Chỉ Dòng Sông Biết - Chương 48 - 49 (Hết)

CHƯƠNG 48

Cánh
cửa cuối hành lang vẫn đóng. Mọi chiếc cửa còn lại đều mở toang sau khi nhân
viên và khách hàng tháo chạy. Anthony dừng lại trên chiếu nghỉ. Chàng định
lên thẳng tầng trên cùng nơi có khu phòng riêng của Madam Phượng Hoàng, nhưng
cánh cửa đóng đã khiến chàng chú ý.

Chàng
đi dọc hành lang rồi dừng lại. Siết chặt khẩu súng, chàng đứng tránh về một bên
và thử vặn nắm đấm. Nắm xoay dễ dàng trong tay chàng. Chàng đưa mũi giày đẩy cửa
mở ra, đứng tránh tầm đạn bắn. Không có phát súng nào vọng ra từ trong phòng.
Ngược lại có một tiếng sột soạt hoảng hốt, tiếp đó là một tiếng rên rỉ sốt ruột.

Chàng
nhìn vào trong. Bốn bức tường đều phủ nhung đen. Một chiếc tủ tường bằng gương
chứa đủ các loại roi da và những dụng cụ kì dị đặt ở một góc phòng.

Elwin
Hastings nằm úp mặt xuống một cái giường trải kín lụa đen, cổ tay cổ chân đều bị
cùm vào cọc màn. Ông ta hoàn toàn trần như nhộng. Miệng bị bịt bằng một miếng
giẻ. Khi nhìn thấy Anthony, vẻ nhẹ nhõm liền thay thế nỗi sợ trong mắt ông ta.
Ông ta lại rên lên ư ử.

Anthony
đi tới giường tháo bỏ miếng bịt mồm.

Elwin phun ra giận dữ. “Stalbridge.
Không nhận ra anh trong bộ đồ đó. Anh đang làm cái quái gì...? Thôi bỏ qua. Tôi
tưởng mụ ta đang quay lại để
giết tôi. Cởi trói cho tôi. Nhanh lên đi. Tôi nghe tiếng hét. Cái nhà này đang
cháy.”

“Nhà không bị cháy,” Anthony nói.

“Dù sao thì tôi cũng phải biến khỏi
đây. Anh không hiểu được đâu. Mụ ta định giết tôi.” Ông ta dùng lại, cuối cùng
cũng nhận ra khẩu súng trong tay Anthony. “Cái đó để làm gì?”

“Mới đây thôi, tôi đã gặp bà vợ cũ
của ông và tình nhân của bà ta. Tình hình đã trở nên khá phức tạp.”

Mắt Elwin mở lớn. “Anh đã gặp
Victoria?”

“Phải. Cảnh sát sắp đến đây. Có một
ông tên Fowler ở Scotland Yard sẽ muốn nói chuyện với ông. Hẳn ông còn nhớ
Fowler đúng không? Ông ta là người đã điều tra vụ tự tử của cả vợ ông lẫn Fiona
Risby. Tôi được biết là ông không có tinh thần hợp tác lắm khi ông ấy định hỏi
chuyện ông lần gần đây nhất.”

Mắt Elwin mở lớn. “Thế này, tôi không biết anh đang nói chuyện
gì, Stalbridge, nhưng anh phải giúp tôi.”

“Tại sao tôi phải làm thế?”

“Tổ sư nhà nó, làm sao anh có thể hỏi
tôi một câu như thế được? Chúng ta đều là những nhà quý tộc. Các nhà quý tộc có
nghĩa vụ phải bảo vệ lẫn nhau.”

“Thật kì lạ là tôi lại không cảm thấy
cái nghĩa vụ đó đối
với ông, Hastings. Trách nhiệm duy nhất của tôi ở đây là giành lại công lý
trong vụ sát hại Fiona Risby, và đó là việc tôi sẽ làm.”

“Có điên mới nghĩ là anh có thể chứng
minh tôi đã giết cô ta.”

Anthony thò tay vào túi chiếc áo
vest thô rút cái túi nhung đen ra. Chàng mở túi để sợi dây chuyền nhà Risby tuột
vào bàn tay mình. Những viên đá quý lấp lánh như lửa dưới ánh sáng chùm nến
trên tường.

Miệng Elwin há hốc vì choáng váng. “Vậy là tao nghĩ đúng. Mày là tên kẻ cắp đó.”

