Dụ tình - Ngoại truyện 15 phần 1
Chương 15: Tuyên bố của Kỳ Ưng Diêm
Động tác của Kỳ Ưng Diêm cực kỳ tự nhiên, như thể hai người
họ đã sớm trở thành một đôi uyên ương vậy. Giọng nói của anh ta cũng tràn ngập
sự yêu chiều, ánh mắt say đắm nhìn người phụ nữ đang dựa vào ngực mình, khoé
môi khẽ cong lên lộ rõ nụ cười cực kỳ vui vẻ.
Lưu Ly đang tập trung vào đám số liệu trước mặt nên cũng
không cảm thấy có gì khác thường mà chỉ khẽ lên tiếng, “Việc điều chế hương
liệu mới đến giờ vẫn luôn gặp thất bại. Thật không hiểu vì sao nữa. ”
“Em muốn có một loại hương liệu như thế nào?” Kỳ Ưng Diêm
hiếu kỳ cất tiếng hỏi.
Lưu Ly khẽ thở dài, “Là một loại hương liệu được chiết xuất
từ trong cây hoa thần, hơn nữa còn có tác dụng làm đẹp hoặc giúp thư thái tinh
thần. Đó chính là một bài thuốc dân gian, nhưng khi chiết xuất nó ở dạng tinh
dầu sẽ mang lại hiệu quả vô cùng tuyệt vời. Nhưng em bào chế rất nhiều lần đều
gặp phải thất bại. Hôm nay là ngày phải nộp công thức pha chế rồi, đáng tiếc nó
phức tạp hơn rất nhiều so với tưởng tượng của em.”
“Cây hoa thần?” Kỳ Ưng Diêm khẽ nhíu mày, ánh mắt có chút
nghi hoặc. Anh ta cầm lên một gốc cây như cây cỏ, nhìn qua có vẻ rất tầm
thường, giơ giơ lên không trung. “Chính là loại cây này sao? Lấy chút dịch nhựa
nguyên chất từ bên trong này thì có gì khó chứ?”
Lưu Ly lấy lại cái cây nhỏ từ trong tay Kỳ Ưng Diêm rồi khẽ
lắc đầu. “Không phải như thế. Em đã nói với anh rồi, điều quan trọng nhất đối
với một người bào chế hương liệu chuyên nghiệp là phải tạo được sự liên kết
cộng hưởng với tự nhiên. Có như vậy, tâm linh của con người và tự nhiên mới có
thể hoà hợp với nhau.
Muốn có một hương liệu tuyệt đỉnh thì loại thực vật đem bào
chế cần phải hội đủ các điều kiện. Một là phải chú ý tới nguồn gốc của nó, hai
là môi trường sống, ba chính là phải chú trọng tới kỹ thuật chiết xuất. Mục
đích em đến Hy Lạp chính là muốn tìm được cây hoa thần thuần khiết nhất. Nhưng
loài cây này là một loại thực vật hết sức thần kỳ. Có lẽ bởi mang trong mình
quá nhiều lời huyền thoại cổ xưa nên em cảm thấy linh hồn của nó cao quý hơn những
loài thực vật khác.”
“Ý em là loại tinh dầu này nếu chỉ chiết xuất một cách đơn
thuần từ trên cây hoa thần thì sẽ không được?” Kỳ Ưng Diêm liền lên tiếng hỏi.
Lưu Ly khẽ gật đầu, “Đúng vậy! Vẫn cần phải thêm vào đó một
ít dược liệu khác nữa. Nhưng là những dược liệu gì thì trước mắt em vẫn chưa
nghĩ ra.”
Hầu hết các loại tinh dầu thơm trên thị trường đều được dùng
với mục đích làm đẹp hoặc thư giãn đầu óc hay dùng làm hương thơm trong phòng
để tạo cảm giác thoải mái. Đương nhiên tất cả đều phải được bào chế từ thực
vật.
Còn một lượng tinh dầu khác được chế biến thành nước hoa.
Các mùi hương khác nhau có được là do sự phối hợp giữa tinh dầu với các loại
dược liệu khác nhau. Tuy nhiên, trong quá trình điều chế, nếu tìm được công
thức pha trộn thích hợp nhất sao cho cân đối giữa các loại dược liệu và phần
dịch nguyên chất được chiết xuất từ thực vật thì sẽ mang lại hiệu quả rất cao.
