hùng chứ. Nắm chắt cơ hội
này, để cho lòng cô ta dựa dẫm vào anh, tôi cũng có sự sắp xếp của tôi. Cứ vậy đi,
không cần quá cảm ơn tôi!”
Cô ta ngắt điện thoại.
“Shit!” Ngũ Liên mắng chửi. Anh hối hận khi mình đã hợp tác
với cô ta. Người đàn bà điên này, ai biết được cô ta sẽ giở trò gì!
…………
Nam Cung Nghiêu không đến công ty, vừa về đến nhà, đi thẳng
vào phòng của Nam Cung Vũ Nhi, quăng điện thoại trước mặt cô ta. “Tại sao lại
có những tấm ảnh này hả?”
“Tôi qua em chụp chơi, thấy cũng không tệ, nên dùng làm hình
nền, sao vậy?”
“Chụp chơi sao?” Nam Cung Nghiêu kìm chế không nổi giận. “Em
cố ý có có phải không?”
“Cố ý sao? Anh có ý gì? Em cố ý cho ai xem hả?”
“Uất Noãn Tâm.” Vài chữ được thốt ra từ kẽ răng.
Nam Cung Vũ Nhi xanh mặt trong chốc lát, giả vờ kinh ngạc.
“Anh đang nói, Noãn Tâm nhìn thấy rồi sao? Nhưng, nhưng cô ấy sao lại cầm điện
thoại của anh chứ?”
Nam Cung Nghiêu tức tối ngồi xuống, hai tay siết chặt lại,
ngón tay vang lên tiếng ‘rắc rắc’.
“Xin lỗi, em không biết, em không cố ý…….. em sẽ giải thích
với cô ấy……”
Cô ta làm bộ gọi điện thoại, bị Nam Cung Nghiêu giữ lại. “Cô
ấy đang rất tức giận, có giải thích thế nào cũng vô dụng, hai ngày nữa hẳn nói
đi!”
“Vậy…….. cô ấy biết chuyện chúng ta không phải anh em sao?”
“Ừ!”
“Thực ra……… đây có lẽ cũng là một chuyện tốt, anh cứ lừa gạt
cô ấy, chỉ càng làm cho cô ấy tổn thương nặng nề. Nhưng em biết rõ, không phải
bằng cách này. Xin lỗi, em thực sự, thực sự không ngờ đến…… anh biết đó, em
không phải là người con gái thích mưu mô, anh tin em vô tội có phải không?”
Ánh mắt của cô ta rất chân thành, ngây thơ như chú nai, đánh
tan sự hoài nghi của Nam Cung Nghiêu. Anh chỉ thở dài. “Anh tin em! Chuyện này
cũng không thể trách em, là anh đã gạt cô ấy. Đều là lỗi của anh!”
Nam Cung Vũ Nhi nắm lấy tay của anh. “Anh không cần tự trách
mình, cô ấy vốn là người đến sau, cho nên cô ấy không có quyền tức giận về quá
khứ của chúng ta. Nếu như cô ấy yêu anh, thì nên tin tưởng anh vô điều kiện, mà
không phải vì lời nói dối có thiện ý của anh mà giận cá chém thớt với anh. Nếu
như ngay cả quá khứ của anh cũng không thể khoan nhượng được, vậy thì cô ấy
không có tự cách yêu anh!”
“Anh không biết, rất rối bời, em ra ngoài trước đi, anh muốn
mình bình tĩnh một chút!”1
Chương 244 : Hai người vẫn chưa lên giường?
Ngủ ở nhà Ngũ Liên một đêm, sáng sớm Uất Noãn Tâm thức dậy
làm bữa sáng, không ngờ anh lại dậy trước, ôm chiếc Ipad làm ổ trên ghế sofa
không biết đang xem gì, mặt mày hớn hở.. Cô đi về phía trước nhìn. “Thông tin
du lịch? Anh muốn đi du lịch sao? Chẳng lẽ phụ nữ ở Đài Loan vẫn chưa thỏa mãn
anh?”
Anh cốc đầu cô. “Trong đầu em không thể nghĩ đứng đắn hơn
sao?”
“Vốn dĩ anh cũng đâu phải người đứng đắn đâu, bớt giả vờ làm
thiếu niên trong sáng đi.”
