Mùa đông ấm hoa sẽ nở - Chương 07 - Phần 1

Chương
7: Chẳng phải chuyện này do chính anh gây nên sao?

Từng
lời của Thẩm Mỹ Kỳ như lưỡi dao sắc ngọt, cứa sâu vào xương tủy Quảng Viễn. Cô
ta còn chưa nói xong, toàn thân anh đã mềm nhũn, anh từ từ gục xuống, cuối cùng
ngã khuỵu trên mặt đất, cúi đầu thật thấp, hai tay bưng mặt, những giọt nước
mắt trào ra qua kẽ tay. Anh bật khóc.

1.

Tiếng
kêu thất thanh của Anh Duy Hạ khiến Anh Hạo Đông thấy vô cùng có lỗi. Nửa đêm
nửa hôm, anh không bật đèn, lại đứng giữa cầu thang thế này, hơn nữa, Anh Duy
Hạ cũng không biết anh đến đây, cứ nghĩ trong nhà không có người, kết quả bị
anh dọa cho giật thót tim rồi.

“Xin
lỗi anh cả, em không nói tiếng nào đã quay về, dọa anh giật mình rồi.”


vẻ Anh Duy Hạ rất kinh hãi, lát sau mới nói nên lời: “Đúng là em đã dọa anh
suýt ngất đấy, sao tự dưng em lại về đây vậy?”


gái đứng sau anh ta có vẻ còn kinh hãi hơn, dưới ánh trăng, trên khuôn mặt cô
ta lộ rõ vẻ hoảng hốt. Liếc nhanh Anh Hạo Đông một cái rồi cô ta lập tức cúi
thấp đầu, hai tay vô thức nắm chặt quai túi xách, vẻ rất bất an.

Anh
Duy Hạ ngại ngùng, hết nhìn Anh Hạo Đông lại nhìn cô gái phía sau mình, miệng
ngậm chặt, không có ý muốn giới thiệu.

Nửa
đêm nửa hôm, Anh Duy Hạ lặng lẽ đưa một cô gái về nhà, không khó để Anh Hạo
Đông đoán ra được mối quan hệ giữa họ. Ngoài cảm giác bất ngờ, anh còn cảm thấy
ái ngại khi quay về đây mà không báo trước một tiếng, đã thế, nửa đêm còn mò
xuống dưới nhà, phá hỏng giây phút lãng mạn của người ta. Giờ thấy Anh Duy Hạ e
ngại không muốn giới thiệu cô gái kia, anh liền biết ý, nói lảng sang chuyện
khác: “Anh à, em xuống bếp uống cốc nước, hai người lên trên đi!”

Anh
Hạo Đông xuống bếp, rót một cốc nước, từ từ uống hết, lúc ra ngoài phòng khách,
đèn đã sáng trưng. Anh Duy Hạ đang ngồi ở sofa, vẻ mặt hết sức bất an. Không
thấy cô gái kia đâu nữa, anh nghĩ Anh Duy Hạ đã bảo cô ta tự về rồi.

Thấy
Anh Hạo Đông, anh ta lập tức đứng lên nói: “Hạo Đông…”

Không
đợi Anh Duy Hạ nói hết câu, Anh Hạo Đông đã hiểu anh ta muốn nói gì, vội ngắt
lời: “Anh cả, anh yên tâm, em sẽ không nói với ai chuyện vừa rồi đâu, đặc biệt
là mẹ và Mộ Dung San.”

Biểu
cảm trên mặt Anh Duy Hạ vô cùng phức tạp. “Hạo Đông… Cảm ơn em.”

Ngập
ngừng một lát, Anh Hạo Đông bước đến gần anh trai, thành khẩn nói: “Anh cả, anh
đừng trách em nhiều chuyện. Anh đã đính hôn với Mộ Dung San rồi, lúc này còn
đưa cô gái khác về nhà, nếu để San San biết được, làm ầm lên thì phiền phức
lắm.”

“Hạo
Đông, sau này anh sẽ không như vậy nữa.”

Anh
Duy Hạ trả lời rất chân thành, Anh Hạo Đông không nói nữa, lời nói cũng như
những viên thuốc, dùng nhiều quá sẽ nhờn, đạo lý này anh hiểu. Hai anh em cùng
lên lầu, ai về phòng người nấy. Anh Hạo Đông nằm mãi mà không ngủ được, anh
không ngờ người anh trai từ trước đến nay vẫn luôn tỏ ra chung thủy này lại
biết giấu giếm vị hôn thê để qua lại thân mật với cô gái khác, điều này thực sự
vượt quá sức tưởng tượng của anh.

