Dấu mộng - Chương 01 + 02

Chương 1: Bạn thân

Điện thoại của Giản
Tư luôn ở chế độ rung, để biết được có cuộc gọi đến, điện thoại đành bỏ túi sát
người. Cho dù vào thời điểm nào, cho dù tâm lý chuẩn bị tốt đến đâu, nhưng hễ
túi quần rung lên nhè nhẹ, cô vẫn giật mình khó hiểu. Có lẽ năm năm nay, di
động đều đem lại tin xấu, nên cô đã mắc phải hội chứng sợ cuộc gọi đến.

Định thần lại, cô
rút điện thoại ra, là một tin nhắn: Anh chờ em ở đầu ngõ gần nhà, Tưởng
Chính Lương.

Giản Tư cười gượng,
Tưởng Chính Lương rất hiểu nỗi khổ của cô, anh cố gắng không làm cô khó xử. Ba
năm trước, anh về thăm mẹ con cô vào dịp nghỉ hè. Trước mặt anh, mẹ đã mắng cô
xơi xơi với những lời lẽ đay nghiến: Đến như Tưởng Chính Lương mà còn đỗ vào
một trường đại học danh tiếng, còn cô chỉ biết yêu đương nhăng nhít, rồi phải
vào một trường hạng bét, tự mình rước vạ còn làm liên lụy đến gia đình.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho
người yêu sách.]

Cho đến tận bây giờ
cô vẫn nhớ mãi thái độ cảm thông của Tưởng Chính Lương. Sắc mặt đó làm cô tổn
thương hơn bất kỳ lời nói nào, cũng đúng thôi, mẹ cô nói không sai, gia đình cô
trở nên thế này là do cô hại. Bố của Tưởng Chính Lương và bố cô trước đây có
làm ăn chung, sau này, tuy hai người họ tách riêng ra, nhưng Tưởng Chính Lương
và cô vẫn quan hệ tương đối thân thiết. Ba năm học cấp ba, anh là người bạn duy
nhất của cô. Chính cô là người giúp đỡ anh trong học tập, kết quả anh đỗ vào
một trường đại học danh tiếng, cô thì đúp lại một năm, và bởi rất nhiều nguyên
nhân khác, cô phải vào học một trường xoàng xoàng trong vùng, miễn cưỡng cầm
lấy tấm bằng đại học.

Cô rón rén ra khỏi
nhà, mẹ đang mải xem một bộ phim ăn khách nên không có tâm trạng nào để ý đến
cô. Khu vực vốn rất có phong cách này trước đây là nhà thương mại để bán, thủ
tục giấy tờ không đầy đủ, lại không có Ban quản lý bảo trì, giống như một người
phụ nữ bị lãng quên, già nua đến chóng mặt, mới có mấy năm, đã tàn tạ, bẩn
thỉu.

Tưởng Chính Lương
đứng ở đầu ngõ tối, tồi tàn, dán đầy những mẩu giấy quảng cáo nhìn không hợp
với bộ đồ vest sang trọng anh đang mặc, khung cảnh không tương xứng ấy thu hút
ánh nhìn của những kẻ nhiều chuyện đi ngang qua. Nhìn cô lầm lũi đi tới, anh
cười khổ, cố gắng bình thản nói: “Xem ra, mình hẹn nhau ở đây gần quá nhỉ!”

“Không... không
sao.” Cô có thói quen cúi gằm mặt nhìn vào đôi giày dưới chân mình, không biết
vì sao, giờ ngay đến cả Tưởng Chính Lương cô cũng không dám ngẩng đầu nhìn
thẳng.

Mỗi lần nhìn cô gái
trẻ tuổi này, anh đều nhớ lại cái lần đầu tiên anh gặp cô khi hai gia đình cùng
nhau dùng bữa tại một nhà hàng. Thực ra, cô lúc nào cũng mong manh như thế,
nước da trắng ngần, đôi mắt to đen dưới hàng lông mi dài nhìn vào đâu cũng tò
mò, nhưng cũng rất cẩn trọng, giống như cô mèo Ba Tư dễ thương. Làm người ta
nhìn thấy là muốn ôm vào lòng ve vuốt, có khi ác ý véo vào tai để cô kêu lên
meo meo.

