Dụ tình - Ngoại truyện 06 phần 1
Chương 6: Mỹ nam kế
Vào lúc này, đương nhiên có đánh chết Lưu Ly cũng không thể
mở cửa cho Kỳ Ưng Diêm vào mà chỉ khẽ lên tiếng, “Tôi rất bận, không giúp gì
cho anh được cả. Chúc ngủ ngon.”
Nào ngờ cô vừa dứt lời thì cửa phòng đã bị đẩy bật ra.
Đang trong cơn hoảng loạn, Lưu Ly sợ hãi mở to đôi mắt, nhìn
người đàn ông đang tiến từng bước về phía mình như thể nhìn thấy ma quỷ. Một
lúc lâu sau, cô mới có lại phản ứng, vội đứng bật dậy…
“Ai cho anh bước vào đây? Đây là phòng của tôi, còn chưa
được sự đồng ý của tôi, anh tự tiện xông vào đây thực không có chút lịch sự
nào.”
Kỳ Ưng Diêm vẫn không nói gì mà chỉ cong môi nở nụ cười nhẹ,
đưa tay kéo lấy Lưu Ly đẩy cô về phía tường rồi nhốt chặt cô trong vòng tay
mình. Thân hình cao lớn của anh ta khẽ cúi xuống nhìn cô đầy hứng thú.
“Anh định làm gì?” Lưu Ly khẽ nhíu chặt hàng lông mày, ánh
mắt hiện rõ sự không vui cùng cảnh giác bởi cô chưa từng ở bên cạnh một người
đàn ông trong khoảng cách gần như vậy.
Kỳ Ưng Diêm cũng nhận ra trong ánh mắt cũng như vẻ mặt của
Lưu Ly tràn ngập sự bài xích đối với mình, nhưng anh ta vẫn nhẹ nhàng cong môi
cười và còn cúi xuống sát cô hơn…
“Lưu Ly, như vậy không công bằng chút nào. Vừa rồi không
phải em cũng không có sự đồng ý đã tự tiện xông vào phòng tôi sao. Hiện giờ coi
như chúng ta hòa nhau.”
Lưu Ly vẫn nhìn anh ta bằng đôi mắt đầy cảnh giác, “Đó là vì
tôi nghe thấy trong phòng anh có tiếng động lạ nên nghĩ rằng anh xảy ra
chuyện.”
Vẻ mặt Kỳ Ưng Diêm lại càng thêm ái muội, trong mắt cũng lộ
rõ sự thích thú vô hạn…
“Có phải tôi nên hiểu rằng em đã bắt đầu quan tâm đến tôi
không?”
Lưu Ly thực sự cảm thấy những gì Kỳ Ưng Diêm nói quá mức
buồn cười nên giọng nói của cô nhanh chóng khôi phục lại vẻ lạnh lùng, “Từ
trước tới giờ tôi không hề hay biết thì ra một người có tình cảm đơn phương lại
có bộ dạng thế này.”
“Nói như vậy tức là em rất ghét tôi?”
“Tôi chỉ là ghét nghề nghiệp của anh, còn đối với bản thân
anh, tuy chưa tới mức chán ghét nhưng cũng không phải là thích. Tóm lại, anh
còn làm khách ở nơi này ngày nào thì phải tuân thủ quy tắc ở nơi này ngày đó.
Còn nữa, lập tức thả tôi ra!” Giọng nói của Lưu Ly lộ rõ vài phần lãnh ý.
Kỳ Ưng Diêm vẫn chăm chú nhìn vào gương mặt nhỏ nhắn của Lưu
Ly. Vừa rồi anh ta không hề nhìn lầm. Lúc bước vào cửa, tuy chỉ trong nháy mắt
nhưng anh ta có thể thấy rõ ràng gương mặt ửng hồng của cô. Nghĩ tới đây, tâm
tình của Kỳ Ưng Diêm cũng tốt hẳn lên, cả gương mặt anh tuấn cũng sáng ngời rồi
lại càng áp sát Lưu Ly hơn, ép cô phải nhìn thẳng vào anh ta mới thôi.
“Nếu như tôi không muốn để cho em đi thì sao?” Gương mặt Kỳ
Ưng Diêm kề sát đến nỗi Lưu Ly có thể nhìn ra sự thay đổi một cách khác thường
trong ánh mắt anh ta. Gần đến nỗi cô có thể cảm thấy hô hấp của mình đều bị hơi
thở của anh ta bao trùm. Gần tới mức cô có thể nghe ra trong lời nói của anh ta
không có chút hảo ý.