“Anh có thể nghiên cứu cùng với em.” Kỳ Ưng Diêm vừa
cười vừa nói rồi cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang rất nghiêm túc của cô.
Lưu Ly vốn là kiểu người không nhạy bén lắm trong các tình
huống tình cảm. Lúc này cô mới phát hiện ra khoảng cách giữa hai người gần đến
mức nào, hành động lại hết sức thân mật nữa. Cô nhẹ nhàng đẩy Kỳ Ưng Diêm ra,
vẻ mặt có chút mất tự nhiên lên tiếng, “Không cần đâu, đây là công việc của
em.”
Kỳ Ưng Diêm vẫn không hề che dấu sự nhiệt tình của mình mà
chăm chú nhìn Lưu Ly nhưng không tiến thêm nữa. Mặc dù anh ta rất thành công
trong việc từng bước làm cho cô quen với hơi thở của mình nhưng không có nghĩa
là anh ta muốn làm gì thì làm.
Lưu Ly bị ánh mắt chăm chú của Kỳ Ưng Diêm làm cho toàn thân
có chút mất tự nhiên. Lại nghĩ tới những hành động to gan lớn mật vừa rồi của
anh ta, ánh mắt sâu thẳm cùng hơi thở thô trọng như một con thú hoang vừa khiến
Lưu Ly cảm thấy xa lạ lại vừa cảm thấy sợ hãi.
“Anh, anh nhìn em làm gì vậy?” Lưu Ly cố gắng lên tiếng như
muốn trấn an bản thân thêm một chút.
Ánh mắt Kỳ Ưng Diêm lúc này tràn ngập sự hứng khởi. Anh ta
là luật sư, đương nhiên sẽ có bản lĩnh nhìn thấu suy nghĩ của người khác. Anh
ta mỉm cười rồi thẳng thắn thừa nhận, “Vì anh thích nhìn em như thế.”
“Anh…” Nhịp tim của Lưu Ly suýt nữa thì lỡ đi một nhịp, đôi
môi hồng khẽ run lên, “Anh…tại sao ngay cả trong khi nói chuyện mà một chút
lịch sự cũng không có như thế chứ?”
Lần này, những lời nói của Lưu Ly thực sự khiến Kỳ Ưng Diêm
cảm thấy buồn cười. Anh ta tiến lại gần cô hơn, gần như ép cô sát vào tường.
Sau đó, anh ta khẽ đưa tay lên, miên man vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, hơi
cúi đầu rồi dịu dàng lên tiếng.
“Em sai rồi, Lưu Ly. Anh cư xử với em như thế này là lịch sự
nhất rồi đó. Nếu không anh cũng không nhẫn nhịn cho đến ngày hôm nay.”
“Hả? Anh nhẫn nhịn cái gì mới được cơ chứ?” Lưu Ly luôn suy
nghĩ rất ngây thơ trong vấn đề này nên nhất thời chưa hiểu được ngụ ý trong câu
nói của Kỳ Ưng Diêm.
Dáng vẻ “ngây ngô” của Lưu Ly nằm trọn trong ánh mắt của Kỳ
Ưng Diêm khiến anh ta càng nảy sinh lòng yêu mến. Người phụ nữ đơn thuần này
luôn tưởng rằng có thể dùng sự lạnh nhạt để kháng cự lại tất cả. Nhưng cô không
hề biết rằng tâm tư của mình đã bị anh ta nắm bắt một cách tường tận mất rồi.
Khuôn mặt của Kỳ Ưng Diêm mỗi lúc một gần Lưu Ly hơn, chứng
kiến đôi mắt ngày càng trừng lớn của cô, vừa cười vừa lên tiếng. “Khi một người
đàn ông yêu một người phụ nữ một cách sâu sắc, đến một thời điểm nhất định tình
yêu đó sẽ càng trở nên mãnh liệt hơn.”
Lưu Ly lập tức hiểu ngụ ý trong lời nói của Kỳ Ưng Diêm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc đã trở nên đỏ ửng. Đang lúc chuẩn bị chết chìm
trong hơi thở của anh ta, cô liền đẩy mạnh người đàn ông trước mặt ra, hô hấp
có phần gấp gáp, lên tiếng.