Nay, cô không còn
được khoác lên người những bộ cánh thật đẹp nữa, thay vào đó là những bộ đồ rẻ
tiền, nhưng khi mặc trên người cô, chúng vẫn toát lên vẻ đáng yêu. Mái tóc cũng
không được kẹp kiểu cách như công chúa nữa, để cho tiện, cô chỉ dùng chiếc thun
màu đen buộc đằng sau như đuôi ngựa. Thực ra cô vẫn đẹp như ngày trước, có điều
cuộc sống an nhàn đã làm cho khí chất con người cô phai nhạt đi. Cho dù lúc
đầu, cô được công nhận là một cô bé ngoan ngoãn, sống nội tâm và hay xấu hổ,
toàn thân được phủ ánh hào quang khiến con người ta cảm thấy lóa mắt, tuy nhiên
cô không phải là người tự tin cho lắm...

Nay,
ánh hào quang đó đã tan biến, cô trở nên mờ nhạt giữa đám đông, khi Giản Tư nói
chuyện với bạn, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn bạn, bạn mới phát hiện ra rằng, cô
kì thực là một đại mỹ nhân. Là một mỹ nhân, nhưng ít ra cô cũng phải ngước
khuôn mặt xinh đẹp trời phú ấy lên thì người ta mới nhìn thấy chứ? Cô, luôn
luôn cúi đầu, thậm chí cúi đầu một cách tự ti.

Anh hiểu, cảm giác
tội lỗi thường trực khi đứng trước người mẹ đã làm cô hình thành thói quen này.

Ngày đó cô là một
bông hoa trong tủ kính, nhìn cô, cô sẽ đỏ mặt xấu hổ, nhưng không co ro lại như
bây giờ. Trong cuộc sống khó khăn, xấu hổ dần biến thành hèn nhát, anh sớm phát
hiện ra rằng, khi nhìn cô lâu một chút, cô sẽ hoảng hồn tự xét lại mình, chỉ sợ
có chỗ nào không phải. Bông hoa mong manh ấy đã biến thành cỏ xấu hổ hoang dại
bên vệ đường. Anh đã từng nói với cô không nên sợ ánh mắt người khác, chần chừ
một lát cô mới kể với anh, một lần quét dọn phân chuồng giúp mẹ, cô vô tình để
dính một ít lên quần áo, hôm đó trường lại tập trung, từ mấy cái miệng của các
bạn nữ truyền ra mà ai ai cũng bịt mũi né tránh cô, giảng đường thường ngày
chật kín, mà nay một hàng ghế trống ngăn cách chỗ cô ngồi.

Anh nghe xong,
không biết nên khích lệ chút tự tin còn sót lại của cô như thế nào.

Cô hiểu nhầm sự im
lặng ở anh, vội vàng xin lỗi, nói mình không nên nhắc lại chuyện ghê tởm ấy
nữa. Nhìn cô căng thẳng, mắt anh bỗng cay cay, buồn thay cô đến muốn rơi nước
mắt.

Cô sai ư? Chẳng qua
cô cũng chỉ là yêu một chàng trai không nên yêu ở cái tuổi mười bảy, mối tình
đầu của rất nhiều cô gái thường không như mơ, nhưng sao cô lại phải gánh một sự
trừng phạt đau đớn đến thế?

“Ăn trưa với anh
nhé?” Anh nói. “Em sắp tốt nghiệp rồi, dự tính xin việc đâu chưa? Mình tìm chỗ
nào nói chuyện nhé.”

“Thôi... thôi. Em
không đứng đây nói chuyện được đâu.” Cô vội từ chối, miệng hơi lắp bắp.

“Thế thì đến quán
nước trước mặt kia?” Anh cũng không ép cô.

