Cưng Chìu Tình Nhân Trẻ Con - Chương 11

“Ừ, tiếp tục nói đi.” Lão thái gia lững thững đi đến
ghế đá ngồi xuống, nâng chung trà lên bát.

“Kỳ lạ ở chỗ là ba vị cổ đông kia ra mắt một lần
cũng không có, chỉ ủy thác cho luật sư đại diện tham dự, càng kỳ lạ là bọn họ lấy
danh nghĩa có cổ phần trong công ty, lại công bố toàn bộ cổ phần đều chuyển nhượng
cho Nghiên thiếu gia.”

“Ha ha, như thế có ý tứ.” Lão thái gia uống một ngụm
trà, ý bảo Lô quản gia cũng ngồi xuống, mạch máu nổi lên tang thương nhưng trên
mặt lại lộ ra hứng thú mười phần.

“Tin tức truyền ra, mọi người đều cảm thấy kỳ lạ,
Nghiên thiếu gia không duy trì chống đỡ cho Nhị lão gia, ngược lại còn ra sức đi
gạt ba vị cổ đông khác thu mua lại cổ phần của công ty, rốt cuộc là có mục đích
gì?”

“Chuyện này đơn giản mà, A Nghiên muốn thắng Chi Đường,
sẽ thắng được một cách đường hoàng đẹp mắt, nó sẽ không mượn dùng đến nhân lực
của Quan gia, Chi Đường lớn tiếng hù doạ người, nó lại không nghĩ họa không đến
trước mắt mà chậm rãi đến từ phía sau, cuối cùng sẽ ung dung mưu tính kế hay.”

“Dạ phải, ngài phân tích thật sự sâu sắc.”

“Như vậy chủ tịch mới của 'Gia Tượng', từ hôm nay trở
đi chính là A Nghiên......” Có thể trong thời gian ngắn ngủi ba ngày kia thu phục
được ba vị cổ đông nọ, làm cho bọn họ chuyển nhượng cổ phần công ty, người bình
thường làm sao có thể làm ra sự tình như vậy?

Không ai biết hắn sử dụng ra thủ đoạn gì, ba vị cổ
đông kia không giàu có thì cũng phú quý, lúc trước cùng Quan gia hợp tác thành
lập 'Gia Tượng', cho đến ngày hôm nay đã trải qua hơn mười năm, đối với công ty
cảm tình thâm hậu, hơn nữa nhiều năm qua dựa vào 'Gia Tượng' buôn bán lời rất
nhiều, rất nhiều tiền, ai mà chịu đem cái cây hái ra tiền này đưa qua tay người
khác chứ? Hơn nữa nếu là thu mua, phải nên vận dụng nhiều người tâm huyết đi
thay phiên nhau mà thuyết phục họ, lại phải tiêu phì ngân phiếu với con số vô
cùng lớn mới có thể hi vọng thành công?

Nhưng Quan Chi Nghiên liền làm được, nhưng là tài
năng ở chỗ có thể trong vòng bốn mươi tám giờ bên trong gom góp được tài chính
khổng lồ như vậy, hành động này liền đủ để làm người ta nhìn với cặp mắt khác
xưa.

Lần này Quan Chi Đường dẫn đầu công ty làm ra một cuộc
đấu tranh nội bộ, lão thái gia áp chế không tin cá nhân hắn lại không đi tìm ba
vị cổ đông kia mời rượu để giao thiệp, nhưng mấy vị này lại hành động nhất trí
duy trì cho xong việc trước đây không hề làm việc chung với Quan Chi Nghiên, thật
sự là làm cho người khác kinh ngạc không thôi.

“Tiểu tử này quả nhiên là thâm sâu, thiếu chút nữa
ngay cả ta đây thức không người nào tỉnh bằng chính là lão nhân gia ta đều đã bị
lừa gạt.” Lão thái gia trên mặt biểu cảm thật là sung sướng, cười nói: “Lão Nhị
kia bên trong có vài đứa con, xem ra cũng chỉ có đứa trẻ là không thể khinh thường,
còn mấy đứa khác...... Ai, không cần đề cập tới cũng được.”