Sáng
hôm sau, Anh Duy Hạ lái xe đưa Anh Hạo Đông đến trường. Hai anh em đã giao ước
không ai được hé răng nhắc đến chuyện đêm qua, coi như chuyện đó chưa từng xảy
ra.

Lúc
đi ngang qua sân trường, Anh Hạo Đông cảm thấy có rất nhiều người chỉ trỏ, xì
xầm bàn tán về anh. Anh biết bọn họ nói những gì, hít một hơi thật sâu, để trấn
tĩnh, anh tiếp tục đi. Lúc gần đến giảng đường, chưa kịp bước vào cửa, anh đã
nghe thấy từ bên trong truyền ra tiếng nói chuyện: “Hóa ra Anh Hạo Đông đã giết
người thật, mình vốn không tin đâu nhưng tối qua, mình đọc được một tờ báo từ
năm ngoái, trên đó viết vô cùng chi tiết.”


người vẫn giữ thái độ phủ định: “Chỉ dựa vào báo chí thì có thể chứng tỏ được
điều gì chứ? Trên báo viết thẳng tên Anh Hạo Đông ra sao? Chắc chắn họ sẽ giấu
giếm tên nhân vật, nếu không, đã xâm phạm đến quyền riêng tư của người ta rồi!”

“Tuy
đã giấu tên nhưng có người biết chuyện, nói Anh Hạo Đông.”

“Người
biết chuyện cái gì chứ, lời của người đó đáng tin như vậy sao?”

“Vô
cùng đáng tin, nghe nói người biết chuyện này từng quen đương sự nên biết rất
rõ.”

Anh
Hạo Đông không nghe tiếp nữa, quay người rời đi. Anh chạy đến phòng Hồ sơ ở khu
giáo vụ, tìm Thẩm Mỹ Kỳ, phẫn nộ nói: “Thẩm Mỹ Kỳ, là cô làm phải không? Cô cố
ý lan truyền chuyện trước kia của tôi phải không?”

Trong
phòng Hồ sơ chỉ có một mình Thẩm Mỹ Kỳ, so với sự phẫn nộ gần như mất hết kiểm
soát của Anh Hạo Đông, biểu cảm trên gương mặt cô ta khá bình tĩnh, khẩu khí
vẫn hết sức thản nhiên: “Bạn Anh Hạo Đông, bạn nói gì cơ? Chúng ta vốn không
quen nhau, sao tôi biết được chuyện trước kia của bạn, đã từng xảy ra chuyện gì
đáng sợ sao?”

Tuy
cô ta không chịu thừa nhận nhưng trong từng từ đều toát ra ý muốn báo thù việc
trước đây Anh Hạo Đông dứt khoát phủ nhận chuyện quen biết cô ta, sao anh lại
không hiểu chứ? Anh Hạo Đông tức đến mức tái mặt. “Thẩm Mỹ Kỳ, tôi chỉ nói
không quen biết cô thôi, thế mà cô đã kể mọi chuyện quá khứ của tôi cho mọi
người trong trường rồi. Cô không cảm thấy mình làm vậy là rất quá đáng sao?”

“Tôi
quá đáng ư? Anh Hạo Đông cứ coi như tôi quá đáng thì đó cũng là do anh ép tôi!”

Hôm
đó, biết tin Anh Hạo Đông đi học lại, Thẩm Mỹ Kỳ vui mừng bao nhiêu thì lại bị
anh xua đuổi thô lỗ bấy nhiêu. Trong lòng cô ta đầy căm phẫn. Được! Anh Hạo
Đông, anh vờ như không quen tôi nhưng tôi lại biết anh quá rõ đấy! Anh muốn cố
quên đi quá khứ nhưng tôi cứ thích đào nó lên, để anh không thể quên được, để
chuyện trước kia của anh sẽ lưu truyền trong từng ngóc ngách của ngôi trường
này, mỗi phút mỗi giây đều nhắc nhở anh không bao giờ quên quá khứ của mình.

Con
gái bị tổn thương một khi muốn báo thù thì không từ thủ đoạn nào. Thẩm Mỹ Kỳ
không chút do dự, quá khứ của Anh Hạo Đông chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp
khuôn viên trường.

