Dụ tình - Ngoại truyện 04 phần 1

Chương 4: Oan gia hay duyên nợ?

Liệt cũng không vội vàng đẩy Meili ra mà chỉ nhàn nhã khoanh
hai tay trước ngực, nhếch môi nở nụ cười nhẹ mang theo sự hút hồn còn hơn cả
phụ nữ. Trên khuôn mặt anh tuấn của cậu ta lộ rõ vẻ tà mị cùng kiên quyết, “Tôi
không bao giờ chạm vào cùng một người phụ nữ hai lần. Tôi cũng không thích
tranh giành phụ nữ với người đàn ông khác.”

Đây là tác phong trước giờ của Liệt. Bất luận là bốn năm
trước hay bốn năm sau, đối với chuyện quan hệ nam nữ, cậu ta chỉ theo đuổi cảm
giác kích thích cực độ mà thôi. Mỗi một người phụ nữ mới sẽ đem đến cho cậu ta
một cảm giác hoàn toàn mới, cho nên cậu ta tuyệt đối không cho phép cảm giác đó
bị phá bỏ. Đây cũng là nguyên nhân khiến cậu ta không bao giờ chạm vào một
người phụ nữ nào đến lần thứ hai.

Trên gương mặt Meili hiện rõ vẻ hoảng sợ cùng hối hận. Cô ta
vội vàng kéo tay Liệt rồi lên tiếng, “Liệt, anh hiểu lầm rồi. Em vốn không hề
thích Peter, chỉ là anh ta tự mình đa tình mà thôi. Liệt, chẳng phải tối qua
chúng ta vẫn rất vui vẻ đó sao?”

Liệt khẽ nhún vai rồi đáp lại, “Cô thích Peter hay không,
không liên quan gì tới tôi. Cả trường này đều biết Louis Liệt tôi trước nay
không bao giờ phát sinh quan hệ đến lần thứ hai với cùng một người phụ nữ. Cô
cho rằng mình là người rất đặc biệt sao?” Nói dứt lời, Liệt liền giật tay mình
ra khỏi bàn tay của Meili rồi sải bước rời khỏi quán cà phê.

“Liệt…” Meili vừa gọi vừa vội vàng chạy theo. Mặc dù đuổi
không kịp Liệt nhưng cô ta vẫn kiên trì theo tới cùng.

Liệt cũng bất đắc dĩ phải dừng lại chờ Meili tới gần. Hàng
lông mày rậm của cậu ta khẽ chau lại, ánh mắt quét nhanh bốn phía một vòng…

“Liệt, em thật sự không muốn chia tay với anh. Em…”

“A…chó cưng dễ thương đã tới rồi, qua đây nào!” Liệt cũng
chẳng buồn nghe Meili nói gì mà chỉ khẽ huýt sáo rồi vẫy tay với một cô gái
cách đó không xa.

Cô gái đang ôm con chó nhỏ trong ngực nhìn về phía Liệt đang
bị một cô gái níu kéo ở phía xa, không khỏi bất đắc dĩ trợn mắt lên một chút,
sau đó đem con chó nhỏ trong ngực đặt xuống đất. Con chó nhỏ cực kỳ hưng phấn
hướng phía Liệt chạy tới, còn vòng qua vòng lại quanh chân cậu ta liên hồi.

“Con đáng yêu của ta, từ sáng tới giờ không được gặp, thực
nhớ con muốn chết mà.” Liệt dùng một tay ôm lấy KITY giơ lên cao, sau đó lại ôm
vào trong ngực hôn nhẹ một cái. KITY cũng cực kỳ cao hứng dụi đầu vào ngực Liệt
kêu ư ư mấy tiếng. Hôm nay, KITY mặc một bộ váy rất dễ thương, bên tai còn đeo
thêm một chiếc nơ bướm cực đẹp.

Cô gái cách đó không xa cũng đã bước tới, đứng cạnh Liệt
nhưng vẫn không hề mở miệng nói chuyện.

“Liệt…” Meili cảm thấy như bị bỏ rơi liền cất tiếng gọi đầy
uỷ khuất…

Cuối cùng Liệt cũng nhìn về phía Meili nhưng cánh tay lại
khoác lên vai cô gái bên cạnh. Cậu ta khẽ nở nụ cười tà rồi lên tiếng, “Thật
ngại quá, tôi phải cùng người bạn tốt của mình đưa KITY đi tắm rồi. Những gì
cần nói tôi đã nói cả rồi. Tạm biệt!” Nói xong, Liệt ôm cô gái kia bỏ đi.

“Louis Liệt, anh thật quá đáng!” Meili nhìn theo bóng lưng
cậu ta, giận dữ hét lên.