“Xế!” Ngũ Liên mặc kệ cô, tiếp tục cúi đầu tìm thông tin.
Uất Noãn Tâm làm xong bữa sáng đi ra, anh giơ Ipad lên, trên
màn hìnhh là một thị trấn xinh đẹp, có nhiều loài hoa như hoa cẩm chướng. “Chỗ
này thấy thế nào?”
“Không tệ nha, tôi thích những chỗ như vậy.”
“Tôi biết mà, tôi cố ý vì em, bỏ cả buổi sáng để chọn đó!”
“Vì sao phải chọn nơi tôi thích chứ?”
“Đương nhiên là dẫn em đi rồi!”
“Tôi phải đi làm, không đi được.”
“Thì xin nghỉ!”
“Không cần! Gần đây tôi đã xin nghĩ rất nhiều rồi, xin nghỉ
nữa sẽ bị sa thải đó.”
“Vậy càng tốt, công ty của tôi cần những nhân tài như em.
Anh ta trả lương em bao nhiêu, tôi trả gấp mười lần.”
Cô chớp chớp mắt. “Không cần đâu, tôi không đáng giá được
nhiều tiền như vậy.”
“Đừng khiêm tốn nữa! Thời buổi bây giờ, heo còn tăng giá, em
không tăng, chẳng lẽ ngay cả heo cũng không bằng sao?”
Khóe miệng cô co giật. “Mới sáng sớm, có thể nói chuyện dễ
nghe chút không?” Một ngón tay chọc vào vết thương ở mí mắt của anh, anh đau
đến nỗi la “oai oái” như quỷ kêu. “A a a…… em muốn lấy mạng người khác mà!”
“Ai mời anh! Ngoan ngoãn ngồi xuống, ăn sáng đi!”
“Em có lương tâm không vậy hả? Tôi có lòng tốt mời em đi du
lịch, em lại đối xữ với tôi như vậy hả?”
“Vậy cám ơn lòng tốt của anh, tôi không có tiền, cũng không
có thời gian.”
“Ngũ thiếu tôi để phụ nữ bỏ tiền túi sao? Em mắc cười ghê.”
“Tôi cũng không phải phụ nữ của anh, AA rất bình thường.
Chẳng qua do anh tiêu xài hoang phí, nên AA của anh mới ko đủ!” (AA còn
được gọi là acid arachidonic, cũng là một đa acit béo không bão hòa, là nguyên
tố dinh dưỡng cần thiết cho sự phát triển thể trạng của trẻ.)
“Xế! Em toàn mượn cớ không. Theo tôi thấy, em đang luyến tiếc
Nam Cung Nghiêu thì có. Sao nào? Anh ta đã như vậy rồi, em vẫn còn ôm hy vọng
với anh ta sao?”
“Được rồi được rồi, để tôi suy nghĩ đã! Anh chờ tôi một tuần
đi.”
Cô không nói chỉ cười, ăn sáng xong thì đi làm. Lúc đang đợi
xe buýt, đột nhiên nhận được điện thoại của Nam Cung Vũ Nhi. Cô cúp máy thẳng,
nhưng chưa được mấy giây, di động lại đổ chuông. Đành phải tiếp. “Có chuyện gì
sao?”
“Bây giờ cô có rãnh đến biệt thự không? Tôi có chuyện quan
trọng muốn nói với cô.”
“Không cần thiết đâu, tôi đã biết hết rồi.” Mặc dù chuyện
này không phải lỗi của Vũ Nhi, nhưng trong lòng Uất Noãn Tâm vẫn cảm thấy khó
chịu, không muốn gặp cô ta.
“Vậy tôi qua đó tìm cô, thực sự rất quan trọng, cô không
nghe sẽ hối hận…… hãy tin tôi một lần nữa, được không?”
Lời nói thành khẩn của cô ta, làm cho Uất Noãn Tâm do dự.
“Tôi đến đó vậy!”
……………
Rời khỏi hơn một tháng, quay trở về biệt thự, Uất Noãn Tâm
có một cảm giác như xa cách mấy thế kỷ. Giống như, chính mình chưa bao giờ
thuộc về nơi này, những ký ức vốn rõ rệt cũng dần trở nên mơ hồ, thậm chí hy
vọng chưa từng xảy ra.