“Hôm
đó, tôi vui mừng đi tìm anh, chẳng có ý gì khác, chỉ muốn hỏi thăm anh một
tiếng. Thế mà anh đã đối xử với tôi thế nào? Thô bạo, lạnh lùng, vô tình. Bây
giờ, tôi có thể hiểu được tại sao Diệp U Đàm lại mang dao tới tìm anh rồi. Lúc
anh nói lời chia tay với cô ấy, nhất định cũng đã rất thô bạo, lạnh lùng và vô
tình như thế, đúng không? Anh Hạo Đông, để người con gái yêu anh sâu sắc bỗng
hận anh đến tận xương tủy có phải là bản lĩnh thiên bẩm của anh không? Nếu tôi
cố chấp hơn một chút thì chưa biết chừng cũng đã đâm cho anh một dao rồi.”

Thẩm
Mỹ Kỳ nói một tràng dài không ngừng nghỉ, như khẩu súng tiểu liên đang xả đạn,
từng từ ghim sâu vào tâm khảm của Anh Hạo Đông. Khuôn mặt anh trắng bệch, cắt
không còn giọt máu, bờ môi cũng tái nhợt, đầu bỗng đau dữ dội, như có ai đang
cầm búa gõ xuống vậy. Anh người, lảo đảo rời khỏi phòng Hồ sơ, Anh không
thể ở đây thêm giây phút nào nữa.

Sáng
nay, Lam Tố Hinh ra khỏi nhà hơi muộn, trên đường lại không dám đạp xe quá
nhanh, lúc đến trường thì sắp muộn giờ học. Trong sân chỉ còn lác đác vài sinh
viên đang vội vàng băng qua khu ký túc xá để vào khu giảng đường. Cô cũng cố
gắng đạp xe nhanh hết mức có thể.

Chỉ
cần đạp qua tòa nhà giáo vụ trước mặt, rẽ là tới ngay khu giảng đường số 5 nơi
cô học. Vừa đạp lướt qua, cô bỗng quay đầu nhìn, vừa khéo thấy Anh Hạo Đông
đang đi từ tòa nhà giáo vụ ra. Tuy chỉ nhìn lướt qua nhưng cô lập tức cảm nhận
được vẻ bất thường của anh. Bước chân anh loạng choạng, vẻ mặt vô hồn, lúc bước
xuống bậc tam cấp trước tòa nhà giáo vụ, anh còn bước hụt, suýt ngã.

Lam
Tố Hinh giật mình, anh lại làm sao rồi? Cô lập tức quay xe, đạp ngược lai. Vội
vàng dựng lại, gạt chân chống nhưng chân chống lỏng lẻo, mới chạy được hai
bước, “rầm” một tiếng, chiếc xe đã đổ xuống đất, cô không thèm quay lại dựng nó
lên, vội chạy đến chỗ Anh Hạo Đông. Nhưng có người còn nhanh hơn cô, cuống quýt
lao từ trong tòa nhà giáo vụ ra, là Thẩm Mỹ Kỳ, vẻ mặt hết sức căng thẳng, cô
ta nhìn Anh Hạo Đông, ngập ngừng nói: “Anh…không sao chứ?”

Anh
Hạo Đông không để ý đến cô ta, từ từ ngồi thụp xuống bậc tam cấp, hai tay ôm
lấy đầu. Lam Tố Hinh hiểu rõ biểu hiện này của anh, xem ra anh lại đau đầu nữa
rồi, hơn nữa còn khó chịu đến mức không bước nổi nữa. Cô lao nhanh về phía anh.
“Anh Hạo Đông, anh làm sao vậy? Anh lại đau đầu nữa à?”

Anh
Hạo Đông chậm rãi ngước khuôn mặt trắng bệch lên nhìn cô, giọng nói trầm
thấp,mỏng manh như sợi tơ: “Lam Tố Hinh, em giúp anh liên lạc với A Thái, anh
muốn về nhà!”

Lam
Tố Hinh nhìn bộ dạng của anh, liền biết không những phải liên lạc với A Thái mà
còn phải liên lạc với cả bác sĩ Uông. Bệnh đau đầu của anh rất lâu rồi chưa
phát tác kịch liệt thế này, tại sao hôm nay lại bị? Cô bất giác nhìn sang Thẩm
Mỹ Kỳ, cô ta đang rất căng thẳng và bất an, còn có vẻ hối hận nữa. Chắc chắn cô
ta đã làm chuyện gì đó nên mới có biểu hiện này. Chỉ trong chớp mắt, Lam Tố Hinh
liền nghĩ ngay đến chuyện Anh Hạo Đông lỡ tay giết bạn gái bị lan truyền khắp
trường vài ngày gần đây, cô bỗng hiểu, hóa ra người tung tin đồn nhảm đó chính
là cô gái trước mặt này.

