Vòng bảy người - Chương 40 - Phần 1

Chương 40: Tâm quỷ

Tất
cả mọi người ngừng thở, mà từ trong không khí còn truyền đến từng đợt mùi cổ quái,
loại mùi này bọn họ vô cùng quen thuộc, Lão Cửu kinh hô: “Là thứ đó đấy, chạy
mau!”

Nhưng
chính tại lúc này, giữa thần đạo quỷ dị đây cư nhiên nổi lên một trận gió lốc
mạnh, gió to cơ hồ khiến cho mọi người đều không mở nổi mắt, trong tiếng gió
gào thét chỉ có thể nghe được tiếng rít thê lương của hắc miêu, nhưng rất nhanh
ngay cả tiếng mèo kêu cũng không còn nghe rõ nữa.

Trần
Hạo sợ mọi người bởi vì kinh hoảng mà chạy tán loạn, muốn kéo Chu Quyết cách
anh gần nhất, nhưng anh duỗi tay ra lại phát hiện anh bắt phải chính là một
cánh tay lạnh buốt.

Mọi
người phát hiện chẳng biết từ khi nào Quách Mai xinh đẹp kia cư nhiên đã đứng
giữa đám người bọn họ. Mà mọi người cư nhiên không hề nhìn thấy cô ta làm thế
nào tới được.


vào lúc này gió lốc hốt nhiên ngưng bặt, bốn phía lại khôi phục thành lăng đạo
lặng như tờ. Thỉnh thoảng chỉ có tiếng lá cây sàn sạt. Dường như hết thảy đều
là ảo giác, nhưng Quách Mai không hề biến mất.

Trần
Hạo không buông tay ra, mà Quách Mai cũng không kinh ngạc, cô ta vẫn như cũ
cười dài nói: “Các cậu rốt cuộc cũng tới rồi.”

Ngoại
trừ Trần Hạo, tất cả mọi người đều thất kinh, không biết cô gái này rốt cuộc
còn tính là con người hay không. Nhưng trận quái phong trước đó nhất định là cô
ta giở trò quỷ. Cô ta cười càng mỹ lệ, mọi người càng sợ hãi.


Trần Hạo lại không sợ hãi chút nào, anh chỉ gắt gao cầm lấy tay Quách Mai không
chịu buông lỏng.

Kịp
phản ứng trước hết chính là Diệp Vỹ, gã cảnh giác nhìn Quách Mai, mà Quách Mai
đối với ánh mắt gã cũng lộ ra một tia chần chừ. Hai người liếc mắt nhìn nhau, dường
như đều đang nghi hoặc gì đó, nhưng Quách Mai rất nhanh liền trở lại bộ dáng
cười dài nọ, cô ta khẽ cười nói: “Tôi ở chỗ này chờ đã lâu. Vốn là thầy Mã ở
đây chờ các cậu, bất quá... Ông đã không tới được.”

Trần
Hạo vẫn không buông tay, anh mở miệng nói: “Sư phụ là em giết?”

Trong
mắt Quách Mai xẹt qua một tia kinh hãi, trong cổ họng ừng ực một tiếng, Chu
Quyết phát hiện trên mặt Quách Mai phát ra tiếng kèn kẹt rất quái, tựa như vật
gì đó vỡ ra, cô ta nói: “Không, ông là bị Trần Như Lan bức tử.” Nói xong ánh
mắt của cô chợt như nghĩ lại mà sợ, cô ta nói: “Tôi sao lại giết sư phụ, ông
đối đãi với tôi như con gái ruột...”

Trần
Hạo buông tay Quách Mai ra, Quách Mai lảo đảo vài bước, oán hận nói: “Các người
tưởng rằng những ngày tháng cuối cùng sư phụ làm thế nào trải qua, năm năm rồi,
ông cứ như vậy mà trải qua năm năm. Lý Phóng là tên ngốc không biết gì, nhưng
tôi biết! Sư phụ vì Trần Như Lan vẫn luôn điều tra chuyện Tương tộc, người
nghiên cứu Tương tộc không một ai có kết cục tốt. Ông biết càng nhiều, lại càng
nguy hiểm. Nhưng ông không có cách nào yên tâm, tra tra dừng dừng như vậy qua
năm năm, trải qua cuộc sống căn bản không phải của con người.”

Khỉ
Còi nghe được có chút mê man, hiện tại cô ta lại trở thành kẻ bị hại hùng hổ dữ
tợn lên án chị em Trần gia, hắn truy hỏi tiếp: “Vậy ông ấy chết như thế nào?”

