Dụ tình - Hồi 09 - Chương 05

Chương 5: Phía sau sự hào nhoáng

“Em dám?” Sắc mặt của Louis Thương Nghiêu lập tức thay đổi,
cất cao giọng, “Anh tuyệt đối sẽ không cho em có cơ hội ký tên. Nếu như em dám
ký tên như những gì vừa nói, anh sẽ đích thân chặt đứt tay của tên luật sư nào
dám đứng ra lo vụ đó!”

Lạc Tranh nghe những lời của hắn mà sợ hết hồn, “Này, anh là
thổ phỉ sao? Chưa gì đã dọa cắt tay giết người là sao? Nếu thế thì anh nhất
định phải cắt tay chân của em luôn đi. Có như thế thì em mới không chạy mất, cả
đời này sẽ ở bên cạnh anh.”

“Sao lại như thế được chứ? Anh nỡ lòng nào làm thế với em?”
Louis Thương Nghiêu vội vàng dỗ dành, ôm Lạc Tranh vào lòng cười hết sức ám
muội, “Nếu có một ngày em thực sự muốn rời xa anh, vậy em đi tới nơi nào anh sẽ
theo tới đó. Lúc đó để anh làm tuỳ tùng cho em có được không?”

“Hứ…” Lạc Tranh bị những lời trêu đùa của Louis Thương
Nghiêu chọc cho bật cười. Người đàn ông này trở mặt còn nhanh hơn là lật sách.
Mới lúc trước rõ ràng còn lửa giận ngút trời, thế mà ngay một giây sau đó lại
cười nói vui vẻ. Tính tình thật là kỳ quái.

Nhưng mà nghĩ lại, mấy tháng gần đây đã xảy ra rất nhiều
chuyện. Dường như tất cả mọi chuyện ly kỳ hấp dẫn đều tập trung lại một chỗ
vậy. Trong lúc lơ đãng, Lạc Tranh lại vô tình nghĩ tới Ôn Húc Khiên, trong vô
thức nàng không khỏi cất tiếng thở dài khe khẽ.

Yêu nhầm người không đáng sợ, điều đáng sợ hơn cả là bị
người đó lợi dụng. Nàng chính là một minh chứng cụ thể nhất cho điều đó. Có lẽ
Ôn Húc Khiên không thể ngờ rằng Thương Nghiêu sẽ công khai sự thật sớm như vậy
nên mới cố níu kéo cuộc hôn nhân của hắn và nàng, nhưng trên thực tế hắn chỉ là
đang lợi dụng nàng triệt để hòng thoát khỏi giai đoạn khó khăn đó mà thôi.

Ôn Húc Khiên ơi Ôn Húc Khiên, cho dù anh có tính toán tỉ mỉ
kỹ lưỡng như thế nào trong suốt bao nhiêu năm qua, kết quả vẫn không thể ngờ
đến việc nàng và Louis Thương Nghiêu lại đem lòng yêu nhau.

“Tranh, anh muốn dành cho em một hôn lễ thật đàng hoàng, hôn
lễ của anh và em.” Louis Thương Nghiêu thì thầm bên tai Lạc Tranh.

“Hôn lễ?” Lạc Tranh kinh ngạc, chăm chú nhìn hắn. “Anh điên
à? Thế thì cả gia tộc Louis sẽ tìm mọi cách để ngăn cản cho mà xem.”

Louis Thương Nghiêu cúi đầu cười khẽ, “Ngốc à, người mà em
cưới là anh, người cưới em cũng chính là anh, thế thì có liên quan gì tới bọn
họ chứ? Cho dù họ có muốn ngăn cản tới mức nào, anh tuyệt đối sẽ không ngồi
nhìn đâu.”

“Anh định làm gì?” Từ trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, Lạc
Tranh lại nhận thấy biểu hiện quen thuộc - sự thâm trầm đầy nguy hiểm tựa sói
dữ.

Cảm nhận được tâm trạng của Lạc Tranh có chút căng thẳng,
ánh mắt của Louis Thương Nghiêu liền dịu lại, sắc mặt cũng trở nên vui vẻ hơn.
Hắn khẽ mỉm cười, cọ mũi mình vào chiếc mũi xinh của nàng.