“Em thấy bệnh tình của anh cũng đã thuyên giảm nhiều rồi.
Anh nên đi đi. Hơn nữa anh còn là luật sư, ắt hẳn công việc rất bận mới đúng.
Em…em…”
“Nếu như anh không đi thì sao?” Kỳ Ưng Diêm cười cười nhìn
dáng vẻ ấp a ấp úng của Lưu Ly, bộ dạng anh ta giống như mèo đang vờn chuột
vậy.
Lưu Ly trừng lớn hai mắt nhìn Kỳ Ưng Diêm. “Anh… Anh không
thể vô lại như thế được!”
Kỳ Ưng Diêm lập tức cười ha hả vô cùng sảng khoái, dáng vẻ
vẫn vô cùng anh tuấn.
“Anh…” Lưu Ly luôn cảm thấy như bị anh ta đùa cợt, trong
lòng vừa cảm thấy thẹn thùng lại xen chút lo lắng, vội vã quay người rời đi.
“Lưu Ly…” Kỳ Ưng Diêm vừa cười vừa đuổi theo. Bám riết lấy
Lưu Ly là chiến thuật của anh ta. Mấy ngày nay anh cảm thấy chiến thuật này
cũng có chút hiệu quả. Ít nhất cô cũng không phản đối việc tiếp xúc thân mật
với anh ta nữa.
***
Hai người một trước một sau đi trong vườn hoa. Bước chân Lưu
Ly có nhanh hơn một chút vì cô đã sống nhiều năm trong vườn hoa rồi, đương
nhiên sẽ hiểu được cách thức trồng trọt cũng như đường đi lối lại trong vườn
hoa là như thế nào. Cô tìm được những con đường nhỏ trong vườn hoa một cách
chính xác. Như thế vừa có thể đi nhanh mà lại không hề làm tổn thương tới cây
cỏ xung quanh.
Nhưng Kỳ Ưng Diêm thì khác. Từ lúc sinh ra tới giờ, số lần
anh ta tiếp xúc với hoa chỉ đếm được trên đầu ngón tay, chưa nói gì tới việc đi
lại trong vườn hoa như thế này. Kết quả là, không những không đuổi kịp Lưu Ly
mà ngược lại, còn giẫm nát một khoảng lớn cây cỏ trong vườn hoa.
Lúc sắp về tới biệt thự, nhìn thấy một màn này khiến
Lưu Ly cảm thấy vô cùng đau lòng. Cô yêu thích cây cỏ như vậy đương nhiên sẽ
coi chúng như con người, coi chúng như những sinh vật có linh hồn. Cô khẽ lắc
đầu rồi quay trở lại vườn hoa, kịp thời ngăn chặn những bước chân chuẩn bị lại
giẫm nát những cây cỏ khác của Kỳ Ưng Diêm.
“Nếu anh còn ở lại đây thêm vài ngày nữa thì nơi này sẽ biến
thành thảm họa mất!”
Kỳ Ưng Diêm cố tình làm ra vẻ đứng không vững liền đưa tay
ra ôm chặt lấy Lưu Ly nhất định không chịu buông.
“Anh…” Lưu Ly biết rõ Kỳ Ưng Diêm lại bắt đầu có những suy
nghĩ đen tối. Từ trước tới nay cô luôn có cảm giác mình bị lừa gạt liền cố gắng
đẩy anh ta ra nhưng không được.
“Buông em ra! Nếu người khác nhìn thấy thì còn ra thể thống
gì nữa.”
“Cuối cùng cũng tóm được em rồi. Xem em còn chạy được nữa
không?” Kỳ Ưng Diêm cười khoái chí như một đứa trẻ, động tác cũng rất trẻ con,
nghiêng đầu nhìn Lưu Ly đang ở trong lòng, trên gương mặt cũng ngập tràn sự yêu
thương.
Bị Kỳ Ưng Diêm ôm như vậy khiến Lưu Ly lại càng cảm thấy xấu
hổ, “Anh buông tay ra đi, đừng như vậy!”