“Đúng vậy, lão gia, vị Nghiên thiếu gia này của
chúng ta thật sự nhất định là nhân tài bày mưu nghĩ kế, suy nghĩ lại tinh tế
kính đáo không giống các vị thiếu gia khác.”

“Không có cách nào khác a! Ai kêu bọn chúng đều sinh
ra trong nhà phú quý này làm gì? Nhất định phải tranh giành, phải cướp đoạt, phải
có mưu kế cùng hết sức tính toán thì mới có đủ bản lĩnh bảo vệ gia nghiệp tổ
tiên để lại. Bên ngoài mọi người nói ' không ai giàu ba họ ' câu này vô nghĩa,
cũng nghĩ xem Quan gia là trò cười, ta là già đi, không bao giờ có thể tiếp tục
gánh vác được nữa, tương lai Quan gia thế nào, còn không phải phụ thuộc vào bọn
họ.”

“Nhị lão gia bên kia bị chèn ép lâu lắm rồi, thật vất
vả mới đảo ngược được tình thế, khẳng định sẽ thừa thắng xông lên, ngài chẳng lẽ
không lo lắng Nghiên thiếu gia cậu ấy......” Sẽ đem Quan gia khuấy động đến
long trời lở đất sao? Ngay cả người trung thành và tận tâm nhưng Lô quản gia
không khỏi dâng lên một trận lo lắng.

“Không cần lo lắng, hắn không phải còn có nhược điểm
ở Quan gia sao? Huống chi đúa nhỏ kia cũng không phải là người không có chừng mực.”
Đứa bé gái mồ côi tên Niên Nhược Nhược đã cho lão thái gia ấn tượng sâu đậm, năm
đó nghe được lời giới thiệu của cô thì vui vẻ rất lâu, không nghĩ tới tự nhiên
có hứng thú với một cô bé con, thế nhưng cô bé ấy lại có thể chặt chẽ mang A
Nghiên buộc chặt như vậy.

“Đường thiếu gia lần này tấn công rất mãnh liệt, thiếu
cảnh giác quá mức mới có thể thua một ván, đả kích phải nhận sợ là không nhỏ,
ngài không lo lắng sao?”

“Hắn sẽ không dễ dàng nói bại là bại được, đứa nhỏ
này rất giống ta.” Lão thái gia thở dài thật sâu, đứng lên, đi đến đầu cành đám
cây mình khởi điểm lay nhẹ nhụy hoa như hạt gạo lớn chính là cây hoa quế trồng
phía trước, cúi đầu nhìn sắc xanh biếc của lá cây, hoa vàng óng ánh, thật lâu
không mở miệng.

Lô quản gia nhìn chủ tử vẫn như cũ thân thể cường
tráng bóng lưng cao ngất, trong mắt đột nhiên dâng lên một trận chua xót, ai có
thể nghĩ đến lão gia đã bị bệnh lâu ngày quấy nhiễu thân thể nhiều năm, lại dựa
vào nghị lực hơn người, không chỉ có cứng cỏi sống, lại thêm như cũ mang thương
trường cùng giang hồ khuấy đảo làm nức tiếng xa gần.

Bên dưới con cháu nhiều, có người phóng đãng chính
là bất tài, cũng có người vươn lên ham học hỏi là người con có hiếu, người cháu
có tài.

Đường thiếu gia tính cách bản tính giống như chừng
lão thái gia; Nghiên thiếu gia thật là làm lão thái gia nhìn với cặp mắt khác
xưa. Biểu thiếu gia giống như cũng không phải là hạng người hời hợt. Nhưng lão
thái gia lại không an tâm, thậm chí lúc đầu đến vẫn còn là một cậu ấm cựa kỳ hiếu
thắng.