“Cứ
tạm cho là tôi đã lấy nó về để cất giữ được an toàn. Tôi đã đợi đến thời điểm
thích hợp để nó được tìm ra. Đêm nay là thời điểm phù hợp, tôi nghĩ thế.”

Chàng
thả món nữ trang lại vào túi rồi kéo căng sợi dây thắt miệng.

“Mày
làm cái gì thế?” Elwin ré lên.

Anthony
không trả lời. Chàng đi ngang phòng đến nơi cái áo khoác dạ tiệc của Elwin đang
treo trên móc tường rồi thả túi dây chuyền vào túi áo.

“Không
được tích sự gì đâu, đồ khốn,” Elwin ré lên. “Tao sẽ bảo với cảnh sát là mày đã
cho vào đó. Đó sẽ là lời chứng của hai nhà quý tộc đối chọi với nhau. Chúng sẽ
không điều tra xa hơn.”

Anthony
mỉm cười. “May thay chúng ta vẫn còn có phán quyết của báo chí giật gân nữa. Thử
nghĩ xem chuyện này sẽ được trưng ra thế nào trên đống báo chí ba xu. Bà vợ được
coi là quá cố của ông lại là kẻ điều hành một trong những nhà chứa tai tiếng nhất
London, còn ông thì được tìm thấy trần truồng trong cái nhà đó. Thêm nữa, ông lại
kiếm lời từ cái chốn nhơ nhuốc
này.

“Ngậm
cái miệng khốn kiếp của mày lại.”

“Tôi
nghĩ chúng ta có thể dự đoán rằng khi cảnh sát đến nơi, bà Hastings đệ nhất sẽ
hết sức vui lòng được cáo buộc ông đã mưu tính sát hại bà ta năm ngoái. Cộng
thêm việc phát hiện sợi dây chuyền của một người đàn bà quá cố khác trong tay
ông thì tôi nghĩ chúng ta có thể tin chắc mà kết luận rằng cán cân dư luận sẽ
ngả về phía công lý.”

“Thằng
chó đẻ. Mày không thể làm thế được.”

“Ngay
cả nếu cảnh sát không kết tội sát nhân đối với ông, ông vẫn là một kẻ bỏ đi rồi,
Hastings. Ít nhất ông sẽ buộc phải rút lui về nông thôn. Các câu lạc bộ sẽ
không chịu nhận ông. Chẳng có nữ chủ nhân nào trong Thế giới Lịch duyệt gửi thiệp
mời cho ông nữa đâu. Và bây giờ khi đã có thể chứng tỏ ông một dạ hai lòng, cô
vợ mới của ông sẽ được toàn quyền rời bỏ ông. Tôi được biết ông nội cô ta là một
nhà kinh doanh tài giỏi đã làm hết mình để bảo vệ quyền lợi tài chính của cô
cháu gái trước khi kết hôn. Khi Lilly ra đi, cô ta sẽ mang theo toàn bộ của thừa
kế của mình.”

“Sao
mày dám đe dọa tao?” Nét mặt Elwin
cau có. “Lẽ ra mày đã chết rồi. Mày có nghe tao nói không? Đáng lẽ mày đã chết
vào cái đêm tao đi theo mày từ câu lạc bộ về nhà và suýt chút nữa đã bắn thủng
người mày. Nếu không phải vì màn sương và cái trò đểu của mày dùng áo khoác...”

Harold
Fowler xuất hiện bên ngưỡng cửa, một cảnh sát theo sau.

“Ông
Crawford, nhớ ghi chép lại những phát biểu của ông Hastings liên quan đến việc
ám sát bất thành đối với ông Stalbridge,” Fowler nói.

“Vâng,
thưa thanh tra.” Viên cảnh sát lấy tập giấy bút ra khỏi túi.

Anthony
nhìn sang Fowler. “Tôi thấy là ông đã nhận được thư của tôi.”

“Phải.
Chúng tôi đợi đến khi thấy cha ông rời khỏi nơi này với một người đàn bà trẻ
trùm áo khoác, như ông đã đề nghị.”

Elwin
nhìn trân trân Fowler, mắt lộ vẻ tuyệt vọng. “Tôi có thể giải thích mọi chuyện.”

“Sẽ
có rất nhiều thời gian để giải thích, thưa ông.” Fowler nhìn sang Anthony. “Tôi
cũng muốn có vài lời với cả ông nữa.”

