Chỉ Dòng Sông Biết - Chương 36
CHƯƠNG 36
Miranda
Fawcett đường hoàng ngự trên ghế dài bọc vàng. Louisa nghĩ trông bà còn kịch
hơn lệ thường nữa trong chiếc váy dài khá thanh lịch bằng lụa màu thanh thiên
nhạt và nhung xanh tím than. Ngọc trai lóe lên trên ngón tay, ôm vòng lấy cổ,
và lấp lánh trong tóc bà.
“À,
cô đây rồi, Louisa, cô bạn thân mến.” Bà mỉm cười trìu mến và vẫy một bàn tay đầy
nhẫn. “Ngồi xuống đi.” Bà quay sang Anthonỵ. “Thật sung sướng được gặp ông lần
nữa, thưa ông. Tôi rất mừng là ông rảnh rỗi tối nay. Tôi nhận ra mình báo tin
cho ông khá gấp gáp.”
Anthony
cúi xuống hôn tay bà. “Rất hân hạnh. Tôi trông đợi được gặp người bạn thân của bà.”
“Ông
Corvus đã ở đây rồi.” Miranda nháy mắt. “Ông ấy đang đợi trong cánh gà, thực thế.
Ông bạn thân mến này đã ở bên tôi lâu đến nỗi tôi e rằng ông ấy đã học được giá
trị của việc ra sân khấu.”
Louisa
ngồi lên một trong những chiếc ghế phủ xa tanh rồi chỉnh kính trên mũi. “Bà thật
quá tốt khi sắp xếp cuộc gặp này.”
Miranda
cười khúc khích. “Tôi đảm bảo với cô, ông Corvus cũng háo hức muốn gặp ông
Staibridge sau khi đọc những giấy tờ hai người đã gửi lại tôi.”
Một
người đàn ông cất tiếng từ ngưỡng cửa. “Quả thế, thưa ông, tôi vô cùng mong
ngóng được quen biết với ông.”
Louisa
ngoảnh đầu lại chỉ thấy một người thấp đến kinh ngạc nhưng rất rắn rỏi. Mặc dù
ông ta không cao hơn nàng là mấy, một luồng khí hăm dọa lịch lãm toát ra từ ông
ta không thể nhầm lẫn. Người ta gọi Clement Corvus là “Vua Quạ” không chỉ vì
cái tên, nàng nghĩ. Một cơn ớn lạnh chạy qua nàng.
Tóc
ông ta ngày xưa chắc cũng đen nhánh. Giờ thì tóc bạc trắng đến ngỡ ngàng. Ông
ta cạo nhẵn râu ria và mặc bộ vest cắt may cực tinh tế.
Anthony
nghiêng đầu, tỏ ý thừa nhận Corvus là kẻ ngang tầm. “Chào ông.”
Khóe
mắt Corvus khẽ nheo lại. Louisa cảm nhận ông ta hài lòng với thái độ kính trọng
của Anthony.
“Còn
đây là bà Bryce, mà anh biết rõ là I. M. Phantom,” Miranda nói. “Bà Bryce, đây
là ông Corvus.”
Corvus
bước tới bên Louisa rồi trịnh trọng cúi hôn tay nàng. “Bà Bryce. Rất vinh hạnh
được biết bà. Tôi hết sức ái mộ những tác phẩm của bà.”
“Cảm
ơn ông, thưa ông.” Nàng mỉm cười. “Đêm nay, tôi mới là người được vinh hạnh gặp
ông. Cuối cùng, tôi cũng có cơ hội bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với những lời
cố vấn sau hậu trường mà tôi vẫn luôn ngờ là ông đã chỉ bảo cho trong một vài
trường hợp.”
Corvus
mỉm cười khoan dung. “Miranda sẽ nói với bà rằng tôi vô cùng thích thú được hỗ
trợ cho một phóng viên can trường đến thế.”
Miranda
cười lớn. “Ý của Clement thực sự là, tất nhiên, ông ấy luôn hài lòng được giúp
I. M. Phantom thay ông loại trừ một địch thủ làm ăn nào đó tình cờ lại giao du
trong xã hội.”