Quách
Mai quay phắt đầu sang nhìn Khỉ Còi, Diệp Vỹ thoáng kéo cánh tay Khỉ Còi nhìn
hắn lắc lắc đầu, ý bảo hắn đừng hành động thiếu suy nghĩ.

Quách
Mai nói: “Ngay từ đầu tôi không biết Tương tộc rốt cuộc là cái gì, nhưng sư phụ
một mình không cách nào nghiên cứu, nhiều lần tôi phát hiện trong đống tài liệu
hỗn độn của ông có rất nhiều về pháp thuật của phương sĩ, mấy thứ này tối nghĩa
khó hiểu, không phải thứ người bình thường có thể giải đọc. Tôi thấy ông từ
sáng đến tối mặt ủ mày chau, cũng liền giúp đỡ cùng nhau chỉnh sửa tư liệu, ngay
từ đầu tôi chỉ làm một vài công tác sắp xếp chỉnh sửa và phiên dịch đơn giản, sư
phụ đã rất phản đối, bất quá cuối cùng sư phụ thật sự không cách nào hoàn thành
một mình, cũng để tôi cùng nhau tham dự nghiên cứu, chúng tôi phát hiện bên
trong Tương tộc cất giấu rất nhiều tri thức và bí pháp, mấy thứ này là bảo khố,
đối với người như chúng tôi mà nói đó chính là bảo tàng của Kim Tự Tháp. Đây là
một loại hấp dẫn vô hình.”

Trần
Hạo ngữ khí kiên định nói: “Sư phụ không có khả năng động tâm.”

Quách
Mai run rẩy bả vai nhịn không được nở nụ cười, cô nói: “Chỉ có thể nói rằng anh
không hiểu rõ ông ấy, ông ấy đương nhiên đã động tâm, càng tiếp xúc, càng không
cách nào mặc kệ. Tôi cũng vậy, bất quá sư phụ chú trọng chỉ là lý luận tri thức
và ý nghĩa văn hiến của nó, mà tôi thì lại bị thu hút bởi bản chất thực tế của
nó, tôi bắt đầu công tác nghiên cứu và thí nghiệm của riêng mình.”

Diệp
Vỹ cười lạnh nói: “Cô sẽ không ngu đến mức chỉ dựa vào văn hiến trên tay mà bắt
đầu tu luyện pháp thuật quỷ dị này chứ, cô căn bản không làm được.”

Quách
Mai bối rối xòe tay ra, cô ta kích động nói: “Sao không được! Trong quá trình
trợ giúp sư phụ điều tra Tương tộc tôi đã sưu tập rất nhiều tư liệu, những tài
liệu này đều là hồ sơ kín. Sau khi tôi nghiên cứu, thật sự có thể làm được một
ít chuyện không thể tưởng nổi. Hãy nghĩ đến cơn gió lớn trước đó đi! Tựa như
chế tạo ảo ảnh, các người cũng đã thấy đó, đây chính là thành quả của tôi. Tôi
còn có thể làm nhiều chuyện khó tưởng hơn. Tựa như Lao Sơn đạo sĩ cổ đại vậy.”

Chu
Quyết nói: “Nói cách khác tối qua cô quả thực ở trong nhà của sư phụ?”

Quách
Mai thấy có người rốt cuộc hỏi việc này, lúc này cô ta mới có chút đắc ý nói: “Không
hề, tôi căn bản không có đến đó, tôi chỉ thả một mặt gương trên bàn học trước
phòng sư phụ. Một chiêu này chính là Kính Thuật. Là một trong những loại huyễn
thuật của phương sĩ cổ đại, các người nhìn thấy chỉ là bóng ngược của tôi, mà
sơ hở duy nhất là tôi không có bóng cũng không cách nào nói chuyện.”

Diệp
Vỹ thừa nhận gật đầu, nói: “Đích xác có thể làm được, đặc biệt vào buổi tối
không có ánh nắng, Kính Thuật có thể phát huy tác dụng lớn nhất, khiến cho ảo
ảnh càng thêm rõ ràng, không đụng vào căn bản sẽ không phát hiện là hình ảnh.”

Quách
Mai có chút thâm ý nhìn Diệp Vỹ, người nọ đối với ánh mắt quan sát của cô ta
cũng không thèm để ý, ngược lại hỏi: “Cô đều là thông qua những tư liệu lưu lại
của Tương tộc học trộm được thuật pháp này, nhưng chỉ dựa vào như vậy không có
khả năng thành công. Cô... đã đụng phải vật gì?”

Quách
Mai giật mình nhìn gã, cô ta đột nhiên có chút do dự, cô ta bắt đầu giấu đầu hở
đuôi nói: “Tôi chính là thông qua những tư liệu trực tiếp bảo mật này mới có
được những phương pháp đó, có lẽ là tôi may mắn. Hoặc đây là ý trời.”

