Dặm đường vàng - Chương 20 - Phần 1
Chương 20
Lê chân trên đường đến
gần sáng, Genevieve nhìn thấy các xe vệ sinh đã bắt đầu quét và hót rác trên
các phố. Cô vội vã rảo chân. Mùi thức ăn thiu thối và mùi cà phê xộc vào mũi,
nhưng cô không bụng dạ đâu để ý đến những thứ đó. Mỗi bước chân làm cô đau đớn
khắp phần dưới cơ thể và đặc biệt hai đùi. Nỗi đau mỗi lúc một tăng. Tuy không
có xu nào trong túi, cô vẫn liều vẫy một taxi và chui vào, nằm vật xuống nệm
ghế phía sau.
- Bà đi đâu? - Tài xế
taxi hỏi, mắt nhìn nhũng vết rớm máu trên mặt và hai bắp tay của khách.
Genevieve đáp:
- Khu phố Latin. Đến đó
tôi sẽ chỉ đường cho ông.
Việc cô chọn địa điểm
kia là do một động lực mang tính bản năng hơn là do lý trí suy xét. Đến lúc ngả
người trở lại ghế sau của xe, cô chợt băn khoăn, không biết Hank Owens sẽ phản
ứng ra sao khi mở cửa, thấy “tiểu thư Fleury” đứng trên bậc thềm nhà ông ta vào
giờ này và hình dạng thảm hại như thế kia?
Genevieve tự hỏi, tại
sao mình không về nhà mà lại đến chỗ Hank? Cô tự thanh minh rằng không có chìa
khóa cổng, cô sẽ phải bấm chuông đánh thức người gác dậy và bác ta sẽ nhìn thấy
những thương tích trên người cô, điều mà cô hoàn toàn không muốn.
Nhưng thâm tâm
Genevieve thừa biết đấy chỉ là một cách tự biện bạch, thật ra lúc này cô rất
muốn được gặp con người duy nhất đối xử tốt với cô mà không kèm theo một điều
kiện nào hết.
- Đỗ lại chỗ góc phố
kia. - Genevieve ra lệnh cho tài xế.
Cô đã đến thăm căn
phòng nhỏ của Hank nhiều lần và tuy không biết đích xác số nhà nhưng cô cũng
nhớ là bên cạnh hiệu bán thịt.
- Bà không nhớ lầm đấy
chứ? - Người tài xế nói, mắt nhìn về phía những thanh gỗ ngoài cửa hiệu bán
thịt.
Genevieve đáp:
- Không. Bác chịu khó
đợi cho một phút để tôi vào lấy tiền.
Người tài xế chưa kịp
phản đối, Genevieve đã chui ra khỏi xe taxi và ấn chuông nhà Hank. Tiếng chuông
rung chuyển cả ngôi nhà và tiếng chó sủa ầm ĩ. Lát sau cửa mở, Hank hiện ra mặc
quần jean đã bị cắt ngắn.
- Ôi! Sao thế này?
Genevieve hỏi luôn:
- Ông có thể trả tiền
xe taxi được không?
Hank móc túi sau lấy
tiền chạy ra đưa tài xế, trong khi Genevieve bám vào thành cầu thang gác leo
lên, vào phòng anh ta, ngồi xuống giường. Gian phòng nhỏ bừa bãi đủ thứ đồ đạc
linh tinh.
Hank bước vào, nói:
- Trông tiểu thư thật
kinh khủng.
Nước mắt tủi hờn bị
ghìm lại nay được dịp trào ra như suối.
Hank dịu dàng nói:
- Tôi không định nói
là…
Genevieve thổn thức:
- Không phải tại ông.
Không phải tại anh đâu, Hank! Tôi bị người ta đánh.
- Cô không phải kể gì
hết.
- Tôi bị mất ví tiền,
cả chìa khóa cổng.
Hank dịu dàng nói:
- Không sao. Tôi sẽ săn
sóc cho cô.
Genevieve khoan khoái
nằm ngã lưng lên gối, lúc này hãy còn ấm hơi người của Hank. Cô ngửi thấy mùi
thân thể anh phảng phất đâu đây. Lau nước mắt, cô nhìn Hank mở tủ, lấy ra chiếc
xắc Gladstone và mở sắc lấy ra mấy lọ nhỏ.
Anh nói:
- Quà của chú Sam đấy!
Genevieve nhớ là Hank
đã kể cho cô nghe anh đã từng phục vụ trong quân y quân đoàn số Năm của Hoa Kỳ.
Hank nói thêm:
- Hơi đau đấy cô chịu
khó.
