Bạch Dạ Hành - Chương 54

Đã hơn mười giờrưỡi, Misawa Chizuru vẫn chưa thấy xuất hiện.

Makoto mở tờbáo người khác để lại, nhưng ánh mắt không hề rời khỏi quầy lễ tân. Lúc này, anh ta không nôn nóng bày tỏ nữa, mà chỉ một lòng muốn sớm trông thấy cô. Tim Makoto vẫn đập dồn.

Thấy một phụ nữ bước đến quầy lễ tân, anh ta phấn chấn hẳn lên, nhưng khi nhận ra một khuôn mặt khác hẳn, anh ta lại thất vọng cụp mắt xuống.

“Tôi không đặt trước, xin hỏi còn phòng không?” Người khách nữ hỏi.

“Một mình cô thôi ạ?” Nhân viên nam ở quầy lễ tân hỏi lại.

“Vâng.”

“Phòng đơn có được không?”

“Được.”

“Vâng. Chúng tôi có phòng mười hai nghìn yên, mười lăm nghìn yên và mười tám nghìn yên, xin hỏi cô muốn loại nào?”

“Mười hai nghìn yên là được rồi.”

Thì ra không đặt trước cũng còn rất nhiều phòng trống, Makoto nghĩ. Tối nay ởđây hình như không có khách đoàn.

Makoto đưa mắt về phía cửa ra vào, kế đó lại nhìn vào tờ báo. Anh ta thấy các con chữ, nhưng hoàn toàn không nhập được nội dung vào đầu.

Mặc dù vậy, vẫn có một bài báo làm anh ta hứng thú, nội dung liên quan đến việc nghe trộm.

Từ năm ngoái đếnnăm nay liên tiếp xảy ra vụ cảnh sát nghe trộm các thành viên của đảng Cộng sản. Vì vụ việc này,các giới đã tranh cãi rất nhiều về cách thức bảo hộ an toàn cho cộng đồng.

Thế nhưng, Makoto không quan tâm đến những chủ đề tranh cãi mang tính chính trị này, anh ta chỉ chú ý đến quá trình phát hiện bị nghe trộm.

Tạp âm trong điện thoại tăng lên, và âm lượng của tai nghe giảm đi, là nguyên nhân khiến người sở hữu điện thoại nhờ công ty Điện tín điện thoại Nhật Bản (NTT) tiến hành điều tra.

Nhà mình chắc là không có vấn đề gì đâu, anh ta thầm nghĩ,điện thoại của anh ta cũng xuất hiện tình trạng như bài báo miêu tả. Chỉ có điều, Makoto thực sự không nghĩ có ai được lợi gì khi nghe trộm điện thoại của anh ta.

Makoto vừa gấp tờ báo lại thì nhân viên ở quầy lễ tân đã đến bên cạnh. “Anh đang đợi cô Misawa phải không ạ?” Người kia cất tiếng hỏi.

“Đúng vậy.” Makoto bất giác nhổm người đứng dậy.

“Là thế này, chúng tôi vừa nhận được điện thoại hủy hẹn đặt phòng của cô Misawa.”

“Hủy?” Trong khoảnh khắc, toàn thân Makoto nóng bừng lên, “Giờ cô ấy ở đâu?”

“Chuyện này thì chúng tôi không hỏi.” Nhân viên khách sạn lắc đầu.

“Vả lại, người gọi điện thoại là đàn ông.”

“Đàn ông?”

“Vâng.” Người kia gật đầu.

Makoto loạng choạng bước đi; không biết phải làm sao. Nhưng ít nhất anh ta có thể xác định một điều, tiếp tục đợi ởđây đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Anh ta rời khách sạn qua cửa chính. Trước cửa có một dãy tắc xi đang đỗ, anh ta lên chiếc đầu tiên, bảo lái xe đưa đến khu Seijo.

Một nụ cười bất giác hiện lên khóe miệng, anh ta cảm thấy nực cười với sự hài hước của chính mình. Anh ta thầm nghĩ, rốt cuộc sợi dây định mệnhcũng không nối hai người họ với nhau. Bình thường, rất ít người hủy phòng mình đãđặt sẵn trong khách sạn, vậy mà chuyện ấy lại vừa mới xảy ra. Makoto buộc phải tin rằng, chuyện bất thường này là do một năng lực siêu nhiên nào đó gây ra.

Nhưng nghĩ lại, anh ta đã từng có nhiều cơ hội để bày tỏ lòng mình. Có lẽ ngay từ đầu anh ta đã sai lầm, anh ta không nên để lỡ mất thời cơ tốt, cứ lần lữa đến tận hôm nay.

Makoto móc lấy chiếc khăn tay trong túi lau mồ hôi trên trán tự lúc nào, bấy giờ mới phát hiện chiếc khăn tay này là của Chizuru tặng.

Makoto nhắm mắt, nghĩ đến trình tự của buổi hôn lễ ngày mai.

Bạch Dạ Hành

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3