Theo năm tháng qua đi, làm mưa làm gió từng là ông
chủ một thế hệ xí nghiệp giờ cũng đến lúc già đi, ông lãng phí tâm huyết cả đời
sáng tạo ra gia nghiệp, đế quốc, đến tột cùng đem cho ai tiếp nhận, mới không
phụ hắn cả đời dạy dỗ?

Ngày hội đoàn viên chính là Trung thu sắp đến, cành
hoa quế cũng nhanh nở rộ một cách mạnh mẽ, nhưng ở bên trong nhà Quan gia, bởi
vì hai phương thế lực xung đột, vầng trăng kia mỗi lúc một tròn lại càng tỏa
bóng sáng tỏ, giống như bị quên lãng hoàn toàn.

Mà thương chiến, mới vừa bắt đầu.

Chương
9:                                

Quan Chi Quất lúc này đây, hoàn toàn bị đả kích nặng
nề, quan hệ thông gia giữa hai nhà Quan – Uông, xem chừng dĩ nhiên là chuyện chắc
chắn xảy ra.

Hai tháng qua đi, theo thời gian mỗi ngày qua đi
càng đến gần với lễ thành hôn hơn, Quan Chi Quất giống như kiến bò trên chảo lửa,
gấp đến độ xoay như chong chóng.

Lần gần đây nhất khi cô nghĩ đến việc mình phải gả
cho tên biến thái tâm địa ác độc kia, lòng cô lại dâng lên cảm giác buồn nôn,
ăn không ngon, ngủ không yên giấc, nhất là khi nhắm mắt lại thì ác mộng liên tiếp
kéo đến, không cần đến mấy ngày, một người Thiên kim tiểu thư hoạt bát tốt lành
lại nhanh chóng biến thành một người cực kỳ tiều tụy.

Chẳng lẽ chạy đến trước mặt Lão thái gia mà phản đối
sao? Cô thật sự không đủ can đảm! Người ông này là một nhân vật với thủ đoạn mạnh
mẽ nhưng cũng rất cứng rắn, trong mắt ông chỉ có lợi ích của Quan gia là trên
nhất, quyết định chuyện tình cảm cũng không hề xem thường mà thay đổi được, từ
nhỏ đến lớn, cô chỉ cần nhìn thấy ông là cả người sợ hãi đến phát run lên, cô
nào dám chạy đến chỗ ông mà trách móc này nọ?

Chạy đến khóc lóc kể lể trước mặt cha mẹ, vô dụng
thôi! Dù là ở công ty hay là ở nhà đi nữa cũng chỉ có người đó mới có quyền,
ngay cả Đại ca Quan Chi Phương cũng bị giáng cấp mất rồi, lại phái đến miền Nam
làm chủ quản phụ trách tiêu thụ sản phẩm ở một công ty nhỏ, không những thế mà
còn bị giao trách nhiệm trong vòng một tháng phải thanh toán toàn bộ nợ công bằng
không sẽ dùng việc công để giải quyết.

Đối với người Nhị ca vô tình thì dù có muốn đi tìm
người con gái kia, không có cửa đâu! Người ta căn bản là chẳng muốn nhìn thấy
nàng, thư ký chặn ở văn phòng miệng tra xét bất luận như thế nào chăng nữa cũng
không cho vào, còn nói tổng giám đốc có lệnh, nếu ai cho vào tự mình cuốn gói về
nhà tự lo cho bản thân, vất cả lắm mới chờ tới lúc anh ta làm về, nhưng trong mắt
của anh lúc ào cũng chỉ có Niên Nhược Nhược kia thôi, nhìn thấy cô không khác
gì là không thấy, thật sự là làm cho cô tức chết!

Cuối cùng, mắt thấy ngày kết hôn đang tới gần, Quan
Chi Quất bị buộc đến đường cùng, đành phải tự hạ thấp bản thân mình đến cầu xin
Niên Nhược Nhược.