“Buông tay? Cũng được! Nhưng em phải hứa sẽ nghe lời anh, từ
nay về sau không được bỏ mặc anh lại một mình như vậy nữa.” Kỳ Ưng Diêm rất dứt
khoát lên tiếng nhưng trên môi lại nở nụ cười xấu xa tới mức quỷ dị.
Tâm tình của Lưu Ly càng trở nên khẩn trương hơn. Cô thực sự
sợ những người ở đây sẽ bàn tán những chuyện không hay sau lưng.
“Mau buông em ra!”
Kỳ Ưng Diêm không hề có phản ứng cũng không chịu buông tay.
Nghe xong câu nói của Lưu Ly, anh ta lại cố ý kéo cánh tay của cô lại, càng ôm
chặt hơn.
Từ lúc sinh ra tới giờ, Lưu Ly chưa từng gặp qua một người
đàn ông nào mà lại “mặt dày” như thế này nên đương nhiên sẽ không có kinh
nghiệm ứng phó. Cô chỉ còn biết gật đầu một cách miễn cưỡng, “Được, em đồng ý
với anh. Mau buông tay ra đi.”
“Đồng ý rồi thì em sẽ không được thay đổi nữa, rõ chứ?” Kỳ
Ưng Diêm cất tiếng cười xấu xa.
Lưu Ly khẽ cất tiếng thở dài, “Một khi em đã đồng ý với ai
đó chuyện gì thì em nhất định sẽ làm được!”
“Còn nữa, về sau không được lúc nào cũng đuổi anh đi như
đuổi tà nữa!” Kỳ Ưng Diêm lại nhanh nhảu đề xuất yêu cầu thứ hai.
Lưu Ly kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Kỳ Ưng Diêm, “Anh là luật
sư, chẳng phải còn rất nhiều việc cần phải giải quyết hay sao?” Lưu Ly vốn biết
Lạc Tranh làm luật sư luôn bận rộn tới mức nào.
“Không cần phải so sánh giữa anh với Lạc Tranh làm gì cả.
Lạc Tranh là điển hình cho mẫu người điên cuồng vì công việc rồi. Anh thì không
như thế! Đối với anh, việc sắp xếp thời gian nghỉ ngơi hợp lý mới là điều quan
trọng nhất. Cho nên em yên tâm, chỉ cần em ở đâu thì anh cũng sẽ nhất định xuất
hiện ở đó.” Kỳ Ưng Diêm cười tươi, nhẹ nhàng lên tiếng.
Lưu Ly lúc này chỉ có thể gật đầu mà thôi, “Được, em đồng ý
với anh!”
Lời nói của cô khiến Kỳ Ưng Diêm khẽ cong môi nở nụ cười đầy
vui vẻ.
“Vậy giờ anh có thể buông tay em ra được chưa?” Lưu Ly cẩn
thận nhìn bốn phía xung quanh, mặt trời cũng sắp sửa lên cao. Mà vườn hoa này
có rất nhiều người bản địa bận rộn qua lại, chứng kiến cảnh này dường như được
xem cảnh náo nhiệt vậy, họ lại bàn tán xôn xao lên cho mà xem.
Kỳ Ưng Diêm biết Lưu Ly đang nhìn cái gì. Kỳ thực, từ sau
khi tới đây anh ta mới học được cách nhìn mặt trời mà tính toán thời gian.
Người phụ nữ này khiến cho anh ta cứ đi hết từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên
khác, làm một khi đã dính vào rồi thì không còn cách nào có thể buông tay ra
được nữa.
“Còn có…” Kỳ Ưng Diêm cố tình kéo dài thanh âm của mình.
Lưu Ly trừng lớn hai mắt, “Tại sao anh có lắm yêu cầu vậy?”
“Vậy em có định nghe hay không đây?” Kỳ Ưng Diêm không nhanh
không chậm lên tiếng. So với dáng vẻ lo lắng của Lưu Ly thì anh ta hoàn toàn
ngược lại, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã cùng tự đắc.
“Còn yêu cầu gì nữa?” Lưu Ly chỉ có thể nín nhịn sự khó chịu
trong lòng mà lên tiếng hỏi.