Đột nhiên cô dướn người
lên vì đau. Cồn lốt bôi vào làm cô xót như da thịt bị đốt cháy. Cô rên rỉ nhưng
không kêu to và khi Hank bảo cô cởi quần áo để anh bôi thuốc lên da bụng, cô
cởi hết, không để một mảnh vải nào còn lại trên người.
Hank bội mỡ kháng sinh
lên tất cả những chỗ nào có thể nhiễm trùng, rồi phủ lên một lớp cao bạc hà làm
cô cảm thấy các thương tích dịu đau, tuy vẫn còn nhức.
Hank nói:
- Tôi tiêm cho cô một
mũi, sẽ làm cô hết đau và ngủ được một giấc.
Genevieve hỏi:
- Tiêm gì?
- Morphine.
Anh lấy xơ ranh hút
thuốc trong một ống thuốc tiêm nhỏ rồi cắm mũi kim vào cách tay cô. Lát sau nỗi
đau đớn hành hạ thân thể cô dịu hẳn đi và Genevieve thấy một cảm giác khoan
khoái kỳ lạ.
Cô rên rỉ:
- Tuyệt quá!
Hank đáp:
- Cô ngủ đi một giấc.
Genevieve nhắm mắt và
chìm vào trạng thái nửa ngủ nửa thức. Khi tỉnh lại, cô thấy nắng ban trưa đã
lọt vào phòng. Cô thấy người nhẹ hẳn đi vì ngủ được một giấc. Và tuy chỗ thắt
lưng vẫn còn nhức nhưng so với lúc đêm, đã giảm đi rất nhiều.
Cô thả hai chân xuống
đất, nhìn thấy những vết máu trên thành giường đã được chùi sạch.
Cô không mặc lại bộ
quần áo sang trọng của hiệu thời trang Schiaparelli lúc sáng sớm cởi ra bởi nó
đã rách bươm và dây đầy máu. Cô lấy quần jean bạc phếch của Hank và áo phông
của anh in dòng chữ “Tài sản quân đoàn số Năm Hoa Kỳ” mặc vào người. Cô lấy tấm
khăn lụa vuông mầu xanh nước biển phủ trên ngọn đèn bàn của Hank buộc lại tóc
rồi xỏ chân vào đôi dép cũ rích lò dò sang gian bếp.
Hank đang loay hoay bên
bếp gạ Quan sát xung quanh cô thấy rõ Hank ăn uống rất đạm bạc. Không biết
Genevieve đứng sau lưng, Hank vụng về lật miếng thịt rán trong chảo, làm nó
trượt ra ngoài rơi xuống sàn bếp đúng ngay dưới chân cô gái Pháp.
Anh nói giọng hiền
lành:
- Đấy cũng là cách đập
mềm miếng bít tết.
Cô bật cười, đỡ chiếc
bàn xẻng trong tay anh, lấy miếng thịt dưới sàn lên, cho lại vào chảo:
- Thì cứ nói thẳng là
vụng về, làm rơi thì đã sao?
Hank hỏi:
- Cô đập thêm quả trứng
lên đó không?
- Bít tết mà lại đập
trứng vào ạ?
- Đấy là kiểu ăn của
người Mỹ.
- Bây giờ tôi mới hiểu
tại sao người ta bảo anh hâm.
- Cô yên tâm, tôi sẽ
giảng cho cô cách ăn pho mát với bánh táo.
Họ ngồi ăn bên chiếc
bàn nhỏ ở phòng bên cạnh.
- Tôi định sẽ ở với anh
lâu đấy. - Genevieve nói, lúc họ nhấp cà phê.
- Thật chứ?
Genevieve nhún vai:
- Hình dạng như thế này
tôi không muốn ra ngoài đường phố Paris để ai nhìn thấy.
Hank nói:
- Cô không muốn ở đây
lâu bao nhiêu cũng được và tôi chỉ vui thôi.
- Nhưng tôi còn muốn
rời khỏi Paris ít lâu. Anh sẽ đi với tôi.
Hank đáp:
- Thú đấy, chỉ phải cái
tôi cạn túi rồi.
Cô nói:
- Không sao. Tôi sẽ đi
lấy tiền.
Mụ công tước mở hai tài
khoản riêng rẽ tại chi nhánh Ngân hàng Tín dụng Thụy Sỹ trên quảng trường
Champs Elysées và mặc dù tiền của Genevieve chỉ là khoản để cô mua sắm riêng
nhưng lãi suất cô được hưởng hoàn toàn. Ngoài ra còn những khoản tiền khách
thưởng thêm, cô cũng gửi cả vào đó nên đến nay tài khoản của cô đã khá lớn.
- Thế còn bà cô của cô
thì sao?
Genevieve ngơ ngác,
nhưng liền đó sực nhớ ra rằng mụ công tước nói với mọi người cô là cháu gọi mụ
bằng cô.