“Nếu như anh là bạn của Lạc Tranh thì nên biết rõ tôi ghét
nhất là loại đàn ông không biết phép tắc.” Lưng của Lưu Ly lúc này đã áp chặt
vào tường, cô không còn đường để lui nên chỉ có thể dùng ánh mắt lạnh băng làm
thứ vũ khí kháng cự duy nhất.
“Nếu đã bị em coi là người đàn ông không biết phép tắc…vậy
tôi rất muốn thử xem mọi chuyện sẽ tệ đến thế nào.” Kỳ Ưng Diêm buồn cười nhìn
Lưu Ly, lại cúi đầu xuống kề sát vào gương mặt cô rồi khẽ nở nụ cười. Khoảng
cách giữa môi anh ta và Lưu Ly cũng càng lúc càng gần…
Lưu Ly sợ hãi mở to đôi mắt, trái tim lại bắt đầu điên cuồng
nhảy loạn lên. Đã không còn đường lui nên cô cũng chỉ còn cách nhắm chặt đôi
mắt lại. Tên đàn ông đáng ghét! Nếu anh ta dám cưỡng hôn cô, cô nhất định sẽ
khiến anh ta phải trả giá.
Thấy toàn thân Lưu Ly như cứng lại vì căng thẳng, nụ cười
trên môi Kỳ Ưng Diêm càng thêm rạng rỡ. Nụ hôn của Kỳ Ưng Diêm chỉ như làn gió
thoảng nhẹ lướt qua cánh môi Lưu Ly nhưng cũng đủ khơi lên trong lòng hai người
họ một cảm giác như có luồng điện xẹt qua.
“Giúp tôi thoa thuốc đi!” Kỳ Ưng Diêm bật cười trước dáng vẻ
đầy cẩn trọng của Lưu Ly. Anh ta xoay người đi về phía giường của cô, ngồi
xuống, đem chai tinh dầu trong túi áo đặt xuống đầu giường.
Cảm giác căng thẳng cuối cùng cũng được trút bỏ nhưng những
lời của Kỳ Ưng Diêm lại lần nữa khiến Lưu Ly cảm thấy kinh ngạc. Cô nhìn anh ta
một hồi rồi mới chậm rãi lên tiếng, “Kỳ tiên sinh, tôi không phải là bác sỹ.”
“Nhưng tôi bị ong của em đốt, mặc dù tôi biết rõ ong đó
không phải do em nuôi nhưng dù sao chuyện cũng xảy ra tại nơi của em. Chẳng lẽ
em nhẫn tâm nhìn khách của mình cả đêm đau đớn khó chịu hay sao?”
Lưu Ly có chút không vui nhìn anh ta..
“Coi như là em nể mặt Lạc Tranh đi…” Kỳ Ưng Diêm khẽ cong
môi cười.
Lưu Ly khẽ hít sâu một hơi, bất đắc dĩ bước tới cầm lấy chai
tinh dầu, lạnh nhạt cất tiếng hỏi, “Vết thương trên người anh ở chỗ nào?”
“Sau lưng!” Kỳ Ưng Diêm chiếm được tiện nghi nên cực kỳ đắc
ý lên tiếng.
“Cởi áo!” Giọng nói hờ hững của Lưu Ly khẽ vang lên.
Kỳ Ưng Diêm cười cười, cởi áo sơ mi xuống để lộ tấm lưng rắn
chắc. Trên lưng anh ta đúng là có vài vết ong chích nhưng cũng không đến mức khoa
trương như lời anh ta nói. Dù sao cũng đã uống thuốc giải độc nên vết chích
cũng đã bớt sưng rất nhiều. Lưu Ly nhìn mấy chỗ còn sưng đỏ sau lưng anh ta rồi
cầm lấy bông vải thấm tinh dầu đem xoa lên vết thương.
Kỳ Ưng Diêm chỉ cảm thấy một cảm giác mát lạnh lan khắp toàn
thân, còn có một mùi hương thơm ngát nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí. Mùi
hương này không chỉ mang theo dư vị ngọt ngào mà còn cực kỳ tự nhiên, tự nhiên
đến lạnh lùng hệt như người phụ nữ phía sau lưng mà anh ta không cách nào chạm
vào.