Lam
Tố Hinh không để ý đến Thẩm Mỹ Kỳ nữa, nhanh chóng lục tìm điện thoại của Anh
Hạo Đông trong túi áo khoác của anh, gọi cho A Thái. Nhưng cô chợt nghĩ lại,
nói: “Từ vịnh Ngân Sa đến đây phải mất ít nhất nửa tiếng, chi bằng em gọi cho
anh cả anh nhé? Từ chỗ anh ấy đến đây sẽ nhanh hơn một chút.”

Anh
Duy Hạ từng đưa Lam Tố Hinh về nhà, vì thế cô biết anh ta cũng sống trong nội
thành, hơn nữa, trụ sở của Anh Thị cách trường này cũng không xa lắm.

Anh
Hạo Đông không phản đối, Lam Tố Hinh liền gọi cho Anh Duy Hạ, chẳng mấy chốc
anh ta đã nhanh chóng lái xe đến, mặt đầy vẻ kinh ngạc và lo lắng. “Hạo Đông
sao rồi? Sáng nay tôi đưa nó đến trường nó vẫn rất khỏe kia mà.”

Lam
Tố Hinh bất giác nhìn sang Thẩm Mỹ Kỳ, Anh Duy Hạ cũng nhìn theo ánh mắt cô,
thấy cô ta thì hơi ngạc nhiên: “Thẩm tiểu thư, cô làm việc trong trường này à?”

Anh
ta cũng quen Thẩm Mỹ Kỳ? Đúng rồi, Lam Tố Hinh nhớ lại, Thẩm Mỹ Kỳ từng nói,
khi Anh Hạo Đông vừa xảy ra chuyện, cô ta là bạn gái của anh, vì cô ta mà anh
nói muốn chi tay với Diệp U Đàm, thế nên, Anh phu nhân từng đón cô ta đến Anh
gia để cô ta thử an ủi anh. Chắc Anh Duy Hạ đã gặp cô ta lúc đó.

Anh
Duy Hạ hết nhìn Thẩm Mỹ Kỳ lại nhìn sang cậu em trai lúc sáng vẫn còn khỏe
mạnh, lúc này bỗng tiều tụy, vô hồn, rồi liếc nhìn ánh mắt sắc bén, đầy suy
đoán của Lam Tố Hinh. Anh ta không nói thêm câu nào, chào cô rồi dìu Anh Hạo
Đông vào ghế sau xe, nhanh chóng phóng đi.

Lam
Tố Hinh và Thẩm Mỹ Kỳ cùng nhìn chiếc xe xa dần. Sau đó, cô quay sang nhìn cô
ta, cất tiếng chất vấn, giọng nói vẫn hết sức ôn hòa: “Tại sao cô phải làm thế?
Làm anh ấy tổn thương khiến cô vui lắm sao?”

Sắc
mặt Thẩm Mỹ Kỳ trầm xuống: “Cô nói gì cơ? Tôi không hiểu.”


ta không chịu thừa nhận chuyện mình đã làm trước mặt Lam Tố Hinh, quay người,
nhanh chóng rời đi. Ngồi trong phòng Hồ sơ, cô ta chẳng còn tâm trí để làm
việc, nhưng chẳng mấy chốc, cô ta phát hiện mình không cần phải làm việc nữa.
Chiều nay, cô ta nhận được quyết định chấm dứt hợp đồng bên phía nhà trường,
ban giám hiệu căn cứ quy định trong hợp đồng, trả thêm cho cô ta ba tháng lương
rồi cho cô ta lập tức nghỉ việc.

Đồng
nghiệp của cô ta không hiểu, nói: “Đang êm đẹp, vì sao đột nhiên nhà trường lại
muốn đuổi việc cô nhỉ? Cô làm sai việc gì sao? Họ phải có lý do cụ thể chứ!”


tờ quyết định cho thôi việc trong tay, Thẩm Mỹ Kỳ cười khổ, không cần lý do nào
hết, hơn ai hết, cô ta hiểu rất rõ quyết định này của ban giám hiệu là do bị
Anh gia ép.


ta đã khiến Anh Hạo Đông tổn thương, Anh phu nhân yêu con như vàng, chắc chắn
sẽ truy cứu đến cùng, không khó để có thể đoán ra chính cô ta đã làm loạn,
đương nhiên bà ấy không dễ dàng bỏ qua rồi. Thật đúng là gắp lửa bỏ tay người,
lửa tuy làm cháy quần áo của người ta nhưng bản thân mình cũng dính đầy muội
than.

Từ
trước đến nay, báo thù luôn là con dao hai lưỡi, làm tổn thương người khác đồng
nghĩa với việc chính mình cũng bị tổn thương.