Chần chừ một lát,
cuối cùng cô gật đầu đồng ý.

Vùng này không có
được cái quán nào ra hồn, giàn hoa giả của cái quán rẻ tiền bay xuống một lớp
bụi mỏng, đồ uống mang đến thì lăn tăn mấy hạt bụi trên bề mặt li, Tưởng Chính
Lương lấy chiếc ống hút khuấy khuấy những viên đá trong cốc, nhưng không uống.

“Anh đã tìm cho em
một công việc làm trợ lý.” Anh không quanh co. “Có điều tạm thời làm hợp đồng,
lương cũng không phải là cao, em mới tốt nghiệp, kinh nghiệm chưa có, sếp chỗ
em làm lại là bạn anh, nên về mọi mặt họ sẽ quan tâm tới em hơn. Hơn nữa đây là
một công ty con của Tập đoàn Gia Thiên, công việc không nặng, em cố gắng học,
nếu không có gì thì việc em được nhận vào làm nhân viên chính thức là hết sức
đơn giản. Môi trường làm việc rất tốt, chế độ đãi ngộ tốt hơn những nơi khác,
chỗ làm lại gần nhà em.” Khi nghe Trương Nhu nói công ty cô đang cần một trợ
lý, anh cảm thấy đây là cơ hội mà ông trời mang đến cho Giản Tư. Anh thao thao
bất tuyệt, cứ như thể đang quảng cáo về một sản phẩm chứ không phải đang giới
thiệu việc cho cô.

“Tập đoàn Gia
Thiên?” Giản Tư kinh ngạc, đấy là niềm mơ ước của rất nhiều người, là một doanh
nghiệp mạnh của tỉnh, nghe nói lương lao công bên đó còn cao hơn lương nhân
viên của một công ty nhỏ. “Thật vậy sao?” Cô không dám tin vào vận may của
mình, ngạc nhiên hỏi. “Phải rồi, anh cũng làm trong một công ty của Gia Thiên mà?”
Cô từng nghe anh nói, bố anh giờ cũng làm ăn chung với Gia Thiên, nên vừa mới
tốt nghiệp, anh đã dựa hơi bố kiếm một chân trong Gia Thiên. Tưởng Chính Lương
tuy sinh ra trong một gia đình khá giả, nhưng bản chất lại thật thà, chăm chỉ,
khiêm tốn so với đám thanh niên cùng lứa, mặc dù dựa vào quen biết mới được vào
làm trong công ty đó, nhưng anh lại rất được cấp trên khen ngợi.

Anh đưa cho cô mẩu
giấy nhỏ: “9 giờ sáng thứ hai em gọi điện hẹn người ta thời gian phỏng vấn,
xong báo ngay cho anh biết, anh đưa em đi.”

“Phỏng vấn...” Cô
chau mày lo lắng. “Có khó không anh?”

Anh cười: “Đừng lo,
Tư Tư, em phải hiểu là sinh viên mới tốt nghiệp sẽ chưa phải nhận những công
việc quan trọng đâu, chỉ cần em ngoan ngoãn chịu khó, những việc khác không
phải lo.”

Giản Tư gật đầu,
trợ lý là “em út” của phòng hành chính, với hoàn cảnh hiện tại, cô chắc rằng
mình sẽ làm tốt công việc này. “Cảm ơn anh, Chính Lương. Bao nhiêu năm nay, anh
giúp em nhiều quá.” Cô nhìn anh, nhưng tâm trạng xúc động thể hiện trên nét mặt
ấy khiến lòng anh nhói đau, đau như lúc anh nhìn cô bằng lòng uống cạn ly nước
giải khát rẻ tiền.

“Đừng nói với anh
những lời khách sáo như thế nữa nhé!” Anh có ý trách cô. “Em phải nhớ, anh là
bạn của em!”