“Tất
nhiên.” Anthony nghiêng đầu. “Tôi sẵn sàng phục vụ ông, thưa chanh tra. Ông
cũng có thể mong được trao đổi với bà Victoria Hastings quá cố. Lần cuối cùng
tôi gặp, bà ta đang bất tỉnh nhân sự trong tầng hầm. Nếu may mắn thì bà ta hiện
vẫn còn ở đó.”

Đôi
mày rậm của Fowler dựng lên. “Tôi hiểu rồi. Chuyện này có vẻ hơi rối rắm.”

“Không,”
Anthony nói. “Thực ra nó rất đơn giản. Ông đã nói đúng, thanh tra ạ. Nếu là
chuyện giết người, chỉ có vài động cơ thôi. Lòng tham, báo thù, một bí mật cần
che giấu, và sự điên dại. Trong trường hợp này, hình như có chút gì của cả bốn
điều đó.”

CHƯƠNG 49

Hai
ngày sau, Louisa ngồi bên bàn đọc bản tường thuật trên tờ Điệp báo chớp nhoáng. Như thường lệ, ông
Spraggett đã chọn một tiêu đề thích hợp thu hút sự chú ý của đông đảo các tầng
lớp độc giả. Một vài tiêu đề là khác, Spraggett là loại người không bao giờ
dùng một tiêu đề giật gân đơn lẻ nếu hai hoặc ba cái mới gọi là đủ.

VỤ
ÁN MẠNG RÙNG RỢN NHẤT TRONG XÃ HỘI THƯỢNG LƯU. TÌNH TIẾT ĐẪM MÁU TRONG NHÀ CHỨA.
THÀNH VIÊN THẾ GIỚI LỊCH DUYỆT BỊ BẮT GIỮ. NGƯỜI VỢ MẤT TÍCH TRỞ VỀ TỪ NẤM MỒ
DƯỚI NƯỚC.

Tác giả I. M. Phantom

Thế
giới Lịch duyệt choáng váng khi được biết ông Elwin Hastings mới bị bắt giữ với
cáo buộc giết chết một quý cô trẻ tuổi tên là Fiona Risby năm ngoái và âm mưu
sát hại người vợ đầu, Victoria Hastings, lâu nay vẫn được cho là vụ tự tử.

Nhà
chức trách đã phát hiện ông Hastings trong một nhà chứa. Một sợi dây chuyền
đáng giá từng thuộc về nạn nhân bị sát hại, tiểu chư Risby, nằm trong số tài sản
của ông ta lúc đó. Người vợ, Victoria Hastings, từ lâu được tin là đã chết,
cũng có mặt tại nơi này.

Quý
độc giả sẽ kinh ngạc hơn nữa khi biết rằng bà Hastings lại là người sở hữu cơ sở
tai tiếng trên đường Swanton được biết đến với tên Nhà Phượng Hoàng. Chồng bà
ta là một trong những người bỏ vốn đầu tư và là một khách hàng thường xuyên của
nhà chứa.

Khi
được phát hiện, bà Hastings đang bị choáng và chảy máu từ một vết thương trên đầu.
Theo như chẩn đoán của bác sĩ, bà đang chịu một chấn thương thần kinh trầm trọng.
Khi đối mặt với ông chồng, bà ta lên cơn điên dữ dội. Bà kết tội ông Hastings
đã mưu đồ sát hại mình bằng cách ném xuống sông. Bà nói rằng sự sống sót của
mình chỉ dựa vào vận may nhỏ nhất.

Bên
cạnh vợ chồng Hastings, một người đàn ông khác được cho là cũng có dính líu tới
các hoạt động tội phạm đã xuất hiện ở hiện trường. Người này biến mất trước khi
nhà chức trách có thể tra hỏi...


AI ĐÓ đập miếng gỗ cửa ở cửa trước. Louisa bỏ báo xuống lắng nghe tiếng bà Galt
bước ra hành lang chính. Cửa mở ra. Nàng nghe thấy giọng Anthony.

“Không
cần đâu, bà Galt. Tôi sẽ tự đi vào phòng đọc.”

“Tôi
đi nhóm lò đun ấm vậy,” bà Galt nói.

Louisa
lắng nghe tiếng chân Anthony đi về hướng phòng đọc. Cảm giác rộn ràng quen thuộc
trộn lẫn giữa mong ngóng và hồi hộp thắc lấy ruột gan nàng. Chàng đi vào căn
phòng ấm cúng, cặp một gói gì đó dưới tay.