Thẩm
Mỹ Kỳ thu dọn đồ đạc, không đến gặp ban giám hiệu nhà trường để hỏi lý do mà
chỉ yên lặng rời đi.

2.

Anh
Hạo Đông biết chuyện mẹ mình yêu cầu nhà trường đuổi việc Thẩm Mỹ Kỳ thì không
vui nói: “Mẹ, tại sao mẹ phải làm vậy?”

“Hạo
Đông, sao mẹ lại không thể làm vậy? Con bé Thẩm Mỹ Kỳ này rõ ràng biết con từng
vì chuyện kia mà lâm bạo bệnh nhưng vẫn cố tình lấy nỗi đau đó ra để đả kích,
báo thù con. Mẹ bảo nhà trường đuổi việc nó cũng là vì muốn nó tránh xa con, mẹ
không muốn con trai của mẹ bị những đứa con gái không yêu được liền quay sang
oán hận rồi làm tổn thương đến con.”

Lời
nói của Anh phu nhân hết sức quyết đoán, sự việc lần này khiến bà vô cùng tức
giận. Bà muốn Anh Hạo Đông chuyển trường là vì không muốn anh bị quấy nhiễu bởi
những lời đồn thổi. Ai ngờ Thẩm Mỹ Kỳ lại khiến bao công sức của bà tiêu tan.
Chứng đau đầu của Anh Hạo Đông một lần nữa lại tái phát nghiêm trọng, khiến anh
nằm liệt giường hai ngày mới tỉnh. Bất luận thế nào thì bà vẫn không thể bỏ qua
sự việc này và phải xử lý một cách thích đáng.

Anh
Hạo Đông biết có tiếp tục nói về vấn đề này với mẹ thì cũng không mang lại kết
quả gì, đành buông tiếng thở dài rồi im lặng.

“Hạo
Đông, con nghỉ ngơi vài ngày đi. Mẹ sẽ sắp xếp cho con chuyển sang trường
khác.”

“Chuyển
trường? Vì sao ạ?”

“Chuyện
quá khứ của con đã lan truyền khắp trường này rồi, con chịu đựng được việc bị
người khác chỉ trỏ không?”

Anh
Hạo Đông cắn môi, nói: “Mẹ, không sao đâu, con có thể đối mặt.”

“Hạo
Đông, con muốn tiếp tục ở lại trường này ư?”

“Vâng,
con nghĩ không cần thiết phải chuyển trường, thành phố có rộng lớn đến đâu thì
vẫn sẽ có lúc phải va chạm thôi. Ở trường này có Thẩm Mỹ Kỳ, chưa chắc ở trường
khác sẽ không gặp những người biết đến quá khứ của con. Đến lúc đó, con lại
phải chuyển trường nữa hay sao?”

“Hạo
Đông, hay con đi du học nhé? Tại mẹ không nỡ xa rời con, nếu không lúc đầu đã
cho con sang Anh du học rồi. Với lại, mẹ cũng không quen sống ở phương Tây nên
không thể đi cùng con, để con đi một mình thì mẹ lo…”

Anh
Hạo Đông nài nỉ: “Mẹ, con không đi đâu cả, con sẽ ở lại trường này.”

Anh
Hạo Đông quyết định sẽ không lẩn tránh nữa, ở lại đối mặt với hiện thực.

Từ
sau hôm gặp chuyện ở trường, Anh Hạo Đông nghỉ học mấy ngày liền. Lam Tố Hinh
thấy nhớ nhung thấp thỏm lo lắng cho anh nhưng không dám gọi đến Anh gia để
hỏi. Trái tim cô luôn ở trạng thái nơm nớp, rối bời.

Sáng
nay, đạp xe đi học, lúc gần đến cổng trường, cô rất đỗi ngạc nhiên và vui mừng
khi nhìn thấy chiếc Mercedes quen thuộc kia. Người ngồi trong xe chắc cũng đã
nhìn thấy cô, cửa kính xe hạ xuống, khuôn mặt xanh xao của Anh Hạo Đông hiện
ra, anh gật đầu ra hiệu với cô từ xa. Cô bất giác nở nụ cười, thể hiện sự vui
mừng và khích lệ. Dường như cô đang muốn cổ vũ anh: “Không sao, đừng để ý người
ta nói gì, nghĩ gì về anh.”


lẽ anh hiểu được sự âm thầm cổ vũ của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên. Đáp lại cô
bằng một nụ cười dịu dàng. Nụ cười anh nhẹ tựa gợn sóng, lan thành từng vòng
trên gò má anh, đôi mắt anh rồi đến chân mày của anh… cuối cùng, nó còn vượt
qua khoảng cách mấy chục bước chân mà tràn vào trái tim cô.