***

Sau khi mọi nguy cơ đã hoàn toàn được hoá giải, cô gái mới
hất tay Liệt ra, không vui nhíu mày, “Liệt thiếu gia, anh có thể đừng lần nào
cũng lấy tôi làm bia đỡ đạn như vậy hay không? Giờ tôi đã trở thành mục tiêu
công kích của nữ sinh toàn trường rồi.”

Liệt khẽ cất tiếng cười cực kỳ thoải mái rồi đi đến chiếc
ghế dưới tán cây ngồi xuống, ôm KITY đặt vào trong lòng rồi lười biếng ngẩng
đầu nhìn cô gái, “Cô sẽ không hẹp hòi như vậy chứ?”

“Đồ thần kinh!” Cô gái trừng mắt liếc cậu ta một cái rồi
xoay người rời đi.

“Này…” Liệt thấy vậy liền vội vàng đứng dậy, vươn cánh tay
dài ra ngăn cản hướng đi của cô gái rồi nghiêng đầu nở nụ cười tà mị, “Vi Như,
giận thật sao?”

Vi Như miễn cưỡng nhìn cậu ta rồi khẽ lên tiếng, “Liệt thiếu
gia, anh có thể tìm một cô gái phù hợp rồi nói chuyện yêu đương nghiêm túc đi
được không? Tuần này tôi đã bị anh lôi ra làm bia đỡ đạn những bốn lần rồi. Ba
ngày còn lại thì anh tới phòng tập thể thao, bằng không thời gian của tôi cũng
bị anh cướp mất hết. Xin anh đó, tôi thật sự rất bận.”

Tới trường này để học nốt mấy học kỳ còn bỏ dở ở trường luật
là sự lựa chọn sai lầm nhất đời của Vi Như. Còn có biết bao trường tốt cô không
chọn, lại đi chọn nơi này. Lúc mới đến đây, cứ tưởng mọi chuyện sẽ sóng êm gió
lặng, không ngờ tới có một ngày, cô nghe thấy bên hồ nước trong trường vọng tới
tiếng khóc của một cô gái. Vừa đi tới đó thì Vi Như nhìn ngay thấy bóng dáng
của Louis Liệt. Cậu ta lại đang bỏ rơi cô bạn gái mới quen. Thấy Vi Như xuất
hiện, cậu ta cũng không nói lời nào, lập tức túm lấy cô làm bia đỡ đạn. Kết
quả, cơn ác mộng của Vi Như lại bắt đầu. Mỗi lần cô đi trong sân trường là lại
nghe thấy những lời xì xào về mình không ngừng vang lên. Nghĩ tới cũng thấy lạ.
Ngôi trường này lớn như vậy, thế mà không biết tại sao mỗi lần Louis Liệt bỏ
rơi phụ nữ đều bị cô bắt gặp. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi có mấy tháng
này, Vi Như thực cảm thấy mệt muốn chết bởi không nhớ nổi Louis Liệt rốt cuộc
đã bỏ rơi bao nhiêu cô gái và lôi cô ra làm bia đỡ đạn bao nhiêu lần.

Nếu cứ tiếp tục thế này, chẳng mấy chốc các cô bạn gái của
Liệt sẽ phát triển sang tận các trường đại học khác. Đến lúc đó, chẳng phải Vi
Như cô sẽ càng thê thảm hơn sao?

Thấy sắc mặt Vi Như chuyển lạnh, Liệt vội vàng nở nụ cười
cầu hoà rồi lên tiếng nịnh nọt, thậm chí còn ôm chầm lấy cô dịu dàng lên tiếng,
“Vi Như, tôi biết cô là người tốt nhất trên đời. Đừng quên hai chúng ta là
huynh đệ tốt, tôi có khó khăn đương nhiên cô phải ra tay giúp đỡ rồi. Ngược lại
nếu cô có khó khăn, tôi cũng sẽ không chút do dự mà giúp cô vậy.”

“Nói thì dễ nghe lắm!” Vi Như nhìn cậu ta bằng ánh mắt có
chút khinh thường tựa như gương mặt anh tuấn kia trong mắt cô chẳng có chút
đáng kể hay uy hiếp nào.

“Anh mới thực sự là tai nạn của mấy cô sinh viên kia đó.
Louis Liệt, tới khi nào anh mới có thể bớt phóng túng một chút đi. Anh cũng đâu
còn là trẻ con nữa, chả lẽ một chút đạo đức tối thiểu anh cũng không có sao?”

