Cưng Chìu Tình Nhân Trẻ Con - Chương 03

Người yêu kết hôn, chú rể lại không phải là mình, sự
việc này dù xảy ra với ai, đều đau khổ, hiện thời không có ai an ủi thì thôi, lại
còn bị mắng, thật sự là đáng thương nha.

Trong lòng nàng lặng lẽ than tiếc, đồng cảm, đang ngẩng
đầu lên thì vô tình đụng phải ánh mắt của Quan Chi Nghiên. Bốn mắt nhìn nhau,
nhất thời ngẩn ngơ.

Hắn trầm mặc nhìn cô, ánh mắt cũng không có ý dời
đi, phảng phất như muốn xuyên thấu từng biểu cảm, suy nghĩ đang hiện lên trên
khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Tương tự như vậy, Niên Nhược Nhược cũng trừng mắt,
chăm chú nhìn cặp mắt thâm thúy kia, có thể nhìn sâu đến đáy, trước sau như một
mang theo sự tĩnh lặng xa cách, vẫn như mọi khi, vẫn lạnh đạm và xa lánh như vậy,
phảng phất như đang che giấu cảm xúc của bản thân, cảm xúc này như muốn bộc
phát ra lại bị bản thân cố chấp đè nén, không dễ gì thể hiện ra trước mặt người
kia.

Vị Nghiên thiếu gia này, với người mà những người hầu
hay nói tới dường như có điểm không giống nhau......

Dường như có chút thất thần, Niên Nhược Nhược ngơ
ngác nhìn vào mắt hắn, vẻ mặt có chút say mê.

Khi Nhị lão gia mắng đã mệt mỏi, được Nhị phu nhân
dìu đi, Niên Nhược Nhược thấy Quan Chi Nghiên đi tới phía mình mới giật mình, lại
ngây ra một chút rồi mới chậm rì rì từ góc tường đi ra.

“Cô không đi học sao?” Quan Chi Nghiên nhìn quyển
sách cô cầm trong tay.

Cùng ở dưới một mái nhà đã một thời gian, tuy rằng
không quá thân thiết, nhưng lại không phải là người xa lạ, bình thường cũng
không nói chuyện nhiều lắm, cũng từng nói một hai câu như vậy, Niên Nhược Nhược
nghe thấy hắn hỏi, liên tục gật đầu: “Tôi đi bây giờ đây.”

“Ờ.” Hắn cũng không nói nhiều, xoay người bước đi.

“Có......” Cô nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được
mà mở miệng, âm thanh ngọt ngào nhưng chần chờ không dứt khoát đột nhiên vang
lên ở phía sau hắn.

Cước bộ dừng lại, hắn quay đầu đi lặng im nhìn cô.

“Có…Có phải rất khổ sở không?” m thanh rất nhỏ, tinh
tế, không có sự dò xét, không có trào phúng, cũng không phải ý tốt, bay nhè nhẹ,
tựa như một giọt sương sớm trong lúc vô tình nhỏ xuống giữa mặt hồ, làm gợn lên
những cơn sóng nhỏ, chậm rãi lan rộng cả mặt hồ.

Dường như đồng thời hơi thở mang theo hương thơm đặc
biệt của thiếu nữ nhẹ nhàng mà Quan Chi Nghiên thở trung khiến cho suy nghĩ
trong lòng hắn dao động mạnh mẽ, hắn khẽ nhướng mày, nhếch môi cười, nụ cười
mang bảy phần giảo hoạt ba phần vô tình.

“Cô có biết đây là đâu không?” Hắn hỏi.

“Hả?” Niên Nhược Nhược ngây ngốc ngẩng đầu nhìn hắn,
ngây ngốc đáp lời.

Hắn mang bộ mặt bình tĩnh, kiên nhẫn chờ câu trả lời
của cô

“Quan...... Quan gia.” Cô lầm bầm trả lời, không hiểu
được ý tứ trong câu hỏi của hắn.

“Đáp án sai rồi.” Hắn đột nhiên cúi sát vào khuôn mặt
nhỏ nhắn, ngây thơ của cô, đôi mắt đen, sâu không lường được nhìn thẳng vào đôi
mắt trong suốt như nước của cô, đồng thời giọng nói lạnh thấu xương, châm chọc
nói: “Nơi này là một cái hồ cá sấu.”

Cô bị giọng nói lạnh lùng của hắn làm cho phát hoảng,
theo bản năng lui về phía sau một bước, “Cái…….cái gì?”

“Ở trong này, chúng ta không chỉ ăn đồng loại, còn
có cả cá lớn nuốt cá bé, cái này gọi là bản năng sinh tồn.”