Mặt
trời mới nhú, mang theo hơi ấm. Dưới ánh mặt trời, nụ cười của Anh Hạo Đông
càng thêm rạng rỡ, tươi vui. Lam Tố Hinh nhìn đến ngơ ngẩn. Đáng tiếc, anh như
chẳng mấy khi cười.

Anh
Hạo Đông tiếp tục quay lại trường học, cả ngày nay, tâm trạng của Lam Tố Hinh
vui mừng cực độ. Cho đến cuối buổi chiều, khi tan học, tâm trạng cô đột nhiên
trở nên tồi tệ vì chiếc xe đạp cô dựng ở bãi đỗ xe đã biến mất.

Sao
lại như vậy? Rõ ràng cô đã dựng xe ở chỗ này mà! Vòng qua vòng lại bãi đỗ xe,
cuối cùng cô tìm thấy chiếc khóa xe của cô nằm chỏng chơ trong một góc khuất,
rõ ràng là đã bị ai đó đập vỡ. Cô trừng mắt, nhặt chiếc khóa đó lên, nhìn hồi
lâu rồi buồn bã thở dài. Không biết tên trộm đáng chết nào đã lấy xe của cô.
Đây là chiếc xe mà Diệp U Đàm để lại, cô vẫn luôn trân trọng và giữ gìn như vậy
mà hế lần này đến lần khác, cô toàn làm mất đồ của cô ấy vậy chứ?

Buồn
bã đứng ngẩn ngơ trong bãi đỗ xe hồi lâu, Lam Tố Hinh đành cúi đầu, ủ dột rời
đi. Đứng mãi ở đó cũng không có tác dụng gì, xe thì cũng đã mất rồi. Cô phải đi
xe buýt về nhà. Lúc về đến nhà, ông bà Diệp đang ngồi đợi cô bên mâm cơm đã
nguội, bà Diệp vừa thấy cô, liền hỏi: “Tố Hinh, sao hôm nay cháu về muộn thế,
cháu ở lại trường có việc à?”

Lam
Tố Hinh buồn bã nói cho bà biết chiếc xe của Diệp U Đàm đã bị mất, cô phải đi
xe buýt nên mới về muộn như vậy.


Diệp nghe nói chiếc xe đã mất thì trong mắt ánh lên vẻ ảm đạm nhưng giọng nói
vẫn rất mực ôn hòa. “Mất thì thôi, bây giờ trộm cướp nhiều lắm, của đi thay
người. Những chiếc xe nào còn mới một chút càng dễ bị chúng nó trộm mất. Trước
đây, U Đàm cũng từng bị mất đến ba bốn chiếc xe. Thôi bỏ đi, Tố Hinh, ăn cơm
trước đã. Ăn cơm xong, cháu hỏi Quảng Viễn xem khi nào nó rảnh để đưa cháu đi
mua xe mới.”

“Dì
à, không cần mua xe mới đâu, cháu nghĩ chỉ cần mua một chiếc xe cũ là được rồi
ạ, cũng tránh bị bọn trộm nhòm ngó.”


Diệp cũng không cố nài, chỉ thở dài, nói: “Tố Hinh, cháu đúng là hiểu chuyện
hơn U Đàm. Nếu không phải xe mới thì con bé sẽ không đi, mỗi lần mất xe, con bé
nằng nặc đòi mua bằng được một chiếc xe mới, tốt hơn.”

Lam
Tố Hinh khẽ cười, không nói, cô không dám so sánh với Diệp U Đàm, cô ấy là con
gái rượu, được bố mẹ yêu thương, chiều chuộng, không thể hiểu cuộc sống khó
khăn, vất vả của những người nghèo khổ. Lam Tố Hinh thì khác, cô có thể vì khó
khăn mà chắt bóp, chỗ nào có thể tiết kiệm thì tuyệt đối sẽ không lãng phí. Có
lẽ vì được bố mẹ chăm lo, yêu thương mọi bề nên chỉ vì chút trở ngại trong
chuyện tình cảm mà Diệp U Đàm đã nghĩ quẩn, vứt bỏ thế giới sớm như vậy. Còn
Lam Tố Hinh, cô lúc nào cũng như loài cỏ dại, mưa sa bão táp càng khiến cô thêm
kiên cường, cô không bao giờ nghĩ rằng có thể dễ dàng chấm dứt cuộc sống đến
thế.