Liệt nghe vậy cũng không hề tức giận mà còn bật cười. Khẽ
nhìn Vi Như một lượt từ đầu tới chân, cậu ta khịt mũi một cái rồi lên tiếng,
“Này, tiểu nha đầu, đừng quên cô mới có hai mươi tuổi thôi đấy. Đừng có lấy bộ
dạng như bô lão đó để giáo huấn tôi. Dù gì tôi cũng là trưởng bối của cô đó.”

“Ây da, anh đã biến thành trưởng bối của tôi từ khi nào vậy?
Chẳng phải vừa nãy anh còn là huynh đệ của tôi sao?” Vi Như khẽ cất tiếng cười
lạnh, “Nếu anh đã là trưởng bối của tôi, vậy sau này chuyện của trưởng bối tôi
cũng không dám dính vào. Ngài tự chăm sóc bản thân mình cho tốt đi, trưởng
bối!”

Nói xong, Vi Như liền hất tay Liệt ra rồi xoay người rời đi…

“Vi Như…Vi Như…” Liệt vội vàng bước nhanh lên trước dùng
thân hình cao lớn của mình chắn trước mặt cô, “Là tôi nói sai rồi! Cho tôi xin
lỗi được không?”

“Chỉ cần sau này anh đừng có làm phiền tôi như vậy thì được
rồi. Tôi không có thời gian chơi mấy trò điên khùng với anh. Tránh ra đi!” Vi
Như cũng không muốn lôi thôi với cậu ta nên nói xong liền đẩy Liệt qua một bên.

“Ây da, thân thể tôn quý của tôi sao cô có thể nói đẩy là
đẩy luôn như vậy?” Liệt hướng theo phía bóng lưng Vi Như, không vui nói với
theo.

“Thân phận tôn quý của anh thực khiến tôi sợ muốn chết…” Vi
Như quay đầu lại khẽ đùa một câu..

“Cô vội vã như vậy rốt cuộc là muốn đi đâu?” Liệt không nhịn
được liền cất tiếng hỏi.

Vi Như khẽ khịt mũi một cái rồi cười nhẹ, “Liệt thiếu gia,
xem ra đúng là tinh lực của anh đều đặt hết cả lên mấy cô đó rồi. Tối nay có dạ
hội, tôi đương nhiên là muốn đi chuẩn bị rồi.”

 “Cô muốn tham dự dạ hội? Có ai mời cô sao?” Liệt cất
tiếng cười đầy tà ý.

Vi Như cũng đáp lại cậu ta bằng một nụ cười lạnh lùng, “Để
anh phải thất vọng rồi. Tôi đã nhận lời mời cùng Harry tham dự dạ hội rồi.”

“Harry?” Liệt dường như không được vui khi nghe nhắc đến cái
tên này. Hàng lông mày của cậu ta khẽ nhíu lại, hai bàn tay cũng siết chặt
thành nắm đấm, “Đừng nói với tôi rằng anh ta đang theo đuổi cô đấy? Anh ta
không hợp với cô đâu.”

“Hợp hay không hợp thì cũng phải thử mới biết được. Nhưng
tôi thực sự thích Harry bởi phong độ lịch lãm và vẻ nam tính của anh ấy.”

“Phong độ lịch lãm?” Liệt khịt mũi rồi cười khì một tiếng,
“Lịch lãm đến mấy cũng không thể bằng người Pháp được. Chi bằng đêm nay cô làm
bạn nhảy của tôi đi. Đừng tự làm mất mặt mình như vậy.”

“Anh nghĩ mình là người lịch lãm lắm phải không?” Vi Như có
chút buồn cười nhìn cậu ta một lượt từ đầu tới chân, “Gặp được anh tôi mới biết
cái gì gọi là tự đại, cái gì gọi là cuồng vọng. Anh cũng muốn tham dự dạ hội
sao? Muốn tìm bạn nhảy thì tới chỗ mấy cô bạn gái của anh ấy. Bổn cô nương đây
đã nhận lời mời của người ta rồi, không rảnh bồi tiếp anh.”

“Vi Như…nha đầu kiêu ngạo kia…” Liệt hướng theo phía bóng
lưng của Vi Như, giận dữ gầm lên trong cuống họng.

***

Thị trấn Flora

Cánh đồng hoa ngút ngàn…

Sáng sớm, từng cơn gió nhẹ thổi qua rừng hoa đào, đưa mùi
hương dịu nhẹ của nó tới từng góc nhỏ của căn biệt thự. Khi Kỳ Ưng Diêm khó
nhọc bước xuống khỏi giường đã thấy bóng dáng của Lưu Ly thấp thoáng trong rừng
hoa đào phía trước.