Bạn! Cô nắm chặt hai tay dưới gầm bàn, anh nói vậy, nhưng cô lại
không nghĩ thế. Thực tế, anh giúp cô quá nhiều, nhiều đến nỗi đặt lên tim cô
một gánh nặng, bởi cô không có gì báo đáp cho anh. Cô giống như một con muỗi
đậu trên tay anh và anh thì hào phóng để cô hút máu.

Cô nghĩ rất lâu vì
sao anh lại tốt với cô đến thế, chắc không phải vì anh thích cô, anh biết quá
khứ của cô, biết rất rõ là khác, anh cũng không phải thánh nhân. Chỉ có thể là
anh không đành lòng, mọi việc đều nằm trong khả năng của anh, chỉ là anh càng
thăng tiến thì sự giúp đỡ của anh dành cho cô càng nhiều. Cô lại càng không dám
ngẩng đầu trước mặt anh, cô và anh không còn bình đẳng như trước nữa. Bạn ư?
Anh quá khoan dung mới cho rằng như vậy, chứ bao năm nay, anh có nói mình là ân
nhân của cô thì cũng không hề quá đáng.

Chương 2: Công việc

Giản Tư đứng bên
ngoài hàng rào sắt Công ty Hải Đồ, hồi hộp nhìn lên tầng hai của tòa nhà cao
tầng này. Cô đi qua tòa nhà hiện đại này vô số lần, nhưng chưa bao giờ nghĩ có
ngày mình được làm việc ở đây. Chính Lương nói đến đón cô, nhưng cô từ chối,
hai trạm tàu điện, cũng không xa, vả lại cô thạo đường thì việc gì phải phiền
đến anh. Khu vực Công ty Hải Đồ gần với trung tâm thương mại Nam Thành, rất
nhiều kiến trúc và đường mới mọc lên, tuy chỉ cách nơi cô ở bằng mấy con đường
quanh co, nhưng dường như là hai thế giới khác biệt. Mỗi lần từ trường về nhà
cô đều phải qua đây, suốt chặng đường về, thời gian như đảo ngược lại mười năm
về trước.

Cô đến quá sớm,
Tưởng Chính Lương còn chưa thấy, người đàn ông trung niên gác cổng đang quét
sân, thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cách tò mò, cô hơi ngại nên đứng ra xa một
chút.

Gần tới giờ làm,
người thì vội vàng, người thì thong dong lần lượt bước vào tòa nhà, những chiếc
xe hơi sang trọng cũng dần lấp đầy khu để xe trong sân. Giản Tư nấp vào góc
khuất để tránh sự chú ý của mọi người, cô không biết trong đám đông xa lạ đó,
ai sẽ là cấp trên của mình, cô sợ bị mọi người trông thấy dáng vẻ chờ đợi ngốc
nghếch của mình, càng sợ sẽ để lại ấn tượng không tốt. Cô nấp rất kín đáo, đến
nỗi Tưởng Chính Lương đậu xe xong, mắt nhìn tứ phía cũng không thấy cô đâu, nên
anh đành phải gọi điện thoại cho cô. Trước khi bước vào trong tòa nhà, anh
không nói gì với cô, mà chỉ vỗ vai rồi nhìn cô để khích lệ. Giản Tư biết mình
đang rất căng thẳng, cô nhìn lại anh bằng ánh mắt cảm ơn, rồi lại cúi đầu theo
thói quen, dùng bàn tay lạnh băng và đang run lên vỗ nhẹ vào má mình, lúc này
cô mới phát hiện ra mình thật sự mong đợi công việc này.

Do có hẹn trước,
nên Tưởng Chính Lương nói với cô nhân viên lễ tân một câu đã được lên lầu. Lối
kiến trúc của Hải Đồ rất đặc biệt, vật liệu kính được dùng rất phổ biến, đến
thang máy cũng được làm bằng kính chịu lực, Giản Tư rụt rè bước vào khiến Tưởng
Chính Lương đi theo sau cũng phải phì cười.

Một phần tư diện
tích của tầng hai được tách ra thành một khu riêng, bên ngoài treo tấm biển chỉ
đường bằng thủy tinh được mài rất nghệ thuật “Phòng Giám đốc”.