Có
một vẻ lạnh lùng lóe lên trong đôi mắt đen của Corvus. “Em yêu, không phải cạnh
tranh là điều khiến tôi khó chịu. Suy cho cùng tôi là một nhà kinh doanh. Tôi
thích cuộc chơi này. Nhưng tôi phải thừa nhận mình dành ngoại lệ đặc biệt cho một
số quý ông cụ thể, những kẻ quyết định tham gia mấy trò kinh doanh đáp ứng những
thú vui đốn mạt nhất, hoặc những kẻ chuyên lợi dụng những người không ở trong
giới của mình. Những quý ông kiểu đó không bao giờ mơ tới chuyện hạ mình mời một
người xuất thân như tôi vào nhà uống một ly brandy, nhưng lại không ngần ngại
nhúng tay vào những loại công việc tôi còn không muốn vấy.”
Đôi
mày Anthony nhướng lên. “Tôi đồng ý, thói đạo đức giả đôi khi trở nên khá trơ
trẽn trong một số trường hợp.”
“Chắc
chắn là như thế trong vụ bê bối Bromley và vụ lừa đảo mỏ vàng California,”
Corvus nói. “Tôi có được phép mời ông một ly brandy không, thưa ông? Miranda chỉ
mua loại ngon nhất thôi đấy.”
“Bởi
vì em mua cho anh uống, Clement,” Miranda nói khẽ.
Corvus
mỉm cười. “Cảm ơn, em yêu.” Ông ta không rời mắt khỏi Anthony.
“Brandy
có vẻ là ý kiến tuyệt vời đấy,” Anthony nói.
Corvus
đi ngang phòng tới một cái bàn nhỏ. Ông ta bật nút khỏi một cái bình rồi rót ra
hai ly brandy.
Ông
ta mang hai ly rượu quay lại qua phòng, tiếng chân chìm đi trong tấm thảm dày,
rồi đưa một ly cho Anthony. Hai người nhìn nhau đăm đăm. Hai kẻ thợ săn đang
đánh giá lẫn nhau, Louisa nghĩ.
“Chúc
sức khỏe ông, thưa ông,” Corvus nói.
Anthony
nâng cốc làm cử chỉ khẽ chào. “Và ông nữa, thưa ông.”
Louisa
nhìn hai người đàn ông uống hết một phân rượu. Khi hạ ly xuống, Corvus có vẻ
thêm hài lòng. Nàng cảm nhận Anthony lại vừa vượt qua một cuộc kiểm tra nhỏ.
“Mời
ông ngồi xuống, thưa ông,” Corvus nói. Đợi đến khi Anthony đã yên vị trên một
chiếc ghế trong phòng, ông ta mới ngồi xuống.
“Tôi
hiểu lý do ông mời chúng tôi đến đây đêm nay là bởi ông nghĩ những giấy tờ đó
chứa thông tin có ích,” Anthony nói.
Corvus
nghiêng đầu. “Như ông biết thì hiển nhiên là tôi đã nghĩ như vậy.”
Anthony
nhún vai. “Tôi cũng có chút ít kinh nghiệm nhờ việc quản lý tài sản gia đình.”
“Tôi
có biết điều đó.” Corvus cười khùng khục. “Thực tế là, nghe đồn ông đã đơn
thương độc mã giữ nhà Staibridge khỏi lao vào cảnh phá sản.”
“Có
vẻ như bởi tôi là kẻ duy nhất trong nhà không hề có thiên hướng nghệ thuật đối
với bất kì ngành nào,” Anthony nói, “nói chung tôi bị kẹt lại với công chuyện
tài chính. Tôi đủ hiểu biết để phát hiện một thỏa thuận lừa đảo rõ rành rành.
Corvus
lắc ly rượu. “Tựu trung, tôi phản đối chuyện lừa đảo. Điều đó ít khi dẫn đến
giao địch thành công lâu dài. Nhưng tôi đặc biệt thấy căm ghét chuyện đó khi
chính mình lại là nạn nhân được nhắm tới.”
Một
bên khóe miệng Anthony nhếch lên. “Tôi hiểu.”
“Tôi
mắc nợ ông, thưa ông, và tôi tin là ông cũng biết điều đó. Tôi muốn ân oán phân
minh.”
“Tôi
có nghe nói thế.”