Sau
bữa tối, bà Diệp gọi cho Quảng Viễn, hỏi anh khi nào rảnh, đến đưa Lam Tố Hinh
đi mua xe. Anh nói đang đi công tác xa nhà, phải mấy ngày nữa mới về, thế là bà
Diệp quyết định đợi anh về sẽ đưa cô đi.

Mấy
ngày này, Lam Tố Hinh đành đi xe buýt đi học. Đi xe đạp quen rồi nên bây giờ
chuyển sang đi xe buýt, cô thấy không quen lắm. Ở trong trường cũng không được
thuận tiện, như thiếu mất đôi chân vậy. Trường rất rộng, các khu giảng đường,
thư viện, sân thể thao… cách nhau khá xa. Có xe đạp thì muốn đi đến đâu cũng
nhanh hơn nhiều.


thể là do trước đây, thấy cô đi đâu cũng có chiếc xe đạp bên mình nên hôm nay,
khi Lam Tố Hinh gặp Anh Hạo Đông ở trường, anh liền hỏi: “Hôm nay em không đi
xe đạp à?”

“Mấy
hôm nay em đi xe buýt, xe đạp của em bị trộm mất rồi.”

Anh
Hạo Đông hơi sững sờ: “Bị mất rồi?”

“Ừm,
tên trộm đáng ghét!” Lam Tố Hinh thở dài.

Anh
Hạo Đông ngẩn người hồi lâu mới hỏi tiếp: “Vậy em có định mua xe mới không?”

“Có,
nhưng em không biết mua thế nào… Ý em là, em không biết ở đâu bán xe đạp tốt,
em cũng không biết chọn.”

Anh
Hạo Đông nhìn cô rồi nói: “Anh biết, anh đưa em đi mua nhé?”

Lam
Tố Hinh hơi sốc, sau đó, trái tim cô khẽ đập rộn ràng tựa những bông hoa đang
lặng lẽ bung cánh. “Như vậy… có làm phiền anh quá không?”

“Không
đâu, trưa nay đi luôn nhé, em có thời gian không?”

Thỉnh
thoảng Lam Tố Hinh cũng không về nhà ăn cơm mà ăn qua loa chút gì đó trong căng
tin của trường. Cô liền gật đầu. “Thời gian thì em có, nhưng em không mang theo
tiền, hay ngày mai nhé!”

“Không
sao, anh có tiền đây rồi. Trưa nay, sau khi tan học, anh đợi em ở đây!”

Anh
Hạo Đông nói xong, liền quay người rời đi, không để Lam Tố Hinh có thời gian từ
chối. Không biết cố tình hay vô ý, ông trời lại sắp đặt một tình huống tương tự
như vậy. Trước đây, anh không đưa Diệp U Đàm đi mua xe thì bây giờ, anh rất
muốn đưa Lam Tố Hinh đi chọn một chiếc xe đạp mới.

Buổi
trưa, sau khi tan học, Lam Tố Hinh rời khỏi trường cùng Anh Hạo Đông. Cô nói:
“Anh muốn đưa em đi đâu mua xe? Em chỉ định mua một chiếc xe đạp cũ thôi.”

Anh
Hạo Đông thấy lạ, hỏi cô: “Sao không mua xe mới?”

“Xe
mới dễ mất lắm, mua xe cũ còn mới khoảng năm mươi, sáu mươi phần trăm vẫn
an toàn hơn nhiều. Anh biết chỗ nào bán xe cũ không?”

Anh
Hạo Đông ngẩn người, cái này thì anh không biết rồi, anh vốn định đưa Lam Tố
Hinh đi đến tiệm xe đạp nổi tiếng, chọn một chiếc có mẫu mã và chất lượng
tốt là được.

“Đừng
mua xe cũ, cứ mua xe mới đi!”

“Em
chỉ muốn mua một chiếc xe cũ thôi, không cần đi xe mới tinh làm gì. Đúng rồi!”
Lam Tố Hinh đột nhiên nhớ có lần Quảng Viễn từng nói, trong một con ngõ có khá
nhiều tiệm sửa xe bán xe đạp cũ, cô nhớ mang máng ngõ đó tên là Cát An, liền
hỏi anh: “Anh biết ngõ Cát An ở đâu không? Nghe nói chỗ đó bán rất nhiều xe
cũ.”

Anh
Hạo Đông cũng không biết chỗ này, anh có vẻ không thông thạo mấy con ngõ nhỏ
này. Anh không trả lời, vẫy tay bắt taxi, sau khi hai người lên xe, anh nói với
tài xế: “Đến ngõ Cát An, cảm ơn!”