Trong ấn tượng của anh ta, dường như Lưu Ly rất yêu màu
trắng cùng màu tím bởi vì quần áo cô mặc phần lớn đều là hai màu sắc này. Hôm
nay, cô cũng mặc một chiếc váy dài màu trắng, mái tóc đen dài được buộc lại gọn
gàng. Cô đang quay lưng về phía anh ta, cũng không biết là đang bận rộn cái gì
nữa. Loại cảm giác trong lòng Kỳ Ưng Diêm lúc này thực sự rất kỳ lạ. Cô gái
đứng cách anh ta không xa kia đang cực kỳ an tĩnh, hệt như một bức hoạ thiếu nữ
đang đắm mình vào không gian ngập tràn cánh hoa đào bay múa.

Không có một người nào, không có một phụ nữ nào có thể khiến
Kỳ Ưng Diêm trở nên mất hồn như vậy. Ánh mắt anh ta lúc này mang theo sự si mê
điên cuồng chăm chú dán vào hình bóng Lưu Ly ở phía xa.

Cảm giác có chút bất thường ở phía sau, Lưu Ly khẽ đứng
thẳng dậy rồi xoay người lại. Từng cơn gió nhẹ thổi qua khiến ngàn vạn cánh hoa
đào nhẹ nhàng rơi rụng, nương theo cơn gió dịu dàng đáp xuống xung quanh cô,
tạo thành một khung cảnh cực kỳ đẹp mắt.

Kỳ Ưng Diêm thực sự lại một lần nữa cảm thấy hít thở không
thông. Cảnh tượng thế này, có mấy ai trên đời có dịp chứng kiến đây?

Thấy người đàn ông cách đó không xa đứng đờ ra đó nhìn chằm
chằm vào mình, ánh mắt Lưu Ly đầu tiên là thoáng hiện lên một chút nghi hoặc,
sau đó liền quay đầu lại, tiếp tục hái những bông hoa phù hợp trên cây, sau đó
nhẹ nhàng đặt vào giỏ hoa trên tay, thanh âm dịu dàng của cô cũng khẽ vang lên…

“Thể chất của Kỳ tiên sinh quả nhiên rất tốt, chỉ sau một
đêm đã có thể hồi phục như vậy cũng thật hiếm thấy.”

Lúc này Kỳ Ưng Diêm mới khôi phục lại được chút phản ứng,
thu lại ánh mắt đầy si mê của mình rồi bước lại gần phía Lưu Ly. Anh ta khẽ
duỗi chân duỗi tay một chút rồi lười biếng dựa vào một gốc cây khô gần đó,
“Trên mặt, trên người tôi vẫn còn rất nhiều chỗ đang sưng tấy.”

“Tôi đã đưa cho anh bình tinh dầu có tác dụng tiêu sưng
rồi.” Lưu Ly cũng rất bình thản lên tiếng, dường như không muốn lãng phí thêm
thời gian nói về đề tài này.

Kỳ Ưng Diêm vừa cất tiếng cười nhẹ thì lại động đến khóe
miệng đang sưng khiến anh ta đau nhói kêu khẽ một tiếng. Mà Lưu Ly nghe thấy
vậy, quay đầu lại nhìn anh ta nhưng cũng không nói gì.

“Tinh dầu đó tôi đã dùng rồi, trên mặt thì còn được, nhưng
trên người…” Nói tới đây, anh ta cố ý ngừng lại không tiếp tục nữa…

“Yên tâm đi, tinh dầu đó đều có nguồn gốc tự nhiên, sẽ không
có bất kỳ tổn thương nào với cơ thể của anh đâu.” Lưu Ly hiểu lầm ý tứ của anh
ta nên khẽ cất tiếng giải thích.

“Ý của tôi không phải như vậy!” Kỳ Ưng Diêm đi tới bên cạnh
giúp Lưu Ly hái hoa đào rồi khẽ cất tiếng, “Ý của tôi là, những chỗ bị ong
chích trên người, tôi không có cách nào tự bôi thuốc cả.”

Bàn tay nhỏ nhắn trắng mịn của Lưu Ly vừa đưa ra chuẩn bị
hái một bông hoa liền sững lại, vô tình chạm phải bàn tay Kỳ Ưng Diêm. Dưới sự
khúc xạ của ánh mặt trời, làn da của Lưu Ly tạo thành sắc màu tương phản với
bàn tay to của Kỳ Ưng Diêm.

Kỳ Ưng Diêm chỉ cảm thấy nơi lòng bàn tay dâng lên một cảm
giác mát lạnh giống như là hơi lạnh đầu mùa xuân trên đỉnh Thiên Sơn vậy. Cảm
giác dễ chịu này cũng theo không khí trong lành buổi sớm len lỏi vào tận sâu
thẳm trong lòng anh ta.

Kỳ Ưng Diêm vốn cho rằng Lưu Ly có thể hiểu được ý tứ của
mình.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3