“Cô giúp tôi nói lại với anh tôi, tôi không muốn kết
hôn, tôi không muốn kết hôn, tôi không muốn kết hôn...... Ô ô......Uông Thiếu
Vũ kia còn ở bên ngoài không ngừng làm ra những chuyện tình ái ầm ĩ, trái tim
đã chết!” Quan Chi Quất khóc một bên nước mắt nước mũi không thôi, về phần có
thể sẽ mất thể diện trước mặt người bạn cùng lớp Niên Nhược Nhược này, nhưng
tình hình hiện tại thật ra là cô ấy đang quan tâm đến cô không hơn!

“Đúng vậy, Nhược Nhược, cô cùng với chú Út đi nói những
lời dễ nghe đi, chúng ta đều là nữ nhân, có ai lại muốn gả cho một nam nhân nhu
vậy chứ?” Thiên Lệ biết rằng người này đã bị làm cho cảm động, liền ở một bên
không ngừng phụ họa: “Nhược Nhược, tôi sẽ không nhìn nhầm đâu, A Nghiên nhất định
nghe cô nói.”

Nhị phu nhân tuy rằng không thể hạ hấp bản thân mình
cầu xin Niên Nhược Nhược, nhưng luôn mãi cân nhắc lợi hại, trong ánh mắt tràn đầy
chờ mong, con gái bảo bối duy nhất của chính mình thế nhưng lại phải gả đến chốn
nào chính mình còn không định đoạt được, làm bà cũng sớm buồn chết mất.

“Tôi...... Tôi đã nói rất nhiều lần, nhưng anh ấy
cũng không chịu nghe tôi nói.” Niên Nhược Nhược mặt mày ủ ê nói: “Với cái tính
của anh ấy như vậy thì làm sao có thể nghe lời tôi nói được?”

“Cô thực sự đã giúp tôi nói chuyện nhiều rồi sao?”
Quan Chi quất vừa khóc vừa hỏi.

“Thực sự đó, cô hãy tin tưởng tôi.”

“Vậy Nhị ca có nói gì không?”

“Anh ấy......” Niên Nhược Nhược quai hàm phồng lên
thở phì phì nói: “Anh ấy nói nếu như tôi còn xen vào chuyện này, anh ấy sẽ tìm
một nam nhân so với Uông Thiếu Vũ càng không ra gì hơn, đưa tôi qua làm lễ vật.”
Uy hiếp trần trụi như vậy có bao nhiêu là ác liệt! Cô tức giận đến mức mấy ngày
liền không cho anh ta thấy được một sắc mặt tốt nào.

Nghe Niên Nhược Nhược nói như vậy, Nhị phu nhân cùng
với Chi Quất nhất thời cũng không biết nói gì, nhất là Nhị phu nhân, nghĩ rằng
đứa con này tuy không phải do chính mình sinh ra, nhưng cùng ở chung trong một
mái nhà nhiều năm như vậy, cho dù thế nào cũng không nhìn ra nó lại có ác tâm
như vậy, vậy mới nói nhìn người không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài!

Niên Nhược Nhược trông đến tình cảnh trước mắt, cũng
cùng chung bộ dáng buồn rầu, còn nói thêm vài câu, không có biện pháp nào khả
thi cả mấy người phụ nhân mắt to nhìn mắt nhỏ, cũng không nghĩ ra ý kiến gì
hay.

“Các con đi đi, để cho ta yên tĩnh một chút.” Nhị
phu nhân bị nữ nhi đang khóc làm cho một trận đau đầu bủa vây, khoát tay ý bảo
các cô hãy đi đi. Nghĩ sẽ lên lầu trở về phòng mình Niên Nhược Nhược vừa đứng
lên, đột nhiên cảm giác một trận choáng váng mắt hoa hung hăng đánh úp nàng.

“A!” Quan Chi Quất sợ hãi kêu.

“Nhược Nhược? Cô làm sao vậy?” Chi Quất hô.

“Làm sao mà đột nhiên lại ngất đi như vậy? Có phải
tuột huyết áp hay không?” Má Quế nghe tin cũng một mặt lo lắng chạy tới.