“Những nơi khác tôi nghĩ anh cũng có thể tự lo được rồi. Tốt
nhất đừng có nói với tôi là anh bị đau hay tay bị chuột rút không tự làm được.”
Lưu Ly đặt bình tinh dầu xuống, nhẹ nhàng lên tiếng.
Kỳ Ưng Diêm cũng hiểu là Lưu Ly đã phát hiện quỷ kế của mình
nên cũng không đính chính gì mà chỉ cười cười đứng dậy. Định nói gì đó nhưng
anh ta lại thôi rồi lập tức ngồi xuống.
“Anh làm sao vậy?” Lưu Ly thấy lạ liền bước tới hỏi thăm nào
ngờ bị Kỳ Ưng Diêm tựa đầu vào người.
“A…anh…”
“Đầu của tôi có chút choáng váng.” Kỳ Ưng Diêm yếu ớt cất
tiếng, hai bàn tay to lại càng thêm quá phận ôm lấy thân thể Lưu Ly như người
chết đuối vớ được bè gỗ.
“Choáng váng?” Lưu Ly lại càng cảm thấy khó hiểu nhưng lập
tức liền nảy sinh sự cảnh giác, “Kỳ Ưng Diêm, anh đừng giả bộ. Lập tức đứng lên
cho tôi, đừng làm phiền tôi nghỉ ngơi.”
“Tôi thật sự rất váng đầu, hiện giờ toàn thân không có một
chút khí lực nào cả.” Kỳ Ưng Diêm đáng thương ngẩng đầu nhìn Lưu Ly rồi dứt
khoát ngả người xuống giường, vô lực lên tiếng, “Không biết tại sao loại tinh
dầu này lại khiến tôi mệt mỏi như vậy?”
Lưu Ly có chút hồ nghi nhìn anh ta rồi lại nhìn chai tinh
dầu. Suy nghĩ một chút cô mới nhớ ra trong thành phần của loại tinh dầu này có
một loại hương liệu khiến người ta cảm thấy váng đầu. Nhưng đó chỉ là đối với
những người quá mức mẫn cảm mới cảm thấy mà thôi. Hơn nữa cũng chưa từng nghe
nói có người nào sử dụng loại này lại cảm thấy toàn thân vô lực cả.
Còn đang suy nghĩ xem liệu có phải Kỳ Ưng Diêm đang gạt mình
hay không, nhưng nghĩ tới nghĩ lui lại thấy trên đời này cũng không phải không
có người dị ứng với tinh dầu thơm nên Lưu Ly khẽ cất tiếng thở dài, tiến tới
tính kéo Kỳ Ưng Diêm đứng dậy…
“Kỳ tiên sinh, tôi đỡ anh về phòng.” Cho dù anh ta có choáng
váng đi nữa thì cũng phải trở về phòng anh ta, nếu không, đêm nay cô phải làm
sao đây?”
Ai ngờ, Lưu Ly còn chưa kịp kéo anh ta đứng dậy thì đã bị
một lực mạnh kéo xuống. Do không có sự phòng bị nên cả người cô lập tức ngã
nhào lên ngực anh ta…
Cơ thể đàn ông và phụ nữ vĩnh viễn vẫn luôn tồn tại sự khác
biệt. Câu nói đàn ông cứng rắn như thép, phụ nữ mềm mại như nước là thế nào thì
thời khắc Lưu Ly ngã vào lòng Kỳ Ưng Diêm mới thực sự hiểu được ý nghĩa của nó.
Lồng ngực của anh ta rất rộng, lại rắn chắc tựa như bức
tường thép khiến cho cô cảm thấy khó thích ứng. Ánh mắt tràn ngập sự sửng sốt,
vội vàng đứng dậy lại bị người đàn ông phía dưới ôm chặt lấy khiến Lưu Ly không
thể nhúc nhích.
“Thả tôi ra!” Lưu Ly giơ tay chống đỡ trên lồng ngực của Kỳ
Ưng Diêm còn bản thân thì không ngừng giãy giụa. Tình huống thế này khiến cô có
cảm giác không thích hợp chút nào.
“Đừng động!” Kỳ Ưng Diêm cúi đầu cất tiếng, giọng nói mang
theo ngữ điệu như mệnh lệnh. Hàng lông mày của anh ta khẽ chau lại, hô hấp cũng
trở nên trầm đục, thậm chí ánh mắt nhìn về phía Lưu Ly cũng phát sinh sự biến
hóa. Ánh mắt đó trở nên sâu thẳm cùng u ám mà giọng nói của anh ta cũng có chút
thô cát, dường như đang cố gắng đè nén điều gì đó.