Cô lùi một bước; Hắn lại tiến gần một bước, bức cô
thật chặt, đôi mắt lợi hại cũng chăm chú nhìn cô, gằn từng chữ: “Nếu sợ bị ăn,
khuyên cô một câu, về sau không nên xem việc không nên xem; Không nên nghe chuyện
không nên nghe nghe, bớt lo chuyện của người khác đi.”

Mặt Niên Nhược Nhược ngây ra, hai mắt chăm chú nhìn
thẳng vào khuôn mặt anh tuấn của người người đàn ông đang đứng gần mình, bỗng
nhiên ý thức được, người đàn ông này thoạt nhìn căn bản không giống loại người
yếu đuối vô hại!

Cô đã xem qua chương trình nói về con báo sống ở thảo
nguyên trên tivi. Con báo trầm tĩnh, không chút sứt mẻ, dường như trên người
không hề có sát khí, kỳ thực đang chuẩn bị phục kích con mồi.

Hắn với con báo kia thật là, thật là giống nhau nha!
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, Niên Nhược Nhược hoảng hốt đẩy hắn ra, hoảng hốt
đi lại, “rầm rầm rầm”, nhanh như chớp đã chạy đi mất, đầu cũng không dám ngoái
lại.

Người đàn ông phía sau nhìn theo bóng lưng nhỏ bé vừa
chạy ra khỏi cửa, một tia ý cười bí hiểm nhàn nhạt nở trêm môi, nhưng nét cười ở
trong mắt lại chậm rãi biến mất......

Quan gia lão thái gia Quan Trạch Hào ở địa phương
xem như một nhân vật hiếm gặp, vợ mất khi còn trẻ tuổi, nhiều năm qua vẫn thủy
chung, chưa từng tái hôn. Ngoài ba đứa con trai, còn có hai con gái, trưởng nữ
Quan Thiên Hồng gả cho một người ngoại quốc, nhiều năm ở nước ngoài; Thứ nữ
Quan Thiên Lệ, bốn mươi tuổi mới xuất hiện lần đầu ở giới doanh nhân. Hôn nhân
của bà luôn luôn là đề tài cực kỳ hấp dẫn ở xã hội thượng lưu, trước sau tổng cộng
đã gã cho bốn người, đáng tiếc lần nào cũng ly hôn.

Vô cớ có một người không có quan hệ với Quan gia, một
nha đầu chưa trưởng thành sống ở nông thôn được gởi nuôi ở chi thứ hai, trở
thành tiêu điểm không lớn không nhỏ. Mỗi ánh mắt nhìn Niên Nhược Nhược đều mang
vài phần tò mò.

Cùng sống chung một thời gian, liền phát hiện cô bé
kia trời sinh tính tình chất phác, chân chất, cùng với Quan gia mặt ngoài phú
quý, hòa thuận, che giấu những dòng nước xiết ở bên trong, hoàn toàn là một người
ngoài, cho nên không có ai cảm thấy có hứng thú với cô.

So với mọi người thì Quan Thiên Lệ thật sự không
thích Niên Nhược Nhược, bà cảm thấy nha đầu kia vừa ngốc vừa quê lại nghèo, mỗi
lần nhìn thấy đều muốn dạy bảo một chút, thậm chí từng có lần hoài nghi cô là
con gái riêng của Nhị ca Quan Thiên Dưỡng.

Nghi ngờ của bà cũng không phải không có căn cứ, ba
đứa con của Quan Thiên Dưỡng không phải bị xưng là “Ngu xuẩn”, “Yếu đuối” và
“Vô năng” sao? Thêm một đứa “Ngu ngốc”, nếu là không phải người một nhà thì
không vào sống cùng! Lời vừa nói ra, liền thấy buồn cười.

Từ ngày ở Quan gia, thời gian đối Niên Nhược Nhược
thật sự trôi quá quá chậm. Lúc ở dưới quê, nàng thường làm nhiều việc, ít nói.
Nhưng đến Quan gia, người cậu qua đời ở Quan gia chính là đầy tớ, mà cô lại là
cháu gái của đầy tớ, không phải người thân hay bạn bè quả thật có sự khác biệt.

Là người hầu, lại cùng các thiếu gia, tiểu thư bằng
tuổi cùng học trường quý tộc mà không cần làm việc. Không phải người hầu, nhưng
lại không có một chút địa vị, loại tình cảnh này thật sự là gian nan.

Các thiếu gia, tiểu thư Quan gia đều sớm trưởng
thành, khi nhậm chức trong xí nghiệp của gia tộc, xấp xỉ tuổi cô, ngoài em gái
của Quan Chi Nghiên là Quan Chi Quất, tam trong phòng tiểu thái tử Quan Dạ Kì,
cũng chỉ có ba bốn người bà con.