- Tôi sẽ gọi điện cho
bà ấy. Bà ấy sẽ không nói sao đâu. Vả lại tôi không thể gặp bà ấy trong tình
trạng như thế này được.
Hank gật đầu:
- Cô định đi đâu?
- Đâu cũng được. Anh
thích đi đâu?
- Thụy Sỹ! Đấy là nơi
tôi thích nhất trong các nước Châu Âu. Đặc biệt là khu vực xung quanh thành phố
Geneve.
- Vậy thì ta sang đó.
- Bao giờ đi?
- Cô nói đùa!
Genevieve nói:
- Chưa bao giờ tôi nói
nghiêm chỉnh như lúc này!
Trưa hôm ấy, cô gọi
điện cho mụ công tước, thoái thác một cuộc giáp mặt với mụ, chỉ kể sơ qua kế
hoạch của cô rồi gác máy luôn, không để mụ kịp phản đối. Gần tối, cô đến chi
nhánh Ngân hàng Thụy Sỹ rút một số tiền mặt trong tài khoản, mua một đôi giầy
đi đường, cùng vài chiếc quần, vài chiếc áo loại thể thao cùng một áo len dài
tay cao cổ khá rộng, đủ để che lấp những vết thương trên cánh tay và cổ.
Tàu chạy từ Paris đến
Geneve mất bảy tiếng đồng hồ. Genevieve mua vé cả một phòng trên tàu để hai
người dùng. Nhưng cô vẫn không sao ngủ được. Nằm trên chiếc giường hẹp, cô lắng
nghe tiếng bánh xe lăn trên đường ray đều đều và thấy người lại nhức rần rật.
Cơn đau tăng lên đến mức cô không chịu nổi. Cô với tay bật ngọn đèn đọc sách và
cố quên đi cơn đau bằng cách đọc cuốn tiểu thuyết rẻ tiền cô mua lúc sắp lên
tàu ở Paris.
- Khó chịu lắm à?
Genevieve ngước mắt
nhìn lên, thấy Hank nằm trên, đang ngó đầu xuống.
Cô đáp:
- Nhức quá!
Hank leo thang xuống,
mở xắc Gladstone:
- Để tôi tiêm cho cô
một mũi Morphine nữa.
Anh lấy xơ ranh hút
thuốc ở ống thuốc, nói tiếp:
- Nhưng tôi chỉ tiêm
cho cô mũi này là mũi cuối cùng thôi đấy. Thứ này dễ nghiện lắm. Tôi đã thấy
nhiều cậu trong đơn vị tôi bị mắc rồi. Chẳng hay ho gì đâu.
Hank tháo thắt lưng
buộc chặt bắp tay Genevieve để tìm tĩnh mạch. Khi thuốc vào, cô cảm thấy hơi ấm
tràn vào cơ thể và vài phút sau mọi đau đớn biến mất. Tiếng bánh xe lăn trên
đường ray đều đều như tiếng dụng cụ đập nhịp cho nhạc công, lúc nãy nhấn thêm
nỗi đau thì bây giờ ru ngủ. Cảm giác khoan khoái kỳ lạ tràn ngập cơ thể cô.
Hank lại leo lên giường
trên và lát sau cô nghe thấy tiếng thở đều đều của anh. Khác với lần trước
Morphine làm cô thiếp ngủ ngay, lần này cô vẫn thức, nhưng trong một trạng thái
thanh thoát kỳ diệu. Cô nằm ngửa, nhìn lên giường trên và khoái cảm từ bụng dưới
lan tỏa ra khắp cơ thể y hệt như lúc lên tới đỉnh điểm khoái cảm trong giao
hợp.
Genevieve vẫn trong
trạng thái đó cho tới gần sáng, khi đoàn tàu đỗ lại trên biên giới Pháp - Thụy
Sỹ để nhân viên biên phòng lên kiểm tra hộ chiếu. Lúc này cơn thăng hoa ban đầu
đã tan và Genevieve rơi vào trạng thái suy sụp.
Cơn suy sụp không trầm
trọng và nỗi đau nhức không trở lại nhưng cô thấy bồn chồn kiểu rất lạ, như thể
bất cứ thứ gì cũng làm cô cáu kỉnh. Thủ tục kiểm tra hộ chiếu diễn ra bình
thường nhưng nhân viên an ninh biên phòng rất ngạc nhiên thấy bà khách giận dữ.
Chắc Hank biết nguyên nhân, bởi anh khéo léo và mềm mỏng xoa dịu nỗi bực tức
của nhân viên biên phòng trong lúc ông ta khó chịu ấn con dấu vào trang giấy
trong cuốn hộ chiếu của hai hành khách cho phép họ đi tiếp đến Geneve.