Tuy chưa từng nói chuyện yêu đương nhưng không có nghĩa là
Lưu Ly không hiểu chuyện. Theo tiếng nói khàn khàn của Kỳ Ưng Diêm, mọi động
tác giãy giụa của cô cũng ngừng lại bởi cô có thể hoàn toàn cảm nhận được sự
biến đổi rõ rệt về mặt sinh lý của người đàn ông này. Cái thứ cứng rắn nóng như
bàn ủi kia cho dù cách một lớp y phục vẫn tỳ vào người khiến cô có cảm giác
nóng bỏng cùng đau đớn.
“Anh…” Hô hấp của Lưu Ly cũng trở nên gấp gáp hơn. Tình
huống thế này cũng là lần đầu tiên cô gặp phải. Ánh mắt của Lưu Ly lúc này hiện
rõ sự hoang mang, thậm chí còn có chút hoảng loạn, muốn lập tức đẩy anh ta ra
nhưng lại sợ người đàn ông này đột ngột biến thành dã thú mà lao về phía mình.
Còn nếu như bất động theo lời anh ta thì cảm giác đau nhức lại càng khiến cô
khó chịu. Phải làm sao đây?
“Đừng sợ, tôi sẽ không xâm phạm em, ít nhất cũng không phải
hiện giờ.” Kỳ Ưng Diêm dường như cũng nhìn thấu nỗi sợ hãi trong lòng Lưu Ly
liền khẽ nhếch môi, cũng không chờ cho cô kịp có phản ứng liền xoay người một
cái, hoàn toàn đem Lưu Ly áp xuống dưới thân mình.
Mạnh mẽ áp chế yếu đuối, điều này đã trở thành quy luật bất
di bất dịch.
“Anh muốn làm gì?” Lưu Ly lại lần nữa phát hoảng, tiếp tục
giãy dụa liên hồi. Nhưng làm gì được đây? Càng giãy dụa cô càng cảm thấy vật
cứng rắn đó áp chặp vào mình hơn, thậm chí còn nghe được tiếng rên rỉ khe khẽ
của Kỳ Ưng Diêm dọa cho cô sợ đến nỗi trừng lớn đôi mắt.
“Còn cử động nữa tôi sẽ muốn em đấy!” Trên trán Kỳ Ưng Diêm
đã xuất hiện vô số hạt mồ hôi li ti, nhưng anh ta vẫn cố cắn chặt răng để kìm
chế bản thân. Ánh mắt của Kỳ Ưng Diêm lúc này nóng rực đến doạ người còn giọng
nói cũng gần như đã biến thành tiếng gầm trong cổ họng.
Giống như hồi chuông cảnh báo nguy hiểm vừa vang lên, Lưu Ly
thật sự cũng không dám cử động nữa mà cố duy trì vẻ lạnh lùng trên nét mặt. Cô
thật sự bị bộ dạng này của Kỳ Ưng Diêm dọa cho kinh sợ. Cho tới giờ, chưa có
người đàn ông này mà cô từng gặp lại dám làm ra loại chuyện to gan cùng hành
động lớn mật thế này.
Thấy lời cảnh cáo của mình có tác dụng, Kỳ Ưng Diêm hài lòng
cong môi cười. Hai cánh tay rắn chắc nhẹ nhàng chống hai bên người Lưu Ly, vừa
để đỡ lấy sức nặng của bản thân, vừa để phòng ngừa cô bỏ trốn. Thân thể của cô
mềm mại như vậy, sao anh ta có thể cam lòng khiến cô phải chịu cực khổ đây.
Nghĩ tới đây, Kỳ Ưng Diêm lại khẽ nở nụ cười, “Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như
nhìn thấy quái vật như vậy. Dục vọng của đàn ông đối với phụ nữ thế này cũng là
chuyện hết sức bình thường, huống hồ em còn là người phụ nữ mà tôi yêu.”
Lưu Ly không ngờ anh ta lại có thể đem chuyện như vậy nói ra
không chút ngại ngùng. Trừng mắt nhìn anh ta một hồi, cô mới khẽ lên tiếng,
“Không biết xấu hổ!”
Kỳ Ưng Diêm nghe vậy cũng không hề cảm thấy giận dữ mà còn
bật cười, dùng sống mũi của mình nhẹ nhàng vuốt ve gò má mềm mại của Lưu Ly rồi
khẽ cất tiếng, “Xem ra em còn chưa học được cách mắng người!”