Vừa bước vào đã
ngửi thấy mùi nước hoa sang trọng, người cũng ra đón. Giản Tư lại cúi đầu, cô
không dám ngẩng lên nhìn xung quanh, chỉ chăm chăm nhìn vào đôi giày sạch sẽ
nhưng đã cũ của mình.

“Đến rồi à?” Người
phụ nữ trẻ tuổi nói với Tưởng Chính Lương bằng giọng rất thân mật, không bắt
tay. Giản Tư sợ cô ta đưa tay ra bắt sẽ biết được lòng bàn tay mình toàn mồ
hôi, cô lặng lẽ xoa tay vào quần.

“Cô ấy là người bạn
học mà anh nhắc đến phải không?” Cô ta liếc Giản Tư một cái ra vẻ không thể tin
được. Giản Tư nhận thấy mình cứ cúi đầu mãi thế sẽ để lại ấn tượng không tốt
nên vội vàng ngẩng lên tìm ánh mắt đối phương.

Là một người con
gái đẹp, tài giỏi, thần sắc tươi trẻ. Thấy cô ngẩng mặt lên, cô ta không trốn
tránh mà nhìn thẳng vào Giản Tư, dò xét. Không chịu được cách nhìn ấy, Giản Tư
hoảng loạn trốn tránh, quay đi giả vờ như đang nhìn chỗ khác. Sự hoa lệ này
Giản Tư mới chỉ được nhìn thấy trong tivi, cô bỗng xót thương cho mình, cô
dường như không hợp với nơi này, cô không nên ôm một sự chờ đợi lớn đến như
vậy.

“Cô ấy... có thật
là bạn học của anh không?” Cô ta hỏi lại lần nữa, đôi mắt mở to chờ đợi câu trả
lời.

Thấy bộ dạng ấy,
Tưởng Chính Lương bật cười: “Nhỏ hơn một tuổi, học sau một khóa. Tư Tư, đây là
Trương Nhu, bạn học thời đại học với anh, cô ấy là trợ lý của giám đốc, sau này
em cứ gọi cô ấy là trợ lý Trương.”

“Nhìn em trẻ quá,
nói em mới tốt nghiệp cấp ba cũng chẳng ai nghi ngờ.” Giọng hơi ghen tị, cô ta
nhìn Tưởng Chính Lương.

Tưởng Chính Lương
đi thẳng vào vấn đề: “Ký hợp đồng tuyển dụng trước, còn chuyện khác, có thời
gian hãy nói.”

“Anh vội gì? Công
việc đã được sắp xếp cho cô ấy, chả nhẽ lại có người chui dưới đất lên cướp à?
Em chỉ là hỏi han tình hình cô ấy chút thôi.” Trương Nhu hừm một tiếng.

Giản Tư hơi ngờ
ngợ, Trương Nhu trò chuyện với Chính Lương theo cách khác hẳn, rất đong đưa ve
vãn. Thảo nào, Chính Lương là người đầu tiên biết được tin công ty này tuyển
người.

“Anh mời em một bữa
thịnh soạn!” Tưởng Chính Lương thấy cô ta lôi tờ hợp đồng ra, liền giục Giản Tư
ký tên, chỉ khi Trương Nhu mở khóa lấy con dấu đóng xuống cộp một cái, anh mới
thở phào nhẹ nhõm.

“Được rồi...” -
Trương Nhu ngồi trên chiếc ghế xoay liếc Tưởng Chính Lương. “Vệ sĩ theo tới đây
là hết việc rồi đấy, người cứ để đây, còn lại là việc giữa hai chúng tôi. Yên
tâm đi, ở đây không có mẹ mìn đâu.” - Ngữ khí chua ngoa, cô ta nói.

Tưởng Chính Lương
gật đầu cười, quay sang dặn dò Giản Tư: “Anh đi trước, còn nhiều việc ở công ty
nữa.”