“Nhanh chút phái người đi gọi bác sĩ Từ đến......
Còn nữa mau gọi điện thoại báo tin cho A Nghiên trở về!” Nhị phu nhân lòng như
lửa đốt phân phó hạ nhân.

Bà nhìn thì cũng có thể hiểu được, A Nghiên có bao
nhiêu để ý nha đầu kia, hiện tại nó không có ở nhà, ngộ nhỡ hiểu lầm là mẹ con
bà giở trò quỷ hại cô bé kia ngất xỉu đi, như vậy chẳng phải là đối với việc
hôn sự của con gái chính là liên tiếp gặp nạn hay sao?

Sau một trận rối loạn, mọi người cuối cùng cũng yên
lòng, bởi vì Niên Nhược Nhược là mang thai.

Thật sự trời không phụ người có lòng! Lúc đó Nhược
Nhược từ từ tỉnh lại, nghe được người canh giữ ở bên giường Quan Chi Nghiên nói
cho cô biết, chính cô sẽ được làm mẹ, trong bụng đã có cục cưng gần hai tháng rồi,
trong lòng cảm thán vô cùng cuối cùng cũng thốt lên được câu nói này.

Cũng khó vì hắn mỗi ngày làm, làm, làm, hiện tại cuối
cùng làm ra thành tích đến thế.

Nghe nói chi thứ hai lại có tin vui, Quan gia từ
trên xuống dưới đều náo nhiệt hẳn lên, chúc mừng, tặng lễ, rồi dò xét tin tức,
ngay cả Lão thái gia cũng phái Lô quản gia đưa tới vòng ngọc, nghe nói là có từ
triều đại đầu tiên là trong phần mộ một vị hoàng hậu nào đó lấy ra mà chúng được
sử dụng làm ngọc bài.

“Cái này quả thật quý trọng như vậy sao?” cô cầm khối
ngọc bài kia hỏi Quan Chi Nghiên con người đang phải vùi đầu thay cô sao chép lại
bài học, bởi vì sau khi mang thai cô phải xin nghỉ học hai ngày, hôm nay mới đi
đến trường, khi tan học thì mượn tập sách của bạn cùng lớp về nhà chép lại,
chép đến một nửa thì cảm thấy mệt mỏi, cô liền năn nỉ Quan tiên sinh thay cô
chép bài.

“Ừ.”

“Quá mức quý giá vậy sao?” Quan Chi Nghiên nói ra chữ
số, khiến cho Niên Nhược Nhược nghe được liền líu lưỡi.

Lão thái gia cũng thật quá bạo tay, bất quá cái này
lại từ phần mộ mà ra, lại còn quý giá như vậy cô cũng không dám khi không có việc
gì lấy ra ngắm nghía!

“A Nghiên, anh vui mừng sao?” Cô mở mắt ra, liền
nhìn thấy vẻ mặt không có gì thay đổi của hắn, dường như với việc cô mang thai
là chuyện bình thường, không phát hiện ra có bao nhiêu xúc động.

“Vui mừng.”

“Nhưng mà dáng vẻ của anh không có một chút nào là
vui mừng cả.”

“Anh tính toán thời gian mới cho em mang thai.” Tuy
rằng trong lòng hắn đều hiểu rõ, nhưng khi ở công ty đột nhiên nghe được tin cô
té xỉu vẫn là không khỏi sợ hãi nhảy dựng lên, tâm trạng không yên chạy như bay
thẳng một đường về nhà, sau khi nghe bác sĩ chẩn đoán xong lại tự mình ôm cô đi
bệnh viện kiểm tra mới hoàn toàn yên tâm.

“Người ta cho tới bây giờ còn chưa từng phát hiện bộ
dạng kinh ngạc hoặc là sợ hãi của anh nha!” Niên Nhược Nhược đối với việc gặp
biến không sợ hãi của hắn quả thực xem thế là đủ rồi.