“Chào
ngày mới, em yêu,” chàng nói, đi qua phòng đến bên bàn. “Anh không làm phiền em
chứ?”

“Không,”
nàng nói nhanh.“Em chỉ đang đọc báo sáng thôi.”

“Anh
đoán là bản tường thuật xuất sắc của I. M. Phantom về những phi vụ sát nhân gần
đây trong Xã hội Thượng lưu.”

“Quả
đúng là thế.”

“Những
chuyện gây sốc.” Chàng đặt cái gói lên mặt bàn, đưa tay xuống, nhấc bổng nàng
lên khỏi ghế. “Cực kì gây sốc, nhưng lại khá cuốn hút người ta đọc.

Chàng
hôn nàng thắm thiết. Nàng vòng tay qua cổ chàng và buông mình áp lấy chàng. Khi
cuối cùng chàng cũng buông nàng ra và nhìn xuống, với vẻ cuồng nhiệt quen thuộc
trong ánh mắt, nàng đỏ mặt đẩy kính lên cao hơn trên mũi.

“Anh
có nhận thêm được tin gì của ông Fowler không?” nàng hỏi, ngổi trở lại thật
nhanh.

Chàng
thở hắt ra rồi ngồi xuống một chiếc ghế đọc sách. “Đây có vẻ như là một trong
những khó khăn lớn nhất nảy sinh khi người ta dính líu vào mối quan hệ vụng trộm
với một thành viên của giới báo chí.”

Nàng
nhíu đôi mày. “Anh đang nói cái gì thế?”

Chàng dang rộng đôi tay. “Những tin tức, đồn đại và đàm tiếu mới
nhất luôn được ưu tiên hơn.”

“Ha. Anh thừa biết cái đó không phải
là sự thật. Anh hôn em trước khi em kịp hỏi về cuộc gặp với Fowler.”

Chàng
giơ một ngón tay. “Chỉ vì anh đã học được rằng phải hành động nhanh chóng một
khi đối tượng là em.”

Nàng khoanh tay trên bàn. “Vậy thì?”

“Anh nghĩ rằng mọi chuyện sẽ không
kết thúc êm xuôi như hai ta hi vọng đâu, nhưng dù sao cũng sẽ có một chút công
lý.” Anthony duỗi chân, và thả mình thoải mái trong ghế. “Vẫn chưa có tin tức
gì về số phận Quinby, nhưng Fowler cũng không quá lo lắng. Ông ấy có nói riêng
với anh rằng ông ấy tin chắc là Clement Corvus sẽ chăm lo đến Quinby.”

Nàng
nuốt nước bọt. “Trời ơi.”

Mắt
Anthony đanh lại. “Em đừng mất công thương cảm cho Quinby làm gì. Hắn bắt cóc
em mà không hề ghê tay. Hán biết rõ Victoria Hastings định quẳng em xuống sông.
Thực tế là mụ ta sẽ cần đến hắn để thực hiện việc đó.”

“Vâng,
em cũng biết là thế. Song vẫn cảm thấy có chút thương xót tên này. Chắc hắn thấy
khủng khiếp lắm vì phải sống cả cuộc đời bị tước bỏ mọi đặc quyền lẽ ra là của
mình, chỉ cần cha hắn thừa nhận hắn.”

“Em
mềm yếu quá rồi đấy, em à. Còn Quinby, nếu khôn ngoan thì hắn đã không chọc giận
Clement Corvus.”

“Thế vợ chồng Hastings thì sao?”

“Theo Fowler thì chúng vẫn đang tố
cáo lẫn nhau và trưng ra các bằng chứng tội lỗi của nhau. Trong lúc đó, bà hai
nhà Hastings nghe đồn đã về nhà cha mẹ đẻ và đang chuẩn bị trình đơn ly hôn với
lý do chồng mình sống đa thê. Ông nội cô ta đã cắt hết mọi khoản tiền chu cấp
cho Hastings. Để xoa dịu vụ tai tiếng, có lời đồn rằng Lilly sắp được kết hôn lặng
lẽ, chóng vánh với một người đàn ông trẻ do cô ta tự chọn. Anh ngờ rằng đó
chính là anh chàng cô ta đã dẫn lên phòng ngủ vào cái đêm anh mở két của
Hastings.”

“Em thấy mừng cho cô ấy. Còn về
Hastings thì sao?”