“Không có gì, em đừng có suy nghĩ lung tung. Anh chỉ cần em
trở thành một cô dâu thật hạnh phúc của anh là được rồi.”

“Nhưng mà Thương Nghiêu…”

“Suỵt…” Louis Thương Nghiêu đưa ngón tay thon dài ra nhẹ
nhàng đặt lên đôi môi đỏ mọng của Lạc Tranh, cười một cách ám muội, “Hiện tại,
anh chỉ muốn toàn tâm toàn ý yêu em, những việc khác anh không muốn nghĩ tới
nữa.”

“Thương Nghiêu…” Lạc Tranh chỉ cảm thấy cơ thể như mềm nhũn
ra. Bàn tay to lớn của Louis Thương Nghiêu không chịu an phận, lại bắt đầu làm
loạn trên cơ thể nàng giống như bươm bướm đang nhẹ nhàng bay múa, khơi lên hàng
loạt ngọn lửa nóng.

“Tranh…” Louis Thương Nghiêu cúi đầu, đem khuôn mặt tràn
ngập sự say mê cùng đắm đuối vùi sâu vào hõm cổ của Lạc Tranh, khẽ thì thầm.
“Đừng uống thuốc tránh thai nữa, được không?”

Lạc Tranh có chút giật mình, “Thương Nghiêu, không được, như
thế em sẽ…”

“Yên tâm!” Louis Thương Nghiêu ngẩng đầu, hôn lên chiếc mũi
xinh xắn của nàng, bàn tay vòng lên đầu giường, lấy ra một đồ vật gì đó. Liền
đó, hàng lông mày cương nghị của hắn bỗng cong lên hết sức ám muội, “Anh dùng
cái này là được chứ gì?”

Lạc Tranh khẽ dời tầm mắt nhìn về phía bàn tay hắn, thì ra
là…

“Thương Nghiêu, em nghe nói đàn ông thường không thích dùng
tới cái này, không phải sao?” Lạc Tranh ngượng ngùng chỉ vào chiếc bao cao su
trong tay Louis Thương Nghiêu.

“Cái này là kiểu mới, nghe nói phụ nữ đều rất thích, đêm nay
chúng ta thử dùng xem thế nào.” Louis Thương Nghiêu cười hết sức xấu xa, xé vỏ
bọc bên ngoài rồi lấy vật bên trong ra, lắc lắc trước mắt Lạc Tranh, “Anh không
muốn em lại uống mấy thứ thuốc có hại cho sức khỏe như thế.”

“Nhưng cái này…” Lạc Tranh nhìn thứ đồ đang lắc lư trước
mắt, mặt đỏ bừng lên. “...sao lại xấu thế?” Nói thật, đây là lần đầu tiên nàng
nhìn thấy loại bao cao su này, nhưng nó có chút kỳ lạ, sần sần sùi sùi thế nào
ấy.

“Như vậy mới có thể kích thích một cách triệt để cảm hứng
“nguyên thủy” của em chứ.” Louis Thương Nghiêu thực sự đã trở thành một kẻ dụ
dỗ chuyên nghiệp, trong lời nói tràn ngập sự mê hoặc cùng ám muội. Vừa nói, tay
hắn vừa chậm rãi di chuyển xuống phía dưới, nhẹ nhàng khơi gợi từng tiếng rên
rỉ mê người của Lạc Tranh.

Thấy nàng không phản kháng nữa, Louis Thương Nghiêu nở nụ
cười mãn nguyện. Đáng tiếc Lạc Tranh đã chìm sâu trong biển tình nên căn bản
không còn thời gian mà quan tâm tới biểu hiện của hắn nữa. Nếu như nàng chú ý
một chút thì lập tức sẽ nhận thấy nụ cười vô cùng hắc ám mang theo âm mưu xấu
xa của hắn...

***

Gần đây, Louis Thương Nghiêu dường như rất bận, hàng ngày
cũng về nhà rất muộn, ban ngày thì không thấy bóng dáng của hắn. Mà công việc
cần Lạc Tranh cần xử lý dĩ nhiên cũng rất nhiều. Từ sau lần nhắc đến hôn lễ,
hoàn toàn không thấy hắn nhắc lại một lần nào nữa. Lạc Tranh cũng không có hỏi
lại bởi vì nàng luôn luôn tin tưởng Thương Nghiêu.