Diệp
Vỹ cười lạnh lắc đầu, cũng không nói gì nữa. Mà Trần Hạo vẫn như cũ hỏi: “Sư
phụ chết như thế nào?”

Quách
Mai nhịn không được nói: “Tôi đã nói rồi, là bị Trần Như Lan bức tử đó.”

Chu
Quyết có chút mê hoặc, chẳng lẽ nói Quách Mai không biết ý nghĩa của vòng bảy
người, vậy cô ta gọi bọn họ đến để làm gì? Còn vọng tưởng muốn nhập bọn?

Chu
Quyết hỏi: “Tại sao cô muốn chúng tôi đến đây?”

Lần
đầu tiên Quách Mai đánh giá lại từ đầu Chu Quyết, dường như có một loại căm thù
khó hiểu với Chu Quyết, cô ta liếc mắt nhìn cậu nói: “Sư phụ sau khi các người
tới liền gọi điện thoại cho tôi, nếu ông xảy ra chuyện hãy dẫn các người đến
đây, còn có một câu muốn nói cho các người, phải hướng đến chỗ cũ mà tìm, mới
chính là vô dụng.”

Tam
Béo nhìn Chu Quyết nói: “Lại câu nói kia... Rốt cuộc có ý gì?” Chu Quyết bật
người chặn lại câu hỏi của Tam Béo.

Quách
Mai thấy vẻ mặt bọn họ khác thường, lập tức nói: “Làm sao vậy?”

Chu
Quyết nói: “Chúng tôi cảm thấy nghe không hiểu. Không rõ.”

Quách
Mai cười cười nói: “Đương nhiên, các người đương nhiên không có cách nào giải
được bí mật của Tương tộc, tôi đã đưa các người tới rồi, các người muốn biết vị
trí chính xác của mộ Quách Phác sao? Vậy phải mang theo tôi, tôi cũng muốn gia
nhập với các người.”

Trần
Hạo kiên quyết nói: “Không thể.”

Quách
Mai trừng mắt ấm ức nói: “Tại sao? Năng lực của tôi có thể cung cấp trợ giúp
rất lớn cho các người, còn nữa tôi cũng hiểu rõ Tương tộc và Quách Phác hơn so
với bất kỳ ai trong các người, hay anh nghĩ trong mắt anh chỉ có chị gái mình
mới là hoàn mỹ?”

Trần
Hạo nghe Quách Mai một lần nữa nhắc tới Trần Như Lan, anh quay phắt đầu lại, nhìn
Quách Mai nói: “Tôi đã nói, cô không thể theo vào.”

Khỉ
Còi kéo cánh tay Chu Quyết ghé vào lỗ tai cậu nói: “Việc này nghe có chút sóng
ngầm mãnh liệt ha, bất quá cô gái này đích xác rất có hiểu biết về Tương tộc, so
với hộ pháp bốn mắt có chỗ hữu dụng hơn.”

Tam
Béo vội vàng ngắt lời: “Mày bị ngu à, đã nói không thể đạt tới bảy người rồi, cô
gái này không tính là một người hả. Cô ta vào chính là người thứ bảy đó. Muốn
chết?”

Khỉ
Còi đột ngột tỉnh ngộ gật đầu, mà Chu Quyết lại không có cùng tâm tư với bọn họ,
cậu cảm thấy Quách Mai hình như có chỗ nào đó không bình thường. Cùng lần đầu
gặp cô ta chung quy có chút cảm giác không giống. Còn có loại thanh âm xé vải
luôn phát ra trên người cô ta nữa, chẳng lẽ là ăn nhiều khoai nên đánh rắm? Cô
gái này thật đúng là có rắm thì phóng, rất không kiêng dè nha.

Ngay
lúc Chu Quyết miên man suy nghĩ, thình lình Lão Cửu đụng Chu Quyết một chút, sau
đó dùng ánh mắt ra hiệu phía cổ Quách Mai, Chu Quyết nhìn cổ cô ta, phát hiện
phía bên phải cổ cô ta dường như có thứ gì đó đang chuyển động, nhưng nhìn
không rõ ràng lắm.

Lão
Cửu nói khẽ với Chu Quyết: “Cô gái này có cùng mùi giống trên người tôi...”