“Theo chuyện vãn trong các câu lạc
bộ thì Hastings sắp tiêu đời rồi. Tất nhiên quỹ đầu tư đã tan thành cám cả.
Ngay cả nếu không tự treo cổ, hắn cũng sẽ bị hủy diệt hoàn toàn, bị cấm cửa
vĩnh viễn trước thế giới duy nhất có ý nghĩa với hắn.”

“Xã hội.”

“Phải.”

“Em tự hỏi không biết chuyện gì sẽ
xảy ra với Victoria Hastings.”

“Fowler tin rằng Victoria đang điên
loạn và chắc sẽ bị đưa vào nhà thương điên.”

“Hừm.”

Anthony nhướng mày. “Em không cho
là bà ta loạn óc à?"

“Em sẽ không đánh giá thấp khả năng
bà ta diễn vai đó để cứu lấy mạng mình.”

“Anh bảo đảm với em, nếu tỉnh trí
mà bị nhốt vào nhà thương điên thì số phận bà ta còn tệ hơn cả cái chết.”

Nàng rùng mình. “Em không nghi ngờ
điều đó.”

“Còn một chuyện nữa cần báo cáo,”
Anthony nói nhỏ.

“Vâng?”

“Anh
đã gặp Julian Easton ở câu lạc bộ chiều hôm nay.”

“Ôi
trời. Có chuyện gì không?”

“Anh
ta trầm lắm, lại còn xin lỗi anh nữa. Em nói đúng đấy. Có vẻ như anh ta tự
trách mình vì cái chết của Fiona. Cô ấy đã ra vườn để gặp anh ta cái đêm cô ấy
chết. Họ hẹn hò nhau, nhưng cô ấy vấp phải vợ chồng Hastings trước khi Easton
ra với cô ấy. Khi anh ta đến nơi đã hẹn, cô ấy không có mặt ở đó."

Louisa
thở dài. “Thật là bi thảm.”

“Anh
chỉ có chừng ấy việc cần báo cáo thôi,” Anthony nói. “Anh đề nghị hai ta chuyển
hướng cuộc nói chuyện sang một đề tài khác thú vị hơn.”

Nàng
tò mò nhìn sang chàng. “Đề tài gì vậy?”

“Tất
nhiên đề tài hai ta.”

Nàng
chớp mắt, sững người, rồi vội vàng bỏ kính ra. “Em cũng định nói với
anh về đề tài đó.” Nàng rút khăn tay khỏi túi và bắt đầu lau lấy lau để một vết
mờ tưởng tượng trên một mắt kính. “Em sợ rằng gia đình anh đã có ấn tượng rất
không may và cực kì sai lầm về chuyện hai chúng ta.”

Chàng
áp mười đầu ngón tay vào nhau. “Cả nhà nghĩ rằng anh sắp cưới em.”

“Vâng,
em biết.” Nàng chỉnh lại kính trên sống mũi và ngước nhìn chàng. “Đêm vừa rồi,
em đã cố đính chính sự hiểu lầm đó trên đường từ Nhà Phượng Hoàng về, nhưng
không ai chịu nghe em.”

Chàng
mỉm cười. “Dần dần em sẽ nhận ra là mội khi đã tin chắc chuyện gì, các thành
viên trong gia đình anh thường bướng bỉnh hết sức. Cái đó anh e là một tính
cách gia đình.”

Nàng
ngồi dịch lên trước, khá bứt rứt. “Cái này khó xử quá, Anthony. Em không yên
tâm được khi để cả gia đình anh tin vào một lời nói dối rành rành như thế.”

“Vậy
ta hãy biến nó thành thực tế.”

“Anh
đang nói cái gì thế?”

Chàng
nhấc người khỏi ghế, đi vòng qua bàn, rồi lại kéo nàng đứng lên lần thứ hai.

“Anthony,
làm ơn, anh không thể giải quyết vấn đề này bằng cách hôn em được.”

“Anh
yêu em, Louisa.”

Nàng
cảm thấy như mặt đất đã rơi rụng dưới chân mình. “Cái gì cơ?”

“Anh
yêu em,” chàng nhắc lại, lần này dịu dàng hơn. “Cái đó khó tin đến thế cơ à?”

Nàng
cố gắng lấy hơi. “Nhưng chúng ta mới chỉ quen nhau chưa lâu, và nhiều điều anh
còn chưa biết chắc chắn sẽ khiến anh thay đổi cái nhìn về em.”