Vừa hết buổi chiều, đang lúc Lạc Tranh chỉnh sửa nốt một
phần tài liệu còn lại thì nghe thấy có tiếng gõ cửa rồi tiếng bước chân nhẹ
nhàng tiến vào văn phòng. Mới đầu nàng còn tưởng đó là Vi Như, nhưng liền đó
lại ngửi thấy một hương thơm nhẹ nhàng lập tức lan toả trong không khí. Lạc
Tranh cũng không ngẩng đầu, chỉ khẽ mỉm cười.

“Lưu Ly, sao cậu lại đến vậy?” Nói xong, nàng nhìn về phía
người phụ nữ vừa bước vào.

“Cậu là luật sư mà sao lại có cái mũi thính như thế chứ?”
Lưu Ly cười, ngồi xuống ghế sofa. Vì Vi Như biết cô là chỗ bạn bè thân thiết
của Lạc luật sư nên cũng không vào thông báo.

Lạc Tranh mỉm cười đứng dậy, pha hai ly cà phê mang đến,
cũng ngồi xuống sofa.

“Đây, cà phê Blue Mountain mà cậu vẫn yêu thích đây.”

“Cám ơn cậu!” Lưu Ly khẽ dựa vào sofa, thần sắc trên khuôn
mặt vẫn luôn nhẹ nhàng như những đám mây phiêu đãng trên bầu trời. Nhưng từ
biểu hiện của cô ấy, Lạc Tranh có thể cảm thấy có điều gì đó khác lạ.

“Rất hiếm khi cậu đến thăm nơi làm việc của mình, rốt cục có
chuyện gì vậy?” Lạc Tranh cười lên tiếng.

Lưu Ly khẽ thở dài, “Hôm nay mình ghé qua đây để nói với
cậu, ngày mai mình sẽ đi Hy Lạp.”

“Xem ra cậu muốn nghỉ ngơi ở đó một thời gian dài đúng
không?” Lạc Tranh rất hiểu Lưu Ly. Cô ấy là người phụ nữ thường xuyên buôn ba
khắp nơi, nếu như không vì tình huống đặc biệt, tại sao cô lại trực tiếp tới
đây tìm nàng chứ.

Lưu Ly gật đầu, giọng nói có chút mệt mỏi. “Có lẽ mình sẽ
phải ở đó một thời gian dài. Mình muốn nghiên cứu một loại hương thơm mới”

“Là chuyện tốt mà, sao cậu lại có vẻ chán nản thế?” Lạc
Tranh thấy biểu hiện của Lưu Ly dường như có chút gì đó không bình thường, khẽ
nghiêng đầu nhìn cô bạn thân.

“Lưu Ly, cậu ngủ không ngon sao?”

“Cậu đừng nhắc nữa, tên điên đó!” Giọng điệu Lưu Ly đột
nhiên trở nên đầy tức giận. Sau đó cô túm lấy tay Lạc Tranh, ánh mắt hiện lên
chút bất lực cùng mệt mỏi.

“Cậu nói xem kiếp trước mình đã gây ra nghiệp chướng gì mà
lại dính vào oan gia thế này? Tối qua hắn gây ồn ào đến nỗi mình cả đêm không
ngủ được. Mình sắp phát điên lên mất.”

“Tên điên?” Lạc Tranh nghe Lưu Ly nói mà không hiểu gì cả.
Suy nghĩ một lúc lâu mà vẫn không biết cô ấy đang nói gì.

“Mình thực sự không thể hiểu nổi, sao trên đời lại có hạng
người như thế? Vẻ bề ngoài thì rất đường hoàng đứng đắn, thực chất lại là một tên
lưu manh vô lại. Cũng may là mình phải đi Hy Lạp, nếu không thì nhất định sẽ bị
hắn làm cho phát điên mất. Từ Hongkong đến Paris, mình không biết đã đắc tội
với hắn gì nữa. Thậm chí ngay cả hắn là ai mình còn không biết.”

“Haizz…” Đây là lần đầu tiên Lưu Ly phá lệ, nói nhiều chuyện
như vậy. Có thể thấy cô đã bị bức cho sắp phát điên lên rồi.