Genevieve đã đặt sẵn
phòng khách sạn từ lúc còn ở ga xe lửa tại Paris. Cô cùng hank nghỉ tại một
khách sạn nhỏ ngay gần Tia Nước một tia nước phun nhân tạo lấy nước từ trên hồ
Geneve khiến nó phun cao hàng chục mét.
Phòng của họ có một bao
lơn trồng đầy hoa và đứng đó có thể nhìn thấy từng đàn nhện nước chạy ngang dọc
trên mặt nước hồ trước cửa Trụ sở Liên Hiệp Quốc.
Hank bứt một bông hoa
đưa Genevive:
- Chúc mừng cô đã tới
thành phố Geneve. Cô định làm gì bây giờ?
Genevieve đáp:
- Ngủ. Tôi thấy buồn
ngủ rồi.
Hank nói:
- Tác dụng của morphine
đấy. Lúc lên thì rất khoái nhưng lúc xuống thì rất mệt. Trong khi cô ngủ, tôi
chạy tìm lại vài nơi quen thuộc nhé!
Anh hôn nhẹ lên má cô
rồi lấy chiếc máy ảnh cũ kỹ trong xắc, bước ra khỏi phòng. Cô đứng ngoài bao
lơn, nhìn theo cho đến lúc Hank khuất sau góc khách sạn. Anh ngoái đầu lại, vẫy
tay chào rồi khuất hẳn.
Genevieve nhận thấy anh
mới trẻ trung làm sao trong ánh nắng sớm mai. Cô nhìn thấy anh lại hiện ra,
bước qua đường rợp bóng cây đi về phía bờ hồ. Sau đấy cô quay vào phòng, lên
giường ngủ.
Mãi đến xế chiều
Genevieve mới thức dậy và cô biết Hank đã về vì thấy tiếng mở vòi hoa sen trong
buồng tắm. Cô thấy người dễ chịu sau một giấc ngủ đẫy và nỗi suy sụp ban đêm đã
tan biến đâu hết. Trên người vẫn chưa có mảnh vải nào, cô mở cửa buồng tắm,
bước vào, đứng sau lưng Hank, dưới vòi hoa sen đang xả nước ấm xuống. Hank quay
lưng lại nên không biết cô đứng phía sau, mãi tới khi cô quàng hai tay ôm người
anh.
Anh nói:
- Lạy Chúa! Cô làm gì
thế?
- Anh không muốn em làm
thế này à, Hank? - Genevieve nũng nịu nói.
Không trả lời, Hank đưa
đầu hứng nước để tan bọt xà phòng trên mái tóc. Genevieve bèn lấy bánh xà phòng
chà lên ngực anh. Hank có cặp mông rắn chắc, háng hẹp, bụng phẳng. Vừa sát xà
phòng cho anh, Genevieve vừa đưa dần bàn tay xuống thấp rồi xoa lên đầu dương
vật. Dương vật Hank cương lên. Nhưng cô ngạc nhiên thấy anh e thẹn lảng ra,
mượn cớ nhặt chiếc khăn bông rơi xuống sàn.
- Tắm lâu quá da tôi
săn cả lại đây này. - Anh nói và bước ra khỏi vòi hoa sen, quàng tấm khăn bông
to che kín người.
Sửng sốt trước thái độ
kỳ lạ ấy, Genevieve vẫn tiếp tục đứng dưới vòi nước ấm thầm nghĩ, tại sao Hank
lại tránh cô như vậy? Hay anh không hề tỏ thái độ gì có vẻ muốn cô cả. Trước
đây chính cô giữ một khoảng cách với anh, cho nên Hank có thái độ như vậy là
thích hợp, nhưng hôm nay cô chủ động mời anh kia mà. Vậy là anh không muốn yêu
cô!
Bước ra khỏi vòi hoa
sen, Genevieve lau người thật khô rồi mặc tấm áo choàng trong nhà của khách sạn
để sẵn cho mỗi khách. Phun nước hoa lên người xong, cô bước sang phòng bên cạnh
thấy Hank đang nằm hút thuốc lá. Cô giật điếu thuốc trên miệng anh, giụi vào
gạt tàn, rồi cưỡi lên người anh. Phanh tấm áo choàng, cô ấn núm vú lên cổ rồi
ngực anh, đưa dần hai đầu vú xuống thấp, chạm vào đầu dương vật nhưng lần này
không thấy dương vật anh cương lên như lúc trong buồng tắm.
Hank nhẹ nhàng luồn
dưới háng cô đứng lên, nói:
- Genevieve, tôi không
thích làm chuyện đó với cô đâu.
- Tại sao? Hay em xấu?
Hay anh nhìn thấy những vết sẹo này?
- Lạy Chúa! Không phải
thế.
- Vậy tại sao?