“Biểu hiện kia có cái gì đẹp đâu? Đến đây, chép bài
là được rồi.” Đặt bút xuống, Quan Chi Nghiên đưa tay ghé vào bên cạnh bàn đem
cô ôm vào trong lòng, đặt ở trên đùi, trên đời này có thể sai khiến đường đường
tổng tài đại nhân tự mình thay người chép bài tập, cũng chỉ có cô mới có này khả
năng này.

Chữ viết của hắn chính là tinh tế lại có lực, di
chuyển linh hoạt, đầu bút lông rõ ràng dứt khoát lại cẩn thận tỉ mỉ, Niên Nhược
Nhược xem ra thật vừa lòng.

“Không cần vất vả hiều như vậy, đến trường nếu cảm
thấy quá mệt mỏi, nên tạm nghỉ học trước đi.” Bàn tay to xoa xoa cái ụng vẫn
còn bằng phẳng của cô, tưởng tượng bên trong có cốt nhục của hắn, trong lòng
không phải không mừng mà chính là vui vẻ, nhưng vui sướng như vậy chứ nội tâm lại
có chút lo lắng, ngay cả chính cô mà nói thì vẫn còn là một đứa trẻ, sớm như vậy
khiến cho cô phải làm mẹ, làm thế không biết có phải là bản thân có chút ích kỷ
hay không?

Nhưng, mỗi khi hắn nhớ tới tối hôm đó, cô thì thào
nói người mẹ đã bỏ rơi cô một ngày nào đó sẽ về mang cô đi, hắn liền nôn nóng bất
an, thật sự là hắn sợ có một ngày như vậy.

Cho tới bây giờ, đều là hắn cấp bách muốn cô, cố chấp
giữ cô lại, hắn không dám tìm hiểu rõ ràng rằng cô đối với tình cảm của hắn rốt
cuộc có bao nhiêu phần, mà nếu quả thật làm như vậy đủ để có thể giữ cô lại bên
mình, vậy hãy để cho hắn ích kỷ một hồi đi! Chiếc bánh ngọt năm cũ của hắn, tiểu
bảo bối của hắn, tiểu Nhược Nhược của hắn, hắn chẳng thà mất đi tất cả, cũng sẽ
không buông cô ra.

“A Nghiên, anh đang nghĩ cái gì đó?” Đôi bàn tay nhỏ
nhắn mềm mại vỗ vào hai má của hắn, Quan Chi Nghiên lúa này mới lấy lại được
tinh thần,bỗng nghe thấy cô do do dự dự nói: “Em khẩn cầu anh một việc được
không?”

“Được.” thật là hiếm thấy hắn lại có thể nói chuyện
tốt như vậy.

“Anh có thể đồng ý trước với em như vậy à?” ánh mắt
cô ngầng ngậng nước trở nên sáng ngời chờ mong nhìn hắn.

“Sẽ không phải lại nói về việc thành hôn của Chi Quất
chứ?”

“Ha ha...... Anh đoán thật là giỏi nha!” Niên Nhược
Nhược ngượng ngùng cười.

Hắn ôn nhu nhìn nàng, nói lời hứa hẹn: “Anh đồng ý với
em, anh sẽ xử lý.”

“A Nghiên thật tốt.” Phần thưởng khen tặng hắn chính
là môi thơm dâng lên hắn một nụ hôn, cô cảm thấy thật là vừa lòng thỏa ý liền
ôm lấy bờ vai rộng của hắn, đem khuôn mặt nhỏ nhắn nhi dựa sát vào ngực hắn, nhẹ
nhàng mà thở dài nói: “Em rất thích A Nghiên.” Quan Chi Nghiên tâm đột nhiên nhảy
nhót, theo đó mà nói giống như là trống đánh.

Trong mắt có một chất lỏng nóng bỏng, hắn liền ngẩng
đầu lên, không cho phép nó đến rơi xuống.

Chưa từng có hãnh diện nhiều như vậy đối với chi thứ
hai, không khí cũng trở nên hòa hợp hẳn lên.