Kỳ Ưng Diêm xoay người Lưu Ly lại, trực tiếp ôm chặt lấy eo
của cô, nhìn cô chăm chú. “Từ nay về sau, không được gọi anh là Kỳ tiên sinh
nữa, phải gọi tên của anh.”
Lưu Ly nghe xong, gò má đột nhiên trở nên đỏ ửng. Tự nhiên
trong đầu lại một lần nữa nghĩ tới ánh mắt xấu xa của Kỳ Ưng Diêm, khẽ cắn cắn
đôi môi đang run rẩy của mình.
“Chẳng lẽ việc này khó như thế sao? Anh thích em trực tiếp
gọi tên anh, nghe rất êm tai.” Kỳ Ưng Diêm nở một nụ cười tươi rói. Trong lúc
đó, mặt trời càng lúc càng lên cao chiếu sáng cả một vùng. Thấy dáng vẻ của Lưu
Ly vẫn không chịu đồng ý, anh ta liền thở dài. “Haiz, chẳng còn bao lâu nữa
người dân địa phương sẽ tới vườn hoa làm việc rồi nhỉ?”
“Được, em đồng với với anh!” Lưu Ly bị những lời của Kỳ Ưng
Diêm hù dọa đến nỗi phải vội vàng lên tiếng chấp nhận, “Còn không buông em ra.”
Cuối cùng Kỳ Ưng Diêm cũng chịu buông tay, Lưu Ly thở phào
nhẹ nhõm. Đang định xoay người chạy trốn…
“Em vừa đồng ý với anh những gì ấy nhỉ?” Kỳ Ưng Diêm chứng
kiến dáng vẻ sắp sửa chạy trốn của Lưu Ly, lười nhác lên tiếng.
Lưu Ly không làm được gì, chỉ còn biết bất đắc dĩ dừng bước.
Cô quay đầu lại, trừng mắt một cái nhưng vẫn phải miễn cưỡng dẫn anh ta ra khỏi
vườn hoa.
***
Hai người vừa mới định bước vào rừng hoa đào, liền nhìn thấy
một bóng người từ trong biệt thự chạy ra, đang hướng phía hai người mà chạy
tới. Cả Kỳ Ưng Diêm và Lưu Ly cùng dừng bước, quay ra nhìn nhau. Người khách
không mời mà đến này thực ra không còn hướng đi nào khác chỉ có thể xuyên qua
rừng hoa đào này mới có thể rời khỏi nơi đây.
Tật xấu khó bỏ, phen này không thể buông tha cho tên trộm
này được.
Đang lúc định tẩu thoát lại nhìn thấy hai người dừng bước
ngay trước rừng hoa đào. Vẻ mặt của người đó không khỏi nổi lên một hồi cảnh
giác vì không ngờ rằng bọn họ lại trở về vào đúng lúc này.
Kỳ Ưng Diêm chăm chú quan sát tình hình. Hóa ra kẻ trộm là
một phụ nữ, cô ta ăn mặc khá gọn gàng và đơn giản, chắc là để thuận tiện cho
việc lẻn vào nhà người khác. Hàng lông mày của Kỳ Ưng Diêm khẽ nhếch lên, nhanh
chóng bước về phía trước…
“Giao ra đây!” Kỳ Ưng Diêm ít nhiều cũng có thể đoán ra
người phụ nữ này là ai.
Lưu Ly thì vẫn đứng nguyên một chỗ không hề nhúc nhích. Ánh
mắt nhìn người phụ nữ có chút phức tạp.
Người phụ nữ kia có chút giật mình, đứng ngẩn ra một lúc khi
bị giọng nói của người đàn ông cao lớn phía trước làm cho sợ hết hồn. Sau khi
đánh giá tướng mạo của Kỳ Ưng Diêm, cô ta quay sang Lưu Ly cất giọng hết sức
mỉa mai…
“Lưu Ly, cô quả thật cũng không đơn giản chút nào. Ngay cả
luật sư Kỳ Ưng Diêm nổi tiếng cũng bị cô mê hoặc. Joseph nếu như còn sống nhất
định sẽ rất hối hận về những hành động của mình trước kia.”
Ánh mắt của Kỳ Ưng Diêm có chút rung động. Suy đoán của anh
ta quả không sai, người phụ nữ này chính là Amelia mà Lưu Ly từng nhắc tới.