Lưu Ly không biết anh ta muốn làm gì nên cũng không dám hành
động thiếu suy nghĩ. Tuy chưa từng nói chuyện yêu đương nhưng từ Lạc Tranh cô
cũng có thể học được đôi điều, đó chính là tuyệt đối không nên chọc vào người
đàn ông đang động tình, nếu không người chịu thiệt nhất định là cô. Dù sao sức
lực nam nữ cũng khác biệt, cho dù cô có mạnh đến thế nào đi nữa thì cũng không
thể lay chuyển được cánh tay rắn chắc của anh ta.
“Thật ra, em có thể thử cảm nhận tôi một chút…” Kỳ Ưng Diêm
thấy vẻ sợ hãi của Lưu Ly không khỏi cảm thấy có chút đắc ý. Vậy cũng tốt, ít
nhất cô cũng không dùng thái độ lạnh nhạt để chống đối anh ta.
“Ví dụ như…” Kỳ Ưng Diêm lại lần nữa nở nụ cười tà, trên
gương mặt anh tuấn của anh ta lúc này tràn ngập sự mê luyến đối với Lưu Ly.
Đây là khát vọng cháy bỏng nhất của anh ta. Khi lần đầu tiên
nhìn thấy Lưu Ly, anh ta thật khó tưởng tượng được mình lại có thể yên tĩnh ở
phía sau cô hơn một năm dài. Phải nói rằng cho tới giờ, đối với phụ nữ anh ta
luôn là người chinh phục thành công. Chỉ cần là anh ta muốn, sẽ có phụ nữ đưa
tới tận cửa. Nhưng người phụ nữ này lại không giống như vậy. Cô khiến anh ta có
một khát vọng, khát vọng chinh phục đến điên cuồng. Anh ta không thích cô dùng
thái độ lạnh nhạt như vậy nhìn mình, dùng ánh mắt như thể nhìn một người không
quen biết để nhìn anh ta.
Thân thể Lưu Ly nhìn qua rất gầy yếu nhưng lại cực kỳ mềm
mại. Vừa rồi khi cô bổ nhào vào trong ngực, Kỳ Ưng Diêm mới phát hiện khát vọng
chiếm được tình cảm của cô thì ra lại mãnh liệt đến vậy. Anh ta chưa từng biết
rằng ôm một người phụ nữ trong lòng lại khiến mình xúc động thế này. Trước giờ,
anh ta vẫn luôn cười nhạo Louis Thương Nghiêu, cười việc hắn dùng sức mạnh cùng
thủ đoạn để cưỡng chế người phụ nữ hắn thích. Nhưng giờ khắc này, anh ta mới
biết được ý nghĩ lúc trước của mình thực sự quá sai lầm.
Thì ra sự cưỡng bách này cũng là một dạng thể hiện của việc
không dám thẳng thắn tự đối mặt. Đối diện với người phụ nữ mình đã có tình cảm
từ lâu, đương nhiên sẽ có cảm giác muốn tới gần hơn, muốn ôm, muốn hôn, thậm
chí muốn chiếm hữu cô ấy. Loại cảm xúc này giống như có sự xui khiến của ma
quỷ, không ngừng thúc giục, chi phối đàn ông biến thành ma quỷ thực sự. Nếu là
người đàn ông nhát gan có lẽ sẽ bớt phóng túng đi đôi chút nhưng Louis Thương
Nghiêu thì chưa bao giờ là kẻ nhát gan cả. Đối diện với người phụ nữ mình muốn,
phương thức biểu đạt duy nhất của hắn chính là chiếm giữ.
Hắn thật sự có cảm xúc này nên từ trong sau thẳm nội tâm hắn
không ngừng dâng lên ý nghĩ phải giành lấy nó để bổ khuyết sự trống trải trong
lòng.
Thân thể của Lưu Ly giống như một khối ngọc trắng mịn tỏa ra
mùi hương nhè nhẹ, sự hoảng sợ của cô khiến Kỳ Ưng Diêm nhớ tới chú thỏ con bị
lạc trong rừng rậm, khiến con sói hoang như anh ta càng không kìm được muốn
nuốt lấy chú thỏ nhỏ vào trong bụng. Nhưng mà anh ta cũng thích ngắm nhìn bộ
dạng này của cô, cảm giác thật sự rất vui vẻ.