Lạc Tranh nghe mấy lời của Lưu Ly xong hơi ngẩn ra một lúc.
Comple…giày da? Chẳng lẽ là…” Nàng chợt nghĩ ra điều gì đó, nhớ lại những điều
mà Kỳ Ưng Diêm nói với nàng khi anh ta bị nhốt bên ngoài biệt thự, “Bạn của cô
chẳng thèm để ý tới tôi gì cả…”

“Cậu gặp người đàn ông đó từ khi nào?” Lạc Tranh muốn xác
định lại một chút.

“Từ lâu rồi, hình như vào thời gian cậu còn ở Hongkong thì
phải. Haizz, mà thôi, tớ cũng quên lâu rồi. Tóm lại, cái người đó thật là kỳ
lạ. A, đúng rồi, anh ta còn nói là bạn bè tốt của cậu nữa.” Lưu Ly vừa dứt lời
liền nhìn Lạc Tranh chằm chằm. Ánh mắt dường như muốn ăn tươi nuốt sống người
đối diện vậy.

“Cậu thật sự không biết người đó sao?”

Lạc Tranh khẽ cắn môi, giả bộ cười hết sức ngây ngô. “Cậu
nói cái gì vậy? Mình thật sự không biết người đó là ai.”

“Thật sự không biết sao?” Lưu Ly nghi ngờ nhìn Lạc Tranh.

“Thật sự không biết.” Lạc Tranh vội vàng khoát tay. “Chuyện
cậu kể hôm nay lần đầu tiên mình mới được nghe.” Nghĩ đi nghĩ lại thì có vẻ như
lần này Kỳ Ưng Diêm thật lòng, công nhận là anh ta nhanh tay nhanh chân ghê.
Nhưng bây giờ, có đánh chết nàng cũng không thể thừa nhận là biết anh ta.

Nếu không, với tính cách của Lưu Ly, không chừng một ngày
nào đó nghĩ quẩn, cô ấy lại đem một ít hương liệu chết người đến đòi tính sổ
với Lạc Tranh thì thê thảm lắm. Chỉ có trời mới biết là Lưu Ly ghét luật sư tới
mức nào, nhất lại là nam luật sư.

Về phương diện này, Lưu Ly luôn suy nghĩ rất đơn giản. Thấy
Lạc Tranh nói thế thì cũng không hỏi han thêm gì nữa, khẽ khoát tay, “Mà thôi,
bỏ qua đi. Hôm nay mình tới đây để chào cậu, không nhắc tới những chuyện dở hơi
nữa.”

“Lưu Ly…” Lạc Tranh nghĩ đi nghĩ lại, nhìn Lưu Ly rồi hỏi.
“Thực ra tuổi của cậu cũng không còn nhỏ nữa, thử tìm một người bạn trai xem
sao? Nếu có người phù hợp thì cũng nên suy nghĩ một chút.”

“Tình yêu á? Thôi đi, mình thấy cậu yêu đương mệt mỏi như
thế, lúc khóc lúc cười. Khổ sở như vậy, chẳng thà có thời gian rảnh rỗi, mình
tập trung điều chế hương liệu có phải hơn không?”

Lưu Ly dường như có chút buồn cười nhìn Lạc Tranh. “Nhưng,
xem ra sự khổ sở của cậu dường như cũng chấm dứt rồi. Hai ngày trước còn thấy
ảnh của phóng viên chụp trộm được cảnh hai người đi dạo phố đăng trên tạp chí.
Xem ra anh ta không hề kiêng kị gì nữa rồi.”

Lạc Tranh chỉ cười mà không nói gì.

“Anh ấy đã cầu hôn cậu chưa?” Lưu Ly đột nhiên cất tiếng hỏi
khiến Lạc Tranh sững sờ há hốc miệng, trong lúc nhất thời không biết nên nói
thế nào để Lưu Ly hiểu mọi chuyện. Nhưng dường như Lưu Ly lại hiểu lầm biểu cảm
của nàng, khẽ cất tiếng thở dài.

“Tiểu Tranh à, như thế không được đâu. Hai người đã chính
thức xác định mối quan hệ rồi, lại còn sống chung với nhau nữa, lẽ nào anh ta
cứ định sống như vậy cả đời sao? Ngay cả kết hôn cũng không muốn kết hôn. Rõ
ràng anh ta không muốn chịu trách nhiệm với cậu đây mà.”