“Thực
tình anh không tin điều đó.” Chàng nắm đôi bàn tay nàng, hôn lên những ngón
tay. “Anh sẽ để cm có đủ thời gian để yêu anh. Anh chỉ yêu cầu có một điều là
em hãy hứa sẽ suy nghĩ cẩn thận về lời cầu hôn của anh.”

“Em
không cần thời gian,” nàng nói mà không kịp suy nghĩ. “Em yêu anh. Chỉ có điều
hôn nhân là chuyện không thể xảy ra.”

Chàng
buông tay nàng ra, cầm gói đồ trên bàn lên đưa cho nàng. Do dự, không biết phải
làm gì khác, nàng bắt đầu tháo dây buộc với những ngón tay run rẩy.

“Anh
biết là em thích thú cái ý tưởng về một mối tình vụng trộm,” chàng nói khi nhìn
nàng tháo lớp giấy gói màu nâu. “Anh thừa nhận mình không thể đảm bảo hôn nhân
sẽ mang lại nhiều kích thích đến như thế, nhưng theo ý anh thì đó là một tình
thế dễ chịu hơn rất nhiều.”

“Không,
thật đấy, không phải đâu,” nàng nói, cố cưỡng lại không cho nước mắt trào ra.
“Không thể dễ chịu hơn đâu.”

“Cứ
nghĩ xem, chúng ta sẽ có thể cùng chung giường ấm ban đêm thay vì phải chấp nhận
ghế đá trong vườn và những giây phút đánh cắp. Hằng ngày, chúng ta có thể ăn
sáng với nhau trong khi cùng thưởng thức những bài báo sắc sảo của em trên tờ Điệp báo chớp nhoáng.”

“Anthony,
thôi đi. Anh không biết mình đang nói gì đâu.” Cái bọc đã được mở ra. Nàng sững
nhìn, choáng người trước cuốn sách bọc da Địa đàng đánh mất của Milton. “Ôi, Anthony.”

“Đừng
lo,” chàng nói. “Anh không thó từ két của Pepper đâu. Ông ấy đồng ý nhả nó ra.
Đơn giản chỉ là tìm ra cái giá thích hợp.”

Nàng
đưa những đầu ngón tay chạm vào bìa da bê lốm đốm. Những giọt nước mắt thiêu bỏng
mắt nàng. “Em không biết phải nói gì.”

“Hãy
nói rằng em sẽ lấy anh, em yêu à. Anh đoán rằng tất cả những khó khăn mà em mường
tượng về gia đình anh sẽ biến mất.”

Nàng
cảm thấy một cơn đau quặn bên trong mình, siết chặt trái tim. Nước mắt trào ra
rơi lã chã xuống má. Nàng giật kính xuống, chộp lấy khăn tay, và bắt đầu chùi
như điên như dại. Nàng đã biết giây phút này đang đến gần, nàng tự nhắc nhở
mình như vậy. Chỉ có điều nàng đã mong có thêm thời gian.

“Vấn
đề với các cuộc tình vụng trộm là chỗ đó.” Nàng bỏ khăn xuống và nhìn chàng qua
hàng nước mắt. “Chúng chẳng thể kết thúc có hậu.”

“Quy
tắc nào cũng có ngoại lệ.”

“Đây
không phải lúc có thể phá vỡ quy tắc.”

“Vì
sao?”

“Em
có một bí mật trong quá khứ, đáng sợ đến nỗi nếu biết, anh sẽ phát hoảng lên mất.
Em không thể để anh đưa em vào gia đình anh được. Như thế là không phải.”

Chàng
làm vẻ mặt thú vị. “Anh không thể hình dung em lại có một bí mật tầm vóc đến thế.”

Nàng
không nên nói ra điều gì, nàng nghĩ. Nếu có chút lý trí, hay có chút khôn ngoan
tự bảo toàn nào, nàng sẽ ngậm miệng lại và đuổi chàng đi. Nhưng nàng yêu chàng.
Nàng không thể để chàng ra đi với một lời nói dối.

“Anthony,
em chính là người phụ nữ đã giết chết Huân tước Gavin.”

“Phải,
anh biết,” chàng đáp hết sức tự nhiên. “Bây giờ,về lời đề nghị của anh…”

Nàng
nhìn chàng, miệng há hốc. Có lẽ nàng đã nghe nhầm, nàng nghĩ.