Corvus
gật đầu. “Tôi cũng đoán đây là nguyên do. Tôi sẽ không làm cả hai chúng ta phải
ngượng ngùng bằng việc hỏi làm thế nào một nhà quý tộc như ông lại biết về những
thói tục kì dị của cá nhân tôi. Chúng ta hãy đi thẳng vào công việc. Ông đã thi
ân rất lớn cho tôi. Làm thế nào tôi đền đáp ông được đây?”
“Bà
Bryce và tôi có vài câu hỏi về Elwin Hastings,” Anthony nói. “Liệu ông có vui
lòng trả lời hay không?”
“Tất
nhiên, nếu tôi trả lời được.” Miệng Corvus mím lại vì căm ghét. “Nay hắn đã
toan tính lừa tôi, tôi không còn phải dành cho Hastings lòng trung thành thường
lệ như tôi vẫn dành cho những người làm ăn với tôi.”
Louisa
cúi người tới, vẻ chăm chú. “Liệu tôi có được phép hỏi vì sao ban đầu ông lại
quyết định làm ăn với Hastings hay không?”
Corvus
nhấp rượu. “Hơn một năm trước, tôi được mời tham dự một trong những quỹ đầu tư
của hắn. Việc đó mang lại lợi nhuận khá hậu hĩnh. Dĩ nhiên, tháng trước, khi hắn
tới gặp tôi với một cơ hội đầu tư tương tự, tôi đã đồng ý ngay.”
Anthony
có vẻ bị lôi cuốn. “Ông đầu tư chung với Hastings vào khoảng thời gian vợ ông
ta chết à?”
“Phải,
mặc dù bà Hastings vẫn còn sống vào thời điểm đó.” Corvus uống chút rượu rồi hạ
ly xuống. “Tất nhiên tôi chưa gặp bà ta lần nào. Hiển nhiên là vì tôi không
giao du cùng tầng lớp xã hội với họ. Mọi giao dịch của tôi đều là với Hastings
và cánh tay phải của hắn là Grantley. Chủ yếu là với Grantley, tôi phải nói thế.
Hắn là kẻ trung gian. Tôi có cảm giác Hastings lo ngại không muốn bị bắt gặp
cùng với tôi.”
“Dĩ
nhiên là ông có biết Fiona Risby được thông báo là đã tự tử vài ngày trước bà
Hastings và với cùng một cách thức,” Anthony nói.
“Tôi
biết rằng vị hôn thê cũ của ông chết vào đúng tuần đó, thưa ông. Xin nhận lời
chia buồn của tôi. Cả hai cái chết đều được báo chí giật gân khai thác kĩ lưỡng
mất vài ngày.” Corvus ngừng lại. “Tất nhiên cho tới khi chúng biến khỏi trang
nhất bởi vụ án mạng Huân tước Gavin.”
Louisa
ngồi thật yên, gần như không dám thở. Chẳng ai buồn đưa mắt về phía nàng.
“Tôi
có những nguyên do để tin rằng tiểu thư Risby không tự tử,” Anthony nói.
Corvus
nhướng một bên mày rậm. “Thế ư?”
“Tôi
hết sức nghi ngờ rằng cô ấy bị Elwin Hastings sát hại. Nếu đúng như vậy, tôi
nghĩ hoàn toàn có thể giả định tiếp rằng hắn cũng đã giết vợ mình. Sự trùng hợp
khi hai người đàn bà nhảy xuống sông trong khoảng thời gian ngắn như thế là hơi
khó tin.”
Sự
tò mò lạnh lẽo khiến mắt Corvus sáng lên. “Đó là một giả thiết rất thú vị. Ông
có bằng chứng nào không?”
“Có.”
Anthony nói. “Khi phát hiện những giấy tờ đó, tôi cũng tìm thấy bằng chứng rõ
ràng kết tội Hastings trong cái chết của tiểu thư Risby,”
“Tôi
hiểu,” Corvus nhìn Louisa. “Tôi đồ rằng bà tham gia vào cuộc điều tra này vì muốn
viết về cái chết bí ẩn của hai người phụ nữ ấy phải không?”
“Đúng
thế.” Nàng đẩy kính trên mũi cao hơn. “Ông Stallbridge và tôi đều đang theo đuổi
sự thực của vụ này.”
Mắt
Miranda mở lớn. “Một cuộc điều tra án mạng. Thật thú vị làm sao.”