Quan Chi Quất cùng cô cô Quan Thiên Lệ rất giống
nhau, đều không vừa mắt Niên Nhược Nhược, không chỉ bởi vì nàng là một nha đầu
nông thôn không liên quan đến Quan gia. Còn bởi vì ngày đầu tiên nàng đến “Văn
đức học viện”, các đàn anh đều chú ý đến nha đầu có dáng vẻ quê mùa này, sau đó
không lâu lại chạy tới hỏi cô về lý lịch của con bé ấy.

Chuyện này làm cho Quan Chi Quất giận đến nghiến
răng nghiến lợi, xác định Nhược Nhược là đứa có mưu đồ, năm nay vô luận là ở
nhà hay ở trường, Quan Chi Quất luôn tìm các soi mói, làm khó Nhược Nhược.

Cũng may lúc nhỏ Niên Nhược Nhược khi sống cùng người
thân ở nông thôn đã quen giả câm vờ điếc, vùi đầu ăn cơm. Nên khi tiểu thư kia
hoạnh họe vô lý, cô cũng chỉ mắt điếc tai ngơ tùy người ta mắng, mắng xong thì
cô đi, tiếp tục an phận qua từng ngày. Quan Chi Quất tức giận không chỗ phát hỏa,
chỉ có thể đụng tới một lần mắng một lần!

“Niên Nhược Nhược là đại ngu ngốc!”

“Niên Nhược Nhược là thiên hạ đệ nhất đại ngu ngốc!”

“Niên Nhược Nhược là vũ trụ vô địch siêu cấp đại ngu
ngốc!”

Theo thời gian Quan Chi Quất tìm từ chửi mắng cũng dần
dần thăng cấp......

“Hả? Nó lại làm sao vậy?”

Thư phòng ở lầu 4, ánh sáng thật ấm áp, màu vàng của
ánh mặt trời chiếu vào, ngoài cửa sổ, có đám mây bồng bềnh trên không trung, đầu
thu thật sự là mùa thoải mái, hợp với lòng người.

Quan Chi Nghiên thoải mái tựa vào sofa xem tạp chí
kinh tế, nghe thấy em gái tức giận la mắng, không ngẩng đầu, chỉ thuận miệng hỏi,
tầm mắt vẫn nhìn trang tạp chí.

Lần trước vì cuộc thi thành tích, Niên Nhược Nhược đứng
thứ hai từ dưới lên; Trước đó vì lao xuống hồ nước cứu chú chó nhỏ lên trong trời
mưa to nên bị ướt sũng; Trước đó nữa là vì ở cổng trường bị kẻ lừa đảo lừa lấy
đi toàn bộ tiền tiêu vặt nhưng lại không biết rằng mình bị lừa......

Nghe qua đều rất giống là việc con bé ngốc kia làm,
bây giờ con bé ngốc đó lại làm gì? Hắn chăm chú lắng nghe.

“Cô ngốc chết đi được! Anh Vũ Phong thổ lộ với cô,
nói một chuỗi thiệt dài làm cho mọi người đều cảm động, nha đầu chết tiệt kia
nghe xong cả buổi, cuối cùng ngơ ngác hỏi anh Vũ Phong:" xin hỏi anh là
ai?" thật là buồn cười!” Quan Chi Quất oán hận lấy tay đánh vào tạp chí thời
trang đang cầm trên tay, tưởng tượng đó là Niên Nhược Nhược đáng ghét, đang bị
mình đánh đập.

“Mặt anh Vũ Phong lúc ấy đỏ bừng, thật sự là xấu hổ
mà! Nhị ca, anh không biết anh Vũ Phong vĩ đại như nào đâu, em càng nghĩ càng
không thông, anh ấy làm sao có thể thích con nhỏ Niên Nhược Nhược như vậy a!”

Quan Chi Nghiên không tiếp lời, khóe môi nhếch lên,
tay lật một trang tạp chí.

“Còn nữa, cuộc thi lần này nó lại rất kém, là người
đứng thứ hai từ dưới lên, nó với A Kì thường xuyên đội sổ đúng là một đôi trời
sinh. Hai người xếp hạng gần nhau càng ngày càng thân thiết nha, ngày hôm qua A
Kì còn lái xe máy chở nó về!” Quan Chi Quất liếc mắt thấy có người lắng nghe cô
nói, lông mày liền dựng thẳng, càng nói càng hăng, “Nha đầu quê mùa kia thật sự
là một con hồ ly tinh, chuyên môn câu dẫn đàn ông, ở trường một câu cũng không
nói, lại còn ở trong nhà mình......”

Nghe vậy, ngón tay thon dài chợt dừng lại, trang
sách cũng chầm chậm dừng lại, chưa lật qua.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.