Chính Lương vừa đi
khỏi, Trương Nhu đã “ầy” một tiếng gọi anh ta lại, trước mặt Giản Tư, Tưởng
Chính Lương cũng thấy hơi ngại, anh ta làm động tác ra ý sẽ gọi điện nói sau,
rồi đi mất. Trương Nhu hài lòng với cái nhìn anh ta dành cho mình trước khi
cánh cửa được khép lại.

“Em ngồi chỗ đó.”
Sắc mặt và ngữ khí của Trương Nhu đã trở về trạng thái ban đầu, Giản Tư gật
đầu, rồi đi theo cô ta tới chỗ chiếc bàn nhỏ. Trương Nhu nhanh tay kéo chiếc
ngăn kéo lên cùng lấy ra tập nội dung công việc, xong dặn dò Giản Tư phải ghi
nhớ. “Sau này em phụ trách việc nghe điện thoại, nói đây là phòng giám đốc Hề,
phải hỏi rõ họ tên, lý do của người gọi. Nếu giám đốc không có ở đây, nhớ là
lưu lại số của người gọi, nếu giám đốc có trong phòng thì phải hỏi cho rõ ràng
rồi mới được nối máy.”

Giản Tư cắn môi:
“Giám đốc... Hề”

Giọng cô hơi run,
khiến Trương Nhu nhìn cô một cái: “Ừ, Tổng giám đốc công ti tên là Hề Kỷ Hằng.”

Giản Tư thở phào,
gương mặt trắng bệch chuyển sắc.

“Em...” Trương Nhu
lại nhìn cô lần nữa. “Rốt cuộc em học sau Tưởng Chính Lương một khóa hay là bạn
học với anh ấy?”

“Bạn học, học cấp
ba, nhà em có chuyện, em phải nghỉ học một năm.” Hiểu được vì sao Trương Nhu
lại hỏi kỹ đến vậy, Giản Tư không cảm thấy căng thẳng, ngược lại cô rất muốn kể
rõ sự tình.

“Bạn học... chắc là rất thân à?”

“Trước đây bố em với bác Tưởng có làm ăn chung với nhau, hai nhà rất thân
thiết.”

Đáp án làm vừa lòng Trương Nhu, nghĩ một lát, cô ta lại hỏi một câu: “Em
tốt nghiệp trường công lập à?”

Giản Tư cúi xuống, “dạ” một tiếng.

“Công việc ở đây cũng không có gì là khó, chỉ cần em chăm chỉ cẩn thận là
được. Đi làm cũng nên trang điểm nhẹ một chút, như em... thì chỉ cần tô ít son
môi là được rồi. Quan trọng là...” Trương Nhu gõ tay xuống bàn, ngữ khí hơi kì
lạ, như thể nhắc nhở như thể chế nhạo. “Phải biết thân biết phận. Cô gái trước
đây vì lả lơi mơ tưởng đã bị đuổi việc rồi đấy.”

Biết thân biết phận! Lả lơi mơ tưởng!

Sắc hồng trên mặt Giản Tư biến mất, dường như mấy từ này muốn cuốn lấy đời
cô!

“Giờ em không hiểu cũng không sao, chỉ cần em nhớ chị đã nói với em điều
này là được rồi.” Trương Nhu cảm thấy dùng lời lẽ nhạo báng đối với cô thư ký
trước ra để ám chỉ Giản Tư thì thật không nên, ngữ khí cô ta lại hạ xuống. “Chị
cũng chỉ muốn tốt cho em thôi, nếu không vì nể mặt Chính Lương, thì chị cũng chả
nói với em làm gì.”

“Cám ơn chị, em sẽ chú ý.” Giản Tư thành tâm nói, làm sao cô lại không hiểu
hậu quả của việc lả lơi cơ chứ?

Nghe khẩu khí chân thật của cô, Trương Nhu hơi sửng sốt, sau đó, thái độ
lại mềm mỏng hơn.

Báo cáo nội dung xấu