Hà quản gia bất ngờ. “Thiếu phu nhân, sao cô lại trở về vậy?
Thiếu gia vừa mới đi làm.”
“Cô ấy đến tìm tôi.” Nam Cung Vũ Nhi đứng ở trên lầu, từ
trên cao ngạo nghễ nhìn cô, nụ cười đó khiến Uất Noãn Tâm cảm thấy rất kiêu
căng, mang đến một cảm giác khiêu khích. Cô có một dự cảm, những việc sắp xảy
ra, có thể là một trận chiến ác liệt đầy gian nan và bão tố.
“Xin lỗi, đã làm phiền lúc cô đi làm.” Nam Cung Vũ Nhi nhấp
một ngụm coffee, thản nhiên mở miệng.
“Muốn nói gì, nói đi?”
“Tôi sẽ nói với cô, sự thật mà cô không biết. Nhưng cô có
thể đảm bảo với tôi, cuộc nói chuyện hôm nay, mãi mãi không được nói với Nam
Cung Nghiêu không? Tôi thực sự chỉ muốn tốt cho cô, nhưng tôi không muốn vì vậy
khiến giữa tôi và anh ấy có bất kỳ khúc mắc nào.”
Cô hít nhẹ. “Cô nói đi!”
“Chuyện tôi và Nam Cung Nghiêu không phải anh em, cô biết
đúng không? Xin lỗi, tôi thực sự không ngờ người nhận điện thoại là cô. Tôi
không đành lòng nhìn cô bị gạt, cũng từng nghĩ sẽ nói rõ với cô, nhưng không
phải bằng cách này. Tôi luôn biết, tôi được Nam Cung Nghiêu nhận nuôi, chỉ là
vẫn giả vờ như không biết, lặng lẽ yêu anh ấy.”
“Lúc còn nhỏ, anh ấy đối xữ với tôi rất tốt, cưng chiều tôi
như một cô công chúa. Nhưng bắt đầu từ năm mười sáu tuổi, anh ấy bất hòa với
tôi, còn tống tôi ra nước ngoài. Tôi vẫn không biết nguyên nhân, cho đến lần về
nước này, anh ấy mới thổ lộ với tôi, bởi vì anh ấy yêu tôi. Nhưng mà, anh ấy có
nỗi khổ của anh ấy, tạm thời không thể tiếp nhận tôi. Anh ấy nói, anh ấy thực
sự rất yêu tôi, từ đầu đến cuối, chỉ yêu một mình tôi.”
Tim giống nhu bị dao cứa một nhác, miệng vết thương đau đến
chảy mủ, Uất Noãn Tâm gần như không còn dũng khí để nghe tiếp. Khóe mắt đỏ au,
chỉ là không muốn ở trước mặt cô ta làm cho mình trở nên thê thảm hơn.
“Anh ấy vẫn giấu tôi chuyện kết hôn, vì không muốn tôi đau
lòng. Nhưng không ngờ rằng, tự tôi vẫn phát hiện được. Sau khi về nước, tôi đã
hỏi anh ấy, tại sao lại kết hôn với cô, anh ấy nói chỉ vì lợi ích chính trị,
anh ấy vốn không yêu cô, cô chỉ là con cờ của anh ấy. Tôi không muốn trở thành
kẻ thứ ba giữ hai người, cho nên tôi vẫn luôn giúp hai người, nhưng……….. lòng
của anh ấy, thủy chung không ở chỗ cô!”
“Tôi biết cô đang nghĩ, anh ấy đối xữ tốt với cô. Nhưng
chính miệng anh ấy nói với tôi, đó là vì………. cô vẫn còn giá trị để lợi dụng,
hơn nữa…….. anh ấy vẫn chưa hoàn toàn có được cô.”
Nhìn thấy phản ứng của cô, dường như bị cô ta nói trúng. Nam
Cung Vũ Nhi đánh một cược, một canh bạc. “Hai người vẫn chưa lên giường, đúng
không?”
Mặt Uất Noãn Tâm trắng bệch, răng cắn vào môi, gần như muốn
cắn đến đổ máu.
Tay siết chặt lại, các đốt
ngón tay lạnh lẽo, cứng đờ.