Ở thời điểm sau khi Quan Chi Nghiên gặp qua lão thái
gia, hôn sự của Quan Chi Quất cùng Uông gia thuận lợi bị xoá bỏ, cách đó không
bao lâu, chợt nghe nói Uông gia dính líu tới một khoản vay dẫn tới một vụ kiện
ma trong đo bọn họ là bị cáo, mà Quan Chi Quất thông qua chuyện này có thể hiểu
được một đạo lý mà rằng, có thể làm mất lòng Nhị ca cũng không sao, nhưng vĩnh
viễn không thể nghĩ đến việc bắt nạt Niên Nhược Nhược, bởi vì Nhị ca sẽ vì cô ấy
mà trả thù, nhưng lại là sẽ đòi lại cả vốn lẫ lời.

Quan Chi Khẩu nhân lúc sau khi uống rượ say lái xe đụng
phải người lại còn dánh bị thương người ta bị phán bỏ tù sáu tháng, vì xúc động
mà làm bậy Khẩu thiếu gia lần này nếm trải đau khổ rồi, từ nay trở đi sẽ không
bao giờ dám lớn mật giống trước kia nữa.

 

Quan Chi Phương bị đưa đến miền nam, không có quyền
lại không có tiền tình cảnh của hắn rất khó chịu đựng được, những kẻ trước kia
quay chung quanh oanh oanh yến yến nhanh chóng biến mất không thấy tăm hơi, lúc
này Thiên Lệ quyết định đi miền nam trợ hắn giúp một tay, hai người tình cảm rời
khỏi Quan gia nhưng thật ra về sau càng biến càng tốt, đôi vợ chồng này không
thể cùng nhau hưởng phú quý, nhưng lại có thể đồng cam cộng khổ, nghĩ lại cũng thật
kì lạ.

Chuyện của đứa con gái duy nhất của Nhị phu nhân bên
trong nội tâm vô cùng cảm kích Quan Chi Nghiên, tuy rằng bề ngoài vẫn là lãnh đạm,
lại đối đãi với Niên Nhược Nhược đang mang thai từng ngày từng ngày đều cẩn thận
tỉ mỉ. Nhị lão gia cả đời cuối cùng cũng đợi đến người trong nhà dù muộn nhưng
cũng trở nên hòa thuận, cũng không mù quán nắm giữ công ty , chỉ mong đợi cháu
nội đích tôn bảo bối tôn nhi nhanh chút được sinh ra.

Thời điểm Niên Nhược Nhược đang ở trong hoa viên
phơi nắng lại gặp được Phó Vũ Tiêm, hai người các cô căn bản là sẽ không quen
biết, nhưng lại chỉ vì một chuyện duy nhất là hai người cùng có chung một đề
tài nói về Quan Chi Nghiên.

“Lorry đối xử với cô có tốt không?” Phó Vũ Tiêm thấy
ánh mắt của cô có vẻ kỳ quái, thương cảm, không cam lòng cùng u oán, tất cả hợp
lại tạo thành một loại hỗn hợp cũng không biết nên nói là mùi vị gì.

“Tốt lắm.” Niên Nhược Nhược gật đầu, đối với người
con gái chỉ còn da bọc xương trước mắt, cô chỉ biết là Quan Chi Nghiên từng ở
nước ngoài kết giao rất nhiều bạn gái, về sau không lý do gì mà đoạn tuyệt quan
hệ tồi chia tay.

“Nếu như anh ấy ở Quan gia không có địa vị như hôm
nay, cô còn có thể ở lại bên người anh ấy sao?”

“Có nha!” Cô tỏ vẻ không hiểu nhìn Phó Vũ Tiêm, lúc
trước hắn đem cô liền ngay cả da và xương cũng đều ăn hết, cũng không có oanh
oanh liệt liệt như bây giờ nha!