Một
lát sau, taxi đã đưa họ đến đầu ngõ Cát An, lúc xuống xe, sắc mặt Anh Hạo Đông
đột nhiên có chút khác thường, anh nhìn chằm chằm về phía trước cách đó không
xe, cắn chặt môi dưới, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia đau khổ và bất
an. Lam Tố Hinh nhận ra điều bất ổn, liền hỏi: “Anh sao vậy?”

Anh
lắc đầu, nói: “Không có gì, đi thôi!” Sau đó, anh quay người, bước nhanh vào
con ngõ nhỏ.

Ngõ
Cát An là một đoạn đường rất hẹp và dài, hai bên đường chi chít những cửa tiệm
nhỏ, buôn bán đủ loại mặt hàng, có khá nhiều tiệm sửa xe và bán xe cũ ở đây.
Trước các cửa tiệm sửa xe đều dựng một hàng xe đạp cũ chờ bán. Lam Tố Hinh đi
xem từng tiêm, chọn được một chiếc khá hợp với ý mình. Cô đang nhìn ngắm thật
kĩ thì Anh Hạo Đông đột nhiên giật mạnh tay cô. Cô quay lại, hỏi: “Gì vậy?”

Anh
không nói, chỉ hất cằm, ra hiệu bảo cô nhìn sang cửa tiệm sửa xe ở chếch phía
đối diện con ngõ. Trong số bảy, tám chiếc xe đạp cũ đang chờ bán, có một chiếc
màu xanh bạc rất bắt mắt. Vừa nhìn thấy nó, cô liền kinh ngạc thốt lên: “Hình
như đó chính là chiếc xe em đã bị mất.”

Họ
đến gần, cẩn thận nhìn lại một lượt, quả đúng là chiếc xe của cô, chiếc khăn
mặt cũ màu xanh lam cô nhét xuống dưới yên dùng để lau xe vẫn còn nguyên đó.
Xem ra, lai lịch nguồn hàng của những tiệm sửa chữa, mua bán xe cũ này vô cùng
khả nghi, không biết chừng đây chính là chỗ tiêu thụ xe ăn cắp. Khi Lam Tố Hinh
hỏi ông chủ nguồn gốc chiếc xe này thì sắc mặt ông ta lập tức trở nên khó coi.
“Tiểu thư, cô mua thì mua, không mua thì đi đi, hỏi nhiều làm gì?”

Lam
Tố Hinh biết rõ có hỏi nữa cũng vô ích, chưa biết chừng còn rút dây động rừng,
lúc đó, ông ta sẽ cất chiếc xe đi, không bán nữa thì hỏng. Bây giờ, quan trọng
nhất vẫn là mua lại chiếc xe này trước đã. Lúc cô đang định hỏi ông ta bán
chiếc xe này bao nhiêu thì Anh Hạo Đông đã cất tiếng trước: “Mua, đương nhiên
mua, bao nhiêu tiền?”

“Ba
trăm tệ.”

Anh
Hạo Đông không nói thêm lời nào, móc tiền trả cho ông ta, sau khi nhận chìa
khóa xe, anh dắt chiếc xe đi ngay. Lam Tố Hinh đi bên anh, được vài bước, cô
liền thắc mắc: “Chúng ta vào từ đầu ngõ bên kia, sao anh lại đi ra từ phía bên
này?”

Anh
Hạo Đông vẫn không dừng bước, trả lời: “Mọi con đường đều dẫn đến Rome, bên này
cũng có thể về được.”

Bỗng
một người bán hoa quả bên đường tốt bụng nhắc nhở: “Cậu thanh niên đừng đi bên
đó nữa, đang sửa đường ống nước đấy, mặt đường đều bị đào lên cả rồi, không đi
được đâu.”

Anh
Hạo Đông đành quay đầu xe, đi ngược lại để thoát ra ngoài. Trên khuôn mặt
anh lại hiện lên vẻ bất an. Lúc ra khỏi con ngõ đó, anh hít sâu một hơi, cứ như
thể vừa phải nín thở vậy.

Lam
Tố Hinh e dè hỏi: “Anh sao vậy? Có phải anh thấy khó chịu ở đâu không?”

Câu
hỏi của Lam Tố Hinh khiến Anh Hạo Đông chúi đầu buồn bã. Anh không trả lời, mái
tóc dày, đen nhánh rủ xuống trán, anh đứng im, không nhúc nhích, như đứa trẻ
mắc lỗi, bị giáo viên phạt đứng góc lớp. Rất lâu sau, anh mới nặng nề ngẩng
đầu, ánh mắt nhìn về phía cách đó không xa.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.