“Anh biết sao?” nàng cố gắng lắm mới thốt
ra được.

“Vài
ngày trước, anh đã suy luận ra vậy.” Mắt chàng lấp lánh vẻ sốt ruột thích thú.
“Giờ thì chúng ta trở lại với lời đề nghị của anh được chưa?”

“Anh
không hiểu.” Nàng lùi về sau ghế, bấu lấy thành ghế chặt đến mức các móng tay cắm
cả vào lớp gỗ. “Anthony, em đã đập vỡ đầu ông ta bằng que cời lửa. Ông ta là một
nhà quý tộc hết sức thanh thế.”

“Có
vẻ như không ai nhớ nhung hắn lắm. Anh có ấn tượng là, mặc dù họ chưa bao giờ gặp
em, bà quả phụ của Gavin và những người khác trong gia đình hắn thầm biết ơn em
đấy. Chưa nói đến những cô chủ hiệu khác đã được cứu thoát nhờ hành động của
em. Gavin là một kẻ tàn ác.”

“Đó
không phải là vấn đề chính. Em sẽ bị truy cứu tội sát nhân. Nếu cảnh sát tìm ra em, em sẽ bị treo cổ. Cứ nghĩ xem sẽ
tai tiếng đến mức nào.”

“Em
không bị truy cứu tội sát nhân đâu. Theo cảnh sát được biết thì em đã tự tử, nhớ
chưa.”

“Nhưng...”

“Vụ
đó đã khép lại rồi. Không có ai truy tìm em đâu, em yêu à.”

“Nếu
ngày nào đó có ai nhận ra em thì sao?”

“Khó
có chuyện đó lắm, nhưng kể cả trường hợp ấy xảy ra anh và gia đình sẽ vui lòng
khai man tên tuổi của em. Kết hôn với anh rồi, em sẽ trở thành người thuộc dòng
họ Stalbridge. Cả nhà sẽ bảo vệ người của gia đình mình.” Chàng từ tốn mỉm cười,
vẻ thấu hiểu. “Cứ tin anh là không kẻ nào sẽ dám nghĩ đến chuyện nói trái lời
gia đình anh đâu.”

“Quả
đúng là thế,” Emma lớn tiếng từ ngưỡng cửa. “Louisa, con yêu, ta tin rằng ta đã
nói với con từ khi bắt đầu chuyện này là nhà Stalbridge có thể quyết định làm
ngơ Xã hội phần lớn thời gian, nhưng Xã hội không thể làm ngơ họ. Gia đình này
có đủ tiền của và quan hệ để trở thành bất khả xâm phạm. Con sẽ được an toàn
trong đó.”

Louisa
nhìn sang bà. Đốm hi vọng nhỏ âm ỉ vẫn khóa chặt sâu thẳm bên trong chợt bùng
lên thành một ngọn lửa chói lọi.

“Ôi,
Emma,” nàng nói, “bà nghĩ như thế thật ư?”

[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com – gác nhỏ cho người yêu sách.]

Emma
cười khúc khích. “Ta tin rằng sau khi đã trở thành một quý bà có gia đình rồi,
con vẫn có đủ thời gian giúp ta hoàn thành hồi ký, tất nhiên là thế. Chúng ta
chỉ vừa mới đến phần hấp dẫn nhất, nếu con còn nhớ.”

“Dĩ
nhiên rồi,” Louisa nói, mỉm cười mơ hồ.

Khẽ
cười, Emma nháy mắt rồi biến mất trong hành lang.

Louisa
quay lại phía Anthony. “Anh có chắc đây là điều anh muốn hay không?”

“Đây
không chỉ là muốn hay không muốn.” Chàng ôm nàng lại gần. “Anh cần em, em yêu
à. Em và anh là hai nửa của một chỉnh thể. Anh tin rằng chúng ta sinh ra để
dành cho nhau.”

Niềm
vui tràn ngập nàng. Nàng choàng tay qua cổ chàng thật chặt.

“Vâng,”
nàng chỉ nói vậy.

“Chào
mừng em bước vào gia đình Stalbridge.”

Miệng
chàng áp lấy miệng nàng. Nàng buông mình vào một tình yêu mà nàng biết sẽ đưa cả
hai người an toàn tới tương lai.

Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Chim Cụt – Du Ca – trangchic
(Tìm – Chỉnh sửa – Đăng)

Báo cáo nội dung xấu