Hiện tại người bên ngoài không chỉ có biết Quan gia
có cái thủ đoạn cứng rắn Đường thiếu gia, mà còn biết đến một người tài năng
không lộ diện Nghiên thiếu gia, mà hai con hổ này dù sáng dù tối chính là đấu
nhau chặt chẽ.

“Vậy thì nếu anh ấy cũng không phải là thiếu gia của
Quan gia, cô còn có thể thương anh ấy sao?” Phó Vũ Tiêm tiếp tục hỏi.

“Vâng, có.”

“Vì sao?”

“Bởi vì anh ấy là A Nghiên nha!” Bởi vì hắn là Quan
Chi Nghiên, cho nên cô thương hắn, không phải bởi vì hắn họ Quan, cũng không là
vì hắn là Quan gia thiếu gia, mà là bởi vì, hắn là hắn.

“vận mệnh của cô thật tốt,Lorry là một người đàn ông
tốt.”

Cô hoàn toàn đồng ý, mặc dù có thời điểm hắn đối với
cô có chút hung dữ, có chút bá đạo, còn thích hù dọa cô nữa......

“Cô...... Không sợ anh ấy bị nữ nhân khác cướp đi
sao?” Phó Vũ Tiêm nhìn người mắt ngọc mày ngài trước mắt, một người con gái hồn
nhiên khả ái, cô được Quan Chi Nghiên quan tâm chiều chuộng, nuông chiều hết lòng,
chính là biến cô thành một Hoa nhi trong khuê các không biết đến sự kho1 khăn
trong nhân gian. Cũng giống như chính bản thân xô bây giờ, đã từng sống trong địa
ngục nhận hết đủ loại tra tấn.

“A Nghiên sẽ không.”

“Cô chắc chắn điều đó nhanh như vậy sao?”

“Đúng ạ.”

“Vì sao?”

“Bởi vì hắn là A Nghiên nha!” Đáp án của cô cũng
không có gì khác biệt với đáp án bên trên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyết trắng
tinh xảo hết thảy đều hiện lên tràn đầy sự tin tưởng, trong đôi mắt to là một mảnh
trong suốt cùng bằng phẳng, “A Nghiên mới sẽ không như vậy.” Phó Vũ Tiêm nghẹn
lời.

Lúc này, một âm thanh trong trẻo theo sau hai người
truyền đến: “Nhược Nhược, bạn học Marry của em vừa rồi gọi điện thoại tìm em,
nhờ nhắn với em là cô ấy có việc muốn nói.”

Hai người quay đầu, thấy một người mặt áo sơ mi đen,
quần bò không ai khác chính là Quan Chi Nghiên xoay người men theo một nhánh
cây Mãn Đằng từ sau giàn hoa chui đến.

“Ấy chết, em quên mất!” Niên Nhược Nhược kinh hô một
tiếng, sẽ có thể trong chớp mắt mà bỏ chạy.

“Không được chạy” Quan Chi Nghiên nhăn mày lại, giọng
điệu khẩn trương lớn tiếng phân phó: “Đi chậm rãi thôi.”

“Biết rồi!” Niên Nhược Nhược nghịch ngợm le lưỡi, cô
đã mang thai gần bốn tháng rồi, nhưng vẫn là thích sôi nổi như vậy là cho người
khác phải nơm nớp lo sợ.

Nhìn một thân hình nhỏ nhắn xinh xắn lại biểu lộ sự
đơn giản ngốc nghếch, Quan Chi Nghiên đang muốn theo sau, Phó Vũ Tiêm đột nhiên
yếu ớt gọi hắn lại: “Lorry......”

“Em dâu.” Lễ phép gật gật đầu, Quan Chi Nghiên cũng
không muốn nói chuyện nhiều.

“Lorry, tôi có thể hỏi anh một vấn đề không?”

“Xin mời nói.”

“Anh...... Năm đó có từng có tình cảm với em không?”
Phó Vũ Tiêm mở miệng nói ra điều cô luôn đặt câu hỏi trong nhiều năm qua.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.