“Có
một thanh tra ở Scotland Yard cũng đặt ra nghi vấn về những gì xảy ra đêm ấy,”
Anthony nói, “Cấp trên buộc ông ta phải ngừng điều tra, nhưng ông ta vẫn sẵn
sàng hành động nếu tìm được bằng chứng không thể chối cãi về cái tội lỗi của
Hastings.”
“Tôi
e rằng bằng chứng là thứ tôi không thể cung cấp cho ông.” Corvus ngả người trên
ghế. “Tôi chỉ có thể nói những điều tôi biết. Khoảng chừng hai tuần trước,
Hastings có gọi cho tôi để yêu cầu tôi cấp cho hắn ta hai vệ sĩ có súng. Tôi đã
trợ giúp hắn.”
“Tất
nhiên với một cái giá rất cao,” Miranda làm bộ nói với khán giả.
Mắt
Corvus đanh lại. “Quan hệ giữa tôi và Hastings dựa trên những quyền lợi chung về
kinh doanh, chứ không phải tình bạn. Nói thế nào thì hắn cũng giàu có, và không
từ chối trả khoản tiền tôi đòi cho người của tôi. Thực ra là hắn có vẻ nhẹ nhõm
hơn nhiều sau khi có họ bên mình. Tôi cảm thấy hắn căng thẳng một cách rõ rệt.”
“Chúng
tôi có gặp một tên vệ sĩ ở nhà hắn trong một buổi vũ hội đêm vừa rồi,” Louisa
nói.
“Có,
tôi biết.” Corvus tỏ vẻ thích thú. “Quinby, tay vệ sĩ mà ông bà gặp, đã báo cáo
lại chuyện đó cho tôi cùng với việc một vài mòn đồ biến mất khỏi cái két sắt
Apollo độc quyền. Nó không biết chắc đã bị mất cái gì bởi Hastings không chịu
nói. Tất nhiên, khi Miranda đưa tôi những giấy tờ đó, tôi đã có linh cảm về
chuyện này.” Ông ta nhìn Anthony. “Trước khi chúng ta tiếp tục, tôi cũng có một
câu hỏi, nếu ông không phiền.”
Anthony
nghiêng đầu. “Tất nhiên.”
“Còn
có gì biến mất khỏi két nữa?”
“Những
món đồ Hastings đã dùng để moi tiền của một vài quý bà cao tuổi, giàu có.”
Anthony nói.
“Tống
tiền à.” Corvus lại nhướng mày. “Tôi không hề biết rằng Hastings lại can dự vào
cái thứ đó.” Ông ta ngừng lại. “Tôi có thể hỏi chuyện gì đã xảy ra với những
món đồ tống tiền được không?”
“Chúng
đều được hoàn trả bí mật cho những người chủ hợp pháp.”
Một
nụ cười chạy quanh miệng Corvus. “À, tất nhiên rồi.”
Anthony
xoay xoay cái ly giữa hai lòng bàn tay, “Ông có biết vì sao Hastings cần hai vệ
sĩ ấy không? Theo như tôi thấy, những ngày gần đây hắn không hề đi đâu mà khống
có chúng. Rõ ràng là hắn lo sợ cái gì đó.”
“Hắn
có nói với tôi rằng người điều hành công việc cho hắn, Phillip Grantley, đã chết
trong hoàn cảnh mà hắn thấy là khả nghi,” Corvus nói. “Mặc dù theo báo chí thì
Grantley đã tự tử.”
Louisa
nhìn ông ta. “Nhưng Hastings không tin điều đó.”
Corvus
suy nghĩ một chút. “Tôi thấy rằng hắn hi vọng phán quyết tự tử là đúng, nhưng
vì lý do nào đó hắn vẫn còn ngờ vực. Một điều thú vị là khi mới đây hắn được biết
Thurlow cũng đã kết liễu đời mình, hắn đâm ra hoảng loạn. Theo lời Quinby và
Royce thì là vậy.”
“Cả
Grantley và Thurlow đều làm việc cho hắn.” Anthony nói. “Ban đầu chúng tôi cho
rằng Hastings đã hạ thủ cả hai kẻ đó. Tuy nhiên bây giờ e không phải vậy.”