Chu
Quyết nghi hoặc nhìn Lão Cửu, Quách Mai còn đang dây dưa với Trần Hạo, đối với
bọn họ cũng không chú ý, Chu Quyết ra hiệu cho Khỉ Còi, vì vậy ba bọn họ lén
lút vòng tới phía sau Quách Mai, Quách Mai không chú ý tới động tác của ba tên
này, cô ta đang dồn tất cả lực chú ý trên người Trần Hạo, sống chết muốn nhập
bọn.

Giây
phút Chu Quyết tới phía bên phải của cô ta, cậu trừng mắt hít ngược một ngụm
khí lạnh, thật sự không thể tin được sau sườn cổ Quách Mai cư nhiên có một con
mắt không có mí, trong nháy mắt cậu thấy con mắt nọ, con mắt như lập tức cảm
giác được gì đó, thoáng cái chuyển động con ngươi, mà Quách Mai như bị điện
giựt mà bưng cổ, cô ta thống khổ cau may, khó chịu hô đau.

Dần
dần thanh âm của cô ta thấp xuống, yên lặng đấm xuống đầu và hai tay. Tam Béo kinh
hô: “Trên cổ cô ta cư nhiên có mắt, quá buồn nôn luôn.”

Thình
lình thanh âm của cô ta thay đổi, biến thành tiếng cười khàn khàn của một ông
già, Trần Hạo và Diệp Vỹ hoảng hốt, bọn họ phân biệt hô với người chung quanh: “Nhanh
chóng lui lại!”

Thanh
âm thô già: “Các người nếu không chịu, vậy thì lên đường cùng ông già kia đi.”

Trần
Hạo vội vàng tiến lên kéo Chu Quyết ra phía sau, nói: “Đừng đứng gần đó, cô ta
bất thường.”

Chu
Quyết không cần anh nhắc nhở, đã sớm lui về bên cạnh Trần Hạo.

Lúc
Quách Mai ngẩng đầu lần nữa, tất cả mọi người lại càng bị dọa sợ, trên mặt
Quách Mai xuất hiện rất nhiều nếp nhăn, nhìn kỹ lại phát hiện không phải nếp
nhăn gì cả, mà là rất nhiều con mắt hiện ra, da mặt và trên cổ cô ta xuất hiện
rất nhiều con mắt, không ngừng nhấp nháy. Thoạt nhìn giống như da nứt ra vô số
vết rạn.

Quách
Mai sợ hãi nâng mặt, cô ta phát hiện ngay cả trên tay của cô ta cũng đều là mắt.


ta sợ hãi lắc đầu, ánh mắt hoảng hốt nhìn Trần Hạo. Trần Hạo cảnh giác kéo Chu
Quyết lui về sau.

Diệp
Vỹ cũng yên lặng mà lui về sau, gã tới gần Trần Hạo nhìn một cái nói: “Trong
thân thể cô ta là Tương trùng, giống như còn có thứ gì đó, cô gái này sớm đã
chết rồi, hiện tại bị con trùng này khống chế.”

Trần
Hạo nhìn chằm chằm Quách Mai, Quách Mai nhếch miệng cười lạnh, nhưng nước mắt
từ trong hốc mắt của cô ta chảy xuống, hai vẻ mặt cực đoan như vậy thống nhất
hiện trên một khuôn mặt. Da trên thân thể phát ra thanh âm thầm thì, tựa như vô
số con mắt trên thân thể Quách Mai này đang không ngừng nhìn chòng chọc vào bọn
họ, Quách Mai thống khổ túm tóc, Khỉ Còi thật sự không thể chịu đựng được thứ
lúc nhúc này mà buồn nôn, hắn thấp giọng mắng: “Đệt, trên da đầu ả cũng là mắt!”

Thanh
âm già nua khàn khàn từ trong miệng Quách Mai phát ra, cười lạnh nói: “Mộ Quách
công bọn trẻ con miệng còn hôi sữa các ngươi há có thể vào? Bí mật Tương tộc
các ngươi thì biết cái gì!” Nói xong đặc biệt hướng Diệp Vỹ và Trần Hạo nhìn
thoáng qua, những con mắt trên người Quách Mai thoáng cái cũng phân biệt nhìn
về hai người nọ.

Hai
người lui về phía sau từng bước một, trong tay Diệp Vỹ con mèo đen nọ vù một
cái nhảy xuống, nó nhe răng trợn mắt rít lên với Quách Mai, người nọ nhìn con
mèo chỉ cười lạnh một tiếng, mà con mèo được gọi là huyền miêu cực kỳ trừ tà
kia cư nhiên lui về phía sau. Trần Hạo hỏi: “Ngươi là ai?”

“Quách
Mai” nói: “Ta là ai các ngươi không cần biết, ta gọi các ngươi tới là bởi vì
những thứ sau lưng các ngươi kia.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.