“Lưu Ly, mọi chuyện không phải như thế đâu.” Lạc Tranh thực
không biết nên bắt đầu kể từ đâu nữa.

“Mình biết rồi, có phải anh ta vẫn lo ngại chuyện của công
chúa không? Cũng phải, hôn nhân của hoàng thất vốn dĩ đã rất phức tạp rồi. Tiểu
Tranh, hiện tại cậu đã yêu anh ta quá sâu sắc nên cũng chẳng còn cách nào cả.
Mình chỉ lo cậu sẽ gặp phải tổn thương mà thôi. Hay là đi Hy Lạp cùng với mình
nhé?” Lưu Ly đột nhiên đề nghị.

“Hả? Đi Hy Lạp cùng cậu sao? Để làm gì? Ở đó cũng không có
vụ án nào cần phải giải quyết mà”. Lạc Tranh ngạc nhiên nhìn Lưu Ly.

“Được rồi, được rồi. Mình biết rõ cậu không nỡ rời khỏi
người đàn ông đó. Nếu như anh ta nói muốn đi tới Hy Lạp chắc cậu chẳng nói năng
gì mà đi theo luôn cũng nên. Đúng là trọng tình khinh bạn.” Lưu Ly không nhịn
nổi liền bật cười thành tiếng.

“Đáng ghét! Cậu dám cười mình hả?” Lạc Tranh liền lườm một
cái, rồi hai người phụ nữ quay ra nhìn nhau cười.

Một lát sau, Lưu Ly khẽ uống một ngụm cà phê, nhìn về phía
Lạc Tranh. “Tiểu Tranh, cậu có chuyện giấu mình đúng không?”

Lạc Tranh khẽ chớp mắt, sau đó dùng ánh mắt kiên định nhìn
Lưu Ly. “Đúng thế! Nhưng đợi tới khi mọi chuyện kết thúc, mình sẽ nói cho cậu
biết.”

“Được!” Lưu Ly cũng không hỏi nhiều, chỉ nhẹ nhàng cười một
tiếng. Chính vì cô tin tưởng Lạc Tranh nên mới giữ thái độ bình tĩnh như vậy.

Sau khi Lưu Ly ra về, Vi Như gõ cửa đi vào, dáng vẻ vô cùng
bí hiểm nói với Lạc Tranh là Louis Thương Nghiêu đã về tới phòng giám đốc rồi.
Nghe xong, Lạc Tranh chỉ khẽ mỉm cười, cũng không nói gì mà cầm lấy tài liệu đi
vào thang máy riêng dành cho giám đốc.

Louis Thương Nghiêu rõ ràng vừa mới ra ngoài về. Hắn vừa nới
lỏng cúc tay áo thì thấy Lạc Tranh gõ cửa đi vào, khuôn mặt có chút mệt mỏi nhưng
vẫn nở nụ cười dịu dàng.

Lạc Tranh mang ly cà phê vừa mới pha xong đặt ở trước mặt,
giúp hắn cởi bỏ áo khoác sau đó treo lên giá, nhẹ nhàng lên tiếng. “Chắc anh
mệt lắm đúng không?” Nàng không biết rốt cuộc hắn bận rộn việc gì, chỉ là thấy
gần đây bộ dạng hắn có chút tiều tụy khiến nàng cảm thấy đau lòng. Tối qua hắn
về nhà rất muộn, sáng nay lại ra ngoài sớm, chỉ ngủ được khoảng hai, ba tiếng.

Louis Thương Nghiêu uống một ngụm cà phê, sau đó dựa cả
người vào sofa. Lạc Tranh nhanh nhẹn bước lại gần, nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái
dương cho hắn. “Cà phê có ngon không? Em vừa mới mua được cà phê Blue Mountain
chính hiệu đấy.”

“Ngon, chỉ cần là do đích thân em làm thì cái gì cũng ngon
hết.” Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự dịu dàng của nhiệt độ từ các ngón tay Lạc
Tranh.

Lạc Tranh không nói thêm gì nữa, nở nụ cười hạnh phúc. Nàng
mát xa cho hắn một lát rồi dịu dàng nói. “Tranh thủ lúc này còn rảnh rỗi, anh
vào phòng nằm nghỉ một lát, được không?”