Corvus
gật đầu. “Tôi đồng ý. Tôi có thể nói với ông rằng Hastings thực sự kinh hoảng
trước cả hai cái chết. Chắc chắn hắn có cảm giác chính mình cũng đang bị đe dọa.
Đó là lý do hắn cần vệ sĩ.”
“Nếu
ngẫm cho kĩ,” Louisa nói, “Hastings có nhiều lý do để lo âu. Suy cho cùng hắn
là một kẻ tống tiền. Có lẽ hắn sợ một trong các nạn nhân của mình đã dò ra
Grantley và Thurlow và rồi tiếp theo sẽ nhắm tới hắn.”
Corvus
gật đầu. “Đó là một suy luận hết sức hợp lý, thưa bà Bryce. Tôi sẽ không ngạc
nhiên nếu đó chính là điều hắn đang nghĩ.”
“Hẳn
nhiên điều này giải thích được nỗi sợ của Hastings,” Anthony nói. “Nhưng tôi
không nghĩ kẻ giết người là một trong số các nạn nhân bị tống tiền. Hắn lựa chọn
họ một cách rất khôn ngoan. Đó đều là những bà lão chỉ đang cố gắng bảo vệ cho
đám con cháu trẻ dại, yếu đuối của mình.”
Miranda
ném cho chàng một cái nhìn tinh quái. “Đừng bao giờ đánh giá thấp đàn bà, thưa
ông.”
“Xin
hãy tin tôi, tôi không hề có thói quen đó,” Anthony thành thật đáp. “Nhưng
không hiểu sao tôi cứ nghĩ rằng những quý bà cụ thể này không thể nghĩ ra những
phương kế cần thiết để lần ra Grantley và Thurlow. Cũng khó tưởng tượng một ai
trong số họ kiếm được một khẩu súng lục, học được cách bắn, sau đó lẻn vào chỗ
trọ của những kẻ này rồi ra tay với chúng.”
Louisa
nhìn chàng. “Tôi vừa nghĩ ra một điều. Có thể một trong những bà đó đã thuê người
giết Grantley và Thurlow.”
Corvus
nhìn nàng hứng thú. “Thuê sát thủ để giết hai quý ông có vẻ ngoài đáng trọng là
một sự việc có phần hơi phúc tạp hơn bà nghĩ, thưa bà Bryce. Cứ tin tôi đi nếu
tôi nói rằng những yêu cầu theo kiểu đó sẽ được đề cập với tôi.”
Một
cơn run rẩy khẽ chạy qua nàng. “Tôi hiểu.”
“Tôi
buộc phải đồng ý với ông Stallbridge,” Corvus từ tốn nói, “Tôi không tin rằng
có ai trong số các nạn nhân tống tiền đã giết Grantley và Thurlow hoặc trả tiền
cho kẻ khác giết chúng. Vấn đề là, những kẻ tống tiền khôn khéo thường không
tìm cách bóp nặn các nạn nhân mà có thể trở nên nguy hiểm. Bà phải tìm theo hướng
khác thôi.”
“Thêm
một câu hỏi nữa nếu ông không phiền.” Anthony hỏi nhỏ.
Corvus
lịch sự chờ.
“Ngoài
ông ra, có bao nhiêu người biết rằng cả Grantley và Thurlow đều làm việc cho
Hastings?”
Corvus
ngẫm nghĩ điều gì đó khá lâu. “Tôi đặt nhiệm vụ cho mình là phải tìm hiểu càng
nhiều càng tốt về Hastings trước khi bắt tay làm ăn với hắn. Tôi biết về
Grantley ngay từ đầu bởi hắn nắm giữ những chi tiết về liên minh đầu tư. Nhưng
tôi không biết gì về Thurlow cả. Nếu ông không hỏi Miranda về khả năng Hastings
có những tay chân khác và cung cấp những miêu tả sơ bộ, tôi nghĩ mình sẽ chẳng
bao giờ chạm mặt hắn. Thực tế là, tôi phải đào xới khá sâu mới phát hiện dược
có chút liên hệ giữa Thurlow và Hastings.”
“Nói
cách khác,” Anthony nói, “đường dây giữa Grantley, Thurlow và Hastings không phải
chuyện phổ biến.”
“Đúng
thế,” Corvus cam đoan nghiêm túc “Không hề phổ biến chút nào.”