“Không cần đâu!” Louis Thương Nghiêu kéo Lạc Tranh tới, nắm
bàn tay nhỏ nhắn của nàng trong lòng bàn tay của mình. “Anh chỉ muốn dựa vào em
thế này, thật ấm áp biết nhường nào.” Nói xong hắn dựa đầu vào ngực nàng, chỉnh
tư thế một chút cho thoải mái.

Lạc Tranh khẽ cười, nhẹ nhàng ôm lấy người Louis Thương
Nghiêu. Từ trước tới nay nàng không hề biết hắn lại có chút tính trẻ con như
thế này. Nhìn hắn bình yên dựa vào nàng, bản năng làm mẹ bẩm sinh của người phụ
nữ tự nhiên trỗi dậy, khiến nàng vô thức đưa tay nhẹ nhàng vỗ về hắn giống như
đang vỗ về một đứa trẻ vậy.

Cảnh tượng này thực sự khiến người ta cảm thấy ấm áp, ngay
đến cả không khí cũng tràn ngập hương vị hạnh phúc… Nhưng, sự ấm áp đó không
kéo dài được bao lâu, ngay sau đó liền bị tiếng chuông điện thoại của Louis
Thương Nghiêu phá vỡ.

Đôi lông mày cương nghị vừa được thư giãn đôi chút lại ngay
lập tức nhíu lại. Hắn mở mắt ra, thoáng nhìn qua điện thoại rồi nhận máy.

Lạc Tranh vốn định tránh xa một chút bởi dù sao cũng là điện
thoại riêng của Louis Thương Nghiêu, ở khoảng cách gần như thế này đôi khi
không được lịch sự cho lắm. Nhưng vừa chứng kiến hắn nghe điện thoại, sắc mặt
lập tức thay đổi nên nàng có chút lo lắng, cũng ngồi lại đó theo dõi tình hình.

Sau khi Louis Thương Nghiêu nghe máy xong, Lạc Tranh thấy
sắc mặt của hắn toát lên sự đau đớn cùng kinh ngạc, vội vàng hỏi. “Đã xảy ra
chuyện gì rồi?”

Câu nói vừa rồi của Lạc Tranh như khiến Louis Thương Nghiêu
bừng tỉnh. Hắn khôi phục lại dáng vẻ nhanh nhẹn, đứng dậy một cách dứt khoát
rồi cầm lấy áo khoác.

“Thương Nghiêu…” Lạc Tranh thấy thế, lo lắng bước tới.

“Deneuve đã xảy ra chuyện rồi, anh phải đi xem một chút.”
Hắn không hề giấu diếm nàng. Mặc áo khoác xong, hắn sải bước về phía cửa chính.

Lạc Tranh có chút ngỡ ngàng, “Em cũng đi!”

Louis Thương Nghiêu thoáng nhìn nàng, khẽ gật đầu.

***

Khi Lạc Tranh và Louis Thương Nghiêu tới biệt thự - nơi
Deneuve ở - thì trời bắt đầu đổ mưa dữ dội. Cảnh tượng này dường như hoà vào
tâm trạng lo lắng cùng bất an của hai người họ. Khắp nơi trong biệt thự đều lan
tỏa mùi vị của chết chóc.

Đi xuyên qua khu vườn hoa, với sự nhạy cảm của mình, Lạc
Tranh liền ngửi thấy có mùi máu tanh. Mặc dù đã mang lớp khẩu trang rất dày
nhưng nàng vẫn có thể ngửi thấy. Không hiểu sao, nàng lại nhạy cảm với mùi máu
tanh như vậy? Tóm lại, cảm giác này khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Trong phòng khách của biệt thự đã sớm trở thành một nơi hỗn
loạn. Những người giúp việc thì đang khóc lóc. Cha mẹ Deneuve, những người có
địa vị cao quý trong vương thất, giờ phút này cũng đang đứng đó, tâm trạng vô
cùng suy sụp.

Sự xuất hiện của Louis Thương Nghiêu khiến những người đang
khóc lóc kia nhường ra một lối đi. Ngay sau đó, một cảnh tượng chấn động tới
mức kinh người hiện ra trước mắt Lạc Tranh, khiến ai yếu bóng vía nhìn vào cũng
có thể ngất ngay lập tức.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3